Truyen3h.Co

𝐟𝐚𝐤𝐞𝐧𝐮𝐭 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐤𝐞̉ 𝐭𝐡𝐮̀ 𝐡𝐨𝐚́ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐢̀𝐧𝐡

22 - 24

moeweeii


Pha lê và mặt tường cùng chen chúc trong không gian chập hẹp, ánh sáng đèn trần ảm đạm càng khiến cho gạch tráng men chỉnh tề chói mắt hơn. Phòng tắm chỉ còn lại mỗi tiếng nước tràn lan trong chốc lát, dòng nước ấm áp chảy trên làn da màu lúa mạch, rồi lại rơi xuống mặt đất, ngưng tụ thành bãi nước nhàn nhạt.

Hơi nước dần mịt mù trở lại, thấm ướt mi mắt, Sanghyeok thoáng ngẩn ngơ choáng váng một giây, tuy rằng khoảng cách chưa đến hai mét, hắn lại dường như không thể trông thấy rõ ràng biểu cảm của người trước mắt, Wangho cúi đầu nhìn chằm chằm vòng xoáy nho nhỏ chỗ cống thoát nước, giống hệt một pho tượng lặng thinh.

Mặc cho thời gian trôi qua rất lâu cũng chẳng ai chịu mở miệng trước, hai người trần trụi yên lặng đứng đối diện nhau. Không khí vẫn chưa kịp tan hết mùi vị tình dục, dịch đục còn sót lại dần chảy ra khỏi địa phương bí ẩn, bắp đùi bị chất nhờn trong suốt để lại dấu vết, thế nhưng vào giờ khắc này bầu không khí đã không thể đình trệ thêm nữa rồi.

Lát sau Wangho chợt vươn tay giật khăn tắm ở trên giá treo bên cạnh xuống. Hành động này giống như tín hiệu súng lệnh phá vỡ sự căng thẳng, cậu còn chưa kịp trùm hết lên người mình, đã bị Sanghyeok túm bả vai đẩy vào tường.

"Có ý gì?" Sanghyeok kiềm nén nội tâm rối rắm, cố gắng duy trì âm thanh bình tĩnh, giọng điệu vẫn mất tự chủ gấp rút lên, "Không muốn tiếp tục là có ý gì?

"..." Gạch tráng men kề sát sau lưng thật lạnh, Wangho khẽ run rẩy, còn chưa kịp trả lời Sanghyeok đã tiếp tục hỏi: "Cậu ghét tớ đến thế sao? Cậu cảm thấy ghê tởm ư?"

Đôi môi Wangho khẽ nhúc nhích, cả buổi sau cúi đầu nhỏ giọng nói: "Chúng ta như vậy là không đúng."

"Cậu nói cho tớ biết thế nào là đúng!" Âm thanh của Sanghyeok phẫn nộ tàn khốc, siết cằm của Wangho bắt cậu ngẩng đầu, ánh mắt chất chứa bão táp, "Vậy cậu cho rằng, thế nào mới là đúng?"

"Chúng ta không làm bạn học bình thường được sao?" Vẻ mặt Sanghyeok ngày càng u ám, Wangho không tránh nổi cái tay đang kìm chặt của hắn, chỉ có thể đối mặt với Sanghyeok, "Cậu... Cậu thích con gái mà, về sau còn phải kết hôn sinh -"

"Tớ thích con trai hay con gái, từ bao giờ đến phiên cậu quyết định?!" Sanghyeok giận dữ cười, "Cậu muốn kết thúc thì kết thúc sao? Tớ cho cậu biết, không bao giờ có chuyện đó, đừng hòng mơ tới!"

Wangho nghẹn ngào trong chốc lát, cậu vội vàng muốn viện lý do chính đáng để Sanghyeok buông tha cho cậu: "Nếu như cậu muốn trả thù tớ, vậy tớ đã biết lỗi rồi... Cậu có thể thay người khác đẹp hơn tớ..."

"Rốt cuộc cậu xem tớ là hạng người gì?" Sanghyeok đột nhiên cảm thấy rất đau khổ, hắn lùi bước, buông cánh tay bị siết của Wangho ra. Trước khi cửa khép lại, Wangho nghe thấy hắn hỏi chính mình: "Wangho, cậu xem mình là hạng người gì?" Âm thanh chẳng phân biệt nổi mừng giận, càng giống mịt mù lạc lối hơn.

Wangho đứng thẳng bất động, đợi nghe được tiếng đóng sầm cửa mới dám dời thân đứng dưới dòng nước. Cơn lạnh buốt sau lưng vẫn chưa chịu biến mất, bả vai và da cằm như thể còn sót lại hơi ấm bị chạm vào. Trước khi Sanghyeok rời đi, Wangho biết chuyện này còn lâu mới kết thúc, nhưng cò kè mặc cả thất bại như vậy, cậu đã đánh mất cơ hội rồi, đào đâu ra dũng khí tái phạm lần nữa.

Lúc Wangho trở về phòng ngủ, Sanghyeok đang nằm trên giường, cũng chẳng biết có phải ngủ rồi hay không mà nhắm hai mắt. Trên bàn mỗi người đều đặt cả đống đồ ăn, chắc là đặc sản Sanghyeok mang về cho bọn họ, nhìn thoáng qua chút ít thì đều là vài cái bánh ngọt nhỏ khéo léo, còn có hải sản tươi chẳng hạn. Wangho hơi khó hiểu, quê Sanghyeok cách biển rất xa, mà những thứ này không hề giống kiểu quà Sanghyeok đem về suốt mấy năm qua, trông lại giống đặc sản quê hương mình hơn.

Wangho quan sát cẩn thận túi hàng sặc sỡ này một chút, thoáng có linh cảm xấu, cậu cầm lần lượt từng cái lên kiểm tra thật kĩ, nơi sản xuất gốc đều là khu vực xung quanh thành phố M. Lòng cậu phức tạp mà kinh ngạc ngẩng đầu, Sanghyeok đã ngồi dậy, con người sâu thẳm nhìn về phía cậu.

"Cậu... Lần này cậu không về nhà sao?" Wangho cố gắng dùng lí trí phân tích chuyện này một chút, càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc choáng váng hết dung lượng.

"Thế nào, thất vọng à?" Sanghyeok xuống giường bước sang chỗ này, giơ màn hình điện thoại ra trước mắt Wangho, mười phút trước vừa nhận được tin nhắn confirm chính thức, chúc mừng hắn đậu phỏng vấn, địa điểm nhậm chức là chi nhánh ở thành phố M, chính là tỉnh lị quê hương Wangho, công ty Wangho đăng ký cũng ở đó. Sanghyeok cười lạnh một tiếng, hạ giọng sáp lại gần: "Có phải cậu tưởng sau khi tốt nghiệp sẽ thoát khỏi tớ? Nằm mơ!"

Wangho chỉ cảm thấy sự kiện trước mắt y hệt trò cười thật lớn, cũng chẳng biết là đang giễu cợt Sanghyeok hay đang giễu cợt cậu. Tại sao Sanghyeok lại đến thành phố M chứ? Cậu thấy Sanghyeok sắp nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị người khác chen ngang.

Minhyung lao vào như tia chớp, người còn chưa thấy đâu mà giọng cứ oang oang: "Sanghyeok ới đời mày đúng là quá phong phú quá sặc sỡ quá mạo hiểm quá kích thích, vụ kia cũng nên chú ý chút chứ thằng này, mày bị người ta gọi hồn trên diễn đàn trường học rồi kìa."

Ngay trang đầu diễn đàn chính là title bự chảng giật tít mù khơi: [Quần áo nam thần ngày xưa không ngay ngắn, tin đồn hot boy ngành cơ khí xoạc bậy trở thành sự thật?" Phía sau còn có chữ "hot" đỏ chót bay phấp phới, có thể thấy được độ quan tâm của công chúng nhiều chuyện cao đến nhường nào.

Tấm hình trong bài viết nổi bật nhất chụp được Sanghyeok vô cùng rõ ràng, đang cài nút áo, cơ bản không thể nào nhìn lầm được. Sau khi hắn và Wangho ầm ĩ xong chỉ lo nóng nảy, cũng chẳng còn tâm trạng chải chuốt bề ngoài, áo sơ mi chỉ cài qua loa hai nút bèn vội vàng xông ra ngoài, giữa lông mày còn thoáng lộ vẻ giận dữ, nhìn sơ qua thì góc độ của tấm ảnh này vừa có mấy phần cương quyết, vừa nom hết sức phóng đãng ngông cuồng. Mà phía sau chính là mặt tiền của nhà trọ nào đó, Wangho đứng trước máy vi tính thực sự chẳng biết nên làm gì mới phải.

Chủ topic kể lại sống động như thật, rằng lúc sẩm tối cô đang trên đường về trường thì tình cợ gặp một thanh niên cực kì đẹp trai ra khỏi nhà trọ, mà nhà trọ nhỏ xung quanh trường học có tác dụng gì trong lòng mọi người tự hiểu, nhìn kĩ lại chút xíu thì chợt phát hiện đây chẳng là nam thần bách khoa Sanghyeok mang tiếng xấu lẫy lừng do scandal chịch xã giao trước kia hay sao?

"Thật ra lúc trước bản thân tôi cũng không tin lời đồn chịch xã giao đâu, dù sao vẫn chưa có bằng chứng xác thực, nhưng lần này được tận mắt chứng kiến thì tôi không thể tự lừa gạt chính mình thêm được." Từng câu từng chữ của chủ topic đều chân thành tha thiết, kết luận đầy ắp lên án kịch liệt rất chi là hùng hồn, "Vừa nghĩ tới chuyện tôi đã từng thầm mến cậu ta, lập tức cảm thấy mắt mình bị mù! Ai mà ngờ cậu ta lại đi chịch xã giao thật, tôi cho rằng mình phải để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cậu ta, phòng ngừa lại có chị em nào đó bị cái mã ngoài này mê hoặc lừa tình!"

Quần chúng bà tám phía dưới cũng tranh cãi hết sức sôi nổi, một bên chửi rủa thậm tệ đạo đức suy đồi làm bại hoại thuần phong mỹ tục, bề ngoài bảnh bao mà chịch xã giao lẳng lơ thành thói; một bên khác chế giễu chủ topic bon chen không biết tôn trọng chuyện riêng tư của người khác, thầm mến tán tỉnh hot boy không thành còn tự tạo thêm trò cười cho mình; còn có vài người bị tấm ảnh hấp dẫn xin info của nhân vật chính và tóm tắt giùm sự kiện lúc trước. Tình hình trận chiến ngày càng kịch liệt, mày tới tao tiếp lôi đạo lí ra cãi, chẳng mấy chốc đã dài hơn mười trang.

"Tính sao với bài viết này bây giờ?" Wangho hắng giọng thấp thỏm hỏi.

Sanghyeok trông rất thờ ơ, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cậu: "Chỉ chụp được mỗi mình tớ, cứ kệ nó đi, đợi mấy hôm nữa là hết."

Wangho hơi lo lắng: "Cậu không định làm sáng tỏ một chút ư?"

Sanghyeok bình tĩnh một cách kì lạ, như thể là người xa lạ nào đó chẳng màng đến chuyện này: "Cô ta nói chuẩn đấy, đúng là hôm nay tớ đã vào nhà trọ, chả có cái gì cần sáng tỏ hết."

"Nhưng rõ ràng không phải chịch xã giao -" Wangho vội vàng mở miệng, nói hơn phân nửa chợt im bặt, cậu phát hiện mình cũng không dám nói thẳng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Không phải gì cơ?" Team qua đường Minhyung chưa rõ chân tướng đúng lúc đặt câu hỏi, nghi ngờ nhìn về phía Wangho, "Có phải cưng biết chuyện gì không hả?"

"...Hổng có gì." Wangho chẳng biết nên giải thích thế nào, đành buộc lòng trả lời, "Chỉ muốn bảo chủ topic đã hiểu lầm, Sanghyeok đâu phải hạng người như vậy."

"Nói chuyện huề vốn vãi, hai đứa bây đang giấu giếm bí mật hả?" Minhyung nhạy bén bắt được ẩn ý giữa cuộc đối thoại.

Sanghyeok không hề định bào chữa chút nào, Wangho há hốc mồm, thầm chửi mình lắm mồm, nín thật lâu mới nói: "Chắc là Sanghyeok đi với người yêu cậu ấy, vài ngày trước tớ trông thấy cậu ấy đứng chung với cô gái nào đó."

Nửa câu là nói thật, nửa câu là nói dối, khó phân biệt nổi thật thật giả giả. Sử dụng kĩ năng chém gió rất hoàn mỹ, Minhyung lập tức tin tưởng, đẩy đẩy Sanghyeok: "Á đù mày giỏi phết, hẹn hò từ khi nào đấy?"

"Người yêu?" Sanghyeok không ngờ Wangho sẽ bịa đặt ra lí do kiểu này, tiện thể tiếp lời, trong lòng nhanh chóng thoải mái không ít, giọng điệu cũng ôn hòa hơn chút chút, "Được một quãng thời gian rồi, bắt đầu từ lúc thực tập xong."

"Bao giờ mới chịu mang đến giới thiệu?" Minhyung cười hỏi.

"Sợ là tạm thời không được." Sanghyeok tiện tay thoát bài viết, "Đột nhiên hôm nay nổi giận với tao, cãi nhau ầm ĩ một trận."

"Con gái thích cái trò nửa chống cự, nửa nghênh đón này lắm." Minhyung nói có sách mách có chứng, "Mày cứ thẳng thừng chạy tới ôm ôm hôn hôn, dỗ dành nhiều vào thì người sẽ trở về."

"Được." Sanghyeok xoay người, ý cười như có như không nhìn về phía Wangho, "Tao dỗ dành cậu ấy."

Wangho hứng chịu ánh mắt của Sanghyeok, mặt lập tức đỏ lên.

23

Sự kiện diễn đàn không có tiến triển gì mới, mới hot được hai ngày đã bắt đầu hạ nhiệt, chỉ là đi đôi với chuyện này, chính là tin đồn Sanghyeok có bạn gái đã âm thầm lan truyền rộng rãi.

Tất cả lùm xùm đều bế mạc kết thúc, chỉnh sửa luận văn đang đến giai đoạn bản thảo cuối cùng, thông báo về sắp xếp bảo vệ luận văn cũng có rồi. Nhà trường khá chú trọng vào hình thức tinh thần, yêu cầu mặc trang phục bảo vệ theo quy định.

Wangho tìm mãi vẫn chưa tìm ra quần đồng phục mua mấy chục tệ ở cửa hàng nhỏ gần trường, lại thêm sắp sửa trở thành người của xã hội rồi, thế là định bụng tìm cửa hàng nào lớn hơn một chút mua hẳn quần tốt luôn.

Song trước khi ra cửa lại bị hỏi thăm một câu, chẳng hiểu tại sao, kế hoạch mua quần ngay lúc hành động đã biến thành hoạt động tập thể, bạn cùng phóng buồn chán lập kế hoạch tới trung tâm mua sắm shopping thả ga, phòng ngủ bốn người ngồi chung một chiếc xe taxi, Wangho chen chúc ngồi ở giữa phía sau, bên trái là Sanghyeok, bên phải là Minhyung.

Tài xế ắt hẳn là tay đua F1 về hưu, suốt dọc đường đều lao vun vút như chạy đua có tính giờ, lạng lách làn xe quên cả trời đất, thật sự là biến tư thế taxi trở thành xe tăng không gì cản nổi. Wangho bị hất ngã qua ngã về, trong lúc lắc lư thì tay bất cẩn vịn vào đùi Sanghyeok, chờ sau khi ngồi vững vàng bèn lập tức rút về. Cậu cố tỏ vẻ vừa nãy chẳng có chuyện gì phát sinh cả, vành tai ửng đỏ lại bán đứng nội tâm bồi hồi.

Công thức 1 (tiếng Anh: Formula One), còn gọi là Thể thức 1 hay F1, là một môn thể thao tốc độ chuyên về đua ô tô bánh hở cao nhất theo định nghĩa của Liên đoàn Ô tô Quốc tế, cơ quan quản lý thế giới về thể thao mô tô. "Công thức" trong tên gọi là để chỉ một loạt quy định mà tất cả người và xe tham gia phải tuân thủ.

"Phiền bác lái chậm một chút, hơi say xe ạ." Lúc xe chuẩn bị lắc lư thêm lần nữa, Wangho nghe thấy người bên trái hờ hững mở miệng, sau đó cậu cảm giác được tay phải của Sanghyeok mò vào vạt áo khoác mỏng sau lưng, siết chặt eo cậu, mãi đến khi tốc độ lái xe dần chậm xuống cũng chưa buông ra.

Thực ra thời tiết tháng tư và đầu tháng năm ấm áp vừa đủ, nhưng Wangho sợ ăn mặc theo mùa sẽ dễ cảm cúm, bèn mang thêm áo khoác mỏng ngắn tay thông khí, nào ngờ quần áo thế này vừa khéo tạo điều kiện cho ai kia lén lút thả dê. Da phần eo bị tiếp xúc với bàn tay càng ngày càng nóng, Wangho như ngồi trên đống lửa, chẳng hiểu nỗi rốt cuộc hành vi của Sanghyeok có ý gì.

Hai ngày nay quan hệ giữa cậu và Sanghyeok như thể trở lại giai đoạn cả đời không qua lại y hệt hồi trước, cả hai đều lơ đẹp nhau, Wangho không thể đoán được bây giờ Sanghyeok đang nghĩ gì trong lòng, chỉ có thể phối hợp giữ yên lặng giống Sanghyeok, giữ bí mật chuyện đã xảy ra trong nhà trọ ngày đó. Lòng cậu cho rằng đây có lẽ là thoả thuận ngầm tách ra rồi, thế nhưng thông tin lan truyền về hành động của Sanghyeok rõ ràng đã vượt rất xa khỏi dự tính của bản thân.

Lúc đến địa điểm lồng ngực thổn thức của Wangho vẫn chưa kịp khôi phục tần suất vốn có, các shop bán đồ cho nam ở tầng bốn, từ cao cấp đến bình dân đều chung một tầng, lúc mới bước vào Minhyung và Hyeonjun bảo muốn đi toilet, thế là chờ Wangho lấy lại tinh thần, chỉ còn mỗi mình cậu đứng trước cửa thang máy ngơ ngác nhìn Sanghyeok.

Nét mặt Sanghyeok không chút dao động, thờ ơ lướt nhìn Wangho rồi bước lên phía trước: "Đi thôi." Wangho chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi bám theo.

Xưa nay thanh niên mua sắm toàn chạy thẳng đến chỗ mua đồ, huống chi Wangho còn cảm thấy quần tây cái nào cũng giống hệt nhau thôi, cậu qua loa chọn đại rồi chuẩn bị vào thử, ánh mắt Sanghyeok nhẹ nhàng quét tới: "Kiểu dáng xấu." Tay Wangho vừa lôi quần xuống khẽ run run, hết sức đứng đắn treo về chỗ cũ.

Sanghyeok vẫn giữ thái độ này suốt mấy shop tiếp theo, "May mí cổ quá thô" "Chất liệu vải dễ nhăn" "Yếm khoá khó coi vãi", cuối cùng tổng kết hai chữ, "Không được". Chờ đến lúc sang shop thứ năm, Wangho cũng có chút bực bội: "Bộ cậu cố ý hả, tớ thấy rõ ràng rất đẹp mà, cũng chả phải cậu mua, mắc mớ gì nhiều chuyện quá vậy."

Sanghyeok không nhanh không chậm nói có cơ sở chắc chắn: "Đồ mua hết một ngàn, đương nhiên phải cẩn thận chút ít."

Wangho chẳng tìm được lí do phản bác, cả buổi trời mới tức giận lẩm bẩm: "Cậu đi trước đi."

Nhân viên bán hàng sớm bị bầu không khí lúng túng kì quặc này dọa chạy trối chết, lật đật sang bắt chuyện với khách hàng khác, ánh mắt Sanghyeok dò xét một vòng, lấy ra cái quần từ trong đống quần y xì nhau đưa cho Wangho: "Vào thử xem." Wangho trừng Sanghyeok một chút, rồi vẫn ngoan ngoãn vào phòng thử đồ.

Phòng thử đồ của shop này có chút khuất, phải quẹo qua một góc mới phát hiện được, một dãy bốn phòng nhỏ chỉ còn trống mỗi vị trí nằm tít bên trong, Wangho cầm quần bước vào, mặc rồi mới phát hiện quần nhỏ một số, kẹt lỡ dở ngay giữa mông khá là xấu hổ.

Wangho gõ gõ cửa phòng, nhỏ giọng gọi: "Sanghyeok? Có ở đó không?"

Âm thanh người bên ngoài bị ngăn cách bởi cánh cửa hơi nặng nề: "Sao đấy?"

"Ừ thì, quần bị nhỏ í. Giúp tớ lấy số lớn hơn nha." Wangho sờ mũi một cái, mặc dù đối phương chẳng nhìn thấy cậu, nhưng vẫn có chút xấu hổ.

Bên ngoài im lặng vài phút, một lát sau Sanghyeok gõ cửa cốc cốc: "Mở cửa."

Wangho kéo then chốt cửa, lộ ra cái khe nho nhỏ, vừa vươn tay sờ tới ống quần, Sanghyeok đã dùng sức đẩy cửa ra cầm quần chen vào. Wangho mặc đồ lót, hai cái chân thẳng tắp mảnh khảnh còn để trần, lập tức đứng bất động ngay tại chỗ luôn.

Ống quần màu xám khói giống sợi dây thừng ngắn ngủn vướn lấy đôi bàn tay, Wangho cố sức kéo, đối phương lại theo sức lực của cậu tiến lên phía trước, ánh mắt Sanghyeok giống hệt đèn pha đi tuần tra nửa người dưới cậu, sau đó dồn cậu vào bức tường mỏng manh của phòng thử đồ mà mạnh mẽ hôn lên.

"Oái..." Wangho dùng sức đấm lồng ngực Sanghyeok mấy lần cũng chưa đẩy người ra nổi, hai tay Sanghyeok nắm lấy hai tay của Wangho, tách ra đặt lên trên tường, dùng sức cạy hàm răng cắn chặt của đối phương. Không khí ướt át, hô hấp biến thành chất lỏng sền sệt, hai người bị bao vây giữa bầu không khí rạo rực mờ ám.

Chiếc quần mới tinh bị vứt dưới chân đã nhăn thành một cục, nhưng rồi chẳng ai thèm quan tâm để nó thôi làm bạn với bụi bặm. Tế bào não của Wangho bị dòng máu sục sôi bào mòn, giãy dụa dần dần biến thành nghênh đón, hai tay bị áp chế đã vòng lên cổ thanh niên từ lâu. Một tay Sanghyeok nắn bóp bờ mông đầy đặn, một tay khác sờ xuống thân dưới đối phương.

"Ưm..." Wangho lơ lửng trước người Sanghyeok thở hổn hển dồn dập, gậy th*t mất kiểm soát mà kích động, ngóc đầu thật cao chảy chút dịch tuyến tiền liệt hơi trong suốt. Sanghyeok cũng có phản ứng, đột nhiên áp sát nửa người dưới vào, tràn đầy cảm giác tồn tại đè lên háng Wangho. Tay Wangho đưa về phía lưng quần Sanghyeok bị cản lại giữa chừng, ánh mắt cậu đầy nước trừng mắt nguýt Sanghyeok, "Cậu muốn làm... Ừm... Thì phải nhanh chút..."

"Muốn?" Sanghyeok nghe vậy bèn phì cười, nhếch mép để lộ hàm răng trắng, giống hệt Wangho vừa mới kể chuyện cười xong vậy: "Chỗ này không được đâu, hôm nay không làm cậu."

"Vậy cậu vô đây làm gì?" Wangho hơi nghiến răng nghiến lợi, nửa người dưới trần truồng của cậu bị đùa giỡn, quần áo đối phương thì vẫn chỉnh tề, trưng ra bộ mặt thanh thản không nhanh không chậm tuốt thằng nhóc hoạt bát trong tay.

"Tớ đang dỗ dành cậu mà." Sanghyeok sáp tới hôn cậu một chút, sau đó cúi người tiến đến bên tai cậu, âm thanh trầm thấp dễ nghe, động tác trên tay lại đột nhiên tăng nhanh, "Thích không?"

Wangho giữ im lặng, chỉ là càng thở dốc dữ dội hơn, lông mi cũng run rẩy mãnh liệt. "Ghét tớ sao?" Sanghyeok ghé vào lỗ tai cậu thủ thỉ: "Có ghét cũng không còn cách nào khác. Suốt hai ngày nay tớ cứ nghĩ mãi, thế mà vẫn chẳng thực hiện được, tớ không hề muốn làm bạn học với cậu chút nào."

"Tớ muốn ôm cậu." Bàn tay phía sau lưu luyến ôm lấy Wangho.

"Muốn hôn cậu." Bờ môi mềm mại in lên khóe mắt.

"Muốn vuốt ve cậu như vậy." Động tác của ngón tay dưới thân mạnh mẽ cạ lỗ niệu đạo.

"Muốn để làn da cậu thấm nhuần mùi hương của tớ." Vành tai non mềm bị hung hăng cắn xé.

"Muốn đâm rút kịch liệt ở trong cơ thể cậu." Đầu lưỡi mô phỏng động tác giao phối liếm láp thò vào lỗ tai.

"Muốn bắn đầy cậu." Sanghyeok ngẩng đầu lên, cả người Wangho run rẩy dữ dội, lồng ngực thở phì phò từng đợt, ánh mắt chập chờn đã đến cực hạn, đầy ắp sóng nước đưa tình, mờ mịt cùng hắn nhìn nhau.

Sanghyeok dán môi mình lên bờ môi đối phương, hô hấp nóng bỏng giằng co chung một chỗ, như thể sắp sửa bốc cháy. Giọt lệ rơi xuống khóe mắt Wangho, dọc theo gò má trượt xuống bờ môi, Sanghyeok lè lưỡi liếm khóe miệng đối phương, vị mặn nhàn nhạt lan trong vị giác: "Tớ muốn thấy cậu khóc."

Wangho sắp bị khiêu khích đến đỉnh điểm rồi, khoái cảm sôi trào mãnh liệt khiến cậu gần như không thể suy nghĩ, nhưng trong lòng chợt dâng lên chờ mong lớn lao. Cậu nhắm mắt lại, thật lâu sau mới run giọng hỏi thành lời: "Chúng ta như vậy thì phải xem là gì đây?"

"Đồ khờ." Âm thanh của Sanghyeok mang theo nụ cười dịu dàng, tựa gió xuân tháng ba lướt qua cành liễu thở dài, "Tớ đang theo đuổi cậu, người yêu."

Giống như không kịp trở tay đột nhiên bị sóng biển gào thét ập vào bến bờ, đầu óc Wangho nổ vang ngay lập tức, bỗng dưng trước mắt trống rỗng, chẳng có dấu hiệu nào mà bắn trên tay Sanghyeok.

24

Cuộc sống luôn luôn tràn ngập những điều bất ngờ, ví dụ như được người mình thích thẩm du giùm trong phòng thử đồ của shop nam người đến người đi; ví dụ như tự phá kỉ lục nhanh nhất của mình, vừa nghe thấy đối phương tỏ tình đã kích động bắn ra một cách đầy mất mặt; ví dụ như biết được Sanghyeok thích cậu dưới tình huống không biết xấu hổ thế này.

"Tớ đang theo đuổi cậu", năm chữ ấy liên tục bay vòng vòng trong đầu Wangho, hóa thành bọt khí bốc ra từ đỉnh đầu, cậu gắng gượng muốn nắm chặt thứ gì đó, lại sợ nghiền nát thế giới thô bỉ của mình.

Sanghyeok cầm khăn tay chùi sơ thân thể cậu, khẽ trêu cậu bắn quá nhiều: "Giờ thì đành phải mua chiếc quần này thôi." Chiếc quần nằm trên mặt sàn không chỉ dính bụi, còn bị bắn trúng mấy giọt dịch đục, tai Wangho nóng lên, nhìn lướt qua rồi đổi tầm mắt ngay.

"Thành phố M... Vì sao cậu..." Chẳng biết nên sắp xếp ngôn ngữ thế nào, có thứ gì đó uất nghẹn nơi cổ họng, Wangho lại cứ nôn nóng mở miệng, muốn tìm kiếm một đáp án, một đáp án khiến cậu không cần phải choáng váng nữa.

Vì sao cậu thích tớ? Cậu bắt đầu thích tớ từ bao giờ?

Động tác của Sanghyeok dừng một chút, vừa như thể nghe hiểu, vừa như thể chưa từng hiểu gì cả. Sanghyeok không trả lời vấn đề này, hắn chỉ vươn tay vòng qua hông Wangho, cùng người trong ngực nhìn nhau, đôi mắt chất chứa sao trời: "Tớ đã xóa tấm hình rồi, bây giờ cậu có thể lựa chọn đẩy tớ ra."

Tiếp thu lượng tin tức quá lớn, Wangho giống hệt CPU cháy hỏng cứng ngắc tứ chi không thể phản ứng, há miệng chẳng thốt ra được lời nào, giọt lệ lại mất kiểm soát tuôn tuôn trào từ vành mắt.

"Không đẩy tớ ra thì xem như cậu đồng ý." Một lát sau Sanghyeok cười rộ lên, siết chặt hai tay ôm trọn lấy cậu, khẽ hôn vào khóe mắt, giọng của thanh niên trầm lắng vấn vương đến tận đáy lòng: "Quyết định của tớ cũng giống với cậu, tớ chọn cậu."

Wangho ngất ngất ngây ngây, còn chẳng nhớ nổi mình ra khỏi phòng thử đồ bằng cách nào, chờ cậu lấy lại được tinh thần, trong tay Sanghyeok đã xách theo hai cái túi mua sắm, một cái là chiếc quần tây màu xám khói rơi trên mặt đất kia, một cái là áo sơ mi trắng Sanghyeok chọn, ống tay và sau lưng đều có thêu hoa văn màu xanh nhạt, phối hợp với da trắng của Wangho, nhất định sẽ tươi mát hệt như sớm mai sau cơn mưa.

Trên di động hiển thị bốn cuộc gọi nhỡ, Sanghyeok gọi cho bạn cùng phòng tùy ý giải thích một phen, bởi vì giọng điệu quá sức thản nhiên và bình tĩnh, không khỏi khiến người ta tin sái cổ.

Xác nhận vị trí xong xuôi rồi, sau khi cúp điện thoại, Sanghyeok kéo người vào thang máy. Thang máy vắng vẻ chạy một lèo, Sanghyeok ấn xuống nút tầng sáu, cửa vừa khép đã rất tự nhiên nắm tay Wangho, Wangho lắc cho lấy lệ rồi không giãy ra nữa, đỏ mặt nhỏ giọng oán trách: "Làm gì vậy, coi chừng bị người khác nhìn thấy bây giờ."

"Tớ nắm tay bồ tớ, không sợ người khác nhìn." Bộ dạng của Sanghyeok thản nhiên, hôn cái bẹp lên má cậu.

Wangho khẽ đẩy hắn ra xa một chút: "Đừng có táy máy tay chân, tớ còn chưa đồng ý cậu đâu."

"Ban nãy ai níu lấy tớ không chịu buông?" Sanghyeok hơi nhíu mày, "Cậu thử sờ bả vai tớ nè, bây giờ vẫn còn ướt nhẹp."

Mặt của Wangho lại nóng lên, vừa rồi cảm xúc trong phòng thử đồ có chút mất khống chế, lúc Sanghyeok ôm tới, cậu bèn rơi nước mắt ôm trả Sanghyeok, để người ta dỗ ngọt một hồi mới chịu nín. Hiện tại đã lấy lại được tinh thần, lập tức cảm thấy xấu hổ muốn chết, cậu cũng thích Sanghyeok nhiều như hắn thích cậu vậy, nào nỡ xa cách người kia chứ.

Thế là cậu hơi thẹn quá hoá giận trừng mắt: "Cậu vẫn đang trong thời gian thử việc, đừng có mơ tới đãi ngộ phúc lợi này, cậu mà cứ như vậy thì hai tụi mình game over liền luôn."

Vừa dứt lời cái mông đã bị người nhéo một cái. Sanghyeok sáp đến bên tai cậu cười: "Thử nắm tay nhỏ cũng không cho, bảo thủ như thế à?" Sanghyeok vươn đầu lưỡi liếm hai lần lên tai cậu: "Vậy cậu chấp nhận hành vi tình dục trước hôn nhân chứ, lẽ nào tớ phải nghẹn đến khi kết hôn mới có thể chơi cậu hay sao?"

Chẳng đợi Wangho phản ứng kịp thời, thang máy đã đến tầng sáu, Sanghyeok thả người ra, mặt người dạ thú nghiêm túc đứng đắn rời đi, giống hệt người vừa giở trò lưu manh với cậu là anh em sinh đôi của hắn vậy. Wangho tức đến nỗi mặt đỏ bừng bừng, cũng không thể nào phun hết phụ khoa trong họng ra ngoài.

Bữa tối là buffet nướng do bạn cùng phòng chọn, Wangho và Sanghyeok ngồi cùng một phía, vị trí của Wangho nằm sát bên trong, ra vào hơi khó khăn, thế là nhờ chút nguyên nhân vi diệu này mà mọi người đều được chứng kiến Sanghyeok chăm sóc từng li từng tí, nào là rót đồ uống giùm, tìm chén đĩa giùm, lấy bánh trái ngon ngọt giùm, gắp đồ ăn giùm, không chỉ nướng thịt giùm, nướng chín còn bỏ vào đĩa của người kia, thiếu mỗi chưa gói hộ rau xà lách thôi.

Tận tình đến nỗi khiến bạn cùng phòng đều cảm thấy ngượng, rối rít tranh giành làm việc, hiệu quả kéo theo một bầu không khí mọi người vì mình, mình vì mọi người tốt đẹp làm sao.

Cơm nước no nê, Minhyung xoa bụng xúc động: "Sanghyeok mày cũng quá tháo vác rồi đó, săn sóc cẩn thận, đúng là tuýp đàn ông tốt của thế kỉ mới."

"Luyện tập một chút, sau này còn theo đuổi cô vợ trẻ." Sanghyeok cười đáp, tỉnh bơ đè cái tay đang cấu đùi mình của người bên trái xuống. Ánh mắt khẽ liếc sang bên cạnh, đúng như dự đoán, mặt "cô vợ trẻ" lại lặng lẽ đỏ lên.

Ban đêm tắt đèn rồi, Wangho hơi mất ngủ, cậu trằn trọc trở mình gần hai mươi phút, vén một góc chăn nhìn sang đối diện, Sanghyeok nằm nghiêng trên giường chơi điện thoại, quay mặt về phía cậu, sau khi phát hiện tiếng động bèn mỉm cười với cậu.

Qua vài giây, Wangho chợt cảm nhận được thông báo tin nhắn Wechat rung chuông, Sanghyeok hỏi biểu hiện trong thời gian thực tập của cậu có thể chọi nhau mấy phần.

[Miễn cưỡng chín phần đi.] Wangho len lén che đôi má.

[Tính theo thang điểm mười à?] Sanghyeok trả lời cực nhanh.

Tay Wangho thoăn thoắt như bay, hoàn toàn nhoẻn miệng cười không ép xuống nổi: [Thang điểm một trăm.]

Phía bên kia cả buổi chưa trả lời, Wangho đợi thật lâu mới nhận được một liên kết, cậu ấn vào, phát hiện tựa đề là bài hát tiếng anh. Giọng nữ hơi khàn mềm mại cất lên trong tai nghe, hát từng câu từng chữ - "Can we give love a try?"

"If you lose your temper, I will comfort you; if you act like a spoiled child, I will spoil you; if you are afraid of other people's eyes, let hides behind my back."

"Even though it isn't good in the past, but i want to have a future with you."

(Đoạn này tác giả viết nửa Tây nửa Tàu, nhưng tra mãi vẫn không biết bài này bài gì. Mà vì nữ hát nên cũng không dịch theo vế "anh - em" được, thế là cuối cùng tớ tự chém bậy sang tiếng Anh luôn hic...)

Thông báo wechat vang lên liên tục, cuối cùng Sanghyeok hỏi cậu: [Tớ có thể chính thức bày tỏ chưa?]

Wangho dụi dụi đôi mắt lờ mờ, ngón tay run rẩy: [Cậu yêu tớ ư?]

Đối phương im ắng trong chốc lát, Sanghyeok ngồi dậy từ trên giường giường, mang giày ra khỏi phòng ngủ, sau đó gọi điện thoại vào. Wangho ấn nút trả lời, tiếng hít thở của Sanghyeok phủ thêm một tầng sóng điện văng vẳng trong màn đêm, lặng lẽ chốc lát mới có âm thanh truyền đến: "Tớ yêu cậu."

Trong lồng ngực như thể có chiếc đồng hồ đang reo vang, Wangho cực kì nghi ngờ người đối diện đã nghe được trái tim thổn thức ầm ĩ của mình. Cậu run môi muốn đáp lại, nhưng thật lâu sau đó cũng chỉ bật thốt nổi một tiếng nghẹn ngào.

"Xin lỗi bảo bối, nhưng cậu có thể ra ngoài chốc lát hay không?" Hình như Sanghyeok đang khẽ cười khúc khích, âm thanh mang theo chút bất đắc dĩ, "Tớ muốn hôn cậu một cái."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co