Truyen3h.Co

sonbinh☆dilemma☆

13. abyss

urluvelly

bất luận đã có chuyện gì xảy ra trong kì nghỉ chóng vánh vừa qua, sinh viên đại học đều phải trở lại guồng quay thi cử cuối cùng của năm, thành công và xuân bách cũng thế, mà thái sơn lẫn phong hào đều vậy. 

có điều, khó có thể làm ngơ cái không khí nặng nè, u uất bao trùm cả trường bấy giờ. vốn môi trường sư phạm luôn tràn ngập chuỗi thanh âm cao ngất, vậy mà lại có thể vụt mất những câu chào hỏi phần khởi trước cổng trường, tràng cười vui vẻ ngày hội ngộ cũng tiêu tan thành mây khói, cũng chẳng phát ra những lời ca thán bất tận vì bài kiểm tra không đạt như trước kia nữa.

chẳng ai bảo ai, toàn tâm toàn ý đều dành những giây phút mặc niệm, tưởng nhớ đến người giảng viên tận tuỵ bao năm với nghề, với sinh viên, với trường đại học này.

dạo gần đây bọn sinh viên không còn phải xem người ta yêu đương trên giảng đường, đổi lại là hình ảnh thái sơn lập tức bay biến ngay khi vừa nghe tiếng chuông hết giờ kiểm tra, là phong hào tay xách nách mang dọn dẹp phòng làm việc của người thầy đáng kính, là xuân bách cùng thành công tất tả ngược xuôi hỗ trợ công việc liên quan đến giảng viên còn tồn đọng. 

thật sự phải ba đầu sáu tay, vừa chiến đấu với những bài kiểm tra khó nhằn, vừa bận bịu thay phiên nhau đến phụ giúp nơi nhà tang lễ, cũng là nơi để những người yêu quý nguyên bình đến đưa tiễn anh về nơi thiên đường.

cho dù đã dụng hết sức lực, thái sơn vẫn cảm thấy bản thân không thể quán xuyến, đành phải cầu cứu đình dương giúp đỡ. như đã nói, đình dương cùng trường linh, không chỉ là bạn thân thuở cấp sách đến trường của hồng sơn, mà còn là những đứa học trò ngoan ngoãn, một lòng một dạ vì thầy giáo nguyên bình của mình. 

thế nên cũng rõ được chúng nó đã phải sốc đến mức nào khi hay tin dữ, đứa nào đứa nấy giờ đây chỉ còn đau thương thể hiện, chẳng thể oán trách được ai, nếu có thì cũng chỉ dám hận ông trời đã quá cay nghiệt với người anh nhân đức như thế. 

giờ đây tay chân lăng xăng, cả hai đứa nó tất tả phụ giúp lóng ngóng mà tiếp khách nơi lễ tang, còn phải đốc thúc trông chừng hồng sơn bất động, thân thể vẫn đầy thương tích, chỉ ngồi đó xếp bằng ngắm mãi di ảnh nguyên bình.

từ ngày hôm ấy, hồn nơi hồng sơn thực sự đã rời khỏi thân xác khô cằn mà bỏ đi, lời nó nói ra hoàn toàn là đổ lỗi cho bản thân, ai cũng nghĩ nó cơ hồ dã mất trí, muốn cứu chữa chỉ có thể cầu xin ác thần tha mạng, đừng giày vò nữa mà thôi. 

chỉ trong một ngày, cũng phải trăm lần hồng sơn cự tuyệt cuộc đời, từ bỏ sự sống, nhất quyết muốn đi theo nguyên bình, khiến thái sơn lẫn xuân bách thật sự khổ sở, thiếu điều chỉ còn quỳ lạy van xin là chưa thử, nhưng có làm thì cũng chẳng ăn thua.

nơi chốn nhà đãi khách đến thăm viếng đang vô cùng đông đúc, phạm hoàng khoa từ ngoài cửa lớn xông đến trước mặt hồng sơn mà hùng hổ nắm lấy cổ áo lôi nó dứng dậy. nghĩ xem một người ở độ tuổi trung niên lại có thể tấn công thanh niên non trẻ như thế, thì ông ta đang phải phẫn nộ đến mức nào và cậu trai kia tiều tuỵ ra làm sao, mới để cái cớ sự này xảy đến. 

đối với cơn tuôn xả phẫn uất từ vị tiền bối họ phạm, hồng sơn vẫn trơ ra mặc người lay động, im lặng không hé nửa lời.

"tôi đã bảo cậu thế nào? hãy để nguyên bình được sống với ước mơ của mình nhưng giờ thì sao? đến cả sự sống của nó cũng bị cậu tước đoạt!"

tiếng la hét bên ngoài đánh động thái sơn đang phụ giúp phong hào bưng rượu rót trà cũng đành bỏ dở mà chạy đến, cảnh tượng trước mắt quá hỗn độn khiến nó đã đến nơi nhưng vẫn phải e ngại dừng chân. 

khoẻ mạnh như đình dương cũng không thể ngăn chặn được hành vi lỗ mãng của người thầy mất trò mà ai cũng biết rằng hoàng khoa vốn xem nguyên bình như ruột rà, nên chẳng khác người cha mất đi đứa con mình yêu thương là bao.

"thầy khoa, bình tĩnh đi ạ! đây là nhà tang lễ"

như gỡ được búi tơ vò tự tạo, thái sơn sực tỉnh, hớt hải chạy đến đem thân chắn giữa, buộc cuộc nội chiến hỗn loạn này lập tức chấm dứt. vừa thoát khỏi hai bàn tay cuồng nộ, đôi chân tê cứng đã lâu nơi hồng sơn mất sức ngã khuỵ, nó không ăn không uống đã nhiều ngày, bờ môi tái bệch đến nứt nẻ rướm máu đỏ sậm cũng dủ để thể hiện nó chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi.

"gia đình cậu thật tàn ác! nguyên bình đến bước đường này hoàn toàn là do bố mẹ cậu gây ra"

những câu từ mang ngữ điệu hàm hồ từ vị tiền bối trước mắt liên tục rủa xả khiến ai nấy gần đó đều mất hồn khiếp vía, vậy mà chẳng lời nào để hồng sơn phải bận tâm nửa chữ cho đến khi câu nói kia vừa dứt liền đem cái nhíu mày ngẩng đầu. nó vận mọi sức lực còn sót lại chống gối đứng lên, đem nghi vấn đến đối mặt mà thều thào từng chữ.

"thầy nói vậy là có ý gì? bố mẹ tôi thì có liên quan gì đến chuyện nguyên bình?"

đáp lại lời nó là khoé môi xếch lên cùng giọng cười khinh khỉnh, hồng sơn bị xoay như chong chóng quay mà vẫn non dạ dến thế. ngữ khí hoàng khoa biến đổi, chẳng màng đến xung quanh.

"cậu nghĩ sao khi trước mặt cậu, chỉ cần qua khúc cua là trạm thu phí, nhưng chiếc xe ấy lại xuất hiện đối diện bất thình lình như thế? chẳng có tài xế nào đem gan hùm để đi ngược chiều một đoạn đường dài và hẹp như vậy cả, nếu như không phải là có sắp đặt! nguyên bình sống trước giờ không gây thù chuốc oán với ai, người mang căm hận đến mức muốn nó chết đi như thế chỉ có nhà cậu mà thôi!"

"thầy khoa! xin thầy nhỏ tiếng thôi ạ"

phong hào ở bên trong ngóng chữ được chữ mất, trong lòng cảm thấy bất trắc không yên đành vội vàng chạy ra ngăn chặn vị giảng sư đang mất kiểm soát của mình. nó phải đưa người đã khuất ra lấy lý để vuốt xuôi thầy khoa, nguôi ngoai liền mau chóng đưa thầy vào trong.hoàng khoa cùng ánh mắt đả kích rời đi nhưng câu nghi vấn ấy vẫn ở lại, găm thẳng vào tâm tư hỗn độn của hồng sơn.

nó đem chữ nghĩa ra bóc tách mà so sánh sự việc, bản thân hôn mê hai ngày liền nên theo lời thái sơn, là bố mẹ nó đến đồn cảnh sát tiếp nhận hồ sơ và cũng là người đã xem qua camera hành trình trên xe lúc đó. 

việc họ đồng ý ký vào biên bản xác nhận vụ việc là tai nạn ngoài ý muốn, cũng không khiến nó phải nghi ngờ gì bởi vốn hồng sơn lúc đó cũng đã quá đau đớn khổ sở rồi. thần sắc nó biến dối, từ một người chẳng thiết tha cuộc sống dần trở nên sắc lạnh toan tính toàn tâm. 

thái sơn trông vậy có chút sợ hãi, đương định vỗ về em mình thì bất thình lình, hồng sơn ngã khụy rồi đột ngột bất tỉnh.

___

bệnh viện.

"do xúc cảm tăng vọt kèm toàn thân rơi vào trạng thái suy nhược, nên cơ thể không còn sức chống đỡ mới dẫn đến đình công như thế. truyền xong chai đạm này thì có thể về nhà tịnh dưỡng"

như trút bỏ được toàn bộ gánh nặng, thái sơn dạ vâng lời bác sĩ, ngồi phịch xuống ghế liền buông hơi thở dài. ngay cả bản thân nó còn mệt mỏi đến nhường này, mọi sự yên ổn chưa được bao lâu thì lại bị dồn ép đến nơi vách đá, cơ hồ chỉ cần đạp một cái liền rơi xuống nộp mạng mất xác. 

thái sơn đay hai bên thái dương đang bưng bưng đau nhức, thầm nghĩ cái chuyện nát bét này còn có thể cứu vãn nữa không.

sau ba ngày lo liệu tang lễ tiễn đưa nguyên bình, hồng sơn ấy vậy mà vẫn xách cặp táp đến trường khiến đồng nghiệp ngoài tiếp tục công việc cũng không ai dám động viên an ủi nó, bởi họ sợ nếu nhắc đến tên người giảng viên ấy lại có thể làm nó bật khóc không biết chừng. 

trái lại, mọi thứ đối với nó dường như vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu, như lúc vẫn có nguyên bình kề cạnh, theo đúng nghĩa den.

nếu hôm đó kết tiết sớm, nó vẫn như mọi lần mà ở trong xe chờ đến khi lớp của nguyên bình tan để đưa anh về. những hôm tăng ca, hồng sơn đều đặn trên tay hai phần đồ hấp cùng anh ăn đêm. 

trước kia nó vẫn luôn tình nguyện thức dậy trước nhất, đem yêu thương gửi vào hộp cơm trưa cho anh xách đến trường, và bây giờ vẫn như thế. 

mặc kệ ai xầm xì, hồng sơn vẫn chai lì ở nhà nguyên bình, nó không xê dịch bất cứ thứ gì, trừ nó ra thì đều nội bất xuất ngoại bất nhập. chắc trong mắt người khác, lê hồng sơn hẳn là kẻ tâm thần.

cũng được, vốn dĩ nó sống vì nguyên bình, chẳng vì ai khác ngoài anh.

sau nhiều giờ cặm cụi, mọi thứ trong căn nhà đều gọn gàng ngăn nắp, có điều lại sạch sẽ đến mức trông thật sự kì lạ. hồng sơn giờ đây đang ngồi nơi bàn làm việc của anh, lật từng trang nhật kí mang kỉ niệm của nguyên bình quay về.những nét chữ vui vẻ của người giáo viên hoạ trên trang giấy, kể về khoảnh khắc ngày ấy, có một cậu học trò chạy đến dãm dúi viên kẹo vào tay lại có thể khiến anh mỉm cười cả ngày, không giấu nổi sắc đỏ nơi lưỡng quyền, ngượng chín cả mặt khi nhóc ấy lén lút hôn vào má rồi chạy đi mất. 

những câu từ lãng mạn ngày mới yêu đương, cảm giác mãn nguyện của lần đầu tiên cũng được anh tỉ mỉ hết cả. nước mắt nó bắt đầu chảy dài khi vừa chạm đến chuỗi mảnh chuyện thống khổ, anh đã phải tuyệt vọng dến nhường nào dễ lựa chọn từ bỏ, bản thân đã khốn cùng ra sao khi một mình chống chọi với những thứ khiến cuộc đời anh trở nên khốn nạn. 

ấy vậy nhưng lúc nào kết thúc trang, anh đều nắn nót một dòng chữ, rằng "anh yêu lê hồng sơn."

cho đến ngày anh cho phép người khác bước vào cuộc đời mình, năm chữ đó được ngắn gọn thành "anh yêu em", dần dà lại thay bằng "anh nhớ em" và sau đó chỉ còn là dấu chấm kết câu.

bấy nhiêu đó cũng dù để hồng sơn phải cảm ơn thái sơn, bởi nó đã bạo gan tiến đến lấp cái khoảng trống ấy, cả cái vết thương lòng mà hồng sơn mang đến cho anh cũng được nó buộc phải ngấm thuốc, cơ hồ đã lành lặn trở lại.

ngày hồng sơn gặp lại anh, dòng chữ đã từ ưu phiền nối gót với cảm giác hoang mang, rằng có nên mạnh dạn đón nhận hạnh phúc, để rồi cũng cố gắng dồn hết can đảm mà trở về với người anh thật sự mong muốn yêu đương cùng, lại như những ngày xưa cũ, mang cả thảy chân thành và niềm tin đặt lại nơi ấy lần nữa. 

tim của hồng sơn quặn đau đến tưởng chừng hấp hối, chính nó đã đẩy anh đến với tử thần, một lần cắt đứt, một lần chấm dứt tương lai sáng sủa của người con trai thanh tú này.

mọi thứ trong cuộc đời ngô nguyên bình nếu có tên lê hồng sơn đều trở nên bi thương, đau khổ và nhọc nhằn đến vô tội vạ.

gập cuốn số dày cộm trên tay, nó nhìn về cạnh bên, bản thân đã tâm huyết chuẩn bị rất nhiều phương thức, mọi cách đều là mong đuổi kịp anh kẻo muộn.

hộp thuốc ngủ liều mạnh mà nó đã phải nhờ người quen mới có được, hay đơn giản hơn là lọ thuốc diệt cỏ, hay chỉ cần con dao sắc bén kia, vốn là chủ nhân của những vết sẹo lồi trên cơ thể nó, cái cảm giác từ từ ấy có thể giúp nó ôn lại kỉ niệm trước khi lên thiên đàng tìm kiếm bóng hình anh, dằn vặt đau đớn hơn cũng có thể xoá bỏ lỗi lầm nhiều hơn. 

lê hồng sơn sống là vì ngô nguyên bình, chết đi cũng vì ngô nguyên bình mà thôi.

nó với lấy lọ thuốc gần nhất mà đổ một vốc ra lòng bàn tay, chẳng màng đếm cũng không cần nước, bao nhiêu viên thuốc trắng tròn ấy đều được nuốt chửng dẫu có nghẹn đi chăng nữa. 

hồng sơn lê cơ thể nặng nề sắp xếp mọi thứ lần cuối, đem quyển nhật kí chỉ còn chừng vài trang là hết, về nơi tủ gỗ cũ kĩ mà khoá lại. 

lúc này từ cuốn số rớt ra một mảnh giấy mỏng được kẹp chặt ở bìa sau, ấy vậy mà lại có thể rơi trúng trán nó như thể điềm báo. bàn tay hồng sơn đã có dấu hiệu xuất hiện mồ hôi run rẩy, chậm chạp mở ra mà đọc từng từ từng chữ, thật cẩn thận.

"hôm nay mẹ hồng sơn đã đến gặp và buộc mình phải rời xa em ấy. và mình đã lựa chọn cả đời bên em ấy, chấp nhận mọi chuyện xảy đến. mình tin hồng sơn không rời bỏ mình, nhưng nguyên bình lại sợ bản thân gặp nạn mà rời bỏ em ấy mất."

đôi mắt đã dần trở nên mờ ảo, ấy vậy vẫn cố banh to dễ thấu từng dòng anh viết nơi đó là mang vẻ sợ hãi tột cùng, đem câu nói cuối cùng anh trăng trối hiện hữu trong tâm. 

hồng sơn lúc này mới nhớ đến lá thư mà thái sơn đã đưa lúc còn ở nhà tang lễ, nó cố vận đôi chân đã tê cứng cùng cái bụng đau đớn liên hồi mà tiến đến rút phong thư ấy dò từng từ. 

bao nhiêu chữ nghĩa khiến tâm can hồng sơn chết lặng, nó ngã khuỵ vì đau đớn hành hạ, cơ thể không còn chống đỡ được nữa mà sụp xuống rồi cứ thế bất tỉnh. 

sớm thôi, rồi lê hồng sơn sẽ được gặp lại ngô nguyên bình ngay thôi.

"người chủ mưu vụ việc, gây ra tai nạn ấy là chú út, bố mẹ mày đấy lê hồng sơn. tận mắt anh đã chứng kiến mẹ mày nhét phong bì toàn tiền mặt vào túi người tài xế ấy, cũng tận tai nghe bố mày ra lệnh ông ta lập tức cao chạy xa bay.mày đang bị theo dõi 24/7, vì thế anh và phong hào không có dịp để nói chuyện này với mày"

"lê hồng sơn, em phải sống và phải tiếp tục đặt niềm tin, đó là lời anh bình đã nhờ tao gửi đến mày đấy."

___

phúc kiến, 23h59.

thái sơn và phong hào đặt chân đến nơi thì cũng là đêm muộn, bất đồng ngôn ngữ khiến hai đứa tụi nó khó khăn trong việc tìm đến địa chỉ đã cất công lùng sục mấy ngày nay. 

thời tiết phúc kiến lúc này làm mặt mũi tụi nó tê cóng, cả đôi cẳng chân cứ nhảy lên loạn xạ như đang phấn khích đặng tăng nhiệt cơ thể, nơi bàn tay cứ nhấn giữ chuông liên tục đến loạn cả một khu.

nỗ lực của tụi nó cuối cùng cũng được đáp lại bằng ánh đèn ấm áp sáng lên phía trong ấy, phong hào trông bóng dáng từ xa hoá mừng rỡ, vừa thấy mặt nó đã vội vàng lên tiếng.

"sao tụi em lại ở đây?"

"xin anh đấy, để tụi em bảo vệ anh đi"

đáp lại thái sơn là tiếng thở dài khe khẽ, thực tâm cũng có thể đoán được cả hai sẽ mò đến tận đây, có điều mọi thứ chưa đâu vào đâu lại rời đi như thế thì có khi lại thành công dã tràng mất. cái phả hơi thườn thượt hoá thành giọng điệu từ tốn, đành phải cất lời khuyên bảo.

"ngủ lại đây đêm nay đi, sáng mai anh sẽ nói chuyện với hai đứa sau"

dù có chút thất vọng nhưng thà có còn hơi không, nguyễn thái sơn và trần phong hào cũng xách túi vâng lời người kia mà vào trong nhờ qua đêm nay, sáng mai sớm thôi nó sẽ được thấu hết mọi chuyện.

"cảm ơn anh, nguyên bình"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co