Truyen3h.Co

𝓀𝑒𝑜𝓃𝒽𝓎𝑒𝑜𝓃ఌ︎.

28.

hatzee

Sau khi hỏi hai câu tiếp theo, tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn An Kiện Hạo, đáng ghét, rõ ràng người biến thái là hắn cơ mà.

Im lặng một hồi, thấy An Kiện Hạo không có động tĩnh gì, tôi thúc giục: "Tớ hỏi xong rồi, cậu mau trả lời đi."

"Thánh Hiền, cậu phát hiện tớ tố cáo lúc nào?" An Kiện Hạo hỏi.

Tôi nói: "Chuyện này đâu quan trọng, cậu cứ trả lời câu hỏi của tớ là được rồi!"

An Kiện Hạo chợt nghiêm túc nói: "Vậy cậu có thể hứa với tớ bất luận thế nào cũng không chia tay tớ được không?"

Tôi không nghĩ nhiều mà nói ngay: "Được."

"Điều tra tài khoản mạng xã hội của cậu cũng giống như tra được bác sĩ tâm lý là cậu thôi, đều nhờ kiến thức chuyên ngành cả." An Kiện Hạo dừng một lát mới nói tiếp, "Nhưng nếu không phải từ trước đó đã biết cậu có tài khoản kia thì tớ cũng không thể đưa ra chứng cứ kịp thời vậy đâu."

Tôi ngờ vực hỏi: "Trước đó đã biết rồi à?"

An Kiện Hạo nói: "Ừm...... tớ biết tài khoản của cậu từ lâu lắm rồi. Thánh Hiền, đây là lỗi của tớ, trước đây hay có thói quen tra tài khoản mạng xã hội của cậu nhưng giờ thì hết rồi, tớ không còn làm thế nữa đâu."

Phắc, câu trả lời này khác hẳn suy đoán của tôi, mặc dù trước kia đã biết An Kiện Hạo biến thái nhưng không ngờ còn có thể đến mức này nữa sao?!

"Thánh Hiền.... Cậu giận à?" An Kiện Hạo sốt ruột nhìn tôi.

Tôi ngẫm nghĩ, giận thì không, dù sao cũng đâu phải lần đầu biết An Kiện Hạo biến thái, chỉ hơi kinh ngạc mà thôi, tôi đảo mắt nói: "Không có, sau này cậu đừng làm nữa là được rồi."

"Tuyệt đối sẽ không." An Kiện Hạo cam đoan.

"Vậy danh sách mua tài liệu của tớ cũng tra kiểu này à?" Tôi tiếp tục truy hỏi.

An Kiện Hạo lắc đầu: "Không phải, thật ra chuyện này cũng trùng hợp lắm, tác giả của tài liệu lúc đó cậu dùng chính là tớ nên tớ có thể thấy được danh sách mua."

Tôi: "......"

Đây cũng quá trùng hợp rồi.

Nói đi phải nói lại, sao tên An Kiện Hạo này cái gì cũng biết vậy chứ.

"Lúc đó cậu giúp tớ nhiều thế mà sao không nói năng gì hết vậy?" Tôi thắc mắc.

An Kiện Hạo đáp: "Tớ lo sẽ làm cậu sợ, chỉ cần cậu không sao là tốt rồi."

Giờ ngẫm lại nếu lúc ấy biết An Kiện Hạo là người giúp mình, sợ hay không thì khoan bàn tới, nhưng chắc chắn tôi sẽ biết ơn hắn vô cùng.

"Dù sao tớ cũng muốn cảm ơn sự giúp đỡ của cậu lúc đó, nếu không có cậu chắc tớ đã tức chết rồi!" Tôi chân thành nói.

An Kiện Hạo thoáng sửng sốt rồi đáp: "Ừ, giúp được cậu là tốt rồi."

Sau khi câu hỏi đầu tiên được làm rõ, tôi bắt đầu chuyển sang câu tiếp theo: "Còn câu thứ hai thì sao?"

"Kể cả lần chơi trò mạo hiểm kia à?"

Tôi nghĩ ngợi: "Đã hôn thì đều tính hết!"

Nghe tiêu chuẩn tính toán của tôi, An Kiện Hạo nói: "Vậy cậu ngồi gần thêm chút nữa thì tớ mới trả lời cậu được."

Hừ, còn ra vẻ thần bí nữa chứ.

Nhưng tôi cũng chẳng nghĩ nhiều mà nhích lại gần An Kiện Hạo.

Ai ngờ tôi vừa động thì An Kiện Hạo chồm tới hôn chụt lên môi tôi, sau đó không đợi tôi kịp phản ứng đã lui lại rất nhanh, chỉ để lại hơi ấm vương vấn trên môi.

"Hôn 15 lần rồi." Đạo tặc hôn trộm An Kiện Hạo khai vậy.

"Cái gì?! Cúp điện và mạo hiểm 2 lần, trong lều......8 lần, sau đó ở rạp chiếu phim thằng bé kia chỉ mách tớ là cậu hôn trộm nhưng tớ không biết mấy lần, 5 lần còn lại đều ở đó à?" Tôi bắt đầu đếm cho chính xác.

"Thì ra lúc ấy thằng bé kia mách với cậu, nhưng trong rạp chiếu phim tớ chỉ hôn trộm cậu một lần thôi." An Kiện Hạo nhìn tôi với vẻ sâu xa.

Tôi nghi hoặc: "Vậy....bốn lần còn lại đâu? Chẳng lẽ là đêm ở nhà cậu?!"

An Kiện Hạo nói: "Đêm đó tớ hôn cậu ba lần."

Đệt, biết ngay đêm đó nhất định hắn sẽ không thành thật vậy đâu, quả nhiên vẫn hạ thủ với miệng tôi.

"Vậy còn một lần là?" Tôi vắt hết óc suy nghĩ.

Không ngờ lúc này An Kiện Hạo lại thừa dịp tôi phân tâm chồm tới hôn trộm tôi một cái rồi nói: "Giờ là 16 lần."

"Hả?" Tôi sửng sốt, sao lại tăng lên rồi.

Sau đó An Kiện Hạo hôn tôi ba lần liên tiếp, đồng thời còn đếm từng lần một.

"17 lần."

"18 lần."

"Giờ là 19 lần."

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Dm, cậu đang phá kỷ lục đấy à?!

Cái tên hèn hạ này, tôi vội vàng đẩy hắn ra, "Ông nội cậu, dám chơi xỏ tớ!"

An Kiện Hạo dụi dụi tôi nói: "Thánh Hiền đáng yêu quá nên tớ không nhịn được, tớ muốn hôn nữa được không?"

Tôi từ chối thẳng: "Không được, cậu mau trả lời câu hỏi cuối cùng đi!"

"Được rồi." An Kiện Hạo lộ vẻ thất vọng, sau đó hắn ngập ngừng một lát mới nói, "Quần lót...đúng là tớ trộm."

"Tớ biết ngay là cậu mà! Cậu, cậu lấy quần sịp của tớ làm gì hả?" Tôi vừa cáu vừa thẹn hỏi.

An Kiện Hạo nhìn tôi chằm chằm rồi trầm giọng nói: "Cậu muốn biết tớ làm gì thật à?"

"......"

Nghe hắn nói kiểu này, tôi lập tức ỉu xìu, phồng má đấu tranh nội tâm một hồi mới nói: "Thôi bỏ đi, mặc kệ cậu làm gì, trả lại hai cái quần sịp cho tớ là được rồi!"

"Tớ trả lại cái mới được không?" An Kiện Hạo vừa nói vừa đưa tay ôm tôi, còn thừa cơ tôi chưa kịp phản ứng hôn thêm cái nữa.

hẹn gặp lại mn vào ngày 14.2.2027 nha!

⏔⏔⏔ ꒰ ᧔ෆ᧓ ꒱ ⏔⏔⏔

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co