Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 37: Hiểu lầmm

ptht0612

Quang Hùng: MỞ CỬAAAAAAA!!

Thành An: Đúng là học trò của ta, giỏi lắm con ơi

Thượng Long: Hồng ơi... em bị thằng Gíp nó dạy hư rồi...

Phạm Anh Duy: Má tức ghê thiệt, t không ngờ thằng Đăng nó tồi tới mức đó luôn á!

Atus: Đúng... tưởng xong vụ kia là thôi rồi chứ, ai dè...

Kim Long: Ờ. Tưởng nó có người yêu thì ok, nó thẳng, tụi mình cũng chấp nhận. Giờ nó yêu con kia xong quay về làm khổ em tao là sao? Mẹ! Chuyến này nó tới số rồi.

Phong Hào: Sao Hùng dễ dãi thế hả em ơi , để nó đè ra rên ư ử cho cả xóm nghe thế kia

Pháp Kiều: anh ơi , hông ấy mình nói giảm nói tránh được không, chứ nó phản cảm quá

Đức Phúc: t tức từ vụ hôm bữa rồi , Hùng nó không can là t đấm thằng kia rồi

Quang Trung: cay thật, con trai t đẹp ngời ngời thế mà dính phải thứ quỷ ôn gì không

Quang Hùng: mọi người ơi, cáp nó hóa thú òii

Nghe Quang Hùng nói mọi người mới để ý đến Đức Duy. Nãy giờ thấy im lặng hóa ra cậu ta giận đến đỏ cả mặt, tay cầm cây gậy bóng chày , nhìn vào cánh cửa phòng sát khí đùng đùng .

Quang Anh thì đang nắm lấy chân của Đức Duy, mặt tái mét

Quang Anh: bé ơi, bình tĩnh đi mà , đừng phá cửa em ơi , anh không có tiền đền huhu

Quang Trung: chời đất ơi , ngăn thằng Duy lạiii

Phạm Anh Duy: à à chìa khóa dự phòng đâu Trung

Quang Trung: bữa em đưa cho thằng Duy bé rồi , nó đã trả đâu

Đức Duy: em làm mất rồi

Ở ngoài ồn ào là vậy còn bên trong cánh cửa

Hải Đăng: ủa em có làm gì đâu mà họ kiếm em dữ vậy

Hoàng Hùng xoa trán, thở dài một hơi, vừa buồn cười vừa bất lực.

Hoàng Hùng: Trời ơi... hiểu lầm, hiểu lầm thôi mà...

Hải Đăng nghiêng đầu nhìn về phía cửa, nghe tiếng bên ngoài càng lúc càng lớn hơn.

Hải Đăng: Em thấy họ la sắp phá cửa luôn rồi á. Hay anh ra mở đi ạ?

Hoàng Hùng khựng lại, quay sang nhìn cậu.

Hoàng Hùng: liệu có ổn không Đăng , anh sợ họ đánh em á

Hải Đăng: không sao hết mà , người yêu anh khỏe thế này mà anh còn lo à

Hoàng Hùng: được rồi , hay em trốn vào phòng tắm rồi khóa cửa lại cho an toàn , để anh giải thích cho họ xong rồi ra

Hải Đăng: dạ nghe anh hếtt

Hoàng Hùng tiến đến cửa , mở khóa . Chưa kịp nói gì thì mấy người bên ngoài đã xông vào rồi

Đức Duy: THẰNG ĐĂNG RA ĐÂY CHO BỐ !!!!!

Quang Anh: bé ơi, từ từ bình tĩnh

Thành An: ĐĂNG, ĐĂNG ĐÂUUUU

Phong Hào: đâu nó trốn đâu rồi

Đức Phúc: anh em, lục tung cái phòng lênnn

Quang Hùng: má ơi sao giống đi đòi nợ quá zậyy

Nói rồi, người thì lục tung giường lên , người thì quậy bàn làm việc,....

Hoàng Hùng: mọi ngườiiii

(...)

Hoàng Hùng: MỌI NGƯỜIIIIII

(...)

Hoàng Hùng: MỌI NGƯỜI NGHE EM NÓIII

Thành An: bé biết rồi, nó ở trong phòng tắm

Atus: đâu mở ra

Đức Duy: thằng kia mở ra đừng để tao phá cửa

Pháp Kiều: ủa có khóa đâu

Hải Đăng: hi-

Hoàng Hùng: Đăng ơi...anh bảo em khóa cửa lại rồi cơ mà - bất lực

Chưa kịp nói gì thì Hải Đăng đã bị "đánh hội đồng" , mỗi ông cầm một cái gối , không thì một con gấu bông mà đập liên tiếp vào con người kia .

Hoàng Hùng: chời ơi chời , dừng lại đi mọi người ơi . Nghe em nói đi mà

Quang Trung: mầy tránh ra , khỏi phải bênh nó

Đức Duy: thằng chó này, m làm cho anh Hùng phải nhập viện rồi giờ còn dám làm ra mấy cái chuyện đồi bại đấy nữa à

Hải Đăng: gì? nhập viện? Là sao?

Phong Hào: này thì sao

Những cú đập lại tiếp tục giáng xuống liên hồi lên người Hải Đăng. Dù không đau mấy, nhưng dồn dập đến mức khiến cậu chỉ biết cúi đầu chịu trận, chẳng kịp ngóc lên thanh minh lấy một câu.

Hoàng Hùng không chịu nổi nữa, lập tức lao tới, ôm chặt lấy Hải Đăng vào lòng như muốn chắn hết những cú đánh kia cho cậu. Vòng tay anh nhỏ xíu, chỉ ôm được nửa người đối phương, nhưng lại kiên quyết đến lạ, khiến khung cảnh bỗng chốc dịu xuống.

Mọi người thấy vậy cũng chững lại, lần lượt hạ "vũ khí" xuống.

Chỉ còn mỗi Quang Hùng vẫn chưa chịu dừng, cậu lách sang bên, tiếp tục vung gối đánh vào phần người Hải Đăng mà Hoàng Hùng không ôm tới.

Quang Hùng:  chết nè

Thành An: dừng dừng, xì tốp

Quang Hùng: ủa đang đánh vui mà dừng chi

Thành An: thấy mọi người dừng thì cứ dừng đi bé

Quang Hùng: ồ

Đức Duy: anh Hùng, anh né ra để bọn em xử nó cho, cái loại mất nết, lẳng lơ này không đáng để bênh

Hải Đăng: ê..

Quang Trung: m nín liền, không có quyền lên tiếng ở đây nghe chưa

Hoàng Hùng: chời ơi, ai bảo mọi người không nghe em nói, hiểu lầm mà

Phong Hào: hiểu lầm cái gì nữa? Thấy tận mắt vậy rồi còn ngu hả em

Pháp Kiều: có phải nó cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì rồi phải không?

Thành An: đúng rồi, nó bỏ bùa anh đấy, đừng có tin nựa

Hoàng Hùng: hổng phải mà, mọi người nghe em nói đi

Atus: không phải cái gì, m với thằng Hào tận mắt thấy đấy

Kim Long: ừ, giờ mà nói thằng Đăng với con đỗn lì kia không có gì với nhau là t cho một đấm nha

Phạm Anh Duy: tôi cho em 1 phút để trình bày

Hoàng Hùng: dạ, chuyện là như này * kể lại hết toàn bộ sự việc*

Đức Phúc: ôi vãi thật à??

Thượng Long: hệt phim luôn mấy má ơi

Đức Duy: thật????

Hải Đăng: thằng kia, chơi với nhau bao nhiêu năm mà không những không tin tao còn nghĩ t là con người vậy à. À mà QUANG ANH

Quang Anh: hả..hả

Hải Đăng: dcm, bữa ngồi tâm sự t có nói với m là t với Trâm chỉ là bạn thôi mà

Quang Anh: ủa m có nói hả, hôm đấy say quá không nhớ

Hải Đăng: địt mẹ!!

Hoàng Hùng: Đăng không có chửi tục

Hải Đăng: dạ

Quang Hùng: ủa là sao dạ

Pháp Kiều: vậy là hiểu lầm thiệt hả

Hoàng Hùng: chứ sao nữa ba

Thành An: vậy...em xin phép về trước nha

Hải Đăng: đứng im đó, đánh tôi xong mấy người định bỏ về dễ thế à

Đức Duy: huhu anh Đăng thứ lỗi, nãy em chỉ lỡ tát anh mấy cái thôi

Hải Đăng: m đó con, m là cái thằng mồm to nhất, đánh cũng đau nhất luôn đó

Quang Trung: ờm cũng quê nhẹ đó, thôi thay mặt mọi người xoi lĩn Đăng nha hì hì, mọi người cũng hông có cố tình, em tha lỗi cho mấy đứa này nha và cả anh nữa. Mấy đứa dập đầu xin lỗi

Cả đám nhanh chóng dập đầu xuống

Hoàng Hùng: cũng tại em mà, mọi người cũng vì lo cho em nên mới làm vậy, không có phải lỗi của mọi người đâu. Em xin lỗi, có gì hôm sau em mời nước chuộc lỗi sau nha nha

Nghe Hoàng Hùng nói vậy, cả đám nhìn nhau một cái rồi rủ nhau kéo đi về hết, vừa đi vừa lôi kéo nhau ra khỏi phòng. Cánh cửa khép lại, trả lại căn phòng sự yên tĩnh sau một trận hỗn loạn.

Trong phòng giờ chỉ còn lại hai người.

Chưa kịp để anh nói thêm gì, Hải Đăng đã bước tới, kéo Hoàng Hùng vào lòng mình, ôm chặt.

Hải Đăng: anhh

Hoàng Hùng: h-hả

Hải Đăng rúc đầu vào hõm cổ Hoàng Hùng tham lam mà hít lấy hít để mùi hương ngọt ngào ấy , phải nói thật người anh thơm lắm luôn ,lúc nào cũng thơm như vậy , cậu chỉ muốn ngửi mãi thôi.

Hoàng Hùng: nhột, nhột anh

Hải Đăng: thơm quáa

Hoàng Hùng lại đỏ mặt rồi

Hoàng Hùng: th-thơm gì chứ, em buông anh ra coi

Hải Đăng: ủa hồi nãy anh bảo anh có lỗi mà, em bị mấy người kia đánh đau gần chết nè giờ phải đền bù cho em chứ

Hoàng Hùng: ừ..thì đền bù cái gì

Hải Đăng bỗng xoay người anh lại , liếm nhẹ lên cổ anh rồi hôn một cách mạnh bạo lên đấy chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả, Hoàng Hùng dù có cố đấy nhưng sức anh chỉ như một con kiến đối với cậu, làm sao mà đẩy nổi.

Hải Đăng tham lam mà hôn hết chỗ này đến chỗ khác, khắp nơi trên cổ anh bây giờ toàn là những đốm đỏ nổi bật hơn trên làn da trắng mịn kia.

Khi trông cái cổ anh chẳng còn nơi nào có thể hôn được nữa thì nó mới chịu dừng lại

Hoàng Hùng: ưm..

Hải Đăng: bé, anh rên thế là lại muốn quyến rũ em đấy à

Hoàng Hùng: g-gì chứ

Hải Đăng cười một nụ cười đểu cáng vô cùng khiến anh cũng phải e dè, cái mặt này của cậu anh chưa nhìn thấy bao giờ.

Hải Đăng: mình tập thể dục buổi sáng chút không?

Hoàng Hùng: aa dừng lại!!

Hải Đăng: sao vậy ạ?

Hoàng Hùng: em muốn hành anh chết đấy à, đau lắm đấy, tối qua vừa xong giờ mà nữa chắc chết

Hải Đăng: haha em đùa thôi, em biết là anh đau mà, em cũng biết xót em bé chứ

Hoàng Hùng: ủa mà sao em biết rõ thế, em từng..rồi à

Hải Đăng: Sao lại nghĩ em vậy, anh là mối tình đầu của em luôn đấy

Hoàng Hùng: thế tại-

Hải Đăng: thôi anh không nên biết đâu mà, nhưng sao hôm qua anh lại...

Hoàng Hùng: ơ này đừng có nghĩ anh là người như vậy, nhắc mới nhớ, rõ ràng trước giờ anh chưa bao giờ có cái cảm giác đấy luôn. Đang ngồi bình thường xong cả người nó nóng ran lên, rồi muốn...

Hải Đăng: gì? giống thuốc kích dục vậy

Hoàng Hùng: thuốc kích dục á, trời ơi oan quá anh làm gì có ba cái thuốc đấy đâu

Hải Đăng: vậy hôm qua anh có ăn uống gì lạ không

Hoàng Hùng: hôm qua cơm thì anh tự nấu chắc chắn an toàn, còn ngoài ra thì...à anh có đi ăn ốc với Duy nhưng Duy cũng ăn mà có sao đâu

Hải Đăng: ờ ha vậy sao lại thế được

Hoàng Hùng: còn..còn chai nước ép em đưa cho anh

Hải Đăng:ơ kìa, em vô tội nhé, nước ép ấy là Trâm cho em

Hoàng Hùng: à...ủa

Hai người cùng đồng thanh "Không lẽ.."

Hải Đăng: Ra là vậy bảo sao hôm qua lúc đấy, cô ta có đến tìm em

Hoàng Hùng: vậy có nghĩa là Trâm muốn cho em uống thứ nước đó để...

Hải Đăng: may mà em cho anh uống, không chắc giờ bị nó cướp mất đời trai rồi

Hoàng Hùng: thế chẳng phải giờ là bị anh cướp à

Hải Đăng: là anh thì không phải "bị" mà là "được" đấy, haha muốn được anh cướp cả đời, cướp mỗi ngày cũng được

Hoàng Hùng: gì, biến tháiii

Hải Đăng: sao bé nói em thế

Hoàng Hùng: nè, tui lớn tuổi hơn mấy người đó ai dạy cho cái kiểu xưng bé ngọt sớt thế

Hải Đăng: không chịu, bé là bé của em, lớn tuổi nhưng mà xét theo ngoại hình thì anh vẫn bé hơn em

Hoàng Hùng: hơ hơ

Hải Đăng: mà bé này, lúc nãy Duy có nói chuyện anh nhập viện là sao vậy?

Hoàng Hùng: à...không có gì đâu nó nói nhảm í

Hải Đăng: anh đừng giấu em

Hoàng Hùng: anh đâu có

Hải Đăng: huhu em khóc cho anh xem đấy, bé làm gì mà phải đi viện

Hoàng Hùng: thôi mà thì..hôm đấy anh...chỉ hơi mệt thôi

Hải Đăng: hơi kiểu gì mà đi viện luôn cơ?

Hoàng Hùng: à..

Hải Đăng: có phải anh lại suy nghĩ tiêu cực không?

Hoàng Hùng: anh....

Hải Đăng đang định dỗi thêm vài câu thì chợt khựng lại.

Ánh mắt cậu dừng ở cổ tay Hoàng Hùng.

Một vết sẹo mảnh, còn hơi đỏ.

Cậu im hẳn.

Nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, như sợ làm đau:

Hải Đăng: tay anh sao vậy?

Hoàng Hùng giật mình, khẽ rút lại nhưng không được:

Hoàng Hùng: à... không có gì đâu,cái này là...à hôm trước anh có gọt hoa quả nên-

Hải Đăng cắt ngang,giọng nhỏ hẳn xuống:

Hải Đăng: đừng nói dối em

Hoàng Hùng: anh...

Hải Đăng khẽ siết tay anh, nhưng lực rất nhẹ, như đang dỗ dành:

Hải Đăng: hôm đó... anh lại bị mất kiểm soát phải không?

Hoàng Hùng không trả lời.

Chỉ một khoảng lặng thôi cũng đủ hiểu.

Hải Đăng cúi đầu, trán chạm nhẹ vào tay anh, giọng nghẹn lại:

Hải Đăng: em xin lỗi...

Hoàng Hùng: không phải lỗi của em—

Hải Đăng lắc đầu, cắt ngang, vẫn giữ tay anh trong lòng bàn tay mình:

Hải Đăng: là tại em... không cẩn thận để anh phải suy nghĩ nhiều như vậy... còn làm anh bị thương nữa

Cậu đưa tay kia chạm rất khẽ lên vết sẹo, như sợ mạnh hơn một chút thôi cũng khiến anh đau lại:

Hải Đăng: lúc đó chắc anh đau lắm vậy mà em còn không biết gì...

Hoàng Hùng: không sao mà, tại anh-

Anh chưa kịp nói hết thì Hải Đăng đã kéo anh vào lòng, ôm chặt hơn một chút, nhưng vẫn cẩn thận tránh tay bị thương:

Hải Đăng: sau này nếu có chuyện gì làm anh ấm ức, anh nói với em nhé...được không?

Giọng cậu mềm xuống hẳn, gần như là năn nỉ:

Hải Đăng: đừng tự làm mình đau nữa... em không chịu nổi đâu.

_______________________________________

Có nên làm mấy chap gì dành riêng cho mấy cp phụ không mấy bà

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co