Truyen3h.Co

【𝕱𝖆𝖎𝖗𝖞𝕿𝖆𝖎𝖑】 𝕺𝖓𝖑𝖞

10. Nhiệm Vụ Cấp B

KurokawaHaku

Khu rừng phía Đông - gần biên giới Magnolia

Một tiếng thét xé rừng, rung lên từng nhánh cây già cỗi

Gió rít, lá bay tán loạn như chim hoảng loạn bỏ tổ. Entie nghiến răng, mồ hôi và máu trộn lẫn, rơi thành giọt trên mi mắt. Phía đối diện, hắn , gã đàn ông dị hợm với cây gậy đầu lâu - vẫn đứng vững giữa tâm lốc xoáy của sức mạnh bóng tối. Mỗi bước hắn bước tới, đất dưới chân hắn héo úa, hoa cỏ chết lụi, như thể sự sống né tránh hắn theo bản năng

Con bé khạc máu ứ đọng trong cổ họng, tay bấu vào thân cây để giữ mình đứng vững. Mạch máu nổi trên cổ như những cành cây sắp gãy. Vết thương trên vai cô giờ đã lan ra cả một bên ngực, từng lớp da cháy sém và chảy máu chẳng ngưng

"Chỉ còn bấy nhiêu sao?" Lão cười, trên cơ thể chỉ có một vết thương, mà Endastie phải đổi cả một bên tay để gieo lên người hắn

Lão đang biến đổi

Từ bên dưới lớp da, những con mắt thứ ba, thứ tư mở to. Chúng lồi ra, đảo khắp bốn phía, soi rọi ánh sáng đen khiến cây cối tự thiêu mình trong im lặng. Răng lão kéo dài, gương mặt nứt vỡ như bị lửa nung

Đó là gì? Con người không có hình thù như thế. Ác mộng cũng không đủ để gọi tên lão

Nó có thể làm gì với tạo vật của ác quỷ đây? Endastie chỉ là một cô gái nhỏ, Endastie không phải vạn năng, thứ này sớm đã quá sức với con bé

Entie nắm chặt lấy chút ý thức còn sót lại, sử dụng cạn kiệt sức lực cuối cùng của bản thân

Dù có thua, cũng phải đem tên này thành tàn phế. Nếu để lão còn nguyên vẹn rời đi, mọi người sẽ ra sao?

Cây cối bật rễ, rừng gào lên, một bức tường gai khổng lồ mọc lên chắn giữa nó và lão. Muốn câu kéo cho Endastie có thêm thời gian hồi phục

Nhưng lão đập tan nó chỉ bằng một cú vụt

Gậy đầu lâu xoáy ngang không khí, tạo ra một cơn gió xoáy đen như vực thẳm. Nó bay lên không, ngã lộn nhào, bụng đập xuống đá, máu trào ra không ngớt. Cánh tay kia của nó đã gần như đứt lìa. Lồng ngực, xương sống gãy toạt, thở ra một tiếng là máu trào khỏi môi

Nó bò. Dưới ánh trăng mờ, Endastie lết qua vũng máu, run rẩy tìm lấy thứ gì đó - một nhánh cây, một chút ma lực, bất cứ thứ gì để hồi phục

Chỉ một chút thôi, chỉ cần cánh tay có thể dồn lực thêm lần nữa

Lão bước tới, không nhanh, giống như trêu ghẹo con mồi đáng thương của mình.

"Ngươi không đáng chết" Lão nói, giọng như gió thổi qua nghĩa địa.

"Ngươi đáng chết vì ngu ngốc. Nếu ban đầu ngươi đã bỏ chạy, sẽ không đến nỗi như thế"

Entie cười. Một nụ cười nhạt, khinh miệt. Chạy?

"Tên ác quỷ chui rúc..trong bóng đêm.., ngươi cũng có tư cách đánh giá ta sao? Bỏ chạy chỉ là quyền của..lũ hèn mọn các ngươi mà thôi"

"Thế thì hãy trách bản năng ngu xuẩn" Lão chỉ đập gậy mạnh xuống đất

ẦM!

Vụ nổ khiến Endastie lần nữa văng xa, va vào gốc cây già. Cơ thể mềm nhũn như rối vải. Một bên mắt vỡ mạch máu gần như rơi ra ngoài, tầm nhìn lệch đi, mọi thứ mờ nhòe. Chỉ còn mắt trái, đôi mắt của rồng còn minh mẫn. Endastie nhìn thấy... con gấu bông nhỏ của mình, Ryu - rơi bên gốc cây, đầy máu và bùn.

Ryu

Ký ức nổ tung trong đầu cô, tiếng cười của Gray, Natsu, bàn tay Laxus vỗ vai cô lúc luyện tập, tiếng hát khẽ của Erza dưới trăng, và đôi mắt âm thầm của Frieden nhìn nó lớn lên từ cây cỏ. Lớn lên dưới tán cây cổ thụ rộng lớn, Entie là Mộc Long nhân

Gốc cây già dường như không đủ nhẫn tâm. Có lẽ nỗi sợ khiến khu rừng chùn bước, nhưng chúng dẫu sao cũng không thể trơ mắt nhìn người thủ hộ của mình chết đi một cách không cam như thế

Con bé lớn lên trong vòng tay của chúng mà, lớn lên từ mật ngọt của mẹ thiên nhiên. Sống trong tình thương của cây rừng. Chúng đã sớm như cha mẹ nhìn con mình từng chút trưởng thành rồi. Và, làm gì có bậc làm cha mẹ nào có thể trơ mắt đứng nhìn như thế?

Endastie cảm nhận được một luồng ma lực, tràn vào cơ thể đã sớm kiệt quệ. Như thủy triều gọi dậy sinh mệnh ít ỏi của bản thân.

Con bé biết, đây là tất cả những gì khu rừng già có thể cho nó. Biết rằng, đây là nhịp thở của chúng

Đối với một ma đạo sĩ, ma lực trong cơ thể cạn đi có thể hồi phục. Nhưng với cây cối thì làm sao có thể? Chúng chỉ có một chút ma lực ít ỏi, giống như linh trí, cũng giống như mạng sống. Cho đi rồi thì làm sao mà tồn tại được

Sẽ héo úa rồi lụi tàn

Endastie..

Entie bé nhỏ

Đứng dậy đi

Cô bé,

Dù bất cứ giá nào cũng phải sống

Endastie,

Làm ơn

Hãy sống

Endastie đứng lên, sinh mệnh lực phục hồi lại cánh tay và bên mắt, dù chỉ là tạm bợ. Long ngữ cổ đại trỗi dậy từ cổ họng nó, từng âm thanh nhẹ bẩng

Đất rừng phát nổ.

Hàng ngàn rễ cây trồi lên như rồng giận dữ. Chúng trói lấy tên quái vật, xiết chặt hắn đến kêu gào. Mỗi cành cây đều đỏ máu, mỗi nhánh đều hóa lưỡi dao. Nó dồn toàn bộ sức lực, cả sinh mạng vào đòn cuối cùng.

Ma lực xung quanh Endastie rực sáng xanh lục bảo. Vảy mọc khắp người, miệng rướm máu, trái tim sắp ngừng đập - nó biến mình thành cội rễ, một phần của rừng, để dùng chính bản thân làm mồi nhử lão. Dùng bản thân để chết cùng tên nghiệt súc ấy

"Hẹn gặp lại.. ở địa ngục"

Lão gào lên, vùng vẫy. Nhưng những cái rễ mọc từ tim con bé đã xuyên qua ngực lão. Hấp thụ sinh mệnh, cũng bóp chết cả sự sống của con bé

Endastie lấy mạng mình ra để chiến thắng. Một ván cược mà thắng hay thua đều không thể trở về

Tiếng nổ vang trời xé tan không gian, vụt rách cả thời không

Cả khu rừng phía Đông nổ tung một vùng sáng, như bình minh giữa đêm đen.

Mọi thứ yên lặng sau đó. Chẳng còn lấy một nhịp thở

Giữa vùng đất chết, con bé nằm lặng im. Hơi thở của Endastie mong manh như sợi tơ treo lơ lửng bên bờ vực thẳm, sự sống đang dần rời bỏ cơ thể nó từng chút một.

Endastie bé nhỏ đến mức chẳng thể làm gì ngoài việc nằm đó, chờ đợi định mệnh khép lại chương cuối cùng của đời mình

Nó rồi cũng sẽ chết

Như cỏ cây úa tàn dưới mùa đông khắc nghiệt. Như những vì sao vụt tắt giữa màn đêm vô tận. Như tất cả sinh linh đã từng tồn tại trên thế gian này

Bởi chẳng có điều gì là vĩnh hằng.

Ngay cả một truyền thuyết

Nhưng ở cạnh Endastie, một nhánh cây nhỏ mọc lên, tỏa sáng lấp lánh

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co