Truyen3h.Co

그 후에, 나랑 결혼해.

9

bbikewtie

Taehyung cảm thấy rất sai, nhưng lại không thể nói là sai chỗ nào.

Jungkook lại mang theo Lyn đi tham gia buổi tụ họp của các phu nhân. Từ chuyện rơi xuống nước lần trước, V tựa như chim non tình kết, cứ quấn lấy Jungkook, ba ngày thì có hai ngày hẹn cậu ra ngoài uống trà chiều, đi thẩm mỹ viện, mua giày mua túi, tuy rằng Jungkook không có tiền, nhưng Lyn quẹt thẻ của tiên sinh nhà mình không nương tay chút nào, hơn nữa ánh mắt của V rất tốt, cho nên đồ nhà quê Tiểu Jeon dần trở nên thời thượng bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Nhưng mấy chuyện đó đều không phải trọng điểm.

Taehyung bực bội khép tài liệu lại, cầm điện thoại lên định hẹn Hoseok đi uống rượu, không ngờ cuộc gọi của đối phương lại tới trước.

"Đại ca! Khẩn! Cậu có thuốc ức chế không? Mau mang tới cho tôi một ít!" Giọng của Hoseok nghe có vẻ rất gấp.

"Thuốc ức chế gì?" Taehyung nhất thời không load kịp.

"Thuốc ức chế kỳ động dục đó! Chỗ tôi có một nhân viên động dục, cậu mau đem hai liều đến giúp tôi, nhất định phải mau lên! Danh dự của anh em nhờ hết vào cậu đó! Mẹ nó, rõ ràng là omega mà lại giả làm beta! Mày chờ đó cho bố, xem bố trị mày thế nào!" Hoseok hùng hổ ngắt điện thoại.

Bóng đèn nhỏ trong đầu Taehyung bỗng sáng lên. Đúng rồi, kỳ động dục! Hai người kết hôn cũng được gần ba tháng rồi nhưng tại sao Jungkook chưa từng xuất hiện kỳ động dục??

Chẳng lẽ cậu ấy không phải omega?

Không thể nào, giới tính trên chứng minh thư rất rõ ràng, cho nên, tên kia lén mình dùng thuốc ức chế?!

Phát hiện này làm Taehyung càng buồn bực hơn, tuy rằng ban đầu hắn cũng nghĩ nếu Jungkook đến kỳ động dục thì sẽ cho cậu dùng thuốc ức chế, nhưng cảm giác khi đối phương chủ động dùng và hắn kêu đối phương dùng rất khác nhau, đả kích nặng nề lòng tự trọng của tổng tài -- người ta căn bản không muốn lên giường với hắn!

Dưới cơn tức giận, Taehyung kêu trợ lý đưa hết thuốc ức chế cho Hoseok, bản thân thì nghẹn một bụng tức không có chỗ xả.

Hoạt động hôm nay của các phu nhân là phẩm rượu, tuy Jungkook chưa từng uống rượu, nhưng ông cậu được xưng là ngàn ly không ngã, cho nên cậu cảm thấy tửu lượng của mình cũng sẽ không kém.

Sự thật chứng minh, có vài thứ không thể di truyền, cầm ly -- xem màu sắc -- lắc ly -- ngửi rượu -- nhấp môi -- bạn học Tiểu Jeon thành công lấy được hai con mắt hình cọng chỉ.

Tổng tài trốn việc về nhà, lại đối mặt với biệt thự trống rỗng, quản gia bình thường tận chức tận trách giờ trong mắt hoàn toàn không có hắn, chỉ biết đi theo phía sau Jungkook, thời gian ở sân vườn còn nhiều hơn thời gian hầu hạ hắn.

Nghĩ đến sân vườn được phu nhân trên danh nghĩa của mình xử lý, Taehyung nổi hứng đi nhìn xem, vừa thấy, suýt nữa khiến hắn nhồi máu cơ tim.

Sân vườn của biệt thự tiền tỷ cao cấp biến thành vườn rau! Hai mắt Taehyung biến thành màu đen, vừa nghe thấy ở cửa có tiếng động là lập tức lao ra lớn tiếng chất vấn: "Rốt cuộc cậu đã làm gì với sân vườn của tôi?!"

Lyn đang đỡ Jungkook mềm nhũn sững sờ ở cửa, tiêu rồi, bị phát hiện rồi!

Không đợi Lyn mở miệng, Jungkook đang say nghe thấy hai chữ sân vườn lập tức phản xạ đi qua hướng đó, kết quả nhào thẳng vào lòng tổng tài, pheromone bạc hà mát lạnh kích thích đầu óc mơ màng, Jungkook thoải mái cọ mặt vào ngực Taehyung.

Mùi sữa ngọt ngào từ cơ thể Jungkook tuôn ra ngoài cuồn cuộn, quấn quanh người bạn đời, lặng lẽ dung hợp cùng pheromone của đối phương.

"Sân vườn rất lớn, có thể trồng rất nhiều ~ rất nhiều rau!"

"Chuyện... chuyện gì nữa vậy?" Taehyung cứng đờ hỏi Lyn.

"Phu nhân chỉ nhấp một ngụm rượu."

"Rồi thành như vầy?"

"Thành như vầy."

"Chồng ơi?" Jungkook ngẩng đầu mở to đôi mắt ướt nhẹp tròn xoe nhìn Taehyung, xác nhận thân phận đối phương xong rồi cười dang hai tay ra: "anh ơi, ôm một cái!"

"......"

"......"

Lyn bỗng nhiên cảm thấy mình hơi sáng, biết điều lặng lẽ chuồn đi.

Taehyung ghét bỏ khẽ đẩy người ra: "Ôm cái gì mà ôm! Chuyện sân vườn còn chưa nói rõ đó!"

"Ôm... Ôm một cái! Đừng có giận mà..." Jungkook khi say hệt như động vật nhỏ, chỉ biết lấy lòng alpha theo bản năng.

"Hừ, chờ cậu tỉnh rượu tôi sẽ tính sổ với cậu sau!" Taehyung nhẹ nhàng bế người đi lên trên lầu.

Khi định đặt người lên giường, Jungkook lại vươn tay ôm chặt lấy cổ Taehyung, sống chết không chịu buông ra.

Taehyung chỉ có thể ôm cậu cùng lên giường, lập tức người trong lồng ngực trở nên an tĩnh lại, ngoan ngoãn cuộn người gối lên cánh tay hắn.

Cậu mở to mắt nhìn chằm chằm Taehyung, bởi vì say rượu nên đôi mắt hơi hồng hồng, hồi lâu sau mới xấu hổ nói: "Anh đẹp quá à."

"Tôi đương nhiên đẹp." Taehyung không phát hiện khoé miệng của mình đã vô thức cong lên, hắn nghĩ chắc là mình bị mùi sữa ngọt chết người kia làm thiếu oxy rồi, nếu không sao lại cảm thấy tên nhóc trong ngực rất dễ nhìn chứ?

Dễ nhìn đến nỗi muốn cắn một cái.

"Anh còn xinh hơn Bam nhà em nữa."

"Bam là ai?" Taehyung nhíu mày.

"Bam là chó con em nuôi." Jungkook nói xong, rốt cuộc hết chịu đựng nổi nữa, từ từ nhắm mắt lại.

"......" Taehyung thật lòng muốn rút tay ra ngay lập tức, nhưng người trong lồng ngực lại bất mãn lẩm bẩm hai tiếng rồi ôm hắn chặt hơn nữa, thế là Taehyung đành phải điều chỉnh tư thế, căm giận nói: "Chờ cậu tỉnh lại sẽ xử lý cậu sau!"

Thật ra Jungkook còn nửa câu chưa kịp nói, trừ ông nội ra, cậu thích nhất là Bam!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co