Truyen3h.Co

solnic | mémoire

say

minnyneh

trần phong hào không thích giao du với người khác, nhưng anh lại có một vài người bạn tri kỉ. và anh luôn thầm cảm ơn ông trời về điều đó.

nếu như ví nguyễn thái sơn là mặt trời sưởi ấm cuộc đời anh, thì những người bạn kia chẳng khác nào mặt trăng và ngôi sao trên trời, nhẹ nhàng dẫn đường chỉ lối cho anh những khi anh trở nên mất phương hướng.

tỉ như lúc này đây.

trần phong hào đang ngồi nhấm nháp ly martell trên quầy, giữa tiếng nhạc xập xình và ánh đèn chớp nháy liên tục. anh vốn không thích lui tới những địa điểm ăn chơi thác loạn, cũng chẳng ưa gì cái vị đắng nghét mà cái thứ chất lỏng đắt đỏ này mang lại. nhưng anh cần nó, như một cách để khoả lấp những lỗ hổng trong tâm hồn.

gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, áo sơ mi trắng được tháo hai nút khiến anh trở thành con mồi của một vài kẻ đi săn đói khát nơi đây.

"chào người đẹp, có phiền không khi tôi muốn mời em một ly?"

trần phong hào nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh mình. đường nét thanh tú và sự kiều diễm của anh khiến tên đó chẳng thể cầm nổi lòng mình. kẻ đó tiến tới, một tay ôm lấy eo anh kéo sát lại gần mình, định bụng tán tỉnh người đẹp đôi ba câu thì bị anh đẩy mạnh ra, khiến hắn ta từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận.

"cút!"

giọng anh lè nhè, khản đặc vì đã uống quá nhiều rượu. người đàn ông tiến tới nắm chặt cổ tay anh, đè nghiến anh vào thành bàn, lưng bị va đập khiến anh nhăn mày khó chịu. chợt một cú đấm giáng thẳng vào mặt khiến hắn ta loạng choạng ngã ra đất. thấy có máu chảy, tên đàn ông toan đứng dậy gào lên chửi bới, nhưng khi biết được chủ nhân của nó thì hoảng sợ bỏ chạy mất tăm.

"hiếu đấy à?"

trần minh hiếu, một người em của anh, nhỏ tuổi mà tài năng cực kì. minh hiếu đang là một rapper có sức ảnh hưởng cực lớn với giới trẻ hiện nay.

"nay em diễn ở đây hả?"

"không phải." - minh hiếu cười xoà, tay kéo ghế ngồi xuống cạnh phong hào. "quán bar này là em và tụi gerdnang mở chung. nay em hẹn bạn qua chơi thôi."

"ra vậy. mấy đứa giỏi ghê ta." anh bật cười, tiếp tục nốc rượu trong ánh nhìn đầy hoang mang của người em mình. gã nhớ, người anh này của gã không biết uống rượu.

"anh, anh lại nhớ người kia à?"

"đã bao giờ anh quên được đâu."

anh chống một tay lên cằm, đoạn để chiếc ly đã cạn sang một bên. minh hiếu theo hướng tay của anh mới để ý, anh đã uống gần cả chục ly rồi.

"anh, anh uống nhiều quá rồi đó."

"đâu có, anh mới đến mà."

"cả một đống thế kia mà anh còn không nhiều? lại còn toàn gọi mấy loại nặng đô, anh không thiết sống nữa hả?!" - minh hiếu gắt lên. nắm chặt lấy cổ tay phong hào, hòng ngăn không cho anh uống tiếp.

"đ-đau anh..."

gã nhận ra hành động có phần quá khích của mình, liền buông tay anh ra, nhìn anh xoa lấy cổ tay liền thở dài.

"cũng biết đau, vậy mà không biết buông!"

buông..?

trần phong hào cũng đã từng thấy bản thân mình thật nực cười khi cứ mãi níu kéo một đoạn tình cảm vô vọng. anh cũng đã từng muốn buông bỏ, nhưng nói thì luôn luôn dễ hơn làm. anh nhận ra cả lý trí và trái tim mình đều không thể ngừng nhớ đến hắn. tình yêu anh dành cho hắn, từ lâu đã hoà vào máu thịt và linh hồn anh, không thể tách rời.

"hiếu, mọi người đến đông đủ rồi. ơ anh hào, anh làm gì ở đây vậy?"

giọng nói vừa cất lên khiến gương mặt minh hiếu giãn hẳn ra, trong đôi mắt chỉ toàn sự cưng chiều và yêu thương.

"chào khang. không có gì đâu, anh chỉ là ghé uống chút thôi rồi về ấy-"

có bước chân chạy đến bên cạnh bảo khang. giữa cơn say váng vất, trần phong hào vẫn chẳng thể nào quên được nét cười rực rỡ đó. anh gọi hắn là mặt trời quả thật chẳng sai. hắn ấm áp và dịu dàng, nhưng cũng quá đỗi chói chang và xa tầm với.

nguyễn thái sơn của anh.

không muốn để hắn nhìn thấy dáng vẻ lúc này của mình, trần phong hào gục mặt xuống bàn, trái tim vẫn không ngừng run rẩy khi giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai. thì ra, anh vẫn còn nhớ hắn nhiều lắm, nhiều hơn anh đã tưởng.

"để em đưa anh hào về cho."

mái đầu hồng nổi bật, lê quang hùng xuất hiện như một vị cứu tinh.

-

tay một cốc nước chanh ấm do quang hùng pha, phong hào đã tỉnh táo hơn đôi chút, hay đúng hơn là đã bị ép buộc phải tỉnh táo từ lúc gặp lại hắn. anh chỉ sợ trong một phút không thể kiềm lòng, anh sẽ chạy tới chất vấn hắn. tại sao lại hắn xuất hiện tại đó? bằng cách nào mà hắn thân thiết với minh hiếu và bảo khang như vậy?

hàng vạn câu hỏi chạy dọc trong đầu anh.

"anh không sao chứ?"

quang hùng thấy anh thất thần, lo lắng hỏi thăm.

"anh ổn."

"anh quen jsol, nguyễn thái sơn đúng không? hai người có chuyện gì hả?"

hùng thấy trong ánh mắt của anh là sự hoang mang, như thể cậu đã nói điều gì đó không nên. khoảnh khắc khi cậu dìu anh bước qua hắn để ra khỏi quán rượu, cậu đã cảm nhận được cái gồng mình của anh, anh siết chặt lấy bàn tay cậu lúc đó, như thể ngăn cản bản thân làm điều gì đó ngu ngốc vậy.

"anh... anh..."

anh nắm chặt đôi bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. anh biết phải trả lời như thế nào đây? anh với sơn là người yêu? không thể nào. người yêu cũ? cũng không phải. anh và hắn chưa từng hết thương nhau, chỉ là hắn quên mất anh thôi, quên cả đoạn tình cảm suốt mấy năm trời.

cậu thấy rõ sự bối rối của anh, không muốn ép buộc người đối diện, liền bảo anh lên phòng nghỉ ngơi. nhìn bóng lưng anh khuất dần, cậu thở dài.

rốt cuộc anh ấy đang giấu điều gì cơ chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co