Truyen3h.Co

SonBinh | roomno9

Mười (21+)

nofishnolife__

Nguyên Bình nằm trên giường, lồng ngực phập phồng lên xuống, khi anh vẫn còn đang nuốt ực những giọt tinh cuối cùng của Hồng Sơn thì đã bị cậu nắm bắp tay, kéo ngồi dậy một cách dứt khoát.

"A! Đau anh..."

"Ngoan, nghe theo lời em."

Hồng Sơn cúi người, áp xuống môi anh một nụ hôn, cậu xoa nhẹ đầu anh. ​Dù ngọn lửa dục vọng trong lòng đang bùng cháy, thôi thúc cậu phải lao vào đụ anh ngay lập tức, nhưng khi nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt người mình thầm yêu bấy lâu, trái tim cậu bỗng chốc lại mềm đi.

"Em sẽ làm thật nhẹ nhàng... anh đừng sợ. Anh chỉ cần nằm đây, trao tất cả cho em và tận hưởng thôi. Thả lỏng người ra nào, em hứa sẽ không để anh phải đau đâu."

"Em hứa đó nha..."

"Hong được làm anh đau..."

Hồng Sơn mỉm cười, cậu xoa cái đầu nhỏ xinh kia một cái, rồi lật người anh lại, ép anh vào tư thế quỳ bò trên giường. Nguyên Bình vô cùng lo lắng, tay anh bấu chặt ga giường đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, cặp mông trắng nõn phơi bày trọn vẹn trước tầm mắt đang bốc hỏa của Hồng Sơn.

Doggy.

​"Sơn... em đừng nhìn... chỗ đó... xấu hổ lắm..." - Nguyên Bình khóc thút thít, anh cố nhích người định trốn tránh.

Thấy vậy thì Hồng ​Sơn lập tức giữ chặt hông anh, quy đầu nóng hổi di di trước cửa huyệt đang co thắt.

"Xấu cái gì? Của anh, chỗ nào em cũng thấy đẹp hết!"

"Hức... Xấu lắm mà..." - Nguyên Bình vùi mặt vào gối, hai vành tai đỏ ửng. Anh đang phô bày tư thế dâm mĩ này trước mặt một người đàn ông, thế mà đây lại còn là cậu em đồng nghiệp thân thiết nhất của anh.

Một chữ là "Bình", hai chữ là "anh Bình", nhưng tới chữ thứ ba thì đã là "đụ anh Bình".

"Em nói không xấu là không xấu."

Hồng Sơn quỳ phía sau, một tay siết chặt vòng eo nhỏ của anh, tay kia vuốt dọc theo rãnh mông, dừng lại ở hậu huyệt hồng nhạt, cơn cực khoái từ màn 69 vừa rồi vẫn còn dư âm, khiến nơi ấy đã mềm nhũn và ướt đẫm dịch tình.

"Anh nhìn xem, lỗ nhỏ của anh co bóp dễ thương đến mức này cơ mà... Nó vừa dính nước bọt của em, vừa đẫm dịch gel, trông dâm đãng không chịu nổi."

​Biết rõ nơi ấy đã đủ mềm và ướt át sau màn dạo đầu, Hồng Sơn thừa hiểu mình có thể một phát đâm lút cán ngay lập tức mà không cần thêm bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Nhìn dáng vẻ gợi tình, bờ mông trắng nõn đang run rẩy của anh, Hồng Sơn không kìm lòng được mà cúi xuống, cậu cắn mạnh vào gáy anh ngay vị trí hình xăm con bướm xinh đẹp. Cậu nghiến nhẹ, như muốn đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn lên da thịt người đàn ông này.

​""A... đau... Sơn, đừng cắn chỗ đó!"

"Anh không thích em cắn à? Thế em đâm vào nhé?" - Hồng Sơn hỏi nhưng chẳng đợi anh trả lời, cậu dứt khoát thúc mạnh, đưa quy đầu to lớn nóng rực vào bên trong.

Phập!

Một tiếng phập vang lên, con cặc Hồng Sơn đâm xuyên qua vách thịt mềm mại, tiến thẳng vào sâu bên trong một cách bạo liệt.

​"Ư... a! Sơn... từ từ... nó... nó to quá! Sâu... sâu quá rồi!"

​Nguyên Bình hét lên một tiếng nghẹn ngào, sống lưng anh cong vút như cánh cung, cả cơ thể nảy mạnh về phía trước dưới sức ép kinh người từ kẻ phía sau. Cảm giác bị lấp đầy bởi một khối thịt khiến đại não Nguyên Bình trắng xóa. Hậu huyệt anh bị nong rộng, từng thớ thịt bên trong điên cuồng co bóp, bao bọc lấy con cặc.

Hồng Sơn cảm nhận được sự ấm nóng, ướt át đang mút chặt con cặc mình, cậu gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn từ tận sâu trong cổ họng. Thật không thể tin nổi, Nguyên Bình với hình tượng nhõng nhẽo, trong sáng mà khán giả vẫn thường thấy trên chương trình Anh Trai Say Hi, lúc này đây lại đang dâm đãng đến cực điểm, hậu huyệt tham lam mút chặt con cặc gân guốc, phơi bày trọn vẹn dáng vẻ nhục dục để cho cậu tùy ý chà đạp.

"Em động nhé?"

"Hức... Trướng quá huhu, sao của em to thế anh đau..."

​"To thì mới lấp đầy được anh, mới làm anh sướng được chứ. Ngoan nào, không khóc... Em thương, một chút nữa thôi là sẽ chỉ còn sướng thôi mà."

Đang trong tư thế lút cán, cậu chồm người lên, hôn nhẹ lên vành tai đỏ chót kia, ân cần vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của anh.

Phía trên ​Hồng Sơn dịu dàng xoa đầu Bình là thế, nhưng phía dưới, cậu lại bắt đầu xoay nhẹ hông để quy đầu to lớn cọ xát vào mọi ngóc ngách, ép anh phải làm quen với kích cỡ kinh người của mình.

Con cặc thụt ra thụt vào, chầm chậm tiến vào, càn quét qua từng nếp gấp thịt thà co thắt. Hồng Sơn kích thích nhẹ, cảm giác không được thao lộng khiến cự vật Nguyên Bình căng trướng đến phát điên, anh vặn vẹo mông, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt sũng nước nhìn Sơn đầy cầu khẩn.

"Ưm... sướng... Sơn ơi, đừng trêu anh nữa... mau động đi... anh muốn..."

"Được thôi, nếu anh đã đòi thì em phải chiều thật lòng chứ nhỉ?"

Vừa dứt lời, mọi sự ân cần tan biến sạch sành sanh. Hồng Sơn siết chặt vòng eo nhỏ của Bình, cậu lấy đà rồi giáng một cú húc lút cán, sâu đến mức Nguyên Bình cảm giác như nội tạng mình bị dịch chuyển.

Bạch! Bạch! Bạch!

Hồng Sơn chẳng để anh kịp thích nghi, điên cuồng dập hông giã nát lỗ thịt kia. Mỗi cú thúc đều mang theo lực mạnh kinh người, nhắm thẳng vào điểm P nhạy cảm nhất mà nghiền nát. Tiếng da thịt va chạm vang lên khắp căn phòng, dịch tình nhầy nhụa bị đánh tơi lên thành những lớp bọt trắng xóa giữa nơi giao thoa của hai người. Hồng Sơn không còn là người em hay đeo bám anh như mọi khi nữa, cậu lúc này là một gã đàn ông điên cuồng đang đóng đinh vào người mình yêu.

"Nói xem, cái lỗ nhỏ này của anh sinh ra là để dành cho em đụ đến hỏng đúng không? Mút chặt như thế này, anh muốn em bắn hết vào trong đúng không?

"Ư...aaa..."

Đôi bàn tay to lớn của Hồng Sơn không ngừng bấu chặt, cấu nghiến vào vòng eo và hông của Nguyên Bình. Nhịp thúc lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát, nó vô cùng nhanh, nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mà mỗi lần va chạm, cả cơ thể Nguyên Bình đều bị đẩy văng về phía trước rồi lại bị kéo giật ngược trở về.

Phập Phập Phập...

"Ư.. Sướng.. Sơn.. nhẹ... nhẹ một chút.. anh.. anh hỏng mất..hức.." - Nguyên Bình nức nở khóc, tiếng van xin yếu ớt bị bóp nghẹt bởi những cú thúc mãnh liệt. Anh cảm giác như mình đang bị con cặc Hồng Sơn đâm xuyên qua người, chiều dài to béo đâm đến nơi sâu nhất trong hậu huyệt, miết mạnh vào điểm gồ nhạy cảm. Cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng khiến anh không thể khép nổi đôi môi sưng mọng, phát ra những tiếng rên dâm đãng.

"Nhẹ thế nào được khi anh cứ kẹp chặt như muốn vắt kiệt thế này? Anh nhìn xem, lỗ nhỏ dâm đãng của anh đang bú cặc em ngon ơ đây này!"

Con cặc gân guốc cứ thế đóng lút cán, không chừa lại một phân, tàn nhẫn đâm xuyên qua mọi rào cản để giã nát vào nơi sâu nhất. Quy đầu thô bạo nghiền nát điểm sướng liên hồi, tạo nên một cơn địa chấn khoái cảm, dây thần kinh Nguyên Bình như bị thiêu cháy hoàn toàn, hai hòn dái đập vào mông anh tạo nên những tiếng bạch bạch cùng tiếng nước nhầy nhụa phát ra từ nơi lỗ huyệt đã đẫm bọt trắng.

Nguyên Bình khóc nấc, mặt vùi sâu vào gối, mắt nhòe đi vì tầng tầng lớp lớp khoái cảm điên cuồng đánh ập tới. Hồng Sơn nghe tiếng rên rỉ của anh thì càng thêm hưng phấn, cậu vừa thúc mạnh vừa vung tay tát một cái thật kêu lên bờ mông đang nảy lên bần bật của anh. Tiếng chát vang lên hòa cùng tiếng va chạm thịt thà bạch bạch tạo nên âm thanh dâm mĩ đến cực điểm.

Chát!

"Anh nhìn xem, lỗ nhỏ của anh mút em chặt thế này mà còn bảo sợ à? Em đã bảo rồi, em nong rộng hết cả cho anh rồi, giờ anh chỉ việc nằm đó mà tận hưởng cái sướng này thôi."

Hồng Sơn cúi xuống, hôn dọc theo sống lưng trần của Nguyên Bình. Mỗi nơi môi cậu đi qua đều để lại những vết hằn đỏ rực như những đóa hoa đào nở rộ trên nền tuyết trắng.

Cậu vùi mặt vào hõm vai anh, vừa thúc mạnh hông vừa khàn giọng thì thầm - "Anh Bình... nói cho em nghe... ai đang ở trong người anh? Ai đang đụ anh đến mức chảy cả nước dâm ra thế này, HẢ?"

Nguyên Bình bị những cú thúc tới tấp làm cho mê muội, hai tay bấu chặt vào gối, gương mặt đỏ bừng vùi sâu xuống nệm. Anh nghe rõ từng câu hỏi của Hồng Sơn, từ nãy đến giờ cậu hỏi rất nhiều nhưng anh không muốn trả lời, giờ đây anh chỉ biết rên rỉ dưới thân cậu mà thôi.

"Hức... Sơn... đừng hỏi... ưm... anh không biết..."

Thấy anh vẫn còn cố chấp, Hồng Sơn nhếch môi, cậu rút cự vật ra gần hết, rồi dồn lực thúc mạnh một cú lút cán, đâm thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong Bình.

Chát!

"Nói! Ai đang làm anh sướng đến phát điên thế này? Trả lời sai là em không để anh yên đâu!"

Một tiếng tát vang dội lên bờ mông trắng nõn đang vểnh cao, khiến da thịt Nguyên Bình đỏ ửng ngay lập tức. Hậu huyệt ăn trọn con cặc lút cán cùng cái tát đầy kích thích khiến anh nấc nghẹn, khoái cảm từ hạ bộ xộc thẳng lên đại não, khiến anh hoàn toàn vỡ vụn.

Chát!

"A... ha... là Sơn... là Sơn đang làm anh... hức... em đang đụ anh... sướng... sướng lắm... ân!"

Câu trả lời của Nguyên Bình khiến Hồng Sơn sướng đến tê dại. Cậu không nhịn được mà giật ngược tóc anh ra sau, bắt anh phải ngửa mặt lên nhìn sự dâm dãng của mình qua tấm gương nhỏ đặt bên cạnh giường.

"Nhìn đi Nguyên Bình, nhìn xem anh đang sướng như thế nào này. Nó mút chặt lấy em, yêu em đến mức không muốn nhả ra luôn rồi đấy."

Nguyên Bình nhìn thấy hình ảnh chính mình trong gương, đôi mắt sũng nước, khóe mắt đỏ hoe, bờ môi bị cắn đến sưng đỏ, và phía dưới là con cặc đang nhấp liên tục vào cơ thể anh. Cảm giác vừa xấu hổ vừa sướng tột độ khiến anh không thể trụ vững, cả người mềm nhũn, anh nằm sấp xuống giường, chỉ biết nức nở đón nhận từng đợt sóng nhục dục mà Sơn mang lại.

"Ưm... haaa..."

Nguyên Bình bị kéo vào tư thế khó khăn, cổ anh ngửa ra sau, đôi môi bị Sơn ngấu nghiến chiếm trọn. Lưỡi của cả hai quấn nhau, nước bọt không kịp nuốt tràn ra khóe môi. Trong khi môi lưỡi đang triền miên giao hảo, thì ở phía bên dưới, Hồng Sơn vẫn dập hông tới tấp. Những cú thúc lúc này càng thêm hiểm hóc vì góc độ bị thay đổi, cự vật của Sơn ma sát mãnh liệt vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong Bình, khiến anh run bắn, cả người mềm nhũn ra trong vòng tay cậu em.

"Umm..."

"Haha, anh sướng đến mức nói không ra hơi rồi đúng không?" - buông dư vị ngọt ngào còn lưu luyến trên môi, Hồng Sơn bắt đầu chuyển sang cắn mút vành tai nhạy cảm anh.

"Nhìn anh dâm đãng thế này, làm sao em có thể nhẹ nhàng nổi đây? Anh ngoan, thả lỏng ra, để em đưa anh lên đỉnh nhé."

Bạch bạch bạch...

Hồng Sơn tiếp tục tăng tốc, đóng đinh liên tục vào tận cùng bên trong. Dù làm rất mạnh nhưng Sơn vẫn luôn để ý đến cảm xúc của anh, lâu lâu lại xoa dịu anh bằng những cái hôn lên vai hay những lời thủ thỉ yêu thương, để anh ngoan ngoãn cho mình đụ tiếp.

Nguyên Bình cảm giác như mình đang lênh đênh trên một con thuyền giữa cơn bão lớn, mà Sơn chính là ngọn sóng dữ dội nhất, liên tục nhấn chìm anh vào biển cực lạc. Cảm giác đau đớn ban đầu đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự sung sướng ngọt ngào và những luồng điện chạy dọc sống lưng mỗi khi Sơn thúc trúng điểm P.

"A... Sơn... chỗ đó... Đúng rồi mạnh... mạnh thêm một chút... haaa... Anh sắp... hức!"

Tiếng van xin của Bình như ngọn lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Hồng Sơn. Cậu nhìn xuống, thấy cự vật anh đang run rẩy kịch liệt, dịch tình trong suốt rỉ ra ướt đẫm cả bụng dưới. Hồng Sơn lại mạnh bạo hơn, mỗi cú thúc đều lút cán, hai hòn dái lại đập vào mông Bình tạo nên những tiếng "bạch bạch". Sự ma sát mãnh liệt cùng với lượng dịch gel và dịch tình nhầy nhụa khiến hậu huyệt Nguyên Bình nổi bọt trắng, tiếng "nhóp nhép" dâm dật vang lên rõ mồn một.

"Ư... Sơn... ha... ha... mạnh quá... tiếng... tiếng đó xấu hổ quá... đừng làm vậy... hức!" - Nguyên Bình nghẹn ngào, anh vùi sâu vào gối khóc vì tiếng động đó cứ liên tục lọt vào tai anh.

"Anh nghe thấy không? Lỗ nhỏ của anh đang bú chim em đến mức phát ra tiếng kìa. Nó dâm đãng như thế này, làm sao em dừng lại được đây?"

Nguyên Bình ngửa cổ ra sau, cơ thể co giật dữ dội, hậu huyệt mút chặt cự vật Sơn như muốn vắt kiệt. Anh bắn ra, dòng tinh dịch trắng đục phun trào theo từng đợt, bắn tung tóe lên ga giường. Ngay sau đó, Sơn cũng gầm lên, thúc mạnh một cú lút cán để hòn dái đập mạnh vào mông anh lần cuối trước khi bắn toàn bộ dòng tinh túy nóng hổi vào sâu thẳm bên trong, lấp đầy tinh dịch vào mọi ngóc ngách bên trong cơ thể anh.

Anh ấy trông dễ thương quá...

Mình muốn đụ thêm...

Hồng Sơn nhìn xuống thân hình ướt đẫm mồ hôi, gương mặt đỏ bừng và vẻ dâm đãng cực điểm của người mình thương, con cặc vừa mới bắn xong lại một lần nữa trỗi dậy, cứng ngắc và nóng hổi bên trong anh.

"Đừng...A...anh bắn rồi...hức.."

"Anh Bình... anh định trốn à? Anh quên rồi sao? Yêu cầu hệ thống là anh phải bị đụ cho đến ngất!"

Hồng Sơn không để cho Nguyên Bình có một giây để hồi sức, cậu nhấc bổng anh dậy, cự vật vẫn còn đang cương cứng bên trong lại một lần nữa càn quét qua những vách thịt nhạy cảm nhất. Cậu ngồi tựa lưng vào đầu giường, để Bình ngồi lên đùi mình, đối diện với nhau trong tư thế bồng bế. Ở tư thế này, cự vật lại một lần nữa đâm xuyên qua hậu huyệt đang sưng đỏ, tiến vào sâu nhất có thể.

"A... Sơn... không... anh mệt rồi... sâu quá... ưm... hức!" - hai tay anh quàng chặt qua cổ Sơn, đôi chân vô thức quắp chặt eo cậu để giữ thăng bằng, cả cơ thể anh như treo lơ lửng vậy.

"Ngoan xinh dâm, ôm chặt em nào."

Bàn tay to lớn của cậu bóp chặt hai cánh mông múp rụp, trắng nõn của anh, nhấc bổng cơ thể anh lên rồi lại hạ xuống thật mạnh.

Phập! Phập! Phập!

Mỗi lần hạ xuống là mỗi lần cự vật của Sơn chạm đến tuyến tiền liệt, ma sát cực mạnh vào điểm P của anh. Nguyên Bình sướng đến mức đại não tê liệt, anh không kìm được mà cúi xuống ngậm chặt bả vai săn chắc của Sơn để ngăn tiếng rên. Nước miếng từ khóe miệng anh chảy dọc xuống ngực Sơn, hòa cùng mồ hôi nhễ nhại của cả hai tạo nên một cảnh tượng cực kỳ kích thích.

Nguyên Bình mê sảng, bao nhiêu năm qua anh tự thủ dâm, anh chưa bao giờ chạm đến được một phần mười của cảm giác này. Sự lấp đầy, sự nóng hổi và cái cách mà khối thịt ấy chuyển động bên trong khiến Bình cảm thấy sướng vô cùng.

"Hỏng mất... mình sẽ bị Sơn làm cho hỏng mất... sâu quá rồi... aaa..."

Hồng Sơn dường như đọc được suy nghĩ đó, cậu lại càng hăng máu hơn. Cậu bế thốc anh đứng dậy, ép sát tấm lưng trần của anh vào bức tường sắt lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của bức tường và cái nóng từ cơ thể Sơn khiến Bình sướng đến tê dại. Sơn nắm một chân anh vắt lên vai mình, tư thế này khiến hậu huyệt hoàn toàn mở rộng, phơi bày nơi giao thoa đang đẫm bọt trắng và dịch tình nhầy nhụa.

"Anh nhìn em này, Bình. Tự thủ dâm làm sao sướng bằng để em đụ anh thế này, đúng không?"

Hồng Sơn bắt đầu húc ngược từ dưới lên với nhịp độ kinh hoàng. Mỗi cú thúc đều đi lút cán, hai hòn dái đập vào mông Bình nghe bành bạch liên hồi.

Nguyên Bình lúc này như là một món đồ chơi dâm đãng trong tay Hồng Sơn, anh bị cậu "chơi" sắp hỏng rồi. Anh phối hợp nhịp nhàng theo từng nhịp nhún, đôi chân quấn chặt hông cậu, nước mắt và nước miếng thi nhau rơi xuống. Cơn bão nhục dục này kéo dài bất tận, biến mọi sự ngại ngùng thành những lời tự tình nóng bỏng, thiêu cháy cả hai trong biển cực lạc không lối thoát.

"Sơn... ha... chỗ đó... Đúng rồi... mạnh thêm... hức... anh sướng... sướng phát điên rồi... anh thèm cặc em... làm anh... hỏng mất thôi... ân!"

Hồng Sơn thấy Nguyên Bình đã hoàn toàn chìm đắm trong cơn mê lộ, lý trí anh đã sớm bị đánh tan bởi những đợt sóng khoái cảm. Cậu liền ôm anh đứng dậy, siết chặt bắp đùi anh, dùng sức xốc anh lên về phía cái gương to bự hơn ở góc phòng.

Trong suốt quãng đường di chuyển, cự vật vẫn nằm khăng khít bên trong, không rời một phân. Mỗi bước đi của Sơn là khối thịt nóng rực ấy lại huých mạnh vào điểm P của Bình, khiến anh không ngừng khóc vì sướng, mặt anh vùi vào hõm vai, hai tay anh quấn chặt cổ cậu.

Khi cả hai đối diện với tấm gương, Sơn ép sát cơ thể Bình vào mặt kính lạnh lẽo. Sự tương phản giữa hơi lạnh buốt giá của gương phả vào dương vật, và hơi nóng hừng hực từ lồng ngực săn chắc của Sơn áp vào tấm lưng, khiến Bình giật mình, run rẩy mở mắt.

"Nhìn đi anh... Nhìn kỹ vào... xem ai đang ở sâu trong người anh thế này?"

Nguyên Bình hé mắt nhìn vào tấm gương, qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, anh thấy mình đang bị Sơn bế bổng, hai chân anh bị một tay cậu đỡ lên, phơi bày theo tư thế hình chữ M dâm đãng.

Phía dưới hậu huyệt, dịch gel bôi trơn quyện cùng nước bọt và tinh dịch từ hiệp trước bị nhịp hông bạo liệt đánh tơi lên thành những lớp bọt trắng xóa, nhầy nhụa vương vãi khắp đùi trong của cả hai.

Con cặc Bình cương cứng đến mức tím tái, gân xanh nổi dọc thân gậy, đầu nấm đỏ rực liên tục rỉ ra những giọt dịch tình trong suốt, nhỏ giọt xuống bụng dưới của anh. Cảm giác bị lấp đầy quá mức cùng với sự kích thích từ thị giác khiến cặc Bình sướng đến căng tức như muốn nổ tung. Nó không cần bất kỳ sự chạm tay nào, chỉ dựa vào những cú đóng đinh của Sơn từ phía sau và sự co thắt điên cuồng của hậu huyệt mà duy trì trạng thái cực khoái.

Nguyên Bình cảm nhận được từng đợt sóng khoái cảm chạy dọc từ gốc cho đến đầu ngọn cặc, khiến đầu óc anh tê dại, chỉ biết trơ mắt nhìn vật nhỏ của mình phản ứng dâm đãng trước gương.

"Nhìn xem, con cặc anh sướng đến mức chẳng cần em chạm vào mà đã tự bắn tung tóe thế này rồi à? Anh dâm đãng thật đấy, Bình ơi."

​Hồng Sơn thúc mạnh một cú lút cán, khiến Nguyên Bình nấc nghẹn, cả cơ thể co giật theo từng tia tinh dịch bắn ra ngoài.

"Anh nhìn xem, bắn ra nhiều thế này, hóa ra anh lại thích cảm giác được em đụ trước gương đến vậy à? Để em giúp anh tưới đẫm tinh dịch lên cái mặt gương này nhé?"

Hồng Sơn tăng cường nhịp độ, mỗi khi cậu húc ngược từ dưới lên, thì con cặc gân guốc, tím tái, lại chôn vùi toàn bộ chiều dài vào sâu trong hậu huyệt đỏ hửng, sưng tấy. Cự vật nhỏ hơn của Bình lại giật bắn lên theo từng nhịp.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Nguyên Bình xấu hổ định nhắm mắt lại, nhưng Sơn đã nhanh tay giữ chặt cằm anh, ép anh phải nhìn bản thân mình ở trong gương, chứng kiến sự sa đọa của chính mình.

"Đừng trốn tránh thực tế, Bình. Nhìn xem lỗ nhỏ của anh tham lam thế nào kìa... Nó mút cặc em chặt đến mức em tưởng như sắp bị nó nuốt chửng rồi. Bình ơi... sao anh có thể dâm đãng đến mức này khi ở dưới thân em?"

"Hức... Sơn... đừng... đừng nói nữa... anh thấy rồi... ha... sâu quá... nó đâm sâu đến mức anh thấy bụng mình cộm lên rồi... hức!"

Nguyên Bình nức nở, tiếng rên rỉ vỡ vụn khi nhìn thấy trong gương cảnh hai hòn dái của Sơn đập mạnh vào mông mình mỗi khi cậu dập hông, tạo nên những tiếng bạch bạch, cùng với tiếng nhóp nhép thấm đẫm tinh dịch ở hậu huyệt.

Trong lòng Nguyên Bình lúc này là một mớ hỗn độn của sự hổ thẹn và cực lạc. Trước đây, mỗi khi tự mình giải tỏa, anh chỉ dám nghĩ đến những điều đơn giản, chưa bao giờ anh dám tưởng tượng mình sẽ bị một người đàn ông khác, lại là người anh hằng quý mến bế lên và "làm" đến mức mất hết tôn nghiêm như thế này. Nhưng cơ thể anh lại phản ứng quá chân thật, cảm giác cái khối thịt khổng lồ kia ma sát vào từng vách thịt, từng điểm nhạy cảm sâu nhất khiến anh thấy mình như đang bị thiêu cháy.

"Sơn... anh... không chịu nổi nữa...sợ hỏng mất...em dừng lại một chút... haaa..."

"Hỏng? Em sẽ không để anh hỏng đâu, em sẽ chỉ làm cho anh sướng đến mức không bao giờ quên được em thôi."

Hồng Sơn nhấp hông với tốc độ chóng mặt. Một trăm cái cuối cùng, cứ mỗi một nhịp húc lút cán, quy đầu to lớn nghiền nát điểm G, thì cự vật của Nguyên Bình lại như có điện giật xuyên qua mà phun ra một đợt dịch trắng đục.

Một nhịp thúc, một nhịp bắn, những dòng tinh dịch nóng hổi bắn tung tóe, tạo thành những vệt dài nhầy nhụa trên bề mặt gương.

Nguyên Bình sướng đến mức đại não tê liệt, anh trơ mắt nhìn chính mình trong gương đang bị Sơn "vắt kiệt", từng luồng tinh dịch cứ thế phun trào không kiểm soát theo từng cú nện của cậu em.

"A... ha.... đúng chỗ đó rồi... mạnh nữa đi Sơn... đâm chết anh đi...Aaaa..."

Lời tự thú trong cơn mê sảng của Bình như một liều thuốc kích dục cực mạnh. Hồng Sơn gầm lên, bắp tay cậu nổi đầy gân xanh, sự kích thích từ thị giác khi thấy cự vật mình ra vào cơ thể tiền bối cộng hưởng với xúc giác mãnh liệt khiến Sơn cũng đã chạm đến giới hạn.

"Bắn cho em! Bình ơi, bắn hết vào gương cho em thấy nào!"

"A... ha... anh bắn... anh không nhịn được... Sơn...Sơn ơi..."

Nguyên Bình ngửa cổ ra sau, cơ thể co giật, hậu huyệt mút chặt, siết chặt con cặc của Sơn mạnh đến mức khiến cậu suýt thì bắn ra ngay lập tức. Nguyên Bình bắn ra, dòng tinh túy trắng đục phun trào mạnh mẽ từng tia, bắn tung tóe lên mặt gương lạnh lẽo.

Ngay khoảnh khắc đó, Hồng Sơn cũng không kìm nén thêm được nữa. Cậu thúc một cú thật mạnh, lút cán chạm vào nơi sâu nhất của anh và gầm lên thỏa mãn. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt và nồng đậm phun trào như núi lửa, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong cơ thể Bình. Cảm giác ấm nóng tràn trề từ sâu bên trong khiến Bình rùng mình khóc nấc lên, toàn thân mềm nhũn như không còn xương cốt.

Hai cơ thể gắn chặt vào nhau trước gương, hơi thở hỗn hển hòa vào giữa không gian ngập mùi tình ái. Nguyên Bình lả đi hoàn toàn trên vai Hồng Sơn, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào mặt gương bị phủ đầy tinh dịch và hơi nóng.

"Anh sướng đến mức ngất xỉu rồi à, xinh yêu của em?"

Nhiệm vụ hoàn thành.

Số điểm đã được khôi phục.

Tiến độ: 70/100

Hồng Sơn vẫn chưa chịu rút ra, cậu cứ thế ôm chặt anh, hôn khắp mặt anh rồi bế anh lên giường đắp chăn đi ngủ.

Nguyên Bình hiểu rằng mình chẳng thể quay đầu được nữa rồi.

_________

Thử thách cuối hơi bị tốn quần.

Xong thử thách cuối là tỏ tình, plot nhẹ rồi end nhen 💛

T chẳng hiểu sao mà t viết seg được nhiều đến thế:)) Lâu quá quay lại viết tiểu thuyết mà còn viết H bạo ảo cmnl💅

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co