Chapter 32: Something Off
Phòng sinh hoạt chung của Gryffindor vẫn ồn ào như mọi khi.
Tiếng cười, tiếng nói, tiếng ghế kéo.
⸻
"...Nghe nói Diggory vừa tỏ tình với con bé Ravenclaw đó."
⸻
Giọng George vang lên từ phía đối diện, nhẹ như một câu chuyện phiếm.
⸻
Fred không phản ứng ngay.
⸻
"...Thì sao?"
⸻
George nhún vai.
"Thì—cũng hợp mà. Kiểu hắn với—"
⸻
"Em im được không?"
⸻
Không khí khựng lại.
⸻
George nhướng mày.
"...Gì cơ?"
⸻
Fred ngồi thẳng dậy, ánh mắt khó chịu hơn mức cần thiết.
⸻
"Anh bảo là im đi."
⸻
"...Em chỉ đang nói chuyện thôi."
⸻
"Thì đừng nói nữa."
⸻
Giọng Fred không lớn.
Nhưng gắt.
⸻
Không giống bình thường.
⸻
Một khoảng im lặng rơi xuống giữa hai người.
⸻
George nhìn cậu kỹ hơn.
"...Có chuyện gì à?"
⸻
Fred quay đi ngay.
"Không có gì."
⸻
"Trông anh như có đấy."
⸻
"George—"
⸻
Giọng cậu hạ xuống.
"Để anh yên."
⸻
Lần này—
George không hỏi thêm.
Chỉ nhìn cậu thêm một giây, rồi quay đi.
⸻
Fred ngồi lại một mình.
⸻
Căn phòng vẫn ồn.
⸻
Nhưng cậu không để ý.
⸻
Cậu thò tay vào túi áo, lôi ra một mảnh giấy gấp đôi—bản phác thảo dở dang cho một trò đùa mới.
⸻
Mực còn chưa khô hẳn ở vài chỗ.
Những dòng ghi chú viết vội, nguệch ngoạc.
⸻
Fred mở ra.
Nhìn.
⸻
Rồi lật ngược lại.
⸻
Thêm một nét.
Xoá đi.
⸻
Ngòi bút dừng giữa chừng.
⸻
"...Chết tiệt."
⸻
Cậu khẽ lẩm bẩm.
⸻
Không phải vì ý tưởng dở.
⸻
Mà vì—
cậu không tập trung nổi.
⸻
"...Diggory..."
⸻
"...Ravenclaw..."
⸻
Những từ rời rạc vẫn trôi qua đầu cậu—
và ở lại lâu hơn mức cần thiết.
⸻
Fred siết nhẹ tờ giấy trong tay.
⸻
⸻
Buổi tập quidditch chiều hôm đó diễn ra tệ hơn bình thường.
⸻
Fred bay thấp hơn.
Chậm hơn.
Đập trượt một quả bóng mà bình thường cậu không bao giờ bỏ lỡ.
⸻
"WEASLEY!"
⸻
Giọng Oliver Wood vang lên từ dưới sân.
⸻
"CẬU ĐANG LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ?!"
⸻
Fred không đáp.
⸻
"TẬP TRUNG VÀO!"
⸻
"...Vâng."
⸻
Nhưng không khá hơn.
⸻
Đầu óc cậu—
vẫn kẹt ở một chỗ.
⸻
Diggory.
⸻
Annetta.
⸻
"...Hợp mà."
⸻
Fred nghiến nhẹ răng.
⸻
⸻
Buổi tập kết thúc.
⸻
Fred rời sân sớm.
⸻
Trên hành lang, cậu suýt đâm phải ai đó.
⸻
"...Xin lỗi."
⸻
Giọng quen thuộc.
⸻
Cedric Diggory đứng trước mặt cậu, lùi lại một bước.
⸻
Fred gật đầu.
"...Không sao."
⸻
Một nhịp dừng.
⸻
Cedric gật nhẹ, lịch sự như mọi khi.
⸻
Rồi bước đi tiếp.
⸻
Fred đứng lại.
⸻
Ánh mắt dõi theo thêm một giây—
lâu hơn bình thường.
⸻
"...Ổn thật."
⸻
Cậu lẩm bẩm.
⸻
Không rõ đang nghĩ gì.
⸻
Chỉ biết—
cảm giác khó chịu không giảm.
⸻
⸻
"...Thôi kệ."
⸻
Fred bước nhanh hơn.
⸻
"Chỉ hỏi thôi."
⸻
"Không phải chuyện của mình."
⸻
"Chẳng liên quan gì."
⸻
Cậu lặp lại trong đầu.
⸻
Nhưng bước chân—
vẫn hướng về một nơi.
⸻
⸻
Annetta ở gần Black Lake.
⸻
Cô ngồi dưới một gốc cây, lưng tựa nhẹ vào thân, ánh mắt hướng ra mặt nước phẳng lặng.
⸻
Gió lướt qua—
làm mặt hồ gợn lên những vòng sóng nhỏ.
⸻
Không gian yên tĩnh đến mức—
những suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn.
⸻
Fred nhìn thấy cô từ xa.
⸻
Chậm lại một nhịp.
⸻
Cảnh đó—
không giống những gì cậu quen thuộc về cô.
⸻
Một giây.
⸻
Rồi cậu vẫn bước tới.
⸻
"Bồ."
⸻
Annetta quay lại.
"...Fred."
⸻
"Nghe nói Diggory tỏ tình bồ."
⸻
Câu hỏi buột ra nhanh hơn dự định.
⸻
"...Ừ."
⸻
Một tiếng nhẹ.
⸻
Fred gật đầu.
⸻
"Ừ. Trông cũng... hợp."
⸻
Nghe ổn.
⸻
Nhưng không thật.
⸻
Một khoảng lặng.
⸻
"...Nhưng tớ từ chối rồi."
⸻
Fred khựng lại.
⸻
"...Gì cơ?"
⸻
"...Tớ từ chối."
⸻
Lần này—
rõ ràng.
⸻
Một giây.
⸻
Hai giây.
⸻
"...À."
⸻
Ngắn.
⸻
Nhưng đủ để—
mọi thứ trong người cậu dịu xuống.
⸻
Nhẹ đi.
⸻
Không rõ vì sao.
⸻
Fred nhìn cô thêm một giây.
⸻
"...Tưởng bồ sẽ thích kiểu người như hắn."
⸻
Annetta nhướng mày.
⸻
"Kiểu người như hắn là kiểu gì?"
⸻
Fred khựng lại.
⸻
"...Không biết."
⸻
Cậu nhún vai.
⸻
Như thể không quan trọng.
⸻
Nhưng rõ ràng—
không phải vậy.
⸻
Một khoảng lặng ngắn.
⸻
Fred không rời đi ngay.
⸻
"Bồ hay ra đây à?"
⸻
"...Thỉnh thoảng."
⸻
"Chỗ này yên tĩnh thật."
⸻
"...Ừ."
⸻
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một chút—
nhưng không có gì rõ ràng.
⸻
Chỉ là—
không ai muốn kết thúc trước.
⸻
⸻
"...Thôi, tớ đi đây."
⸻
Fred nói cuối cùng.
⸻
Nhưng không quay đi ngay.
⸻
Chỉ đứng đó thêm một nhịp—
⸻
rồi mới rời đi.
⸻
⸻
Hành lang tối hơn khi cậu quay lại.
⸻
Fred bước chậm hơn.
⸻
Không còn vội như lúc trước.
⸻
"...Kỳ thật."
⸻
Cậu lẩm bẩm.
⸻
Đêm xuống.
⸻
Cậu nằm xuống giường.
⸻
Nhắm mắt.
⸻
Nhưng không ngủ.
⸻
Cái tên đó lại hiện lên.
⸻
Diggory.
⸻
Rồi—
⸻
biến mất.
⸻
Thay vào đó—
⸻
là cô.
⸻
Fred mở mắt.
⸻
Nhìn trần nhà.
⸻
Im lặng.
⸻
"...Phiền thật."
⸻
Giọng rất khẽ.
⸻
Nhưng lần này—
cậu không phủ nhận nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co