CHƯƠNG 1
Park Jimin không phải là người cần được đưa ra khỏi ranh giới. Ít nhất, đó là suy nghĩ của chính cậu. Mười tám năm sống trong vùng bảo vệ của Park gia, Jimin đã được học tất cả những gì cần biết — và cả những thứ mà người ngoài không bao giờ được chạm tới. Phép thuật ở đây không bị ràng buộc bởi giáo trình hay cấp bậc. Nó tồn tại như bản năng, được mài giũa bằng kỷ luật và hiểu biết.
Vì vậy khi cha cậu nói rằng cậu phải đến học viện Ethereal, Jimin đã không hỏi để làm gì.
Cậu chỉ hỏi một câu:
- “Đây là chỉ thị?”
Cha cậu gật đầu. Thế là đủ. Không có giải thích, không có lý do rõ ràng. Chỉ có một điều duy nhất được nói ra — và cũng là điều quan trọng nhất:
- “Con sẽ hiểu khi gặp họ.”
Jimin đứng trong căn phòng quen thuộc, nơi từng góc nhỏ đều ghi dấu thời gian. Trên bàn là những bản vẽ vòng tròn phép thuật phức tạp, được dựng dựa trên đũa phép nhưng không phụ thuộc hoàn toàn vào nó — phong cách đặc trưng của Park gia. Cuốn sách bìa đen nằm giữa bàn. Cuốn sách cha cậu giao giữ từ nhiều năm trước. Jimin cầm nó lên. Ma lực khẽ lan ra, nhưng vẫn chưa đủ để đánh thức. Cuốn sách chưa cần mở — ít nhất là bây giờ. Cậu khoác áo choàng, đeo túi đựng đũa phép, bước ra ngoài. Cha cậu đứng chờ nơi ranh giới. Không khí ở đó luôn mang cảm giác khác biệt — như thể thế giới đang nín thở.
- “Con không đến Ethereal để học.”
Cha cậu nói, giọng chắc chắn.
- “Con biết.”
Jimin đáp.
- “Nhưng con cần ở đó.”
Jimin nhìn ông. Ánh mắt bình tĩnh, không hoang mang, không nghi ngờ. Cậu đã quen với việc không biết toàn bộ sự thật. Park gia tồn tại bằng cách đó. Cha cậu đưa ra một sợi dây chuyền. Mặt kim loại khắc số 7.
- “Con sẽ gặp những người khác.”
- “Không phải ngay lập tức.”
- “Nhưng từng chút một, các con sẽ nhận ra nhau.”
Jimin nhận lấy, đeo lên cổ.
- “Không phải chỉ nhận ra.”
Cha cậu nói tiếp.
- “Các con sẽ trao dồi, sẽ thức tỉnh, và sẽ hiểu rằng những gì mình từng nghĩ là giới hạn… chưa từng tồn tại.”
Jimin bước thêm một bước. Ranh giới tan biến. Không có ánh sáng, không có chấn động. Chỉ là cảm giác thế giới trở nên rộng hơn — và nặng hơn. Con thuyền chờ sẵn bên sông Miraculous. Jimin lên thuyền, ngồi yên lặng, để dòng nước đưa mình đi. Núi Elegance dần hiện ra, cao và xa, như một bài kiểm tra không lời.
Ở một nơi khác trong vương quốc, những gia chủ trẻ tuổi cũng đang được gọi đến Ethereal — mỗi người vì một lý do khác nhau, nhưng tất cả đều nhận được cùng một chỉ thị.
Không ai nói ra.
Nhưng họ đều biết: "Thời điểm đã đến."
Trên con thuyền, cuốn sách bìa đen trong tay Jimin khẽ rung.
Lần đầu tiên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co