Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 32: Cú lừa

ptht0612

Quang Trung – Đức Duy

Đức Duy
Anh Trung mở cửa cho em nhanh lênn

Quang Trung
Gì vậy ba từ từ , đợi anh xíu

Đức Duy với bộ dạng hối hả đứng trước cửa nhà chủ trọ mà bấm chuông liên tục , đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần kèm theo đó là gương mặt lo lắng .

Cánh cửa vừa mở ra cậu liền lao vội tới người đối diện

Đức Duy: anh , anh cho em mượn chìa khóa phòng anh Hùng

Quang Trung: Sao đấy ? Tự nhiên mượn làm gì ?

Đức Duy: gấp lắm rồi anh ơi, có gì em giải thích sau

Quang Trung thấy vậy thì lục lọi trong chùm chìa khóa rồi đưa cho Đức Duy . Chẳng để người kia kịp phản ứng Duy đã chộp ngay lấy chiếc chìa khóa rồi chạy biến về khu trọ . Chủ nhà hoang mang lắm nhưng mà thôi cũng kệ dù gì hai nhỏ cũng là bạn thân mà

Đức Duy: sao rồi Quang Anh ?

Quang Anh: tao gõ cửa với gọi nãy giờ rồi mà anh í không chịu mở , cũng chẳng thấy động tĩnh gì bên trong hết, nhắn tin với gọi điện cũng không nghe

Đức Duy nghe vậy thì tái xanh mặt mày, luống cuống mở chìa khóa, tay run lên từng chút một. Vừa mở được cửa, cậu vội vã lao vào trong.

Đức Duy: Anh Hùng!

Đập vào mắt hai người là Hoàng Hùng đang nằm xõng xoài dưới sàn nhà. Mảnh bình hoa vỡ tung, thuỷ tinh văng khắp nơi. Một vài mảnh sắc cứa vào tay anh, máu rỉ ra nhưng không quá nhiều. Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.

Đức Duy hoảng hốt chạy đến, tránh vội những mảnh kính dưới sàn, quỳ xuống lay lay người anh:

Đức Duy: Anh Hùng! Anh nghe em không? Anh ơi!

Nhưng không có phản ứng.

Đức Duy quay sang, giọng gần như vỡ ra:

Đức Duy: Mau... mau bế anh ấy đi bệnh viện, Quang Anh, MAU LÊN!

Tiếng hét khiến Quang Anh bừng tỉnh. Cậu lập tức lao tới, cẩn thận bế Hoàng Hùng lên, cả hai vội vã chạy xuống xe, luống cuống đưa anh đến bệnh viện gần nhất.

Trên xe, Đức Duy nắm chặt tay Hoàng Hùng, giọng run rẩy

Đức Duy: Làm sao mà lại ra nông nỗi này chứ , sao anh ngốc thế Hùng ơi , tự hành bản thân mình làm cái gì ? Nó đâu có đáng đâu hả anh

Từ khi nào, Đức Duy đã xem Hoàng Hùng như anh trai của mình. Không chỉ riêng Đăng hay Quang Anh, đối với cậu, họ đều là người thân. Tuy hay cằn nhằn, đanh đá, nhưng cậu nhóc này lại sống tình cảm hơn ai hết.

Trước đó, Hải Đăng từng kể rằng dù đã vượt qua giai đoạn trầm cảm, Hoàng Hùng vẫn bị overthinking rất nặng. Chuyện nhỏ với người khác, qua anh lại trở thành áp lực khổng lồ. Anh suy nghĩ nhiều, mà toàn nghĩ theo hướng tiêu cực.

Vì vậy, khi đọc được tin nhắn trên group về chuyện hôm nay, Đức Duy gần như không chần chừ, lập tức kéo Quang Anh về. Dù chỉ mới thân gần một năm, cậu vẫn biết — hiện tại Hoàng Hùng chắc chắn không ổn.

Và cậu đã đúng.

Quang Anh thấy vậy thì chỉ biết ở bên vỗ về , an ủi

Quang Anh: Thôi, đừng khóc nữa .

Đức Duy: là tại tao phải không Quang Anh, nếu tao không đi chơi, nếu tao ở bên anh ấy thì có phải...hức..anh Hùng không ra nông nỗi này không..hức..hức

Quang Anh nhẹ nhàng để Đức Duy dựa vào vai mình

Quang Anh: nào, làm sao mà tự trách mình như thế được, đâu phải lỗi tại Duy đâu, anh Hùng không sao đâu mà. Nín đi, tao thương

Thành An: Hai đứa m yêu nhau hả ?

Quang Anh: m đâu ra vậy, ủa mọi người

Quang Trung: Hùng đâu? nó sao rồi?

Quang Anh: anh ấy đang trong phòng khám ạ

Phong Hào: nó làm sao vậy mấy đứa

Quang Anh: bọn em vào thì thấy ảnh ngất dưới sàn... chắc là do sốc tâm lý, lại kiệt sức nên mới vậy. Lúc ngã có vướng mảnh thuỷ tinh nên bị trầy xước một chút.

Phạm Anh Duy: ủa vậy à, làm hết hồn.

Đức Phúc: trời ơi, sao không báo cho mọi người

Quang Anh: lúc đó bọn em vội quá

Quang Trung: con trai tui, sao nó khổ vậy chứ

Thượng Long: thấy thương nhỏ ghê

Atus: biết vậy lúc đó dùng chìa khóa dự phòng là không ra nông nỗi này rồi

Kim Long: thấy nó nhắn tin bình thường tưởng ổn cơ chứ ai dè...

Đức Duy ngẩng lên:

Đức Duy: mà sao mọi người biết mà đến đây?

Thành An: nãy thấy hai đứa m bế anh Hùng xuống xe, gọi không nghe nên tao báo mọi người. Thế là chạy theo luôn.

Quang Trung: bác sĩ, em tôi có sao không ạ?

Cửa phòng mở ra, bác sĩ bước ra ngoài.

Bác sĩ: chào mọi người, bệnh nhân hiện đã ổn định. Do thể trạng yếu lại thêm kích động tâm lý nên dẫn đến ngất. Trong lúc ngã có va phải mảnh thuỷ tinh nên bị trầy xước nhẹ, chúng tôi đã xử lý và băng bó rồi. Hiện tại cậu ấy đang được truyền dịch để hồi phục. Không có gì nguy hiểm, người nhà có thể vào thăm.

Quang Trung: dạ cảm ơn bác sĩ.

Mọi người nhanh chóng bước vào trong.

Hoàng Hùng nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền, cánh tay được băng lại gọn gàng.

Quang Trung: trời đất ơi, sao lại phải khổ như này

Quang Hùng: tức chết, ảnh đẹp vậy mà lụy tình

Thành An: đừng cản em, để em đi xiên thằng Đăng.

All: tao đi nữa.

Đức Duy: chưa bao giờ em thấy nó đáng ghét như lúc này.

Quang Anh: bạn thân mà giờ cũng không bênh nổi nữa... tưởng nó có tình cảm thật

Pháp Kiều: t nhìn cái tướng là t biết trap trap rồi mà

Đức Phúc: sao mà tức ghê, tội nghiệp em tui

Atus: không được, t phải gọi nó đến đây

Kim Long: ủa làm gì?

Atus: solo tay đôi chứ gì

Thượng Long: ở đây không có gương ha, nhìn lại mình đi bé, xem đấu nổi không

Phạm Anh Duy: thằng Đăng nó búng cái chắc m bay xa mấy mét quá

Atus: ủa thì ba đánh một không chột cũng què, mà giờ mình có tận 11 người lận, chẳng lẽ đánh không lại

Thành An: ờ ha, gọi liền cho em

Pháp Kiều: Duy hay Quang Anh có số thằng Đăng thì gọi nó tới liền

Hoàng Hùng: đừng..

__________________

Ý là chưa bao giờ thấy đu OTP mà nó nhàn vậy luôn á mấy má oiii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co