Truyen3h.Co

...

Chương 8: Suy ngẫm

urmiunv

Katsuki đã cho Katsuma đi ngủ trước khi Mahoro trở về nhà. Cậu đang rửa bát đĩa thì nghe thấy tiếng ô tô lăn bánh bên ngoài và vội chạy ra ngoài để đón con gái cùng người giám hộ của cô bé.

"Xin lỗi vì đã trả con gái cho cậu muộn như vậy." Mẹ của Emi đưa một Mahoro mệt mỏi cho Katsuki. Cô bé lảo đảo, buồn ngủ bám vào ống quần cậu, lầm bầm, "Con về rồi,". Nhìn vào vết bẩn chocolate dính trên tay áo và kiểu tóc bím lệch lạc, có thể thấy cô bé đã tận hưởng bữa tiệc sinh nhật của bạn mình như thế nào.

"Mong là con bé không gây quá nhiều rắc rối cho chị," cậu nói, lấy một miếng giấy màu từ sau tai cô bé.

"Không sao đâu! Chúng tôi rất quý cô bé. Mahoro luôn được hoan nghênh đến nhà chúng tôi bất cứ lúc nào. Đợi đã, trước khi tôi quên." Mẹ của Emi lấy một túi quà từ ghế hành khách và đưa cho cậu. "Chúng tôi đã giữ lại một ít bánh cho Katsuma."

"Cảm ơn." Katsuki thúc nhẹ con gái. "Mahoro, con nói gì đi?"

"Cảm-." Câu nói bị ngắt quãng bởi một cái ngáp lớn. "-ơn cô, cô Nomura."

Cô ấy cười. "Có vẻ như con bé đã mệt lắm rồi."

"Tôi rất vui," Katsuki nói. "Đêm nay chắc con bé sẽ ngủ lịm đi mất."

Khi mẹ của Emi rời đi, Katsuki kéo con gái vào trong nhà và đi về phía phòng tắm.

"Nước tắm vẫn còn nóng. Nhưng con sẽ ngủ gật trong bồn tắm nếu con cứ tiếp tục như vậy, nên chỉ cần tắm vòi sen thôi." Cậu cúi xuống và ngửi tóc con gái, mũi nhăn lại. "Gội tóc luôn nhé. Khi xong, ra phòng khách để ta lau khô con trước khi đi ngủ."

"Con không muốn tắm," Mahoro nói, mặt nhăn nhó phản đối. Cô bé có thói quen phản kháng khi đã mệt mỏi thực sự dù đã đồng ý.

"Vậy thì bắt đầu tắm vòi sen đi." Cậu xả nước trong bồn khi cô bé cởi đồ. Khi cô bé với tay lấy vòi sen, cậu nhanh chóng lẩn ra ngoài. Phong cách tắm vòi sen của Mahoro là xịt nước vào mình một cách ào ạt, khiến cậu nhớ đến cảnh cha mình rửa hè. Katsuki phải ra ngoài trước khi bị ướt.

Katsuki chỉ vừa kịp lấy máy sấy tóc thì con gái bước ra từ phòng tắm, quấn trên mình chiếc khăn tắm màu hồng, tóc ướt dính vào mặt và vai.

"Ít nhất con cũng có thể lau bớt nước khỏi tóc," cậu càu nhàu, mắt dán vào vệt nước cô bé để lại. Katsuki thở dài, lấy khăn tắm mới từ tủ đồ và bắt đầu lau khô cô bé. Cô bé đứng yên, vui vẻ được bao bọc trong khăn tắm lớn mềm mại.

"Ta không phải là người hầu của con đâu," cậu lẩm bẩm, giữ giọng thấp vì Katsuma đang ngủ ở phòng bên.

Một lời phàn nàn không đáng kể. Katsuki không phiền khi chiều chuộng Mahoro như thế này: khi cô bé buồn ngủ, hài lòng, và tình cảm. Khi cậu mát xa da đầu cô bé, cô bé thở một hơi thoải mái, một âm thanh nhẹ nhàng, êm ái khiến cậu không thể không mỉm cười. Cô bé quay mặt vào bên trong cổ tay cậu, cọ má hồng hồng vào tuyến mùi hương ở đó. Mahoro đang ở độ tuổi mà hầu hết trẻ em không còn cần được đánh dấu bằng mùi hương của cha mẹ nữa. Nhưng trong những khoảnh khắc như thế này, khi cô bé tận hưởng sau một ngày ăn uống, vui chơi và bạn bè, cô bé không ngại chút nào khi trở thành một đứa trẻ như vậy. Khi Katsuki lùi lại, cô bé quàng tay quanh cổ cậu và cọ vào xương đòn của cậu.

"Con yêu Katsuki," cô bé nói với một tiếng thở dài hài lòng.

Katsuki cười khẩy. "Con yêu ta lắm. Nhất là sau khi làm ướt cả sàn nhà của ta."

Cô bé phát ra một âm thanh không hài lòng và cắn vào dưới cằm cậu.

"Ái!? Đây là cách con đối xử với những người con yêu thương sao?"

Mahoro nhìn cậu với vẻ trách móc, nhưng cái nhìn đó bị phá vỡ bởi đôi mắt buồn ngủ của cô bé. "Con yêu mama."

"Ta cũng yêu con." Katsuki lấy máy sấy tóc. "Và ta sẽ yêu con hơn nếu con mặc đồ vào và ngồi yên trong khi ta sấy tóc cho con."

Sau khi thỏa mãn, Mahoro mặc đồ ngủ mà Katsuki đã chuẩn bị sẵn và ngồi ngoan ngoãn trong lòng cậu. Tiếng máy sấy vẫn tiếp tục nhưng không thể lấn át sự mệt mỏi của cô bé. Khi Katsuki sấy xong, cô bé đã bị ru ngủ bởi sự ấm áp và mùi hương của mẹ bao quanh.

"Dậy đi." Katsuki lay cô bé, nhưng khuôn mặt cô bé vẫn gối lên ngực cậu, các nét mặt thường xuyên hoạt bát của cô bé mềm mại dần với cơn buồn ngủ nặng nề.

Katsuki nhìn cô bé, ghen tị với cách mà trẻ con có thể ngủ gục ngay lập tức khi đạt đến giới hạn thể chất của chúng. Không còn lựa chọn nào khác, cậu ôm Mahoro trong tay và bế cô vào phòng ngủ mà cô bé chia sẻ với em trai mình.

Katsuma có vẻ đã tỉnh khi họ bước vào.

"Mahoro?" Giọng nói nhỏ bé của cậu bé bị che khuất bởi chú thỏ xanh mà cậu ôm trong tay.

"Mahoro đang ngủ." Katsuki đặt con gái cẩn thận, xòe tóc cô bé ra trên gối và kéo chăn lên đến cằm. Cậu quay sang Katsuma đang nhìn mình bằng một mắt. "Quay lại ngủ đi. Khuya rồi."

"Dạ." Cậu bé ngáp như một chú mèo và quay người về phía tường.

Để Katsuma nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Katsuki ngồi xuống mép giường và xoa lưng cậu bé, truyền cảm giác bình tĩnh bằng mùi hương của mình cho đến khi cậu cảm thấy nhịp thở của Katsuma trở nên đều đặn và sâu hơn.

Phần omega trong Katsuki đã đóng rễ trong căn phòng đó. Nó không muốn cậu rời khỏi không gian an toàn và tối tăm này, nơi những đứa trẻ của cậu ngủ say dưới tầm mắt. Dù bản năng của cậu thôi thúc cậu tận hưởng khoảng khắc này nhưng Katsuki chỉ cho phép mình dành một chút thời gian để thưởng thức trước khi đứng dậy.

Sau khi lau sạch nước mà Mahoro đã để lại ngoài hành lang, Katsuki trở lại bếp, nơi còn một chút việc dọn dẹp cần làm. Cậu cũng để lại túi quà với bánh trên bàn.

Katsuki ngạc nhiên khi mở túi quà. Có một hộp nhựa chứa một miếng bánh sinh nhật của Emi cho Katsuma, bên trong còn có một hộp màu kem được niêm phong bằng ruy băng xanh nhạt. Bên trong là một chiếc cupcake trang trí bằng kem vàng tinh xảo. Thiệp kèm theo được gửi đến cậu và ghi "Chúc mừng sinh nhật!" bằng chữ vàng nổi.

Tin nhắn bên trong dài hơn cậu mong đợi.

Cậu Katsuki Katou thân mến,

Mahoro nói với chúng tôi rằng sinh nhật của cậu vào tuần trước. Dù hơi muộn nhưng chúng tôi muốn gửi thiệp và lời cảm ơn từ đáy lòng. Con gái của cậu là một người bạn quý giá với Emi. Việc học cùng trường và chơi kendo đã thực sự giúp cô bé rụt rè của chúng tôi tự tin hơn. Chúng tôi chưa bao giờ thấy cô bé vui vẻ như vậy, và chúng tôi không thể vui mừng hơn với những tiến bộ về sự tự tin mà cô bé đã có kể từ khi gặp con gái của cậu. Chúng tôi mãi mãi biết ơn gia đình của cậu.

Cảm ơn cậu đã nuôi dạy một đứa trẻ có lòng nhân ái và dũng cảm, không ngại đứng lên vì người khác.

Trân trọng, Rina và Charlotte Nomura

Một cục nghẹn trào lên trong cổ họng Katsuki khi cậu đọc lại dòng cuối cùng, nhớ lại sự việc mà trong thiệp đề cập đến.

Tuần đầu tiên của Mahoro tại trường tiểu học ở Kagoshima thực sự là một chuỗi ngày tồi tệ. Riko, một alpha cùng lớp, không ngừng gây khó dễ cho cô bé. Nguyên nhân là vì Mahoro đã từ chối lời mời kết bạn của Riko, thay vào đó lại tìm đến Emi, cô bạn trầm tính, ít nói. Cảm thấy bị xúc phạm, Riko đã tập hợp bạn bè để bắt đầu một chiến dịch quấy rối. Chúng liên tục chế giễu giọng địa phương của Mahoro, ăn cắp đồ dùng học tập, thậm chí còn cố tình làm hỏng bài tập của cô bé. Đỉnh điểm là khi một trong những bím tóc của Mahoro bị cắt đứt trong một "tai nạn" lúc làm đồ thủ công. Sự chịu đựng của Mahoro bùng nổ, và trong cơn thịnh nộ, cô bé đã tạo ra một hình ảnh ba chiều của một con bọ ngựa khổng lồ phủ bóng lên cả ngôi trường.

Cả sân trường chìm trong hỗn loạn, và chiều hôm đó, Katsuki được triệu tập đến cuộc họp phụ huynh với giáo viên.

Đó là một khoảng thời gian khá khó khăn đối với Katsuki. Cậu vẫn làm việc tại nhà vì Katsuma lúc đó vẫn chưa cảm thấy hoàn toàn an toàn trong mối liên kết của hai má con, nên hai người không thể tách rời nhau quá vài phút mà không khiến cậu bé khủng hoảng. Katsuki không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa Katsuma theo đến cuộc họp – một cuộc họp đầy căng thẳng với những phụ huynh giận dữ, họ hò hét trong một vòng lặp hỗn loạn, tranh cãi xem con của ai mới là người bị tổn thương nhiều nhất bởi hành vi của Mahoro.

Katsuki dần mất kiên nhẫn vì thiếu ngủ và gần như tê rần cả hai cánh tay vì bế Katsuma suốt cả ngày. Tiếng la hét không ngừng và luồng pheromone giận dữ lan tỏa khắp phòng chỉ càng đẩy Katsuma tới sát bờ vực của cơn hoảng loạn. Sau khi nghe đến lần thứ mười hai cụm từ "sử dụng năng lực có trách nhiệm," Katsuki đã không thể kiềm chế thêm nữa.

Ngắt lời một phụ huynh đang sục sôi tức giận, cậu quay sang con gái mình và yêu cầu thẳng thừng, "Mahoro, con kể cho ta nghe chuyện gì đã xảy ra."

Cuối cùng cũng có người chịu lắng nghe, Mahoro lập tức chỉ vào Riko và hét lên, "Bạn đó đã bắt nạt con và bạn của con rất tệ. Bạn ấy nói dối về việc cắt tóc của con, rồi còn gọi Emi là đồ vô dụng, không có năng lực nữa."

Katsuki phớt lờ những tiếng hít hà kinh ngạc và sự phản đối ồn ào từ các phụ huynh khác, tập trung vào Emi. Cậu để ý thấy ánh mắt cô bé sáng lên khi Mahoro gọi mình là "bạn," nhưng ngay lập tức thứ ánh sáng đó vụt tắt, thay vào đó là vẻ u sầu cam chịu không nên xuất hiện trên khuôn mặt của một đứa trẻ, khi nghe hai từ "đồ vô dụng không có năng lực." Mẹ của Emi, một phụ nữ người Mỹ, từ nãy giờ vẫn loay hoay theo dõi cuộc trò chuyện bằng tiếng Nhật nhanh đến chóng mặt, nhưng có vẻ không gặp khó khăn gì trong việc hiểu được lời xúc phạm vừa rồi. Nhìn những giọt nước mắt giận dữ dâng tràn trong mắt cô và bàn tay siết chặt bờ vai con gái, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên cô nghe những lời như vậy.

Phản ứng của họ là tất cả những gì Katsuki cần.

"Cuộc họp kết thúc tại đây," cậu lạnh lùng tuyên bố, kéo Mahoro ngạc nhiên về phía mình. "Xóa tên Mahoro khỏi danh sách lớp. Tôi sẽ chuyển trường cho con bé."

Yêu cầu này khiến thầy hiệu trưởng không khỏi sửng sốt. "Khoan đã, khoan đã," ông ta vội vã lên tiếng, giọng chuyển từ trách móc sang xoa dịu. "Không cần phải vội vàng như vậy. Tôi hiểu mọi người đang có chút mất bình tĩnh, nhưng—"

"Con tôi không an toàn ở đây. Và chừng nào các người còn dung túng cho điều đó—" Katsuki nheo mắt nhìn Riko, cô bé lập tức rụt lại, núp sau lưng mẹ. "—thì chẳng đứa trẻ nào khác an toàn cả."

"Chắc chắn không cần phải làm lớn chuyện chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ như vậy!" thầy hiệu trưởng hoảng hốt lên tiếng, rõ ràng lo ngại về một thảm họa truyền thông đang treo lơ lửng. Đặc biệt khi hồi đó, thỉnh thoảng vẫn còn vài phóng viên rỗi việc bám theo Katsuki, những kẻ săn tin vớt vát từ bi kịch Shimano. "Chúng ta chắc chắn có thể ngồi lại nói chuyện được mà!"

Nhưng một khi Katsuki đã quyết, chẳng điều gì có thể lay chuyển. "Nếu ông muốn nói chuyện, thì nói với mấy người khác. Tôi không còn thời gian để phí phạm với chuyện vớ vẩn này nữa."

"Anh là kiểu phụ huynh gì vậy?" Mẹ của Riko thét lên, mặt đỏ bừng vì phẫn nộ. "Anh thậm chí còn không xin lỗi!"

"Xin lỗi vì chuyện gì?"

"Con gái anh tự mình phá hoại cuộc sống của tất cả chúng tôi! Anh không nghĩ như vậy đáng để xin lỗi sao?"

"Nếu bà cảm thấy chuyện này nghiêm trọng đến vậy, thì cứ báo cảnh sát đi." Katsuki lạnh lùng nói, rút tấm danh thiếp có in logo của Sở Cảnh sát Kagoshima ngay bên cạnh tên rồi búng về phía bà ta, trước khi ôm các con và chuẩn bị rời khỏi phòng.

"Khoan đã!" Mahoro níu cậu lại, quay người hét lên, "Emi, đi cùng với tụi mình!"

Không hề do dự, cô bé omega nhỏ nhắn thoát khỏi vòng tay mẹ và chạy ào về phía họ. Khuôn mặt Emi sáng bừng lên trong niềm vui sướng, và ánh mắt đầy tin tưởng khi ngước nhìn Katsuki khiến cậu không ngần ngại bế luôn cô bé vào lòng.

Và thế là Katsuki rời khỏi đó, với hai đứa trẻ trên cánh tay đau nhức, đứa thứ ba lon ton bên cạnh không ngớt kể chuyện đầy hào hứng ("Mama biết không, Riko tè ra quần đấy! Thật đấy!"), trong khi người mẹ còn lại vừa bối rối vừa hy vọng thận trọng bước theo sau.

Phải mất một tuần để sắp xếp cho bọn trẻ vào học ở một ngôi trường khác, nhưng trong khoảng thời gian đó, Mahoro và Emi đã trở nên thân thiết như hình với bóng. Cả hai hòa nhập rất tốt ở ngôi trường mới, một phần nhờ việc họ nhập học cùng nhau, giúp cả hai tránh được cảm giác lạc lõng và cô đơn mà trẻ em thường gặp khi đến lớp học mới.

Cảm ơn cậu đã nuôi dạy một đứa trẻ có lòng nhân ái và dũng cảm, không ngại đứng lên vì người khác.

Katsuki gấp lá thư lại. Lời khen ấy không cần thiết. Thực ra, cậu chẳng thể nhận công lao nào cho những điều tốt đẹp mà các con mình có. Sự dũng cảm của Mahoro hay lòng đồng cảm của Katsuma đều là những phẩm chất vốn có trong con người bọn trẻ. Katsuki chẳng thể nhận công về những điều đó, giống như cậu không thể tự nhận mình là người tạo ra hơi ấm của mặt trời hay ánh sáng của mặt trăng.

Với cậu, điều duy nhất cậu đã đóng góp trong buổi họp hôm ấy chính là sự am hiểu về sự tàn nhẫn trẻ con. Biểu cảm bực bội trên mặt Riko khi lần đầu gặp phải một người lớn không thể bị cô bé làm xiêu lòng hay hăm dọa đã phản chiếu chính vẻ mặt của Katsuki thuở nhỏ, mỗi khi cậu phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Ánh mắt lảng tránh của những đứa trẻ khác khi Mahoro gọi đích danh Riko ra cũng không lạ lẫm gì. Kẻ bắt nạt luôn tồn tại trong một hệ sinh thái của sự đồng lõa. Katsuki hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Cậu không phải là vị cứu tinh như phụ huynh của Emi nói. Ngày hôm đó ở trường, cậu nhận ra sự thật quá nhanh chóng vì cậu hiểu rõ bản chất xấu xa của Riko như một con rắn biết rõ vị của chính nọc độc mình. Cảm giác nhận thức đó khiến cậu buồn nôn, nội tâm quằn quại với cơn giận tự hướng vào bản thân. Bởi trong nỗi khổ sở tột cùng của Emi, cậu đã nhìn thấy hình ảnh của một đứa trẻ khác, cũng tổn thương như vậy nhưng lại vì chính cậu.

"Tại sao cậu lại như vậy, Kacchan?"

Bàn tay cậu nắm chặt thành đấm. Một lần nữa, cậu lại nghĩ đến Deku. Hôm nay có gì đó không ổn với cậu? Xem những video của Katsuma quả là một ý tưởng tồi tệ. Nó đã khoét những lỗ hổng vào bức tường mà cậu dựng lên để ngăn chặn những ký ức ăn mòn từ cuộc sống trước đây.

Cảm thấy bực bội với bản thân, Katsuki mở bao bì chiếc bánh kem và cắn mạnh một miếng. Cậu dừng lại, liếm một chút kem bơ chanh dính trên môi. Thực sự rất ngon. Cậu không thường thích đồ ngọt, nhưng mẹ của Emi là đầu bếp bánh ngọt chính tại một trong những khách sạn hàng đầu ở trung tâm thành phố. Rõ ràng, bà ấy biết mình đang làm gì.

Mahoro và Katsuma đã chọn chiếc bánh này khi họ tổ chức sinh nhật cho cậu vào cuối tuần trước. Đó là một chiếc bánh chocolate quá ngọt đối với Katsuki, nhưng bọn trẻ thì rất thích. Nhưng điều đó có ý nghĩa hơn đối với cậu so với việc được chọn bánh cho riêng mình. Đó chỉ là một trong vô vàn những nhượng bộ nhỏ mà cậu đã thực hiện kể từ khi trở thành cha mẹ, vì hạnh phúc của các con quan trọng hơn sở thích cá nhân của cậu.

Ngay khi ăn xong chiếc bánh kem, Katsuki cảm thấy một chút tội lỗi vì đã không chia sẻ nó với Mahoro và Katsuma. Chúng chắc chắn sẽ thích món bánh này. Và thực sự, đó là một điều khá thảm hại—ăn một chiếc bánh kem sinh nhật muộn một mình vào ban đêm.

Một làn sóng buồn bã đột ngột ập đến. Cảm giác này giống như lúc cậu dọn dẹp vào đêm sinh nhật của mình. Mặc dù đã vui vẻ trong suốt buổi tiệc, nhưng sau khi bà nội ra về và bọn trẻ đã ngủ say, một nỗi nặng nề không thể giải thích đã đè nén cậu khi đêm tĩnh lặng lại. Thay vì cảm thấy biết ơn cho thêm một năm sống, cậu lại bị áp lực bởi quãng thời gian vô định của cuộc đời mình vẫn trải dài phía trước.

Sự thật là, cậu đang vật lộn với việc già đi. Không phải vì lo sợ mình sẽ trở nên suy yếu hay nhăn nheo. Mà chính là vì cậu phải đối mặt với thực tế rằng mình sẽ sống lâu hơn cuộc đời mà cậu từng hình dung khi còn khao khát trở thành một Anh hùng.

Mọi người đều biết rằng hầu hết các Anh hùng Chuyên nghiệp đều đạt đỉnh cao sự nghiệp vào độ tuổi hai mươi và ba mươi. Có nhiều lý do cho điều này, chẳng hạn như tuổi trẻ mang lại lợi thế về sự nổi tiếng, và việc cân bằng giữa công việc và cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi mọi người bắt đầu có gia đình. Cũng không thể không nhắc đến gánh nặng mà công việc Anh hùng tác động lên cơ thể và tâm trí. Những Anh hùng có ý thức tự bảo vệ mạnh mẽ thường rời bỏ nghề trước khi khả năng của họ suy giảm đến mức không còn hiệu quả trong chiến trường.

Tuổi nghỉ hưu trung bình của các Anh hùng Chuyên nghiệp khoảng bốn mươi sáu, nhưng con số này thay đổi tùy thuộc vào lĩnh vực họ hoạt động. Đối với những Anh hùng Cứu hộ, tuổi nghỉ hưu là bốn mươi chín; còn với những Anh hùng Hỗ trợ, con số là năm mươi ba.

Đối với các Anh hùng Chiến đấu, tuổi thọ sự nghiệp thường chỉ kéo dài đến ba mươi lăm.

Katsuki nắm rõ những con số này vì thầy Aizawa đã nhấn mạnh chúng trong các bài giảng tại U.A. Do tính chất đối đầu của công việc, các Anh hùng Chiến đấu là những người dễ gặp phải thương tích nặng nề nhất. Họ cũng là nhóm có nguy cơ tử vong cao nhất khi thực hiện nhiệm vụ. Một trong tám người sẽ chết trong hai năm đầu tiên khi trở thành Anh hùng Chuyên nghiệp.

Aizawa đã dạy thực tế khắc nghiệt này cho học sinh của mình để giúp họ hiểu những rủi ro mà họ đang đối mặt, nhưng Katsuki không hề nao núng. Khi còn là thanh thiếu niên, việc chết trẻ không quan trọng với cậu lắm. Điều duy nhất cậu quan tâm là trở thành Anh hùng số Một. Mọi thứ khác đều không quan trọng. Cái chết không làm cậu sợ hãi bằng việc bị lãng quên.

Nhưng khi cậu mất năng lực của mình, và giấc mơ trở thành anh hùng của cậu đã sụp đổ, Katsuki đã buộc phải đối mặt với khả năng rằng cậu sẽ sống lâu hơn. Đối với hầu hết mọi người, suy nghĩ đó có thể mang lại sự an ủi. Nhưng đối với Katsuki, người chưa bao giờ lên kế hoạch sống qua tuổi ba mươi lăm, việc đột ngột trở nên không ràng buộc với cái chết sớm đã khiến cậu cảm thấy bị rối loạn. Cậu sẽ làm gì với những thập kỷ sống mà cậu đã được trao nhưng chưa bao giờ lên kế hoạch?

Rồi, Mahoro và Katsuma xuất hiện. Và thời gian bỗng chốc bị chia thành những đơn vị mới.

Các phép đo truyền thống giờ đây trở thành thứ yếu. Những ngày tháng của Katsuki giờ được nhóm lại theo thời gian mà quần áo của bọn trẻ không còn vừa. Những tuần thì được phân chia theo các lớp học—kendo, tiếng Anh, mỹ thuật—mà con cái cậu tham gia, còn những ngày thì được chia theo các bữa ăn cậu phải nấu. Buổi sáng của cậu giờ đo bằng số lần ngáp mà Mahoro cần để bò ra khỏi giường, còn buổi tối đo bằng số cuốn sách mà Katsuma cần để gật gù ngủ gục bên cạnh. Đó là một hệ thống hỗn loạn, tùy tiện và luôn thay đổi, nhưng nó khiến tương lai của Katsuki trở nên rõ ràng hơn, có thể định lượng hơn và bớt mờ mịt hơn. Sau khi bọn trẻ đến, cuối cùng cậu cũng cảm thấy mình đang tiến về phía trước trong dòng thời gian thay vì bị kéo xuống bởi nó.

Tuy nhiên, mặc dù sự hiện diện của Mahoro và Katsuma đã mang lại cho cậu sự ổn định, nhưng nó cũng khiến cậu trở nên yếu đuối một cách nghiêm trọng. Katsuki đang học được, dù muộn màng hơn nhiều người, rằng cậu cũng có thể dễ bị tổn thương bởi sự cô đơn.

Trước khi bọn trẻ bước vào cuộc đời cậu, việc ở một mình chưa bao giờ khiến cậu lo lắng. Cảm giác bị bỏ rơi và bị đánh giá thấp thường xuyên là những nỗi lo lắng của cậu. Nhưng cô đơn thì lại là một kẻ thù xa lạ trong phần lớn cuộc đời. Cậu lớn lên là một đứa trẻ một mình và được nuôi dưỡng một phần bởi một người mẹ omega tiến bộ, người đã khuyến khích cậu tự lập bằng cách nuôi dưỡng tính độc lập vốn có trong cậu. Khi được tự do, cậu luôn cảm thấy hài lòng với chính sự hiện diện của mình.

Tuy nhiên, việc trở thành bậc cha mẹ đã thay đổi tất cả. Giờ đây, ý nghĩ trở về một ngôi nhà trống rỗng, im lặng trở thành điều không thể chấp nhận với cậu. Cậu cố tưởng tượng cuộc sống của mình mà không có hai sinh linh nhỏ bé ngốn hết thời gian, sự chú ý và khả năng yêu thương của cậu, nhưng tương lai đó trông thật tăm tối. Càng yêu thương chúng, nỗi lo sợ về việc phải chia tay càng trở nên sâu sắc. Dù rằng còn quá sớm để lo lắng về việc "trống trải tổ ấm"—bọn trẻ thậm chí còn chưa bước vào tuổi dậy thì—đó vẫn là một điều tất yếu mà cậu cần chuẩn bị để tránh rơi vào những mẩu suy nghĩ tự hủy hoại mà cậu đã phải chịu đựng sau khi mất đi năng lực của mình.

Cậu sẽ già đi, và phần lớn thời gian sẽ phải đối mặt với điều đó một mình. Thật tốt khi cậu thừa nhận điều này ngay bây giờ để có thể bắt đầu bảo vệ bản thân khỏi nỗi cô đơn sẽ đến.

Tất nhiên, cậu chưa bao giờ bày tỏ những lo lắng này với ai, và cũng không có ý định làm như vậy. Đối với một omega, cách rõ ràng nhất để khắc phục sự cô đơn là kết đôi và kết hôn. Theo quan niệm, omega không nên sống một mình—đó là điều mà người ta thường nói. Một omega đơn độc mà không có sự tôn nghiêm của việc trở thành người góa bụa sẽ bị xem như một kẻ không mong muốn trong xã hội. Chỉ có một khuyết tật nghiêm trọng về tính cách hoặc ngoại hình mới có thể giải thích cho hiện tượng như vậy.

Katsuki thật may mắn vì gia đình cậu không tin vào những điều vớ vẩn đó. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là phần còn lại của xã hội cũng dễ dàng hiểu được. Một lợi ích của việc có con là số lượng điều phi lý mà cậu phải đối mặt về việc độc thân đã giảm đi đáng kể. Hầu hết mọi người cho rằng cậu là người góa bụa hoặc đã ly hôn, điều này rất phù hợp với Katsuki. Bọn trẻ cũng cho cậu một cái cớ thuận tiện khi từ chối những buổi hẹn hò mù quáng từ những đồng nghiệp và hàng xóm tốt bụng nhưng lầm lẫn. Đối với nhiều người, câu nói "Tôi quá bận rộn với bọn trẻ, không có thời gian tìm một người bạn đời" dễ nuốt hơn nhiều so với "Tôi sẽ không bao giờ kết nối hay kết hôn vì ý tưởng đó khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, vì vậy xin hãy tránh xa tôi."

Katsuki nhăn nhó khi vò nát vỏ bánh kem rồi ném vào thùng rác, chiếc điện thoại rung lên trên bàn, báo có tin nhắn mới.

Đó là bà của cậu. Bà thường có giờ giấc kỳ quặc nên việc nhận được tin nhắn muộn không làm cậu ngạc nhiên.

: Katsuki, cháu giúp bà tìm cái gì đó nhé.
: Đó là một bức thư từ một người bạn cũ. Bà nghe nói chồng bà ấy vừa mới qua đời và muốn viết thư cho bà ấy nhưng không có địa chỉ.
: Nó nên nằm trong một trong những hộp ở bên trái tủ trong phòng khách.

Katsuki cảm thấy biết ơn vì yêu cầu bất ngờ này, vì nó cho cậu lý do để thoát khỏi những suy nghĩ u uất.

Tôi: chắc rồi
: Cảm ơn cháu. Nếu bà nhớ không nhầm, cái hộp có màu xanh đậm với hoa văn mây và viền bạc.

Katsuki cuối cùng cũng tìm thấy cái hộp một cách tương đối dễ dàng. Nó nằm trên một kệ chứa đủ loại hộp chứa đầy tài liệu lộn xộn mà bà cậu chưa có thời gian sắp xếp trước khi chuyển đi. Cái hộp đúng như bà đã mô tả—người phụ nữ già vẫn còn rất minh mẫn—nhưng nó cũng lớn hơn nhiều so với cậu tưởng. Khi mở ra, cậu thấy nó đầy ắp những lá thư từ nhiều năm qua.

Cậu đổ những bức thư ra bàn và bắt đầu lục lọi, tìm kiếm một phong bì có tên mà bà đã gửi cho cậu. Trong khi tìm kiếm, cậu đã khám phá ra những lá thư từ ông nội, cha cậu, thậm chí còn có một vài lá từ chính mình (Thật rõ ràng là không có thư từ mẹ cậu, nhưng điều đó không khiến cậu ngạc nhiên).

Katsuki gần như đã hoàn thành việc sắp xếp nửa số bức thư trước khi cuối cùng tìm thấy bức thư mà bà cậu đã yêu cầu. Cậu đặt nó gọn gàng lên trên đống thư, chụp một bức ảnh nhanh và gửi cho bà.

Tôi: Đây có phải là thứ bà đang tìm không?
: Đúng rồi. Làm tốt lắm. Cảm ơn cháu, Katsuki.

Khi Katsuki bắt đầu trả lại những bức thư vào hộp, một bức thư đã trượt khỏi đống và rơi xuống sàn. Khi cậu cúi xuống nhặt lên, nét chữ trông quen thuộc lập tức thu hút sự chú ý của cậu. Cậu cảm thấy tim mình đập loạn nhịp khi đọc tên người gửi.

Đó là từ Deku.

Dựa trên dấu bưu chính trên phong bì, bức thư không thể được gửi khi họ còn nhỏ hơn tám tuổi.

Katsuki gần như đã quên hẳn việc Izuku từng viết thư cho cậu trong những mùa hè cậu ở với bà. Khi còn nhỏ, cậu rất ít khi nghĩ đến người bạn mà cậu đã bỏ lại ở Musutafu xa xôi trong khi đang ở Kagoshima. Nếu có thể, cậu đã hoàn toàn phớt lờ những bức thư mà Deku gửi, nhưng bà cậu luôn kiên quyết đọc chúng cho Katsuki mỗi lần thư đến.

"Bà không hiểu con đã làm gì để khiến thằng bé này say mê con như vậy, nhưng con cần phải chịu trách nhiệm với cảm xúc của nó, Katsuki."

Cậu lướt ngón tay cái qua dòng chữ "Gửi Kacchan" được viết bằng chữ nguệch ngoạc khó nhìn trên phong bì.

Một sự tò mò không thể kiềm chế tràn ngập trong cậu. Cậu không hiểu tại sao mình lại muốn đọc bức thư này, một bức thư mà bản thân nhỏ tuổi hơn của cậu chắc chắn đã vứt ngay nếu không được bà cậu cứu vớt. Có lẽ việc gặp lại người bạn thời thơ ấu đã khiến cậu cảm thấy hoài niệm hơn thường lệ. Dù lý do là gì, cậu cũng ngồi xuống với tách trà, mở phong bì và mở tờ giấy bên trong.

Khi cậu đọc, một phần trái tim đã teo tóp, phần mà cậu nghĩ đã bị đói khát vì sự lãng quên từ lâu, lại bắt đầu rung lên với một nhịp đập yếu ớt lần nữa.

Kacchan thân mến,

Xin chào, cậu dạo này thế nào? Đồ ăn ở Kagoshima có ngon không? Bà cậu có nấu cho cậu không? Mẹ tớ làm katsudon hôm qua, nên tớ thấy rất vui.

Tớ có một món đồ chơi Allmight mới. Cậu có thể chơi cùng khi trở về. Nó có chiếc áo choàng thời kỳ Silver Age của anh ấy. Tớ biết cậu ghét áo choàng, nhưng tớ nghĩ nó trông thật ngầu!

Khi nào cậu trở về? Ở đây buồn quá, tớ luôn tìm cậu vì tớ quên cậu đã đi xa. Tại sao cậu phải đi xa như vậy??? Khi cậu về, chúng ta có thể chơi anh hùng cùng nhau không? Làm ơn hãy viết cho tớ.

Thân ái,
Midoriya Izuku

P.S. Mẹ cậu đã nấu món cà ri cậu thích cho tớ và nó không cay mà rất ngon.

P.P.S. Cậu có nghĩ thêm về việc kết hôn với tớ không?

Katsuki suýt nữa thì sặc trà. Sau vài cơn ho để làm sạch cổ họng, cậu lấy lại bình tĩnh và chăm chú nhìn vào dòng chữ ở phần sau cùng. Dù được viết bằng chữ nguệch ngoạc của Deku, thông điệp vẫn hoàn toàn rõ ràng.

Cậu có nghĩ thêm về việc kết hôn với tớ không?

Mẹ kiếp, Deku đang nói cái đéo gì vậy? Câu hỏi, được ghi lại như một ý nghĩ thoáng qua trên trang giấy, vang vọng trong đầu Katsuki.

Cậu lục lại những bức thư còn lại mà bà cậu đã giữ và tìm thấy mười chín bức nữa từ Deku. Chúng được viết trong suốt ba năm. Tám bức thư từ cùng mùa hè với bức đầu tiên cậu tìm thấy đều chứa những biến thể của câu hỏi đó.

Cậu có nghĩ thêm về việc kết hôn với tớ không?

Phần khiến Katsuki khó chịu nhất chính là từ "thêm." Vì nó ngụ ý rằng có điều gì đó chưa hoàn thành mà chính Katsuki đã khởi đầu.

Mẹ kiếp, hồi đó cậu đã làm cái đéo gì? Có phải cậu đã dụ dỗ Deku bằng cách nói rằng cậu sẽ cân nhắc việc kết hôn với gã không? Nghe hoàn toàn giống kiểu hành xử tồi tệ mà cậu hồi trẻ có thể đã làm. Mặt khác, cậu có một ký ức khá rõ ràng về sự tàn nhẫn mà mình đã gây ra cho cậu bé kia và một sự kiện như vậy thì không có trong danh sách dài những điều hối tiếc của cậu.

Điều làm cậu bối rối hơn nữa là cậu không nhớ bà mình đã đọc những phần đó trong thư của Deku. Mỗi khi có bức thư mới đến, bà đều kể lại nội dung cho Katsuki bên bàn ăn sáng. Chắc chắn, hồi nhỏ cậu có thể đã không mấy hứng thú hoặc còn đang buồn ngủ vào buổi sáng, nhưng cậu sẽ nhớ nếu Deku đã lặp đi lặp lại một câu hỏi như vậy. Liệu có khả năng bà cậu đã bỏ qua những phần đó không? Nhưng tại sao bà lại làm vậy chứ?

Katsuki cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu kinh hoàng nhận ra rằng không hiểu sao, câu hỏi của Deku cùng với tình cảm không che giấu—sự tận tâm mãnh liệt, trần trụi đằng sau nó—đang khiến cậu đỏ mặt.

Cậu đưa tay ra sau và chạm vào chỗ phía sau cổ mình, nơi bắt đầu cọ vào cổ áo. Một trong những tuyến bên cạnh đốt sống cao nhất của cậu hơi sưng lên. Khi đầu ngón tay cậu rời khỏi đó, chúng ướt một lớp nhẹ, bị phủ bởi thứ gì đó dày hơn mồ hôi và có sắc vàng nhẹ.

Đó là ambrossa, chất mà các omega sản xuất khi cố gắng thu hút một đối tác kết đôi tiềm năng.

Katsuki cảm thấy xấu hổ. Cái bức thư ngu ngốc của Deku đang khiến cậu bốc mùi pheromone omega vào lúc 11 giờ đêm trong một đêm chết tiệt.

Cút con mẹ nó đi.

Cậu bật dậy khỏi ghế, nhét những bức thư của bà mình vào lại hộp và đập nắp lại, rồi để lên kệ trong tủ. Cậu thu dọn những bức thư của Deku và ném chúng vào thùng rác trước khi bước ra ngoài. Nhưng ngay khi cậu sắp tắt đèn, cậu dừng lại ở ngưỡng cửa. Sau một thoáng suy nghĩ, cậu quay lại, quỳ xuống và lôi những bức thư của Deku ra khỏi thùng rác.

Mình bị đéo gì vậy? Cậu tức giận với bản thân vì đã bị ảnh hưởng bởi một câu hỏi ngớ ngẩn viết từ hàng chục năm trước của một đứa trẻ. Cậu nên suy nghĩ thực tế hơn, không phải như một kẻ tính khí thất thường. Dù nội dung của những bức thư có xấu hổ thế nào, chúng vẫn được viết bởi Anh hùng Số Một, có nghĩa là chúng có giá trị. Katsuki có thể bán chúng một ngày nào đó và kiếm bộn tiền. Có thể giúp đỡ quỹ đại học của Katsuma và Mahoro với lợi nhuận từ đó.

Ít nhất đó là điều cậu tự nói với mình khi cậu xếp lại những bức thư và chôn chúng ở phía sau ngăn kéo bàn.

Tối hôm đó, khi cậu nằm trên giường mà giấc ngủ cứ lảng tránh cậu, câu hỏi cứ vang vọng trong đầu cậu.

"Cậu đã nghĩ thêm về việc kết hôn tớ chưa?"

Nhưng Katsuki không nghe thấy giọng của một đứa trẻ yếu ớt. Thay vào đó, câu hỏi lặp đi lặp lại trong giọng nói trầm chững chạc của Izuku mà cậu đã gặp hôm trước, người đứng ở cửa soát vé tại Ga Kagoshima, ánh mắt cầu khẩn Katsuki cho thêm thời gian.
————————————-
Cách đó hàng trăm cây số tại Tokyo, Izuku ngồi trên giường, lau khô tóc ướt trong khi vẫn đang lướt điện thoại.

Trong nhiều năm qua, việc tìm kiếm "Bakugou Katsuki" trực tuyến không mang lại nhiều thông tin ngoài các bài báo về sự mất tích của cậu trong cuộc khủng hoảng Kamino Ward và chiến thắng của cậu tại Đại hội thể thao U.A. Nhưng việc tìm kiếm "Katou Katsuki" lại mang về hàng chục kết quả gần đây hơn. Thú vị là, hầu hết trong số đó có từ khoảng ba năm trước.

Izuku nín thở đọc bài báo đầu tiên, một bài báo từ một tờ báo địa phương ở Kyushu.

CẬU BÉ SHIMANO ĐƯỢC TÌM THẤY TRÊN ĐẢO NABU TRONG KHI CUỘC TÌM KIẾM NGƯỜI MẸ MẤT TÍCH VẪN ĐANG TIẾP TỤC

Trang web tải xong, và ngay lập tức, gã thấy một bức ảnh của Katsuki. Bức ảnh được chụp vào ban đêm, khi Katsuki vừa bước qua một hàng rào cảnh sát. Nanh của Katsuki lộ ra và vẻ mặt của cậu hoàn toàn giận dữ. Cậu ôm một đứa trẻ nhỏ, mặt cậu bé bị che khuất bởi một chiếc chăn. Tay còn lại của cậu giơ lên để che khuất ống kính máy ảnh, máu chảy ra từ một vết thương hở ở cổ tay.

Chú thích viết:
Cảnh sát Katou Katsuki (Cảnh sát Kagoshima) ôm Shimano Katsuma. Cậu bé đã được tìm thấy sau một cuộc tìm kiếm kéo dài hai ngày sau khi người mẹ omega của cậu bị bắt cóc.

Izuku đọc bài báo, mắt gã mở to khi xem hết các mô tả của vụ việc. Gã mất thêm một giờ nữa để đọc các bài báo tương tự, ghi chép các ngày tháng và tên, sắp xếp các chi tiết vốn tưởng chừng như là sự trùng hợp nhưng giờ đây các thông tin đang dần kết nối với nhau theo một cách đáng lo ngại.

Khi đồng hồ điểm chuông vào lúc nửa đêm, gã không thể tiếp tục bỏ qua cảm giác nặng nề đang ngày càng lớn trong bụng mình.

Gã gọi điện cho quản lý của mình.

"Izuku, có chuyện gì vậy?" Matsui nghe có vẻ lo lắng. Gã hiếm khi gọi cho cô vào giờ này trừ khi có tình huống khẩn cấp.

"Chị có thể hủy tất cả các cuộc hẹn của em vào ngày mai—tức là hôm nay không? Em cần gặp cảnh sát Inoue. Có thể là cả cảnh sát Tsukauchi nữa. Chuyện rất gấp."

"Được rồi," cô trả lời một cách thận trọng. "Hiện tại cũng không có sự kiện gì quan trọng lắm."

"Em cảm ơn." Izuku hít một hơi sâu. "Còn một việc nữa."

"Tôi đang nghe đây."

"Hãy bảo Watanabe giúp em tìm chuyến bay trong tuần này đến Kagoshima."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co