Truyen3h.Co

...

melting ice prince

elpida0712


Quán cà phê ồn ào với tiếng nói chuyện rì rầm, nhưng Tee và Dew tồn tại trong một bọt bong bóng yên tĩnh riêng của họ. Họ ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ, chia sẻ cùng một đĩa tráng miệng. Với bất kỳ ai đi ngang, họ chỉ là hai người bạn trò chuyện. Dew là người nổi tiếng, tất nhiên biến anh luôn là trung tâm của sự chú ý, nhưng lúc này, tâm trí anh hoàn toàn hướng về Tee. Anh không lướt điện thoại, không nhìn xung quanh; anh chỉ chăm chú nhìn người mà mình yêu hơn bất cứ ai khác.

Nhiều năm qua, công chúng gọi Dew là "Hoàng tử Băng Giá." Người ta biết đến anh với gương mặt lạnh lùng, điển trai, phong thái trầm lặng nghiêm túc trong các cuộc phỏng vấn, và cách anh giữ mình với một vẻ thanh lịch xa cách. Đó là một hình tượng mà thế giới dựng nên cho anh, và anh đã khoác lên mình vỏ bọc hoàn hảo đó. Nhưng với Tee, vỏ bọc ấy hoàn toàn tan chảy. Hoàng tử Băng Giá biến mất, chỉ còn Dew, một chàng trai hạnh phúc, bình yên, cởi mở theo cách mà chẳng ai khác từng thấy.

Tee, ngược lại, đang cẩn thận múc một miếng bánh sô-cô-la nhỏ bằng thìa. Em là một nghệ sĩ nhỏ, một gương mặt quen biết nhưng ít ai để ý. Trong quán cà phê này, giữa những fan hâm mộ của Dew, Tee là một bóng lặng dưới ánh nắng. Nhưng với Dew, anh không hề vô hình. Không chút nào.

“Bạn còn một ít ở đây này,” Tee nói nhẹ, đưa tay qua bàn. Ngón cái ấm áp và nhẹ nhàng của anh chạm vào khóe miệng Dew, lau đi một chút sô-cô-la. Đó là một cử chỉ đơn giản, dễ dàng, điều mà bạn bè vẫn làm. Nhưng ánh mắt Dew khi Tee làm vậy không hề là bạn bè. Nó đầy tình yêu sâu lắng, lặng lẽ, mà Tee biết chỉ dành riêng cho mình. Đôi môi Dew, ấm từ tách trà, gần ngón tay Tee đến mức Tee cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể. Anh rút tay lại, khoảnh khắc vẫn treo lơ lửng, như một lời hứa im lặng.

Ngay lúc đó, người bạn của họ, Nani, đi ngang qua bàn. Anh cười, ánh mắt hiểu biết, gật nhẹ rồi đi tiếp. Không một lời nào. Nani và cả nhóm F4 đều biết. Họ đã thấy những khoảnh khắc nhỏ, những chạm nhẹ lặng lẽ, cách Dew cười thật hơn khi có Tee bên cạnh. Họ là bạn thân, chưa bao giờ hỏi han hay can thiệp. Họ chỉ đơn giản để hai người sống với nhau theo cách riêng, tôn trọng tình yêu lặng thầm nhưng vững bền giữa họ.

Quán cà phê ồn ào như một sân khấu lớn, nhưng tình yêu của họ mới là màn trình diễn thật, một vở kịch bí mật mà chỉ vài người được phép chứng kiến. Với Dew, Tee là chỗ dựa. Em là người duy nhất nhìn thấy Dew là Dew, chứ không phải là một ngôi sao nổi tiếng, và đó là sự an ủi mà Dew không thể thiếu. Còn dưới ánh nhìn của Tee, Dew thì ngược lại. Anh là người đẹp nhất thế giới, không chỉ vì nổi tiếng, mà còn vì con người dịu dàng, tốt bụng bên trong.

Tối hôm đó, họ trở về căn hộ nhỏ của Tee. Thế giới của ánh đèn và sự nổi tiếng dường như xa vạn dặm. Dew ngồi trên sàn, lục tìm đống kịch bản cũ của Tee. Anh vẫn mặc bộ đồ đắt tiền, nhưng dáng vẻ thoải mái, thư giãn. Đây là nhà của họ, là nơi trú ẩn, nơi không phải giả vờ. Tee ở bếp, nấu bữa tối, âm thanh dầu nóng và gia vị lan tỏa khắp không gian.

Dew tìm thấy một kịch bản mà Tee từng đóng vai phụ. Anh đọc vài dòng, giọng pha trò, bắt chước phong cách quá đà của nhân vật chính. Tee cười từ bếp, một tiếng cười thật, trong trẻo, mà Dew yêu hơn bất cứ tràng pháo tay nào.

“Bạn đáng ra nên đóng vai chính í chứ,” Dew nói, giọng nghiêm túc. “Bạn giỏi hơn những gì bạn nghĩ nhiều lắm đó.”

Tee bước vào phòng khách, hai tay cầm đĩa thức ăn. “Đừng có vớ va vớ vẫn,” em nói, nhưng má hơi đỏ. “Em đang hạnh phúc với những gì mình có rồi.”

Dew nhìn anh, lòng tràn đầy. “Tee, bạn là diễn viên giỏi nhất mà anh biết. Bạn xứng đáng đóng vai chính.” Anh đứng dậy, đi đến chỗ Tee, đón lấy một trong hai đĩa đồ ăn đặt lên bàn. Rồi, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Tee.

“Bạn luôn là người tuyệt nhất mà anh biết,” Dew nói, giọng nhẹ. “Và với anh, bạn luôn là nhân vật chính. Trong cuộc đời anh, bạn luôn có phần quan trọng nhất.”

Tim Tee đập nhanh. Em không biết nói gì. Thế giới có thể không nhìn thấy, nhưng trong căn phòng này, chỉ có hai người, tình yêu của họ là điều duy nhất quan trọng. Dew nghiêng gần, môi chạm trán Tee, một nụ hôn mềm mại, yêu thương, như lời hứa cho tương lai lặng lẽ, đẹp đẽ. Đây là tình yêu của họ. Một tình yêu lặng lẽ, mạnh mẽ, bền chặt, sống trong những khoảnh khắc riêng tư, chỉ có hai người và vài người bạn tin tưởng hiểu rằng có những câu chuyện tình yêu sinh ra để dành cho một khán giả kín đáo.

Ngày hôm sau, Dew phải đi dự buổi ra mắt phim. Một sự kiện lớn, lộng lẫy với ánh đèn chói, âm nhạc sôi động, và đám đông hò hét. Tee cũng có mặt, đứng lặng lẽ phía sau, khách mời của Dew. Em ăn mặc đơn giản, như một gương mặt trong đám đông. Em quan sát từ phía sau khi Dew đứng trên thảm đỏ, trở thành một con người khác hẳn. Dew mỉm cười trước ống kính, trả lời phỏng vấn, bắt tay mọi người. Anh ấy là một hình mẫu ký tưởng trước công chúng, một vai diễn mà anh đã diễn một cách trọn vẹn và cảm xúc.

Nhưng Tee, từ phía sau, nhìn thấy những điều nhỏ nhặt. Em thấy đôi mắt Dew tìm kiếm trong đám đông, ánh nhìn lặng lẽ, gần như tuyệt vọng, cho đến khi gặp Tee. Khoảnh khắc đó, ánh mắt họ chạm nhau, và trong giây lát, nụ cười Dew trở nên thật. Đó là tín hiệu bí mật, thông điệp chỉ họ hiểu. Ý nghĩa là "Anh nhìn thấy bạn rồi nhé. Anh ở bên bạn. Đây chỉ là diễn và bạn mới là hiện thực của anh". Tim Tee trả lời bằng một thông điệp lặng lẽ: "Em cũng ở đây."

Tại bữa tiệc sau đó, Dew bị bao quanh bởi các diễn viên nổi tiếng và nhà sản xuất. Tee đứng bên bàn đồ ăn, cầm ly nước. Em chỉ là một nghệ sĩ nhỏ, không phải diễn viên nổi tiếng. Em không là ai trong căn phòng đó cả. Dew, cười lớn với đồng nghiệp, bất ngờ tách ra và đi về phía Tee. Anh không nói gì, nhưng khi đi qua, tay chạm nhẹ vào Tee. Một chạm nhanh, nhẹ, gần như không ai nhận ra. Nhưng đó lại là thông điệp. Với hàm ý rằng: "Anh ở đây. Anh ở bên bạn. Anh thuộc về bạn". Tim của Tee đáp lại bằng một thông điệp im lặng: Em cũng ở đây.

Theo thời gian, sự gần gũi này trở thành điểm chú ý âm thầm cho fan. Họ bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ. Ảnh sự kiện cho thấy Dew và Tee đứng quá gần trong ảnh nhóm. Video fan ghi lại những nụ cười nhanh, không phòng bị của Tee khi nghe tiếng cười Dew. Một fan ghép lại thành “Những khoảnh khắc Dew và Tee,” chỉ ra rằng toàn thân Dew dường như thư giãn khi Tee xuất hiện. Fan bắt đầu gọi mối quan hệ của họ là “sus,” một từ hài hước cho điều mà họ không thể giải thích. Họ thấy Tee là chìa khóa hạnh phúc của Dew, người duy nhất có thể làm tan chảy “Hoàng tử Băng Giá.” Fan nhận ra Dew mềm mỏng hơn với Tee, cho phép anh trêu chọc và đùa giỡn theo cách không ai khác có thể. Đây là một câu chuyện im lặng diễn ra nơi công cộng, một tình yêu quá mạnh mẽ để giấu hoàn toàn.

Tình yêu của họ như bóng râm dưới nắng, một điều lặng lẽ sống trong những góc khuất cuộc sống bận rộn. Tee có mặt ở mọi khoảnh khắc quan trọng trong sự nghiệp Dew. Em có mặt khi Dew lần đầu tham gia F4 Thailand. Em có mặt trong những ngày quay dài, im lặng bên lề, cầm áo khoác Dew hoặc lấy nước cho anh. Em là một phần nhỏ trong đoàn, gương mặt quen nhưng ít ai để ý. Đồng nghiệp Dew biết Tee là “bạn” anh, một cậu bé từ quê, khiến anh thoải mái. Không ai biết chiều sâu mối quan hệ của họ.

Tee nhớ về một ký ức từ nhiều năm trước, một ngày vừa mới đây mà cũng như xa xăm. Họ còn học cấp ba, đêm trước kỳ thi cuối lớn. Tee ở thư viện như thường lệ, Dew lẽ ra dự tiệc thể thao. Nhưng vài giờ sau, Tee nghe tiếng gõ cửa sổ thư viện, cửa dẫn ra cầu thang khẩn cấp. Là Dew, mặc vest sang trọng, nhìn hoàn toàn mệt mỏi.

“Anh không thể đến đó được,” Dew nói, giọng đầy bực bội. “Anh ghét nó. Những cuộc nói chuyện, những nụ cười đoa… tất cả đều giả tạo.”

Tee, một học sinh trầm lặng nghiêm túc, chỉ mở cửa ra cầu thang với anh. Cả đêm họ ở cầu thang khẩn cấp, một nơi lạnh lẽo, xám xịt nhưng như thế giới riêng của họ. Tee không hỏi gì. Em chỉ lắng nghe Dew nói về áp lực, kỳ vọng, cảm giác bị coi là món đồ trước công chúng. Em chỉ lắng nghe và hiểu. Em mang cho Dew một hộp bánh quy nhỏ mà em tự nướng và một chai nước lạnh. Không nói gì, chỉ ở đó. Khoảnh khắc đó, một sợi dây gắn kết hình thành, mạnh mẽ hơn bất cứ lời nói nào. Một lời hứa im lặng để luôn bên nhau, bất chấp mọi thứ.

Trở về căn hộ Tee, mưa đã ngớt. Không khí sạch và mới mẻ. Dew ngồi trên ghế, không còn là ngôi sao, chỉ là chàng trai đang yêu. Bàn tay họ nắm lấy nhau. Câu hỏi “Trái tim anh có ở bên bạn không?” từ vài ngày trước vẫn treo lơ lửng, như một ký ức đẹp.

Tee không nói gì. Em không cần. Em chỉ nắm chặt tay Dew, câu trả lời lặng lẽ cho câu hỏi im lặng. Đôi mắt Dew, giờ đầy nước mắt, nhìn Tee. “Cô ấy nói trái tim anh ở nơi khác. Và cô ấy đúng. Nó luôn ở đây, bên bạn.”

Tee vươn tay, nhẹ nhàng gạt đi lọn tóc ướt khỏi trán của Dew. “Em biết,” em thì thầm, giọng tràn đầy tình yêu đã chờ đợi bấy lâu. “Em đã chờ bạn nhận ra nó.”

Dew tiến lại gần, khuôn mặt cách Tee chỉ vài centimeters. Anh nhìn thấy lửa và sức mạnh trong mắt Tee, sức mạnh mà Dew biết Tee luôn có ngay cả khi thế giới chỉ xem anh là một nhân vật nhỏ trong phim. Anh thấy người đã luôn ở bên mình, người không bao giờ yêu cầu anh phải là ai khác ngoài chính mình.

“Anh không quan tâm người ta nghĩ gì nữa,” Dew thì thầm, giọng tràn đầy quyết tâm mới, mạnh mẽ. “Anh chỉ… muốn ở bên bạn. Muốn kể mọi thứ cho bạn. Cuộc đời anh… trái tim anh… tất cả đều dành cho bạn.”

Và trong căn hộ yên tĩnh đó, khi cơn mưa đã qua, tình yêu tình cờ ấy cuối cùng trở thành một lựa chọn. Lựa chọn dũng cảm, chân thật, tìm thấy sức mạnh mà họ chưa từng biết trong nhau. Đây là một tình yêu mạnh hơn mọi lời dối trá công chúng, một nơi trú ẩn bí mật của riêng họ, một sợi dây gắn kết không thể phá vỡ, xây dựng từ những năm tháng thấu hiểu im lặng.

---
Quốc khánh vui vẻ nha các mom 🫰🏻🫰🏻🫰🏻🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🎉🎉🎊🎊🎊

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co