Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

38

bbikewtie

Taehyung không phải không nhận ra Jungkook dính người, chỉ là rất nhiều lúc hắn coi hành vi dính người của cậu là làm nũng, hắn thích điều đó và coi đó như điều hiển nhiên.

Jungkook là một người rất thích tiếp xúc thân thể, nhất là khi cậu thích người đó, tiếp xúc thân mật có thể làm cho cậu cảm thấy an tâm, bởi vì như vậy cậu sẽ cảm thấy người đó rất gần cậu.

Taehyunh biết khi ở gần mình có thể làm cho Jungkook cảm thấy an tâm hơn, cho nên cho dù là lúc nào, hắn cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ xa lánh Jungkook hoặc là giữ khoảng cách với cậu, một lần cũng không có.

Jungkook rất mẫn cảm, tuy rằng cậu rất dễ dỗ, nhưng cậu cũng rất dễ ủy khuất, cậu và người bình thường không giống nhau, cậu thường không thể hiểu được những điều bình thường trong mắt người khác, thế giới trong mắt cậu cùng đại đa số mọi người đều không giống nhau, kể cả anh.

Trong mắt Jimin, Taehyung là bạn tâm giao, ở trong mắt nhân viên công ty, Taehyung là cấp trên nghiêm khắc, nhưng trong mắt Jungkook, Taehyung không phải chỉ là mối quan hệ đơn thuần, hắn đối với Jungkook mà nói, muốn nói rõ ràng là rất phức tạp.

Bản thân Taehyung cũng rất rõ ràng, cũng bởi vì chuyện này, hắn biết Jimin có ý gì, nhưng lại không thể làm gì được.

Buổi chiều Taehyung có một cuộc họp, dự kiến sẽ mất hai tiếng đồng hồ.

Jungkook đang vẽ tranh, Taehyung vừa mới từ trên ghế đứng lên, Jungkook lập tức ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Taehyung dừng một chút, "Tiểu Kook, Taehyung muốn đi họp."

Jungkook gật gật đầu, cậu biết anh có đôi khi phải ra ngoài làm việc, phải qua rất lâu mới trở về.

Taehyung nhìn kỹ biểu cảm của cậu, lúc này mới phát hiện, Jungkook đối với chuyện hắn muốn đi họp cũng không có biểu hiện không vui hoặc ủy khuất nào, cũng không kéo tay hắn nói "Taehyung cùng nhau."

Lại nói tiếp kỳ thật tối hôm qua cũng vậy, hắn đi lâu như vậy mà Jungkook cũng chỉ ngoan ngoãn ở trong văn phòng chờ hắn, cũng không có bởi vì có hai ba tiếng không nhìn thấy hắn mà tức giận hoặc bất an.

Nghĩ đến chuyện này, trước khi đi hắn cúi người hôn cậu, sau đó mới ra ngoài.

Taehyung họp rất ít khi có thể kết thúc đúng giờ, thường thường đều phải kéo dài mười lăm phút hoặc nửa tiếng mới có thể ra khỏi phòng họp.

Hôm nay cũng không có ngoại lệ, chờ anh từ trong phòng họp đi ra thời gian thì đã hơn hai tiếng.

Taehyung bước không ngừng về phía văn phòng, mở cửa thì thấy Jungkook đang ngồi trước bàn trà ôm đầu gối xem "Thỏ con" đang phát trên máy tính bảng, hiệu ứng âm thanh hài hước vừa vặn lại không làm cho người ta cảm thấy ồn ào.

Taehyung vừa tiến vào, Jungkook lập tức ném máy tính bảng sang chỗ khác, vẻ mặt tươi cười đứng dậy nhào tới trên người Taehyung.

anh ôm eo cậu khẽ cúi đầu nhìn Jungkook nhỏ ríu rít muốn hôn, cậu hôn lên trán, hôn lên má, hôn lên môi hắn.

Chờ Jungkook hôn xong liền hôn đáp lại cậu, sau đó nhìn kỹ biểu tình và ánh mắt của cậu.

Đúng là không có vấn đề gì.

Jungkook không giống như Jimin nói, thậm chí Taehyung tưởng rằng cậu không thể rời khỏi hắn quá lâu được, chỉ cần Jungkook biết hắn đi đâu, khi nào trở về, cậu sẽ không khóc sẽ không tức giận càng sẽ không nháo.

Vì vậy, có vẻ như những gì họ lo lắng không nhất thiết sẽ xảy ra.

Nghĩ đến chuyện này, anh vừa vui mừng, đồng thời lại có chút thất vọng, nhưng sự mất mát này chỉ chốc lát đã biến mất, tựa như chưa từng tồn tại.

anh ôm Jungkook trở lại sofa, thuần thục ôm cậu lên đùi mình, nhẹ giọng thương lượng với cậu, "Tiểu Kook, qua hai ngày nữa Taehyung đưa em đi một chỗ được không?"

Jungkook gật gật đầu.

anh hỏi, "Tiểu Kook không hỏi là đi đâu sao?"

"Đi đâu ạ?"

"Đến trường học của Taehyung, nơi mà Taehyung từng học."

"Được ạ."

"Chúng ta đi xem một chút, đi dạo một chút, giống như lúc chúng ta ở Phố H vậy."

"dạ."

Jungkook không có gì là không đồng ý, đối với cậu mà nói chỉ cần Taehyung đi cùng cậu, đi đâu cậu cũng nguyện ý, trở về nhặt ve chai cũng được.

Taehyung cười cười dán lên môi Jungkook một nụ hôn, "Thật tốt, Tiểu Kook thật tốt."

Jungkook bắt chước cách nói của hắn: "Thật tốt, Taehyung thật tốt."

Hai ngày sau, anh dành hẳn một ngày để đưa cậu đến trường đại học A.

Đại học A nằm ngay trong thành phố A, anh tìm chỗ đậu xe, sau khi đỗ xe xong liền đưa Jungkook đi dạo khắp nơi, dẫn cậu đi phố ẩm thực, dẫn cậu đến công viên nhỏ, dẫn cậu đi đến hồ ngắm thiên nga.

Jungkook sau khi biết Taehyung trước kia từng sống ở chỗ này, cậu đối với nơi này rất tò mò, cậu nghe anh kể cho cậu nghe những câu chuyện thú vị xảy ra khi hắn còn học ở đây, tuy rằng có rất nhiều thứ cậu nghe không hiểu lắm, nhưng chỉ cần có liên quan đến Taehyung, cậu nghe không hiểu nhưng cũng cảm thấy rất vui.

"Tiểu Kook muốn biết tôi và anh Jimin quen nhau như thế nào không?"

cậu gật gật đầu, ánh nắng chiếu vào trên mặt cậu, cậu không mở mắt ra được.

anh tự nhiên vươn tay chắn lên mắt cậu, ngăn ánh nắng chiếu qua mắt cậu, "Tôi và Jimin quen nhau lúc còn học đại học, tuy rằng chúng tôi là bạn cùng phòng, ở cùng một ký túc xá, nhưng lại không biết nhau. Ban đầu Taehyung với hai người khác ở trong một ký túc xá bốn người, sau đó xảy ra một số chuyện, Jimin mới xin chuyển đến ký túc xá của Taehyung."

cậu nghe được hơi không hiểu nhưng vẫn gật đầu, "Ừm."

"Khi đó trong khoa có một trận đấu bóng rổ, Taehyung và Jimin vừa vặn được phân vào cùng một đội, khi đó đội đối diện có một người rất không thích Taehyung, đụng Taehyung ngã xuống đất, cú ngã làm Taehyung bị thương tay."

Jungkook nghe được lông mày nhíu lại, rất lo lắng, "Có người khi dễ Taehyung sao?"

Taehyung nhẹ nhàng sờ sờ lông mày cậu, "Ừm, người kia khi dễ Taehyung, làm cho Taehyung bị thương, Jimin rất tức giận, nắm cổ áo người đó đánh nhau với người đó, còn đánh người đó khóc nữa, ngày hôm sau liền điền vào một tờ đơn xin ở cùng một ký túc xá với Taehyung, bởi vì cậu ấy sợ người kia lại đến khi dễ Taehyung."

Jungkook gật đầu, "Jimin tốt."

anh cũng gật đầu, "Đúng, Jimin tốt, cho nên Taehyung cũng muốn Tiểu Kook có một người bạn tốt như Jimin, người đó có thể cùng Taehyung bảo vệ Tiểu Kook, không cho người khác khi dễ Tiểu Kook, còn có thể chơi đùa với Tiểu Kook."

Jungkook nghe xong nhìn trái nhìn phải, "Ở chỗ này sao?"

"Đúng, ở chỗ này, Tiểu Kook nhất định cũng có thể giống như Taehyung gặp được Jimin, gặp được một người bạn tốt sẽ bảo vệ em."

Jungkook nhìn hắn, nhẹ giọng nói: "Tiểu Kook chỉ cần Taehyung...."

"Taehyung vĩnh viễn là của Jungkook, cũng sẽ luôn ở cùng một chỗ với Tiểu Kook, sẽ vẫn luôn luôn thích Tiểu Kook, nhưng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến việc Tiểu Kook quen biết nhiều người, Tiểu Kook có thể vừa có được Taehyung vừa có nhiều bạn tốt khác."

Taehyung nói xong kéo Jungkook vào trong ngực, hai má nhẹ nhàng cọ cọ lỗ tai cậu, "Cho dù như thế nào đi nữa, Taehyung cũng sẽ vĩnh viễn yêu Jungkook thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co