Dục Vọng (19+)
Gương mặt Lê Hồng Sơn áp sát vào mặt Ngô Nguyên Bình, trán cậu chạm vào trán anh, đầu mũi cao thẳng cũng khẽ cọ nhè nhẹ lên chóp mũi của anh. Hơi thở hai người hoà quyện vào nhau, nhịp tim giao thoa trong gang tấc.
Khuôn mặt Nguyên Bình đỏ ửng, nóng ran, nhịp tim cũng vì thế mà tăng lên nhanh chóng, hơi nước nóng ẩm bốc lên nghi ngút, người trước mặt lại loã thể nhìn vào thật sự muốn bỏng con mắt, sau nụ hôn cuồng si ban nãy bầu không khí trong phòng tắm trở nên vô cùng nóng bỏng, vô cùng kích tình. Hồng Sơn thật sự rất muốn anh, hạ thân cậu cương trướng như sắp nổ tung, thế nhưng bản thân bây giờ cho dù có muốn cũng đành bất lực. Nhìn gương mặt anh phiếm một màu hồng nhuận, đến cả vành tai cũng đỏ theo, bộ dạng bẽn lẽn, ngại ngùng khiến cho Hồng Sơn cậu như muốn phát điên, chỉ muốn đè tiểu yêu tinh kia ra mà thao lộng. Ông trời không tạo ra cơ hội thì bản thân mình tạo ra, và thế là con cún tâm cơ nào đó lại lần nữa không cần liêm sỉ, vứt hết tự tôn để đạt được mục đích của mình.
Hồng Sơn mỉm cười nhìn Nguyên Bình sau đó toả ra pheromone của mình, mùi hương kích tình nồng nàn nhanh chóng bao trùm lên toàn bộ không gian nhỏ bé. Không khí vốn dĩ đã ngột ngạt giờ đây lại thêm mùi hương nồng đậm khó cưỡng kia khiến cho Nguyên Bình ngay lập tức nảy sinh phản ứng, nhịp tim đập loạn, hơi thở không thông, toàn thân hoà theo hơi nước mà trở nên nóng vô cùng.
Độ tương thích tuyệt đối, cho dù lí trí có tỉnh táo đến đâu cũng sẽ không cưỡng lại được phản ứng của cơ thể. Hồng Sơn giải phóng tin tức tố đậm mùi rượu, Nguyên Bình ngay lập tức nhũn người, mồ hôi túa ra ướt đẫm, áo quần nhanh chóng dính chặt lấy cơ thể.
"Hồng Sơn...thu ngay cái mùi...khó chịu đó vào!"
"Khó chịu sao? Bình, không được dối lòng, anh xem cơ thể anh phản ứng kìa. Bình, nếu cái mùi ấy khó chịu đến thế thì để em giúp anh."
Dứt lời, Hồng Sơn cố tình phát ra toàn bộ chất dẫn dụ của mình để kích thích Nguyên Bình, pheromone nồng quá, len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể khiến cho anh ngay lập tức rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, toàn thân nóng rực như lửa đốt, hậu huyệt vừa ngứa vừa tê, não bộ giờ đây chẳng nghĩ được gì ngoài việc phải làm sao để hạ được cơn dục hoả đang thiêu đốt này.
Khác với vẻ mặt thống khổ của Nguyên Bình, Hồng Sơn vẫn giữ nguyên bộ mặt thánh nhân giúp người, trong khi anh đang chìm trong mê dục, Hồng Sơn bất ngờ kéo tay Nguyên Bình lôi cả người anh ngã nhào vào bồn tắm, đem mèo nhỏ nằm gọn trong lòng mình. Lực của Hồng Sơn khá mạnh, khiến cho Nguyên Bình mất trọng lực, cả khuôn mặt anh úp thẳng vào lồng ngực cậu, thân thể ngọc ngà ướt nhẹp, nhìn vào bộ dạng bây giờ của anh, ngọn lửa dục vọng trong cơ thể Hồng Sơn càng thêm điên cuồng.
Cơ thể cả hai dính chặt vào nhau, ở tư thế này Nguyên Bình có thể cảm nhận được thân nhiệt nóng đến dọa người phát ra từ người Hồng Sơn khiến cho anh không tránh khỏi khiếp sợ. Cả căn phòng giờ đây tràn ngập hương thơm, pheromone dung hoà như chất kích dục, một khi đã ngửi thấy thì không thể nào cưỡng lại được. Hồng Sơn lưu manh đưa một tay du ngoạn trên làn da trắng ngần của Nguyên Bình, sự tiếp xúc mềm mại bất ngờ khiến huyệt động của anh càng ngứa, cực căn phía trước càng muốn bốc hoả, thân thể nhỏ nhắn cứ liên tục ngọ nguậy, cọ sát vào da thịt khiến cho dục vọng của Hồng Sơn ngay tức khắc lên đến đỉnh điểm.
Ngón tay thon dài của Hồng Sơn nhanh chóng tìm đến miệng huyệt, xoa nhè nhẹ lên vòng tròn huyệt căn rồi nhanh chóng trượt vào khuấy đảo. Chạm vào điểm gồ nhạy cảm, Hồng Sơn liền nhanh chóng đâm vào rút ra, từng ngón tay chen chúc đi vào nới lộng, thay phiên nhau công kích, khiến cho Nguyên Bình cong người không ngừng thút thít rên rỉ khe khẽ như mèo nhỏ đang kêu.
" Um...ưm...Đừng đụng chỗ đó...ah... "
" Thích không vợ yêu? "
" ... "
Nguyên Bình cắn chặt môi giữ chút lí trí cùng tôn nghiêm cuối cùng quyết không phát ra cái thứ âm thanh nhục nhã đó. Dục hoả bùng lên như con mãnh thú điên cuồng gào thét, thái độ cứng đầu của anh vào giây phút này chẳng khác gì đang khiêu khích ham muốn độc chiếm của Hồng Sơn, cậu vươn đầu cắn nhè nhẹ lên vành tai anh, sau đó cất lời đe doạ.
" Thật bướng bỉnh, nếu anh đã không nghe lời như vậy thì em phải trừng phạt anh một chút rồi. "
Dứt lời Hồng Sơn lại thêm vào một ngón tay, tùy ý đào móc, không chút khách khí đâm thẳng vào tiểu huyệt ướt át. Ba ngón tay điên cuồng nới rộng tiểu huyệt khiến cho người của Nguyên Bình râm ran ngứa ngáy đến mức không thể chịu được, nơi đó thèm muốn, khao khát một thứ to lớn hơn lấp đầy, ba ngón tay tuy có chặt khít nhưng thật sự không đủ. Nơi đó bị đùa giỡn, cơ thể Nguyên Bình giờ đây như có một luồng điện xông thẳng lên đại não, cảm giác sung sướng không tới này khiến cho anh khó chịu vô cùng. Thống khổ xen lẫn khoái cảm làm cho ý định muốn Hồng Sơn dừng lại của anh ngay lập tức biến mất, Nguyên Bình ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn người trước mặt rồi hạ giọng khẩn cầu.
" mhm...khó chịu...Hồng Sơn...ưm..mau vào... "
" Bình...anh nên gọi em là gì? "
Hồng Sơn vừa nói vừa thao lộng anh, nước trong bồn theo sự chuyển động của bàn tay và thân thể Nguyên Bình mà trút ra ngoài gần hết.
" Ư..ah...chồng ơi...sắp tới...aa... "
Khoái cảm dồn dập ập tới, Nguyên Bình ngửa đầu ra sau mà rên rỉ, ngón tay Hồng Sơn sau câu hỏi kia lại dùng sức hơn một chút, hướng vào càng sâu, đâm chọc không ngừng kích thích hạ thân của anh thế nhưng điều tồi tệ hơn là anh muốn bắn, mà lại bắn không được.
Cảm giác khoái cảm nửa vời kia khiến cho Nguyên Bình bị bức đến phát điên, da đầu tê dại, hậu huyệt co rút vậy mà nơi cứng rắn ấy vẫn không chịu xuất dịch. Thế rồi cuối cùng Nguyên Bình cũng tìm ra lí do, Hồng Sơn chết tiệt bỏ quên một chỗ, từ nãy đến giờ cậu chỉ tập trung vào phần dưới mà bỏ quên phần trên. Nguyên Bình gục đầu lên hõm vai Hồng Sơn, yết hầu nhấp nhô khô khốc, cái đầu khẽ dụi dụi lên cơ thể cậu giống như sủng vật được chủ nhân cưng chiều, sau đó cất giọng nói nũng nịu.
" Chồng yêu...đừng quên bên trên...ngứa...ngứa lắm... "
Nghe thấy thanh âm không hề tiết chế ấy, Hồng Sơn liền sững sờ mất vài giây, Nguyên Bình quả nhiên là như thế, một khi đã ngã vào bể dục thì liền biến thành một con người khác, một người dám nói dám làm, dám đối diện với cảm xúc của chính mình.
Hồng Sơn hô hấp hỗn loạn thế nhưng vẫn không quên trêu chọc mèo nhỏ của mình, cậu hít hà mùi hương trên cơ thể anh, đưa lưỡi viền qua nơi tuyến thể đang phát tán mùi hương ngọt thanh mê người ấy, nhìn anh khó nhịn mà cơ thể run run, Hồng Sơn liền cất lời bất lực.
"Vợ, anh làm khó em rồi. Em chỉ còn có một tay thôi, hay là... Tay em phế nhưng vẫn còn, anh chịu khó đưa ngực lên miệng em đi. "
Cơ thể căng cứng khó chịu, Nguyên Bình chẳng còn cách nào khác đành phải miễn cưỡng ưỡn ngực ra, cánh tay nhanh chóng vòng qua cổ Hồng Sơn làm điểm trụ nếu không anh sẽ mất đà mà ngã ngửa ra đằng sau mất, bởi vì một tay Hồng Sơn bị thương đang gác lên thành bồn, tay còn lại thì đang bận khuấy đảo huyệt động cho nên không thể đỡ lấy cơ thể của anh được. Nhận thấy sự chủ động của Nguyên Bình, Hồng Sơn cúi đầu toàn tâm toàn ý liếm láp cắn mút đầu nhũ hoa đang dựng đứng đỏ hồng của anh.
"Hưm...a...đừng cắn...umm..."
"Bình à, anh lại câu dẫn em rồi, có phải anh lén bôi mật lên đây không? Ngọt thật đấy. "
Hồng Sơn dùng đầu lưỡi bao lấy đỉnh hồng của anh, càng mút càng mê đắm, càng mút càng mạnh, lực nút vào mỗi lúc một sâu hơn.
"Ah...bên kia...bên kia cũng ngứa...ha... "
Hồng Sơn nhếch miệng lên cười hài lòng, đây chính là thái độ mà anh nên có, đem toàn bộ ham muốn của mình mà phơi bày ra. Chiều theo ý của mèo nhỏ, Hồng Sơn di chuyển môi mình qua đầu ngực bên trái của Nguyên Bình. Hạt lựu đỏ hồng mẫn cảm bị mãnh thú mút mạnh, phát ra âm thanh chùn chụt kích tình.
Khoái cảm đột ngột đánh úp, hai bên ngực thay phiên nhau được một nơi nóng ướt bao lấy, cảm giác bên trên được bú liếm, bên dưới được ma sát đâm chọc khiến cho Nguyên Bình nhanh chóng đạt được cảm giác thoải mái, anh đưa tay lên ôm lấy cái đầu đang vùi giữa ngực mình, ngón tay lùa vào trong mái tóc đen mượt và xoa xoa vò vò, thỉnh thoảng anh còn ấn đầu cậu vào ngực mình mong muốn cái miệng ranh ma kia có thể mút mạnh hơn nữa.
Thần trí Nguyên Bình bị khoái cảm trước ngực làm cho choáng váng, cảm giác đầu nhũ hoa bị mút quá đỗi vi diệu, anh lập tức đạt đến cao trào, cả người run rẩy, Nguyên Bình vội vàng đẩy đầu Hồng Sơn ra, bàn tay nhanh chóng di chuyển xuống dưới nắm lấy cực vật sưng tẩy tuốt lên tuốt xuống liên tục rồi rùng mình bắn ra, tinh dịch bắn lên bụng Hồng Sơn một ít còn lại thì phun trào bao bọc lên toàn bộ bàn tay của Nguyên Bình.
Hồng Sơn đưa mắt nhìn xuống bàn tay trắng nõn mềm mềm đang bị tinh dịch bao phủ thì liền chịu không nổi trực tiếp rút cái tay đang ở trong hậu huyệt của anh ra, đưa lên nắm lấy cổ tay anh rồi đưa ngón tay bóng nhẫy tinh dịch kia bỏ vào miệng mình mà liếm mút.
Nguyên Bình giật mình cố rút bàn tay của mình ra thế nhưng Hồng Sơn lại nắm quá chặt khiến cho anh bất lực, vừa ngượng vừa tức mà mắng một câu.
"Mẹ kiếp, Hồng Sơn cậu là chó à? Liếm liếm cái gì! Bỏ ra...Bẩn! "
"Không hề bẩn, vợ... của anh rất ngọt. "
Hồng Sơn say mê liếm mút, chiếc lưỡi mềm mại vươn ra quấn lấy từng ngón tay nhỏ nhắn của Nguyên Bình rồi lướt quanh làm sạch toàn bộ tinh dịch trên tay anh.
Nguyên Bình sau khi đã đạt được khoái cảm thì liền có ý định rút quân bỏ chạy, thế nhưng tên yêu nghiệt kia nào có dễ dàng buông tha anh như thế. Eo nhỏ vừa mới nhúc nhích muốn đứng dậy đã bị Hồng Sơn mạnh tay giữ chặt lấy, bàn tay lần nữa nhanh chóng tìm đến tiểu huyệt bóng lộn mà đâm vào, khoé miệng nhếch lên cất giọng khàn khàn.
"Vợ, chính sự chưa xong anh định đi đâu?"
"A...bỏ...bỏ ra...Con mẹ nó...hư...cậu tưởng như thế là tôi đã....ưm...tha thứ cho cậu sao? "
"Vợ chồng lục đục, tình dục làm hoà. Ngoan! Để em giúp anh, đảm bảo sẽ làm anh sung sướng!"
Nguyên Bình còn chưa kịp phản bác thì đôi môi Hồng Sơn đã phủ xuống, tham lam ngậm lấy cánh hoa anh đào đỏ mọng, đầu lưỡi nóng bỏng câu lấy lưỡi nhỏ mềm mại thơm ngọt rồi dùng sức mút vào, khác với suy nghĩ của Hồng Sơn, Nguyên Bình không hề phản kháng mà lại ôn nhu đáp lại nụ hôn của cậu, hai hàng mi nhẹ nhàng khép lại, tận hưởng nụ hôn nóng bỏng như đang phơi bày cảm xúc bấy lâu kìm nén tích tụ trong lòng.
Dục vọng vừa mới xuôi xuôi chỉ trong chốc lát lại được khơi dậy, mị thịt bên trong tiểu huyệt tầng tầng lớp lớp chèn ép, vặn xoắn ba ngón tay thon dài kia. Nhục thịt đỏ hồng thỉnh thoảng còn bị lôi ra bên ngoài theo độ đưa đẩy thọc vào rút ra mỗi lúc một nhanh hơn, nhanh đến nỗi làm cho mật dịch văng ra khắp nơi cùng với tiếng "bạch bạch", "lép nhép" vang lên không ngừng trong không gian nhỏ hẹp.
"Ưm...Sơn...mau vào...ha... "
Nghe thấy thanh âm mĩ miều ấy, Hồng Sơn thật sự nhịn hết nổi, cậu rút tay ra khỏi hậu huyệt đẫm nước kia rồi cất giọng nói.
"Cầu xin em đi, nói muốn em, nói sẽ không rời khỏi em!"
Hậu huyệt đang được gãi ngứa giờ đây lại trở nên trống rỗng khiến cho Nguyên Bình không khỏi hụt hẫng, hơi thở hỗn loạn nặng nề, cơ thể anh giờ đây chỉ muốn côn thịt to lớn kia hung hăng đâm vào để lấp đầy cái nơi khó chịu của mình.
"Sơn...anh muốn..."
"Anh lại xưng hô sai rồi." - Hồng Sơn nhíu mày lên tiếng trách móc, bàn tay đưa xuống vỗ mạnh vào mông anh.
Chát.
"Aa...chồng ơi...muốn...khó chịu... "
Nguyên Bình thật sự khó chịu, hậu huyệt bức bối vô cùng vậy mà Hồng Sơn lại cứ trêu đùa bắt anh nói này nói nọ khiến cho tâm trạng anh thật sự rất tệ, hai mắt viền đỏ, sống mũi cay cay, "Con mẹ nó Ngô Nguyên Bình! Không được khóc! ". Nguyên Bình thầm mắng chính mình, đến ngay cả anh cũng không thể hiểu nổi bản thân mình rốt cuộc là bị làm sao, cứ mỗi khi động tình là lại không thể kiềm chế được cảm xúc, trở thành một con người yếu đuối, khác hẳn với anh lúc bình thường.
Trông thấy Nguyên Bình ấm ức đến sắp khóc, Hồng Sơn vội vàng hạ giọng dỗ dành.
"Em không trêu anh nữa. Em không bắt anh nói nữa, đây...anh muốn làm gì em thì làm, của anh tất! "
" ... "
Nguyên Bình vẫn cứ im lặng như thế, hậu huyệt không được thao lộng vậy mà dâm thuỷ vẫn không ngừng tuôn ra, pheromone của cả hai chưa được xả hết càng lúc càng thêm nồng đậm, làm cho cơ thể anh rạo rực không thôi, thật khó chịu.
"Bình...hộ em được không? Bây giờ...em bất lực mà...Vợ...ơi... anh tự đút vào có được không?" - Hồng Sơn hạ giọng nài nỉ.
Biết Hồng Sơn giờ đây không thể làm gì khác ngoài việc giơ súng, bản thân mình lại đang khó chịu, nếu không tự thân vận động thì người vất vả chỉ là anh mà thôi. Không lãng phí thời gian nữa, Nguyên Bình liền nhấc người tự tay nắm lấy nam căn đặt ngay cửa huyệt rồi hạ thân xuống. Bên trong tiểu huyệt ẩm ướt nhanh chóng chà sát, cọ cọ chà chà liên hồi, như đang mát xa cho thân gậy thịt nóng bỏng.
Nguyên Bình nhấp lên nhấp xuống, cả người đong đưa theo từng nhịp điệu lên xuống của bản thân, bàn tay gắt gao nắm lấy bả vai Hồng Sơn, đem cự căn của cậu nuốt sâu vào bên trong huyệt động của mình. Vật thể tráng kiện mạnh mẽ xâm nhập vào tiểu huyệt nhỏ bé, nhục thịt mỏng manh lập tức bị kéo căng, của cậu lớn quá, ở tư thế này càng trượt vào sâu hơn, sâu đến mức lên tận bụng nhỏ của Nguyên Bình.
"Um...sâu quá...không...ưm...không làm nữa..."
"Vợ! Không được lâm trận bỏ chạy, kích thước này rồi anh sẽ quen thôi."
Xuân tình một mảnh vô hạn, mùi pheromone cứ lởn vởn quanh chóp mũi khiến cho cả hai như bị nhấn chìm trong một biển dục vọng khó cưỡng, tiếng nức nở nỉ non, tiếng rên rỉ mĩ miều cùng tiếng va chạm xác thịt như bản hòa ca của những giai điệu hoan ái. Hồng Sơn đưa tay lên đỡ lấy hông anh, giúp anh chuyển động, ban đầu là nhẹ nhàng để cho Nguyên Bình có thể thích ứng, sau đó lực đạo chỉ dẫn của bàn tay lại thêm nhanh dần, nhanh dần, mạnh hơn và mạnh hơn nữa.
Hồng Sơn nằm yên hưởng thụ, bàn tay to lớn đưa lên chậm rãi xoa nắn đầu ngực săn chắc, ngón tay vân vê nhẹ nhàng trên đỉnh hồng gợi cảm, ánh mắt phủ xuống nhìn ngắm nhụy hoa đang thẹn thùng ửng đỏ trên đầu ngực trắng mịn, mĩ cảnh trước mắt làm cho Hồng Sơn càng thêm thèm khát, cậu nhanh chóng cúi đầu ngậm lấy ngực của anh mà liếm mút điên cuồng. Hai bên ngực đều được yêu chiều, bên hôn bên nắn khiến cho dục vọng trong Nguyên Bình càng thêm mãnh liệt, ham muốn càng lúc càng dâng cao hơn.
"Vợ, anh có hài lòng không? Có sướng không?"
" Ưmm...sướng...mhm...Sơn...đâm tới...a...aa...umm...sâu..quá...umm...muốn bắn...Sơn...cho anh bắn..."
"Vợ à...Đợi em khỏi rồi sẽ chơi chết anh!"
Nguyên Bình không biết được rằng hiện tại bản thân hiện tại có bao nhiêu dâm đãng, huyệt nhỏ bị nhồi đến tràn đầy, khiến cho Hồng Sơn càng thêm điên loạn, chỉ hận không thể vùng dậy để thao chết anh. Bàn tay mạnh bạo nắm lấy eo nhỏ mà ấn lên ấn xuống như một cái máy, đem toàn bộ côn thịt to lớn với những đường gân nổi lên cường tráng đâm sâu tận vào bên trong huyệt căn, sâu đến nỗi bụng nhỏ của Nguyên Bình cũng phải gồ lên, phác họa rõ rệt sự thao lộng điên cuồng ấy.
"A...mau ra...nhanh...hưm..."
Dứt lời, cự vật của Nguyên Bình lại lần nữa co rút liên hồi, anh khẽ gầm lên một tiếng, đem toàn bộ tinh dịch nóng bỏng bắn hết lên cơ thể Hồng Sơn. Thấy cậu vẫn chưa xuất, Nguyên Bình liền cất tiếng thúc dục.
"Mau..ra...um...ra..đi...không...ha...không chịu nổi... "
" Đây...aaa...shhh...Bình...mau gọi chồng... "
Giọng Hồng Sơn giờ đây khản đặc, cậu muốn anh, muốn cùng anh điên cuồng, muốn ở bên cạnh anh ngày ngày được gọi anh một tiếng "vợ", được nghe anh gọi mình là "chồng", cậu thích anh, cậu yêu anh, tất cả mọi thứ của anh cậu đều muốn có.
Nhận thấy Hồng Sơn sắp tới, Nguyên Bình đột nhiên bừng tỉnh, anh gạt tay Hồng Sơn ra định đem cơ thể mình nhấc khỏi côn thịt to lớn thế nhưng ý định không thành, anh vừa mới nhúc nhích đã bị Hồng Sơn giữ lại, cậu nhanh chóng ấn cơ thể anh xuống rồi cất tiếng hỏi.
"Vợ à? Anh định bỏ thằng cún này chết nứng ở đây hửm?"
"Buông ra! Con mẹ nó Hồng Sơn, không được bắn vào trong! Mẹ kiếp, bỏ tôi ra! "
Dường như hiểu được Nguyên Bình đang nghĩ gì, Hồng Sơn mặc dù không muốn nhưng cũng không dám làm anh giận, cậu luyến tiếc nhấp thêm vài cái nữa rồi mới đẩy cơ thể tuyệt mĩ của anh ra, sau đó ngoan ngoãn mà phun trào. Cả hai cùng đạt được khoái lạc, cơ thể xụi lơ chẳng còn sức, Nguyên Bình nằm vật trên người Hồng Sơn, lồng ngực phập phồng không ngừng thở dốc. Một hồi sau khi cơ thể đã hồi phục, Nguyên Bình định ngồi dậy, thì bên tai lại vang lên giọng nói ôn nhu dịu nhẹ của Hồng Sơn.
"Bình à, chúng ta bắt đầu lại nhé? Mình làm lại từ đầu...có được không anh?'
" ... "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co