Truyen3h.Co

𝘼𝙗𝙮𝙨𝙨

41: Tìm được em rồi

ttyra_park2002

Sau khi Boss chết, Hố sẽ sụp đổ. Họ phải ra ngoài trước khi cánh cổng biến mất. Nếu không họ sẽ bị mắc kẹt trong tình trạng lấp lửng giữa hai thế giới và không ai có thể tìm thấy họ lần nữa, kể cả xác.

"Grừ, đệt...chết tiệt thật."

Jay ngẩng đầu lên, thực sự không có hy vọng nào ở những gã này, kể cả khi vươn tay kéo giúp đồng nghiệp đang bị thương lên. Anh vẫn phải tự lo cho mạng sống của mình.

"Guide!"

Heeseung thốt lên trong khi đôi mắt anh ấy đang mải miết tìm lối thoát.

"...Gì cơ?"

Riki hỏi lại trễ một nhịp. Máu từ trên mặt chảy xuống ướt đẫm ngực và đôi mắt hoàn toàn không thể tập trung nổi.

"Kiềm chế bản thân đi."

"....."

"Guide. Cậu ta đâu rồi?"

Riki chậm chạp nhìn quanh. Hơn một nửa nơi đáng lẽ Sunoo đang đứng đã bị tàn phá. Trong cái rủi có cái may, rằng Sunoo đã không có ở đó. Lee Heeseung không nghĩ mình có thể giao Sunoo cho Riki, người đã trở nên như thế này. Bản thân anh cũng vậy. Heeseung nhìn xuống bàn tay của chính mình. Đôi găng tay của anh đã bị ăn mòn từ lâu bởi axit. Đôi tay trần cũng nứt nẻ và dính đầy máu, không có một chỗ nào sạch sẽ. Chất độc từ anh đã làm tan chảy con Boss thành chất lỏng hoàn toàn. Một cơ thể người bình thường được làm từ xương và thịt không bao giờ có thể chịu được năng lực này.

Ngay khi Heeseung ôm cậu bằng đôi tay này, cơ thể cậu sẽ tan chảy. Anh ấy sẽ không thể đưa Sunoo ra ngoài.

"Guide Kim Sunoo!"

Hàng loạt mô và dịch cơ thể đổ xuống từ trần nhà khiến người ta khó nhìn thấy. Đôi mắt đang khẩn trương nhìn xung quanh của Heeseung đột nhiên dừng lại ở một nơi. Kim Sunoo đang ở giữa hang động sụp đổ, đang vật lộn để hỗ trợ Jay, người vẫn chưa thể đứng dậy được trong khi cậu ấy thậm chí còn không thể tự đi lại một mình.

"...Ha."

Cậu ta chắc hẳn đang tràn đầy năng lượng. Giờ là lúc chăm sóc cho người khác à? Một Guide yếu ớt như này không bao giờ được đưa đến chiến trường.

Một tảng đá lớn đổ ập xuống chỗ Jay và Sunoo. Park Sunghoon đã ngăn nó lại trong gang tấc. Sau đó anh sải bước về phía họ với tảng đá lơ lửng trên không.

"Em đã đi đâu vậy...Cuối cùng tôi cũng tìm được em."

Sunghoon vòng tay qua eo Sunoo và nhấc bổng cậu lên. Cánh tay của Jay cũng từ đó rơi khỏi vai cậu.

"Ra khỏi đây thôi. Trừ khi em muốn được chôn cất vĩnh viễn với những xác chết đột biến..."

"Nhưng, Chỉ huy trưởng..."

"Hmm?"

"Không phải chúng ta nên giúp anh ấy sao?"

Sunghoon nhìn nơi Sunoo đang chỉ. Mái tóc ướt đẫm máu và dịch cơ thể dị nhân đã che khuất tầm nhìn. Anh bực bội vò tóc mái.

"À, thứ đó. Tôi nghĩ nó là rác rưởi vì quá tồi tàn và bẩn thỉu."

"......"

"Hãy để nó yên đi. Chết hay sao cũng được."

"Đồ khốn kiếp!"

Jay chửi rủa thành tiếng và gần như không đứng dậy được. Rung chấn ngày càng trở nên tồi tệ hơn, đến mức khó có thể đứng thẳng. Park Sunghoon bỏ mặc anh, ôm lấy Sunoo và quay người lại. Lee Heeseung và Nishimura Riki đã đi trước, xa đến mức không nhìn thấy bóng dáng đâu.

Đúng như anh luôn nghĩ, những tên khốn này chắc chắn đã có vấn đề về nhân cách từ rất lâu rồi. Cuối cùng, Jay loạng choạng đứng dậy bước về phía lối ra tối đen. Ngay sau khi họ trốn thoát, hang động rộng rãi liền sụp đổ không thể nhận dạng được nữa.

Họ quay trở lại theo lối đã vào và di chuyển không ngừng qua xác người và xác dị nhân chất đống trên đường. Không còn thời gian để lãng phí, Sunoo tự mình chạy mà không cần ai giúp. Sau khi lăn lộn và va chạm chỗ này với chỗ kia, cơn đau ở mắt cá chân đã trở nên âm ỉ xen lẫn với những vết thương khác trên cơ thể. Cậu nghĩ mình vẫn có thể cầm cự được một chút.

Sunoo không muốn làm phiền những người khác vì dù sao thì chân cậu vẫn có thể sử dụng được. Thêm vào đó, tình trạng của Đội 1 cũng không được tốt nên rất khó để nhờ vả sự giúp đỡ. Jay và Heeseung đã có một cuộc cận chiến, trong khi Riki bị mất máu nghiêm trọng, Sunghoon cũng không khá hơn là bao. Nếu là một người bình thường, anh ta hẳn đã chết từ lâu với toàn thân đầy thương tích từ đầu đến chân.

Sunoo như ngừng thở và tầm nhìn ngày càng mờ đi khi cánh cổng xuất hiện trước mặt họ. Đó là nơi mà cậu lần đầu tiên bước vào Hố trong vòng tay của Riki. Cậu ấy chỉ cần chạy xa hơn một chút nữa thôi thì cuối cùng có thể bước ra ngoài ...

"Ức!"

Đôi chân cậu ấy khựng lại.

BỊCH!

Sunoo ngã quỵ xuống. Cơ thể như bị ném xuống nền đất lạnh và ẩm ướt với những cơn đau dữ dội. Đoạn đường họ vừa chạy qua nhanh chóng sụp đổ từ phía sau. Cậu phải đứng dậy, nếu không, cậu sẽ bị nuốt chửng bởi khoảng không.

"Ư, hức!"

Sunoo vươn tay cào vào nền đất. Cậu cố gắng gượng dậy bằng cách nào đó nhưng đôi chân không di chuyển theo ý muốn. Cậu ngã người ra sau, vừa vặn ngẩng đầu lên và nhìn về phía trước. Cậu bắt gặp ánh mắt của Sunghoon.

Sunghoon đi trước cậu vài mét, ở khoảng cách có thể thoát ra ngay lập tức bằng cách nhảy qua cổng. Anh ấy nhìn Sunoo với vẻ mặt phức tạp. Ngay cả bóng tối đang bao trùm từ phía sau cũng bị đẩy ra khỏi tâm trí cậu vào lúc này. Đôi mắt mờ đi vì hoảng sợ và cơ thể run rẩy, theo bản năng, tay cậu duỗi ra để bám lấy sự sống. Cậu đang bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi mạnh mẽ.

Anh cũng đã từng trải qua điều này trước đây. Lúc đó, Sunghoon đang ở vị trí của Sunoo hiện tại. Park Sunghoon, mười tám tuổi, bị bỏ lại trong khi mọi người đang điên cuồng bỏ chạy.

"Ah..."

Park Sunghoon đưa tay về phía trước. Đã lâu lắm rồi kể từ khi bộ đồng phục gọn gàng và bóng bẩy của Trụ sở Quản lý Người Thức Tỉnh bị phá hủy đến tả tơi. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong ướt đẫm máu nhưng không một ai nhìn lại. Tất cả đều bận rộn chạy đến cổng, tự cứu lấy mạng sống của mình. Có một người đàn ông ở phía cuối nhóm. Một Esper với vẻ ngoài yếu ớt và dịu dàng mà bất cứ ai cũng nói rằng ông ta trông giống một học giả hơn là một người lính.

"Bố..."

"......"

Không có câu trả lời nào từ ông ta, nhưng đôi mắt ông đã nói lên một cách đơn giản. Tôi rất vui vì nó đã ở phía sau. Tôi rất vui vì mình không phải là người cuối cùng. Tôi rất vui vì tôi có thể tranh thủ bỏ chạy khi nó là vật hy sinh. Ông ta quay đầu nhìn Sunghoon với nét mặt vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm rồi quay người lại. Cuối cùng chạy về phía lối ra mà không hề hối hận.

Park Sunghoon đã cảm thấy thế nào khi đó? Anh ấy không cảm thấy bị phản bội. Phản bội nghĩa là ngay từ đầu đã có niềm tin. Anh không bị sốc hay buồn. Vào thời điểm đó, anh thậm chí còn không biết rằng có những cảm xúc như vậy tồn tại. Nhưng anh nghĩ, một ngày nào đó, anh sẽ giết chết tất cả. Tất cả những dị nhân kinh tởm này và Trụ sở Quản lý Người Thức Tỉnh. Giết hết tất cả mà không còn một dấu vết...Đó là thứ anh đã thề khi đó.

"Sunoo-yah..."

Sunghoon quay lại. Sự sụp đổ giờ đã nằm dưới chân Sunoo. Đó là một tình huống có thể gây nguy hiểm không chỉ cho Sunoo mà còn cả Sunghoon. Nếu cuối cùng họ bị mắc kẹt trong một cánh cổng đã đóng, họ sẽ không thể làm gì được kể cả khi anh là một cấp S.

Một hình bóng đổ xuống Sunoo. Park Sunghoon khẽ thì thầm.

"Giờ thì...trở về nào."

Một cánh tay mạnh mẽ trượt lên lưng cậu. Trong khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ cơ thể cậu đã được nâng lên. Park Sunghoon loạng choạng ôm Sunoo bằng một tay. Nền đất mà anh đứng lúc nãy đã biến mất một nửa. Một khoảng trống lớn mở ra dưới chân họ. Anh nghiến chặt răng và cố giữ thăng bằng. Và những người cuối cùng của nhóm cũng ném mình qua cổng.

Sunoo nhắm chặt mắt trong vòng tay anh. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi họ nhảy qua cánh cổng đen đang rung chuyển. Cảm giác như toàn bộ cơ thể của cậu bị vỡ vụn thành hàng triệu mảnh và sau đó được ghép lại. Dường như dù có trải qua nó bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ không bao giờ quen được.

Cuộc tấn công Cổng Loại 3, Wild Hunt khét tiếng gần 20 năm, cuối cùng cũng đến hồi kết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co