Truyen3h.Co

[Light×L][trans] Cats

5.bản năng

cano115

https://archiveofourown.org/works/77924991/chapters/204195156#workskin

Ghi chú gốc của tác giả:

Sẽ có đề cập đến chuyện giao phối. Đừng hiểu lầm nhé! Đó không phải là cảnh nhạy cảm, chỉ là nhắc đến thôi; khuyến cáo nên cân nhắc trước khi xem. Bạn biết đấy, nếu bạn không thích thì cứ lờ nó đi và tránh để lại những bình luận tiêu cực nhé, cảm ơn!!

~~~~~(m--)m

Sáng hôm sau lướt qua dinh thự Ayanami một cách nặng nề và vụng về. L nằm bò trên đống đồ chơi cao như núi của mình, nhưng chẳng thứ nào mang lại chút thú vị. Cậu gạt quả bóng chuông với vẻ khinh khỉnh, ánh mắt xám xám mất tập trung, lạc lõng tận đâu đâu. Một cảm giác tồi tệ, nóng rực — hoàn toàn mới mẻ đối với cậu — đã đọng lại trong lồng ngực: sự nhức nhối của lòng oán hận. Light đã phản bội cậu. Light đã chọn chơi với con mèo Xiêm lanh chanh đó. Con mèo vàng của cậu không còn là của riêng cậu nữa.

Thế rồi, như một tiếng vọng từ một thế giới hạnh phúc hơn, những tiếng kêu vang lên. Chúng không mạnh mẽ, tự tin như cậu vẫn hằng biết, mà dồn dập hơn — gần như là khẩn nài — từ phía khu vườn. L! Ra đây đi! Làm ơn!

L cứng người. Từng sợi dây thần kinh trong cơ thể thôi thúc cậu chạy đi, nhảy qua cửa sổ và vùi mình vào bộ lông vàng óng ấy. Nhưng lòng tự tôn bị tổn thương — cũng to lớn chẳng kém gì cơ thể cậu — đã ghì chân cậu lại. Cậu tiến về phía cửa sổ với vẻ chậm chạp đầy tính toán, hé nhìn vừa đủ để Light thấy mình, rồi cố tình quay đầu đi với vẻ thờ ơ đầy kịch tính, như thể con mèo quan trọng nhất thế giới kia chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi trong cảnh vật mà thôi.

Bên dưới, Light đã nhìn thấy cậu. Sự thờ ơ giả tạo của L còn đau đớn hơn cả một cú cào. Anh đi đi lại lại không yên, tiếng kêu ngày càng trở nên tuyệt vọng. Anh đi vòng quanh các bụi rậm, nhìn qua cổng sau, thử mọi góc độ có thể. Nhưng L vẫn không nhúc nhích. Cậu như một khối băng đen thanh lịch.

Nhiều giờ trôi qua. Sự chán nản trộn lẫn với cơn giận, và rồi — bên dưới tất cả — sự thật trần trụi lộ ra: cậu nhớ anh. Khủng khiếp. Nhưng hình ảnh Light và Misa chơi đùa cùng nhau như một cái gai đâm sâu vào tim cậu.

Cậu cần một thứ gì đó để xao nhãng. Bất cứ thứ gì.

Cậu lách qua khe cửa dành cho mèo để ra sân sau. Và ở đó, như thể được sắp đặt bởi một định mệnh đầy trớ trêu, là con mèo nhà hàng xóm: một con mèo mướp màu cam với bộ lông bù xù và đôi mắt xanh lá thách thức. Tên nó là Mello, và nó nổi tiếng là kẻ hay gây rắc rối.

Bị thúc đẩy bởi sự trả đũa ngấm ngầm và nỗi tuyệt vọng tột cùng, L tiếp cận nó. Nếu Light có thể chơi với kẻ khác, thì mình cũng có thể.
Cuộc "chơi đùa" với Mello thật hỗn loạn — những màn đuổi bắt thô bạo và những cú va chạm vụng về. Mello ồn ào, bốc đồng và không biết chừng mực. Nó cắn đuôi L quá mạnh, xô đẩy cậu không chút kiêng dè. L, vốn đã quen với sức mạnh có chừng mực và sự chú ý bảo vệ của Light, chẳng cảm thấy thích thú chút nào. Mỗi giây phút bên cạnh Mello chỉ khiến cậu thêm khao khát sự hiện diện điềm tĩnh, vàng óng của con mèo của mình. Nó giống như việc so sánh tiếng sấm với một bản giao hưởng vậy.

Họ đang ở giữa một cuộc xô xát đặc biệt khó chịu thì anh xuất hiện.
Light hiện ra từ sau bụi rậm như một cơn bão thầm lặng. Lông anh dựng đứng, đuôi thẳng đứng như một ngọn giáo, và đôi mắt hổ phách cháy rực một cơn thịnh nộ lạnh lẽo đầy tính bảo vệ mà L chưa từng thấy bao giờ. Không một tiếng động, anh lao tới — không phải để đánh nhau, mà là để đuổi Mello đi. Một tiếng rít gầm gừ, một tư thế hứa hẹn sự đau đớn, và Mello tháo chạy, đuôi cụp giữa hai chân.

L chết trân. Đôi mắt xám của cậu sáng rực lên từ bên trong khi nhìn thấy Light — quá mãnh liệt, quá tập trung vào cậu...

Nhưng rồi cậu nhớ ra. Con mèo Xiêm. Sự phản bội.

Vẻ mặt cậu lại đanh lại. Cậu lờ Light đi, quay đi chỗ khác để liếm lòng bàn chân với sự tập trung cao độ quá mức.

Light bấy giờ mới tiến lại gần — nhưng không với vẻ tự tin thường ngày. Anh di chuyển cẩn thận, với một sự khiêm nhường cảm thấy thật lạ lẫm trên người anh. Anh trượt sát lại gần L và bắt đầu lời xin lỗi dài nhất, kiên nhẫn nhất của loài mèo mà khu vườn từng chứng kiến.
Anh cọ vào cậu hết lần này đến lần khác, đánh dấu cậu bằng mùi hương của mình. Anh rừ rừ — một âm thanh trầm đục, khẩn nài. Anh ấn những cú húc đầu nhẹ nhàng vào sườn L. Anh nằm xuống bên cạnh cậu, để lộ phần bụng dễ tổn thương của mình chỉ trong một khoảnh khắc.

Anh xin lỗi. Đó là một sai lầm. Là em. Chỉ có em thôi.

L kháng cự. Cậu vẫn ngẩng cao đầu, mắt quay đi hướng khác, ngay cả khi cơ thể đã phản bội cậu — hơi thả lỏng dưới hơi ấm quen thuộc.
Và rồi, Light làm một việc quyết liệt.
Anh dừng lại. Nhìn L một lần cuối. Và rời đi.

Anh nhảy qua hàng rào phía sau.
Nỗi cô độc tức thì ập vào L. Thật sao? Anh bỏ đi sao? Bỏ rơi cậu lần nữa ư? Có phải cơn hờn dỗi của cậu đã đuổi anh đi mãi mãi không? Một tiếng kêu đau đớn suýt chút nữa đã thoát ra khỏi cổ họng cậu.

Nhưng chưa đầy năm phút sau, Light quay lại.

Anh nhảy qua hàng rào một cách duyên dáng và đứng trước mặt L. Và giữa hai hàm răng, được ngậm với sự cẩn trọng vô hạn, là một bông hoa. Một bông hoa cúc trắng nhụy vàng duy nhất, hoàn hảo — được ngắt cẩn thận từ một khu vườn nào đó. Anh đặt nó nhẹ nhàng xuống dưới chân L.

Thật vô lý. Thật thơ mộng. Hoàn toàn xa lạ với thế giới thực tế của những con mèo hoang. Đó là báu vật mong manh và đẹp đẽ nhất mà Light có thể dâng tặng. Không phải thức ăn. Không phải đồ chơi.

Mà là cái đẹp.

Một lễ vật hòa bình.

Trái tim L tan chảy. Tất cả cơn giận, lòng tự tôn, sự ghen tuông của cậu tan biến như tuyết dưới ánh mặt trời. Cậu không thể kháng cự thêm được nữa.

Nhìn thấy sự đầu hàng trong mắt L, Light phát ra một tiếng kêu ngắn hạnh phúc. Sau đó anh bước tới gần hơn và bắt đầu liếm cậu — những nhát liếm dài, yêu thương, như một cách biểu tượng để rửa sạch mọi đắng cay của ngày hôm trước. L đón nhận điều đó, chìm đắm trong cảm giác ấy, tiếng rừ rừ rung lên dữ dội vì nhẹ nhõm và yêu thương.

Không còn những trò chơi đuổi bắt hay săn mồi nào trong ngày hôm đó nữa. Thay vào đó, là sự gần gũi.
Họ cuộn tròn lấy nhau dưới ánh nắng buổi chiều — một vòng xoáy của sắc đen và vàng. Họ chải chuốt cho nhau không phải vì sự sạch sẽ, mà vì tình cảm thuần túy. Họ húc đầu vào nhau, đuôi quấn quýt lấy nhau.

L lẩm bẩm khẽ khàng, những âm thanh nhỏ bé, ngọt ngào chỉ dành riêng cho Light.

Em nhớ anh. Đừng bao giờ làm thế nữa.

Light "trả lời" bằng tiếng rừ rừ sâu hơn và những cái liếm nhẹ lên tai L, lên trán L.

Anh sẽ không làm thế nữa. Em là chú mèo con duy nhất của anh.
Dâng trào cảm xúc, L bám lấy Light, vùi mặt vào cổ anh. Không còn chỗ cho sự xa cách nữa. Sau nỗi khiếp sợ của việc chia lìa, tất cả những gì họ muốn là hòa quyện — để chắc chắn rằng người kia sẽ không bao giờ rời đi nữa. Sự hòa giải ngọt ngào và dính dấp đến mức không khí xung quanh họ dường như cũng nhuốm màu mật ong.

Một lần nữa, họ là một trái tim duy nhất đập trong hai cơ thể riêng biệt.
Và lần này, sợi dây liên kết cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết —
hoàn hảo

như bông hoa kia.

Dinh thự Ayanami vang vọng một âm thanh mới, đầy tuyệt vọng: tiếng gào đực cao vút, ai oán của L khi đến kỳ động dục. Đó là một tiếng than vãn dai dẳng, một tiếng gọi cổ xưa cào xé bầu không khí tĩnh lặng của ngôi nhà. Rei, với sự pha trộn giữa lo lắng và quyết tâm, đã hạ quyết tâm.

“Không, Lawliet. Em không được ra ngoài,” cô nói khẽ nhưng kiên quyết, chặn cửa dành cho mèo lại.

Ý nghĩ về việc bé L quý giá, được cưng chiều của mình làm một con mèo hàng xóm nào đó có bầu — hoặc tệ hơn, lao vào những cuộc ẩu đả với những con mèo đực khác — khiến cô cảm thấy bất an.

“ Em chưa sẵn sàng cho việc đó đâu, cục cưng.”

Nhưng L, bị chiếm hữu bởi một thôi thúc vượt lên trên mọi logic và sự huấn luyện, đã không hiểu được những ranh giới của con người. Cậu chỉ cảm thấy ngọn lửa hối thúc trong huyết quản và nhu cầu mãnh liệt tìm kiếm... sự giải tỏa. Hay cụ thể hơn, là tìm Light.

Vì vậy, khi Rei lơi lỏng cảnh giác chỉ trong một khoảnh khắc vì mải suy nghĩ, L đã thực hiện cuộc đào tẩu vĩ đại của mình. Với sự tinh ranh có sẵn và nỗi tuyệt vọng tột cùng, cậu tìm thấy một khe hở — một cửa sổ để hé — và lao mình vào sự tự do của bóng hoàng hôn, được dẫn dắt bởi một bản năng mạnh mẽ: hướng về nơi có mùi của sự an toàn, của ánh nắng, và của Light. Hướng về căn hộ của Near.

Rei, nhận thấy sự im lặng đột ngột — còn đáng sợ hơn cả tiếng gào — đã hoảng loạn. Lawliet của cô đang ở ngoài kia, dễ bị tổn thương trong tình trạng đó. Vì lý do nào đó, tâm trí cô lập tức nghĩ đến Near. Cậu ấy hiện đang nuôi một con mèo. Cậu ấy có thể giúp cô tìm thấy L. Với những ngón tay run rẩy, cô gửi cho cậu một tin nhắn.

Trong khi đó, Near đang rời khỏi siêu thị, hai tay khệ nệ túi đồ ăn. Khi đọc tin nhắn của Rei, nhịp tim cậu tăng lên một chút. Tôi sẽ giúp, cậu trả lời ngay lập tức. Cậu chỉ cần cất đồ đạc trước đã.

Khi cậu bước vào căn hộ, sự im lặng là tuyệt đối. Quá tuyệt đối. Cậu bắt đầu cất đồ vào bếp với sự điềm tĩnh có phương pháp như thường lệ. Cho đến khi âm thanh đầu tiên khiến cậu sững người.

Một tiếng meo. Sắc nét, nhưng không phải vì đau đớn. Nó... khác lạ. Mang theo một sự khẩn thiết mà Near không thể xác định ngay lập tức. Rồi một tiếng nữa. Và một tiếng nữa. Tạo thành một nhịp điệu gần như có âm nhạc, nhưng mang đậm tính nguyên thủy. Bộ não phân tích của cậu tìm kiếm một tệp dữ liệu tham chiếu. Tiếng gọi bạn tình. Khoái cảm.

Máu trong người cậu như đóng băng.

Kỳ động dục của L. Rei đã nhắc đến nó trong tin nhắn. Và nếu L ở đây...!
Ánh mắt cậu dán vào góc nơi Misa thường chợp mắt. MISA! Con mèo Xiêm của Matsuda. Nếu L và Misa... Matsuda sẽ giết mình mất.

Với một xung năng không liên quan gì đến logic, Near đánh rơi hộp thiếc đang cầm và chạy về phía phòng của Matsuda. Ngay khi vừa rời khỏi bếp, cậu suýt va phải chính Misa, cô nàng đang thong dong bước ra từ phòng chủ nhân, ngáp một cách thờ ơ và hướng về bát nước của mình. Near né cô ra và liếc vào phòng ngủ. Trống không. Chỉ có những tấm áp phích ban nhạc rock và sự bừa bộn đặc trưng của Matsuda.

Nhưng tiếng gào vẫn tiếp tục. To hơn, dữ dội hơn, và giờ đây không thể nhầm lẫn được, nó phát ra từ... phòng ngủ của chính cậu.

Sự bối rối hoàn toàn xâm chiếm lấy cậu. Light? Nhưng... nếu là Light, tại sao Misa lại bình thản ở ngoài này? Trừ khi... trừ khi...

Một khả năng — quá phi logic và to lớn đến mức chưa bao giờ lướt qua tâm trí cậu — bắt đầu hình thành.
Với những bước chân chậm chạp, thận trọng, như thể đang tiếp cận một hiện trường vụ án, Near đi về phía cửa phòng ngủ của mình.

Cậu đẩy cửa nhẹ nhàng. Và thế giới, theo cách Near hằng hiểu, đã sụp đổ. Ở đó, ngay giữa tấm thảm xám của cậu, tắm trong ánh hoàng hôn dịu nhẹ lọc qua cửa sổ, là Light và L.

L đang ở trong tư thế phục tùng, lưng vòm lên theo cách bản năng và đầy sơ hở đó. Light ở phía sau cậu, cơ thể vàng óng căng tràn và tập trung, thực hiện hành vi nguyên thủy với sự quyết liệt đầy nhịp điệu. Đuôi của họ quấn vào nhau thành một nút thắt thân mật, mang tính biểu tượng, chuyển động đồng bộ hoàn hảo với từng nhịp thúc.

Nhưng điều khiến Near sững sờ nhất là biểu cảm của L. Không có sự sợ hãi, không có sự kháng cự. Đôi mắt xám nửa nhắm nửa mở của cậu dường như bị choáng ngợp bởi một làn sóng khoái cảm phục tùng. Cậu thậm chí còn phát ra chính những tiếng gào cao vút mà Near đã nghe thấy trước đó — giờ đây ở khoảng cách gần, trộn lẫn với những tiếng rừ rừ sâu thẳm, đứt quãng. Light, về phần mình, không chỉ đơn thuần là thực hiện theo bản năng. Giữa những nhịp thúc, anh liếm tai đen của L với một sự dịu dàng đầy tính chiếm hữu, đối lập mãnh liệt với sự thô ráp của cảnh tượng đó.

Thế rồi ánh mắt hổ phách sắc lẹm của Light ngước lên và khóa chặt vào mắt Near.

Không hề có sự dừng lại. Không có sự xấu hổ. Chỉ có một tia cảnh báo lóe lên trong đôi mắt vàng ấy — một thông điệp rõ ràng: “Đây không phải việc của cậu. Ra ngoài đi.” — trước khi anh tái tập trung vào L, tăng cường nhịp điệu của mình.

Near cảm thấy sự xấu hổ bùng cháy trong lòng, một cảm giác nhức nhối và nóng bỏng. Hơi nóng xông lên cổ rồi lan đến má cậu. Cái quái gì thế này? Tâm trí cậu — vốn thiên tài trong việc nhận diện các quy luật và xác suất — chưa bao giờ tính đến biến số này. Cậu đã thấy sự trìu mến, sự bảo vệ, sự ghen tuông... nhưng đây là bản năng thuần túy, trần trụi và đã được thực hiện. Đó là sự xác nhận vật lý không thể phủ nhận, vô cùng trực quan rằng sợi dây liên kết mà cậu đang quan sát đã vượt xa, xa hơn rất nhiều so với một tình bạn loài mèo đơn thuần.

Cậu đóng sầm cửa lại, như thể có thể khóa chặt cảnh tượng đó và kiến thức đó mãi mãi. Cậu tựa lưng vào tường, thở dốc. Những âm thanh, giờ đây đã bị chặn lại, vẫn rò rỉ qua khe cửa.

Với đôi tay hơi run rẩy, cậu rút điện thoại ra. Ngón tay cậu cảm thấy nặng nề như chì trên màn hình. Cậu nhắn cho Rei:

Near: Tôi tìm thấy cậu ấy rồi. Cậu ấy ở đây. Cùng với Light. Họ... an toàn. Cô có thể đến bất cứ khi nào cô muốn.

Cậu không thể nói gì thêm. Cậu không biết phải nói thế nào. Cậu vừa chứng kiến bí mật thầm kín nhất của những con mèo mà cậu đã — một cách vụng về — cố gắng gắn kết chúng lại với nhau. Và trong khoảnh khắc đó, cậu hiểu rằng vai trò của mình không còn là một người hỗ trợ đơn thuần nữa. Cậu đã trở thành một kẻ đồng lõa bất đắc dĩ cho một niềm đam mê thách thức mọi logic của con người.

Bên ngoài căn phòng, tiếng gào của L đạt đến một cao độ sắc sảo trước khi chuyển thành tiếng rừ rừ mãn nguyện sâu sắc, theo sau là tiếng gầm gừ trầm thấp đầy tính chiếm hữu của Light. Một sự bình yên nặng nề, phức tạp bao trùm lấy căn hộ của Near. Một sự bình yên mà cậu sẽ không bao giờ nhìn nhận theo cách cũ được nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co