Truyen3h.Co

ֶָ֢

a u g e n s t e r n .

owenpainter


(*) augenstern (n.) (german) tôi thích những vì sao trong mắt người; trót yêu một người có sao nơi đáy mắt; a starry night in your eyes.

/

hình như yu jimin đang phải lòng kim minjeong.

uchinaga aeri nghĩ vậy. nếu điều đó đúng, thì tức là em đã quan sát hai người họ (hoặc chỉ có một mình jimin thôi) đủ nhiều để nắm bắt được những dấu hiệu rõ ràng minh chứng cho điều đó. còn nếu không phải, thì rõ ràng là aeri đã bất cẩn trong mọi thứ, bắt đầu từ việc xác định cảm xúc của mình dành cho yu jimin. và dù cho điều ấy nghe có vẻ ngu ngốc (hơn cả việc tulen tuyên bố sẽ tán đổ cậu lữ khách từng ghé qua thánh điện vài lần), aeri vẫn một mực giữ lấy những suy nghĩ đó trong tâm khảm.

em hoàn toàn hiểu được tình yêu là một thứ trừu tượng và nó có thể thay đổi mọi thứ, kể cả việc khiến trái đất ngừng quay. em cũng đã từng nhẩm tính trong vô vọng khi nghĩ về quãng thời gian đôi mắt mình không thể dứt ra khỏi hình bóng jimin. điều này em đã biết từ rất lâu, rất lâu trước khi những ý nghĩ về nàng ta cứ lảng vảng trong tâm trí em từ ngày này qua tháng nọ: rằng đôi mắt của yu jimin là một thứ tuyệt mĩ. mọi người đều thừa nhận điều đó, nhưng đối với uchinaga aeri và có lẽ là chỉ với aeri thôi, đôi khi chúng ánh lên một thứ gì đó cứ như thể đang phát sáng - những luồng sáng rực rỡ cho aeri và cho cả thế gian vẫn ngập ngụa trong bóng tối.

nhưng đó chỉ là aeri nghĩ vậy trước khi một phỏng đoán vô căn cứ được gieo vào trong trí óc em. có thể yu jimin là tuýp người sẽ đối xử với tất cả công bằng như nhau, nhưng ai mà biết được nếu ngày nào đó có duy nhất một kẻ sẽ trở thành ngoại lệ của nàng ta, một kẻ sẽ khiến yu jimin phá vỡ mọi quy tắc chỉ để khiến người đó cười lên một điệu. chúng ta đều giấu kín một người như thế trong trái tim mình, không có ý đánh đồng tất cả đâu. thế nhưng rốt cuộc, con người hay thần linh đều giống như nhau.

và đối với jimin, kim minjeong, có thể lắm chứ. uchinaga aeri nghĩ vậy, chẳng rõ từ bao giờ. khi đó, cái tên minjeong luôn bật lên cùng với những cơn đau dữ dội quặn thắt trong lồng ngực. em càng không muốn mường tượng đến khung cảnh jimin sẽ thốt ra từ không như thể muốn tước đi mọi thứ ánh sáng trong cuộc đời trống rỗng đến đau thương của em. và đôi mắt luôn bừng sáng của nàng khi đó sẽ chẳng khác nào một lưỡi dao tàn độc găm chặt vào tim và xé rách mọi thứ em cố giấu. tất nhiên là em không muốn, nhưng cay đắng hơn là, sau tất cả, aeri chẳng thể làm gì hơn ngoài việc cứ ngắm nhìn jimin với dáng vẻ bình thường nhất mà em có thể khoác ra bên ngoài.

mọi thứ đáng lẽ ra không nên xoay quanh tình yêu, aeri bần thần nghĩ trong khi yu jimin đang tặng cho minjeong một nụ cười mà em nghĩ là tươi sáng và đẹp đẽ nhất trên đời. nhưng rồi nàng lại liếc mắt về phía em và điều này bắt đầu đo chệch hướng khỏi những gì aeri đã vạch ra.

- aeri, cậu có muốn đi không? - có, nếu cậu đi cùng.

- sao cũng được.

uchinaga aeri cố gắng giữ dáng vẻ điềm tĩnh nhất có thể và đáp lại. ngay sau đó, khoé môi yu jimin lại rộ lên một nét cười, chúng vẫn bừng sáng như mọi khi, hoặc có khi là hơn mọi khi, bởi ngay lúc này đây, nó được dành cho riêng em. đoạn, nàng quay về phía sau, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ quá khích của kim minjeong từ đằng xa. khi đã cảm thấy an tâm về điều gì đó mà đến cả aeri cũng không rõ, nó đột ngột trở lại trên khuôn mặt em, và aeri đã tự hỏi nàng đang nhìn bộ phận nào ở đó. thành thực mà nói, em chưa bao giờ có thể quen với ánh nhìn chăm chắm từ người khác, nhưng thật kì lạ khi nó không khiến em khó chịu chút nào. có thể bởi vì đó là yu jimin.

yu jimin là ngoại lệ duy nhất của uchinaga aeri.

đối diện với ánh mắt dường như đang nhìn thấu tâm can đối phương, em lại tự hỏi rằng liệu nàng có biết được thứ suy nghĩ đang quay cuồng trong đầu em không.

nàng có thích kim minjeong không?

nhưng đương nhiên là yu jimin không thể nhận ra được, và vì thế nên không có câu trả lời nào được thốt ra cả. điều đó đã khiến uchinaga aeri thất vọng và hụt hẫng đôi chút, nhưng xem này, yu jimin là ai chứ? ánh sáng? hi vọng? người sẽ thay đổi thế giới? aeri không biết, nhưng khoảnh khắc jimin cất giọng rủ rỉ, em chợt nhận ra rằng lúc này đây, mọi thứ đã hoàn toàn trượt ra ngoài tầm kiểm soát của bản thân.

- thật may mắn khi có cậu đi cùng.

, aeri thầm nghĩ, và một lần hiếm hoi trong cuộc đời đầy rẫy những toan tính xảo trá và hàng tá sai lầm ngớ ngẩn của mình, em có thể khẳng định một cách chắc chắn đến như thế,

thật may mắn khi nàng đã ở đây.

/

có thể yu jimin đã nhận ra được điều gì đó rồi.

nhưng uchinaga aeri sẽ không tỏ ra ngạc nhiên về điều đó. tất cả mọi người đều cho rằng gần như là vô ích nếu muốn giấu jimin thứ gì. nghe thì có vẻ thái quá, nhưng suy cho cùng thì nó vẫn đúng trên một khía cạnh nào đó, aeri nghĩ vậy. có thể là vì yu jimin là người được chọn, hoặc cũng có thể là bởi một khi đã đứng trước mặt nàng ta, thì bạn sẽ không thể bật ra bất kì lời nói dối nào cả. chỉ đơn giản là không thể.

yu jimin kì diệu như vậy đấy.

aeri đã luôn nghĩ về jimin. hàng triệu lần. và minjeong. với số lần ít hơn rất nhiều, tất nhiên. và sự tương tác đầy tồi tệ của cô ta cùng enzo. nhưng thành thực mà nói, nếu jimin thật sự yêu minjeong nhiều như em nghĩ, thì em muốn vị trí đó trở thành của riêng mình, thậm chí enzo có không ưa em một chút cũng chẳng sao. và uchinaga aeri cho rằng kim minjeong cũng nghĩ như em vậy.

nhưng giờ thì yu jimin có thể đã nhận ra được điều gì đó rồi.

bởi vì tần suất ánh mắt nàng đổ về phía em mỗi khi nàng gặp gỡ tiểu đội ánh sáng dần dà cao hơn. đáng lẽ nó phải dành cho minjeong, aeri vẫn đinh ninh như vậy mãi. cái cảm giác tội lỗi hèn mạt bắt đầu len lỏi trong tâm trí em, trỗi dậy mạnh mẽ hơn tất cả những bận em lỡ gây ra chuyện gì đó ngu ngốc và tồi tệ, với tính chất nghiêm trọng hơn những thứ kim minjeong có thể làm. nhưng may mắn làm sao, yu jimin lại luôn là người ở đó và giải quyết ổn thoả mọi chuyện đã vô tình vượt ra khỏi tầm kiểm soát của em. tất cả.

cho đến tận bây giờ, aeri mới chợt nhận ra, đúng là jimin đã luôn ở đó. và nếu bạn hỏi điều này có tác động gì đến uchinaga aeri không, thì câu trả lời là có. một ý niệm mới mẻ chợt dấy lên trong đầu em, em không mong những hành động của nàng xuất phát từ thứ cảm xúc gọi là thương hại rẻ rúng.

em lại kín đáo nhìn về phía jimin đang cười đùa với minjeong như thường lệ, cảm nhận được sự bất lực từ từ trèo lên cánh tay, rồi bờ vai, rồi sống mũi, rồi cuối cùng là trí óc. kể cả khi nàng không cố ý, yu jimin vẫn cứ có thể khiến aeri trở nên bối rối như thế này.

- cậu không sao chứ?

và khi uchinaga aeri kịp lấy lại nhận thức về thế giới xung quanh, thì yu jimin đã đứng ở đó rồi.

em khẽ lắc đầu, cảm thấy tim mình đang đập từng nhịp nhanh hơn mức bình thường. aeri có thể nhìn thấy hình ảnh của chính bản thân trong đôi mắt nhấp nháy của nàng, và em lại liên tưởng đến bóng dáng minjeong - một khối đá nặng như chì đột nhiên rơi xuống, đè nặng lên trái tim aeri.

sau vài giây im lặng nặng nề, lần đầu tiên aeri cho phép bản thân đề cập đến minjeong trước mặt jimin.

- cậu nên hỏi minjeong câu đó.

uchinaga aeri có thể cảm nhận được sự run rẩy trong tông giọng lí nhí của mình, em thầm cầu nguyện jimin sẽ không để tâm tới chi tiết nhỏ nhặt đó và tập trung hơn vào câu trả lời. và thật may mắn, đáp lại lời cầu nguyện của em là khoé miệng cong lên đầy chân thành của nàng.

- tại sao lại là minjeong?

- bởi vì, - aeri thở hắt, cố lảng tránh ánh nhìn của đối phương trong khi bụng em đang trở nên nhộn nhạo. - cậu thích minjeong mà.

- nhưng mình cũng thích aeri nữa.

aeri ngẩn người một vài giây, tay em siết lại.

theo cách nào cơ? em nhủ thầm, cảm tưởng như triệu ngàn phép so sánh và liên tưởng đang ập tới trong tâm trí, chúng cứ lao tới tựa những con thiêu thân ngờ nghệch đâm đầu vào lửa bỏng, xếp chồng lên nhau thành một khối lộn xộn bết bát và aeri bắt đầu không thể không lo lắng cho bộ não đã quá tải của mình. theo cách nào cơ? như cái cách một đứa trẻ thích món đồ chơi nó ao ước từ lâu? như cái cách một kẻ nghiện ngập điên dại vì thuốc phiện và rượu nặng? hay như cái cách uchinaga aeri đem lòng yêu yu jimin cho dù cảm giác buốt giá không ngừng len lỏi vào tim?

em bối rối, và hi vọng,

sợ hãi.

- mình thích cậu đến độ, - nét cười rỡ ràng trên khuôn mặt jimin đâm thẳng vào trái tim vụn vỡ của aeri. - mình có thể hôn cậu ngay bây giờ cơ.

và lại hi vọng thêm một lần nữa.

hiện giờ chúng ta có thể tạm bỏ qua đôi gò má đỏ bừng như lửa đỏ của aeri, một vạn vì sao nhảy múa nhộn nhạo trong đôi mắt yu jimin hay việc câu nói đó liệu có được coi là một lời tỏ tình sến súa không, bởi vì minjeong đã đột ngột nhảy bổ vào giữa hai người ngay sau đó, huyên thuyên về ti tỉ thứ chuyện (mà cô cho là) thú vị trên đời. có thể uchinaga aeri đã vô tình bỏ ngỏ câu nói mà yu jimin chêm vào ngay sau đó, kiểu như đương nhiên là nếu cậu cho phép hay gì đó trong khi tha thiết cầu mong rằng một cái hố đen ngòm sẽ xuất hiện ngay trước mắt để em có thể nhảy xuống và cắm rễ ở đó đến khi lìa đời.

một cuộc hội thoại tiếp tục diễn ra giữa kim minjeong và yu jimin nhưng em đã quá ngại ngùng để đặt tâm trí của bản thân vào đó, một mớ âm thanh lùng bùng bên tai aeri đã át đi câu hỏi của minjeong cùng nụ cười đáp lại của jimin, đại loại như "chuyện gì thế" và "hiểu lầm chút thôi".

có nhiều thứ aeri chưa thể hiểu hết về jimin, giả dụ như số lần nàng kín đáo đưa mắt về phía em còn nhiều hơn số lần cả em nhìn nàng, giả dụ như tình cảm nàng dành cho em chưa từng chứa đựng một chút thương hại bèo bọt nào và nó hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng, hay giả dụ như việc jimin đã muốn hôn lên đôi môi đang run rẩy của em nhiều như thế nào khi ấy.

nhưng yu jimin phải thú nhận rằng uchinaga aeri chẳng cần cố gắng để hiểu nhiều thứ đến như vậy, bởi vì em như thế này đã rất dễ thương rồi.

/

- mình hôn cậu được không?

- cậu đã hỏi câu đó ba lần rồi.

đến độ này, uchinaga aeri chẳng thể kìm nén lại tiếng thở dài. bắt đầu từ ngày hôm ấy, jimin luôn bám chặt lấy em như hình với bóng. điều ấy đã khiến aeri khốn đốn một chút, bởi vì những cái chạm của jimin, ánh mắt nàng đặt trên da thịt em, và sự sống, bất kể thứ gì thuộc về yu jimin đều có thể khiến tim em hẫng đi một nhịp. thời gian của aeri không bao giờ trở lại nữa, nhưng thế giới đã từng ngưng đọng của aeri lại bắt đầu chầm chậm quay đều, đúng với quy luật bất biến của vũ trụ. chỉ là đôi khi, jimin lại khiến aeri cảm tưởng như trái đất cứ chao nghiêng rồi lại đứng yên, và cứ lặp lại y như vậy đến hàng ngàn lần, dường như trên cõi đời này không có thứ gọi là ngán ngẩm.

- nếu cậu không thích, cậu có thể trả lại mình mà.

ngón tay thon dài của yu jimin vân vê những lọn tóc xơ xác của em, nàng thầm thì, ánh mắt sáng lên và long lanh hệt như một đứa trẻ may mắn tìm lại được món đồ chơi nó trân quý nhất trong chiếc hộp gỗ cũ kĩ bỏ quên trong hộc tủ. và trông nàng hoàn toàn chẳng giống như đang đùa giỡn chút nào.

- hay là aeri hôn mình cũng được.

uchinaga aeri có thể nghe thấy tiếng trái tim mình dội lại từng đợt. nhưng điều đó thậm chí còn chẳng đáng ngại bằng khuôn mặt đỏ hừng hực như lửa cháy của em ngay lúc này. aeri thề với bản thân, em đã cố gắng để nghĩ ra một câu nói tử tế nhất có thể để đáp lại, nhưng miệng em thì đông cứng như đá và bàn tay jimin thì cứ phải mon men dọc xuống eo của em cơ.

- nhé?

giờ thì aeri trở nên lúng túng chết đi được, và để che giấu khuôn mặt đỏ lựng và nóng như tiết trời tháng sáu (đồng thời là cả mong muốn gõ vào đầu nàng một cái vì tội ăn nói vớ vẩn), em khẽ vùi mình vào lồng ngực yu jimin và lẩm bẩm vài âm thanh bất mãn kiểu như "im đi". nhưng aeri vẫn giữ yên ở đó một lúc. vì em biết nàng sẽ không bao giờ đẩy em ra xa, vì em biết nàng sẽ ôm lấy em với tất cả dịu dàng tích góp được qua năm tháng, và vì em biết từng suy nghĩ, từng ý định của nàng như thể hiểu rõ chính bản thân mình.

suy cho cùng, yu jimin vẫn là ngoại lệ duy nhất của uchinaga aeri.

khoé môi nàng lại khẽ cong lên. những ngón tay lướt nhẹ qua vành tai nóng rực, dễ dàng luồn vào trong mái tóc dài được buộc gọn gàng phía sau, mong muốn tột độ được khiến chúng trở nên lộn xộn và rối tung.

/

- đó là lí do cậu nghĩ rằng mình thích minjeong hả?

- sao cơ?

- lí do cậu nghĩ rằng mình thích minjeong ấy.

uchinaga aeri tròn mắt nhìn yu jimin, cố tìm cách để phủ nhận lời buộc tội đáng xấu hổ đó, nhưng rồi em lại quyết định sẽ không làm vậy vì nói cho cùng, có lẽ jimin đã nhận ra mọi thứ rồi. aeri chẳng thể giấu nàng điều gì cả, em biết thế, vậy nên em im lặng, và im lặng, cho đến khi yu jimin tiếp tục màn độc thoại của mình.

- cách mình nói chuyện với em ấy, cách mình cười với em ấy, cách mình quan tâm đến em ấy, cậu nghĩ thế, phải không?

tay nàng lướt qua ngực em, dọc xuống hông và cố định ở đó. uchinaga aeri nhận ra một ánh mắt trước đây chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt đối phương, và đôi khi em nghĩ rằng đó là tất cả mọi thứ em cần. nhưng yu jimin sẽ cho em nhiều hơn thế, có thể nhiều hơn gấp hai, thậm chí là gấp ba. nhiều hơn một ánh mắt khiến đôi vệt hồng lan rộng trên gò má em có thể là những cơn rạo rực kì lạ trong lồng ngực và cảm giác nóng như hun ập tới như một cơn sóng dữ ở mọi nơi tay nàng lướt qua.

aeri khó khăn lờ phứa đi mảng da thịt dấp dính, nói bằng giọng hơi run rẩy. và ẩm ướt. yu jimin nghĩ thế, cho dù nó chẳng phải là một từ phù hợp để tả cho sõi tông giọng của em.

- làm thế nào cậu biết được?

- vì mình yêu cậu mà.

và câu nói đó vô tình khiến đầu aeri như muốn nổ tung. nhưng kì lạ là cho đến khi jimin hôn lên môi aeri thì đầu em vẫn còn nguyên vẹn, cho dù aeri có thể cảm nhận được cơ thể mình dường như đang bốc cháy. để có thể giữ được chút bình tĩnh cuối cùng trong tâm trí, em cố hướng bản thân đến chồng giấy tờ nhàu nát trong phòng enzo sáng nay, hay chiếc khăn rực đỏ như màu táo dại của cậu lãng khách vắt vẻo trên cành cây, rồi đến sự bất tận của đại dương và làm thế nào mà tình yêu có thể chống lại lực hấp dẫn của trái đất. tính toán của uchinaga aeri lại chệch khỏi quỹ đạo của nó khi đầu em ngập tràn hình ảnh của yu jimin, và điều đó có nghĩa là em chắc chắn sẽ phát điên lên và ngừng thở trong một vài giây nữa bởi nụ hôn tưởng chừng như đã kéo dài đến một thế kỉ.

đối với uchinaga aeri, yu jimin là người dịu dàng nhất thế gian. dịu dàng khi nàng đặt em lên tấm đệm giường êm ái; dịu dàng rải trên da thịt em triền miên những vết son đỏ; dịu dàng đến độ, chỉ cần nàng vẫn còn tồn tại, thế gian này sẽ chẳng còn tổn thương nhau. aeri nén lại tiếng thút thít trong cổ họng, khẽ choàng tay qua cổ đối phương.

hoặc là cả thế gian của em có lẽ đã thu nhỏ lại, vừa đúng bằng dáng hình yu jimin.

chỉ mới vài phút trước, em cho rằng sẽ rắc rối lắm nếu nàng ta thuộc loại người sẽ khóc toáng lên như thể vừa bị táng một cú đau điếng vào mặt sau khi họ làm xong, cho dù em mới chính là người bị đau. nhưng rồi aeri đã phải thay đổi suy nghĩ ngay lập tức khi cái liếm môi đầy ẩn ý của yu jimin đập thẳng vào tầm mắt em.

chuyện đó thì cũng có thể.

- aeri, đau thì nói với mình nhé.

và nàng ta đã nói vậy, trước khi tim em lệch đi một nhịp và đột nhiên giật nảy mình, người cong lên vì run rẩy và những cơn đau ồ ạt theo từng động tác của người phía trên. hơi nóng ập lên khiến đầu óc aeri mụ mị và đôi mắt đã trở nên đục ngầu, nhìn sâu vào đáy mắt jimin như thể đang nhìn một vũ trụ đầy sao. em cảm thấy bàn tay đan xen với tay nàng, những ngón chân đang co rúm lại và những tấc da chi chít dấu hôn đang dần tan ra như sáp nến.

nhưng nếu có những lúc yu jimin không-được-dịu-dàng như thường lệ, thì chắc chắn tất thảy chín mươi chín trên tổng số một trăm lý do nàng có thể nếu ra đều là những việc liên quan đến uchinaga aeri.

và lý do thứ một trăm là do chính bản thân uchinaga aeri.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co