Truyen3h.Co

ֶָ֢

"oh, you were so u n e x p e c t e d."

owenpainter

uchinaga aeri quên lãng và lạc mất;
yu jimin kiêu hãnh và tìm thấy.

/

mẹ kiếp.

một ý nghĩ xẹt qua trong trí óc yu jimin, nhanh và bất ngờ đến độ gần như nàng đã thốt lên lời đó thành lời - nếu như nàng không kịp thời ngăn bản thân lại, cố gắng gìn giữ hình tượng một thiếu nữ thiên tài đầy học thức và luôn điềm tĩnh dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. ý nàng là, kể cả trời có sập đi chăng nữa, nhưng trừ việc này. và nếu bạn tự hỏi cái việc khủng khiếp nàng ta đang nhắc đến ở đây là gì, thì ta có thể nhắc đến sự xuất hiện đột ngột của cô nàng với mái tóc bạch kim ở hội ám hoàng. trên thực tế, việc ấy không có gì đáng ngạc nhiên đến thế cả. nếu yu jimin thực sự đã bật ra câu chửi thề ấy trước mặt kim minjeong thì hẳn ả ta sẽ nghĩ nàng đang phản ứng thái quá, hoặc lại là trò lố bịch gì đó của một cô ấm nhà giàu. cứ như kiểu lần đầu nhìn thấy gái nhà lành, có thể ả sẽ lẩm bẩm như thế, cũng có thể không. nhưng mặc xác, quan trọng hơn hết là việc em ta bước trên từng nấc thang của hội ám hoàng như thể một mặt trời khác đang ghé xuống nhân gian.

hoặc gì cũng được, yu jimin cũng không khá khẩm hơn ning yizhuo trong việc viết lách là bao. bàn tay của nàng đầy rẫy những vết chai xấu xí vì súng đạn chiến tranh, chứ không phải do những cây viết của vài gã thi sĩ thường mộng mơ về miền đất hứa, rồi sau này sẽ lại gục xuống khóc than vì tấn trò đời. dù sao thì nàng vẫn là một thiên tài. trong tâm trí yu jimin chỉ tồn tại những âm mưu đã được tính toán kĩ lưỡng, đồng nghĩa với việc hội ám hoàng sẽ chỉ còn là một cái tên rỗng không nếu mọi thứ được vận hành một cách trơn tru và không đi trật hướng.

"không đi trật hướng" là điều kiện tiên quyết và có thể là quan trọng nhất, đấy là yu jimin nghĩ thế, trước khi kim minjeong vô tình làm lệch đi một bánh răng trong kế hoạch của nàng, bằng cách dẫn về một mặt trời khác. bởi vì sao thì, yu jimin có cảm giác chỉ cần mon men lại gần trong phạm vi vài mét, nàng sẽ bị thiêu cháy hoàn toàn trong một quầng lửa nóng nực như mặt trời thật, theo nghĩa bóng đấy, vì thực tế thì chẳng có ánh lửa hay hơi nóng nào xung quanh em cả.

dường như nàng đang cố gắng biến bản thân thành một tên ngốc xít, hoặc em ta, mặt trời, ánh sáng, hay cái gì đó, đang thay nàng làm điều này, cho dù em ta không có ý định nào trong việc đó. nhưng, được rồi, cái này thì yu jimin miễn cưỡng thừa nhận, thà rằng nàng chết rục trên bàn làm việc với hàng tá những chiến lược tuyệt mật đã được vạch sẵn, còn hơn là ở đây ngắm nhìn sắc bạch kim đang bắt đầu chói lên rực rỡ vì ánh mặt trời phía s- em ta đang cười với nàng đấy à?

yu jimin có thể cảm thấy hoạch định vốn hoàn hảo của bản thân đang dần bị xáo trộn.

- mẹ kiếp.

và lần này, ý nghĩ đáng nguyền rủa bật ra trong khuôn miệng yu jimin, nhưng chỉ với âm lượng đủ nhỏ để không khiến hình tượng hoàn mỹ của nàng sụp đổ hoàn toàn trước cô nàng mới được kim minjeong nhặt về. có thể yu jimin đã vô thức nghĩ thế, nếu không thì có thể nàng sẽ phải nhận lấy ánh nhìn ngờ vực và tâm lí phải né-xa người-này của em từ nay cho đến cả sau khi cả hai người rời khỏi hội ám hoàng. một dự định lâu dài chợt vụt lên trong trí óc yu jimin, song hành với mái tóc bạch kim vẫn cứ ngang ngược sáng lên dưới nắng và đôi mắt - như thể có một lực hấp dẫn mạnh mẽ - chỉ chực hút nàng lại gần và thiêu rụi nàng với niềm hân hoan khó tả.

"ngươi thích nó à?"

- câm đi, dex.

"."

yu jimin khoanh tay trước ngực trong khi đang nhìn chằm chằm như thể muốn đục một lỗ trên mặt người phía xa. một tư thế tạm gọi là bình thường và không có gì đáng ngờ trong số ba mươi bảy tư thế cũng có thể cho là bình thường không kém mà nàng đồng loạt liệt kê ra trong trí óc. bên tai yu jimin bắt đầu lùng bùng một mớ âm thanh khàn khàn đáng nguyền rủa của ma súng đang lảm nhảm bên cạnh, nhưng tâm trí nàng thì lại vô thức lộn nhào theo từng lọn tóc bông xù và bắt nắng của người nọ. mặt trời khiến đôi mắt đã dần trở nên quen thuộc với bóng tối của nàng nheo lại, nhưng cũng có thể là một thứ gì đó khác nữa.

thông thường thì yu jimin sẽ không rảnh rỗi để nhớ tới một ngàn lẻ một câu chuyện về kim minjeong mà ning yizhuo không bao giờ thôi nói đi nói lại với đôi mắt sáng rỡ như kiểu đang yêu-đương mặn- nồng lắm, nhưng chỉ duy nhất lần này, có thể, có thể một chi tiết nhỏ nào đó đã kịp chen vào trí nhớ chật chội của nàng, như một ngoại lệ ngoài lề, trở thành câu chuyện của chính nàng và có thể là những kí ức vụn vỡ sẽ đi theo nàng suốt những năm tháng dai dẳng về sau.

- ha.

"gì thế?"

- ngươi. đoán đi. tên của em ta.

"không phải là ''mặt trời' à?"

- im.

yu jimin tặc lưỡi khó chịu, tự nhủ sẽ chẳng bao giờ đủ sẵn sàng để có thể nuốt nổi cái cách trả lời một câu hỏi bằng việc đặt ra một câu hỏi khác đầy ngu ngốc và ấu trĩ của thứ tà linh ngụ trong khẩu súng của mình.

nhưng khi ánh mắt nàng chạm đến sắc xanh có thể là được phản chiếu từ bầu trời trong đôi mắt của người nọ, thì tâm trạng của yu jimin đã khá khẩm hơn đôi chút. rồi nàng nhún vai, khoé môi nhếch lên đầy ngạo nghễ.

- ta đoán. tên của em ta bắt đầu với "a".

/

- là uchinaga aeri.

yu jimin không muốn tỏ ra vồn vã, nhưng thật không may, người nọ lại nhìn lâu thật lâu vào đôi mắt nàng, người nọ lại mím môi và cười một nhịp như nắng đổ xuống thế gian, rồi thì người nọ lại cứ phải là uchinaga aeri chứ chẳng phải ai khác. vì những mối quan hệ khác của cha mẹ, yu jimin đã tiếp xúc với nhiều người và có thể chắc chắn rằng nàng đủ nhận thức và khôn khéo để nhìn thấu mục đích tạm thời của họ. không phải ai cũng xấu xa hay giả dối, có những người rất đẹp, nếu xét trên tiêu chuẩn thông thường, và ít nhất thì vẫn giữ được sự tử tế. một số khác, đủ thu hút để níu giữ ánh mắt của mọi người dõi theo mình.

nhưng người trước mặt nàng lại là uchinaga aeri, lại là sắc xanh đầy choáng ngợp đổ đầy đôi mắt, lại là nụ cười thoang thoảng mùi hoa táo. yu jimin chưa từng nghĩ tới chuyện nàng sẽ có những thứ suy nghĩ khó hiểu như thế này, nhưng vốn dĩ sự có mặt của uchinaga aeri ở nơi tối tăm và đậm mùi chết chóc như thế này đã là một điều kì lạ rồi.

thông thường yu jimin chẳng bao giờ để tâm đến những kẻ được kim minjeong chiêu mộ. thành thật mà nói, chúng đều là những kẻ nhàm chán theo nhiều cách khác nhau, giấu kín những âm mưu khác nhau trong đầu, nhưng lại bẩn thỉu và hèn hạ như nhau. những lúc ấy yu jimin vẫn đang nhốt mình trong phòng kín, một mình, nếu không tính thêm dex, vì thế nên nàng đã miễn cưỡng thoả hiệp với chính bản thân để gắng gượng nhớ lấy tên chúng (vì kim minjeong cứ nhắc đi nhắc lại đến cả chục lần), chứ đừng nói đến việc gây dựng một mối quan hệ đồng nghiệp lành mạnh và tốt đẹp. nhưng rốt cuộc thì, một ngoại lệ thôi là quá đủ.

- yu jimin.

uchinaga aeri lại cười và ôi chúa ơi, đấy là thứ rực rỡ và đẹp đẽ nhất mà yu jimin từng thấy qua kể từ khi những bức tranh của một danh hoạ từ vương quốc rồng trở nên nổi tiếng từ vài tháng trước.

- à. xin hãy giúp đỡ tôi nhé. - một thứ gì đó trong bụng yu jimin bắt đầu cuộn xoắn lại, giống với cảm giác khi người ta vắt khô quần áo bằng tay. - yu jimin.

và nó tiếp tục cuộn xoắn lại, cuộn xoắn lại, siết chặt và đau thắt.

- yu jimin?

đừng gọi tên tôi như thế.

đột nhiên yu jimin cảm thấy bản thân thật mất mặt khi ánh nhìn của nàng không thể rời khỏi khuôn mặt em, cho dù nàng đã cố gắng ngăn cản bản thân. những vết sẹo của sự sống, và đôi mắt, và khoé môi, và mọi thứ. mọi thứ như thể đang toả ra những tia lửa nhỏ và có lẽ chúng sẽ cứ mãi lấp lánh như thế thôi. còn yu jimin chỉ đơn giản là không thể lờ chúng đi.

tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.

nóng nực như một kẻ đang đứng giữa những ngày hạ chí.

nhưng cũng rất dịu dàng. dịu dàng. dịu dàng đến độ chảy tan.

và khi cảm giác dễ chịu đang dần lan toả trong tim, yu jimin trở lại với việc tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích, hoặc một đề nghị nào đó không đáng ngờ không ngớ ngẩn để đáp lại ánh nhìn tò mò của uchinaga aeri. có thể là, xin hãy giúp đỡ. hoặc có thể là, em có muốn trao đổi thêm không? hoặc bất kì điều gì với mục đích xã giao bình thường nhất có thể.

nhưng khi nàng cất lời, trong sự thúc giục dại dột của tên-khốn-dex, thì câu nói ấy lại trở thành,

- có muốn lật đổ nơi này cùng tôi không?

/

ban đầu uchinaga aeri đã cố huyễn hoặc bản thân rằng có lẽ tai của em đang có vấn đề gì rồi, cho dù tuổi của em mới chớm đầu hai thôi và em còn chưa già nữa. nhưng, ôi, xem kìa, khi ánh mắt vàng rực như màu bạch quả nhìn chăm chắm về phía em, như thể đang soi rọi từng ngóc ngách trong tâm hồn và cẩn thận dò xét mục đích sau cuối, thì uchinaga aeri mới có thể chắc nịch rằng em đã không nghe nhầm, và nàng cũng không hề đùa giỡn. công bằng mà nói, nếu chỉ xét riêng về ngoại hình thì, trông nàng không có vẻ gì là giống một kẻ hay nói giỡn, hoặc chỉ trêu đùa cho vui.

rồi khi từ "ôi" thứ mười bất chợt bật lên trong đầu uchinaga aeri vì từng đường nét trên khuôn mặt yu jimin lại có thể hoàn hảo đến độ ấy, thì cũng là lúc một cái gật đầu nhẹ bẫng không chút do dự đã được thay thế cho lời đồng ý. yu jimin có vẻ mãn nguyện và ừ thì, uchinaga aeri âm thầm cược rằng em sẽ chẳng bao giờ cảm thấy hối hận vì một quyết định có thể cho là ngớ ngẩn nhất trong cuộc đời của mình. đó chỉ là cách nói thôi, bởi thực tế là em chẳng nhớ gì về quá khứ của bản thân, nhưng một thứ gì đó cứ dâng trào lên, một tiếng vọng chẳng hạn, và nó cứ bắt ép em phải gật đầu đồng ý.

hoặc là vì em cũng có một chút tò mò nữa.

- được rồi, - có thể yu jimin đang nhìn theo khuôn miệng đang mấp máy của em với một loại ánh mắt em chưa từng thấy trước đây. nó lạ lắm, nhưng cũng không đến nỗi tệ. - vậy kế hoạch của chúng ta là gì?

sắc vàng trong ánh mắt yu jimin khẽ xao động khi nàng nghe đến hai từ "chúng ta", và có thể chúng còn đổ lan sang cả vùng không gian xung quanh nữa. bởi vì căn phòng âm u của hội ám hoàng hình như đã bừng sáng lên đôi chút, và cũng bớt ngột ngạt hơn nhiều - như một minh chứng cho sự tác động kì diệu và mạnh mẽ của ngôn từ.

- kế hoạch là, chúng ta lật đổ hội ám hoàng, sau đó...

hoặc có lẽ đó là cái mà người ta gọi là rung động.

- sau đó?

khoé môi của cô nàng lại nhếch mép lên đầy ngạo nghễ trong khi âm thanh của thế giới xung quanh đột ngột tắt ngúm trước câu nói tiếp theo của nàng, để cho uchinaga aeri đứng trước mặt, lúng túng và ngượng nghịu đến mức muốn mọc thêm một đôi cánh và bay đi thật xa.

- sau đó, yêu đương như bình thường.

và, có đáng ngạc nhiên không khi mà thứ duy nhất tồn tại trong trí nhớ uchinaga aeri khi đó là hình dáng kì quái của khẩu súng như thể có một linh hồn riêng biệt bên cạnh yu jimin, sắc đỏ rực như máu toả ra từ ổ đạn như đang thèm khát thứ gì, và cuối cùng là sức nóng bừng bừng như lửa đốt trên khuôn mặt em.

/

- nhưng nếu tôi quên đi chị thì sao?

họ đang đi dọc dãy hành lang tối tăm của hội ám hoàng và uchinaga aeri cảm thấy nơi đây có mùi hương nào đó giống như là của thuốc khử khuẩn và những thứ đang thối rữa. nhận thức của em về nơi đây không nhiều, và những thói quen kì lạ của yu jimin cứ luôn lái tâm trí em xa rời khỏi những thứ bất thường ấy. như lúc này đây, khi nàng đang miết chặt mép giấy dày đặc những thuật ngữ chuyên ngành mà uchinaga aeri không tài nào hiểu sõi, mà em chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy hàng chữ tiêu đề màu đen được in rất đậm, thí nghiệm, hoàn sinh 3010. nàng ngậm một góc thanh chocolate nâu trong miệng và em tự hỏi liệu rằng câu hỏi của em có thể giành lấy sự chú ý của nàng, hay là vị ngọt đắng ngây ngấy của chocolate mới là thu hút nàng hơn.

nhưng có vẻ uchinaga aeri đã thành công hơn em tưởng.

- ý em là gì?

yu jimin gằn giọng, nhấc thanh chocolate ra khỏi miệng và chuyển hướng ánh mắt đến người bên cạnh. và ôi chúa ơi, đôi mắt vàng như mật ong và cái nhíu mày như kiểu có thể cắt một viên đạn ra làm đôi của nàng rất có thể sẽ khiến em quên đi tất thảy mọi chuyện xảy ra từ bây giờ. uchinaga aeri gần như nín thở khi ngập ngừng đáp lại.

- ý tôi là, tôi không có chút kí ức nào về quá khứ cả. - cái nhìn đăm đắm của nàng khiến em bắt buộc phải giải nghĩa mọi thứ rành rẽ và nhanh chóng. - và nếu chuyện đó xảy ra một lần nữa...

uchinaga aeri chưa từng nghĩ em sẽ nói những lời này. sự thật là em đã đánh mất nhiều thứ. những người từng thương, ước mơ trước kia và một thứ gì đó để chiến đấu vì, và cũng có thể là cái mà người ta gọi là tình yêu. thứ tình yêu cao cả giống như kiểu bạn sẽ hi sinh vì nó, đem hết thảy ruột gan mở ra cho người ta thấy mà chẳng đòi hỏi gì. có thể như thế lắm. nhưng những thứ tồn tại trong kí ức uchinaga aeri chỉ còn lại mùi thuốc sát khuẩn cùng tiếng kim loại va đập leng keng chói tai trong phòng thí nghiệm. và một vài thứ lặt vặt khác, ví dụ như ấn tượng ban đầu về hội ám hoàng là một nơi dường như không có mặt trời. và một vài thứ quan trọng khác.

ví dụ như yu jimin.

yu jimin nhíu mày, rơi vào im lặng một cách khó hiểu. và thật sự thì uchinaga aeri đã thất vọng đôi chút. mùi thuốc khử trùng không rõ nguồn gốc khiến đầu óc em choáng váng, một cơn nhức nhối âm ỉ vô định kéo tâm trí em xuống đáy vực thật sâu, thật sâu, và đột ngột nhào lên, đẩy những cơn đau cắt da thịt đã từng đập tan ý niệm về sự sống quay trở lại trong trí óc uchinaga aeri.

uchinaga aeri đã mất đi nhiều thứ, một trong số đó là tự do. chẳng có cách nào để những thứ trải nghiệm và cảm xúc trước kia quay về cả, em có thể chắc chắn thế. em vẫn là uchinaga aeri, nhưng đồng thời cũng là một người khác. và nếu thế, liệu nàng có thể xem em như uchinaga aeri-cũ không? và liệu em có thể điều khiển cảm xúc của bản thân y hệt như những ngày đầu tiên gặp nàng không? nếu em tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm với những cơn đau âm ỉ, một đầu óc trống rỗng và dăm ba vết sẹo mới trên cơ thể, mọi thứ có chắc chắn sẽ trở về như quỹ đạo vốn có của nó trước kia, hay uchinaga aeri-đã-chết sẽ chỉ còn tồn tại trong giấc mơ hằng đêm của nàng? nghĩ về điều này đôi lúc khiến em rối bời một chút, nhưng vốn dĩ, uchinaga aeri chẳng có quá nhiều kí ức để hối tiếc sâu sắc đến vậy. vì thế nên em không cho phép bản thân buồn bã quá lâu.

- ngớ ngẩn thật.

yu jimin lẩm bẩm. và khi uchinaga aeri kịp nhận thức được âm thanh vang lên từ nàng và phân tích ý nghĩa phía sau của chúng, thì nàng đột ngột kéo cằm em lại gần, đặt môi mình lên môi em. một thứ cảm giác kì quái bất chợt trào lên trong lòng uchinaga aeri, giao nhau giữa thảng thốt và ngại ngùng, mềm mại, và quy phục. yu jimin khẽ khàng liếm lên khoé môi em, dùng lưỡi đẩy một viên chocolate vào trong khoang miệng, tinh quái quét qua một lượt đầy chiếm hữu, và rời đi, không hề có một giây lưỡng lự hay xấu hổ - hình như đó là lần cuối uchinaga aeri có thể nhớ được cách để hô hấp.

yu jimin có vẻ hài lòng khi những mảng hồng phấn xuất hiện trên khuôn mặt người vừa bị nàng cưỡng-hôn và chỉ với chút xíu đó, em đã cứ như một động cơ chết máy cần được bảo dưỡng, hoặc là một cỗ máy bị virus ăn mòn mọi định nghĩa được lập trình sẵn về thế giới xung quanh. có thể em đang trông thật thảm hại- nhưng uchinaga aeri chẳng thể cảm thấy bất cứ điều gì ngoài cơn nóng như đổ lửa của tiết trời tháng sáu, và cả việc nội tạng trong cơ thể em đang bị đảo lộn khỏi trật tự vốn có của nó.

không chỉ vì một viên chocolate. đương nhiên, không chỉ vì một viên chocolate và vị đắng đến độ kinh dị của nó. vì những thứ khác nữa, hẳn rồi. và đó sẽ là lời bào chữa thuyết phục nhất uchinaga aeri có thể lấy ra làm bia chắn cho sự ngại ngùng và lúng túng của bản thân.

yu jimin nhếch mép cười đầy ranh ma.

- nhớ rõ. sau này tôi sẽ còn làm lại.

giờ thì chúng ta có thể miêu tả như thế này, dòng kí ức của uchinaga aeri bắt đầu với thứ mùi nồng nặc và tồi tệ nhất trần đời của thuốc khử khuẩn, âm thanh kinh khủng của kim loại va vào nhau liên hồi, và vị ngọt đến mức ngán ngẩm của mẩu chocolate trong khuôn miệng.

xấu tính.

uchinaga aeri lẩm bẩm, cố đưa tay giấu đi nửa khuôn mặt đỏ bừng màu dâu chín khỏi thế giới, ngượng ngùng đến mức muốn quay đầu bỏ chạy. nhưng dư vị đắng ngắt sau đó bắt đầu lan toả trong miệng em, và em ngẩn người nhìn vào mắt nàng, tuyệt vọng tìm kiếm chút mật ong hiển hiện trong đó để xoa dịu mùi vị đắng ngắt đến ghê người còn đọng lại nơi cổ họng.

và uchinaga aeri đã tìm thấy rồi.

mật ong đặc sánh. và tự do của em. có lẽ đều ở đây.

/

"biết ngại đi, con nhãi."

mặc dù không hiểu tại sao cách nàng chim chuột với uchinaga aeri như thế nào lại trở thành một chủ đề đáng quan tâm trong cuộc độc thoại vươn tầm vĩ mô của dex, nhưng được rồi, yu jimin chỉ cần lớ phứa hắn đi là xong.

"nếu đã muốn hôn thì làm cho nó chuyên nghiệp vào. ít nhất phải dùng lưỡi. ít nhất phải kéo dài hai mươi giây."

dex bặm trợn, vẫn tiếp tục khoá học hôn hít một cách chuyên nghiệp, mà hắn đã phải tốn công sức nghiên cứu và quan sát một thời gian dài, bên cạnh cô chủ nhỏ của hắn, nhưng rõ ràng là yu jimin chẳng hề quan tâm gì sất. nàng chỉ tập trung quan sát mẫu báo cáo thí nghiệm trên tay với tâm trạng chẳng vui vẻ là mấy. dù mới đây ba mươi phút trước thôi, nàng vừa trao cho uchinaga aeri một cái hôn nồng thắm và đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình.

quan trọng là đôi lúc yu jimin vẫn cứ tự hỏi sao nàng có thể thành lập khế ước với một tên quái gở và lắm mồm như thế kia. điều này là thứ nàng vẫn luôn hối hận, chỉ xếp ngay sau việc nàng đã không đè uchinaga aeri xuống mà hôn em ít nhất hai mươi giây, như lời dex nói. dù sao thì hắn vẫn đúng.

- cấm phàn nàn.

nàng đe doạ, trong thâm tâm chỉ muốn ném cái khế ước dở dẩn này qua một xó cho rảnh nợ. bởi đôi khi yu jimin vẫn quên bẵng đi mất sự tồn tại của hắn mà tự do làm những thứ nàng muốn. nhưng trên thực tế, đâu phải lỗi của nàng khi đôi môi mềm mại và phớt hồng như tụ sắc đào phai, trong sách thường viết thế, của uchinaga aeri cứ phải đập vào mắt nàng khi em đang nói. cũng đâu phải lỗi của nàng khi đuôi mắt xinh xinh chuốt dài sắc biếc và ánh mắt em mỗi khi chìm trong dòng suy nghĩ của riêng mình lại cứ như thể đang được đổ đầy bởi một biển sao và được pha lẫn cùng nỗi buồn.

và nó có màu xanh nhạt. mờ mờ và ảo não.

và nàng thì chỉ đơn giản là muốn chìm đắm- được rồi. nàng thú nhận. nàng chỉ muốn hôn em mà thôi.

nói đâu có phạm pháp. đúng không?

"nghe không đấy? cứ làm đến khi cô nhóc người yêu của người phải cầu xin dừng lại. nhưng ngươi biết đấy, đương nhiên là ngươi sẽ không. vì như thế là ngu."

dex vẫn cố chấp nói những chuyện trên trời dưới biển bên tai yu jimin như một thói quen khó bỏ (và ôi chúa ơi nàng thực sự rất muốn đấm vào mặt hắn một cú đau điếng, nếu hắn có một nhân dạng tử tế, nhưng đáng tiếc là không), cũng giống như việc nàng luôn đặc biệt để tâm đến uchinaga aeri nhiều hơn những người khác. nếu phải nhận xét một cách thẳng thắn, nàng chắc chắn sẽ bảo rằng em là một người ngây ngô. theo nghĩa tích cực và không phóng đại. chỉ là lòng tốt thuần tuý và nguyên thuỷ, không dối lừa, không giả tạo, không toan tính, vô cùng ấm áp và kiên định. vô cùng dịu dàng. vô cùng muốn đem em về giấu đi.

với trường hợp của yu jimin, rất hiếm khi nàng tiếp xúc với kiểu người như vậy kể từ khi nàng rời khỏi công hội đánh thuê của ning yizhuo từ năm nảo năm nao. và bởi uchinaga aeri chính xác là kiểu người như vậy: là ánh sáng; là thái dương; người sẽ soi rọi cuộc sống tăm tối, tốt xấu lẫn lộn với những mối quan hệ không thực của yu jimin, nên không có bất cứ lí do nào có thể hợp lí hoá cho việc em xuất hiện ở đây một cách đơn giản như thế được. những vết sẹo trên cơ thể em, kí ức mơ hồ và đôi song đao kì quái, tất thảy đều liên quan mật thiết đến mục đích sau cùng của hội ám hoàng, hoặc cũng có thể xem như một đòn bẩy đầy hữu dụng đối với kế hoạch của quillen.

nhưng với yu jimin thì phương án nào cũng vậy.

dex bất chợt trở nên im lặng khi yu jimin dán mắt vào con số thí nghiệm 3010 chễm chệ trên giấy tờ với một tia hằn học đầy cảnh cáo.

"chà. nhóc con nóng tính." dex lẩm bẩm. trước cả khi yu jimin đến và kí một khế ước rành buộc hắn, hắn đã tồn tại đủ lâu để có thể nêu ra một hình ảnh so sánh chân thực nhất cho ánh nhìn ấy. chắc chắn một tỷ phần trăm rằng không giống kiểu ánh nhìn tức giận của một đứa trẻ thấy món đồ chơi ưa thích của nó bị tranh giành; nó là ánh mắt của một con sói nhỏ đầy kiêu hãnh, thứ sẽ cắn nát bấy và phanh thây bất cứ kẻ nào dám cả gan phạm vào lãnh thổ của nó. và hơn hết, dex cũng ở bên cạnh yu jimin đủ lâu để biết nàng là kiểu người như vậy: là vùng tối; là bóng ma; kẻ sẽ huỷ diệt mọi thứ tổn hại đến thứ nàng muốn được sở hữu, hoặc điều nàng bí mật nâng niu; nên không khó để dex có thể đoán được những toan tính mập mờ đang nảy lên trong đầu yu jimin.

vì nếu tương lai uchinaga aeri quên đi nàng thật sự tồn tại,

những ngón tay nàng vò nát mép giấy trắng ngà thành một hình thù quái dị.

đó cũng sẽ là ngày đánh dấu sự tàn lụi của hội ám hoàng.

/

yu jimin đã nghĩ về những vết sẹo trên cơ thể uchinaga aeri.

thoạt đầu, nàng chỉ đơn giản cho rằng chúng là vết tích của những cuộc chiến khốc liệt trước đây của uchinaga aeri, hoặc là biểu trưng của tình yêu, cái kiểu tình yêu mà bạn sẽ lao lên đỡ trọn một nhát chém của kẻ địch để bảo vệ cho người mình yêu, hoặc cho những người quan trọng trong cuộc đời, những người cần bảo vệ, những người bạn coi họ quý giá hơn cả mạng sống của chính mình, hoặc với uchinaga aeri thì có thể chỉ cần là một vài người mới gặp - và đang gặp nguy hiểm, thế thôi. nhưng yu jimin không phải là một kẻ hào phóng và vị tha, vậy nên nàng sẽ tạm giả định phương án cuối cùng là xác tín.

nhưng bây giờ, khi nàng đã xem xét những khía cạnh sâu hơn và vơ vét sạch mọi thông tin mật sau lưng chính cái tổ chức mà nàng gia nhập dù cho chẳng có mấy thiện cảm, thì yu jimin dần nhận ra ý nghĩa thật sự của những vết sẹo khó coi ấy. nhưng rốt cuộc thì cũng chẳng sao cả, nàng đã ở đây rồi, cứ như kiểu sẽ có tên ngu ngốc nào dám động đến uchinaga aeri thêm bất kì lần nào nữa ấy.

- có đau không?

yu jimin hỏi, đánh mắt qua vết sẹo đã lành thoáng ẩn hiện trên khuôn ngực uchinaga aeri. em lắc đầu, mỉm cười với nàng và trong đôi mắt lấp lánh những vì sao.

- không. không còn đau nữa. - và rồi có gì đó kì lạ lắm. có một nỗi bi thương vẫn cứ âm ỉ len lỏi trên từng tấc da lồ lộ những vết sẹo dài. chúng vẫn tồn tại một cách cục mịch, thả vào đáy mắt em một thứ gì đó nàng chưa từng nhìn qua. - nhưng giá như. giá như chúng chưa bao giờ tồn tại.

yu jimin im lặng.

những vết sẹo là minh chứng của sự sống. những vết sẹo là thứ đã khẳng định với nàng em vẫn còn sống sau từng ấy chuyện xảy ra. chúng không bao giờ rời đi nữa, chúng vẫn cứ ở đó thôi và có đôi lúc, một sự hàm ơn khó tả vẫn dấy lên trong khối óc nàng, cho những vết sẹo nở hoa trên da thịt em, để nàng thấy được sự sống vẫn còn nóng đến bỏng tay trên da thịt trắng nõn. không phải hơi thở, không phải những lần chớp mắt, không phải âm thanh, nàng vẫn nghĩ về những vết sẹo của em như một dấu hiệu của sự tồn tại, và sự thật là em đang đứng ở đây với nàng rồi. nàng tự nhủ, nếu có một thứ trừu tượng gọi là tình yêu, thì đây sẽ là tình yêu của nàng, một thứ cảm xúc đã thành hình và có thể chạm đến được. những vết sẹo là minh chứng cho sự sống. đó là những gì mà nàng nghĩ, nhưng có thể uchinaga aeri sẽ không bao giờ biết.

trong sự ngỡ ngàng của uchinaga aeri, yu jimin đưa tay chạm lên vết sẹo dài trên khuôn mặt em, khẽ miết qua khoé môi, xuống cần cổ, xương quai xanh và dừng lại trên một dấu vết khác cắt ngang ngực. nàng cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể em đang dần tăng lên và ở khoảng cách không có lấy một chút riêng tư nào như thế này, yu jimin có thể thấy rõ hình bóng nàng phản chiếu trong ánh mắt lấp lánh của đối phương. hơn hết, nàng cũng có thể thấy được tình yêu đang tồn tại, len lỏi trong bầu không khí xung quanh mình. chúng ở đây, ở đây, từ những vết sẹo của em, trượt trên từng tấc da, găm vào tim nàng những vết sẹo khác, không bao giờ biến mất.

- yu jimin?

- em không thích chúng, phải không?

uchinaga aeri bối rối nhìn thẳng vào mắt nàng. trí óc lại tua về một dạo trước, khi những vết sẹo vẫn còn âm ỉ đau, ép cho nước mắt em chảy ra và dường như lúc ấy, sự sống là một phạm trù đang dần xa rời tâm trí em.

- vậy thì cho tôi đi. - ánh mắt nàng chuyển từ đôi đồng tử của em xuống khuôn ngực phập phồng, dừng lại ở những nơi không nên nhìn cùng với một vài suy nghĩ không đáng có. - nếu em không thích chúng, vậy thì bây giờ chúng là của tôi.

vành tai của uchinaga aeri trở nên đỏ ửng. những vết sẹo vốn dĩ không còn đau nhức như trong những đêm dài đầy ám ảnh trước kia, nhưng mỗi khi ngón tay nàng khẽ lướt qua, vô tình thả rơi một cảm giác lạnh buốt ở lại, chúng lại trở nên ửng đỏ, hấp hối và bắt đầu nhức nhối hơn bao giờ hết. em có thể đang tưởng tượng ra những cơn đau đã cũ, nhưng những cái chạm là sự thật, chứ không phải một khái niệm siêu hình khó hiểu, cũng sẽ không thể đột nhiên bốc hơi rồi tan vào không khí như những điều đã rời bỏ em.

- từ đây. - yu jimin chạm lên vết sẹo trên khuôn mặt em, và kéo tay thẳng xuống ngực. đôi mắt em nhuộm một vẻ kiêu hãnh. - cho đến đây. đều là của tôi.

em không biết. uchinaga aeri không bao giờ biết, tình yêu của nàng đã vô ý nảy mầm từ những vết sẹo ấy. những vết sẹo là nứt vỡ sẽ nở hoa suốt những năm tháng sau này. như một tạo tác, đẹp đẽ hơn tất thảy những âm mưu nhơ nhuốc vẫn cứ bướng bỉnh bám lấy thế giới đơn sắc của nàng.

và không phải tự nhiên khi nàng nói, uchinaga aeri, em thật sự rất, rất xinh đẹp.

/

yu jimin mất ngủ.

lần đầu tiên trong suốt mười mấy năm cuộc đời đầy bất trắc của mình, yu jimin mất ngủ. và nếu có lí do giải thích cho việc đó, thì ấy là vì uchinaga aeri và vòng eo chết tiệt của em ta.

nàng đã cố, yu jimin đã cố tìm kiếm, trong vốn hiểu biết rộng rãi của mình, mọi cách có thể khiến đôi mắt cứ bướng bỉnh căng ra đến độ đau nhức của nàng nhắm lại, để nàng có một đêm tử tế và chắc chắn đủ tỉnh táo vào sáng hôm sau. nhưng thực sự thì chẳng thứ gì đủ tác dụng với nàng cả. có thể trông nàng bây giờ nom xuềnh xoàng và tã tượi như một kẻ vừa nốc hết một hộp cà phê đen nguyên chất vào vài ba giờ trước, đấy là nếu có người gọi uchinaga aeri là cà phê.

nếu yu jimin có điều gì đáng để quan ngại về lúc này, thì đó sẽ là xấp tài liệu chất thành một đống còn cao hơn cả khả năng kiềm chế của nàng khi nhìn thấy uchinaga aeri, hoặc đó là dex và cái sở thích chọc ngoáy nàng đầy đáng khinh của hắn. yu jimin chẳng biết ma súng khế ước có cần ngủ không (khả năng cao là không). nhưng trong giây lát, bầu không khí im lặng đang vón cục quanh hắn khiến nàng cảm thấy rợn người. giá mà hắn cứ lẩm bẩm giống một kẻ tự kỉ như thường lệ đi, còn hơn là nằm vô tri trên bàn một cách đầy trêu ngươi thế này.

nàng thở dài, liếc ra ngoài khung cửa kính sáng bừng lên vì ánh trăng. nếu uchinaga aeri ở đây thì có thể nàng sẽ ngất ngay đi được vì những mảng màu rọi từ trên cao xuống kia có vẻ hợp với em lắm. ôi chúa ơi, lại là uchinaga aeri. từ trong mơ cho đến khi nàng đã tỉnh giấc, lúc nào cũng là uchinaga aeri. sau cái hôm nàng không biết xấu hổ mà tuyên bố rằng những vết sẹo trên cơ thể em là của nàng, và thêm cả lần này nữa, nếu em vô tình biết được rằng nàng mất ngủ chỉ vì vòng eo nhỏ nhắn và mời gọi của em cứ ngang nhiên xuất hiện với tần suất cao nhất mỗi khi nàng nhắm mắt lại, thì ngay lập tức, nàng sẽ tự bắn tung não mình, chứ không chỉ đơn giản là đào một cái hố và ngủ suốt đời dưới đó nữa.

chết tiệt.

dex đang phải đối mặt với nguy cơ mất đi chủ nhân, cuối cùng cũng phải cất tiếng để cứu lấy khế ước của chính mình.

"nếu có kẻ khiến ngươi nhớ nhung đến thế, vậy thì hãy đi tìm kẻ đó đi."

một phát hiện vĩ đại được thêm vào vốn tri thức khổng lồ của yu jimin: vậy ra ma súng không cần ngủ. rồi sau đó thì tâm trạng của nàng nhanh chóng chuyển từ yên lòng vì vừa được giải đáp thắc mắc thành bực dọc vô cớ.

yu jimin mở to đôi mắt, lườm dex đầy chết chóc như thể đang muốn chộp lấy hắn rồi quăng ra cửa sổ vì lên tiếng một cách bất thình lình như thế. nhưng rồi nàng thôi hẳn ý định đó khi cân nhắc lời khuyên của dex, song nàng chẳng phục chút nào. cách giường nàng không xa, cánh cửa gỗ vẫn đang đóng chặt, lặng lẽ chìm vào đêm đen, nhưng có thứ ma lực gì đó thôi thúc nàng bật dậy và lao ra ngoài bằng một tràng thần chú vừng ơi mở ra đầy ngu ngốc, mở ra đi mở ra đi mở ra đi.

nghe có vẻ dại dột, nhưng yu jimin đã làm thế thật. quỷ tha ma bắt tên dex và lời khuyên khốn kiếp của hắn đi.

yu jimin tìm thấy mặt trời nhỏ của nàng run rẩy dưới ánh trăng bên cạnh ban công được thiết kế theo lối kiến trúc quý tộc cổ điển (loại phổ biến vào những thập niên tám mươi, chẳng hiểu sao). nhìn từ độ này, thứ ánh sáng lơ lửng của vầng trăng rọi xuống đỉnh đầu bồng bềnh của em, tạo thành một màu sắc đẹp hơn bất cứ thứ màu sắc nào nàng từng thấy trên đời. nàng chắc mẩm có thể ngồi cả ngày trời chỉ để ngắm nhìn khung cảnh này cho qua thì giờ, thay vì chúi đầu vào những thí nghiệm chán ngắt vô bổ, hoặc tham dự vào những buổi giáo huấn và bổ túc dở hơi cho việc tán tỉnh uchinaga aeri của dex.

em vẫn đứng đó, run rẩy từng hồi và nếu tai của nàng thật sự không ù đi vì phải nghe dex nói nhảm cả ngày, thì hình như uchinaga aeri đang khóc. những âm thanh thút thít đứt quãng, nhỏ đến mức nếu không chú ý thì nàng thậm chí còn chẳng nhận ra chúng có tồn tại ngay lúc này. nàng biết rõ chẳng có kẻ nào trong hội ám hoàng có đủ khả năng khiến em khóc, đương nhiên là trừ nàng ra, không nói quá đâu, thật đấy.

nhưng nàng thì không thích phải thấy những giọt lệ trên mắt em, vì bất cứ lí do gì không liên quan đến nàng.

- aeri.

yu jimin đánh động. hình như em khe khẽ giật mình và chậm rãi quay đầu lại. và thề có chúa, đến cả nỗi buồn của em cũng thật đẹp. những mảng màu chưa từng được gọi tên trên đời hoà trộn trong đôi mắt em, và những giọt nước mắt lấp lánh như thuỷ tinh bắt sáng; cả hai thứ đó tổ hợp lại khiến đôi đồng tử em như thể một khối pha lê trong suốt đang vỡ vụn thành từng hạt bụi tiên, lặng lẽ rơi xuống thế gian.

uchinaga aeri lúng túng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má, và yu jimin nín thở.

- có chuyện gì thế?

- chỉ là ác mộng thôi. - uchinaga aeri cười. một phần nào đó trong yu jimin đột nhiên ước rằng dex đang ở đây để nàng có thể nghe một lời khuyên không mấy khôn ngoan nào đó từ hắn, trước khi nàng thực hiện những việc còn ngu ngốc hơn.

hãy nói rằng đó là cơn ác mộng liên quan đến tôi đi.

- nhưng chị lại xuất hiện ở trong đó. và không hiểu sao, tôi-

- ồ.

em trông rất dễ thương với khoé mắt vẫn còn hoe đỏ vì khóc, với cái cách em sụt sịt, cố kìm chế để ngăn những giọt lệ rơi xuống. trong giây phút cặp mắt phản chiếu ánh trăng xuyên thẳng vào nàng, chỉ riêng lần này thôi, nàng thiếu nữ thiên tài với khối tri thức phong phú hơn bất cứ ai bất lực chịu thua.

- nhưng em biết gì không, - sắc vàng rực trong đôi mắt nàng sáng lên với chút ít màu xanh của ánh trăng nhỏ giọt trên đó. - sẽ tốt hơn nếu em khóc khi đang bên dưới tôi, hoặc là khi đang ở trên giường của tôi.

dex sẽ lại cằn nhằn cho xem, nhưng nghe này, chẳng ai trên lục địa athanor vĩ đại có thể bỏ qua một cơ hội hoàn hảo như thế. nàng cá một tỷ phần trăm ba phần tư dân số nơi này sẽ đổ gục khi gặp phải loại chuyện như thế này. và một phần tư còn lại thì sẽ là những kẻ có vấn đề về thị giác.

khi khối óc của uchinaga aeri chính thức đình trệ, cũng là lúc hàng phòng ngự cuối cùng trong lí trí của yu jimin bị đập tan.

- khoan đã. - uchinaga aeri lắp bắp, dùng cả đôi bàn tay với những đốt tay đã đỏ ửng áp lên khuôn mặt yu jimin, ép nàng phải nhìn lên phía em. - jimin, chị bao nhiêu tuổi?

nàng đặt uchinaga aeri xuống giường dịu dàng nhất có thể. cái nhíu mày kết hợp với khoé môi đang nhếch lên của nàng khiến nàng càng trở nên ranh mãnh và thu hút hơn, y như một con sói nhỏ đang mãn nguyện vì con mồi của nó đã ngoan ngoãn nằm trong bàn tay. dù chỉ mới vài phút trước, nàng mở cửa phòng em như kiểu muốn bẻ gãy tay nắm và hét lên cho tất cả nhân viên trong hội ám hoàng biết họ đang làm chuyện mờ ám vào lúc một giờ sáng ấy.

- tôi đủ tuổi để khiến em rên rỉ cả đêm đấy.

chúa ơi.

hoặc là uchinaga aeri quá ngây thơ trong việc này, hoặc là yu jimin thừa gian xảo để có thể nắm thóp em một cách dễ dàng. nhưng em biết, dù có tua ngược thời gian bao nhiêu lần đi chăng nữa, em cũng vẫn sẽ luôn tự nguyện đắm chìm trong đôi mắt của nàng, khoé môi của nàng, tình yêu của nàng. uchinaga aeri nhìn chòng chọc vào yu jimin khi nàng tháo kính, dù ở góc độ nào, những đường nét trên khuôn mặt yu jimin có tỉ lệ gần như hoàn mỹ. em âm thầm so sánh, những bức tượng thạch cao được đặt có chủ đích ở sảnh hội ám hoàng, nghệ thuật điêu khắc trong sách vở, hay là khuôn tranh với những gương mặt tỉ lệ vàng người ta vẫn ca ngợi cũng chẳng thể sánh ngang với nàng được. và uchinaga aeri vẫn thường lấy đó làm hãnh diện lắm.

nhưng ngay lúc này, khi trong thâm tâm sự xấu hổ đã lên tới đỉnh điểm, em chẳng biết làm gì khác ngoài việc nằm yên đó chờ nàng thể như một con búp bê xinh đẹp bằng sứ. yu jimin liếm môi, với tay ra sau gáy đẫm mồ hôi và thả rơi những lọn tóc bạch kim của em, khẽ thì thầm. - uchinaga aeri, em còn năm giây. sau đó tôi sẽ không dừng lại nữa. và khi đó, chẳng biết em đã lụm nhặt được sự can đảm bất ngờ ấy ở đâu, uchinaga aeri choàng thít lấy cổ yu jimin, kéo nàng gần sát lại mình và vụng về lướt qua bờ môi nàng. - cho chị sớm hai giây.

từ đây, lí trí của yu jimin hoàn toàn gãy gập và vỡ vụn.

nàng thô bạo cúi xuống hôn rịn lên bờ môi em. lưỡi nóng hổi lách qua hai hàm răng, quét qua vòm miệng, quấn quít lấy nhau thể như những kẻ chia li vẫn cứ luôn thèm khát hơi ấm để lấp đầy sự lạnh lẽo và trống trải. uchinaga aeri dường như nghẹt thở, nhưng chỉ có thể run rẩy thả rơi một giọng điệu êm ái, bóp nghẹn dòng suy nghĩ vẩn vơ chạy ngang dọc trong đầu nàng, chỉ để lại duy nhất dáng hình làn môi của em. nàng cắn nhẹ lên khoé miệng em rồi hôn lùi xuống cổ, rải dọc những cái hôn đầy mùi mẫn trên cơ thể người bên dưới. đầu óc uchinaga aeri gần như mụ mị vì những đụng chạm miên man. từng vết cắn đầy chiếm hữu đỏ ửng nơi khoé môi, cần cổ, khuôn ngực cho đến vòng eo trở thành những điểm sáng lấp lánh dưới đáy mắt yu jimin, khiến tâm trí nàng chao đảo như một kẻ ngà ngà say. đất trời lộn ngược, kẻ say thì cũng y hệt những gã điên vật lộn giữa hư và thực, rồi đến cuối cùng cũng chẳng biết gì nữa.

yu jimin lại ấn một nụ hôn ướt át lên vết sẹo cắt ngang sống mũi em như thể ấy là một nét bút, một vệt màu đầy hoa mỹ của một tác gia có tiếng. tiếng thở dốc ngắt quãng và vành tai đỏ như màu hoa anh túc là thứ duy nhất lí trí của nàng có thể xác định được. uchinaga aeri rệu rã nới lỏng vòng tay, yu jimin ghim chặt lấy bờ hông nóng như đổ lửa như thể đến mãi sau này, nàng cũng không cho phép em rời xa nửa bước, và uchinaga aeri gần như tan ra giữa hơi ấm không bao giờ dứt và sự chà xát dịu dàng của da thịt.

không có lấy một câu thông báo, giữa những tiếng hổn hển như rót mật vào tai, nàng ấn sâu vào bên trong và uchinaga aeri bất giác cong người lên, cảm tưởng như bản thân đang vỡ vụn thành vô vàn mảnh nhỏ, rồi lại được chắp vá lại một cách đầy khéo léo, rồi lại vỡ tung ra. cứ thế, đôi mắt vàng ngày đổ nắng như nhoè đi trong tầm mắt em.

- có đau không? - yu jimin lại thầm thì bên vành tai em khi uchinaga aeri bấu chặt lấy vai và cổ nàng, chắc mẩm sẽ để lại dấu vết vào những ngày sau.

- ah- yu jimin, - em lại thút thít và yu jimin gần như đánh mất chính bản thân mình mà thả chốt cánh cửa của nỗi thèm muốn và dục vọng. nàng dịu dàng xoa nhẹ hông em, những ngón tay dấp dính mồ hôi và sẵn sàng đốt lên những mồi lửa thiêu cháy sự ngập ngừng cuối cùng. - đau.

nàng không muốn thô bạo với em, bởi tưởng chừng chỉ cần một cú thúc nữa thôi là em sẽ thật sự vỡ tan ra trong vòng tay nàng. vì thế dù cho những khoảng trống dưới cơ thể họ vẫn kín bưng, thì những động tác của nàng bắt đầu thưa thớt dần, xen lẫn với tiếng nức nở đầy mị hoặc. yu jimin vươn mình, chống tay xuống đệm, liếm khô những giọt lệ trên má, trao cho em một cái hôn đầy dịu dàng lên vầng trán, rồi trượt lùi xuống đuôi mắt, một cái hôn đầy trăng sao và gom góp lại hết thảy hơi ấm của thế gian. - ngoan. đừng khóc.

uchinaga aeri ngửa mặt, tay áp lên vành tai và đôi gò má của nàng, luồn lưỡi vào trong miệng nàng một lần nữa, thắp sáng rực rỡ một ngọn lửa âm ỉ trong đêm tối. - jimin, chút nữa- nhanh hơn chút nữa-

yu jimin khẽ gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt lại sáng lên như một con sói hoang trong đêm tối.

những ngày sau đó, nàng đã từ bỏ việc thức đến một giờ mười một phút sáng để hỏi thế gian về những chuyện liên quan đến yêu đương thắm thiết.

thay vào đó, nàng làm tình cùng em.

/

chính cái đêm định mệnh ấy, dex đã phải nằm yên một mình trong phòng đầy đơn côi. những ngày sau đó, thật không may, một linh hồn vĩ đại và quyền năng như hắn cũng phải sống lay lắt suốt những đêm dài đằng đẵng và chán ngắt. hắn thề độc rằng, đó là chuỗi ngày tồi tệ bậc nhất trong cuộc đời mấy ngàn năm tuổi hắn và hắn cam đoan với bản thân, hắn có thể viết trọn một bộ sách bán chạy nhất mọi thời đại, tự hào chiếm lĩnh mọi kệ sách từ lớn đến nhỏ. và rồi hắn sẽ đột ngột nổi lên như cồn trong một thời gian dài, chễm chệ trên trang nhất với đầu sách "chủ nhân khế ước có người yêu là loại trải nghiệm như thế nào".

nói đùa thôi. lỡ đâu lại thành thật.

kim minjeong đã thấy thấp thoáng những vết cắn bị che giấu một cách vụng về đằng sau gáy và một vài nơi khác trên cơ thể của uchinaga aeri. đó là một trải nghiệm tồi tệ không kém gì dex. ả tự nhủ, nếu vài ngày nữa, ả có thể nghe thấy những âm thanh đáng xấu hổ vọng lên đến tận phòng mình thì cũng sẽ không ngạc nhiên lắm đâu. vậy nên, ả đã giao nhiệm vụ cho uchinaga aeri để hội ám hoàng được yên ổn trong vài ngày tới, thoát khỏi số phận bất hạnh phải chịu đựng cảnh chim chuột chết dẫm của mấy đứa yêu nhau.

nhưng có thể điều này sẽ khiến kim minjeong phải hối hận một thời gian dài. suy cho cùng, việc tàn nhẫn chia cắt những kẻ yêu nhau sẽ luôn không đem lại kết quả gì tốt đẹp cho lắm. thế đấy.

cho đến khi uchinaga aeri trở lại, em lập tức xông vào phòng nàng, thành công rực rỡ trong việc thu hút sự chú ý của yu jimin khi nàng đang bận rộn nhâm nhi một thanh chocolate và cãi nhau kịch liệt với khẩu súng trên tay.

- tôi đã gặp ning yizhuo.

- người yêu cũ của em? - yu jimin nhíu mày, nhếch mép chọc ghẹo trong khi những ngón tay mò mẫm xuống vòng eo mảnh khảnh của người kia. và uchinaga aeri cũng nhíu mày theo, nhưng là để phồng má gạt bỏ lời vu khống của nàng.

- yizhuo đã nói cho tôi. về quá khứ, những mối quan hệ, lí do tôi ở đây. mọi thứ.

- và? - yu jimin hỏi trong khi nhẹ nhàng vùi mái tóc nâu được chải thành nếp gọn gàng vào lồng ngực uchinaga aeri, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và từng nhịp đập của trái tim em, thứ chỉ luôn luôn dành cho nàng. - cô ấy nói với em hãy chạy trốn đi?

đoán được sự bất ngờ sẽ hiển hiện trên khuôn mặt khả ái của uchinaga aeri, nàng chỉ nhún vai với một vẻ tự mãn. - tôi là thiên tài mà. - và lần này, đôi má phúng phính của em còn phồng to hơn cả lúc trước.

- minjeong đã nói với tôi. yu jimin cười. trước đây, nàng là một người hiếm khi cười, nhưng từ lúc em đến, bằng cách này hay cách kia, uchinaga aeri lại khiến nàng trở nên như thế này. thần hồn điên đảo, cứ cười rồi lại cười, rồi lại say sẩm, đôi lúc sực tỉnh như một kẻ có vấn đề đặc biệt về tâm thần. hoặc nói chính xác hơn, nàng chỉ thường cười với mỗi mình em. dù sao thì, yu jimin nhận ra ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên cũng mỏng manh như một sợi chỉ, thể như sợi chỉ khác xuất hiện khi bờ môi hai người tách ra khỏi nhau. miễn là em ở bên cạnh, thì điên hay tỉnh cũng chỉ là một khái niệm mà thôi.

những ngón tay nàng vẫn không ngừng miên man trên vòng eo của em, cuối cùng đột ngột dừng lại rồi siết chặt. - cứ đi đi.

nàng có thể thấy đuôi mắt biêng biếc của em dần đỏ lên dưới ánh sáng ban ngày. và khi yu jimin hôn lên những khớp tay gầy gầy và chai sạn vì tập luyện quá độ với song kiếm của em, những vết sẹo lại mơ màng nóng lên đầy nhức nhối. một mầm hoa bé xíu chợt bung nở giữa những nứt vỡ khô cằn.

- đi đi. - đôi mắt vàng rực như mặt trời của yu jimin là thứ đã in đậm trong tiềm thức của em, cũng sẽ là thứ sẽ đi cùng em, ám ảnh dai dẳng đến tận những năm tháng sau này. bàn tay em vô thức run lên, không biết vì lí do gì, có thể là vì tông giọng thoáng ý cười của nàng, cũng có thể là vì ý tứ giản đơn nhưng đầy cháy bỏng trong câu nói tiếp theo. - và nhớ lấy.

khi những dấu hôn này nhạt đi, đến lúc đó, tôi sẽ tới tìm em.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co