☆ Đối kháng
"Đó là con của tôi, tại sao phải đưa cho người khác?" Jin cảm thấy toàn thân lạnh như băng, lúc nói chuyện bờ môi run rẩy, cậu là vì đứa bé này mới lưu lại, giờ con bị đưa đi rồi, vậy cậu ở đây còn nghĩa gì. Điền Vân Sơn chẳng quan tâm tới những điều này, Jin hòa hoãn cảm xúc, "Tôi chưa được nhìn nó một lần, Điền bộ trưởng, ngài nói cho tôi biết bọn hô ở đâu, tôi đưa đứa bé cho mẹ tôi được chứ?"
"Seokjin, cậu thương con nít là chuyện tốt, qua một thời gian ngắn cậu có thể cùng Jung Kook đi bệnh viện, sinh con của chính hai đứa. Như vậy đứa bé mới được quan tâm danh chính ngôn thuận."
"Danh chính ngôn thuận?" Jin cảm thấy máu mình sôi trào, tay chân càng không ngừng run rẩy, "Đứa bé không danh chính ngôn thuận hả? Chẳng lẽ cũng bởi vì không có huyết mạch Điền gia? Điền bộ trưởng ngài chớ quên, đứa bé là chính ngài kêu sinh, bây giờ, nó sinh ra lại trở thành đối tượng bị chỉ trích, ngài không biết là rất vớ vẩn sao?"
"Seokjin tôi hiểu tâm tình cậu, nhưng tôi nói thẳng cho cậu biết, ở trên đời này rất nhiều chuyện thân bất do kỷ." Điền Vân Sơn không nổi giận với sự chỉ trích của Jin, ngược lại như một trưởng bối khai đạo cậu, "Đứa bé còn sống là tốt rồi, còn hơn là không bao giờ thấy nó, không bằng ngẫm lại vì Jung Kook mà nó mới sống được."
"Dựa vào cái gì phải vì cậu ta!" Jin rốt cuộc bộc phát cảm xúc mãnh liệt, cậu là người, con của cậu cũng là người, tại sao phải tùy ý người khác bài bố! Tại sao phải vì con người khác mà hi sinh con của mình! Quan lớn thì sao? Có quyền thế thì thế nào? Cậu liều cái mạng này không được à? "Điền bộ trưởng, ngài đã bất nhân cũng đừng trách tôi bất nghĩa, ngài không sợ Jung Kook biết mọi chuyện sao? Bây giờ tôi sẽ nói cho hắn, cha của hắn vì con mình mà làm cái gì?" Jin nói xong, hướng ra cửa phòng.
Điền Vân Sơn lại không chút hoang mang: "Seokjin, cậu đi ra ngoài rồi, nhất định sẽ phải hối hận."
Jin quay đầu lại vừa định nói "Không bao giờ", thì chứng kiến Điền Vân Sơn cầm súng trong tay dọa ngậm miệng lại. Cậu chẳng xa lạ gì với súng, nhưng những cái đó là đồ chơi, hoặc là hình 2D trên TV, mà cái trước mắt hiển nhiên là súng thật đạn thật. Jin cảm thấy hai chân như nhũn ra, đại não ông ông ông không ngừng, cậu không chút nào hoài nghi, nếu như mình mở cánh cửa ra, Điền Vân Sơn nhất định nổ súng.
"Jin, đừng khảo nghiệm sự chịu đựng của tôi, tôi nói rồi, vì con của mình, cái gì tôi cũng dám làm. Tại sao cậu cứ bức tôi làm vậy? Trong ấn tượng của tôi, cậu là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Cậu lại đây ngồi xuống hảo hảo suy nghĩ, muốn chết không minh bạch, hơn nữa liên lụy cha mẹ và huynh trường, hay là quên đứa bé kia, cùng Jung Kook sống chung? Cậu cân nhắc kĩ đi." Điền Vân Sơn cầm súng đến trước mặt Jin, cố tình đem họng súng nhắm ngay Jin.
Jin dựa vào cửa, tưởng tượng trong họng súng bay ra một viên đạn, viên đạn xé gió gào thét xuyên thấu qua cổ mình ······ máu tươi từ động mạch phun ra, bốc lên cả khói trắng. Không bao lâu, thân thể cậu nghiêng ngã, mắt trái chảy máu, đỏ rừng rực một mảnh. Chỉ còn lại mắt phải, nhìn xem Điền Vân Sơn đánh chết đứa bé khóc đến tê tâm liệt phế, rồi ném vào ngực cậu, máu của đứa bé phủ hết cả lên mắt phải ······ cậu giật mình, sau đó bắt đầu đánh nấc.
"Điền bộ trưởng, nấc ······ tôi, tôi sẽ hảo hảo sống cùng Jung Kook, nấc ······, hảo hảo sống."
"Vậy là được rồi." trên mặt căng cứng lộ ra một nét cười như có như không, Jin thấy càng thêm kinh hồn táng đảm. Cậu dùng sức lui thân thể về sau, lui đến khi hai chân vấp cùng một chỗ ngã trên mặt đất.
"Điền bộ trưởng" nếu như có thể nói, Jin thật sự sẽ quỳ trên mặt đất khẩn cầu Điền Vân Sơn, "Điền bộ trưởng, nấc ······ mọi chuyện tôi đều nghe ngài, đừng, đừng, đừng tổn thương đứa bé kia, tôi cầu van xin ngài. Nấc ······ tôi thật sự đều nghe theo ý ngài."
"Ừm." Điền Vân Sơn vươn tay làm bộ muốn kéo cậu lên, Jin lại hoảng sợ mà trợn to hai mắt, tay đè xuống đất từng bước một lui về sau.
Điền Vân Sơn ngồi xổm nhìn thẳng Jin, tay cầm lấy súng tùy ý khoác lên trên đầu gối. "Được rồi, nhanh đi ăn cơm đi, đừng để mọi người đợi. Jin, thật ra tôi không muốn bức cậu, cậu phải biết, người muốn sống phải tuân thủ quy tắc trò chơi. Cậu gương mẫu, tôi tất nhiên sẽ khen ngợi, đem những thứ sở hữu cho cậu, quyền lợi, tiền tài, thanh danh, địa vị, những cái này ngay tại trước mắt, cậu muốn thấy chúng nó trôi đi hay là nắm lấy trong tay đây?"
"Nắm, Nắm lấy ······" đầu lưỡi Jin run lên, ngửa đầu nói quyết định vớe Điền Vân Sơn. Cậu tựa như một tiểu động vật vô gia cư lang thang, vào mùa đông khắc nghiệt xuyên thẳng qua dòng người chen chúc, còn tránh né cỗ xe, tránh né đuổi đánh của loài người. Ánh mắt vốn ôn nhuận nay chứa đầy sợ hãi, bởi vậy không biết biểu đạt thế nào nên cậu nguyện ý hết thảy đều nghe theo Điền Vân Sơn an bài. Cậu thật sự là quá sợ hãi, ngắn ngủn vài phút cậu tưởng mình đã chạy một vòmg quanh hồ. Nếu như không phải hôm nay Điền Vân Sơn cầm súng chỉ vào cậu, chỉ sợ vĩnh viễn sẽ không biết mình trước khi tử vong lại nhu nhược như thế, nhu nhược đến đánh mất tự tôn, đánh mất lý trí, đánh mất kiêu ngạo của mình.
Nhưng mà không đợi Jin nói cho hết lời, Jung Kook ở bên ngoài gõ gõ cánh cửa. "Ba, tới giờ cơm rồi."
Jin nghe cửa phòng mở một khắc này, có cảm giác cứu chuộc. Cậu "Xoát" vội đứng lên, Điền Vân Sơn sửa sang lại tốt quần áo, nhét súng vào trong ngăn kéo, sau đó thu liễm thần sắc, đem hộp khăn tay trên mặt bàn ném cho Jin, Jin sửng sốt một chút, thấy Điền Vân Sơn làm động tác chà lau mới hiểu được, đầu mình ra đầy mồ hôi.
Đợi Jin lau sạch sẽ mồ hôi, Điền Vân Sơn mới mở cửa. Jung Kook tiến vào, hơi oán trách, "Cha, hai người đang làm gì vậy? Tại sao lâu như thế mới mở cửa."
Điền Vân Sơn quay người cười ha hả nói: "Cha đang cùng Jin thương lượng vài chuyện, con cũng biết, cậu ấy vì chiếu cố con mà làm trễ nãi một năm công tác."
Điền Vân Sơn cười nhìn về phía Jin, giọng nói kia biểu lộ kia tư thái kia, cực kỳ giống một trưởng bối quan tâm vãn bối.
"Thì ra là thế, trách không được lâu như vậy." Jung Kook thoải mái cười cười, "Ba cũng đừng để cho Jin làm công việc điên cuồng, con còn muốn mỗi ngày về nhà đều có thể nhìn thấy cậu ấy."
Điền Vân Sơn biết rõ những lời này của Jung Kook là nói giỡn, nhưng vẫn cảm thấy lo lắng. Cảm tình Jung Kook đối với Jin so với ông tưởng tượng hơn rất nhiều, ông phải nghĩ biện pháp để cho Jin đều hết hy vọng với những chuyện khác, mà đem tâm tư đặt trên người Jung Kook.
"Sao vậy? Không thích à?" Jung Kook xem Jin đứng ở trong góc nhỏ không ra, cho rằng cậu xấu hổ trước mặt Điền Vân Sơn, liền cười nói, "Hoặc là cậu dưỡng tôi cũng được, ngược lại tôi rất thích mỗi ngày ở trong nhà vẽ tranh, vẽ bản đồ, chăm sóc con."
Jung Kook nói những lời này, cơ hồ dán lên lỗ tai Jin, hắn cảm nhận rõ ràng thân thể Jin đang phát run, vì vậy kinh ngạc nhìn cậu, sau đó lại đưa ánh mắt chuyển hướng về phía Điền Vân Sơn. Điền Vân Sơn ho một tiếng, xem như cảnh cáo Jin, Jin lại như bị cái gì kích thích, sắc mặt mới hòa hoãn, lại trắng bệch. Điền Vân Sơn hết cách, không thể làm quá mức trước mặt Jung Kook, đành phải tìm lời nói chuyển hướng. "Jung Kook, có phải Đình Đình đang gọi ăn cơm không, nhanh xuống đi, bằng không gia gia sốt ruột."
%ڰ-5
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co