Truyen3h.Co

𝐏𝐇𝐔𝐖𝐈𝐍 𝐓𝐀𝐍𝐆; 𝐒𝐂𝐇𝐎𝐎𝐋 𝐋𝐈𝐅𝐄

01. Phuwin Tangsakyuen

OlivierBeaumont

Tiếng còi reo kết thúc giờ giải lao vang lên âm u dọc dãy hành lang khu M, nơi ánh nắng chiều oi ả của Bangkok hắt qua những khung cửa sổ sắt rỉ sét. Trời nóng hầm hập, mang theo mùi mồ hôi chua ngai ngái trộn lẫn với mùi sáp vuốt tóc rẻ tiền của đám nam sinh tụ tập ở cầu thang cuối dãy.

Phuwin bước ra khỏi phòng học lớp M.2 với chiếc cặp sách đeo lệch một bên vai, cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu nhưng đẫm một lớp mồ hôi mỏng ở gáy. Cậu vừa bước được vài bước thì một cánh tay to bè, xăm hình mờ ở cổ tay đã vươn tới chặn ngang lối đi.

"Này, nhóc học sinh ngoan."

Giọng nói cợt nhả vang lên ngay trên đầu. Đó là Korn, học sinh lớp M.3 đang đứng lưu ban năm thứ hai, nổi danh là tay anh chị máu mặt chuyên thu tiền bảo kê và giải quyết mâu thuẫn bằng gậy gộc sau bãi giữ xe. Korn hơn Phuwin hai tuổi, cao lớn, dáng người vạm vỡ vì năm nào cũng đúp lại một lớp để củng cố "thâm niên". Đám đàn em đứng xung quanh cười hô hớ, ánh mắt nhìn Phuwin bằng thứ âm mưu trần trụi của những kẻ từng trải qua hàng chục mối tình chớp nhoáng kiểu "thay bồ như thay áo".

Phuwin khựng lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại theo phản xạ đề phòng. Cậu lùi nửa bước, sát vào bức tường quét vôi xanh đã bong tróc: "P'Korn, đây là hành lang lớp học. Tránh ra để em xuống phòng giáo vụ nộp sổ đầu bài."

Korn cười khẩy, cúi sát mặt xuống, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá nhẹ và kẹo cao su bạc hà phả thẳng vào vành tai Phuwin. Hắn đưa một ngón tay thô ráp vuốt dọc theo đường cúc áo sơ mi từ trên xuống dưới, cố tình chạm nhẹ vào xương quai xanh đang phập phồng vì tức giận: "Sổ đầu bài cái nỗi gì. Mấy hôm nay tao nhắn tin mà mày thấy mà không thèmseen à? Chảnh thế nhở? Muốn tao lôi mày vào nhà vệ sinh nam thì mới chịu mở miệng hả, thằng nhóc?"

"Em không rảnh chơi trò này với P'. Em còn phải làm bài tập nhóm môn Kinh tế nữa." Phuwin nghiến răng, giơ tay hất mạnh ngón tay Korn ra khỏi ngực áo mình.

Hành động kháng cự yếu ớt nhưng đầy bướng bỉnh đó thay vì làm Korn tức giận lại khiến gã thích thú hơn. Korn tặc lưỡi, túm lấy cổ áo sơ mi của Phuwin kéo sát lại đến mức ngực hai người dính chặt vào nhau, mặc cho dòng học sinh xung quanh đang né tránh ánh mắt đi qua: "Được, cứng đầu thế mới đáng tiền. Mày nghĩ tao chỉ gạ chơi bời mấy đứa ngoài cổng trường à? Với mày, tao cho mày một tuần suy nghĩ. Đồng ý làm bồ tao, muốn gì tao chiều nấy, còn không thì đừng hòng yên ổn bước chân ra khỏi cổng trường này một mình."

Đó là buổi chiều đầu tiên trong chuỗi ngày Phuwin bị vây hãm bởi thứ quyền lực đường phố của kẻ đứng đầu khối M.3. Sau vài lần bị chặn đường gạ gẫm, ép buộc đi ăn vặt sau giờ học và chịu đựng những cái chạm tay suồng sã ở góc khuất sân trường, Phuwin cuối cùng cũng gật đầu đồng ý để chấm dứt sự phiền toái và những lời đe dọa nhắm vào bạn bè xung quanh.

Mọi người trong trường khi biết tin một học sinh ngoan ngoãn, điểm số luôn đứng top đầu như Phuwin lại chịu bước chân vào cái bẫy tình ái của tay sát gái tiếng tăm kia thì được một phen bàn tán rôm rả. Ai cũng đoán chừng cậu sẽ sớm bị thao túng tâm lý, điểm số lao dốc hoặc tinh thần suy sụp giống như mấy nạn nhân trước đó của Korn.

Thế nhưng, thực tế hoàn toàn trái ngược.

Đêm hôm đó, trong căn phòng trọ bề bộn vỏ lon nước ngọt và mùi khói thuốc của Korn, ánh đèn bàn học của Phuwin vẫn sáng trưng. Korn nằm dài trên chiếc giường nệm lún sâu, một chân gác lên thành giường, tay nghịch chiếc bật lửa zippo kêu lách cách, ánh mắt dán chặt vào tấm lưng mảnh mai đang cặm cụi giải từng bài toán thống kê kinh tế dưới ánh đèn vàng vọt.

"Này, học hành cái gì lắm thế hả cưng?" Korn phun ra một ngụm khói trắng mờ đục, giọng châm chọc vang lên giữa căn phòng chật chội: "Mày cứ cắm mặt vào đống giấy tờ đấy làm gì? Lại đây với tao xem nào. Mấy thằng bạn tao bảo từ hồi quen tao, mày lạnh lùng với thiên hạ lắm cơ mà. Sao lúc ở với tao, mày cứ như con mèo bị cắt vuốt thế?"

Phuwin không quay đầu lại, tay vẫn miệt mài gạch chân dưới những dòng công thức dài dằng dặc trên trang giấy vở, giọng nói đều đều nhưng sắc lạnh: "Em không rảnh để tụ tập với đám đàn em du côn của P'. Nếu P' gọi em sang đây chỉ để nhìn P' hút thuốc, thì ngay ngày mai em sẽ đổi khóa phòng trọ và không bao giờ bước chân vào đây nữa."

Nghe đến đây, Korn bật cười ha hả, ném chiếc bật lửa lên bàn rồi lồm cồm bò dậy từ trên giường. Gã áp sát từ phía sau, hai bàn tay thô ráp vòng qua eo Phuwin, mạnh bạo siết chặt kéo sát vào người mình. Hơi thở nóng hổi phả sát cổ khiến da gà Phuwin nổi lên từng hạt. Korn cúi đầu cọ cọ cằm vào hõm vai Phuwin, bàn tay bất trị bắt đầu luồn vào vạt áo sơ mi đang cài kín cổ, chạm thẳng vào làn da mịn màng bên trong: "Ghê thật đấy. Mở miệng ra là dọa cắt đứt. Mày tưởng mày thoát được tao chắc? Nhưng mà công nhận... mấy đứa thông minh học giỏi đúng là có vị khác bọt thật. Nhìn cái cách mày cai quản cái đầu tao mỗi lần tao cáu bẩn, tao lại càng muốn giữ mày lâu hơn đấy."

Phuwin khẽ rùng mình khi bàn tay Korn bắt đầu miết mạnh lên vùng eo thon, ngón tay cái vô tình ấn sâu vào hõm lưng khiến cơ thể cậu cứng đờ vì kích thích lẫn sự bài xích bản năng. Cậu bấu chặt lấy mép bàn học đến trắng bệch cả đốt ngón tay, giọng nói bắt đầu có chút run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng cỏi: "Bỏ tay ra... P' hứa là chỉ ngồi nói chuyện cơ mà."

"Tao có nói gì đâu nào." Korn cười đểu cáng, cúi xuống cắn nhẹ một cái vào vành tai Phuwin cho đến khi vùng da đó đỏ ửng lên: "Tao chỉ đang kiểm tra xem dạo này học sinh giỏi có bị sụt cân không thôi. Điểm số thì tăng vù vù, hạng nhất khối giữ chặt trong tay, đến mấy ông thầy cô khó tính nhất cũng phải khen mày ngoan ngoãn. Mày giỏi thật đấy Phuwin ạ, vừa khiến tao mê mẩn lại vừa khiến người ta không thể tìm ra một lỗi lầm nào để chỉ trích."

Korn vừa nói vừa dùng bàn tay còn lại bóp mạnh lấy cằm Phuwin, ép cậu phải xoay mặt sang một bên để nhận lấy một nụ hôn sâu đầy mùi thuốc lá và vị ngọt khé của nước ngọt. Phuwin nhắm nghiền mắt, hai tay đấm nhẹ vào ngực Korn phản kháng yếu ớt, nhưng lực đạo đó chẳng khác nào gãi ngứa cho gã đại ca khối M.3. Hơi thở dần gấp gáp hòa cùng tiếng âm thanh ẩm ướt vang lên giữa không gian chật hẹp, nhưng Korn hoàn toàn dừng lại ở giới hạn đó, không tiến thêm bước nào vượt quá ranh giới mà Phuwin vạch ra từ đầu cuộc giao dịch này.

Ngày hôm sau, bảng điểm tháng được dán công khai trên bảng tin lớn trước sảnh chính của trường. Tên của Phuwin vẫn chễm chệ ở vị trí đầu tiên của khối M.2 với điểm số trung bình tuyệt đối. Đứng dưới sân trường nhìn lên, đám học sinh xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán với ánh mắt đầy nể sợ và tò mò. Không một ai ngờ rằng, kẻ đứng sau một gã đại ca khét tiếng đầu gấu lại có thể duy trì phong độ học tập đỉnh cao đến thế, biến mối quan hệ mang màu sắc hư hỏng đường phố ấy thành một thứ vũ khí ngầm củng cố địa vị của chính mình trong mắt giáo viên và bạn bè.

Tiếng ve kêu inh ỏi trên những tán cây hoàng phượng già cỗi báo hiệu kỳ thi cuối năm đã chính thức khép lại. Sân bóng rổ ngoài trời của trường trung học ngập tràn ánh nắng chói chang tháng ba, hắt lên mặt sân bê tông một lớp hơi nóng hầm hập. Phuwin mặc chiếc áo thun thể thao trắng đẫm mồ hôi, cơ thể thon thả dạt dào sức trẻ đang uyển chuyển dẫn bóng qua người đối thủ rồi tung một cú ném rổ dứt khoát. Bóng lọt vào lưới trong tiếng hò reo phấn khích của đám bạn cùng lớp.

Ngồi sụp xuống hàng ghế đá sát rào chắn, Korn nheo mắt nhìn theo bóng lưng ướt đẫm mồ hôi của Phuwin đang cúi người chống tay lên đầu gối thở dốc. Áo thun trắng bết chặt vào lồng ngực và tấm lưng ong, làm lộ rõ từng đường nét cơ thể thanh tân đầy cám dỗ. Ánh mắt Korn tối sầm lại, sâu thẳm và chằm chằm như muốn nuốt trọn con mồi vào bụng.

Đứng ngay cạnh, Beam hất hàm hất cằm về phía sân bóng, huých mạnh cùi chỏ vào sườn Korn rồi cười ruồi: "Mày nhìn cái gì mà đắm đuối thế hả thằng chó? Tính đưa nó về phòng trọ rồi đè ra nắc tươi nuốt sống hay gì mà mặt mày cứ đực ra như chó thèm xương thế?"

Nut đứng bên kia vừa rít một hơi thuốc lá vừa thả làn khói mờ đục lên trời, chêm vào bằng giọng điệu cợt nhả không kém: "Mà nhắc lại mới nhớ, hai bây chưa đủ mười tám tuổi tròn đâu nghen. Cẩn thận cảnh sát khu vực hay hội phụ huynh họ tóm được thì mọt gông ở cái đồn công an tỉnh đấy."

Korn nhổ một bã kẹo cao su ra sân, cười nhạt khinh khỉnh: "Luật pháp gì tầm này. Đồ của tao thì tao thích làm gì chẳng được."

Nut phì cười hắc một tiếng, vỗ đét vào đùi Korn đầy khiêu khích: "Bộ thằng Korn nó nắc thằng Phuwin banh chành rồi hay sao mà mày giữ khư khư như gà mái thế? Hay tính làm nó bầu bì rồi bắt cưới luôn hả mày?"

"Mẹ kiếp, bầu cái đầu mày." Korn trừng mắt gạt phắt tay Nut ra, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười đầy nham hiểm: "Chưa đâu vào đâu cả. Mới chỉ ôm ấp sờ soạng mấy lần mà thằng nhóc đó đã giãy nảy lên như đỉa phải vôi rồi. Đụ kiểu gì được mà đụ. Phải từ từ thuần hóa cho nó mềm nhũn ra trong tay tao đã."

Mặt trời dần khuất sau những tòa nhà cao tầng, cái nóng oi bức ban ngày chuyển thành thứ không khí ngột ngạt và bức bối đặc trưng của những con hẻm chằng chịt dây điện chằng chịt tại Bangkok. Sau khi buổi tụ tập với đám bạn tan rã, Korn không về nhà ngay mà kéo xốc Phuwin vào căn phòng trọ tối tăm nằm sâu trong ngõ nhỏ.

Cánh cửa sắt vừa đóng sầm lại, chưa kịp để Phuwin hoàn hồn, Korn đã lao tới đè ngửa cậu lên chiếc nệm lò xo kêu kẽo kẹt. Thân hình vạm vỡ đè nặng lên người Phuwin như một bức tường thịt ép chặt đối phương không chừa một đường thoát.

"P'Korn! Điên à? Tránh ra xem nào!" Phuwin hoảng hốt giãy giụa, hai tay đẩy mạnh vào cơ ngực rắn chắc của kẻ bên trên. "Mới đá bóng về mệt chết đi được, buông em ra mau!"

"Mệt cái gì mà mệt." Korn thở hắt ra mùi rượu bia và khói thuốc nồng nặc, cúi sụp xuống vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần đang phập phồng nhịp thở gấp gáp của Phuwin. Gã hít hà mùi hương mồ hôi trộn lẫn sữa tắm trẻ em thoang thoảng trên da thịt cậu, đôi môi dày bắt đầu mút mát mạnh bạo tạo nên những vệt đỏ tím loang lổ ngay xương quai xanh: "Sân bóng mày chạy sung thế cơ mà. Giờ về phòng thì lại giở thói giãy giụa hả cưng?"

"Đau... P' đừng cắn..." Phuwin bật kêu lên một tiếng á khẩu khi hàm răng Korn vô tình nghiến mạnh vào lớp da thịt mỏng manh ở cổ. Cảm giác đau rát nhói lên hòa lẫn với dòng điện chạy dọc sống lưng khiến cơ thể cậu nhũn ra, đôi chân vô thức oằn oại tìm cách khép lại.

Korn không thèm nghe, hai bàn tay thô ráp như hai cái gọng kìm bấu chặt lấy hai cổ tay Phuwin gí ngược lên đỉnh đầu, cố định hoàn toàn đối thủ xuống mặt nệm. Gã dùng cái đầu gối cứng như đá banh chân Phuwin ra, luồn thẳng vào giữa hai đùi rồi ấn mạnh lên vùng háng đang cuộn trào dục vọng. Sự cọ xát trực diện qua lớp vải quần thể thao mỏng tang khiến cả hai đều run lên bần bật vì kích thích quá đà.

"Ưm... P'... đồ biến thái..." Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ khóe môi Phuwin khi Korn dùng bàn tay còn lại bóp mạnh vào mông cậu, bóp bẹp dí qua lớp vải quần rồi luồn hẳn vào trong, miết mạnh vào khe mông căng tròn đang mấp máy: "Mày... mày định làm gì đấy? Bỏ tay ra ngay..."

"Làm gì à?" Korn ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia tình dục điên cuồng, giọng nói khàn đặc sát bên tai: "Đám bạn tao cứ hỏi mãi là tao đã nắc mày chưa kìa Phuwin ơi. Nghe chúng nó chọc mà tao chỉ muốn cởi trần lột sạch quần áo của mày ra, đụ cho mày khóc thét lên gọi tên tao suốt đêm mới hả giận."

"Đồ khốn... Đừng có mơ..." Phuwin cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt sinh lý vì uất ức và kích thích trào ra khóe mi, nhưng càng giãy giụa thì thân hình nhỏ nhắn càng dính chặt vào cơ thể vạm vỡ của kẻ thủ ác.

Korn cúi đầu liếm láp dòng nước mắt mặn chát trên má Phuwin, tiếng rên rỉ vụn vỡ của cậu trai học sinh ngoan hiền vang lên giữa căn phòng chật chội, trở thành thứ âm thanh kích động nhất trong đêm hè oi ả của thành phố.

Mấy ngày sau kỳ thi, dãy hành lang lớp học vắng bóng hẳn hình bóng quen thuộc của Phuwin mỗi khi tiếng chuông reo vang. Cậu cố tình tan học sớm, ôm chồng sách vở lách qua cửa sau để né tránh ánh mắt dò xét cùng cái dáng người cao lớn quen thuộc của Korn thường trực ở cuối dãy. Có những buổi chiều, Phuwin chọn cách ngồi lỳ ở thư viện thành phố đến tận giờ đóng cửa hoặc rẽ vào mấy quán cà phê bình dân ven đường gọi một ly trà sữa Thái ngọt lịm, cốt chỉ để kéo dài thời gian về trọ muộn nhất có thể.

Sự trốn tránh rõ mười mươi ấy khiến Korn phát bực. Nhưng ngặt một nỗi, lần này tay đại khối M.3 không dám giở thói côn đồ hay ép uổng thô bạo như trước. Nhìn bộ dạng phớt lờ lạnh lùng của Phuwin, cơn thèm thuồng cuộn trào trong huyết quản buộc gã phải hạ cái tôi xuống để dỗ dành.

Chiều hôm ấy, khi Phuwin vừa đẩy cửa bước vào góc khuất quen thuộc sau dãy nhà để xe của trường, Korn đã đứng tựa lưng vào chiếc xe máy tay ga, trên tay cầm sẵn một hộp xôi xoài nước cốt dừa thơm nức mũi mua vội từ hàng quán ven đường.

"Này, trốn tao giỏi lắm cơ à?" Korn cất giọng trầm thấp, bước lên chặn ngang lối đi nhưng ánh mắt không còn vẻ sắc lạnh hay bặm trợn thường ngày, thay vào đó là chút nhượng bộ hiếm hoi: "Mấy hôm nay gọi điện không thèm nhấc máy, nhắn tin thì seen xong để đấy. Định cắt đứt thật chắc?"

Phuwin khựng lại, lùi ra xa một khoảng an toàn, nét mặt đanh lại đầy cảnh giác: "P' tự hiểu lý do đi. Nếu P' cứ tiếp tục mấy trò sàm sỡ biến thái đấy, em thà nghỉ học chuyển trường còn hơn là chịu đựng cái cảnh lúc nào cũng bị P' đè ngửa ra hành hạ."

Korn thở dài một hơi rõ rệt, bước đến nhét gói xôi vào tay Phuwin, đoạn giơ hai tay lên trời ra hiệu đầu hàng: "Rồi, tao xin lỗi. Mấy hôm nay tao nhịn được chưa? Không dám đụng vào một sợi tóc của mày nữa cơ mà. Ăn đi, đứng nắng từ chiều mặt đỏ bừng lên kìa."

Dù trong lòng vẫn đầy rẫy sự đề phòng, nhưng cái bụng đói meo và sự dịu ngọt bất thường từ một kẻ vốn quen dùng bạo lực khiến Phuwin chần chừ một nhịp rồi cũng cầm lấy hộp xôi.

Tối hôm đó, để chuộc lỗi và chứng minh bản thân đã biết điều hơn, Korn không kéo Phuwin vào căn phòng trọ chật chội nồng nặc mùi thuốc lá nữa, mà dẫn cậu ra một quán mookata (lẩu nướng kiểu Thái) ven sông Chao Phraya lộng gió. Tiếng đĩa thịt heo xèo xèo trên vỉ nướng hòa cùng tiếng nhạc acoustic rem rêm từ quán bên cạnh tạo nên bầu không khí dễ chịu hiếm hoi.

"Ăn nhiều vào, nhìn gầy rộc cả đi thế này mấy bà cô ở trường lại tưởng tao bỏ đói bồ nhí." Korn gắp một miếng thịt ba chỉ nướng vàng ruộm bỏ vào chén cho Phuwin, khóe môi nhếch lên nụ cười trêu chọc.

Phuwin liếc xéo gã một cái, cắn một miếng xôi xoài ngọt lịm rồi lẩm bẩm: "P' bớt cái mỏ lại thì em đã tăng cân từ lâu rồi."

Dù miệng chê bai nhưng thái độ dịu giọng và sự quan tâm có chừng mực của Korn suốt buổi tối hôm đó đã kéo khoảng cách giữa hai người xích lại gần hơn. Khi chiếc xe máy chở Phuwin dừng trước cửa khu trọ vào lúc nửa đêm, Korn không ép cậu lên phòng mà chỉ nhẹ nhàng ôm chầm lấy từ phía sau, cằm tự lên vai Phuwin thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy quyến rũ: "Thôi không giận nữa nhé. Ngày mai tao đưa đi ăn đồ ngọt ở khu Chinatown, chịu chưa?"

Phuwin khẽ gật đầu, vòng tay đẩy nhẹ ngực Korn ra rồi xoay người bước nhanh lên bậc thang. Sự nhượng bộ mềm mỏng này của Phuwin vô tình trở thành thứ nước tưới đẫm vào đám lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong lòng Korn, khiến gã càng khao khát muốn bẻ gãy lớp vỏ bọc ngoan ngoãn ấy để thực sự nuốt trọn cậu vào một đêm gần nhất.

Những chuyến đi ăn vặt lân la qua các khu chợ đêm sầm uất ở Bangkok dần trở thành thói quen mỗi tối của hai người. Korn không còn vội vã dùng sức mạnh hay những lời đe dọa thô lỗ để ép buộc Phuwin như trước. Thay vào đó, gã biến mình thành một kẻ gieo rắc độc dược ngọt ngào, từng chút một rót vào tai Phuwin những lời thì thầm đầy ám thị khi cả hai kề cận trong không gian kín đáo.

Hôm đó, sau khi ghé một quán cà phê khuất gió bên bờ kênh, Korn kéo Phuwin ngồi sát vào góc ghế sofa bọc da tối màu. Gã không uống nước mà cứ châm thuốc lá, nhả khói mờ ảo rồi cúi sát vành tai đỏ ửng của đối phương, hạ thấp giọng đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy: "Này cưng, mày cứ tránh né tao làm gì cho mệt mỏi. Mày có bao giờ tự hỏi cảm giác khi thật sự bị một thằng con trai đụ nó sướng đến mức nào chưa?"

Phuwin giật mình hất mặt ra xa, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại: "P' nói nhảm gì đấy? Lại bắt đầu giở chứng à? Tao đứng dậy đi về bây giờ."

Korn nhanh tay túm lấy cổ tay Phuwin kéo ngược lại, lực đạo vừa đủ không làm đau nhưng khiến cậu không thể nhúc nhích. Gã cười khẩy, ngón tay cái bắt đầu miết dọc theo đường gân xanh nhạy cảm trên cổ tay Phuwin, giọng khàn đục đầy ma mị: "Tao không nói nhảm đâu. Mày nghĩ tao thèm cái vỏ bọc ngoan ngoãn của mày chắc? Tao thèm cái cơ hội được lột sạch quần áo của mày ra, nhìn cái dáng vẻ mày uốn éo kêu khóc dưới thân tao cơ. Mày chưa thử bao giờ nên mày không biết đâu Phuwin ạ. Làm tình đồng tính nó không giống như mâý cái lý thuyết kinh tế khô khan mày học đâu. Khi bị quyện chặt vào nhau, chỗ đó của con trai mút chặt lấy cây hàng nóng rực, nước nhờn tươm ra ướt sũng, mỗi cú nhồi sâu là một lần ruột gan mày xoắn lại, khoái cảm chạy dọc sống lưng làm mày chỉ biết ngửa cổ lên trần nhà mà rên rỉ van xin."

Những từ ngữ trần trụi và dâm ô ấy dội thẳng vào đại não Phuwin, khiến cơ thể cậu khẽ run lên một nhịp. Hơi thở nóng hổi cùng ánh mắt tham lam của Korn giống như một thứ kích thích tố ngấm ngầm ngấm vào máu, làm lồng ngực cậu phập phồng dữ dội. Dù miệng vẫn lẩm bẩm chửi mắng để che đậy sự xấu hổ, nhưng bên trong, sự tò mò bệnh hoạn đã bắt đầu bén rễ từ lúc nào.

Sự buông lỏng phòng bị ấy nhanh chóng biến thành những lần thỏa hiệp ngầm. Mấy ngày sau, trong căn phòng trọ quen thuộc, Korn không còn dừng lại ở những cái ôm hay nôn nóng đè ngửa như trước. Gã bắt đầu áp dụng những bài huấn luyện thể xác tinh vi hơn của các cặp tình nhân đồng tính hay chơi đùa với nhau.

Korn đẩy Phuwin nằm sấp xuống chiếc nệm trải sàn, đoạn áp sát từ phía sau, đè trọn trọng lượng cơ thể vạm vỡ lên tấm lưng mảnh mai. Gã kéo tụt chiếc quần short thể thao của Phuwin xuống tận đùi, để lộ trọn vẹn vòng mông trắng trẻo, căng tròn đang run lên bần bật.

"P'... mày... mày lại làm cái trò biến thái gì thế này..." Phuwin vùi mặt vào gối, giọng nói nghẹn ngào vì hoảng sợ lẫn một thứ kích thích quái dị đang dâng trào sống lưng.

"Im mồm và tận hưởng đi cưng." Korn cười trầm đục, dùng hai tay bóp mạnh vào cặp mông thịt, tách rộng hai bên ra để lộ hoàn toàn khe mông kín mít. Gã không dùng ngón tay thô bạo như trước mà đổ trực tiếp một lượng lớn gel bôi trơn mát lạnh lên đó, rồi dùng lòng bàn tay xoa đều, miết mạnh vào cửa huyệt đang mím chặt vì căng thẳng. "Mày thấy chưa? Mới bôi tí gel mà nó đã mấp máy co rút thế này rồi. Thích không hả Phuwin? Chỗ này sinh ra là để đón cây hàng của tao đấy."

"Á... lạnh... đừng... đừng thọc ngón tay vào..." Phuwin thét lên một tiếng khi Korn bất ngờ ấn một ngón tay xuyên qua lớp cơ vòng mềm mại. Cảm giác ấm nóng, chật chội và sự xâm nhập đột ngột làm đại não cậu trống rỗng.

Korn bắt đầu ngoáy mạnh ngón tay bên trong, vừa ấn sâu vào điểm nhạy cảm vừa cúi xuống liếm láp dọc sống lưng đẫm mồ hôi của Phuwin: "Ngoan nào, thả lỏng ra. Mút chặt lấy ngón tay tao đi. Tao mà đút cái kia vào chắc mày sướng đến ngất lịm đi mất."

"Ưm... á... đừng... sâu quá... ưm..." Những tiếng rên rỉ ngượng ngùng ban đầu dần biến thành những âm thanh dâm mỹ, vỡ vụn khi Korn thêm ngón tay thứ hai vào, liên tục ra vào nhịp nhàng tạo ra tiếng lép nhép ẩm ướt vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Cơ thể Phuwin oằn oại, hai tay bấu chặt lấy tấm ga giường nhàu nát, dịch thể rỉ ra thấm ướt cả một mảng vải.

Dù Korn đã kích thích đến mức toàn thân Phuwin nhũn ra, nước mắt lưng tròng vì khoái cảm đan xen tủi hổ, gã vẫn kìm nén lại phút cuối cùng, rút tay ra rồi lật ngửa Phuwin lại, cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi sưng đỏ: "Chưa đâu, tao để dành. Khi nào thực sự muốn tao đụ nát người ra, mày phải tự quỳ xuống cầu xin tao cơ."

Những đêm trọ kín cửa trong con hẻm nhỏ dần chìm đắm trong thứ nhịp điệu hư hỏng và trụy lạc. Korn không còn dùng sự ép buộc thô bạo, thay vào đó gã biến những buổi tối thành những cuộc dạo chơi xác thịt đầy quỷ quyệt, từng chút một mài mòn tôn nghiêm của cậu học sinh gương mẫu.

Trong căn phòng hẹp nồng nặc mùi mồ hôi nam tính và dầu massage, Phuwin không còn giãy giụa hay khóc lóc thảm thiết như những ngày đầu. Cơ thể từng phản kháng nay đã trở nên nhạy cảm đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ ru rẩy râm ran.

Tối hôm đó, Korn đè ngửa Phuwin lên chiếc bàn học lộn xộn, giật phăng chiếc áo sơ mi trắng ra khỏi người đối phương để lộ lồng ngực phập phồng cùng hai đầu vú sưng đỏ. Gã cúi xuống, dùng răng cắn mạnh vào hạt ngực nhô cao rồi dùng lưỡi liếm láp vòng quanh, phát ra những tiếng lép nhép khiêu dâm.

"Ưm... á... P'Korn... nhẹ thôi... đau em..." Phuwin ngửa cổ áp mặt vào góc tường, đôi mắt mờ đục vì khoái cảm, hai chân vòng chặt lấy eo Korn tự lúc nào, vô thức cọ xát phần hạ bộ đang cương cứng của mình vào đùi gã.

Korn cười khẩy, tay phải dùng lực bóp mạnh vào cặp mông căng tròn, tay trái suồng sã móc nối hai ngón tay đẫm gel bên trong huyệt đạo đang mấp máy co rút. Gã liên tục đâm rút với tốc độ nhanh dần, khiến những tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra liên tục từ cuống họng Phuwin: "Nhìn mày bây giờ xem, có còn chút hình ảnh học sinh giỏi thanh tao nào đâu hả cưng? Mới chọc có tí mà nước nôi đã trào ra ướt hết cả tay tao rồi này. Thích lắm đúng không?"

"Hư... em không có... ưm... sâu quá... rút ra mau..." Phuwin lắc đầu nguầy nguậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ nhưng hông lại vô thức chồm lên để nuốt trọn những ngón tay thô ráp vào sâu hơn.

Chưa dừng lại ở đó, chiều hôm sau, trong lúc đám bạn thân tụ tập ở góc khuất sân trường, Korn lén lút mở điện thoại đưa trước mặt Beam và Nut. Trên màn hình là đoạn video ngắn ghi lại cảnh Phuwin bị lột sạch áo quần, cơ thể mồ hôi nhễ nhại đang oằn oại rên rỉ dưới thân Korn trong phòng trọ.

Nut trố mắt nhìn, huých mạnh cùi chỏ vào người Korn, cười hô hớ đầy bỉ ổi: "Đụ má, thằng nàyghê thật đấy! Mày thuần hóa được cả hội trưởng học tập của trường thành con mèo nhỏ thế cơ à? Nhìn cái mặt nó lúc phê kìa, đúng là hạng lẳng lơ ngầm!"

Beam nheo mắt rít thuốc, cười nham nhở: "Chứ sao nữa, nhìn cặp mông trắng phau uốn éo thế kia bảo sao thằng Korn không mê như điếu đổ. Thế nào, nắc thật chưa mày? Hay vẫn chỉ dám dùng tay chơi trò mèo vờn chuột?"

Korn tắt phụt màn hình, nhếch môi cười đắc ý: "Chưa đâu vào đâu cả. Đang đà sướng thôi, nhưng chưa cho đút vào đâu. Động vào cái khe đó là nó giãy nảy lên như đỉa phải vôi, giữ giá lắm."

Tối đó, khi chỉ còn hai người trong căn phòng trọ tối om, bản tính thú tính của Korn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã lột sạch hoàn toàn quần áo của Phuwin, ép cậu quỳ bò trên tấm nệm mỏng với tư thế nhục dục nhất. Korn cởi chiếc quần short của mình ra, lòi ra cây con cặc to tướng, tím ngắt, gân guốc đang giật giật từng nhịp vì thèm thuồng.

Gã túm lấy tóc Phuwin giật ngửa ra sau, đưa thẳng cặc nóng rực vỗ bốp bốp liên tiếp vào ngay cửa huyệt đang mấp máy mọng nước: "Nào cưng, nhìn cho rõ đi. Cây hàng của tao to thế này mà mày cứ nhịn hoài không cho vào à? Mở miệng ra xin tao đi, xin tao đụ ngập lút cán vào trong cái lỗ dâm đãng này đi thì tao tha cho."

Phuwin thở hổn hển, mặt vùi xuống gối, toàn thân run rẩy dữ dội khi phần thịt nhạy cảm liên tục bị cặc to lớn cọ xát, nhưng khi nghe đến hai từ đút vào, bản năng phòng thủ cuối cùng vẫn khiến cậu cắn chặt môi lắc đầu nguầy nguậy: "Không... không được... P' hứa là không làm bước này cơ mà... Đừng... em không cho đâu..."

"Mày cự tuyệt cái gì chứ?" Korn cáu bẳn bóp chặt lấy vòng eo thon, gí sát đầu khấc cứng ngắc vào ngay mép huyệt nhưng vẫn cố tình không ấn vào, chỉ miết đi miết lại đến mức nước dịch nhờn hòa lẫn dịch bôi trơn dính bết cả một vùng: "Sớm muộn gì cái lỗ này cũng phải nuốt trọn của tao thôi Phuwin ạ. Mày cứ ngậm chặt cái miệng đấy đi, để xem mày chống cự được đến bao giờ."

Ánh đèn neon hắt qua khung cửa kính bám đầy bụi của căn phòng trọ nhỏ hẹp vào một đêm cuối tuần oi bức. Tiếng quạt trần quay cọt kẹt hòa cùng tiếng thở gấp gáp dội thẳng vào không gian tĩnh mịch, biến nơi đây thành một cái lồng giam thu nhỏ của dục vọng. Suốt mấy tuần qua, những ngón tay dâm đãng cùng lời lẽ ám thị liên miện của Korn đã thành công biến một nam sinh từng có lối sống nguyên tắc thành một kẻ thèm khát đến mụ mị đầu óc.

Phuwin nằm vật ra chiếc nệm mỏng nhàu nát, hai chân dang rộng hoàn toàn không chút phòng bị. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, ánh mắt mờ đục vì khoái cảm dâng trào tột độ, lý trí non nớt ở tuổi chưa tròn mười tám bị cơn ngứa ngáy cào xé bên trong cơ thể bóp nghẹt hoàn toàn. Dù trong thâm tâm vẫn còn gợn lên chút sợ hãi bản năng và sự bất an tội lỗi khi nghĩ đến ranh giới pháp luật, nhưng dịch thể dầm dề rỉ ra liên tục và cảm giác trống trải ở hạ bộ lúc này lớn hơn tất thảy.

Korn quỳ giữa hai chân Phuwin, trần trụi và hừng hực hơi thở nam tính. Gã nhìn chằm chằm vào cặp mông căng tròn đang tự động co rút, nước dãi suýt trào ra khi chứng kiến cảnh chính cái kẻ từng mở miệng cự tuyệt nay lại đang vô thức dùng hai tay tự banh rộng hai bên mép huyệt đỏ au, run rẩy lộ ra phần thịt non mềm mọng nước.

"Sao thế cưng? Tự nguyện banh ra cho tao xơi thật à?" Korn cười khẩy, giọng khàn đục mang theo thứ quyền lực của kẻ đi săn nắm đè bẹp hoàn toàn con mồi. "Mới nãy còn cứng cổ cự tuyệt cơ mà? Sao giờ này lại thèm thuồng đến mức tự dang chân thế này hả Phuwin?"

"Em... em chịu hết nổi rồi..." Phuwin bật khóc nức nở, nước mắt sinh lý tràn bờ mi chảy dài xuống gò má đỏ bừng, giọng nói nghẹn ngào đứt quãng vì nhục dục cào xé: "Mấy nay... P' làm em ngứa ngáy khó chịu chết đi được... Đừng trêu nữa... mau đụ em đi... xin P' đấy..."

Nghe câu nói buông xuôi đầy dâm dãng ấy, máu trong người Korn sôi sùng sục. Gã không chần chừ thêm một giây nào nữa, một tay túm lấy vòng eo thon nhỏ nhấc bổng lên, tay kia nắm chặt lấy cặc to tướng, tím ngắt những đường gân xanh đang giật giật từng nhịp cuồng nộ, ép thẳng phần đầu khấc nóng rực vào ngay cửa huyệt đang mấp máy chờ đợi.

"Á... lớn quá... đau... P' từ từ thôi..." Phuwin thét lên một tiếng lanh lảnh, lưng cong vút lên như con tôm luộc, hai tay bấu chặt vào ga giường đến rách toạc cả vải khi cảm giác bị xé toạc ra từ bên trong ập đến. Cây hàng to lớn từ từ lún sâu vào bên trong lớp cơ vòng chật hẹp, nhấp nhô từng cen-ti-mét ép trọn vẹn sự bứt rứt vào một mối.

"Đụ mẹ... chặt quá... mút chặt lấy cây hàng của tao thế này thì sống sao nổi hả cưng!" Korn ngửa cổ rên lên một tiếng trầm đục khi toàn bộ chiều dài thô kệch đã ngập sâu hoàn toàn trong vách thịt nóng hổi, nhớp nháp đầy dịch bôi trơn.

Gã bắt đầu nhồi nhịp đầu tiên, rút ra suýt sát rồi đâm thọc một cú như trời giáng vào tận điểm sâu nhất. Tiếng thịt va đập vào nhau bồm bộp vang lên giòn giã giữa căn phòng chật chội, hòa lẫn với tiếng rên rỉ vỡ vụn, kéo dài của Phuwin: "Ưm... á... hự... chậm lại... ruột gan em xoắn cả lại rồi..."

Mỗi cú thúc hông của Korn đều mang theo sức mạnh hoang dã của tuổi trẻ và sự thèm thuồng bấy lâu, khiến cơ thể mảnh mai của Phuwin nảy lên từng nhịp theo chiều va đập. Cậu không còn sức đâu để nghĩ đến chuyện mình chưa đủ tuổi hay lo sợ bất kỳ điều gì nữa, khoái cảm nguyên thủy từ những cú đụ trời giáng quét qua đại não, biến mọi âm thanh xung quanh thành những tiếng ù điên cuồng.

"Mở to mắt ra mà nhìn tao đụ mày đi Phuwin! Xem cái lỗ của học sinh ngoan ngậm chặt cu tao thế nào nào!" Korn gầm lên, bàn tay tát bốp một cái rõ kêu lên mông Phuwin để lại vết hằn đỏ rực, tốc độ dưới hông ngày càng điên cuồng, dồn dập khoét sâu vào tận gốc.

"Á... ưm... sướng... P'Korn... chết mất..." Phuwin ngửa đầu bấu chặt vào bả vai vạm vỡ của Korn, nước bọt tràn ra khỏi khóe môi khi tầng tầng lớp lớp khoái cảm.

Phuwin bị lật úp người lại, hai tay chống bệt xuống tấm ga giường nhàu nát trong tư thế quỳ bò nhục dục. Vòng eo thon thả bị một bàn tay to bè của Korn bóp chặt đến hằn lên những vệt đỏ lựng, cố định cứng ngắc để mặc cho cặc khủng khiếp bên dưới liên tục đâm rút không nương tay. Mỗi lần cặc đâm ngập tận gốc là một lần phần bụng dưới của Phuwin nhô lên, phát ra tiếng động bõm bõm dâm mỹ vang lên giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya Bangkok.

"Ưm... á... chậm lại... sâu quá... P'Korn ơi..." Phuwin bật khóc nức nở, khuôn mặt vùi hẳn xuống gối, nước mắt và nước bọt hòa lẫn vào nhau lem luốc. Cảm giác đau rát ban đầu hoàn toàn bị nuốt chửng bởi dòng dung nham khoái cảm đang cuồn cuộn cào xé từng tấc ruột gan. Cậu dùng hai tay bấu chặt vào mép nệm đến mức móng tay muốn cào rách cả vải vóc, tiếng rên rỉ vỡ vụn nghẹn ứ ở cổ họng: "Em xin P'... hự... tha cho em đi... nát mất..."

Korn cười gằn, cúi rạp người áp sát tấm lưng đẫm mồ hôi của đối phương, hơi thở nóng bỏng phả sát vào vành tai đang đỏ bừng vì kích thích: "Xin cái gì mà xin? Mới được có nửa hiệp mà đòi tha à? Mày mở cái miệng ngoan hiền ở trường ra xin tao đi, xin tao đụ cho mày lết không nổi thì tao suy nghĩ lại."

"Em xin P'... P'Korn đụ em đi... ưm... đụ chết em đi..." Phuwin hoàn toàn đánh mất sự tự tôn của một học sinh giỏi khối M.2. Bản năng dâm loàn bị đánh thức triệt để khiến cái miệng từng hay cự cãi nay lại ngoan ngoãn thốt ra những từ ngữ dâm ô, mông vô thức chồm ngược ra phía sau để nghênh đón từng cú thọc như trời giáng.

Thấy con mồi đã mềm nhũn và quy phục hoàn toàn dưới thân mình, Korn càng điên cuồng tăng tốc. Gã lật ngửa Phuwin lại, kéo hai chân cậu gác hẳn lên vai mình, để lộ trọn vẹn phần hạ bộ đang sưng đỏ vì hoan ái. Tư thế này ép vách thịt bên trong phải nuốt trọn toàn bộ chiều dài và độ thô của cặc, mỗi cú nhồi sâu là một lần chạm thẳng vào điểm nhạy cảm khiến toàn bộ cơ thể Phuwin co giật bần bật.

"Nhìn cái mặt mày lúc này xem, đĩ thõng ra rồi kìa Phuwin!" Korn gầm lên, hai tay bám chặt vào đùi Phuwin banh rộng hết mức có thể, liên tục thúc hông dồn dập với biên độ cực lớn. Tiếng thịt va đập bốp bốp vào nhau hòa cùng tiếng nước nhão nhoét vang lên không dứt.

"Á... á... sướng quá... hự... chỗ đó chết mất... P' ơi... em sắp ra rồi... cho em đi..." Phuwin ngửa đầu, hai mắt trợn ngược lên trần nhà, cổ họng phát ra những âm thanh rên rỉ khản đặc và tuyệt vọng.

Dư chấn của trận cuồng hoan vừa dứt chưa lâu, hơi nóng hầm hập vẫn còn quẩn quanh trong không gian chật chội của căn phòng trọ. Cặc của Korn vẫn ngập sâu bên trong vách huyệt đang co rút từng nhịp bủn rủn, chưa kịp dịu lại sau lần phóng thích đầy viên mãn.

Phuwin thở hổn hển, mi mắt rũ xuống mệt mỏi, mồ hôi đầm đìa bết vào mái tóc ướt sũng dán sát vào trán. Nhưng cơn choáng váng chưa kịp qua đi thì một luồng hoảng loạn bất ngờ xộc thẳng lên đại não. Giữa lúc khoái cảm vẫn còn đang râm ran chạy dọc sống lưng, ánh mắt Phuwin chợt liếc xuống phần kết nối giữa hai cơ thể. Vỏ bọc bao cao su từ đầu đến cuối hoàn toàn không xuất hiện, và từ nãy đến giờ, thứ nhiệt lượng bỏng rát của dòng tinh dịch đặc quánh vẫn đang cuồn cuộn trào trực lấp đầy từng ngóc ngách bên trong.

"P'Korn... dừng... dừng lại đã..." Phuwin hoảng hốt cất giọng run rẩy, hai tay đấm nhẹ vào lồng ngực vạm vỡ của gã, cố gắng cựa quậy người để đẩy đối phương ra: "P'... P' không mang bao à? Tránh ra mau... lỡ có chuyện gì thì sao..."

Korn vừa tận hưởng dư vị đê mê chưa muốn rút ra, nghe tiếng lảm nhảm lo lắng liền cau mày khó chịu. Gã cúi xuống, dùng một tay bóp chặt cằm Phuwin ép ngẩng mặt lên đối diện, khóe môi nhếch lên nụ cười cợt nhả đầy bất chấp: "Mới có một bãi mà đã làm quá lên thế hả cưng? Mang bao làm gì cho vướng víu, đút trần vào trong thế này mới sướng tận óc chứ."

"Nhưng mà... em chưa mười tám... lỡ dính bầu hay bệnh tật thì sao... P' điên thật rồi..." Phuwin mếu máo, nước mắt sinh lý trào ra vì vừa sợ hãi vừa bất lực trước sự ngang ngược của kẻ đằng trên.

"Bầu cái đầu mày, con trai với nhau chứ có phải ma quái đâu mà đòi mang thai." Korn cắt ngang lời trách móc bằng một cái tát nhẹ mang tính cưng chiều lên má Phuwin, nhưng ngay lập tức giọng điệu trở nên trầm đục và đầy uy hiếp: "Câm cái miệng lo xa đấy lại. Đã bước chân lên giường của tao rồi thì đừng có mà ra điều kiện."

Nói đoạn, không để cho Phuwin kịp thốt thêm nửa lời phản kháng, Korn không những không rút ra mà còn gầm lên một tiếng trầm đục, bồi thêm một cú dập hông trời giáng từ phía sau. Cặc vừa dịu xuống nay lại nhận được kích thích mới bỗng chốc căng cứng phồng to lên gấp bội, đâm thẳng một mạch sâu đến tận cùng tiểu trường.

"Á... hự..." Phuwin trợn ngược hay mắt lên trần nhà, lồng ngực gập phăng lại như một chiếc lò xo bị ép đến cực hạn. Cú thúc thô bạo bất ngờ đánh trực diện vào điểm nhạy cảm khiến cuống họng cậu nghẹn đắng, không phát ra nổi một tiếng rên trọn vẹn ngoài những âm thanh ọp ẹp đứt quãng.

Toàn bộ lý trí non nớt và nỗi sợ hãi vừa nãy bị khoái cảm điên cuồng đè bẹp không còn một mảnh. Cảm giác ấm nóng, dâm mỹ và chân thực đến gai người khi da thịt áp sát da thịt, khi từng nhịp đâm thọc thô ráp cày xới bên trong khiến đại năng Phuwin trắng xóa. Cơ thể từng vùng vẫy phản kháng giờ đây hoàn toàn nhũn ra, đôi chân thon thả tự động quặp chặt lấy vòng eo vạm vỡ của Korn, phối hợp một cách bản năng và dâm loàn theo từng nhịp dập điên cuồng tiếp theo.

"Thấy chưa? Sướng hơn mang bao nhiều chứ gì?" Korn vừa nhồi rút dồn dập vừa cúi xuống cắn mạnh vào vành tai Phuwin cho đến khi nó rớm máu, giọng khàn đặc phả thẳng vào tâm trí đang mụ mị của đối phương: "Khóc lóc cái gì nữa, ngậm chặt lấy cu tao đi, rên cho tao nghe xem nào!"

"Ưm... á... sướng quá... hự... sâu quá... P'Korn ơi..." Phuwin hoàn toàn buông xuôi, hai tay bấu chặt vào lưng Korn cào cấu đến tóe máu, miệng không ngừng thốt ra những lời dâm ô trụy lạc giữa đêm khuya vắng vẻ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co