Chương 4
Sáng hôm sau, Gojo Satoru bị Fushiguro Megumi đánh thức bằng cách nhéo mũi.
Còn chưa kịp thở, hắn theo bản năng mở mắt ra, nhìn thấy Fushiguro Megumi đứng ở bên giường, chăm chú nhìn hắn: "Đứng dậy."
"..." Cách phản kháng của Gojo Satoru là lật người và vùi cả mặt vào chăn.
Fushiguro Megumi không hề nóng nảy, cậu đưa tay kéo góc chăn chưa bị Gojo Satoru lấy đi, nhẹ nhàng lắc lên xuống rót gió vào trong chăn, kiên trì và rất nhịp nhàng.
Gojo Satoru không hề cử động.
"Được rồi." Giọng điệu của Megumi Fushiguro giống như đang dỗ dành một đứa trẻ, "Tôi đã gọi cho anh đúng giờ rồi còn gì. Chuông báo thức đã reo ba lần rồi đó!"
Gojo Satoru ngoảnh mặt làm ngơ.
Chú thuật sư Thập Chủng Ảnh buông chăn ra, sự kiên nhẫn nhanh chóng cạn kiệt: "... Nếu anh không đứng dậy, tôi sẽ để chó cắn anh."
Gojo Satoru giả vờ cử động, sau đó bất đắc dĩ ôm chăn ngồi dậy: "Thả mèo đi, tôi thích mèo."
"Đó là một ý tưởng hay." Fushiguro Megumi nắm chặt tay, chống lại sự thôi thúc giúp hắn duỗi thẳng mái tóc trắng bù xù của mình và lùi lại một bước, "Tôi có một phát hiện mới về Kaiten. Người hầu đã chuẩn bị bữa sáng. Sau khi anh tắm rửa xong, tôi sẽ nói về nó trên bàn ăn."
"Ha..." Gojo Satoru ngáp dài. Đã lâu lắm rồi hắn mới bị cằn nhằn như thế khi vừa mới ngủ dậy.
Hắn đeo kính râm với đôi mắt nheo nheo nhìn về phía Fushiguro Megumi, "Thật đấy Megumi, cậu là mẹ tôi à? Cậu không ngủ được à?Không mệt chút nào luôn?"
Fushiguro Megumi lắc đầu: "Chỉ là tôi không ngủ được thôi."
Sau khi xác nhận Gojo Satoru đã tỉnh và sẽ không quay lại ngủ, Fushiguro Megumi lui về phía cửa phòng ngủ: "Tôi đợi anh ở bên ngoài."
"Biết rồi--"
————————
Khi hắn bước ra, trên bàn ăn có một bó hoa.
Gojo Satoru tỏ ra khá bất bình: "Megumi cứ thế mà đặt như vậy à? Rõ ràng là nó rất đẹp mà."
Fushiguro Megumi nhìn hắn ngồi xuống liền cầm lấy đũa: "Tôi không mang theo được, rất bất tiện."
"Này." Gojo Satoru khẽ khịt mũi và nhấp một ngụm sữa, "Vậy phát hiện của Megumi là gì thế?"
"Kim đồng hồ lại thay đổi." Fushiguro Megumi bình tĩnh nói, "Nó đã quay ngược lại một phút."
"Hả?" Gojo Satoru cau mày và đưa tay ra, "Để tôi xem."
Fushiguro Megumi đưa cho hắn chiếc đồng hồ. Quan sát chiếc đồng hồ bỏ túi cẩn thận bằng Lục nhãn, vẻ mặt vốn thoải mái của Gojo Satoru dần trở nên nghiêm túc.
"Thế nào?"
"Megumi có để ý không?" Gojo Satoru đóng nắp đồng hồ lại bằng một tiếng click, "Khí tức lời nguyền rất yếu. Nếu không có Lục nhãn, cậu sẽ không thể nào biết được. "
"Không." Lông mày của Fushiguro Megumi co giật, "Có mối liên hệ nào giữa sự gia tăng của lời nguyền và sự đảo ngược của kim đồng hồ không?"
"Tôi không biết." Gojo Satoru đeo kính râm vào, vỗ tay và phết mứt dâu cực dày lên bánh mì nướng "Dù sao thì hôm nay tôi và cậu sẽ đến cao chuyên trước. Masami đã liên lạc với một chú thuật sư am hiểu về loại chú vật này rồi."
Trước khi chìm vào giấc ngủ tối qua, Megumi đã suy nghĩ rất lâu. Đây không phải là ý định ban đầu của cậu để tránh những ảnh hưởng không thể kiểm soát được đối với tương lai, cậu sẵn sàng điều tra một mình - bất kể ai đột nhiên quay về quá khứ, đối với người ở trong quá khứ, bất kể là ai, thì sẽ bị choáng ngợp bởi lượng thông tin chấn động. Những người này có thể đứng vững trừ khi họ cố gắng hết sức để che giấu sự thật. Nhưng hiện tại xem ra muốn có được thông tin về Kaiten, đành phải nhờ vào sự trợ giúp của cao chuyên.
Trên thực tế, những người ở tương lai, cho dù là thầy Gojo, cô Ieiri, anh Ijichi, hiệu trưởng Yaga, v.v., đều không có ký ức về việc gặp Fushiguro Megumi trong khoảng thời gian này, ít nhất họ cũng chưa tiết lộ việc này cho cậu. Có thể nó đã được cố tình che giấu, có thể ký ức đã bị xóa, hoặc có thể Fushiguro Megumi chưa từng xuất hiện trước mặt họ.
Hiện tại không thể đưa ra kết luận, cậu chỉ có thể đi từng bước một.
"Megumi?"
Fushiguro Megumi đồng ý với hắn, cậu ra hiệu cho Gojo Satoru cất chiếc đồng hồ bỏ túi.
———————
Chú lực chưa được đăng kí thì không thể vào cao chuyên. Kaiten được Gojo Satoru đưa đi và Fushiguro Megumi đợi một mình trước cổng cao chuyên.
Nơi này so với mười năm sau không có khác biệt gì nhiều. Sau khi nhìn lướt qua xung quanh, Fushiguro Megumi vẫn đứng như thế. Đột nhiên, trong trường truyền đến những dao động kỳ lạ của chú lực, cậu nhanh chóng trốn vào bóng của mình.
Người đến là Geto Suguru. Y khẽ cau mày, vẻ mặt không thể gọi là vui vẻ, tóc mái khẽ đung đưa theo bước chân.
Đây là lần đầu tiên Fushiguro Megumi gặp Geto Suguru, người vẫn chưa trở thành nguyền sư.
Sự cố tinh tương thể có tác động rất lớn không chỉ đến sự biến đổi của kẻ mạnh nhất mà còn đến sự biến đổi tâm lý của một chú thuật sư đặc cấp khác, thậm chí ở mức độ lớn hơn Gojo Satoru. Nếu Fushiguro Megumi xuất hiện trước mặt Geto Suguru như thế này thì khó có thể không bị nghi ngờ hoặc bị nhắm tới - giống như Gojo Satoru đã làm ngày hôm qua.
Cậu tự tin sẽ không bị phát hiện, cho dù ánh mắt của Geto Suguru có nhìn về phía này trong chốc lát, cậu cũng không quan tâm. Mãi cho đến khi đối phương bước đi, Fushiguro Megumi mới xuất hiện từ trong bóng tối.
Gojo Satoru lúc này đã quay trở lại cổng, chắp hai tay sau đầu và huýt sáo một cách khoa trương: "Megumi--tôi đã nhìn thấy cậu từ trong bóng tối đi ra! Sao thế, sao thế? ~ Cậu đang trốn ai vậy?"
Fushiguro Megumi lắc đầu, không có ý định nói thêm: "Không có gì."
Hai người đã thành công bước vào cao chuyên. Gojo Satoru bước nhanh hơn Fushiguro Megumi nửa bước. Megumi nhìn hắn, đột nhiên nói, "Mùa hè năm nay của anh, có thể sẽ rất khó khăn."
Mối quan tâm dẫn đến sự hỗn loạn, và cậu đã hối hận ngay khi nói ra điều đó. Người bạn thân duy nhất của thầy Gojo đã bỏ đi trước khi thầy kịp nhận ra điều đó. Một lời nhắc nhở thẳng thừng có thể ảnh hưởng đến tương lai, nhưng những lời nói khéo léo sẽ không có tác dụng gì. Suy cho cùng, có lẽ cậu chỉ hy vọng rằng mình không phải là người duy nhất chọn con đường mà Gojo-sensei đã chọn.
"Hả?" Gojo Satoru bối rối, "Megumi đang nguyền rủa tôi đấy à?"
"Không...Tôi nói nhiều rồi. Hãy quên nó đi."
"Nửa lời là quá nhiều!" Gojo Satoru nói và định xoa đầu Fushiguro Megumi, nhưng người sau đã nhanh chóng né được.
Yaga Masamichi đã đợi trong phòng từ lâu, xung quanh là búp bê bông xếp thành vòng tròn. Sau khi nhìn thấy Fushiguro Megumi, vẻ mặt của ông không thay đổi nhiều mà chỉ nói: "Satoru đã nói cho tôi biết tình hình rồi. Fushiguro-kun có phải là người của gia tộc Zen'in không?"
"Đúng thế. Ngài có cần bằng chứng không?"
Yaga gật đầu: "Mặc dù mắt của Satoru rất tốt nhưng tôi vẫn phải xác nhận lại để tránh rủi ro."
Gojo Satoru lập tức hét lên: "Cái gì thế hả, ông không tin tôi là người mạnh nhất sao?"
Fushiguro Megumi đã triệu hồi ngọc khuyển.
Yaga Masamichi và Gojo Satoru đều dừng lại. Con chó xuất hiện từ trong bóng, với bộ lông đen trắng và một vết đỏ trên trán - quả thực đó là thuật thức của nhà Zen'in.
"Tôi hy vọng có thể hạn chế tối đa những người biết về việc tôi đã đến cao chuyên." Fushiguro Megumi ngập ngừng, "Đặc biệt là những người đến từ nhà Zen'in."
Nếu như gia tộc Zen'in biết được sự tồn tại của cậu, rất có thể hắn sẽ đón Fushiguro Megumi trước, đây không phải là điều mà cậu muốn thấy.
"Ừ, tốt nhất nên làm trong bí mật." Yaga gật đầu, "Nhưng số lượng lời nguyền năm nay đang dần tăng lên, nên Fushiguro-kun vẫn sẽ đăng ký vào trường. Tất nhiên sẽ không lưu lại văn bản nào - vậy cậu hiện tại là năm mấy?"
"Năm hai."
"Được rồi, quyết định vậy đi. Lát nữa tôi sẽ sắp xếp ký túc xá cho cậu." Yaga nói: "Cậu cứ yên tâm ở đi."
Fushiguro Megumi cảm ơn ông và vô thức nhìn Gojo Satoru, người đã im lặng một lúc. Nói chuyện lâu như vậy, hắn cũng không có ngắt lời dù chỉ một lần. Người đàn ông đeo kính râm vuốt cằm cười tà ý, dường như đang nghĩ đến chuyện gì không tốt.
Fushiguro Megumi không khỏi cảnh giác: "Anh chẳng nhẽ lại đang nghĩ tới toàn bộ buổi tiệc chào mừng phải không?"
"Ồ?" Gojo Satoru thậm chí còn cười sâu hơn, "Thật là một ý tưởng tuyệt vời!"
...Mình đã bất cẩn và đáng lẽ không nên nói điều đó. Fushiguro Megumi nhéo lông mày của mình.
Yaga nói với cậu rằng Kaiten đã được giao cho một chú thuật sư chuyên về lời nguyền và lát nữa hai người họ sẽ cùng nhau đến gặp.
"Được." Khi cậu chuẩn bị rời đi, Yaga đã ngăn Gojo Satoru lại, "Nếu Fushiguro-kun đi làm nhiệm vụ trong tương lai, Satoru cũng sẽ ở bên cậu."
"Hả?!" Đôi mắt của Gojo Satoru mở to và hắn ngay lập tức phản đối, "Tại sao!"
Bây giờ hắn có nhiều nhiệm vụ riêng lẻ hơn, chăm sóc người khác sẽ khá rắc rối - mặc dù không phải không vui nhưng chắc chắn phải có lý do thích hợp.
"Tôi có thể hiểu được sự quan tâm của ngài." Fushiguro Megumi là người lên tiếng đầu tiên, "Nhưng trong trường hợp này, hiệu quả nhiệm vụ sẽ rất thấp. Hiện tại, Gojo-senpai là người có thể sử dụng tốt nhất chú lực của mình, và tôi cũng vậy."
Cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bởi vì bây giờ tôi cũng là đặc cấp."
Sau đại chiến, Fushiguro Megumi đã thu phục thành công Mahogara, lãnh địa được triển khai toàn diện cùng với cấu trúc, cậu chính thức được đánh giá là chú thuật sư đặc cấp.
"Chứng minh thế nào?" Người đầu tiên phá vỡ sự im lặng là Gojo Satoru.
Phải biết rằng ngay cả khi có ba pháp sư đặc cấp ở Nhật Bản vào năm 2007: Gojo Satoru, Geto Suguru và Tsukumo Yuki, điều đó không có nghĩa là các chú thuật sư đặc cấp có ở khắp mọi nơi, chưa kể số lượng chú thuật sư vốn đã rất ít ỏi .
"Nếu bây giờ tôi đấu với Gojo-senpai," Fushiguro Megumi bình tĩnh nói, "Tôi sẽ thắng."
"..." Có một sự im lặng ngắn ngủi.
"Megumi đang đùa à?" Gojo Satoru nhướng mày với vẻ mặt kiêu ngạo, "Cho dù sau này cậu được tôi day dỗ thì cũng không có nghĩa là tôi sẽ nhân từ."
"Đây là lời anh nói - anh của tương lai." Fushiguro Megumi không mặn không nhạt nói, "Anh có thể thử xem."
"Tôi không biết tên Gojo Satoru kia." Gojo Satoru liếc mắt, âm thầm bày ra tư thế. Hắn không ngại kết thúc trận chiến mà ngày hôm qua hắn chưa hoàn thành ở đây.
"Được rồi, được rồi!" Thấy bầu không khí bắt đầu căng thẳng, Yaga kịp thời ngắt lời, "Chúng ta có thể thảo luận lại sau được không? Nhiệm vụ của Fushiguro sẽ được ghi dưới tên Satoru, nếu có thay đổi gì thì sẽ thảo luận sau."
Quả thực, việc tiếp xúc thế giới bên ngoài trong trường hợp này ít nhiều sẽ để lộ sơ hở. Tất nhiên, quan trọng hơn là nó có thể chia sẻ phần nào gánh nặng cho Gojo Satoru. Cậu có thể ẩn mình trong bóng của hắn nếu cần thiết. Fushiguro Megumi gật đầu và không phản đối nữa.
Chỉ có Gojo Satoru vẫn rên rỉ.
"Đương nhiên là cậu sẽ chịu trách nhiệm đến cùng những người cậu khiêu khích!" Yaga vỗ vào đầu Gojo Satoru.
Gojo Satoru miễn cưỡng đồng ý.
Fushiguro Megumi không có ấn tượng gì với chú thuật sư mà cậu muốn gặp. Tuy nhiên, hiện tại có một người tên Haibara Yu đang học năm hai mà cậu chưa từng nghe nói đến, chuyện này cũng không cần phải ngạc nhiên.
Phòng lưu trữ hồ sơ đặc biệt của Trường Cao đẳng Chú Thuật Tokyo chịu trách nhiệm ghi lại và xác định các loại chú vật và chú cổ được Tengen bảo vệ.
Akatsuki Kawako, một chú thuật sư cấp một, là người quản lý duy nhất được chỉ định của phòng lưu trữ đặc biệt. Cô trực tiếp nhận lệnh từ ngài Tengen, ngoài ra không nhận lệnh từ ai cả.
Khi họ đến phòng lưu trữ, một người phụ nữ mặc haori có họa tiết đám mây đang cúi xuống và cẩn thận nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi bằng chiếc kính lúp. Đó là Kaiten.
Cảm nhận được có người đến, động tác của cô vẫn không thay đổi: "Fushiguro phải không?"
Fushiguro Megumi gật đầu.
"Đồng hồ bỏ túi là sản phẩm của thế kỷ 19, không rõ nguồn gốc và nhà sản xuất, cũng không biết tại sao nó lại trở thành vật bị nguyền rủa." "Tôi sẽ hỏi cậu thêm một số thông tin, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau đưa ra suy đoán."
Cô nhìn tờ giấy nháp trong tay, trên đó có rất nhiều chữ được chấm và khoanh tròn.
"Câu hỏi đầu tiên: Sinh nhật của cậu là khi nào?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co