08. Thác Loạn
Gã râu quai nón không bằng lòng với việc chỉ chiếm hữu phần dưới, gã thô bạo lột phăng chiếc sơ mi đắt tiền của Phuwin, khiến những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn bar. Toàn bộ cơ thể trắng nõn, săn chắc của Phuwin giờ đây phơi bày trần trụi dưới ánh đèn màu dâm dật. Gã vừa nắc kịch liệt, vừa bắt đầu màn xàm sỡ đầy biến thái, đôi bàn tay thô ráp, chai sần điên cuồng du ngoạn trên da thịt cậu như muốn nghiền nát mọi thứ.
Gã bóp nghiến lấy hai đầu vú của Phuwin, xoay vê mạnh bạo khiến cậu đau đớn đến mức ưỡn cong lồng ngực lên.
"Đụ má, nhìn cơ thể con đĩ này đi... Da dẻ mượt mà thế này, bảo sao thằng nào cũng muốn đè ra nắc."
Gã vừa gầm gừ vừa cúi xuống cắn mạnh vào hõm cổ Phuwin để lại những vết hằn đỏ thẫm, đồng thời tay kia đưa xuống luồn qua hông, bóp nghẹt lấy múi mông đang rung rinh theo nhịp dập. Gã không chỉ bóp, mà còn dùng những ngón tay thô bạo luồn lách vào kẽ mông nhầy nhụa, chọc ngoáy xung quanh vành lỗ hậu đang bị con cặc gân guốc nong rộng.
"Hự... ah... đừng bóp chỗ đó... đau... ah hự!"
Phuwin quằn quại, cảm giác bị nhồi nhét từ bên trong và bị chà đạp, sờ mó thô thiển từ bên ngoài khiến hệ thần kinh của cậu tê liệt. Gã đàn ông càng thấy Phuwin phản ứng, gã càng hưng phấn, gã dùng cả lòng bàn tay vỗ mạnh vào đùi trong của cậu, rồi lại nắn bóp khắp vùng bụng dưới đang căng cứng vì chứa chấp khí vật to lớn.
"Đã thật sự! Body này mà để phục vụ mấy thằng bạn anh thì đúng là hết bài. Nhìn cái lỗ lồn em nó bú cặc anh kìa, sướng đến mức muốn nát cả người rồi phải không?"
Mỗi lần gã bóp mạnh vào mông hay ngực, Phuwin lại cảm thấy một luồng điện nhục nhã chạy dọc sống lưng. Cậu ghét cái cách gã coi cơ thể cậu như một món đồ chơi rẻ tiền để nhào nặn, nhưng sự thật là cái lỗ nhị phản bội lại càng lúc càng co thắt điên cuồng hơn dưới những cú chạm dâm dê của gã, toàn thân Phuwin đỏ ửng lên, đẫm mồ hôi và dịch nhầy.
Thằng bạn bên cạnh vừa nhả con cặc của gã xăm trổ ra, miệng vẫn còn dính lẻm bẻm dịch nhầy, nhìn sang cảnh tượng Phuwin đang bị nện tơi tả trên quầy bar mà không nhịn được cười. Nó chống cằm, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt lướt qua cơ thể trần truồng, đẫm mồ hôi của thằng bạn thân đang quằn quại dưới thân gã đàn ông lạ.
"Gớm, nhìn kìa! Nãy đứa nào còn bày đặt thanh cao, chê trai ở đây không đủ đẳng cấp?"
Nó vừa nói vừa cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt dừng lại ở cái lỗ hậu của Phuwin đang bị khí vật to lớn nong rộng ra hết cỡ. Nó tặc lưỡi, giọng khinh bỉ đầy vẻ "tình bạn thân thiết":
"Đụ má, nhìn cái lỗ lồn thằng Phuwin kìa, mới nắc có mấy phát mà nó đã mút cặc người ta chùn chụt như chưa từng được thấy cặc bao giờ ấy. Mày nói mày không thèm cặc lạ cơ mà? Không thèm mà sao cái mông mày cứ dập lấy dập để vào con cặc thằng đó thế hả thằng đĩ?"
Phuwin lúc này đang bị nắc đến mức hồn siêu phách lạc, nghe tiếng thằng bạn mỉa mai thì định quay lại chửi, nhưng gã râu quai nón lại đột ngột thúc mạnh một cú lút cán làm cậu chỉ kịp thốt ra tiếng rên đứt quãng:
"Hự... ah... im... im mồm mày đi... ah!"
Thằng bạn cười hô hố, quay sang gã xăm trổ rồi lại quay sang nhìn Phuwin, tiếp tục bồi thêm:
"Mày thôi cái thói làm giá đi Phuwin ạ. Nắc nó mạnh lên anh ơi, cho nó hết đường về nhà luôn!"
Sự sỉ nhục từ chính miệng thằng bạn thân khiến Phuwin nhục nhã đến tột cùng. Cậu thấy mình như bị lột trần không chỉ về thể xác mà còn cả lòng tự trọng. Nhưng quái đản thay, tiếng chửi bới khinh bỉ của thằng bạn lại như một liều thuốc kích dục, làm cái lỗ nhị của cậu co thắt điên cuồng hơn, nuốt trọn lấy con cặc của gã lạ mặt như để chứng minh lời thằng bạn nói là hoàn toàn chính xác.
Thằng bạn đang mải mê "khẩu nghiệp", môi mỏng cứ liên tục tía lia nhục mạ Phuwin thì đột nhiên bị gã xăm trổ đứng sau tóm chặt lấy tóc, giật mạnh ra phía sau. Câu chửi còn chưa kịp thốt ra hết đã biến thành một tiếng nghẹn họng.
"Nói nhiều quá đấy con đĩ. Lo mà phục vụ cho tốt đi!"
Gã xăm trổ gầm gừ, thô bạo ép thằng bạn nằm sấp xuống ghế sofa ngay cạnh quầy bar, để lộ cái mông cũng đã bắt đầu dâm dật từ nãy đến giờ. Không một lời cảnh báo, gã thọc mạnh ba ngón tay vào cái lỗ hậu đang co thắt của nó, ngoáy mạnh một vòng như đang nhào nặn một miếng thịt.
"Ư... ư... hự... đau... nhẹ thôi anh... ah!"
Thằng bạn đang từ thế chủ động đi trêu chọc người khác, giờ lại bị đè ra như một con thú nhỏ, miệng chỉ còn phát ra được những tiếng rên rỉ đứt quãng. Gã đàn ông không dừng lại, ngón tay gã cào xới vào vách ruột nhạy cảm, cố tình nong rộng cái lỗ nhị của nó ra để chuẩn bị cho màn nắc kịch liệt sắp tới.
Phuwin dù đang bị gã râu quai nón dập cho tơi tả, thấy cảnh đó cũng không nhịn được mà nhếch mép cười đầy trả đũa. Cậu rên rỉ giữa những nhịp thúc, giọng khàn đặc đầy vẻ châm chọc:
"Hự... ah... sao... sao không chửi nữa đi... hả thằng đĩ? Ah... tới lượt mày rồi kìa... hự... sướng nhé!"
Giờ thì cả hai đứa "bạn thân" đều cùng chung số phận, nằm rên rỉ dưới thân hai gã đàn ông lạ mặt. Không gian quán bar bắt đầu biến chuyển thành một cuộc trụy lạc tập thể đầy hỗn loạn. Phuwin và thằng bạn bị đè nghiến lên mặt gỗ quầy bar và ghế sofa, hai cái lỗ hậu bị hai con cặc lạ mặt cày xới nắc lên nắc xuống chát chúa. Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên liên hồi, lấn át cả tiếng nhạc EDM đang dập dình.
Xung quanh, đám đông bắt đầu vây lại xem. Có kẻ dửng dưng coi như chuyện bình thường ở cái ổ dâm này, nhưng cũng có những gã đàn ông bắt đầu đứng không yên, tay thò vào quần sờ soạng khí vật đang cương cứng của mình khi chứng kiến cảnh hai cậu thanh niên điển trai bị chà đạp thô bạo.
"Đụ má, hai con đĩ này nhìn ngon vãi! Nhìn cái lỗ thằng trắng trẻo kia kìa, nó bú cặc thằng kia lút cán luôn!" Một gã đứng ngoài hò reo, mắt dán chặt vào bờ mông của Phuwin.
Phuwin lúc này đã mất hết nhận thức về không gian, đầu óc quay cuồng vì khoái lạc quá tải. Cậu chỉ biết ngửa cổ thở dốc, hai tay bám chặt vào thành bàn đến mức móng tay muốn bật ra. Cái lỗ nhị của cậu bị nắc đến mức đỏ rực, dịch nhầy văng tung tóe lên đùi, lên mặt bàn. Ngay bên cạnh, thằng bạn cậu cũng không khá khẩm hơn, bị gã xăm trổ nắc cho rên rỉ như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Sau một hồi nắc điên cuồng, hai gã đàn ông đầu tiên gầm lên, đồng loạt bắn những luồng tinh dịch đặc quánh vào sâu trong thâm cung của hai đứa. Chúng vừa rút ra, chưa kịp để Phuwin và thằng bạn kịp thở, thì những gã đang chờ sẵn xung quanh đã nhào vô như lũ hổ đói.
"Tới lượt tao! Thằng này lồn giãn lắm rồi, nắc cho nó banh luôn!"
Một gã đàn ông khác nắm lấy hông Phuwin, thô bạo dập con cặc gân guốc của mình vào cái lỗ hậu đang còn tràn trề tinh trùng của kẻ trước. Phuwin rú lên một tiếng rồi lịm đi trong khoái lạc nhục nhã. Cậu chẳng còn biết kẻ đang nắc mình là ai, gã tên gì, gã trông ra sao. Tất cả những gì cậu cảm nhận được là hết con cặc này đến con cặc khác thay phiên nhau nhồi nhét, cày xới và biến cơ thể mình thành một cái bồn chứa tinh công cộng ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Phuwin hoảng loạn thực sự. Khi gã thứ hai vừa rút ra và một gã khác với con cặc thô kệch hơn định nhào tới, cậu dùng chút sức tàn cuối cùng để chống tay định trườn đi. Cậu không định biến mình thành cái bồn chứa tinh cho cả cái bar này!
"Buông... buông ra! Đủ rồi... ah!"
Nhưng nỗ lực chạy trốn của cậu chỉ làm đám đàn ông xung quanh thêm hưng phấn. Một gã to con tóm lấy cổ chân cậu, kéo xệch cơ thể trần truồng của Phuwin trở lại mặt bàn quầy bar lạnh ngắt. Ngay lập tức, một khí vật gân guốc khác, nóng hổi và đầy mùi mồ hôi, dập mạnh một cú lút cán vào cái lỗ hậu đang sưng tấy, đỏ hừng hực của cậu.
"Hự... ahhh! Đụ mẹ... lại nữa... ah!"
Phuwin gục đầu xuống bàn, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn. Trong cơn chấn động vì những cú thúc liên hồi, một suy nghĩ quái đản chợt lóe lên trong đầu cậu: Tại sao? Tại sao cuộc đời mình lại như thế này?
Cậu không hiểu nổi. Cứ mỗi lần cậu xuất hiện, dù là đi làm, đi chơi hay thậm chí là đi bar với bạn, kết cục cuối cùng luôn là bị đàn ông đè ra nắc cho nát bấy. Cậu cảm thấy như có một bàn tay vô hình nào đó đang điều khiển, đang "viết" nên cái kịch bản nhục nhã này cho cuộc đời cậu. Cứ như thể cậu sinh ra chỉ để làm một món đồ chơi, một con đĩ cao cấp bị ném vào hết trận hoan lạc này đến trận trụy lạc khác mà không có đường lui.
Đụ mẹ, ai đang viết cái kịch bản này vậy? Đụ hoài sao tao sống nổi? – Phuwin gào thét trong lòng.
Cái lỗ hậu của cậu giờ đã giãn toác, tinh trùng của mấy gã trước đó bị con cặc của gã sau đẩy sâu vào tận tử cung, rồi lại trào ra nhầy nhụa dọc theo đùi. Cảm giác bị xâm phạm liên tục, bị hết kẻ này đến kẻ khác chà đạp lên tôn nghiêm đàn ông khiến cậu vừa uất ức, vừa thấy nực cười cho chính bản thân mình.
Càng nghĩ, cậu lại càng thấy tuyệt vọng. Nhưng trớ trêu thay, ngay cả khi lý trí đang gào thét vì sự sắp đặt ác nghiệt của số phận, thì cơ thể cậu – cái bệ thịt dâm loàn đã bị nắc đến mức quen thuộc với sự thô bạo – lại vẫn cứ vô thức co thắt, mút chặt lấy bất cứ con cặc nào chui vào bên trong.
Tiếng nắc bạch bạch vẫn vang lên đều đặn, tiếng rên của thằng bạn bên cạnh cũng đã bắt đầu lạc đi vì kiệt sức. Phuwin nhắm nghiền mắt, phó mặc cho những con cặc lạ thay phiên nhau tàn phá mình, thầm rủa xả cái định mệnh nghiệt ngã đã biến một cậu trai thanh cao như cậu thành một cái vỏ rỗng tuếch chỉ biết chứa chấp tinh trùng của thiên hạ.
Phuwin tưởng chừng như mình đã chết đi sống lại hàng chục lần khi những đợt sóng tinh dịch cứ liên tục đổ vào trong thâm cung, khiến bụng dưới cậu căng tức đến mức khó chịu. Giữa những nhịp nắc dồn dập, một cảm giác buồn tiểu dâng lên mãnh liệt. Cậu vùng vẫy, đạp loạn xạ vào lồng ngực gã đang đè trên người mình, miệng lắp bắp:
"Dừng... dừng lại... tao mắc đái... đụ mẹ thả ra!"
Phải mất một hồi vật lộn, cậu mới dứt ra được khỏi mớ hỗn độn đó. Phuwin cà nhắc, đôi chân trần truồng run rẩy không đứng vững, bước đi liêu xiêu trên sàn bar đầy vết dịch nhầy. Cậu cứ thế trần trụi đi vào nhà vệ sinh, mỗi bước đi là một lần cảm nhận thứ hỗn hợp tinh trùng đặc quánh bên trong đang rỉ ra, chảy dọc xuống bắp chân.
Thế nhưng, cái "định mệnh" nghiệt ngã lại không buông tha cậu. Vừa mới giải tỏa được một chút ở bồn tiểu, còn chưa kịp kéo lại chút tàn dư tôn nghiêm, một gã đàn ông lạ mặt khác đã lù lù xuất hiện phía sau. Gã tóm chặt lấy hông cậu, thô bạo ép người cậu xuống bồn rửa tay bằng đá lạnh ngắt.
"Hự... lại nữa hả? Đụ mẹ tụi mày... tha cho tao đi mà!"
Phuwin rú lên khi con cặc gân guốc, to thô của gã đàn ông nện thẳng một cú lút cán vào cái lỗ hậu đang còn mở rộng và đầy rẫy dấu vết tàn phá. Gã nắc kịch liệt, nhịp độ nhanh và mạnh đến mức đầu Phuwin cứ va đập liên tục vào mặt gương.
Phuwin run rẩy mở mắt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh của chính mình trong gương. Qua lớp hơi nước và ánh đèn vàng mờ ảo, cậu thấy rõ mồn một gương mặt mình đang biến dạng vì khoái lạc và nhục nhã. Và đau đớn hơn cả, là phía dưới kia, cái lỗ hậu thâm đen, đỏ hừng hực của cậu đang bị khí vật của một kẻ xa lạ liên tục đâm xuyên qua.
Mỗi lần gã rút ra, cái miệng nhỏ sưng tấy lại há hốc ra như một cái hang bị tàn phá, để rồi ngay lập tức lại bị con cặc gân guốc kia lấp đầy, đẩy sâu mớ tinh trùng cũ vào tận tử cung.
"Nhìn đi... nhìn cái lồn dâm loàn của em qua gương kìa!" Gã đàn ông gầm gừ, tay bóp nghiến lấy mông cậu, ép cậu phải chứng kiến cảnh tượng đồi trụy đó.
Cậu thấy rõ từng đường gân trên con cặc đó đang cày xới nát bấy thâm cung của mình. Nước mắt rơi lã chã trên mặt đá bồn rửa tay. Phuwin thấy mình trong gương không còn là một nam thần, một sinh viên hay một người đàn ông có lòng tự trọng nữa. Cậu chỉ thấy một con đĩ đang bị nắc đến mức thân tàn ma dại, một cái bệ thịt nhầy nhụa đang ngoan ngoãn co bóp lấy khí vật của bất cứ gã đàn ông nào muốn trút giận lên cơ thể cậu. Cái lỗ nhị phản bội cứ thế mút chặt, nhịp nhàng theo từng cú thúc, như thể nó sinh ra chỉ để làm đúng một việc duy nhất: bú cặc cho đến chết.
Phuwin nhắm nghiền mắt, đầu óc quay cuồng trong tiếng thở dốc hì hục của gã đàn ông phía sau và tiếng va chạm thịt thà chát chúa vào bồn rửa tay. Cơn khoái lạc rần rần chạy dọc sống lưng, cái lỗ hậu phản bội cứ mút chặt lấy khí vật lạ như một bản năng không thể kiềm chế. Nhưng trong thâm tâm, sự hoang mang tột độ đang gào thét.
Đéo thể nào... làm ơn hãy bảo đây là mơ đi!
Cậu nhớ lại cái giấc mơ kỳ quái lần trước, cái cảm giác bị nắc đến mức hồn siêu phách lạc nhưng khi tỉnh dậy thì mọi thứ đều biến mất. Phuwin tự trấn an mình bằng một logic hết sức nực cười nhưng đầy hy vọng: Đời thực làm gì có chuyện phi lý đến mức này? Làm gì có chuyện một thằng đàn ông đi được ba bước lại có một con cặc khác chui tọt vào lỗ đít mình? Làm gì có chuyện cả một cái bar đều biến thành lũ quỷ đói cặc chỉ trực chờ cậu dạng háng ra?
"Hự... ah... chắc chắn là mơ rồi... hự... mơ thôi... làm gì có thật... ah hự!"
Cậu rên rỉ, giọng đứt quãng như đang cố bám víu vào cái suy nghĩ đó để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. Cậu nghĩ, chỉ cần cậu tỉnh dậy, cái cảm giác nhầy nhụa giữa hai chân, sự căng tức đến nát bấy bên trong thâm cung và gương mặt dâm đãng của chính mình trong gương sẽ tan biến như khói.
Thế nhưng, cú thúc mạnh bạo của gã đàn ông phía sau làm cậu nẩy người lên, bụng dưới căng cứng như muốn nổ tung. Gã cười gằn, tay bóp nghiến lấy khuôn mặt thanh tú của cậu, bắt cậu phải nhìn thẳng vào sự thật nhục nhã đang diễn ra trong gương:
"Mơ à? Mơ mà cái lồn em nó kẹp cặc anh chặt thế này sao? Nhìn cho kỹ đi, nhìn con cặc anh đang cày xới cái lỗ nhị nát bấy của em kìa, mơ mà sướng đến mức chảy nước mắt thế này hả Phuwin?"
Càng hy vọng là mơ, thực tại lại càng tàn nhẫn dội vào lòng Phuwin những cảm giác chân thực đến phát điên. Từng đường gân trên khí vật gã đàn ông, mùi mồ hôi nồng nặc, và cả tiếng tinh trùng trào ngược ra ngoài khi gã nắc sâu... tất cả đều sống động một cách kinh tởm.
Cậu hoảng sợ nghĩ, nếu đây là đời thực, thì cái "kịch bản" này quả thực quá ác nghiệt với cậu. Cứ như thể thế giới này vận hành chỉ để phục vụ mục đích duy nhất: biến Phuwin thành một con đĩ bị nắc không ngừng nghỉ. Nếu đụ hoài như thế này, nếu cứ đi ba bước lại gặp một con cặc, thì cái thân xác này làm sao mà chịu nổi cho đến sáng?
Nhưng trớ trêu thay, dù lý trí đang cầu khấn đây là mơ, thì cái "giấc mơ" này lại đang làm cái lỗ lồn của cậu sướng đến mức tê dại, khiến cậu không cách nào ngừng co thắt để đón nhận thêm sự thô bạo dâm loàn này.
Phuwin bị hai gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn nắm lấy hai cánh tay, kéo xềch qua dãy hành lang tối om của quán bar. Cậu không còn sức để vùng vẫy, đôi chân trần truồng cứ thế lết đi trên sàn, để lại những vệt dịch nhầy và tinh trùng vương vãi. Chúng đẩy cậu vào một căn phòng VIP riêng biệt, khóa trái cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với sự hỗn loạn và hàng chục con mắt thèm khát ngoài kia.
Vừa vào đến nơi, một gã đã thô bạo quăng Phuwin lên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng, trong khi gã kia bắt đầu lột phăng thắt lưng, để lộ khí vật to lớn, gân guốc đang dựng đứng như muốn nổ tung.
"Hự... ah... hai người... định làm gì?"
Phuwin thào thào, hơi thở đứt quãng. Nhưng trong thâm tâm cậu, một sự thỏa hiệp nhục nhã đã bắt đầu nảy mầm. Cậu nhìn hai con cặc to lớn đang chĩa thẳng vào mặt mình, rồi lại nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng ngoài kia—nơi hàng chục gã đàn ông đang xếp hàng chờ đến lượt để cày xới cái lỗ nhị nát bấy của cậu.
Thà là hai đứa này... thà bị hai con cặc này nắc cho chết đi sống lại, còn hơn là phải làm cái bồn chứa tinh công cộng cho cả cái bar đó.
Nghĩ đoạn, Phuwin nhắm nghiền mắt, tự giác dạng rộng hai chân ra, phơi bày cái lỗ hậu sưng tấy, đỏ rực và tràn trề dấu vết tàn phá.
"Hự... ah... sướng..."
Hai gã đàn ông nhìn thấy sự mời gọi dâm loàn của "con đĩ thanh cao" thì cười rộ lên đầy đắc ý. Một gã nhào tới, nắm lấy hai chân Phuwin bẻ gập lên ngực rồi đâm sầm con cặc vào thâm cung nhầy nhụa. Gã còn lại thì không đợi được, lập tức banh miệng cậu ra, nhét khí vật của mình vào tận cuống họng, bắt cậu phải phục vụ cả hai đầu cùng một lúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co