Truyen3h.Co

𝙲𝙰𝙿𝚁𝙷𝚈

𝓒𝓱𝓪𝓹 5: 𝓣𝓱ươ𝓷𝓰 𝓒𝓸𝓷 𝓑ằ𝓷𝓰 𝓒.ặ𝓬 (1)

_bennuiy_caprhy

#_bennuiy_caprhy

_________

Ngày mẹ của Nguyễn Quang Anh tái hôn với gã đại gia Hoàng Đức Duy, em cứ tưởng bản thân từ nay sẽ có một mái ấm trọn vẹn, có một người cha quyền lực che chở. 

Thế nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang.

Chỉ một năm sau ngày cưới, mẹ em đột ngột mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo rồi qua đời, bỏ lại đứa con trai nhỏ bé, cô độc trong căn biệt thự hoàng gia rộng lớn.

...

Quang Anh vốn là một đứa trẻ ngây thơ, ngốc nghếch đến đáng thương. 

Đầu óc của em trong sáng như một tờ giấy trắng, hoàn toàn không biết gì về sự tàn ác hay dục vọng của đàn ông. 

Em lại có một cơ thể vô cùng đặc biệt, dẫu mang danh con trai nhưng lại có một cơ thể ngọt ngào, nóng bỏng của nữ giới. 

Khi mẹ còn sống, bà luôn bao bọc và dặn em phải giấu kín cơ thể này, nhưng giờ mẹ mất rồi, sự ngây ngô của em nhanh chóng biến em thành miếng mồi ngon cho gã cha dượng biến thái.

...

Sau đám tang của vợ, Đức Duy không những không xua đuổi đứa con kế rách việc này, mà ánh mắt gã nhìn em ngày càng lộ rõ vẻ dâm dục, chiếm hữu điên cuồng. 

Gã bắt đầu lợi dụng sự tin người của Quang Anh để từng bước thao túng cơ thể em.

...

Ban đầu, mọi chuyện diễn ra vô cùng tinh vi dưới danh nghĩa "tình cha con":

"Quang Anh ngoan, mẹ đi rồi, từ nay ba sẽ thay mẹ chăm sóc con. Con còn nhỏ, để ba tắm rửa cho con nhé."

Nghe lời dỗ dành ngọt ngào của gã cha dượng, Quang Anh không một chút nghi ngờ, ngoan ngoãn gật đầu để gã dắt vào phòng tắm xa hoa. 

Em tự nhiên trút bỏ quần áo, phơi bày thân hình trắng nõn nà trước mặt gã. 

Trong làn nước ấm, Đức Duy dùng xà phòng xoa bóp khắp cơ thể em. 

Đôi bàn tay thô ráp, gân guốc của gã thản nhiên nhào nặn hai bầu vú sữa của con kế, rồi luồn xuống dưới hông, lấy ngón tay hư hỏng miết nhẹ, thọc sâu vào cái lồn nhỏ đang khô ráo của em.

Quang Anh lúc đó chỉ thấy nhột và hơi thốn, em rụt rè co chân lại, hai má phúng phính đỏ ửng vì ngượng: 

"Ba ơi... nhột con... ba đừng sờ chỗ đó..."

Đức Duy chỉ nở một nụ cười quỷ quyệt, ghé sát tai em thì thầm:

  "Ba đang vệ sinh cho con thôi, phải rửa sạch bướm nhỏ thì con mới không bị bệnh. Ngoan, banh rộng háng ra cho ba." 

Và đứa trẻ ấy lại ngây thơ nghe lời, tự tay banh rộng hai chân để cha dượng thỏa thích sờ soạng hạ bộ của mình.

Sự thao túng tăng dần theo cấp độ, khi gã biết đứa trẻ này đã hoàn toàn bị mình nắm thóp. 

...

Một buổi tối, khi Quang Anh đang mặc bộ quần áo ngủ định bước xuống phòng ăn, gã đã chặn em ngay tại cửa phòng, thản nhiên lột sạch sành sanh quần áo trên người em ra, bắt em phải trần truồng đi xuống nhà.

"Từ nay ở trong căn nhà này, con không được mặc quần áo nữa. Ba muốn con phải tập quen với việc phơi bày cơ thể trước mặt ba, như vậy mới là cha con ruột thịt."

Quang Anh tủi thân, hai mắt ngập nước vì xấu hổ, nhưng sự phục túng vô điều kiện đối với người cha dượng duy nhất khiến em không dám phản kháng. 

Tại phòng ăn lộng lẫy, đứa trẻ tội nghiệp ấy phải trần trụi hoàn toàn, ngồi co chân trên chiếc ghế da sang trọng.

Cặp vú bự căng tròn, hồng hào của em đung đưa theo mỗi nhịp di chuyển, cái lồn nhỏ thì sũng nước vì sợ hãi thì ép chặt xuống mặt ghế lạnh ngắt. 

Suốt bữa ăn, ánh mắt dâm đãng của Đức Duy chưa từng rời khỏi hai bầu vú sữa và khe lồn khép chặt của em, gã vừa uống rượu vừa nhìn con kế ăn cơm.

Gã thản nhiên đặt ly rượu vang xuống mặt bàn đá, ngoắc ngón tay, dùng tông giọng trầm ấm nhưng đầy áp lực gọi đứa con kế:

"Quang Anh, lại đây với ba nào."

Em run rẩy buông chiếc thìa bạc trong tay xuống, hai chân trần rụt rè bước từng bước nhỏ trên nền nhà đá hoa cương lạnh lẽo, đi đến bên cạnh chiếc ghế bọc da của gã. 

Đức Duy ngay lập tức đưa tay vòng qua eo, kéo tuột thân hình trần truồng của em ngồi lọt thỏm vào lòng gã. 

Một bàn tay thô ráp của gã vuốt dọc sống lưng trần của em, bàn tay còn lại đã luồn ra phía trước, bóp mạnh vào bầu vú sữa căng mọng làm nó biến dạng, đầu vú hồng hào bị gã thô bạo dùng ngón tay cái vê miết liên tục.

"Á... ba ơi... đau con... ưm..." 

— Quang Anh co rụt bả vai, hai giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má bánh bao, em vô thức đưa hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy ngực mình, khẩn khoản nhìn gã.

Đức Duy khẽ bật cười, gã nghiêng đầu, thản nhiên liếm đi vệt nước mắt trên má em, rồi ghé sát môi vào vành tai đang đỏ bừng của con kế, thì thầm dỗ dành:

"Quang Anh ngoan của ba, đau một chút mới kích thích cho vú sữa của con phát triển chứ. Con xem, mẹ đi rồi, trên đời này chỉ còn có ba là người duy nhất yêu thương và chăm sóc cho cơ thể đặc biệt này của con thôi. Con có tin ba không?"

Sự ngây thơ, ngốc nghếch khiến Quang Anh ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn gã. 

Trong thâm tâm em tràn ngập sự sợ hãi trước những đụng chạm quá mức thân mật này, nhưng sự cô độc sau khi mẹ mất cùng những lời mật ngọt của gã lại như một chiếc phao cứu sinh, khiến em yếu ớt gật đầu, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên thảm thương:

"Hức... con tin ba... trên đời này con chỉ còn có ba thôi... ba đừng bỏ rơi con nha..."

"Ngoan lắm. Ba làm sao nỡ bỏ rơi con được." 

— Ánh mắt Đức Duy loé lên tia nhìn dâm dục, tàn nhẫn khi thấy con mồi đã hoàn toàn sập bẫy. 

Gã đưa bàn tay to lớn xuống dưới hông em, tách rộng hai bờ đùi non trắng bóc ra hai bên, để lộ cái lồn non tơ đang run rẩy, rỉ nước dâm nhớt nhát. 

Gã thọc thẳng hai ngón tay thô bạo vào sâu trong lỗ lồn nhỏ xíu chưa từng qua tay ai của em, ra sức ngoáy mạnh làm em đau đớn khóc thét lên nức nở.

"Oa... á... ba ơi... sâu quá... đau con... hức... ba rút tay ra đi... oa oa..."

"Ngoan, nín đi con. Ba đang giúp con thông kích cỡ trước thôi, bím nhỏ của con khít như thế này, nếu không tập làm quen trước thì làm sao chứa nổi củ cải bự của ba vào đêm nay? Phải nghe lời ba thì con mới là đứa trẻ ngoan, biết chưa?"

Đức Duy vừa dỗ dành bằng giọng điệu ngọt sủng, vừa tàn nhẫn dùng ngón tay càn quét, nong rộng cái lỗ lồn non nớt đến mức sưng đỏ, ép cho dâm thủy bên trong nỉ non chảy ra ướt đẫm cả đùi em. 

Quang Anh đau đớn đến mức hai hông giật đùng lên, hai bầu vú bự đập liên tục vào lồng ngực săn chắc của gã cha dượng. 

Dù đau đớn và sợ hãi đến tột cùng, nhưng vì tin tưởng lời gã, đứa trẻ ngốc ấy chỉ biết ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ Đức Duy, vừa khóc nhè vừa rên rỉ phục tùng thảm thương.

__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co