Truyen3h.Co

(HP) Le Monde

Chapter 2: Sự hủy diệt của Hyperion (2)

dongfangzhusi

Trở thành bạn với Tom Riddle thật dễ dàng. Chà, ít nhất là dễ dàng đối với Hyperion. Những người khác có lẽ đã sợ chết khiếp nếu ở vị trí của cậu, nhưng cậu đã đảm bảo áp dụng phương pháp hai mặt. Dễ dàng chuyển từ những nụ cười giả tạo đi kèm với những sự thật kỳ lạ, đến những lời thì thầm bí ẩn về phép thuật và linh hồn. Việc luân phiên giữa hai điều đó đã khiến Tom hứng thú, khiến hắn cảm thấy thú vị.

Cách tốt nhất để giữ một bậc thầy thao túng trong tầm kiểm soát là khiến họ nghĩ rằng họ đang nắm quyền chủ động.

Củ cà rốt và cây gậy.

Củ cà rốt chính là kiến thức, thứ mà Tom khao khát và luôn muốn có được. Hyperion thì thầm với hắn về những sự thật kỳ lạ trùng khớp với lịch sử phép thuật và nguồn gốc của một loại bùa chú. Ngay cả những câu chuyện kỳ lạ do chính cậu tạo ra, những phép ẩn dụ sẽ khiến hắn suy nghĩ liệu chúng chỉ là ẩn dụ hay sự thật. Hắn sẽ bị mất phương hướng trước khi Hyperion tiết lộ kiến thức huyền bí về phép thuật mà không ai khác nên biết.

Thật dễ dàng để giăng bẫy Tom bằng cách đó. Hắn đã lún đủ sâu vào cái bẫy của Hyperion đến mức những dấu hiệu chiếm hữu tinh tế bắt đầu xuất hiện trong hành động của mình mỗi khi liên quan đến Hyperion.

"Peverell..." Riddle gọi, đôi mắt nâu dán chặt vào cậu. Cả hai đã cùng nhau bước vào đại sảnh, như thường lệ sau khi mối quan hệ quen biết của họ vừa chớm nở.

"Ừ, Riddle?" Cậu mỉm cười, nghiêng đầu khi cố tránh ánh mắt xuyên thấu đang nhìn chằm chằm vào họ.

Dumbledore đang lo lắng như thường lệ.

Riddle nheo mắt, khẽ thở dài. Đã hai tháng kể từ lần đầu tiên họ gặp nhau và Riddle dường như đã trở nên dịu dàng hơn - hoặc ít nhất là dịu dàng theo cách của Riddle. Có vẻ như con rắn nhỏ đang có ấn tượng rằng Hyperion có một số khả năng giống như nhà tiên tri và nhìn thấy một tương lai thành công ở hắn ta. Tên ngốc ảo tưởng.

Cậu nói về Số Phận - thực thể; Moira - càng nhiều càng tốt và liên hệ nó với cả hai. Tom là một người logic và thường không tin vào bói toán, mặc dù nó vẫn là một nhánh của phép thuật. Nhưng như cậu nói, đó là phép thuật. Tom tin là đủ rồi.

Và đó là tất cả những gì Hyperion cần.

Khiến hắn ta tin. Khiến hắn nghĩ rằng họ đã được định mệnh sắp đặt. Nhưng rồi thì - Hyperion cũng không nói dối về điều đó. Họ thực sự đã được định mệnh gắn kết.

"Nào, chúng ta còn nhiều điều phải thảo luận." Riddle lẩm bẩm, vòng tay qua eo Hyperion và kéo cậu về phía bàn màu xanh lá cây.

Hyperion mỉm cười, cố gắng không tỏ ra cay đắng.

Cảm giác như năm thứ tư của cậu lặp lại. Trẻ trung, thiếu chuẩn bị, ngu ngốc. Đối mặt với những kinh hoàng của Giải đấu Tam Pháp thuật, những con rồng bay đuổi theo cậu, chiến đấu với người cá, và sau đó phải đối mặt với một mê cung đầy quái vật và bí ẩn. Việc được dẫn vào Slytherin mang lại cảm giác giống hệt như khi cậu bước vào mê cung.

May mắn thay, Druella và Lucretia rất chào đón cậu, trong khi phần còn lại của Slytherin thì thờ ơ hoặc nghi ngờ. Tuy nhiên, họ không dám phản đối Tom và điều chỉnh cho phù hợp, dành cho Hyperion một chỗ ngồi bên cạnh Tom.

"Tôi cho rằng cậu đã quen biết với một vài người trong số chúng tôi." Riddle chỉ về phía Druella và Lucretia. Mặc dù hai người đều là những tiểu thư trẻ tuổi lịch thiệp, nhưng nụ cười rạng rỡ của họ gần như có sức lây lan.

"Chào Tia, chào Ella." Hyperion chào, vẻ mặt rạng rỡ.

Hai cô gái vẫy tay đáp lại nhưng bị bạn bè của họ huých nhẹ, buộc phải thu lại vẻ mặt của họ. Đúng là những người nhà Slytherin điển hình, luôn cần phải che giấu đằng sau những nụ cười giả tạo và những chiếc mặt nạ đã hủy hoại con người thật của họ. Liệu Tom Riddle cũng giống như vậy? Hay sự tàn bạo của hắn là sự thật?

"Về Cổ Ngữ Rune..." Tom nói rồi dừng lại, lấy một ít thức ăn. Hắn không phải là người kén ăn, điều này cũng dễ hiểu.

Những đứa trẻ mồ côi bị chiến tranh và lạm dụng tàn phá không bao giờ được kén chọn. Hyperion hiểu điều này khi lấy bất cứ thứ gì gần nhất, lẩm nhẩm một giai điệu nhẹ nhàng. Cậu không thể phủ nhận sự tương đồng giữa họ. Định mệnh đã ngăn cản họ khác biệt. Làm thế nào Hyperion có thể ném mình vào quá khứ và vướng vào một lời tiên tri với hắn nếu họ không giống nhau? Chính những điểm tương đồng đó là lý do tại sao cậu không thay đổi nhiều trong khi chứa đựng linh hồn của Riddle.

Một Trường Sinh Linh Giá có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh nó. Tùy thuộc vào linh hồn của ai hình thành Trường Sinh Linh Giá, tính cách ban đầu của họ sẽ thấm vào người đang nắm giữ nó. Sự hoang tưởng, tàn nhẫn, tức giận tổng thể là tất cả những gì linh hồn của Riddle mang theo và chúng thấm vào người nắm giữ. Ron và Ginny là nạn nhân của những ảnh hưởng đó.

Nhưng còn Harry thì sao? Còn cậu bé đã mang cái Trường Sinh Linh Giá chết tiệt trong gần hai mươi năm mà không hề bị ảnh hưởng thì sao? Ngoài những ảnh hưởng của kết nối tinh thần, tính cách của cậu vẫn không hề thay đổi. Harry vẫn là Harry. Điều đó nói lên điều gì về cậu? Tom Riddle và Harry Potter đủ giống nhau để linh hồn của họ không ảnh hưởng lẫn nhau.

"Chà!" Cậu cười toe toét khi biết lần này nên nói nhảm nhí cái gì. "Tùy thuộc vào việc cậu vẽ Rune bằng gì, sức mạnh và khả năng của chúng sẽ khác nhau. Nếu cậu vẽ chúng bằng mực, nó sẽ khá tầm thường. Khắc rune thì chúng sẽ tồn tại lâu hơn."

"Peverell..." Riddle lại thở dài.

Hyperion cười. Nói nhảm trước những sự thật thú vị hơn. Cậu nghiêng người lại gần, gần như bỏ qua không gian riêng tư của Tom,nhưng cậu bé kia dường như không để ý. Tốt.

"Nếu dùng máu để vẽ, rune sẽ tồn tại vĩnh viễn và mạnh mẽ như chính người tạo ra nó." Cậu thì thầm vào tai Riddle, cảm nhận được sự phấn khích của hắn. Một nụ cười thỏa mãn hiện trên môi hắn, kéo cậu lại gần hơn cho đến khi hơi thở của cậu phả vào cổ Riddle. "Sử dụng phép thuật thô thì các chữ Rune sẽ tồn tại trong khoảng thời gian tùy theo ý muốn của người thi triển. Vẽ những Rune đó trực tiếp bằng phép thuật của cậu trong không khí sẽ là một sự thay thế cô đọng hơn cho các thần chú."

Riddle hít một hơi thật sâu, nụ cười tự mãn xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Hắn nhìn Hyperion như thể cậu là một loại kho báu.

Đúng vậy, hãy nghĩ về ta như ánh sáng của ngươi. Cậu khẽ thở dài, nghiêng đầu trước khi rời đi.

"Thú vị đấy." Cậu nghe thấy Riddle thì thầm, rõ ràng hài lòng với câu trả lời của cậu.

Hyperion ậm ừ đáp lại, liếc nhìn Riddle với một nụ cười mà những người khác cho là thích thú, hoặc có lẽ - dám nói - yêu mến. Ghê tởm nhưng cần thiết. Khi ăn trưa, cậu quan sát mọi người xung quanh. Đúng như dự đoán của cậu, những Slytherin lịch sự và nói chuyện thì thầm. Không giống như Gryffindor, những người gần như công khai tin đồn của họ với bản tính ồn ào của mình, Hufflepuff sẵn sàng chia sẻ thông tin của họ với những người họ trung thành, và Ravenclaw có thông tin lẫn lộn với kiến thức chồng chéo khiến người ngoài nhìn vào đều hoang mang. Slytherin thì im lặng, giữ bí mật của họ bên mình và thậm chí còn liếc nhìn nhau đầy nghi ngờ.

Hyperion quan sát họ thật kỹ, cho đến khi đôi mắt cậu lại nhìn Riddle. Đôi mắt nâu gặp màu xanh lá cây và cậu chỉ có thể mỉm cười nhẹ nhàng.

"Thích chứ?"

Riddle lẩm bẩm, "Con cừu này có vị rất ngon."

Cừu.

Nụ cười của cậu cứng lại và ánh mắt ngay lập tức hướng về bàn Ravenclaw. Đôi mắt của cậu tìm thấy Callum. Cậu biết ánh nhìn đó, ánh nhìn hiểu biết mà mỗi nhà tiên tri đều có trên khuôn mặt khi họ quan sát nhau một cách cẩn thận. Callum, mặt không biểu cảm trong giây lát, mỉm cười buồn bã.

Tên khốn.

"Tôi hiểu rồi... Cậu thích ăn thịt cừu à?"

Riddle gật đầu thản nhiên, "Tôi cho là... đó là món tôi thích nhất."

Tất nhiên, Hyperion mím môi. Cảm giác thèm ăn của cậu lại biến mất.

Ánh mắt của cậu lại tìm thấy Callum và nhà tiên tri có một nụ cười điên loạn trên khuôn mặt. Đôi mắt màu bạc bị mờ nhưng lại bừng sáng như những ngôi sao. Miệng cậu ta mở ra rồi khép lại. Ngay từ đây, Hyperion có thể đọc được khẩu hình của cậu ta như thể thị lực của mình không bị nguyền rủa.

Con cừu hiến tế.

Hyperion nhắm mắt lại. Cậu không có cảm giác thèm ăn để ăn.

---------------------

Hãy là vị cứu tinh.

Hyperion đã là vị cứu tinh đủ lâu để biết cách hành động như vậy. Những nụ cười ngọt ngào, những lời nói dịu dàng và một bàn tay dang ra để cứu rỗi những kẻ bị kết án. Lòng tốt là một vũ khí riêng nếu được sử dụng đúng cách. Và đó chính xác là những gì Tom Riddle cần; lòng tốt chưa từng có, không đáng kể. Đối với Tom Riddle, người cô lập bản thân, đối với Tom Riddle, người đã bị Dumbledore buộc phải trở thành một con quái vật - Hyperion Peverell sẽ là ân huệ của hắn ta.

Chìa khóa ở đây là nhìn Tom Riddle như thể hắn là Harry Potter.

Bởi vì Harry Potter đã chết. Sẽ không khó để tưởng tượng cậu ta là Tom.

"Thật đáng tiếc là cả hai chúng ta đều chưa đủ tuổi... Nếu là tôi, tôi đã đưa cậu ra khỏi cái trại trẻ mồ côi tồi tệ đó để đến trang viên của tôi rồi." Hyperion thở dài, nhìn thẳng vào mắt Riddle. Kẻ nói dối không nhìn vào mắt người khác. Kẻ nói dối giỏi thì có.

Cậu có thể thấy những bánh răng hoạt động trong não của Riddle. Đối với một người đã phải chịu đựng quá nhiều, cậu biết đầu óc của họ hoạt động như thế nào. Hành động tử tế này sẽ giống như một cơn sốt trong mơ đối với con rắn nhỏ. Vô vọng nhưng lại vô cùng quyết tâm.

"Cái gì?"

"Hm?"

Hyperion mỉm cười. Không chân thành nhưng cậu biết ánh nhìn khao khát trong mắt Riddle. Mong muốn nó là thực chứ không phải là một trong những nụ cười giả tạo của cậu. Thật dễ thương.

"Cậu thực sự sẽ làm như vậy sao?" Giọng hắn nghe có vẻ do dự, không tin tưởng. Tom Riddle là người đa nghi nhưng hắn còn một chút ngây thơ xuất phát từ tia hy vọng nhỏ bé đẹp đẽ nằm trong tâm hồn tan vỡ của hắn. "Cậu thực sự sẽ đưa tôi đến trang viên của cậu nếu cậu có thể? Đưa tôi đi như cậu đã nói."

Hyperion mỉm cười hài lòng. Cậu khoanh chân và suy nghĩ cẩn thận. Kế hoạch của cậu đang diễn ra tốt đẹp. Đúng vậy. Myrtle vẫn còn sống và không có Trường Sinh Linh Giá nào được tạo ra. Tom đang đi theo con đường mà cậu muốn.

Harry đã viết cuộc đời của mình, lịch sử của mình.

Hyperion sẽ viết lại nó.

Vì vậy, cậu đã làm những gì Dumbledore đã không làm được với cả hai người họ...

Cậu đã mang đến cho Tom sự an toàn.

Cậu đã cho hắn sự cứu rỗi.

---------------------

Harry đã chọn tên của mình.

Hyperion; đứa con trai Titan của Gaia và Ouranus. Titan của ánh sáng thiên đường. Cha của rạng đông, mặt trời và mặt trăng.

Nhà Black tự đặt tên mình theo các thiên thể, chìm đắm trong ảo tưởng rằng họ gần gũi với các vì sao hơn là con người. Ảo tưởng đó là nguyên nhân dẫn đến sự diệt vong của họ, nhưng đối với Harry, người đã tự hủy hoại bản thân trong một thời gian dài, đó là một ảo tưởng cần thiết để giữ cho bản thân tỉnh táo.

Vì vậy, Harry đã chết và Hyperion ra đời. Một ảo tưởng về ánh sáng chói lòa chảy từ thiên đàng. Một người dẫn đường cho cả người và vật. Cậu là kẻ được chọn. Cậu là anh hùng. Cậu là vị cứu tinh. Cậu là vật hiến tế. Cậu là ánh sáng của họ.

Cái tên như vậy là hoàn toàn hợp lý.

Cậu tự phong cho mình cái tên ánh sáng thiên đường, nghĩ về sứ mệnh của mình trong suốt thời gian đó. Khi cậu lẻn vào Phòng Chứa Bí Mật, nghĩ về ngày đầu tiên của mình trong cơ thể mới. Cuộc sống mới của cậu.

Không có vết sẹo trên trán của cậu, cũng không có vết nứt kỳ lạ nào trong linh hồn của cậu do Trường Sinh Linh Giá để lại. Cơ thể này tươi mới, không bị đánh dấu bởi phép thuật hắc ám. Đó là một vài ân huệ mà cậu có thể nhận được từ Tử Thần và Số Phận. Một cơ thể thuộc về cậu - bản sao hoàn hảo của cơ thể Harry Potter. Thế là đủ cho cậu rồi. Chỉ cần một phần con người cậu vẫn là Harry thì cậu đã mãn nguyện.

Một trong những món quà cậu nhận được từ Tử Thần và Số Phận lại là những tác dụng phụ.

"Cậu thấy khá hơn chưa?" Cậu nhẹ nhàng hỏi khi ôm đầu Riddle.

"Bây giờ tôi ổn rồi..." Tom thì thầm, vòng tay ôm lấy eo Hyperion. Ký túc xá của hắn yên tĩnh và trống trải, ngoài hai người họ ra thì không có ai khác. Không ai dám bước vào căn phòng bất cứ khi nào Hyperion ở cùng Riddle, một quy tắc mà cậu không nghi ngờ gì là do chính Tom đặt ra.

Cậu vuốt ve mái tóc của Tom. Chàng trai gần như dựa hẳn vào cái chạm của cậu, "Hyperion..." Tom thì thầm nhẹ nhàng, đôi mắt mờ mịt khi khao khát cái chạm của cậu.

Tôi sẽ là ánh sáng của cậu, Hyperion nhìn xuống người có thể là một Chúa tể Hắc ám trong tương lai. Có lẽ mọi thứ vẫn sẽ như vậy, nhưng điều đó không quan trọng. Tom có thể trở thành Chúa tể Hắc ám, nhưng phương pháp của hắn ta sẽ thay đổi. Sự thịnh vượng có thể đến với đất nước khốn khổ của họ nếu điều đó xảy ra.

Con rắn nhỏ của cậu đang bị ảo tưởng rằng Số Phận đã sắp đặt cậu trên con đường của hắn. Về mặt kỹ thuật, đó là sự thật, nhưng cũng không phải. Chính Hyperion đã lựa chọn bước vào con đường của Tom, đứng trước mặt hắn như một chướng ngại vật - chỉ để trở thành người dẫn đường cho hắn. Một ánh sáng trong bóng tối và con đường mờ mịt mà hắn đã phải vật lộn để bước đi.

"Có chuyện gì vậy, Tom?" Cậu ừm.

"Không... không... nói chuyện với tôi bằng Xà Ngữ đi," Tom cầu xin. Hắn giống như một con mèo con tuyệt vọng khao khát sự chú ý. Hay đó là một chú chó con? Dù sao thì, con rắn nhỏ cũng nghiêng người về phía trước và liên tục yêu cầu cậu nói bằng ngôn ngữ mà chỉ họ mới hiểu.

Một tiếng cười nhỏ thoát ra khỏi môi cậu. Thật buồn cười. Thật giống cảnh "anh hùng" sa cơ lỡ vận, hay ngay từ đầu hắn ta chưa bao giờ hùng mạnh? Voldemort sẽ không tồn tại trên thế giới này. Tom Riddle sẽ đi theo số phận mà Hyperion muốn.

Như cậu đã nói.

Những kẻ thao túng cần nghĩ rằng họ đang kiểm soát. Đó là cách bạn biến họ thành con rối.

"Tất nhiên. Mọi thứ vì cậu, Marvolo."

Harry trở thành Hyperion vì một lý do.

Trở thành ánh sáng dẫn đường cho Tom Riddle đến một tương lai tốt đẹp hơn... và cuối cùng sẽ thiêu cháy và làm mù mắt con rắn nhỏ.

"Cậu sẽ không bao giờ rời bỏ tôi." Tom thì thầm, đầu tựa vào lòng Hyperion khi nghịch tay cậu. Đó không phải là một câu hỏi; đó là một lời khẳng định, một tuyên bố. Đôi mắt màu nâu đó giống như sô-cô-la nóng chảy, món mà Hyperion yêu thích nhất. Nhưng có những lúc cậu muốn khoét chúng đi. Sợ rằng chúng sẽ đột nhiên chuyển sang màu đỏ.

Những ngón tay của họ đan vào nhau khi Hyperion thì thầm những lời ngọt ngào vô nghĩa. Những lời nói như vậy trượt đi và biến thành những lời nói nhảm nhí vô thức thường lệ của cậu mà Tom dường như đã trở nên yêu thích. Những lời hoa mỹ là không cần thiết giữa họ.

"Có một câu chuyện đặc biệt kỳ lạ về Ravenclaw. Cậu biết không..." Cậu bỏ lửng, tự hỏi liệu Helena có kể câu chuyện của mình cho con rắn nhỏ của mình không. "Con gái của Rowena Ravenclaw. Cậu đã nghe nói về nó chưa?"

"Tôi e là chưa... làm ơn kể cho tôi một câu chuyện nữa đi." Tom thở dài thỏa mãn.

Hyperion cười. Tuyệt vời. Điều này thật tuyệt vời! Cậu cưỡng lại ham muốn muốn cười khúc khích khi Tom đầu hàng trước những lời nói của mình. Có vẻ như những câu chuyện của cậu đã trở thành niềm an ủi cho con rắn nhỏ.

Mối tương quan là một điều đơn giản. Chỉ cần làm cho mọi câu chuyện có một số mối liên hệ nào đó với bản thân cậu, hoặc tốt hơn là với cả hai người họ. Ý nghĩ về tri kỷ sẽ ăn sâu vào đầu Tom. Bản thân từ đó sẽ được liên kết với Hyperion, người đóng vai trò duy nhất đó.

"Thật kỳ lạ. Helena Ravenclaw, con gái của Rowena Ravenclaw..." cậu nhìn thấy mắt Tom mở to trong giây lát. "Bà ấy là một phù thủy xuất sắc được mẹ bà ấy và những nhà sáng lập khác dạy dỗ. Nhưng, bà ấy là một đứa trẻ đố kỵ. Bị lu mờ bởi mẹ mình, khao khát ánh đèn sân khấu của riêng mình. Con chim nhỏ khóc lóc với bầu trời và cầu xin các thần ưu ái bà ấy."

Cậu khẽ ngân nga, luồn những ngón tay qua mái tóc của Tom.

"Helena ghen tị với mẹ mình, ghét mẹ mình đến một mức độ nào đó. Rowena là một phù thủy có đẳng cấp riêng và là con gái của bà, Helena mong đợi đạt được trình độ của riêng mình. Than ôi, sự đố kỵ của bà ấy làm héo mòn trí tuệ của bà ấy, làm hỏng nó với sự xói mòn của thời gian." Cậu thở dài, tặc lưỡi trước những lời hoa mỹ như vậy.

Bà Xám là một hồn ma đáng thương. Một thần đồng nhưngbị lu mờ bởi mẹ mình. Cuối cùng, sự đố kỵ và tham lam của bà ta đã khiến bà bị chính người yêu của mình giết chết.

Những ngón tay của cậu đan vào tóc của Tom, khiến chàng trai kia phát ra tiếng rít nhẹ. Hắn sắp bước sang tuổi mười bảy theo những gì Hyperion nhớ. Có lẽ cậu nên chuẩn bị một món quà cho con rắn nhỏ của mình, một phần thưởng vì đã rất ngoan ngoãn trong suốt thời gian qua.

"Ehem!" Cậu hắng giọng, "Như tôi đã nói... Sự ghen tị và tham lam của bà ấy đã lấn át lý trí của bà ấy. Không còn khả năng kiềm chế những ham muốn của bản thân, con chim nhỏ đã lấy cắp món đồ quý giá nhất của mẹ mình từ chiếc hộp nhung và bỏ trốn. Con vật nhỏ tội nghiệp thật ngốc nghếch khi nghĩ rằng chạy trốn sẽ đưa nó đến bất cứ đâu. Rốt cuộc, Rowena Ravenclaw là người thông minh nhất thời đại của mình. Bà ấy đã che giấu sự phản bội của con gái và cả sự mất mát của bản thân với tất cả mọi người, ngay cả với những nhà sáng lập khác." Cậu bảo Tom im lặng khi thấy một chút nghi ngờ dâng lên trong cổ họng hắn ta.

"Helena đã chạy trốn... rất xa Hogwarts, không bao giờ được nhìn thấy nữa..." cậu hạ giọng, như thể kết thúc câu chuyện. Tom trông có vẻ bối rối nhưng Hyperion chỉ mỉm cười. "Rồi một ngày, Rowena lâm bệnh. Mặc dù sự phản bội của con gái là một hành động khủng khiếp, bà vẫn muốn nhìn thấy Helena yêu quý lần cuối trước khi qua đời."

Hyperion thường nhớ đến Romeo và Juliet khi nói về Bà Xám và Nam Tước. Những kẻ ngốc nghếch để tình yêu và sự đố kỵ kiểm soát trái tim và tâm trí của họ. Nhưng một nửa trong số những câu chuyện của Hyperion không có bài học. Liệu chúng có thể được coi là những câu chuyện vào thời điểm đó không?

"Vì tuyệt vọng muốn gặp lại con gái mình, bà ấy đã gọi một Nam Tước từng yêu con bà." Cậu thì thầm với hắn ta, như thể đó là một bí mật. Tom sẽ hiểu. Con rắn nhỏ của cậu thông minh như vậy cơ mà.

Rowena là một người phụ nữ thông minh, đúng vậy, nhưng bà không phải là một nhà tiên tri. Bà không biết rằng số phận đang chờ đợi con gái mình khi cử nam tước đi.

"Nam Tước tìm thấy bà ấy. Ông ta đã làm được. Ông ta đã cố gắng thuyết phục bà ấy quay lại, trở về lâu đài, trả lại vương miện cho mẹ bà ấy." Cậu ngân nga, cảm nhận được Tom nắm lấy tay mình và nhẹ nhàng hôn đầu ngón tay của cậu. Ngày nay, Hyperion hiếm khi ra ngoài mà không đeo găng tay nhưng Tom là một ngoại lệ. "Nhưng than ôi... Helena cứng đầu. Sợ hãi trước sự trừng phạt, bà ấy liên tục từ chối. Bà ấy kiên quuyết nói với Nam Tước rằng sẽ không bao giờ trở lại."

Cảm xúc của con người thật thất thường. Chọn đi theo trái tim, cảm xúc thay vì tâm trí và logic, thì đó là một bi kịch đang được hình thành. Nam Tước và Helena chỉ là ví dụ về những bất hạnh ập đến khi cảm xúc của bạn chiếm ưu thế và dẫn bạn đến những hành động không thể tưởng tượng được.

Cái chết là khởi đầu và kết thúc. Cái chết đến với tất cả mọi người. Đó là một điều vừa tham lam vừa công bằng, Tử Thần ạ. Len lỏi vào mọi ngóc ngách trên thế giới, ám ảnh những sinh vật phàm trần khi họ chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi. Chẳng bao lâu nữa, Tom Riddle cũng sẽ ngã vào vòng tay của Tử Thần, bị ném vào thế giới bên kia với sự dịu dàng mà cái chết có thể mang lại.

Hyperion sẽ theo sau, vui vẻ rơi vào bóng tối và cậu sẽ chờ đợi. Tử Thần sẽ ở đó vì cậu, nâng niu cậu như một đứa trẻ và đặt linh hồn tàn tạ và mệt mỏi của cậu vào thế giới bên kia với tất cả sự quan tâm trên thế giới.

Số Phận ưu ái Tom Riddle.

Tử Thần ôm lấy Hyperion như thể cậu là con của họ.

"Trong cơn giận dữ, Nam Tước đã giết bà ấy." Hyperion cười khẽ. Một âm thanh không phù hợp với một câu như vậy nhưng cậu vẫn cười. "Helena chết và nỗi buồn cùng tội lỗi nuốt chửng Nam Tước. Không thể sống với tội lỗi của mình, với máu của Helena trên tay, ông ta đã tự kết liễu đời mình "

Tom nhìn chằm chằm vào cậu, bị mê hoặc nhưng có một chút hiểu biết trong mắt hắn. Tất nhiên, Hyperion thở dài thỏa mãn. Sẽ tốt cho hắn nếu Tom vẫn thông minh và khôn ngoan, nhưng không đến mức hắn nhận ra một số lời nói dối của Hyperion. Tom ngồi dậy, nhìn Hyperion bằng đôi mắt nâu và nghiêng đầu. Thật dễ thương. Kỳ lạ. Nhưng dễ thương.

"Họ đã trở thành ma, phải không?" Hắn khẽ thì thầm, nheo mắt nhìn Hyperion trước khi bàn tay hắn ôm eo cậu.

Hyperion cười toe toét. "Đó, bạn yêu, là câu chuyện về Nam Tước Đẫm Máu và Bà Xám. Những hồn ma của nhà chúng ta." Cậu thì thầm, vuốt má Tom. "Số Phận đặt họ trên con đường của nhau và họ đã đi sai hướng. Kết cục của họ không dành cho nhau, kết thúc bằng việc một người chết dưới tay người kia. Thật bi thảm..." cậu rít lên, ôm lấy khuôn mặt Tom với vẻ hiểu biết.

Hơi thở của Tom nghẹn lại. Kéo Hyperion lại gần và dụi vào hõm cổ của Ravenclaw, người thừa kế của Slytherin hít lấy mùi hương của cậu và đơn giản là cảm nhận mọi thứ. Hyperion vỗ về như thể Tom là một đứa trẻ, tiếp tục luồn những ngón tay qua những lọn tóc đen và tặc lưỡi. Thật khó tin, cậu đang đối xử với người đàn ông đã hủy hoại cuộc đời mình như một đứa trẻ cần được nuông chiều. Nhưng như Dumbledore đã nói - mặc dù cậu ghét phải nhắc lại những lời tai hại như vậy - thì đó là vì lợi ích lớn hơn. Mặc dù nó ngu ngốc.

Hyperion là một ân huệ cho sự hủy diệt của chính cậu. Cậu là một thiên thần đối với Tom, thiên thần mang đến cho hắn kiến ​​thức và nơi trú ẩn. Người duy nhất trên thế giới khốn khổ này đã tiếp nhận một tội nhân như Tom. Số Phận là chất xúc tác cho câu chuyện mà cậu tạo ra, cho câu chuyện mà cậu khiến Tom tin như một tín đồ trung thành.

"Chúng ta sẽ không như vậy." Hắn đảm bảo, thì thầm nhẹ nhàng. Môi của họ rất gần nhau, cách vài inch và họ sẽ hôn nhau nếu Hyperion nghiêng người tới. Nhưng cậu trêu chọc và cám dỗ. Tom trông hoàn toàn khổ sở khi Hyperion nhanh chóng tách ra, thích thú với một nụ cười tinh quái trên môi.

Harry Potter có thể là con cừu tế thần, nhưng Hyperion Peverell thì không. Không. Cậu là người chăn cừu đã dẫn con cừu tránh xa hàm sói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co