[Transfic JunDylan] Set fire to the rain
Love to pretend 5
Chương 5: Không bao giờ đủ
Jun dần mất trí. Kể từ khi họ lại quan hệ, hắn không thể rời mắt hay rời tay khỏi Dylan. Khoảnh khắc Dylan hôn hắn lần nữa, mọi sự tự chủ của hắn đã biến mất, tan biến vào không khí, bốc hơi như nước dưới ánh mặt trời thiêu đốt.
Hắn phải thực sự cố gắng tỏ ra thản nhiên và giả vờ như không có gì, nhưng không phải không có gì. Đó hẳn là một điều gì đó. Một điều gì đó to lớn. Một điều gì đó sâu sắc. Hắn không biết làm thế nào để thoát khỏi nó, thậm chí không biết liệu có thể thoát khỏi nó vào thời điểm này hay không vì Dylan ở khắp mọi nơi và mọi lúc.
Họ ăn sáng cùng nhau và thường thấy mình nằm trên ghế dài nói về những thứ ngẫu nhiên cho đến tận đêm khuya. Họ dành rất nhiều thời gian bên nhau ngoài công việc, và Jun yêu từng giây phút đó. Hắn đã chờ đợi điều đó trong nhiều năm: những cuộc trò chuyện không còn giống như độc thoại, và Dylan đã giao tiếp với hắn.
Jun ghét niềm hi vọng dâng trào trong lồng ngực hắn mỗi khi Dylan tìm đến hắn. Hắn ghét những nụ cười nhẹ nhàng trên môi mình và đôi mắt đói khát lướt qua cơ thể Dylan trong suốt các buổi biểu diễn. Dù hắn có muốn giả vờ khác đi nữa thì cũng đã quá muộn rồi. Hắn đã định đoạt số phận của mình ngay từ khoảnh khắc hắn hôn Dylan tại sự kiện đó. Hắn đã quá say mê để có thể làm bất cứ điều gì ngoài việc khẳng định quyền sở hữu và giành lấy người đàn ông của mình, dù chỉ trong vài giờ.
Hắn đã cố gắng cứu vãn nó vào ngày hôm sau, nhưng vô ích. Hắn đã mất nó mãi mãi. Mỗi ngày mới chỉ nhấn mạnh rằng hắn thực sự đã say mê Dylan như thế nào. Nó đã đạt đến điểm mà không có một phút nào mà não hắn không hình dung ra Dylan dưới một hình dạng nào đó. Mọi thứ đều nhắc hắn nhớ đến cậu chàng tóc bạc, dễ thương, thậm chí cả những điều tầm thường như một con mèo băng qua đường và tỏ ra cao ngạo nhưng lại kêu gừ gừ khi bạn dám vuốt ve nó.
Khi Dylan nhắc đến một cuộc hẹn hò, cường độ của sự đoản mạch đã thiêu rụi não của Jun. Tất nhiên, điều đó phải quá tốt để có thể là sự thật. Bất kể Dylan có vẻ cởi mở đến đâu, thì tất cả chỉ là một trò chơi PR đối với cậu. Jun phải nhắc nhở bản thân mình hết lần này đến lần khác rằng, ngay cả khi điều đó khiến họ gần nhau hơn, thì nó cũng không có ý nghĩa gì hơn ngoài tình bạn. Tốt nhất là vậy.
Như vậy là đủ. Nhưng khao khát thầm lặng là sở trường của Jun. Tại sao hắn không bao giờ có thể hài lòng với những gì mình có? Hắn luôn thèm khát nhiều hơn. Không bao giờ là đủ. Có được một PAK (Perfect all kill)? Hắn muốn thêm một cái khác. Ngủ với Dylan ư? Hắn muốn điều đó xảy ra lần nữa. Cuối cùng cũng có được Dylan làm bạn ư? Hắn muốn nhiều hơn tình bạn. Thật là một tên khốn tham lam!
Một ngày sau khi ý tưởng về một cuộc hẹn hò được đề cập và không có cảnh báo trước, Pepper đã làm mọi người ngạc nhiên khi tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn ngẫu nhiên rằng cậu ấy đang trong một mối quan hệ.
Jun hẳn phải vui mừng vì cuối cùng bạn mình cũng cảm thấy đủ an toàn để nói ra điều đó. Suy cho cùng, đó chính là mục đích của mối quan hệ giả tạo giữa hắn và Dylan. Nhưng khi nghe những lời đó, trái tim hắn đau nhói và một vết nứt đầu tiên xuất hiện.
Sẽ không còn lý do gì để họ tiếp tục mối quan hệ giả tạo này nữa khi tất cả bạn bè của họ đều công khai mối quan hệ của họ, và nhận ra rằng mối quan hệ này sắp kết thúc, sớm hay muộn, thật đau đớn. Tuy nhiên, hắn vẫn tham gia vào những tiếng reo hò và vỗ lưng Per, cảm thấy tự hào về người bạn của mình dám bất chấp tất cả.
Một phản ứng lành mạnh hơn nên là bắt đầu xa lánh Dylan. Thay vì thế, điều đó khiến hắn muốn tận hưởng từng giây phút cuối cùng, tận dụng tối đa khoảng thời gian ít ỏi còn lại trước khi mọi thứ sụp đổ. Vì vậy, trên hành lang trên đường trở lại phòng thay đồ, hắn nắm lấy tay Dylan và kéo cậu chậm lại.
"Sẽ có buổi chiếu phim sau 45 phút nữa. Tao nghĩ chúng ta có thể đến đúng giờ nếu thay đồ nhanh chóng."
Jun đang chuẩn bị tinh thần cho sự từ chối, không chắc Dylan có ý gì với ý tưởng hẹn hò giả của hắn. Nhưng Dylan mỉm cười, nụ cười tự mãn thường thấy khi cậu hài lòng và vai Jun chùng xuống vì nhẹ nhõm, coi đó là chiến thắng.
"Gặp tao ở phía trước trong năm phút nữa nhé", Dylan trả lời trước khi làm Jun sốc khi hôn má hắn thật kêu.
Jun nhìn Dylan cười và chạy xuống hành lang, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Không có ai khác xung quanh, nên cử chỉ đó không phải là để thể hiện cho bất cứ ai thấy. Jun đã xem đủ phim để biết rằng điều đó thật sến súa, nhưng hắn không thể không chạm vào chỗ Dylan đã hôn mình, cố gắng xem nó có ngứa ran hay cảm thấy khác biệt không.
Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy?
Jun vẫn còn choáng váng khi họ bước vào chiếc taxi sẽ đưa họ đến rạp chiếu phim ở phía bên kia thị trấn. Khi ngồi xuống, hắn nhận ra rằng đây chỉ là lần thứ ba hắn đi xe một mình với Dylan. Hai lần trước, Dylan đã ở khắp người hắn, hôn và cắn cổ hắn.
Thật kỳ diệu khi hắn vẫn có thể tiếp tục cuộc trò chuyện, với bộ não hỗn độn những ký ức và trái tim hắn dần tan vỡ dưới sức nặng của những cảm xúc chưa nói và khả năng mọi chuyện sẽ kết thúc quá sớm. Hoặc quá muộn để tránh bị tổn thương.
Còn Dylan thì sao? Dylan trông thật tuyệt trong chiếc áo hoodie đen quá khổ, che đi cơ thể tuyệt vời của cậu. Tóc và lớp trang điểm từ sự kiện vẫn còn nguyên vẹn, khiến cậu trông như một thiên thần. Một nụ cười phấn khích hiện trên môi cậu khi cậu nói, và Jun không thể rời mắt.
Khi mặt trời lặn dần, và bóng đêm từ từ bao trùm lấy họ, Jun đã tự hứa với bản thân. Một đêm. Một đêm để tận hưởng tất cả. Một đêm để tiếp tục giả vờ và tận dụng tối đa. Một đêm cuối cùng để lấp đầy trái tim mình bằng mọi thứ mà hắn mong muốn có thể có, và sau đó hắn sẽ buông bỏ. Sau đó, hắn sẽ nói với Dylan rằng họ phải dừng lại.
Khi họ đỗ xe trước rạp chiếu phim, Jun không ngần ngại chạy ra mở cửa xe của Dylan và đưa tay ra giúp cậu. Tiếng cười chế giễu của Dylan trước hành vi của hắn đã đủ để đền đáp. Nhưng khi Dylan không bỏ tay ra, Jun nắm chặt hơn và gạt bỏ những suy nghĩ tự thương hại của mình.
"Cục cưng, em có muốn ăn bỏng ngô không?" Jun hỏi khi họ xếp hàng chờ mua vé. Cái tên cưng lại thốt ra lần nữa, nhưng lần này Dylan đã tỉnh táo để nghe thấy.
Dylan nhăn mặt, và tai cậu đỏ bừng khi cậu gật đầu đồng ý. Jun thấy buồn cười khi Dylan giả vờ cứng rắn và cáu kỉnh trong khi thực chất cậu là một cục bông và dính người đang chờ được khám phá. Bất kỳ ai khiến cậu ngừng giả vờ và có được phiên bản Dylan đầy đủ, vui vẻ sẽ là một tên khốn may mắn. Thật không may, đó sẽ không phải là hắn.
Khi họ đến quầy, Jun yêu cầu hai vé và đã sẵn sàng trả tiền thì nhân viên bán hàng cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn họ và dừng lại ngay tại chỗ.
"Ôi trời, hai người là Jun và Dylan từ MARS, đúng không?"
Toàn bộ khuôn mặt cô ấy chuyển từ vẻ lịch sự buồn chán sang sự phấn khích tột độ chỉ trong hai giây. Jun cười ngượng ngùng. Hắn vẫn chưa quen với việc được nhận ra sau ngần ấy năm. Chuyện này không thường xảy ra ngoài lịch trình. Hắn gật đầu.
"Hai người đang hẹn hò à?" Cô ấy hỏi, ánh mắt cô ấy hướng về đôi bàn tay nắm chặt của họ. Nụ cười của cô ấy nở rộng hơn nữa.
Một shipper. Tuyệt. Ánh mắt thích thú của hắn hướng về Dylan, người đã nhìn hắn với dáng vẻ mà Jun chỉ có thể hiểu là sự yêu mến. Điều đó giết chết hắn bên trong, trái tim hắn thắt lại vì ham muốn. Dylan có thể là một diễn viên tuyệt vời như thế nào.
"Bị bắt quả tang rồi!" Dylan trả lời với dáng vẻ như là một cái nháy mắt tán tỉnh trước khi đề nghị chụp ảnh.
Jun ngạc nhiên trước lời đề nghị và hành vi của Dylan, nhưng hắn nhanh chóng nhớ ra rằng đây là một chiêu trò PR. Có hơi đau một chút, nhưng Jun vẫn tạo dáng chụp ảnh với nụ cười trên môi và buông tay Dylan để họ có thể đứng hai bên cô ấy.
Dylan không với lấy tay Jun lần nữa sau khi Jun trả tiền vé, nhưng nỗi thất vọng của hắn không kéo dài lâu. Họ đi gần nhau đến nỗi vai Dylan va vào vai hắn mỗi bước đi. Tiếp xúc vật lý nhiều như vậy với Dylan đã đủ thỏa mãn rồi.
Họ ngồi vào hàng ghế sau của rạp chiếu phim, giữa họ là một hộp bỏng ngô. Đầu gối của Dylan áp vào đầu gối hắn. Jun để cậu chụp ảnh và đăng lên mạng xã hội, biết rằng đó sẽ là bức ảnh chính thức cuối cùng của họ trước khi họ phải chia tay.
Hắn cố gắng tập trung vào bộ phim, nhưng thật khó khi câu chuyện dường như phản ánh một phần cuộc sống của chính hắn. Một trong hai nhân vật là một người cứng rắn luôn giữ khoảng cách với mọi người, trong khi nhân vật kia là một gã ngốc nghếch rơi vào lưới tình quá sớm và quá mạnh.
Tay của Jun cứ va vào tay Dylan mỗi khi hắn với tay lấy bỏng ngô. Thực tế, hắn tự hỏi liệu Dylan có chỉ thò tay vào hộp và để nguyên ở đó không. Hắn chỉ hơi ngạc nhiên khi đầu của Dylan gục vào vai hắn giữa chừng bộ phim. Tuy nhiên, có vẻ như Dylan không ngủ thiếp đi, vì hắn có thể cảm thấy cậu đang nhai.
Jun không muốn nhìn Dylan vì hắn biết rằng nếu hắn nhìn, hắn sẽ không thể rời mắt.
Trái tim hắn tan vỡ thêm một chút khi nhân vật ngốc nghếch này thú nhận tình yêu của mình với nhân vật kia, người đã từ chối anh ta. Bộ phim kết thúc với cảnh họ chia tay, không biết điều gì sẽ xảy ra với tình bạn của họ hoặc cuộc sống của họ sau khoảnh khắc đó. Điều đó có vẻ hơi gần gũi với cảm giác gia đình.
Khi phần giới thiệu diễn viên chạy trên màn hình, Dylan không nhúc nhích. Jun nghĩ cậu đã ngủ thiếp đi trên vai mình. Nhưng khi Jun quay lại nhìn cậu, Dylan nhanh chóng quay đi. Nhưng Jun thoáng thấy đôi mắt sáng của cậu.
"Mày khóc à?" Jun hỏi trong sự hoài nghi.
Dylan phủ nhận một cách kịch liệt trong khi lau mắt, khiến Jun mỉm cười. Tất nhiên Dylan sẽ phủ nhận việc cảm thấy bất kỳ cảm xúc thực sự nào. Trái tim Jun thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Hắn không muốn gì hơn là vòng tay ôm lấy Dylan và an ủi cậu.
Khi Dylan giục hắn dừng lại, Jun chỉ có thể trả lời, "Tao không chế giễu mày đâu, cưng à. Tao chỉ ngạc nhiên thôi."
Anh nhăn mặt khi gọi Dylan là 'cưng' một lần nữa, nhưng may mắn thay, Dylan dường như không để ý.
"Tao chỉ không hiểu tại sao cô ấy lại từ chối anh ta khi rõ ràng cô ấy cũng cảm thấy như vậy."
Jun không biết phải trả lời thế nào vì hắn không cảm thấy cô ấy yêu anh ta. Cô ấy đã mềm lòng với anh ta và rõ ràng là đã để anh ta bước vào cuộc sống của cô. Có bất kỳ khuynh hướng lãng mạn nào ở đó không? Jun không thể nói. Chắc chắn là sự tin tưởng và tình bạn, nhưng bất cứ điều gì hơn thế nữa thì khó mà nhận ra. Hắn im lặng, suy ngẫm về câu chuyện và những điểm tương đồng với cuộc sống của chính mình. Có lẽ hắn không thể thấy cô ấy đang yêu, bởi vì hắn không nghĩ Dylan cũng yêu hắn.
Lục tung túi xách, hắn tìm thấy thứ mình cần và lấy một chiếc khăn giấy ra khỏi túi. Hắn đưa cho Dylan mà không nói một lời.
Khi bộ phim kết thúc và câu chuyện của họ cũng sắp kết thúc, Jun chỉ muốn có thêm một chút thời gian. Hắn tuyệt vọng muốn có thêm vài phút hoặc vài giờ nữa với Dylan.
"Mày muốn đi ăn gì đó không?"
"Chúng ta vừa ăn hết một bát bỏng ngô, và mày lại muốn đi ăn à?" Dylan hỏi lại, rõ ràng là thích thú với lời đề nghị đó.
Jun cũng không đói lắm. Hắn chỉ cần mua thêm thời gian trước khi tự làm mình đau lòng.
"Ờ, mày đã ăn gần hết rồi", hắn đáp, đứng dậy và vỗ đùi Dylan mà không có lý do gì khác ngoài việc tự phục vụ bản thân.
Làm thế nào mà Dylan vẫn gầy như vậy mặc dù ăn như ba người vẫn là một điều bí ẩn, nhưng Jun đoán cậu chỉ đơn giản là có quá trình trao đổi chất tuyệt vời. Bản thân hắn thì không may mắn như vậy, phải dành hàng giờ ở phòng tập thể dục để đốt cháy calo.
"Ừ, ừ, tao đang căng thẳng vì hai người này không thể giải quyết được vấn đề của họ." Jun cười khúc khích, sự trớ trêu của tình huống này không hề khiến hắn mất cảnh giác. "Nhưng dẫn đường đi, cưng. Tao chắc là tao có thể tìm thấy một ít kem trong khi mày ăn."
Với những lời đó, Dylan đặt tay lên vai Jun, quay hắn lại đối mặt với lối ra và đẩy hắn tiến về phía trước.
"Cưng"???????????????????? Đầu Jun hét lên. Chết tiệt. Dylan có lẽ chỉ đang đùa với bất kỳ điều ngu ngốc nào mà Jun đã bắt đầu, nhưng hắn chắc chắn sẽ không phiền khi được gọi là "cưng" thường xuyên hơn, đặc biệt là bằng giọng nói dễ thương của Dylan.
Khi họ ăn kem trên đường về nhà, cảm giác giống như đang hẹn hò quá.
Dylan đề nghị chia sẻ một miếng kem của mình để Jun có thể nếm thử món ăn ngọt ngào này. Cậu đã thử một hương vị mới, trong khi Jun vẫn giữ nguyên vị sô cô la bạc hà thông thường. Dylan gọi hắn là nhàm chán, có lẽ điều đó đúng. Jun sợ thất vọng, trong khi Dylan đủ táo bạo để thử một điều gì đó mới mẻ hầu như mọi lúc.
Đi dọc bờ sông, Jun quên hết mọi thứ khác khi tay Dylan cứ chạm vào tay hắn. Nếu hắn đủ táo bạo, có lẽ hắn đã với tay nắm lấy nó vào một lúc nào đó, nhưng hắn quá hèn nhát. Lòng tham của hắn phải được kiềm chế. Nghe Dylan nói chuyện vui vẻ và phấn khích, và thấy cậu thực sự mỉm cười là đủ tốt rồi, phải như vậy thôi.
Có lẽ Jun đã phá vỡ các quy tắc một chút vì khi họ đến cửa trước, không khí giữa họ trở nên ngượng ngùng và căng thẳng. Như thể đây là buổi hẹn hò đầu tiên của họ, và cả hai đều không biết nên hôn tạm biệt hay đợi đến buổi hẹn hò thứ hai.
Nhưng đây không phải là một buổi hẹn hò thực sự.
Thời gian đã hết. Thay vì một nụ hôn tạm biệt, Jun sẽ có một cuộc trò chuyện khó khăn và một trái tim tan vỡ. Không có cách nào trì hoãn được nữa.
Khi Dylan nhìn xuống đôi môi hắn, hắn dễ dàng để mình nghiêng người vào. Jun chỉ muốn hôn cậu, nhưng hắn không thể tự mình làm vậy. Nhất là khi biết rằng hắn sẽ không đủ sức để dừng lại và sẽ chỉ làm tổn hại thêm tình bạn của họ.
Thay vào đó, Jun lấy lại bình tĩnh và nói, "Tao nghĩ chúng ta nên chia tay."
Phản ứng của Dylan là ngay lập tức. Sự sốc hiện rõ trên khuôn mặt cậu, và ánh mắt cậu nhìn thẳng vào Jun. Cậu lùi lại một bước, tạo khoảng cách giữa họ, và cơ thể Jun khao khát vươn ra giữ cậu lại gần. Những ngón tay hắn giật giật một cách vô thức, nhưng hắn vẫn giữ chúng an toàn trong túi quần.
"Tại sao?" Dylan hỏi. Đó là câu hỏi duy nhất mà Jun đã chuẩn bị để nghe, một câu trả lời sẽ không tiết lộ mọi thứ.
Tao muốn nhiều hơn tình bạn. Tao muốn mày, tất cả của mày, không phải để chụp ảnh hay giúp đỡ bạn bè của chúng ta. Mày thật tuyệt vời, Dylan, và tao rất muốn yêu mày một cách công khai, như mày xứng đáng. Khoảnh khắc mày hôn tao, cả thế giới của tao thay đổi, và tao không ngừng muốn mày hôn tao lần nữa kể từ đó. Tao không thể tiếp tục giả vờ rằng chúng ta đang ở bên nhau và yêu nhau khi tao biết tất cả chỉ là vỏ bọc từ phía mày, trong khi tao đang yêu mày sâu đậm đến nỗi tao không biết mình sẽ hồi phục như thế nào.
Tất nhiên, hắn không thể nói bất cứ điều gì trong số đó, vì vậy hắn chấp nhận câu trả lời mà hắn đã tập dượt trên đường về nhà.
"Pepper đã công khai mối quan hệ của mình với tất cả mọi người vào sáng nay. Thame và Po cũng đã sẵn sàng công khai. Không còn lý do gì để chúng ta phải giả vờ nữa. Chúng ta đã đạt được mục tiêu rồi, Dylan."
Hắn biết. Hắn biết Dylan sẽ từ chối hắn lúc đầu và hắn sẽ phải đấu tranh vì điều đó. Điều đó đã giết chết hắn rồi. Khuôn mặt ngơ ngác và bối rối của Dylan đã hủy hoại Jun vì họ trông giống như một cuộc chia tay thực sự.
"Tao-tao không... Chia tay bây giờ không phải sẽ khiến họ khó khăn hơn sao?"
Khuôn mặt cầu xin của Dylan khiến Jun không thể chịu đựng được, vì vậy hắn nhìn đi hướng khác về phía cánh cổng phía sau vai Dylan. Mắt hắn dõi theo những vết nứt trên tường, tưởng tượng chúng đang ở trên trái tim hắn.
"Ngược lại, tao nghĩ điều đó sẽ khiến mọi chuyện dễ dàng hơn. Sự thất vọng của người hâm mộ sẽ bị nhấn chìm bởi những thông báo kia."
Điều đó có lý. Jun đủ thông minh để nhận ra điều này, nhưng điều đó vẫn không làm mọi chuyện dễ dàng hơn, đặc biệt là khi Dylan trông rất chán nản và sốc. Jun cảm thấy như mình đang làm tan vỡ trái tim Dylan. Hắn không thể nghĩ về điều đó vì điều đó có nghĩa là Dylan cũng cảm thấy điều gì đó, và hắn không thể tiếp tục. Lần này, hắn nhìn lên bầu trời. Không có ngôi sao hay mặt trăng nào trong tầm mắt, có lẽ ẩn sau những đám mây đen. Phù hợp.
"Thật sự thì tại sao mày lại làm thế này, Jun?"
Đó là câu hỏi trị giá hàng triệu đô. Tất nhiên, Dylan có thể nhìn thấu hắn. Họ đã dành nhiều thời gian bên nhau đến nỗi chỉ là vấn đề thời gian trước khi Dylan có thể biết khi nào Jun nói dối. Hắn đã cân nhắc đến việc lạnh nhạt với Dylan và bỏ đi mà không trả lời, nhưng hắn nợ Dylan ít nhất một phần sự thật. Dylan đặc biệt xứng đáng biết rằng đó không phải lỗi của cậu.
"Bởi vì tao tham lam, Dylan. Tao tham lam và ích kỷ, và -"
"Mày không ích kỷ, Jun." Dylan ngắt lời hắn, và Jun không thể không cười như một kẻ điên, sắp sửa mất kiểm soát hoàn toàn.
Dylan thực sự không biết Jun tham lam đến mức nào. Jun muốn Dylan chỉ dành cho mình hắn. Hắn muốn pha cà phê cho Dylan mỗi sáng, giờ hắn đã biết chính xác cậu thích uống như thế nào. Hắn muốn ngắm Dylan tắm, tận hưởng cảnh tượng đó và sấy tóc cho cậu sau đó, chỉ để có cái cớ để ngưỡng mộ và chạm vào cậu mà không kiềm chế. Hắn muốn chăm sóc Dylan bất cứ khi nào cậu ốm và cần được chiều chuộng. Hắn muốn hôn nốt ruồi trên ngón đeo nhẫn của Dylan, biết rằng một ngày nào đó hắn sẽ đeo nhẫn vào đó. Hắn đã yêu Dylan một cách điên cuồng, hoàn toàn, hoàn toàn.
"Đó là vì mày không thể nghe được suy nghĩ của tao. Nếu mày có thể, mày sẽ đồng ý với tao."
Jun nói, thở hổn hển vì tự cười bản thân và sự bất hợp lý của mọi chuyện. Dylan tội nghiệp trông ngày càng bối rối. Lông mày cậu nhíu lại thành cái bĩu môi cau có mà cậu vẫn thường thể hiện, và Jun ghét bản thân vì đã thay thế biểu cảm vui vẻ bằng vẻ mặt cảnh giác không để lộ điều gì. Hắn đã đợi quá lâu để thoát khỏi nó.
"Tao không hiểu. Tại sao mày lại đưa tao đi hẹn hò tối nay nếu mày biết mày muốn kết thúc mọi thứ?"
Jun cười chua chát, cố gắng lấy lại bình tĩnh, và trả lời, "Tao đã nói với mày rồi, tao tham lam mà."
Thật buồn cười khi Jun lảng tránh sự thật mà không nói ra, nhưng Dylan vẫn không hiểu vì cậu không thể hiểu được Jun có tình cảm với cậu vượt quá tình bạn. Tình huống này có thể buồn cười nếu nó không quá đau lòng.
"Làm sao mọi thứ chúng ta làm tối nay lại được coi là ích kỷ chứ?"
Dễ thương thật. Dylan trông cực kỳ dễ thương với cái đầu nghiêng sang một bên, bĩu môi với vẻ mặt bối rối, và tập trung vào khuôn mặt của Jun. Hắn không nên nhìn, thậm chí không nên nhìn một giây nào. Bây giờ, Jun không thể cưỡng lại được nữa và không thể giữ lời nói trong lòng nữa.
"Bởi vì tao đang yêu mày, Dylan."
Hắn đáng lẽ phải nói nhiều hơn. Hắn đáng lẽ phải nói với Dylan rằng thật bất công khi hắn đã nói dối cậu suốt thời gian qua, che giấu cảm xúc của mình và lợi dụng tình hình để chạm vào và yêu Dylan một cách công khai. Một Dylan không biết gì về bất cứ điều gì. Nhưng Jun không thể tự mình làm điều đó.
"Chúng ta cần phải dừng chuyện này lại trước khi tao quá say mê và quên mất ranh giới ở đâu, được chứ?"
Hắn không còn quan tâm đến việc hắn có vẻ như đang cầu xin nữa hay không. Hắn cần chuyện này kết thúc. Hắn cần Dylan hiểu rằng mọi chuyện phải kết thúc. Đó là cách duy nhất để cứu vãn lòng tự trọng còn sót lại của Jun và giữ cho nhóm nhạc đoàn kết trước khi mọi thứ trở nên quá hỗn loạn. Đó là cách duy nhất để bảo vệ tất cả mọi người, bao gồm cả Jun và Dylan, nhưng đặc biệt là Dylan. Cũng như giữ lại chút niềm tin còn sót lại vào Jun.
"Được thôi." Dylan trả lời sau một hồi im lặng, giọng cậu nhỏ đến nỗi Jun không dám nhìn cậu nữa.
Tất cả những gì hắn cảm thấy là ngón tay của Dylan rút tay hắn ra khỏi túi để lấy chìa khóa, sự chạm vào đó khiến hắn bỏng rát. Hắn nghe thấy tiếng khóa xoay, tiếng cửa trước mở, và tiếng bước chân đi xuống hành lang cho đến khi một cánh cửa khác mở ra rồi đóng lại. Hắn lẽ ra phải lường trước được điều đó, nhưng tiếng khóa cửa của Dylan đã khiến những giọt nước mắt hắn cố kìm nén dâng trào.
Tầm nhìn của hắn mờ đi và bầu trời tối đen biến mất khi hắn nhắm mắt lại và thở hổn hển. Hắn đứng bên ngoài một lúc, cố gắng giữ bình tĩnh và kìm nén nỗi đau, cố ngăn nước mắt trào ra.
Khi cảm thấy đã sẵn sàng, hắn bước vào nhà và đóng cửa trước lại. Với đôi mắt hướng về phòng Dylan, hắn đi thẳng đến căn phòng cách đó hai cánh cửa về phía bên trái. Hắn không biết Thame có ở đó không, nhưng Jun không thể chịu đựng được ý nghĩ phải ngủ một mình đêm nay.
Nhẹ nhõm khi nghe thấy giọng nói trầm khàn của Thame gọi mình vào, hắn gõ cửa hai lần. Bước vào trong, Jun nghe thấy giọng nói của Po trên điện thoại khi hắn đóng cửa lại. Khi hắn quay lại đối mặt với người bạn của mình, nụ cười của người đang yêu và hạnh phúc của Thame đã khiến hắn tan vỡ.
Tại sao không thể là hắn? Tại sao hắn không thể là người có được vai chính đầu tiên một lần trong đời? Chàng trai có được người mình yêu và được người đó yêu lại?
Jun hầu như không nghe thấy Thame nói, "Em sẽ gọi lại cho anh", trước khi hắn quỳ xuống, nước mắt tuôn rơi trên mặt. Trước khi hắn kịp nức nở, cánh tay của Thame đã ôm lấy hắn, cố gắng giữ hắn lại. Jun bám chặt lấy cậu ấy như một sợi dây cứu sinh, cái nắm của hắn làm áo phông của Thame bị bó chặt và làm rách lớp vải vì hắn nắm quá chặt.
Hắn không cần lời nói, không cần được bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn, và không cần được hỏi những câu hỏi. Thame biết điều này, vì vậy cậu ấy ôm Jun chặt hơn và để hắn khóc trên vai mình.
Điều đau đớn nhất là hi vọng của hắn đã bị dập tắt. Tia hi vọng cuối cùng. Giọng nói nhỏ nhẹ, hầu như không nghe thấy đã nói với hắn rằng có lẽ Dylan cũng đã bắt đầu rơi vào và sẽ ngăn hắn lại đã biến mất.
Tất nhiên, Jun chỉ nhìn thấy những gì hắn muốn thấy. Ý tưởng Dylan, trong số tất cả mọi người, thích hắn thật nực cười. Dylan đã thể hiện rất rõ quan điểm của mình về Jun trong nhiều năm. Vài tháng qua là một sự thiếu phán đoán, một phương tiện để đạt được mục đích. Nó không phải là sự thật.
***
Jun thức dậy một mình trên giường của Thame với cơn đau đầu dữ dội. Khi hắn kiểm tra điện thoại, hắn thấy rằng đã muộn hơn nhiều so với dự kiến. Không ai đánh thức hắn dậy để tập luyện. Thay vào đó, hắn thấy một tin nhắn do Thame gửi thay hắn trong cuộc trò chuyện nhóm. Tin nhắn nói rằng hắn cảm thấy không khỏe và sẽ vắng mặt trong buổi tập hôm nay.
Hắn sẽ tự gọi mình là ngu ngốc và trẻ con vì đã vắng mặt trong buổi tập để tránh Dylan, nhưng hắn không đủ sức để ra khỏi giường và đối mặt với cậu. Hắn sẽ chìm đắm trong một ngày trước khi cố gắng chịu đựng và hành động như một người trưởng thành có trách nhiệm mà hắn đã cố gắng trở thành hầu hết mọi lúc.
Hắn tìm thấy một chai nước và một ít thức ăn cùng một tờ giấy trên tủ đầu giường của Thame. Hắn đã uống nửa cốc nước trước khi đọc tờ giấy ghi dòng chữ nguệch ngoạc của Thame, trên đó chỉ ghi: "Làm ơn hãy ăn chút gì đó".
Nuốt vào lòng kiêu hãnh và nỗi đau, Jun ép mình ăn vài miếng. Tự thương hại sẽ không giúp hắn đạt được ước mơ. Hắn vẫn còn những điều muốn làm, và hắn từ chối vứt bỏ sự nghiệp của mình vì sự ngu ngốc của chính mình.
Hắn quay lại điện thoại và trả lời cuộc trò chuyện nhóm, nói rằng hắn sẽ trở lại vào ngày hôm sau. Sau đó, hắn nhắn tin cho Thame, cảm ơn cậu đã cho hắn ngủ cùng và vì đồ ăn nữa. Hắn thêm một bức ảnh về chiếc đĩa trống để cho thấy hắn vẫn ổn.
Sau đó, hắn kiểm tra thông báo của mình và ngạc nhiên khi thấy một thông báo từ Dylan, mặc dù đó chỉ là một bài đăng trên Instagram. Đó là một bài đăng đơn giản, giống như Dylan đã làm vô số lần trước đây: một liên kết đến một bài hát trên Spotify. Nhưng lời bài hát cậu chọn khiến Jun phải vòng tay ôm lấy đầu gối và giữ mình lại.
Tôi đã quá quen với việc bị tổn thương
Vậy thì em biết tôi ghét phần này rồi
Vậy nên tôi phải tận dụng lợi thế của một trái tim tan vỡ hoàn toàn
Em sẽ không ở lại lâu hơn một chút ngay cả khi tất cả chỉ là giả vờ sao?
Và có lẽ đến sáng, tôi sẽ sẵn sàng cho sự kết thúc"
Jun không thể nói Dylan đã tìm ra một bài hát tóm tắt hoàn hảo như thế nào. Bài hát quá cụ thể để Jun không bỏ lỡ gợi ý, nhưng hắn không thể cho Dylan thứ cậu yêu cầu. Hắn không thể nói dối thêm lần nữa. Hắn không thể giả vờ rằng hắn không cảm thấy gì hơn tình bạn, ngay cả vì lợi ích của bạn bè họ. Ngay cả khi Dylan cầu xin, hắn cũng không thể tự mình trải qua điều đó.
Ngày hôm sau, hắn trở lại bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra. Hắn có thể làm vậy, nhưng không để lộ cảm xúc và nhìn Dylan như một chú cún con bị lạc. Họ vẫn chưa công khai bất cứ điều gì, và có lẽ sẽ không làm như vậy trong một thời gian, nhưng rõ ràng là họ đã xa cách hơn so với trước đây rất nhiều.
Đối với Jun, có vẻ như họ đã trở lại với chính mình như thường lệ. Những lời nhận xét cay độc của Dylan đã cắt hắn thành hai mảnh mỗi khi cậu nói ra. Người hâm mộ đã nhận ra sự thiếu tiếp xúc vật lý. Dylan đã thử một lần, nhưng Jun đã nhảy lên như thể hắn bị điện giật và di chuyển sang phía bên kia cùng Pepper. Dylan đã không thử lại lần nữa, và Jun đau buồn vì mất mát từng giây từng phút, ngay cả khi đó là lỗi của hắn. Tuy nhiên, hắn không thể tự mình đầu hàng.
Jun cảm thấy mình như cái bóng của chính mình. Hắn cho phép mình bị tổn thương. Hắn hít thở tất cả mọi thứ, cố gắng chữa lành mà không gây thêm tổn thương. Thật khó khăn khi đối tượng hắn mong muốn lại ở rất gần mỗi ngày.
Dylan đang tránh mặt hắn và những người khác. Jun không thể trách cậu. Cậu đã đăng ký tham gia một vở kịch, không phải để đồng phạm của mình phát triển tình cảm thực sự với cậu, đưa cậu đi hẹn hò PR, rồi đá cậu.
Jun hối hận vì đã dẫn Dylan đi vào đêm đó. Thật không công bằng với Dylan khi hắn hành động như vậy, chỉ để rồi lại lùi bước trước điều có thể là màn kết thúc hoành tráng.
Hắn đã từng nhớ ai đó nhiều đến thế khi họ ở ngay đó chưa? Hắn không nghĩ rằng có thể làm tổn thương mình đến thế hoặc khao khát một người thường xuyên ở ngay bên cạnh mình. Nhưng rồi, hắn lại ở đây, với nụ cười tươi trên môi, mặc cho lỗ hổng lớn đã thay thế trái tim hắn.
Bất cứ khi nào nhìn Dylan, hắn chỉ thấy toàn là nỗi đau. Nỗi đau của chính hắn siết chặt cơ thể hắn như một cái kìm, ngột ngạt và tàn khốc. Nhưng hắn cũng thấy nỗi đau của Dylan: im lặng, khép kín và cảnh giác.
Sự hối tiếc và khao khát là tất cả những gì còn lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co