|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎
Chap 54: cầu hôn ?
20:03
Quang Anh: anh Hùng
Quang Anh với bộ dạng hớt ha hớt hải, thở dốc chạy đến bên Hoàng Hùng mà gọi
Hoàng Hùng: sao đấy? Bình tĩnh lại, có chuyện gì hả?
Quang Anh: đi, đi với em
Hoàng Hùng: đi đâu?
Quang Anh: đến bệnh viện
Hoàng Hùng: bệnh viện?
Quang Anh: thằng Đăng nó..nó
Hoàng Hùng: Đăng làm sao?
Quang Anh: nó bị tai nạn...nặng lắm
Hoàng Hùng: c-cái gì..?
Nghe được tin này, toàn thân Hoàng Hùng cứng đờ, chưa kịp định hình thì đã bị Quang Anh kéo ra xe
Hoàng Hùng: m nói rõ ra xem nào, s..sao lại bị tai nạn?
Quang Anh: em không biết nó đi xe kiểu gì mà để bị tai nạn nghe bảo nặng lắm
Hoàng Hùng: ai bảo?
Quang Anh: Mọi người vừa nói với em, họ cũng đang ở bệnh viện hết đấy
Hoàng Hùng: bị lúc nào?
Quang Anh: hình như là vừa nãy
Và cứ thế vừa đi Hoàng Hùng vừa liên tục hỏi hết cái này đến cái khác đến khi nhận ra có gì đó sai sai
Hoàng Hùng: ơ ơ m đi đâu đấy, qua bệnh viện rồi kìa
Quang Anh: không phải bệnh viện đấy
Hoàng Hùng: chứ ở đâu?
Quang Anh: im đi rồi em chở anh đến
Hoàng Hùng: ừ ừ nhanh lên
Bỗng dưng đang đi thì Quang Anh đột ngột dừng xe lại
Hoàng Hùng: ơ kìa sao dừng giữa đường vậy
Quang Anh: đi theo em
Hoàng Hùng: đi đâu đcm đây là biển mà đang dầu sôi lửa bỏng mà ra biển làm cái gì?
Quang Anh: ây da nói nhiều quá đi thôi
Quang Anh chẳng đợi Hoàng Hùng nói thêm câu nào nữa mà đẩy anh ra
Ở đây tối om chẳng thấy gì chỉ thấy trăng trắng những gợn sóng đang từ từ từng đợt trôi vào. Nhưng phải công nhận rằng không khí ở biển buổi tối dễ chịu thật những làn gió nhè nhẹ thổi qua, được hít hà sự mát mẻ của biển cả, còn gì tuyệt hơn .
Tuy vậy nhưng trong lòng Hoàng Hùng lúc này lại chẳng dễ chịu tí nào, anh lo cho cậu chết đi được. Nghe tin Hải Đăng bị tai nạn đã vậy theo lời của Quang Anh còn rất nặng, lòng anh nóng như lửa đốt chỉ muốn mau chóng được gặp và biết tình hình của cậu hiện giờ.
Thế mà thằng em này nó lại dẫn anh ra biển làm cái quái gì đây chứ
Hoàng Hùng: Thôi anh không đi theo m nữa gửi địa chỉ bệnh viện Đăng đang ở đây, anh tự đi
Vừa nói xong, xung quanh anh đèn được bật lên sáng choang, tiếng pháo giấy nổ liên tục bên tai khiến Hoàng Hùng giật bắn mình mà nhắm tít mắt lại. Đến khi hồi pháo đấy kết thúc thì anh mới dần dần hé mắt ra
Trợn tròn mắt ngạc nhiên khi thấy trước mặt mình là Hải Đăng, cậu cầm trên tay một bó hoa và chiếc hộp nho nhỏ, cùng với bộ vest đỏ.
Quay sang xung quanh thì thấy tất cả mọi người trong xóm trọ đều ở đây nhìn hai người họ mà cười
Hoàng Hùng hiện tại vẫn chưa hiểu cái gì đang xảy ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ rồi quay lại nhìn người trước mặt, Hải Đăng quỳ một chân xuống trước anh
Hải Đăng: anh Hùng
Hoàng Hùng: h-hả
Hải Đăng: em thật sự xin lỗi vì thời gian qua đã khiến cho anh chịu rất nhiều thiệt thòi . Chắc là bé của em mệt lắm nhỉ...em đáng ra không nên như vậy. Em đã không tin anh, còn nói những lời làm anh tổn thương nữa.
Hải Đăng cúi mặt xuống, thở ra một hơi dài, ánh mắt tối đi vì tự trách.
Hải Đăng: Em thật sự không biết phải nói bao nhiêu lời xin lỗi mới đủ nữa...
Cậu ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt vừa đau vừa chân thành.
Hải Đăng: Nhưng mà em yêu anh... thật sự rất yêu anh. Em nói thật, không hề đùa đâu.
Hải Đăng: Em biết lỗi của em không thể chỉ xin lỗi là xong được. Em cũng không dám mong anh tha thứ ngay đâu...
Cậu khẽ cười buồn, giọng nhỏ lại:
Hải Đăng: Vậy nên... cho em cơ hội được bù đắp và sửa chữa bằng cả phần đời còn lại nhé.
Hải Đăng: Em biết anh vẫn còn giận em nhiều... nhưng xin anh đừng bỏ em.
Hải Đăng nắm chặt tay hơn, như sợ chỉ cần buông ra là mất luôn người trước mặt.
Hải Đăng: Cho em một cơ hội thôi... được không ạ?
Hải Đăng dùng khuôn mặt chân thành nhất nhìn anh, ánh mắt cố giữ bình tĩnh nhưng đã sớm rưng rưng. Chỉ cần chớp mắt thêm một lần nữa thôi, những giọt lệ ấy có lẽ sẽ rơi xuống.
Những lời cậu nói đều xuất phát từ tận sâu trong lòng, không hề có sự sắp đặt hay chuẩn bị trước.
Trước đó, mấy anh cũng từng gợi ý cho cậu vài câu nghe rất "sến sẩm", rất trọn vẹn. Nhưng đến lúc đối diện với anh, Hải Đăng lại chẳng nhớ nổi một câu nào.
Trong đầu cậu chỉ còn lại duy nhất một điều—là Hoàng Hùng.
Đưa chiếc hộp màu đen nho nhỏ kia ra trước mặt anh , bên trong là một chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh
Hải Đăng: anh, đồng ý nhé ?
Hoàng Hùng: hmm...việc bù đắp lỗi lầm thì anh đồng ý...nhưng mà còn vụ chiếc nhẫn này...là sao ?
Hoàng Hùng có vẻ hơi khó xử khi nhìn thấy cái nhẫn được nằm trong chiếc hộp ấy, anh thật sự mong rằng không phải như anh nghĩ
Hải Đăng: à cái này là nhẫn cầu hôn
Hoàng Hùng: hả...anh.. - lúng túng
Hải Đăng nhìn thấy vậy thì liền cười tươi
Hải Đăng: em biết là anh chưa sẵn sàng mà nên cái này chỉ xem là vật hứa hẹn trước của em
Hải Đăng mỉm cười, khuôn mắt toát lên vẻ hạnh phúc đầy chân thành
Hải Đăng: chúng ta còn trẻ, hoài bão còn rất nhiều, sự nghiệp vẫn đang dang dở nhưng chắc chắn sau này khi thành công hơn nữa em sẽ cưới anh bằng được - cương quyết
Hoàng Hùng nghe vậy thì lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, thằng nhóc này như thể đọc được suy nghĩ của anh vậy .
Cuối cùng anh cũng chịu nở một nụ cười thật tươi mà nhìn cậu, đỡ Hải Đăng đứng dậy nhìn thẳng vào mắt đối phương
Hoàng Hùng: thôi được rồi, em hiểu vậy anh mừng lắm đấy, việc này anh cũng có lỗi nên không trách em hoàn toàn được. Còn vụ clip kia thì em yên tâm, tên đó nó chỉ bịa chuyện để dọa anh thôi chứ thật sự chẳng có clip nào cả.
Hải Đăng: hả ? - đang ngập trong niềm xúc động thì nghe anh nhắc đến vụ việc kia khiến cậu cũng phải bừng tỉnh mà ngơ ngác
Không những cậu mà toàn bộ những người chẳng biết chuyện này đều được một phen bất ngờ
Hoàng Hùng: chuyện đấy về nhà anh kể em sau còn giờ thì có đeo nhẫn cho tui không, đợi xíu nữa là đổi ý định à nhe
Hải Đăng nhanh chóng cầm lấy tay của Hoàng Hùng mà đeo chiếc nhẫn vào
Hải Đăng: xong rồi đấy nhé, từ giờ anh là của em không được đổi ý đâu
Hoàng Hùng: nhưng mà chưa có hết dỗi đâu nha
Hải Đăng: thế để em dỗ mà, yêu vợ lắmm
Hoàng Hùng đỏ mặt
Hoàng Hùng: ai..ai vợ em cơ
Thành An: éc tụi tui còn ở đây nheee, hai con người kia
Quang Hùng: hun đi hun đi
All: hôn đi hôn điiii
Bị mọi người thúc giục đã vậy nhân cơ hội đó, Tuấn Tài còn tiện tay đẩy Hoàng Hùng vào người Hải Đăng .
Chẳng để phụ lòng mọi người Hải Đăng nhanh chóng nâng cằm anh lên mà kéo vào người kia vào nụ hôn sâu
Quang Trung: hạnh phúc dữ dị trời
Thái Ngân: Bé muốn hả, mai anh làm hoành tráng gấp đôi nhe
Quang Trung: thôi đi má
________________________________________
Ngọt xỉu up xỉu down chưaaa
Hay cho tí drama vô cho nó kịch tính ta
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co