os
📌 nội dung chứa các yếu tố tình dục 18+, nếu không thích vui lòng click
cú nổ khuya
chúc các vợ ngủ ngon
ྀི
tiếng còi xe rộn rã phía ngoài sân báo hiệu giờ chia ly đã điểm.
mẹ em, tay xách vali, gấp gáp bước ra cửa, miệng không quên dặn dò người thanh niên đang đứng đó.
bà quay sang nhìn em, rồi lại nhìn gã, ánh mắt đầy vẻ yên tâm vì nghĩ đã tìm được người trông nom chu đáo.
"chào cháu keonho, cháu chăm sóc juhoon giúp cô nhé. hai bác đi chuyến này chắc cũng vài tháng mới về được, mọi chuyện trong nhà nhờ cả vào cháu."
gã thanh niên đứng đó, vóc dáng cao lớn che khuất cả khoảng sáng ngoài cửa chính.
gã mỉm cười, một nụ cười hiền lành và lịch thiệp đến lạ, khẽ cúi đầu chào mẹ em. sau khi bóng xe của bố mẹ khuất dần sau cánh cổng, căn nhà bỗng chốc trở nên tĩnh mịch lạ thường.
em ngồi trên chiếc xe lăn, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. đôi chân em bất động, chẳng thể tự mình di chuyển, chỉ có thể ngước đôi mắt trong veo lên nhìn người đàn ông lạ mặt.
em chẳng biết gì về gã, gia đình cũng vậy, chỉ biết gã là một sinh viên nghèo đang cần việc làm.
đâu ai hay biết, dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu kia, ẩn giấu là một kẻ sát nhân khét tiếng, kẻ đeo mặt nạ thỏ gieo rắc nỗi kinh hoàng trong những vụ án mà cảnh sát đang ráo riết truy tìm.
keonho tiến lại gần. tiếng giày da của gã nện trên sàn gỗ nghe đều đặn, mỗi bước đi như đang thu hẹp khoảng cách giữa gã và con mồi nhỏ bé.
gã dừng lại trước mặt em, chống một tay lên thành xe lăn, cúi thấp người xuống.
gương mặt gã tiến sát đến mức em có thể cảm nhận được hơi thở của gã phả vào làn da mình.
gã nhìn em, đôi mắt sáng lên một tia phấn khích khó tả khi nhìn thấy vẻ ngây thơ và bất lực của em.
bàn tay gã, thô ráp và đầy vết chai sạn, khẽ vuốt ve mái tóc em, giọng nói trầm khàn vang lên, nghe như một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm.
"rất vui được gặp em, juhoon. từ hôm nay, anh sẽ là người chăm sóc em... mọi lúc, mọi nơi."
em khẽ rùng mình, không hiểu sao cảm giác bất an lại dâng trào trong lòng. em khẽ gật đầu, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
"vâng... làm phiền anh rồi."
gã cười, nụ cười càng lúc càng trở nên kì quái khi gã nhìn xuống đôi chân bất động của em, rồi ánh mắt gã vô tình lướt qua nơi kín đáo giữa hai đùi em, nơi ẩn giấu bí mật về cơ thể đặc biệt mà em luôn cố gắng giấu kín sau lớp vải.
gã biết, kỳ nghỉ này của gã sẽ thú vị hơn nhiều so với những gì gã tưởng tượng.
gã đứng thẳng dậy, đẩy chiếc xe lăn của em vào phía trong nhà, tiếng bánh xe nghiến trên sàn nghe chói tai giữa không gian vắng lặng.
keonho đẩy xe lăn của em băng qua dãy hành lang dài hun hút, tiếng bánh xe nghiến trên sàn gỗ nghe đều đặn như nhịp đập của một con thú đang dò dẫm lãnh địa mới.
ánh sáng buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, đổ những vệt dài đổ bóng lên người gã, khiến gã trông vừa cao lớn lại vừa có chút gì đó đáng sợ trong bóng tối chập chờn.
vào đến phòng khách, gã dừng lại. nơi này rộng rãi, ngăn nắp đến mức tẻ nhạt, đúng kiểu căn nhà của những gia đình cẩn thận thái quá.
gã không vội đưa em đi đâu cả, mà thản nhiên đẩy em đến gần chiếc bàn trà bằng gỗ mun đặt ở trung tâm.
trên mặt bàn, mẹ em đã để sẵn một tờ giấy note ghi chú cẩn thận những việc cần làm. nét chữ thanh mảnh của bà giờ đây nằm gọn trong bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của gã.
keonho cầm tờ giấy lên, đôi mắt hẹp dài lướt qua từng dòng chữ một cách chậm rãi, như thể gã đang đọc một bản đồ kho báu chứ không phải danh sách công việc nhà. gã khẽ nhếch mép, để lộ một nụ cười đầy ẩn ý.
"nào, để xem hôm nay chúng ta phải làm gì nào."
gã đọc khẽ từng mục, giọng trầm thấp và đều đều:
sáng: giúp juhoon vệ sinh cá nhân, thay quần áo và dùng bữa sáng.
trưa: đẩy xe juhoon ra vườn tắm nắng, kiểm tra thuốc định kỳ.
chiều: hỗ trợ juhoon tập vật lý trị liệu tại nhà, sau đó đọc sách hoặc xem phim cùng em.
tối: tắm rửa và chuẩn bị bữa tối, đảm bảo juhoon đi ngủ đúng giờ.
khi đọc đến dòng cuối cùng, gã dừng lại lâu hơn một chút, ngón cái khẽ vuốt dọc theo mép giấy. gã xoay người lại, tờ giấy trong tay gã đã bị vò nhẹ ở góc.
gã cúi xuống, áp sát khuôn mặt vào tai em, hơi thở nóng hổi khiến em không rét mà run.
"những việc này nghe chừng... khá là tốn sức đấy."
gã thì thầm, bàn tay gã rời khỏi tờ giấy, chậm rãi đặt lên vai em, siết nhẹ như một lời cảnh cáo.
"nhưng không sao, anh lại rất thích những công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ. đặc biệt là với em, juhoon à."
gã đặt tờ giấy trở lại mặt bàn, rồi cúi người nhặt lấy chiếc chăn mỏng ở trên ghế sofa phủ lên đôi chân bất động của em.
hành động chăm sóc có vẻ chu đáo ấy lại khiến em cảm thấy ngộp thở. gã không rời đi, mà cứ đứng đó, lù lù như một bóng ma, đôi mắt gã không rời khỏi gương mặt đang tái nhợt vì lo sợ của em.
"em có thấy đói không? hay là chúng ta bắt đầu bằng việc tắm rửa như trong danh sách này nhỉ? dù sao thì thời gian của chúng ta còn dài lắm."
gã nói rồi nghiêng đầu, nụ cười trên môi gã giờ đây chẳng còn chút vẻ hiền lành của một sinh viên nghèo nữa, mà là sự hưng phấn của kẻ săn mồi đang bắt đầu một trò chơi tử thần.
em vội vàng lắc đầu, hai bàn tay đan chặt trên đùi siết đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
giọng em lí nhí, cố gắng giữ cho không bị run rẩy khi đối diện với cái nhìn chằm chằm của gã.
"không... không cần đâu ạ. sáng nay trước khi đi, mẹ đã giúp em vệ sinh cá nhân và thay quần áo sạch sẽ rồi. anh... anh không cần làm việc đó ngay bây giờ đâu."
lời từ chối vừa dứt, không khí trong căn phòng bỗng chốc đông cứng lại.
gã không nói gì, chỉ đứng lặng người đi, đôi mắt sâu hoắm xoáy chặt vào gương mặt em. sự im lặng kéo dài khiến tiếng đồng hồ treo tường tích tắc trở nên to đến lạ, như từng nhát búa nện vào thần kinh của em.
một lúc sau, gã mới chậm rãi khom người xuống, đặt hai tay lên hai bên tay vịn của chiếc xe lăn, khóa chặt em trong vòng tay của gã.
gương mặt gã thấp hơn một chút, đủ để em nhìn thấy rõ sự thích thú đang ánh lên trong đôi con ngươi đen láy kia.
"ra là vậy..."
keonho kéo dài giọng, nghe vừa có chút thất vọng lại vừa mang đầy vẻ trêu chọc.
gã đưa ngón trỏ lên, chậm rãi lướt nhẹ từ thái dương em xuống gò má, rồi dừng lại ở cằm, buộc em phải ngước nhìn.
những ngón tay gã lạnh lẽo, thô ráp, lướt qua da thịt em khiến em nổi cả da gà.
"mẹ em chăm sóc em thật kỹ lưỡng nhỉ? nhưng mà juhoon này, tờ giấy này là lịch trình cho cả một ngày dài. nếu bây giờ em đã sạch sẽ rồi, thì có lẽ chúng ta nên tìm thứ gì đó khác để làm cho hết thời gian?"
gã khẽ cười, một điệu cười trầm thấp phát ra từ lồng ngực. gã lấy tờ giấy trên bàn, gập lại thành một đường thẳng tắp rồi nhét vào túi áo sơ mi, ngay sát ngực trái.
"dù sao thì, anh vẫn là người chịu trách nhiệm chính. nếu em không muốn vệ sinh, vậy thì chúng ta đến phòng sách đi? anh muốn biết trong căn nhà này, em thường dành thời gian làm gì khi chỉ có một mình."
gã không đợi em đồng ý, đã lập tức xoay lưng xe lăn, đẩy em đi về phía hành lang dẫn đến thư phòng.
suốt cả buổi chiều trong thư phòng, keonho tỏ ra là một người giám sát mẫu mực.
gã kiên nhẫn đọc cho em nghe những cuốn tiểu thuyết trinh thám, giọng gã trầm ổn, đôi khi lại nhấn nhá vào những chi tiết máu me khiến em không khỏi rùng mình.
khi ánh hoàng hôn dần tắt, để lại căn nhà trong màn tối nhập nhoạng, keonho ân cần đút từng thìa cháo, rồi cẩn thận dùng khăn ấm lau sạch khóe miệng cho em bằng những cử động chậm rãi.
sau cùng, gã nhẹ nhàng bế bổng em lên, đặt xuống chiếc giường êm ái như thể em là một món đồ chơi quý giá mà gã đang sở hữu.
những ngày sau đó trôi qua trong sự kiểm soát ngột ngạt của gã.
cho đến một buổi trưa, khi gã để em ngồi ngoài vườn tắm nắng, một thằng nhóc hàng xóm trạc tuổi em, vốn chẳng ưa gì dáng vẻ yếu ớt của em, bắt đầu ném những viên đá nhỏ vào người em.
"đồ què quặt! sao mày không chết quách đi cho rảnh nợ?"
tiếng cười nhạo báng của nó vang lên khô khốc.
cơn đau từ những viên đá xước qua da khiến em co rúm người lại, đôi mắt rớm lệ vì uất ức. ngay lúc đó, tiếng cửa kính loảng xoảng vang lên.
keonho, trên tay vẫn cầm cốc sữa ấm, lù lù xuất hiện như một bóng ma.
gã không nói không rằng, gạt thằng nhóc sang một bên bằng một cú đẩy thô bạo, rồi nhanh chóng bế em vào trong nhà, mặc kệ tiếng la hét ầm ĩ phía sau của kẻ kia.
đêm đó, căn nhà chìm vào tĩnh lặng.
sau khi chắc chắn em đã chìm sâu vào giấc ngủ, hơi thở đều đặn và bình yên, keonho đứng cạnh giường nhìn em rất lâu. ánh mắt gã lúc này không còn chút hiền lành nào nữa, nó lạnh lẽo và sắc lẹm. gã đắp chăn cho em, rồi lặng lẽ xoay người bước ra ngoài.
dưới màn đêm dày đặc, gã lách người qua rào chắn, tiếp cận ngôi nhà của thằng nhóc kia.
với kỹ năng của một kẻ sát nhân chuyên nghiệp, gã chẳng gặp chút khó khăn nào khi leo lên bức tường gạch, lách mình qua khung cửa sổ đang khép hờ.
bên trong căn phòng tối om, thằng nhóc đang nằm ngủ ngon lành, chẳng mảy may hay biết về sự hiện diện của tử thần.
keonho bước tới, tiếng sàn gỗ không hề phát ra một tiếng động. gã đứng cạnh giường, chiếc mặt nạ thỏ thứ mà gã vẫn luôn giấu kín dường như đang ám ảnh trong tâm trí gã.
gã cúi xuống, bàn tay to lớn siết chặt lấy thành giường, hơi thở lạnh lẽo phả vào không gian.
"thứ không biết điều."
gã thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy sát khí.
"đụng vào đồ chơi của tao là một tội lỗi mà mày sẽ không có cơ hội để hối hận đâu."
gã rút từ trong túi áo ra một sợi dây mảnh, đôi mắt gã vẩn lên vẻ hưng phấn tột độ khi nhìn xuống khuôn mặt còn đang ngây thơ của thằng nhóc. đêm nay, căn phòng này sẽ trở thành sân khấu cho trò chơi tiếp theo của gã.
sáng hôm sau, ánh nắng nhạt nhẽo hắt vào phòng khách, nhưng không khí trong nhà lại đặc quánh một sự im lặng khó tả.
em ngồi trên xe lăn, ánh mắt vô tình nhìn ra cửa sổ và bàng hoàng thấy bóng dáng những bộ đồng phục cảnh sát cùng băng giăng phong tỏa xung quanh căn nhà của thằng nhóc hàng xóm hôm qua.
xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo hiệu, tiếng còi xe lúc xa lúc gần khiến lòng em thắt lại một cách đầy hoang mang.
keonho đang đứng sát cạnh em, đôi bàn tay thon dài của gã chậm rãi, tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo sơ mi cho em. những ngón tay ấy vẫn lạnh lẽo như mọi khi, nhẹ nhàng lướt qua làn da nơi xương quai xanh khiến em khẽ run nhẹ.
khi nghe em hỏi, gã không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối. gã vẫn điềm nhiên cài nốt chiếc cúc cuối cùng, rồi phủi nhẹ bụi trên vai áo em, ánh mắt gã dán chặt vào khuôn mặt đầy vẻ lo âu của em.
"sao bên đó cảnh sát nhiều vậy anh?"
keonho khẽ mỉm cười, một nụ cười cực kỳ dịu dàng và vô hại, hệt như vẻ ngoài của một sinh viên gương mẫu mà gã đã đóng vai bấy lâu nay.
gã cúi xuống, bàn tay đặt lên vai em, siết nhẹ như đang an ủi một đứa trẻ đang sợ hãi.
"chắc là lại có vụ ẩu đả hay trộm cắp gì đó thôi, em đừng bận tâm làm gì."
giọng gã trầm ấm, bình thản như mặt hồ, không hề gợn sóng.
"loại người đó, sớm muộn gì cũng gặp rắc rối vì tính cách ngang ngược của mình thôi mà. juhoon ngoan, chuyện của người khác, chúng ta không cần phải để ý."
gã cúi xuống hôn nhẹ lên trán em, một cử chỉ ân cần quá mức khiến em cảm thấy có chút gì đó không ổn. gã khẽ thì thầm vào tai em, hơi thở lạnh lẽo phả vào vành tai khiến em nổi da gà.
"đừng nhìn nữa, em chỉ cần nhìn anh thôi. hôm nay anh đã hứa sẽ dành cả ngày ở bên em, không phải sao?"
keonho vòng tay ra sau, đẩy chiếc xe lăn quay đi, cố tình hướng em nhìn về phía góc phòng thay vì cửa sổ. đôi mắt gã liếc nhìn ra phía ngoài, nơi cảnh sát đang bắt đầu khiêng một chiếc băng ca bọc vải trắng ra khỏi nhà tên nhóc.
gã không mảy may chớp mắt, nụ cười trên môi thậm chí còn trở nên sâu hơn, hài lòng với kết quả của trò chơi đêm qua.
khi màn đêm buông xuống, căn nhà lại chìm vào không gian yên ắng đến rợn người.
keonho đang ở trong bếp chuẩn bị nước ấm cho em, còn em thì ngồi một mình ở phòng khách. bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại cố định trên tường reo lên vang dội, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
em dùng đôi tay gầy guộc tự đẩy bánh xe lăn tiến lại gần, vội vàng với lấy ống nghe.
đầu dây bên kia là giọng nói hớt hải, đầy lo lắng của mẹ em.
"juhoon à, con không được ra khỏi nhà đâu nhé con. bên nhà hàng xóm mình có chuyện lớn rồi!"
em hơi ngẩn người, siết chặt ống nghe hỏi lại.
"sao vậy ạ? sáng nay con cũng thấy nhiều cảnh sát bên đó lắm..."
giọng mẹ em thì thầm qua điện thoại, run rẩy như thể sợ có ai đó nghe thấy.
"thằng nhóc nhà bên chết rồi, nó chết ghê lắm con ơi... cảnh sát bảo hiện trường kinh khủng lắm, vẫn chưa điều tra ra hung thủ là ai nữa. con tuyệt đối không được ra ngoài nghe chưa? nhớ bảo cả keonho đừng ra ngoài nhé, nguy hiểm lắm!"
nghe đến đó, tim em đập thình thịch liên hồi, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi.
em chưa kịp cất tiếng đáp lời mẹ, thì từ phía sau, một bóng đen cao lớn đã âm thầm tiến đến tự bao giờ. gã cúi xuống, bàn tay thô ráp, lạnh ngắt nhẹ nhàng nhưng dứt khoát giật lấy ống nghe từ tay em.
keonho áp điện thoại lên tai, gương mặt gã đối diện với em không chút biến sắc, vẫn là nụ cười hiền lành, ấm áp thường ngày. gã cất giọng trầm thấp, lễ phép nói vào máy.
"dạ bác, bác cứ yên tâm ạ. em ấy ở nhà với cháu không sao đâu ạ, cháu sẽ khóa cửa cẩn thận và chăm sóc juhoon thật tốt."
sau vài lời dặn dò của mẹ em ở đầu dây bên kia, keonho thản nhiên cúp máy, đặt ống nghe trở lại trên tường.
gã không vội rời đi mà đứng chặn ngay trước mặt em, khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn xoáy vào đỉnh đầu em khi em đang cúi gằm mặt vì sợ.
"em nghe thấy rồi đấy, juhoon."
keonho khẽ cúi người xuống, nâng cằm em lên để em phải nhìn thẳng vào mắt gã.
"bên ngoài bây giờ nguy hiểm lắm. em chỉ nên ngoan ngoãn ở trong nhà... ở bên cạnh anh thôi, biết chưa?"
nhìn nụ cười thản nhiên của gã lúc này, trong lòng em chợt dấy lên một nỗi bất an tột độ, bàn tay em bấu chặt vào thành xe lăn, không dám ho he một lời nào.
một buổi chiều tĩnh lặng, nắng nhạt trải dài trên sàn gỗ. khi keonho đang ở dưới bếp, em tò mò muốn lấy cuốn sách yêu thích nằm trên kệ cao nơi bàn khách.
với đôi chân bất động, em vươn người hết cỡ, chiếc xe lăn khẽ chao đảo.
trong một khoảnh khắc mất thăng bằng, tay em quơ mạnh, vô tình gạt trúng chiếc túi xách bằng da của keonho đang để hớ hênh trên cạnh bàn.
cộp.
chiếc túi nặng trĩu rơi xuống đất, khóa kéo bung ra. em kinh hãi nhìn vật từ bên trong lăn lóc ra giữa nền nhà.
không phải là tài liệu học tập, cũng chẳng phải đồ dùng cá nhân bình thường.
đó là một chiếc mặt nạ thỏ trắng.
nó cũ kỹ, nhuốm những vệt sẫm màu mà em biết chắc chắn không phải là bùn đất. đôi mắt của chiếc mặt nạ khoét sâu, vô hồn, nhìn chằm chằm vào em như thể nó có linh hồn và đang cười nhạo sự ngây thơ của em suốt bấy lâu nay.
tim em như ngừng đập, lồng ngực thắt lại thành một khối sợ hãi. những mẩu tin tức về tên sát nhân biến thái, những vụ án mất tích mà mẹ đã cảnh báo, tất cả hiện về rõ mồn một trong tâm trí.
gã... chính là gã.
đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn của keonho vang lên từ phía bếp mỗi tiếng nện gót giày như một nhát dao găm vào không trung.
em hoảng loạn, đôi tay run rẩy cố dùng hết sức để nhặt chiếc mặt nạ lên, muốn giấu nó đi trước khi gã nhìn thấy em đã biết bí mật kinh hoàng này. nhưng em quá chậm.
chiếc xe lăn kẹt lại, và khi em vừa kịp cúi người, một đôi giày da đen bóng đã dừng lại ngay trước mắt em.
căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt đến mức không thể hít thở. một bàn tay lớn, thô ráp, nhặt chiếc mặt nạ lên khỏi sàn. gã không vội đeo nó vào, mà chỉ cầm trên tay, xoay xoay nó một cách đầy thản nhiên.
keonho cúi xuống, gương mặt gã phóng đại dần trong tầm mắt em. nhưng lần này, nụ cười trên môi gã không còn chút vẻ giả tạo của một sinh viên nghèo. nó lạnh lẽo, vặn vẹo và đầy sát khí. gã khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm khàn vang lên, nghe như một tiếng rít từ bóng đêm.
"juhoon à... em không nên xem trộm đồ của người khác đâu. đó là một thói quen xấu... rất xấu."
gã tiến thêm một bước, ép em lùi sát vào góc tường cùng chiếc xe lăn.
bàn tay gã vuốt dọc theo viền mặt nạ, rồi nhẹ nhàng đặt nó lên gương mặt em, che khuất tầm nhìn của em bằng thứ bóng tối kinh hoàng ấy.
"giờ thì... em đã thấy những gì anh dành cho người khác rồi. em cảm thấy thế nào? có thấy nó... hợp với em không?"
cú đẩy đầy hoảng loạn của em chẳng thấm tháp gì so với thân hình cao lớn của gã. keonho chỉ lách nhẹ người, em mất đà, chiếc xe lăn chao đảo rồi đổ ập xuống sàn gỗ, hất văng em ngã nhào xuống đất.
cơn đau điếng từ đôi chân vô dụng và cả cơ thể đập mạnh xuống sàn khiến em choáng váng.
nhưng nỗi sợ hãi về kẻ đang đứng lù lù trước mặt còn lớn hơn nỗi đau thể xác gấp trăm lần. em không kịp quan tâm đến việc mình bị ngã, đôi tay em vội vã bám chặt lấy sàn gỗ, cố dùng hết sức bình sinh để lết người đi.
tiếng sàn gỗ ken két dưới những ngón tay gầy guộc của em nghe chói tai trong không gian im lặng đến nghẹt thở. em bò được vài bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả gáy áo.
em muốn hét lên, muốn kêu cứu, nhưng cổ họng em nghẹn đắng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy run rẩy.
phía sau, keonho vẫn đứng yên tại chỗ. gã không vội vàng đuổi theo, mà thong thả nhìn theo bóng lưng đang co rúm vì sợ hãi của em.
tiếng gót giày gã gõ nhịp chậm rãi, khoan thai trên sàn, mỗi tiếng vang lên lại như một nhát búa nện vào tâm trí đang vỡ vụn của em.
"em định đi đâu thế, juhoon?"
giọng gã trầm đục, vang lên ngay sát sau lưng, mang theo sự thích thú tàn nhẫn của kẻ đi săn đang đùa giỡn với con mồi đã sa lưới.
keonho cúi người xuống, bàn tay gã tóm lấy cổ chân em nơi mà em đã cố gắng che giấu bằng lớp vải quần và kéo mạnh một cái.
thân hình em bị lôi ngược lại, nằm ngửa trên sàn nhà. chiếc mặt nạ thỏ vẫn nằm trên tay gã, và giờ đây, gã từ từ cúi thấp xuống, che khuất hoàn toàn ánh sáng từ ô cửa sổ.
gương mặt gã giờ đây chỉ còn lại vẻ vặn vẹo, tàn bạo, hoàn toàn rũ bỏ lớp mặt nạ sinh viên hiền lành.
"đáng tiếc thật."
gã thì thầm, bàn tay gã buông cổ chân em ra rồi lướt dần lên, siết lấy cằm em, ép em phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm đầy sự chiếm hữu của gã.
"em vốn dĩ là con chim hoàng yến ngoan ngoãn trong lồng, sao cứ thích tự mình phá hỏng tất cả thế này?"
gã dùng tay còn lại nhẹ nhàng đặt chiếc mặt nạ thỏ lên mặt em, hơi lạnh từ lớp nhựa cứng áp vào da thịt làm em run rẩy kịch liệt.
"giờ thì, đã đến lúc em phải học cách 'sống' với bí mật này rồi."
bàn tay to lớn của gã túm chặt lấy nắm tóc em, giật mạnh một cái khiến đầu em ngửa ra sau, để lộ hoàn toàn chiếc cổ trắng ngần đầy run rẩy trước mặt gã.
em đau đớn đến trào nước mắt, nhưng chưa kịp thốt ra một tiếng kêu, gã đã cúi xuống.
đầu lưỡi gã nóng hổi, liếm một đường dài từ xương quai xanh ngược lên tận yết hầu, để lại một vệt ướt át đầy ghê rợn trên da thịt em.
cảm giác vừa nhột, vừa kinh tởm khiến toàn thân em co rúm lại, nhưng gã vẫn giữ chặt lấy tóc em, không cho phép em cử động hay trốn chạy.
gã hít một hơi thật sâu vào hõm cổ em, tận hưởng mùi hương cơ thể thanh khiết đang hòa quyện cùng nỗi sợ hãi đang tỏa ra từ em.
rồi, không một chút báo trước, hàm răng gã khẽ nghiến lên yết hầu em. ban đầu chỉ là sự ma sát nhẹ, nhưng ngay sau đó, gã siết chặt hàm, cắn mạnh xuống lớp da mỏng manh ấy.
em đau đớn bật ra một tiếng nấc nghẹn, đôi bàn tay đang bấu chặt vào sàn gỗ khẽ buông lỏng vì cú sốc. gã không cắn đứt, mà cứ day nghiến tại vị trí nhạy cảm đó, như muốn đánh dấu chủ quyền lên "con mồi" của mình.
"ngoan nào, đừng run nữa."
keonho gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói trộn lẫn giữa sự phấn khích tàn bạo và nỗi ám ảnh điên rồ.
"em biết không, cái cách em cố gắng lết đi... nó chỉ càng làm anh muốn nhốt em lại, thật sâu, vào nơi mà chẳng ai có thể tìm thấy em được nữa."
gã nới lỏng hàm răng, nhưng vẫn chưa chịu buông ra, đầu lưỡi gã lướt qua vết cắn mới, liếm sạch dòng máu nhỏ li ti vừa rỉ ra trên da em.
mỗi cử động của gã đều chậm rãi, như thể gã đang thưởng thức một món ăn ngon lành nhất trên đời. dưới sự khống chế của gã.
bàn tay to lớn của gã túm chặt lấy nắm tóc em, giật mạnh một cái khiến đầu em ngửa ra sau, để lộ hoàn toàn chiếc cổ trắng ngần đầy run rẩy trước mặt gã. em đau đớn đến trào nước mắt, nhưng chưa kịp thốt ra một tiếng kêu, gã đã cúi xuống.
gã hít một hơi thật sâu vào hõm cổ em, tận hưởng mùi hương cơ thể thanh khiết đang hòa quyện cùng nỗi sợ hãi đang tỏa ra từ em.
rồi, không một chút báo trước, hàm răng gã khẽ nghiến lên yết hầu em. ban đầu chỉ là sự ma sát nhẹ, nhưng ngay sau đó, gã siết chặt hàm, cắn mạnh xuống lớp da mỏng manh ấy.
juhoon đau đớn bật ra một tiếng nấc nghẹn, đôi bàn tay đang bấu chặt vào sàn gỗ khẽ buông lỏng vì cú sốc. juhoon không cắn đứt, mà cứ day nghiến tại vị trí nhạy cảm đó, như muốn đánh dấu chủ quyền lên con mồi của mình.
"ngoan nào, đừng run nữa."
gã gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói trộn lẫn giữa sự phấn khích tàn bạo và nỗi ám ảnh điên rồ.
"em biết không, cái cách em cố gắng lết đi... nó chỉ càng làm anh muốn nhốt em lại, thật sâu, vào nơi mà chẳng ai có thể tìm thấy em được nữa."
gã nới lỏng hàm răng, nhưng vẫn chưa chịu buông ra, đầu lưỡi gã lướt qua vết cắn mới, liếm sạch dòng máu nhỏ li ti vừa rỉ ra trên da em.
mỗi cử động của gã đều chậm rãi, như thể gã đang thưởng thức một món ăn ngon lành nhất trên đời. dưới sự khống chế của gã, em nằm đó, bất lực và hoàn toàn thuộc về bàn tay của kẻ sát nhân đang gieo rắc nỗi kinh hoàng trong bóng tối.
bàn tay gã buông mái tóc em ra, nhưng thay vào đó lại là những ngón tay thô ráp, cứng nhắc mân mê vành tai em.
gã nhẹ nhàng day ấn vào dái tai, nơi mà mỗi lần gã chạm vào đều khiến toàn thân em run lên bần bật vì sợ hãi.
khi giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mi, trượt xuống gò má, gã không để nó rơi xuống sàn.
keonho nghiêng đầu, đầu lưỡi ấm nóng liếm sạch vệt mặn chát ấy một cách vô cùng chậm rãi và tận tụy, như thể đó là loại nước thánh quý giá nhất mà gã từng được nếm trải.
ánh mắt gã vẫn dán chặt vào juhoon, một ánh nhìn vừa u tối, vừa cuồng nhiệt đến mức điên dại.
gã bắt đầu những nụ hôn dọc theo đuôi mắt, lướt qua hàng mi vẫn còn đang run rẩy, rồi dần hạ xuống, trượt dọc theo sống mũi cao thẳng trước khi dừng lại ngay bên cánh môi em.
gã không hôn một cách vồ vập, mà là từng cái chạm khẽ khàng, đầy trêu chọc và chiếm hữu.
gã dùng môi mình day nghiến đôi môi em, cạy mở khuôn miệng đang mím chặt vì sợ hãi của em, rồi luồn đầu lưỡi vào trong, khuấy đảo thô bạo. nụ hôn của gã nồng nặc mùi kim loại của máu từ vết cắn ở yết hầu, hòa quyện với hơi thở gấp gáp của em.
juhoon nằm dưới thân gã, hoàn toàn bị giam cầm trong sự kiểm soát tuyệt đối. mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa, gã như đang thưởng thức một món quà mà gã đã mất công theo dõi và săn đuổi từ rất lâu.
gã ép sát thân hình cao lớn của mình vào em, lồng ngực gã phập phồng áp chặt lên lồng ngực em, khiến em cảm thấy như mình đang bị một con thú dữ đè nghiền, chuẩn bị nuốt chửng hoàn toàn vào bóng tối của gã.
"thấy chưa, juhoon?"
gã thì thầm giữa những nụ hôn dồn dập, giọng nói khàn đặc vang lên ngay sát môi em.
"chẳng có ai đến cứu em đâu. giờ thì, em chỉ còn có anh thôi... mãi mãi."
em lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc rối bời bết dính trên trán.
hai bàn tay gầy gò, mảnh khảnh của em run rẩy, cố hết sức bình sinh đẩy vào lồng ngực rắn chắc của gã.
nhưng so với sức vóc của một kẻ sát nhân thường xuyên ra tay tàn bạo, lực của em chẳng khác nào châu chấu đá xe.
tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng, vừa nghẹn ngào lại vừa xé lòng. em cố dùng giọng nói đứt quãng,
xen lẫn giữa những tiếng thổn thức để cầu xin.
"không... làm ơn... dừng lại đi... anh keonho... em xin anh..."
keonho chẳng những không lay chuyển, mà còn siết chặt vòng tay hơn, giam cầm cơ thể yếu ớt của em dưới thân mình.
gã không còn giả vờ lịch thiệp, đôi mắt gã vẩn lên một tia sáng tàn độc. gã cúi xuống, áp sát gương mặt đầy vẻ chiếm hữu vào vành tai em, gặm nhấm lấy nỗi sợ hãi đang lan tỏa trong từng thớ thịt của juhoon.
"đừng lãng phí sức lực vào việc đẩy anh ra nữa, juhoon"
gã thì thầm, giọng nói trầm thấp rung lên sát bên tai, vừa đe dọa lại vừa như đang dỗ dành một món đồ chơi sắp hỏng.
"em càng chống cự, anh lại càng muốn giam cầm em chặt hơn. em nghĩ là em có thể thoát khỏi tay anh sao? khi mà cả thế giới bên ngoài kia, ngay cả bố mẹ em, cũng không hề biết kẻ đang ở trong nhà này là ai?"
gã dùng một bàn tay giữ chặt lấy đôi tay đang cố đẩy mình, đè mạnh xuống sàn gỗ, khiến em không thể nhúc nhích.
gã nhìn sâu vào đôi mắt đang đẫm lệ của em, nụ cười trên môi gã kéo dài, trở nên quái đản dưới ánh đèn lờ mờ của căn phòng.
"ngoan, đừng khóc. nước mắt của em chỉ làm anh càng thêm phấn khích thôi."
gã lại cúi xuống, tiếp tục hành trình thưởng thức trên gương mặt em, mỗi nụ hôn gã đặt lên đều nặng nề và đầy sự áp đặt.
keonho nhìn xuống gương mặt đẫm lệ của em, nụ cười trên môi gã giờ đây chỉ còn là sự chiếm hữu trần trụi. gã không vội vã, mà thong thả dùng những ngón tay dài, lạnh lẽo của mình đặt lên hàng cúc áo trên ngực em.
từng chiếc cúc áo được gã gỡ ra chậm rãi, cố tình kéo dài thời gian như để hành hạ tinh thần em.
mỗi khi một chiếc cúc được mở, gã lại áp lòng bàn tay thô ráp của mình vào làn da trần vừa lộ ra dưới lớp vải, di di những vết chai sạn khiến em nổi gai ốc vì kinh hãi.
juhoon co người lại, đôi vai mảnh khảnh run lên bần bật, nhưng gã nhanh chóng dùng đầu gối ghì chặt lấy đôi chân yếu ớt của em, khiến em không còn cách nào để trốn chạy.
khi chiếc cúc cuối cùng được gỡ bỏ, gã dang rộng hai vạt áo sơ mi của em sang hai bên, để lộ khuôn ngực gầy gò và nơi kín đáo mà em luôn cố gắng che giấu.
ánh mắt gã tối sầm lại, trở nên rực cháy một ngọn lửa cuồng dại khi nhìn thấy cơ thể đặc biệt của em dưới lớp vải lót.
gã không nói một lời, chỉ cúi xuống, bàn tay gã vuốt dọc từ xương quai xanh xuống tận bụng dưới, nơi gã biết rõ bí mật của em đang nằm ở đó. những đầu ngón tay gã lướt qua làn da, mang theo hơi lạnh của kẻ săn mồi.
"đẹp thật đấy."
gã thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên ngay sát lồng ngực em, nơi trái tim em đang đập loạn nhịp như sắp vỡ tung.
"juhoon, em có biết đây là báu vật mà anh đã mong chờ được nhìn thấy từ rất lâu rồi không?"
gã dùng ngón tay cái ấn mạnh vào da thịt, tạo thành những vệt đỏ hằn lên trên nền da trắng bệch của em.
gã tiếp tục gỡ bỏ nốt phần vải còn sót lại, để lộ hoàn toàn cơ thể em trước tầm mắt của gã. trong căn phòng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của em và tiếng cười khẽ đầy thỏa mãn của keonho vang lên.
keonho nhìn ngắm cơ thể trần trụi, trắng nõn nà của em trải dài dưới thân mình, đôi mắt gã vẩn lên tia nhìn đục ngầu của sự chiếm hữu nguyên thủy.
gã không che giấu vẻ thèm khát, bàn tay gã lướt chậm rãi từ khuôn ngực gầy gò, trượt xuống bụng dưới, rồi thản nhiên len lỏi vào giữa hai cánh đùi đang run rẩy của em.
gã thô bạo tách rộng hai chân em ra, không để em có cơ hội khép lại.
ngay khi những ngón tay gã chạm đến nơi kín đáo, cái lỗ nhỏ hồng hào, sạch sẽ hiện ra trước mắt gã, gã bật cười thành tiếng, một âm thanh khoái trá đầy dục vọng.
keonho cúi xuống, thổi hơi nóng vào vùng kín của em trước khi dùng ngón giữa miết mạnh một đường dọc theo khe lồn khít khao đó.
"thật sạch sẽ và non nớt..."
gã gầm nhẹ, ngón tay gã bắt đầu xoáy sâu vào bên trong nơi ướt át, di chuyển mạnh bạo khiến em đau đớn mà thốt lên tiếng khóc nghẹn.
"nhìn này juhoon, cái lỗ nhỏ này của em dâm đãng biết bao khi bị anh đụng chạm. mới chỉ chạm nhẹ thôi mà đã ướt đẫm thế này rồi sao?"
gã dùng ngón tay ấn mạnh vào vùng thịt non mềm, cố tình chọc ngoáy sâu vào bên trong khiến vách thịt của em co bóp dữ dội quanh ngón tay gã.
gã liếm môi, đôi mắt dán chặt vào sự thay đổi trên cơ thể em, giọng nói gã trở nên thô tục và đầy vẻ áp bức.
"lồn non này là của anh. em có biết mỗi lần anh nhìn thấy em, anh chỉ muốn chọc thủng cái lỗ dâm đãng này, muốn nhìn thấy nó sưng tấy lên vì bị anh đụ tới tấp không?"
gã rút ngón tay ra, rồi lại bất ngờ đâm mạnh hai ngón tay vào, khuấy đảo một cách thô bạo khiến em cong người lên vì hoảng loạn và khoái cảm lạ lẫm.
gã nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của em, bàn tay còn lại tát nhẹ vào cặp mông trắng mịn của em, để lại dấu tay đỏ ửng.
"khóc to lên, juhoon. cho anh nghe tiếng em rên rỉ khi bị anh hành hạ cái lỗ nhỏ dâm đãng này đi."
keonho không hề nương tay. gã gầm gừ một tiếng đầy thỏa mãn khi cảm nhận được vách thịt bên trong của em co thắt dữ dội.
với một cú đẩy mạnh bạo, gã đâm sâu hai ngón tay vào tận cùng, trực tiếp móc lấy điểm gồ nhạy cảm đang ẩn sâu bên trong cái lỗ nhỏ dâm đãng đó.
"ư... hức!"
juhoon giật bắn người, đôi chân vô dụng của em vô thức co rút, các đầu ngón chân cuộn lại đầy nhạy cảm.
cảm giác tê dại từ nơi bị kích thích truyền thẳng lên tận đại não, khiến em hoảng loạn đến mức bật thôt
"đừng... đừng mà... lạ lắm... ứm..."
em vùi chặt mặt vào chiếc gối mềm, đôi vai gầy rung lên bần bật. những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng cứ thế tuôn ra từ trong cổ họng, vừa là tiếng khóc vì sợ hãi, vừa là âm thanh của sự khoái cảm bị ép buộc.
keonho nhìn bộ dạng dâm đãng của juhoon dưới thân mình, gã cười khẩy, bàn tay càng lúc càng móc sâu và nhấn nhá mạnh bạo vào điểm gồ đó.
gã dập dìu ngón tay bên trong, khiến vách thịt hồng hào co bóp liên hồi, nuốt chửng lấy những ngón tay thô ráp của gã.
"lạ sao?"
gã ghé sát vào tai em, hơi thở nóng rực phả vào làn da đang ửng đỏ, giọng gã khàn đặc đầy kích dục.
"đây là điểm chết của em đấy, bé con. cứ rên đi, càng rên to thì cái lỗ dâm này càng sướng, đúng không?"
gã tăng tốc, ngón tay xoáy tròn lên điểm nhạy cảm đó một cách tàn nhẫn, khiến juhoon không thể chịu nổi mà oằn người lên.
chiếc gối bị em cắn chặt, tiếng rên rỉ nhỏ dần thành những đợt nức nở kéo dài, cơ thể em như một con búp bê bị kẻ sát nhân thao túng, hoàn toàn tan chảy dưới sự hành hạ đầy khoái lạc của gã.
keonho rút mạnh tay ra khỏi nơi chật chội đó. một tràng dịch dâm trong suốt, nhớp nháp bám đầy trên những ngón tay thô ráp của gã, kéo theo những sợi chỉ bạc mỏng manh nối liền từ cửa mình đang co rút vì hụt hẫng của em.
keonho không hề tỏ ra ghê tởm, gã đưa tay lên ngửi mùi hương nồng đượm dục vọng đang ám trên tay mình, ánh mắt gã tối lại đầy sự chiếm hữu.
gã nhìn vào cặp đùi trắng nõn của juhoon, rồi thản nhiên dùng ngón tay quệt sạch chỗ dịch dâm đó, bôi trát một cách chậm rãi lên làn da non mịn của em, dọc theo đùi trong, kéo dài xuống tận bắp chân.
"nhìn đi juhoon, em chảy nước ra nhiều đến thế này cơ mà."
gã cười trầm đục, bàn tay gã vẫn không ngừng vuốt ve, đè miết lên những vệt dịch nhớt dính đầy trên chân em.
"miệng thì bảo đừng, nhưng cái lồn dâm đãng này của em lại thành thật hơn nhiều. nó đang khao khát anh đấy, phải không?"
gã cúi xuống, liếm dọc theo vệt dịch gã vừa bôi lên chân em, hành động ấy khiến juhoon rùng mình dữ dội, nước mắt càng chảy dài trên khuôn mặt đã sớm đỏ ửng vì tủi nhục.
gã dùng ngón tay cái miết mạnh vào cửa mình vẫn đang run rẩy, ép những giọt dịch còn sót lại bên trong phải trào ra hết.
"để anh xem, em còn chịu được bao nhiêu lần hành hạ của anh nữa đây."
gã lại vùi đầu xuống, dùng môi lưỡi hôn hít và liếm láp đi những vệt dịch dâm trên da thịt em, không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
mỗi một cái chạm của gã đều như đang khắc ghi sự ô nhục lên cơ thể juhoon, biến em thành món đồ chơi hoàn toàn bị gã vấy bẩn và điều khiển.
keonho ngồi hẳn dậy, tư thế gã vững chãi như một con thú săn mồi đang tận hưởng con mồi đã hoàn toàn khuất phục.
gã thô bạo nắm lấy đôi chân trắng nõn, yếu ớt của em, kéo mạnh về phía mình. gã không chỉ liếm láp, mà còn dùng lưỡi day nghiến, mút mát từng ngón chân nhỏ nhắn, hồng hào của em một cách đầy bệnh hoạn.
mỗi ngón chân qua miệng gã đều ướt át, để lại sự ghê tởm xen lẫn nhục nhã khiến juhoon chỉ biết co rúm người lại, không dám nhìn vào sự điên rồ này.
khi những ngón tay gã vừa sục cặc xong, chất lỏng tanh nồng của nam giới còn vương lại trên tay gã, gã lại trộn lẫn chúng với dịch dâm trên đôi chân em, xoa nắn thật mạnh.
sau đó, gã đột ngột dừng lại, bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ chân em, đôi mắt gã dán chặt vào đôi chân bất động mà gã vẫn luôn nhìn ngắm bấy lâu nay.
nụ cười trên môi gã tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. gã cúi xuống, giọng nói trầm khàn vang lên sát bên tai em, lạnh buốt như lưỡi dao.
"đôi chân đẹp thế này mà không đi được, thật là lãng phí, juhoon à..."
gã siết chặt tay, những móng tay gã cắm sâu vào da thịt em như muốn bóp nát xương cốt.
gã nghiêng đầu, đôi mắt đầy vẻ phấn khích khi nhìn thấy nỗi kinh hoàng tột độ trong mắt em.
"hay là... anh chặt chúng ra nhé? rồi anh sẽ mang chúng đi ngâm trong bình thủy tinh, đặt trên kệ sách của anh. như vậy, em sẽ không bao giờ có thể chạy trốn anh được nữa, và đôi chân này... sẽ mãi mãi ở bên anh, thuộc về anh."
gã rút từ trong túi quần ra một con dao gập nhỏ, lưỡi dao sáng loáng lướt dọc theo bắp chân em, rồi dừng lại ở khớp gối. gã áp lưỡi dao lạnh lẽo vào làn da em, giọng gã thì thầm như một lời hứa hẹn tử thần.
"em thấy sao? em có muốn anh giúp em giải thoát khỏi sự bất tiện này không?"
juhoon hoảng loạn đến mức suýt ngất đi, đầu em lắc mạnh đến mức tóc tai rối bời cả lên, miệng nức nở không thành tiếng.
"không... không mà... làm ơn đừng... không mà..."
em cố gắng thu mình thành một khối nhỏ nhất có thể, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã xuống mặt ga giường.
nỗi sợ hãi về việc bị biến thành một món đồ trưng bày trong bình thủy tinh khiến tâm trí em vỡ vụn.
keonho nhìn bộ dạng tội nghiệp, run rẩy của em mà cảm thấy khoái chí lạ thường. gã khẽ cười, một tiếng cười trầm đục vang lên trong cổ họng.
thay vì rút dao ra, gã lại chậm rãi lướt lưỡi dao sáng loáng ấy dọc theo bắp chân trắng nõn của em.
lưỡi dao sắt lẹm chỉ cách da thịt em một khoảng cực ngắn, hơi lạnh từ kim loại khiến da em nổi da gà từng đợt, cảm giác như một nụ hôn của tử thần.
gã di chuyển mũi dao từ bắp chân lên đến tận đùi trong, nơi da thịt đang còn vương lại vệt dịch dâm nhơ nhớp. gã dừng lại, ấn nhẹ mũi dao vào lớp da mềm mại khiến em thốt lên một tiếng đau điếng vì sợ.
"anh trêu một tí thôi mà."
gã thì thầm, giọng nói trở nên nhẹ bẫng, đối lập hoàn toàn với sự tàn bạo của hành động vừa rồi.
"em run lên như thế này, làm anh thấy mình thật độc ác quá đi mất."
keonho rút con dao ra, tiện tay ném nó sang một bên rồi áp lòng bàn tay to lớn lên chính cái nơi gã vừa đặt lưỡi dao.
gã miết mạnh tay, làm làn da em đỏ ửng lên, đôi mắt gã dán chặt vào gương mặt đầm đìa nước mắt của juhoon.
"nhưng mà juhoon à, em phải biết là nếu em còn dám nghĩ đến chuyện chống đối hay đẩy anh ra thêm một lần nữa..."
gã cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai em, giọng nói trở nên khàn đặc đe dọa.
"thì lần sau, con dao này sẽ không chỉ dừng lại ở việc trêu đùa đâu. hiểu chưa?"
keonho không hề để em có lấy một giây trấn tĩnh. ngay khi lời đe dọa vừa dứt, gã đã nắm chặt lấy đôi chân em, dang rộng ra hết mức rồi thúc mạnh hông.
một tiếng động thịt da va chạm xác thịt vang lên khô khốc.
cặc gã to lớn, nóng hổi và gân guốc đâm thẳng một mạch, lút cán vào sâu tận bên trong cái lỗ nhỏ bé non nớt của em.
cảm giác bị xé toạc khiến juhoon trợn ngược mắt, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn, miệng em há hốc nhưng chỉ có tiếng rên nghẹn đặc lại nơi cổ họng.
"á... aaaa... đau quá... dừng lại..."
em gào lên trong vô vọng, hai tay bấu chặt vào tấm nệm đến mức móng tay găm sâu vào vải.
lỗ nhỏ của em vốn chưa bao giờ bị xâm nhập thô bạo đến thế, giờ đây bị cặc gã lấp đầy đến nghẹt thở. vách thịt non mềm co bóp, cố gắng đẩy dị vật ra ngoài nhưng lại càng bị gã nghiền nát, kích thích dữ dội.
keonho thở dốc, lồng ngực gã phập phồng áp sát vào lưng em, đôi mắt gã vẩn lên vẻ đê mê cuồng loạn. gã không rút ra, mà chỉ ghì chặt eo em, bắt đầu dập mạnh, thô bạo.
mỗi cú thúc là một lần gã đâm thẳng vào điểm nhạy cảm bên trong, khiến em giật nảy mình, cơ thể theo quán tính mà nhún nhảy trên mặt giường.
"đau sao? nhưng lồn em đang mút cặc anh chặt lắm đấy."
gã gầm gừ, tay vươn ra bóp mạnh lấy hai bầu ngực gầy gò của em, ngón cái dày vò lấy đầu ngực đang cương cứng.
"nhìn em lúc này đi, thật chẳng khác gì một con điếm đang nằm chờ được anh địu cho tới chết."
gã dập càng lúc càng nhanh, tiếng thịt va chạm vào nhau mỗi lúc một vang dội trong căn phòng tĩnh mịch.
juhoon không còn sức để phản kháng, cả người em bị gã thúc cho xô lệch, mặt vùi sâu vào gối, chỉ còn biết rên rỉ từng tiếng dài đứt quãng trong cơn khoái cảm bị ép buộc đến tận cùng.
vì đôi chân em vốn dĩ chẳng có cảm giác gì, nên khi bị keonho dùng sức thúc mạnh, chúng cứ buông thõng, đung đưa một cách vô hồn sang hai bên mép giường.
hình ảnh đối lập ấy càng khiến cơn hưng phấn của gã bùng phát dữ dội hơn. một bên là sự bất động, liệt bại của đôi chân, một bên là sự rung lắc, co thắt mãnh liệt của vùng hạ bộ khi bị gã chà đạp.
keonho nắm chặt lấy hông juhoon, ghì chặt xuống nệm như muốn đóng đinh em vào đó.
gã cúi xuống, nhìn đôi chân em mềm nhũn, gã bật cười, tiếng cười khàn đục tràn đầy vẻ bệnh hoạn.
"thật là tuyệt. em chẳng thể đá anh ra, cũng chẳng thể chạy trốn. đôi chân này... thật sự chỉ là món đồ chơi đẹp mã để anh mặc sức hành hạ mà thôi."
gã lại thúc hông, mỗi cú thúc đều cực kỳ tàn bạo, đánh thẳng vào tận cùng tử cung em. vì không có cảm giác ở chân, juhoon chỉ có thể cảm nhận được toàn bộ sự xâm lấn thô bạo đó dồn nén hết vào vùng bụng dưới và nơi kín đáo đang bị gã ra sức làm nhục.
lỗ nhỏ của em bị cặc gã nong rộng, rách nát, dịch dâm và cả chút máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn vào nhau.
"nhìn đi juhoon, lồn em đang khóc đấy."
gã gầm gừ, bàn tay gã tát mạnh vào cặp mông nhợt nhạt, để lại vệt đỏ tươi.
"cứ nằm yên đấy và hưởng thụ đi. dù đôi chân em có chết đi chăng nữa, thì cái lỗ dâm này của em vẫn phải sống, phải sướng cho anh xem!"
gã nắm lấy tóc em, ép em phải ngửa mặt lên nhìn vào sự điên rồ này. gã thúc càng lúc càng sâu, càng lúc càng nhanh, mỗi lần đâm vào là một lần gã nghiền nát tâm trí em.
căn phòng chỉ còn tiếng giường chiếu kêu lên kẽo kẹt, tiếng thịt va chạm đập vào nhau bồm bộp và những tiếng rên rỉ vô vọng của em hòa vào không gian tối tăm.
cảm giác bị đâm sâu vào tận cổ tử cung khiến juhoon giật bắn người, một luồng điện đau điếng chạy dọc sống lưng.
vì đôi chân không có cảm giác, mọi sự tê liệt và đau đớn dồn nén tất cả lên vùng bụng dưới, nơi gã đang tàn bạo giày xéo.
"ư... hức... dừng... sâu quá..."
juhoon thều thào, hơi thở đứt quãng vì khó chịu.
gã đâm sâu đến mức em có thể cảm nhận rõ sự căng tức đến cực độ, như thể cái lỗ nhỏ bé của em sắp bị gã làm cho nát bấy từ bên trong.
mỗi lần gã thúc mạnh, đầu cặc gã lại va chạm trực tiếp vào cổ tử cung, tạo nên một sự đau nhức khó tả, vừa thốn lại vừa đầy ắp cảm giác bị xâm hại đến tận cùng.
keonho cảm nhận được sự co rút đầy kháng cự của lớp cơ bên trong. gã hít một hơi thật sâu, đôi mắt vẩn lên tia nhìn đê mê khi thấy em co giật dưới thân mình.
gã không những không rút ra, mà còn cố tình ấn mạnh thêm, xoáy sâu đầu cặc vào nơi nhạy cảm đó để hành hạ em.
"sâu quá sao?"
gã gầm gừ, giọng nói trở nên khàn đục đầy dục vọng.
"đây là nơi mà ngay cả chính em cũng chưa bao giờ khám phá tới, đúng không? để anh dạy cho em biết, sâu bên trong này của em còn biết ăn cặc anh mạnh đến mức nào."
gã nắm chặt lấy hông em, ghì mạnh xuống nệm, bắt đầu nhịp độ dập dìu chậm rãi nhưng cực kỳ thâm độc.
gã xoay hông, đầu cặc gã cọ xát liên tục vào miệng cổ tử cung, khiến juhoon không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ của mình.
em vùi mặt vào gối, nước mắt trào ra giàn giụa vì sự khó chịu và nhục nhã đang bủa vây lấy toàn bộ cơ thể. dù đôi chân có liệt, nhưng sự tra tấn này khiến toàn thân em run lên bần bật, cảm giác như mình đang bị gã nghiền nát từng chút một từ bên trong.
keonho gầm lên một tiếng dài trong cổ họng, gã ghì chặt lấy eo em, không cho phép em cử động dù chỉ một chút.
những cú thúc của gã trở nên dồn dập đến điên cuồng, rồi đột ngột khựng lại, gân guốc trên cánh tay gã nổi lên cuồn cuộn.
từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh của gã bắt đầu được giải phóng, bắn xối xả vào sâu bên trong tử cung em. dòng dịch trào ra quá nhiều và quá nhanh, liên tục được bồi đắp khiến nơi kín đáo của em không thể nào chứa đựng kịp.
"ư... hức... dừng... đầy quá...!"
em nức nở, cảm giác căng trướng kinh khủng bắt đầu lan tỏa từ vùng bụng dưới. cái bụng nhỏ gầy guộc của em như bị thổi phồng lên bởi lượng tinh dịch khổng lồ mà gã trút vào.
cảm giác trướng tức khiến em không thể nằm yên, đôi chân liệt buông thõng trên giường khẽ co giật vô thức trong cơn đau đớn bị lấp đầy.
keonho vẫn không chịu rút ra, gã cứ thế để cặc mình mắc kẹt bên trong, từng đợt bắn vẫn tiếp tục trào ra như muốn nhấn chìm em vào dòng dịch nhầy nhụa đó.
gã cúi xuống, hôn lên gáy em, giọng nói thỏa mãn đến rợn người.
"đau sao? trướng sao? cảm nhận cho kỹ đi juhoon. đây là tất cả những gì anh dành cho em, là thứ sẽ lấp đầy cái lỗ trống rỗng này của em."
juhoon vùi mặt vào gối, đôi vai run lên bần bật vì tiếng nấc nghẹn. bụng dưới trướng lên đau điếng, cảm giác mỗi khi gã nhấp nhẹ vẫn còn khiến dòng dịch bên trong đảo lộn, rò rỉ ra ngoài mép lồn hồng hào đang sưng tấy.
em đau đớn, tủi nhục đến mức chỉ muốn biến mất, nhưng gã thì vẫn đang ở đó, đè nặng lên người em, tận hưởng thành quả của sự chiếm hữu tàn bạo này.
cánh cửa chính của căn nhà đột ngột vang lên tiếng tra chìa khóa lạch cạch, phá tan bầu không khí đặc quánh, nồng nặc mùi dục vọng và nỗi sợ hãi bên trong căn phòng.
juhoon, người vẫn đang vùi mặt vào gối, đôi mắt đờ đẫn vì dư chấn của sự hành hạ, bỗng khựng lại.
em nghe tiếng bước chân của bố mẹ âm thanh mà bình thường em khao khát đến cháy lòng, nhưng giờ đây lại trở thành nỗi kinh hoàng lớn nhất.
keonho, kẻ vừa mới bắn đầy tinh dịch vào cơ thể em, phản ứng nhanh đến mức đáng sợ. gã không hề tỏ ra bối rối.
với một động tác dứt khoát, gã rút cặc ra, dòng dịch nhầy nhụa trào ngược ra ngoài, làm ướt đẫm cả ga giường. gã vớ lấy chiếc chăn phủ kín người em, che khuất cơ thể đang run rẩy, sưng tấy và bê bết dịch vị của em.
gã kéo cao cổ áo sơ mi, chỉnh lại mái tóc, rồi bình thản quay sang nhìn juhoon.
trong ánh mắt gã lúc này không còn sự tàn bạo nữa, mà thay vào đó là một vẻ mặt lo âu giả tạo, đầy sự quan tâm của một người bạn đang giúp đỡ em trị liệu.
cánh cửa mở ra. tiếng bố mẹ juhoon vang lên.
"juhoon? mẹ lo quá nên phải bỏ tạm công việc? keonho vẫn ở đây chứ con?"
bố mẹ bước vào phòng, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ là keonho đang quỳ bên cạnh xe lăn, tay gã đặt lên chân juhoon như thể đang thực hiện những động tác xoa bóp vật lý trị liệu.
juhoon lúc này đã được gã chỉnh lại áo, nhưng hơi thở em vẫn còn gấp gáp, gương mặt đỏ bừng và đôi mắt đẫm lệ, hoảng loạn nhìn về phía cửa.
keonho đứng dậy, mỉm cười hiền lành, một nụ cười ấm áp như một nam sinh ưu tú, hoàn hảo:
"chào hai bác ạ. juhoon hôm nay tập luyện hơi quá sức nên hơi mệt, em đang giúp cậu ấy massage giãn cơ một chút. có vẻ như bài tập hôm nay hơi nặng với em ấy."
gã nói một cách tự nhiên, không chút ngập ngừng. juhoon ngồi trên xe lăn, cái bụng dưới vẫn còn cảm giác trướng tức vì tinh dịch của gã đang rỉ ra bên trong, nhưng em không thể nói được lời nào.
đôi môi em run rẩy, cổ họng nghẹn đắng, nỗi sợ hãi bị keonho đe dọa lúc nãy khiến em cứng đờ, chỉ biết nhìn bố mẹ mà nước mắt trào ra.
mẹ juhoon vội vàng chạy lại, xoa đầu em, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ.
"ôi con của mẹ, chắc là đau lắm đúng không? cảm ơn cháu nhé keonho, thật may là có cháu ở đây giúp juhoon. cô lo thằng bé sợ nên cô và chú về sớm, nhưng có vẻ hơi làm phiền hai đứa."
keonho khẽ cúi đầu, bàn tay gã kín đáo siết chặt lấy nắm tay của juhoon dưới lớp chăn, những ngón tay gã cắm mạnh vào mu bàn tay em như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về bí mật đang nằm dưới lớp vải kia.
"không có gì đâu bác ạ. cháu luôn luôn ở đây với juhoon mà."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co