Truyen3h.Co

그 후에, 나랑 결혼해.

12

bbikewtie

Đây là lần đầu tiên Jungkookvào phòng anh, trừ diện tích khá lớn ra thì cũng không có gì đặc biệt.

Tổng tài được nhẹ nhàng đặt lên giường hơi uể oải, cậu cho rằng do hắn uống nhiều rượu quá nên không thoải mái, xoay người đến phòng vệ sinh cầm một cái khăn lông ra muốn lau mặt cho hắn.

"Khăn này là khăn lau tay." anh nhìn thấy màu sắc và hoa văn của khăn xong lập tức ồn ào.

"Nhưng khăn ở trong giống nhau hết mà." Jungkook nghi là chồng mình uống say nên quậy.

"Không giống! Khăn này sọc nhỏ, khăn lau mặt sọc lớn hơn một chút." Tổng tài một hai phải bắt vợ đi thay khăn cho mình.

"......" Jungkook nghĩ thầm, dù không giống nhưng mà dùng chung khăn lau tay với lau mặt có vấn đề gì sao? Cậu cũng chỉ dùng một cái thôi.

Tổng tài lau mặt xong càng tỉnh táo hơn, đang đắn đo không biết có nên giả say nữa hay không.

Jungkook bỗng nhiên duỗi tay sờ trán hắn: "Vì công việc nên mới phải uống nhiều thế hả? Công việc của anh vất vả lắm sao?"

Taehyung không kịp phản ứng, sửng sốt một hồi lâu, hắn muốn nói không phải, công việc của hắn rất nhẹ nhàng, chỉ cần ngồi im một giây là cũng kiếm được một xấp tiền lớn, nhưng những lời này chưa kịp nói ra, đầu hắn đã không nghe theo khống chế.

"Thật ra anh không cần vất vả như thế cũng được, em có thể nuôi anh." Mặt Jungkook hơi đỏ lên, không dám nhìn thẳng Taehyung: "Em... Em sẽ trồng rau! Có thể đi bán, lần trước mấy phu nhân còn nói rau của em rất ngon, muốn đặt hàng dài hạn đó!"

Taehyung hơi buồn cười, người ta khách sáo thôi mà cậu tin thật? Nếu không vì mặt mũi của tôi thì ai thèm để ý cậu?

"Nếu anh đồng ý về quê với em thì càng tốt, ở đó phong cảnh đẹp, chi phí cũng thấp, chắc chắn em có thể nuôi anh." Jungkook nhìn chằm chằm ngón tay mình, càng nói giọng càng nhỏ.

"Tôi giàu hơn cậu nghĩ nhiều, đừng nhọc lòng nữa." Taehyung phát hiện đồ nhà quê lúc trước giờ đã trắng càng thêm trắng hơn rất nhiều, cuối cùng cũng giống một omega bình thường, mặt cũng sẽ đỏ.

Jungkook gật đầu, cậu cũng không biết tại sao mình lại nói những lời này, "Em nói chơi chơi thôi, không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa."

Thấy Jungkook muốn đi, Taehyung vội giữ chặt tay cậu lại, hắn nghi là bây giờ rượu mới bắt đầu phát tác, nếu không sao hắn lại thấy đầu nóng lên, còn cảm thấy lâng lâng như thế?

"Cậu muốn bán đồ ăn thì bán đi, để giá cao chút, chồng của mấy phu nhân đó không thiếu tiền, cũng coi như là giúp tôi giảm bớt gánh nặng."

"Vậy chắc là rất cao nhỉ?" Hai mắt Jungkook sáng lấp lánh nhìn Taehyung.

"Cậu đi hỏi Lyn, anh ta sẽ sắp xếp giúp cậu." Taehyung ho nhẹ một tiếng, đã sớm quên sạch cơn tức giận vì vườn nhà mình bị biến thành vườn rau.

"Giờ em đi ngay!" Jungkook hưng phấn muốn đi ra ngoài, lại bị Taehyung kéo lại, "Sao nữa vậy ạ?"

"Để Lyn nghỉ ngơi đi, ngày mai lại nói."

"dạ, vậy anh cũng nghỉ sớm một chút, em về phòng đây." Jungkook kiềm chế cảm giác sung sướng trong lòng, hoàn toàn không phát hiện Taehyung đang vô cùng tỉnh táo.

Đợi đến khi người đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, tổng tài mới thấy hơi ảo não, đáng lẽ phải giả vờ thêm một lát! Mới có lau mặt cho hắn thôi là xong việc rồi, hôm đó hắn đã phải ngủ với cậu ta hai tiếng đó! Quá mệt!!!

Sáng sớm hôm sau, Jungkook thương lượng với Lyn chuyện bán rau, Lyn móc máy tính ra ấn lia lịa, mấy con số trên màn hình làm người ta hoa cả mắt, kết quả cuối cùng làm Jungkook kinh ngạc há to miệng: "Cái giá này có cao quá không?"

"Không đâu, bọn họ có tiền." Lyn cười.

"Vậy tôi phải trồng nhiều hơn nữa, tổng cộng bán cho mười hộ gia đình, mỗi gia đình thu 50 ngàn, một năm là 500 ngàn!" Hai mắt Jungkook hiện lên hai cái $.

"Không không không, cậu tính sai rồi." Lyn lắc ngón trỏ, "Không phải một năm 500 ngàn, là một tháng 500 ngàn."

"!!!"

Khi anh cần cù phê duyệt tài liệu ở công ty, quản gia của hắn đang đưa vợ hắn đi phân phát hợp đồng đến từng nhà.

"Kim tổng, điện thoại của luật sư T."

"Nhận đi." Taehyung cho rằng T có chuyện công việc tìm mình, kết quả cuộc gọi vừa chuyển tiếp, bên kia đã phun xối xả.

"Kim tổng, gần đây trong nhà rất thiếu tiền à? Sao lại để chị dâu đi bán rau vậy? Còn bán đắt vậy nữa? Rau nhà mấy người làm bằng vàng hả?" T vốn đang ở nhà vui vẻ ôm bà xã, Lyn bỗng nhiên tới nhà đưa một bản hợp đồng làm hắn suýt tức hộc máu.

"......" Taehyung gượng gạo kéo cà vạt, "Cái đó, cậu ấy có định giá bao nhiêu thì cậu cứ ký tên là được, sau này tôi sẽ thanh toán toàn bộ."

T nghe xong lập tức vui vẻ: "Thì ra là cậu đổi cách đưa tiền tiêu vặt cho chị dâu à! Hay lắm hay lắm! Tôi ký tên ngay."

"Sẵn tiện chào hỏi với mấy nhà khác giúp tôi."

"Đương nhiên rồi, đều là hàng xóm, chuyện này có là gì!" T cười đê tiện, làm Y đang ngồi sô pha cùng hắn cũng chịu không nổi phải hất tay hắn đi.

"Đừng để cậu ấy biết."

"Rõ rồi! Không ngờ cậu kết hôn vào lại tình thú như thế, kiến thức đã được tiếp thu! Chị dâu cũng quá đáng yêu mà, định khi nào có con đây? Cậu cũng già đầu rồi, con trai nhà tôi sắp đi mua nước tương được luôn rồi đấy."

Taehyung ngoài miệng nói không vội không vội, trong lòng lại nghĩ cậu đang đánh rắm à.

Buổi tối về đến nhà, Jungkook gấp gáp báo với Taehyung rằng sự nghiệp bán rau của cậu đã đi vào quỹ đạo, cũng tỏ vẻ sẽ giao hết tiền kiếm được cho hắn.

"Theo tôi biết, đại đa số gia đình thường để vợ giữ tiền." Lyn đúng lúc chen miệng vào.

"Cậu cầm đi, đợi khi nào thiếu tiền tôi sẽ tìm cậu." Tổng tài thản nhiên nói.

"Vậy em cất trước, sau này mình cùng xài." Jungkook nâng niu tấm thẻ Lyn mới làm cho cậu như bảo bối.

"Cậu muốn xài cái gì thì cứ xài, muốn mua cái gì thì cứ mua, đều là một nhà cả." Taehyung nhìn thẳng vào TV đang chiếu phim máu chó.

Lyn xúc động rút khăn tay ra chấm khóe mắt, cuối cùng Kim chủ nhà cũng biết nói tiếng người rồi.

Không biết có phải do Jungkook ảo giác hay không, cậu cứ cảm thấy mình lại ngửi được mùi rượu ngày hôm qua, mùi rượu hòa lẫn với pheromone bạc hà của anh, nhất thời thấy hơi hơi lâng lâng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co