Truyen3h.Co

sonbinh☆dilemma☆

15. redemption

urluvelly

21:31 thứ ba

câu chuyện của tớ hôm nay là về một cậu học trò đã say mê giáo viên của mình ngay từ cái nhìn đầu tiên. cậu ấy vì đặc biệt yêu thích thầy giáo dạy lớp năng khiếu đã sẵn sàng từ bỏ ống heo đăng kí lớp học cấp tốc tại trung tâm, để ghi điểm thành học sinh giỏi trong mắt thầy.

>>> ôi lãng mạn quá đi mất!

>>> nhưng sẽ có vấn đề nếu cậu yêu người đã có gia đình đấy!

>>> thầy ấy có biết tình cảm của cậu không?

22:12 thứ 4

tớ không nghĩ bài viết của mình lại được quan tâm đến vậy và tớ xin trả lời tất cả thắc mắc của mọi người. thầy ấy lúc đó vẫn độc thân, thầy chỉ lớn hơn bọn tớ 5 tuổi thôi, tình cảm cũng không quan trọng bằng sự nghiệp.

tớ đã nói cho thầy biết về cảm xúc của mình và vâng, cậu học trò đã tỏ tình thành công.

>>> nói bọn tôi nghe cậu học trường nào mau lên!

>>> nhưng chẳng phải điều này không đúng chuẩn mực sao?

>>> dám cá là ngoại hình của cậu cũng gì và này nọ lắm nên thầy giáo mới đồng ý!

20:54 thứ 6

xin lỗi vì đã lỡ hẹn với mọi người.

chúng tớ đều biết mối quan hệ này là sai phạm nhưng tình cảm của cả hai dành cho nhau ngày một lớn, nên dành chọn cách lén lút yêu đương. tớ đã từng nghĩ chỉ cần cố gắng vài tháng nữa cho đến khi mình tốt nghiệp, lúc đó sẽ đường đường chính chính yêu thầy. bhưng quả ngọt giấu lâu ngày cũng dần trở nên thối rữa khi bố mẹ tớ phát hiện bí mật được cho là động trời này. 

năm đó tớ đã quỳ xuống van xin, chấp nhận đi du học theo ý nguyện của họ, đổi lại bình yên cho anh vậy mà họ lại đơn phương phá vỡ cam kết. họ lộng quyền tước đoạt cuộc sống mà anh đã nỗ lực, phá vỡ giấc mơ tương lai và còn khiến anh dại dột từ bỏ mạng sống của mình.anh không biết rằng ở phương xa có một người đã rạch từng vết dao, nhỏ từng giọt máu chỉ để đánh dấu số lần anh bị chèn ép, đặng sau này còn tính toán cho đủ.

tớ học trường trung học thanh tân, anh là giáo viên thanh nhạc thuộc lớp năng khiếu tự chọn.

>>> hình như chuyện này rầm rộ một thời trên các trang mạng, thầy giáo tên nguyên bình thì phải.

>>> tôi là học sinh thanh tân và chuyện này hình như đã 5 năm rồi. thầy bình cực kì tài giỏi và lễ độ, chưa kể dung mạo không hề tầm thường, là hình mẫu của bọn tôi ngày đó.

>>> đúng là tình yêu không sai, chỉ là thời điểm đến cạnh nhau chưa phù hợp.

>>> vậy bây giờ bạn và thầy như thế nào rồi?

12:47 thứ 7

đến khi đủ bản lĩnh và năng lực, tớ đã trở lại tìm anh nhưng lúc đó anh đã có người yêu, và tình cờ làm sao, anh ta lại là anh họ của tớ. tớ đã bày mưu lập kế, lợi dụng điểm yếu của anh mình để giành lại anh. khi đó tớ đã cố gắng hết sức để được công tác tại trường đại học của anh, anh tỏ ra chối bỏ tôi, chỉ làm đúng bổn phận và trách nhiệm của bậc tiền bối. 

nhưng anh không né trách nụ hôn bất chợt ở buổi hẹn đầu tiên sau khi gặp lại, không chối bỏ cái dựa đầu mệt mỏi từ tớ trên chuyến xe trong buổi dã ngoại của trường, đã chủ động hôn tớ dưới ánh nắng ngày ấy và anh hoà nhã kết thúc mối tình vỏ bọc của mình với người hiện tại. 

lần nữa anh tin tưởng nắm lấy bàn tay này, tớ có được tình cảm của anh nhưng đánh mất người anh trai mà mình vô cùng yêu thương.

>>> ây cậu đi quá xa rồi! tôi bắt đầu không thích cậu rồi đấy.

>>> thì ra là trợ giảng sơn! chuyện tình của họ nổi tiếng trong trường lắm.

>>> tôi đoán suốt quãng thời gian không có cậu, thầy vẫn chưa quên được mối tình ấy. nhưng nếu tôi là cậu, nhất định sẽ không làm thế với anh em của mình.

>>> nhưng thầy bình đã mất vì tai nạn giao thông. ông trời lại có thể trừng phạt sai người sao?

       ---> cậu nói gì cơ? sự thật đấy chứ?

       ---> đúng là vậy đấy! lễ tiễn đưa thầy đã từ vài tháng trước rồi.

12:34 thứ 7

mọi người không sai, vấn đề hoàn toàn là ở tớ và đó là lí do tớ đăng tải câu chuyện của mình. tớ là trợ giảng lên hồng sơn, đang công tác tại trường đại học của anh và bố mẹ tôi đã từng là lãnh đạo bộ giáo dục, hiện tại đã về hưu nên uy thế trong ngành sư phạm cũng không còn. và vì muốn chia cắt chúng tôi, họ không thể dùng cách cũ để bẻ cong tương lai nữa, nên đã tàn nhẫn gây ra cái chết của anh như một vụ tai nạn giao thông.

>>> phim gì thế này? thật sự khủng khiếp!

>>> tôi mà là gia đình thầy bình, chắc sẽ báo ba đời nhà họ mất.

>>> không ưa nổi cậu ta! bố mẹ súc sinh, con cái chắc cũng thuộc hạng súc vật.

>>> mọi người thông qua mặt chữ để đánh giá một người không phải sai lầm sao?

        ---> đúng vậy, tất cả sinh viên đều rõ anh sơn yêu giảng viên nguyên bình đến chết lên chết xuống, hi sinh mọi thứ là sự thật đấy!

bài viết gần nhất cũng là bài mang lượt tương tác cao nhất, cùng với lượng bình luận liên tục nhảy số và hầu hết lời lẽ đều chĩa mũi dùi tấn công hồng sơn, khiến nguyên bình thật sự cồn cào cả ruột gan.

"anh ổn đấy chứ?"

"có lẽ là không"

nguyên bình đối với câu hỏi của thái sơn chỉ biết cười gượng gạo nhưng vẫn thành thật không gồng gánh. nói trắng ra mấy lời đàm tiếu ấy chẳng ảnh hưởng đến tinh thần anh, cốt là anh không yên lòng mà mãi nghĩ về người kia thì đúng hơn. 

hồng sơn không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài, câu chữ của nó rõ ràng tố giác mức độ tổn thương đã bất khả vẫn hồi.

không được rồi! mặc kệ hồng sơn sẵn sàng hay chưa, nguyên bình buộc phải chủ động liên lạc với nó, lập tức.

nhưng dường như anh đã quá tự tin khi nghĩ đứa nhóc này sẽ nhớ mình, đến mức bất chấp tiếp nhận mọi cuộc gọi từ người mà bản thân luôn miệng bảo thương bảo yêu. hoá ra nỗi đau day dứt của nó còn lớn hơn thế gấp vạn lần.

mặc cho những ngày sau đó nguyên bình luôn nhắn tin hỏi thăm nhưng hồng sơn tuyệt nhiên vẫn không hồi đáp. những bài viết trên trang mạng ấy dần trở nên dày dặc đến mức nghiêm trọng, và bình luận của bọn sinh viên về việc hồng sơn đã bị đình chỉ công tác tại trường, thật sự làm nguyên bình bứt rứt dứng ngồi không yên.

nguyên bình không thể trốn trách thêm nữa, anh buộc phải quay về cứu vãn sự tình lận đận này.

___

vào khoảnh khắc vừa đặt chân trở về, nguyên bình đã lập tức liên lạc với bố mẹ hồng sơn, tỏ ý mong muốn được gặp mặt làm rõ mọi chuyện. thái độ dửng dưng khi hay tin cậu còn sống khiến nguyên bình dự cảm có điều tất khuất mờ ám, dẫu trong câu chữ vẫn tồn tại lung lay bất thường, nhưng có vẻ họ đã sớm biết cậu là đang lẫn trốn ở nơi khác.

"trông cậu chẳng có vẻ gì là người trở về từ cõi chết nhỉ?! vẫn mạnh khoẻ thế này"

vẻ mặt khinh khỉnh đối diện vẫn chẳng có gì thay đổi nhưng ngữ diệu mỉa mai đương đã rụt rè hơn trước vài phần. nguyên bình không ngờ được rằng trên đời lại tồn tại kẻ gian manh tàn ác đến thế, còn tìm được bạn đời ăn ở thất đức hợp ý như vậy.

"cháu đến đây không phải để nghe hai bác xài xể, chỉ muốn nói rằng cháu đã rõ mọi việc. không phải đoán già đoán non qua những bài đăng tán loạn trên mạng, mà ngay từ đầu cháu đã biết vụ tai nạn đó thực chất có chủ ý"

có lẽ đây là lần hiếm hoi mà sự quyết đoán của nguyên bình lại pha lẫn chút toan tính, kèm theo cả nỗi sợ hãi hình thành ngay giây phút vừa chạm vào ánh mắt khó lường, hoài nghi bản thân là không đủ cao tay hơn người.

"cậu muốn thì cứ ra mặt vạch trần"

"nếu muốn cháu đã làm từ lâu chứ không phải bỏ đi rồi lại quay về thế này. mục đích gặp mặt hôm nay của cháu là đề nghị mua lại sự tự do của hồng sơn"

ngữ điệu quả quyết đưa ra giao dịch khiến bậc trưởng bối họ có chút xáo động, không ngờ con người lại có thể vì biến cố mà thay đổi đến nhường này.

"hai bác luôn nói mọi thứ vì muốn tốt cho hồng sơn mà không ngượng miệng sao ạ? trong khi ai nhìn vào cũng rõ hai người là đang huỷ hoại chính cốt nhục của mình! em ấy từ nhỏ đến bạn bè cũng không được quyền tự chọn, mọi sắp đặt của hai bác đều răm rắp nghe theo đến độ không rõ dược bản thân thật sự yêu thích điều gì nữa! thế nên đến khi tìm được thứ bản thân âu yếm khao khát, trách sao em ấy lại toàn tâm đến vậy"

người thông thái như thế, dù có muốn thừa nhận hay không thì ngữ nghĩa như tuyên ngôn của nguyên bình hoàn toàn là sự thật, khó mà chối bỏ. hồng sơn từ nhỏ đã bị đóng khung bởi cái danh "con nhà người ta", sống phải có trật tự, tư duy buộc phải phép tắc, hà khắc từng ly từng tí và nó luôn ngoan ngoãn vâng lời dạy bảo, duy chỉ có chuyện yêu đương mới một mực lì lợm đến thế. 

nó chưa bao giờ đến trước mặt bố mẹ đòi hỏi hay tham muốn bất kì điều gì, và đến khi hồng sơn đã kiên định tỏ vẻ mong muốn, trước sau một người nguyên bình, chưa bao giờ thay đổi.

với thoả thuận lập tức ngừng việc bôi nhọ gia đình hồng sơn, nguyên bình đã phải tự vỗ về bản thân đến không ngớt, vì dám bắt chước nó mà dũng cảm đem tương lai của người khác ra làm phản. bố mẹ hồng sơn sẽ quay về mỹ, cam đoan không chen chân vào bước đường hiện tại và sau này của đứa con trai duy nhất này thêm nữa. 

dẫu đến cuối cùng họ vẫn không màng mở lời xin được tha thứ nhưng nguyên bình không lấy điều đó làm cớ, coi như việc trả tự do cho hồng sơn là lời xin lỗi gửi đến anh, vậy là đủ rồi.

anh quyết định giấu kín mặt mũi đến trường đại học vì mục đích tìm người, cứ lấp ló mãi trước cổng trường nên cũng vô tình thu hút được nhiều ánh mắt phán xét xung quanh. may sao cuộc sống sinh viên vốn tấp nập bận rộn, kì lạ như thế cũng chẳng nên để tâm làm gì kẻo lại rước hoa vào thân. 

"thành công! nguyễn thành công!"

vừa thấp thoáng bóng dáng quen thuộc, nguyên bình vội vàng ngó nghiêng ra sức gọi to, mong rằng ngoài đứa trẻ trước mắt thì không ai chú ý đến mình nữa cả.

"cậu gọi tôi à?"

thành công đem nét mặt dò hỏi đến nơi, liền dí sát mắt mũi soi mói người đang đội nón đeo mũ, trùm kín mít như khủng bố ngay dối diện. kì thực trong lòng cảm thấy có chút dư vị quen thuộc nhưng nó không nghĩ được là vì cớ gì mà lại cảm nhận như thế.

người này bị hành động tra khảo của thành công làm cho nhạy cảm liền đẩy hờ xuống cặp kính, vẻ mặt của nó lúc này là cái nét hỗn loạn phức tạp đến mức chẳng có lời lẽ nào có thể diễn tả nổi nữa. nói đi, tại sao ban ngày ban mặt lại có thể gặp ma nguyên khối như vày chứ? trông được biểu hiện hoảng hốt ấy, nguyên bình vội lên tiếng trấn an.

"thầy sẽ kể cho em mọi chuyện sau! còn bây giờ đưa thầy đến gặp xuân bách đi"

"anh là nguyên bình hàng xịn đấy chứ? hay do muốn bưng bít vụ việc nên gia đình hồng sơn nhân bản vậy?"

cái logic quái quỷ gì đây?! đừng nói nguyên bình, đến cả thành công khi nghe câu hỏi vừa dứt, liền vứt cặp mày chau lại sang phía gương mặt tỉnh bơ nói năng hàm hồ kia. nhăng cuội ngớ ngẩn như vậy, thì chẳng cần phải tả cũng biết xuân bách đã tá hoả cỡ nào khi trông thấy lẽo đẽo đằng sau thành công là nguyên bình. 

cũng may cho anh là sáng nay nó trống tiết nên mới được dịp nằm dài nướng giấc, chứ nhỡ đâu người anh bắt gặp ở cổng trường là nó thì giờ đây cả trường đại học đều biết được nguyên bình là giả vờ chết rồi đấy.

"nói anh biết chỗ của hồng sơn đi"

việc đến trường đại học không hề nằm trong kế hoạch, là do nguyên bình khi về nhà mình đã thấy cây cỏ trước sân héo úa, cửa cổng cũng móc xích khoá ngoài, nên mới có ý tìm đến đứa nhóc này hỏi chuyện.

như việc nguyên bình rõ chỉ có mình xuân bách biết nơi trú ngụ của hồng sơn lúc này, thì nó giờ đây cũng hiểu được lí do hồng sơn chuyển đi là vì đã biết người này còn sống. ông anh nghĩ nhiều của nó hẳn là đang dằn vật đau khổ và tự đổ lỗi cho bản thân khi phát hiện ra cái sự thật đắng lòng ấy. 

hèn gì lại dựng cảnh tự bôi nhọ chính mình đến mức mất việc, chắc là để bù đắp đền tội cái quá khứ vĩnh viễn chẳng thể thay đổi.

đúng như xuân bách nghĩ, nó vì muốn đền oán trả ân cho người thương đã khuất mới lì lợm ở lại căn nhà đó. giờ đây biết được nguyên bình còn sống, hồng sơn là cảm thấy nhục nhã vì bản thân chẳng thể bảo vệ được anh đã đành, lại còn là nguyên nhân khiến anh đau đớn gặp nạn và người đẩy anh đến bước đường cùng lại là bố mẹ của mình.

căn nhà nó trú ngụ nằm khuất trong một góc tối của con hẻm nhỏ chẳng mấy ai ra vào. nguyên bình  khó khăn lắm mới tìm được đến cánh cổng rỉ sắt xập xệ ấy, đến cả chuông nhà cũng không có, ngoài cách gọi to đập cửa cũng không còn cách nào tối ưu hơn.

không biết nguyên bình đã lay cánh cửa ấy bao nhiêu lần rồi, anh chờ đợi mãi như thế cũng bằng đi cả tiếng hoặc hơn, nhưng đổi lại chỉ toàn im ắng chẳng động tĩnh gì cả. nguyên bình phút chốc cảm thấy tủi thân, anh ngồi thụp xuống dựa tường, nước mắt cũng được đà chảy thành dòng, chẳng thèm bận tâm căm cự thêm nữa. 

cứ vậy cho đến khi giọng nói mà anh nhớ nhung truyền đến bên tai, mới đem gương mặt lúc này đã ướt đẫm ngẩng lên trông đến.

"ng-nguyên bình?"

từ nơi rẽ vào cuối hẻm, bóng người chết trân ở đấy tối như cảnh trời đêm, có lẽ cũng hừng hực nóng bức như khí trời oi ả này vậy. mắt nguyên bình đã nhoè đi bởi lớp nước phủ trên mi, nhưng anh biết nếu mình khóc to hơn nữa, cái dáng vẻ từ xa đã gọi tên an sẽ lập tức nhào đến, thế nên nguyên bình được nước liền gồng sức mà gào lớn.

quả nhiên là điểm yếu của hồng sơn, mặc kệ cẳng chân tập tễnh do di chứng hậu tai nạn, nó vội vã ngồi xuống, ôm lấy người đối diện vào lồng ngực đang thấp thỏm từng cơn. nó nhớ cảm giác quấn quýt này dù người trong lòng đang nức nở đến lạc giọng, hồng sơn chẳng cách nào dỗ dành được chỉ biết ghì chặt thật sâu, ấy vậy mà lại bị người này tấn tới, mất đà ngã ngược liền ngồi bệt xuống đất, thế chủ động giờ đây đã chuyển hẳn sang người lớn hơn.

"về với anh nhé? anh nhớ sơn rồi!"

lời nài nỉ kèm theo tiếng nấc nghẹn vừa đến khiến hồng sơn mủi lòng, nước mắt từ bao giờ cũng chẳng kiềm chế nổi nữa, đã ướt đẫm một bên áo anh trắng tinh. nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nó chẳng chút nào xứng dáng với cái tấm lòng trượng nghĩa, tình yêu cao thượng của người này dành cho mình cả.

"em xin lỗi...em không thể đi tiếp"

"đừng ghét em nhé"

cánh tay nó không đủ tự tin để ôm lấy anh như lúc trước nữa, mọi sự đối với hồng sơn giờ đây không thể quên đi mà bắt đầu như chưa từng có gì xảy ra được. vậy nên nó đã từ bỏ định kiến và cái tôi của mình, lần đầu tiên nói câu bỏ cuộc trong chặng đường nghiệt ngã này.

"không"

nhưng nguyên bình trở về là vì không muốn lỡ duyên lỡ mệnh nữa. anh ôm lấy đôi gò má đỏ ửng nơi đối phương, đem cặp mắt ươn ướt của nó chăm chú trước mặt, bao nhiêu dịu dàng trong tâm đều dành trọn cho nó.

đáp lại chữ chắc chắn của nguyên bình, lần này đến phiên hồng sơn nức nở trong thống khổ. nó khóc như thể đã dành dụm từ lâu, giờ dây có dịp nên đem ra mà bày biện thoả thích, chẳng nhịn chẳng giấu chẳng gòng chẳng gánh làm chi nữa.

"cho anh cơ hội thực hiện lời hứa bù đắp tổn thương của em nhé sơn"

nó liên tục gật đầu, nấc đến nghẹn trong lòng người ta mà chẳng nói được gì nên hồn. nhưng thanh âm đau đớn giờ đây đã dần nhạt phai, có chút hy vọng đan lẫn hạnh phúc trong âm sắc vang xa và giữa những giọt nước mắt ấy, xuất hiện một nụ cười thật tâm toại nguyện.

bao nhiêu cảm xúc dồn nén tăng trưởng khiến cả anh lẫn nó đều mệt nhoài, hồng sơn trong vòng tay người thương từ lúc nào đã ngủ ngoan như một chú mèo nhỏ, lâu lâu còn rít khẽ thật yêu. 

phần về nguyên bình, được ngắm nhìn hồng sơn khoan khoái thư thả thế này thật nhẹ lòng biết bao.

redemption is the proof that failure is not final.

-end-

dilemma

"when forced to choose between two equally undesirable options, the only thing to do was to change the rules." — william shatner.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co