Truyen3h.Co

Somehow [FRED WEASLEY x OC]

☃️Chapter 7: The First Snow

bonniudayyy

Buổi sáng hôm đó bắt đầu như mọi ngày khác.

Cho đến khi tuyết rơi.

Ban đầu chỉ là vài bông nhỏ, lơ lửng ngoài cửa sổ lớp học, tan đi ngay khi chạm vào mặt kính.

Rồi dần dần

nhiều hơn.

Tiếng xì xào lan khắp lớp.

"Này, nhìn kìa"

"Có tuyết!"

Annetta ngẩng đầu lên.

Bên ngoài, bầu trời xám nhạt, và những bông tuyết trắng bắt đầu phủ kín khoảng không.

Giáo sư phía trên bục giảng dừng lại một nhịp, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một khoảng im lặng.

"...Thôi được rồi," ông nói.
"Các trò có thể về sớm."

Không cần nói thêm.

Cả lớp gần như bật dậy cùng lúc.

Tiếng ghế kéo, tiếng cười nói, tiếng bước chân dồn dập.

Annetta không vội.

Cô thu dọn sách vở chậm hơn thường lệ.

Khi bước ra ngoài, sân trường đã phủ một lớp trắng mỏng.

Học sinh đổ ra khắp nơi.

Tiếng cười vang lên, phá vỡ không khí tĩnh lặng thường ngày.

Annetta dừng lại.

Một bông tuyết rơi xuống mu bàn tay cô

tan ra ngay lập tức.

Cô nhìn xuống.

Rồi ngẩng lên.

Tuyết vẫn rơi.

Nhẹ, đều, và yên tĩnh.

Annetta đứng yên ở đó lâu hơn cô nghĩ.

"Bồ chưa từng thấy tuyết à?"

Giọng nói vang lên bên cạnh.

Cô quay đầu lại

và bắt gặp Fred Weasley.

"...Rồi," cô đáp.

Fred nhìn cô một giây.

Rồi khẽ cười.

"Ừ."

Không hỏi thêm.

Chỉ đứng đó, một khoảng cách vừa đủ.

Gió lạnh lướt qua.

Annetta khẽ rùng mình.

Những ngón tay bắt đầu lạnh đi, dù cô không để ý.

Một vật gì đó bay qua

cô vô thức bắt lấy.

Một chiếc khăn len.

Annetta chớp mắt.

"Bồ nên dùng cái đó," Fred nói.

"...Tớ không cần."

Fred nhún vai.

"Ừ, tuỳ bồ."

Cậu quay đi trước.

Không chờ cô trả lại.

Annetta nhìn chiếc khăn trong tay.

Một giây.

Rồi vẫn cầm.

"ANNIE!"

Giọng Elio vang lên từ phía xa.

Annetta quay lại.

Lucien và Elio đang đứng ở bậc thềm, vẫy tay.

"Lại đây!" Elio gọi.

Annetta bước tới.

"Bọn tớ tưởng bồ đứng đấy đến tối luôn rồi," Lucien nói.

"...Chỉ là nhìn thôi," cô đáp.

Elio nhìn cô thêm một nhịp.

"Bồ đang cầm cái gì đấy?"

Annetta liếc xuống.

"...Không có gì."

"Nghe đáng nghi đấy," Lucien nói.

Annetta không trả lời.

Một quả cầu tuyết bay ngang qua họ.

Rồi—

một quả khác.

Tiếng cười bùng lên khắp sân.

"Ồ không," Elio nói.
"Chiến tranh rồi."

Lucien nhếch môi.

"Trông vui đấy."

Annetta nhìn quanh.

Học sinh chia thành từng nhóm

ném tuyết, chạy, cười.

"...Trẻ con," cô nói.

Hai phút sau

BỤP.

Một quả tuyết bay thẳng vào vai cô.

Im lặng.

Annetta quay đầu lại.

Xa xa—

Fred đứng đó.

Nhếch cười.

Một nhịp.

Annetta cúi xuống.

Nắm một nắm tuyết.

Nắn lại

rồi ném.

BỤP.

Chính xác.

Trúng thẳng.

Fred đứng hình một giây.

George bật cười phía sau cậu.

"Bồ vừa" Fred bắt đầu.

"Xin lỗi," Annetta nói.

Một nhịp.

Cô ném thêm quả nữa.

Elio bật cười lớn.

"Đấy! Tớ biết mà!"

Lucien lắc đầu, nhưng cũng cười.

"Chào mừng đến với chiến tranh, Annie."

Tuyết bay khắp nơi.

Tiếng cười vang lên.

Annetta không dừng lại.

Tóc cô dính tuyết.

Má cô ửng đỏ vì lạnh.

Và lần đầu tiên

cô cười.

Một nụ cười nhẹ, nhưng thật.

Ở phía bên kia

Fred nhìn thấy.

Và không nói gì.

Chỉ khẽ cười.

Phòng sinh hoạt chung Ravenclaw - buổi chiều tối

Cánh cửa khép lại phía sau.

Không khí ấm áp bao trùm ngay lập tức.

Annetta khẽ rùng mình, hơi lạnh vẫn còn bám trên áo choàng.

Elio thả người xuống ghế gần lò sưởi.

"Cuối cùng cũng sống lại rồi."

Lucien ngồi xuống đối diện.

"Bồ nói như thể bồ vừa trải qua chiến tranh vậy."

"Thì cũng gần thế," Elio đáp.

Annetta đứng gần lò sưởi, đưa tay ra hơ ấm.

Những ngón tay vẫn còn đỏ vì lạnh.

Chiếc khăn len vẫn nằm trong tay cô.

Lucien để ý thấy.

"...Cái đó," cậu nói,
"không phải của bồ."

Annetta nhìn xuống.

"...Không."

Elio nghiêng đầu.

"Ồ?"

Annetta đặt chiếc khăn xuống cạnh mình.

"Của một người đưa."

"Người nào?" Elio hỏi ngay.

"...Không quan trọng."

Lucien nhướn mày.

"Có chắc không?"

"...Có."

Elio chống cằm.

"Để tớ đoán nhé," cô nói.
"Đầu đỏ."

Im lặng.

Annetta không trả lời.

Lucien bật cười khẽ.

"Khoanh vùng nhanh thật."

"Không khó," Elio nói.
"Ở ngoài sân nãy giờ chỉ có một đứa như thế thôi."

"...Hai đứa đang suy diễn."

"Bọn tớ đang quan sát," Lucien đáp.

Elio nghiêng người về phía trước.

"Annie, bồ quen cậu ta từ trước à?"

Annetta im lặng một giây.

"...Không hẳn."

"'Không hẳn' là sao?" Lucien hỏi.

"...Bọn tớ từng học chung một tiết."

"Chỉ thế thôi?" Elio hỏi.

"...Chỉ thế thôi."

Một khoảng dừng.

Lucien nhìn cô.

"Thế mà bồ ném tuyết trúng cậu ta như thể có thù từ kiếp trước vậy."

Elio bật cười.

Annetta liếc hai người họ.

"...Tớ chỉ nhắm đúng mục tiêu thôi."

"Ừ," Lucien gật đầu.
"Rất đúng."

Elio vẫn chưa buông tha.

"Còn cậu ta thì sao?" cô hỏi.
"Bồ nghĩ gì về cậu ta?"

Một nhịp im lặng.

Annetta nhìn vào ngọn lửa.

"...Phiền phức," cô nói.

Lucien cười nhẹ.

"Nhưng—" Elio nghiêng đầu,
"không hẳn là tệ, đúng không?"

Annetta không trả lời ngay.

Cô nhớ lại—

tuyết rơi,
chiếc khăn,
và nụ cười của cậu ta.

"...Không tệ," cô nói.

Elio mỉm cười.

Lucien liếc sang.

"Ghi nhận."

"...Đừng có ghi chép gì hết."

Elio bật cười.

"Muộn rồi."

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi.

Bên trong, lò sưởi cháy đều.

Và lần đầu tiên

Annetta không né tránh những câu hỏi như thế nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co