25
"Tên kiếm sĩ khốn nạn! Ngươi ở đối diện ta từ lúc nào vậy?"
"Đối diện? Nhưng mỗi lần muốn tới nhà ngươi ta còn phải đi ít nhất nửa giờ mà..."
Nhìn khuôn mặt tên đầu xanh trông còn ngạc nhiên hơn cả mình, Sanji không khỏi nghiến răng nghiến lợi.
"Hai vợ chồng già sống ở đây đâu? Không lẽ họ bị bản mặt bị truy nã của ngươi dọa chạy mất rồi?"
"...Chỉ là đúng lúc họ quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới nên nhờ ta trông nhà hộ tạm thời thôi." Kiếm sĩ không dám nhìn thẳng vào mắt Sanji, hắn ngập ngừng giải thích.
Vừa nghe đã biết là một lời nói dối khó tin, nhưng Sanji cũng lười vạch trần. Đáng ghét ở chỗ là tình huống bây giờ lại không được tính là vi phạm cam kết của hai người khi trước, trong lúc nhất thời Sanji không biết nên khen hắn nói được làm được, hay nên mắng hắn khôn lỏi đây.
Hai người đứng giằng co ở cửa một hồi, sự im lặng bế tắc bất ngờ bị phá vỡ bởi tiếng động không đúng lúc phát ra từ bụng kiếm sĩ.
Sanji miễn cưỡng đưa thức ăn trong tay cho đối phương, kiếm sĩ cũng chẳng khách sáo cầm luôn lấy hộp đồ ăn ngon vốn dĩ không thuộc về mình. Lúc này, hắn đang ngồi trong phòng khách ngấu nghiến chỗ thức ăn kia, nhìn bộ dạng có vẻ đã mấy ngày trời chưa được ăn no.
Zoro ăn được hơn nửa mới chợt nhớ ra, hắn gọi Sanji đang đứng ở cửa vào trong nhà ngồi một lát: "Ngươi chờ thêm chút, đợi ta rửa hộp đã rồi trả cho ngươi."
Sanji nhíu mày, cũng không vội rời đi. Anh bước vào nơi ở tạm thời của kiếm sĩ, tò mò đánh giá xung quanh.
Nơi này đúng quả thật là một chỗ ở tạm thời. Phạm vi hoạt động của kiếm sĩ đại khái chỉ loanh quanh trong phòng khách, trên ghế sofa có đặt một cái túi ngủ cũ nát, giữa phòng còn để lung tung mấy thứ đồ tập luyện thông thường. Xuất phát từ bệnh nghề nghiệp, Sanji cố tình đi vào phòng bếp nhìn một chút. Bếp lò thì phủ kín một tầng bụi thật dày, trong góc hẵng còn để một đống rác thải sinh hoạt chưa vứt, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được mấy cái đầu cá và xương, đó có lẽ là thức ăn duy nhất mà kiếm sĩ có thể kiếm được từ All Blue để lấp đầy bụng.
Sanji nhìn cái bếp lạnh lẽo không có chút khói lửa mà giận không thôi, quay về phòng khách thấy bản mặt ngu ngốc của kiếm sĩ đang ăn say sưa lại càng tức giận.
"Thế mà ngươi còn dám nói muốn một mình chăm sóc tảo nhỏ?! Ngươi định một ngày ba bữa cho nó ăn cá sống cắt lát à?!! Đừng có giỡn mặt ta!!"
Kiếm sĩ hơi nghẹn, Sanji chờ mãi hắn mới nói được ra một câu:
"Thi thoảng ta cũng làm một ít cơm trộn nước tương..."
Sanji không ngờ tên này còn dám cãi lại, lửa giận càng bùng lên dữ dội hơn.
"Hóa ra ngươi chỉ biết nói suông thôi sao? Có giỏi thì nhấc mông lên mà làm luôn đi đồ kiếm sĩ khốn kiếp!!"
Sanji bực tức đạp cửa rời khỏi căn nhà không chút sức sống đó, tâm tình vốn dĩ đang vui vẻ thoáng chốc đã bị tên đầu tảo xanh thối đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây phá hủy hoàn toàn.
Zoro bị bỏ lại trong phòng đưa tay gãi gãi mớ tóc xanh, cuối cùng sờ sau gáy mình:
"Quả nhiên...vẫn khiến đầu bếp gặp phiền phức..."
Zoro thừa dịp Sanji không có ở nhà lặng lẽ đi tìm Chopper.
Phản ứng đầu tiên của vị thuyền y nhỏ là giấu ví tiền ngay lập tức.
"Zoro! Tớ nói trước cho cậu biết tớ thật sự không còn berries để giúp cậu trả nợ cho Nami đâu! Nami là cái vực sâu không đáy đấy!!"
"Chậc, không mượn tiền cậu đâu mà lo." Zoro bất đắc dĩ.
Hắn không khỏi nghĩ tới mấy tuần đầu đi quanh đảo rốt cuộc cũng tìm được một căn nhà đang thông báo cho thuê cách nhà đầu bếp không xa. Nhưng thời hạn cho thuê rất dài, tiền thuê cũng không phải con số nhỏ, trong lúc nhất thời hắn không thể nghĩ được cách đào đâu ra số tiền lớn như vậy, chỉ còn nước đi mượn tiền Nami.
Trao đổi ngắn gọn qua dendenmushi, Nami dứt khoát chuyển cho Zoro số tiền cần chỉ một ngày sau đó.
Đương nhiên, thời điểm nhận tiền hắn cũng đã cắn răng suy nghĩ, khả năng nửa đời sau hắn phải đi làm thuê cho mụ phù thủy kia là rất cao.
Tuy rằng đôi vợ chồng già kia dán thông báo cho thuê nhà, nhưng cũng không nghĩ tới lại thật sự có người bỏ tiền ra nhiều tới vậy để thuê căn nhà đơn sơ này. Dẫu sao giá cho thuê cao hơn rất nhiều so với giá trên thị trường, từng đó tiền có thể mua đứt luôn căn nhà này cũng được. Bọn họ viết giá cao như thế chỉ để thỏa ước mộng ra biển mà thôi.
Mà người mang tiền tới thuê nhà tình cờ lại chính là kiếm sĩ họ đã gặp vài lần.
Cả hai nhớ rõ đêm hôm đó, không bao lâu sau khi người đàn ông tóc vàng sắc mặt tái nhợt lạ thường ở căn nhà đối diện giao đứa trẻ sơ sinh cho họ, cánh cửa ngôi nhà lại bị gõ vang một lần nữa. Chính kiếm sĩ này đã bế đứa trẻ cơ hồ khắc ra cùng một khuôn với cậu ta đi, vội vã nói cảm ơn rồi biến mất trong màn đêm ngay lập tức.
Hai vợ chồng cũng không biết rốt cuộc mình đóng vai trò gì giữa đôi trẻ kỳ lạ này, nhưng bọn họ thật sự vui mừng khi nhìn thấy cậu trai tóc vàng dịu dàng mang theo đứa trẻ về nhà không lâu sau đó. Kiếm sĩ tóc xanh dần dần cũng trở thành khách quen của ngôi nhà kia.
Chắc chắn là một người đàn ông tốt đáng giá để tin tưởng, cặp vợ chồng già đã đưa ra kết luận như thế. Bọn họ không nói hai lời liền đem căn nhà đã sống hơn nửa đời người cho kiếm sĩ thuê, vui vẻ lên đường bước vào chuyến hành trình vòng quanh biển đã mơ ước bao lâu.
Nhưng rõ ràng, phiền não của Zoro bây giờ không phải là khoản nợ với số lãi suất khổng lồ đó.
Hắn xoa gáy, như có điều suy nghĩ.
"Đầu bếp...hình như có vẻ vẫn phản ứng rất mạnh với pheromone của tôi...Chopper, có cách nào loại bỏ được hoàn toàn tuyến thể của tôi không?"
"Cậu nói vớ vẩn gì thế?!" Con ngươi Chopper suýt chút nữa rớt ra khỏi tròng mắt: "Cắt bỏ tuyến thể là đại phẫu đấy! Làm tùy tiện sẽ gây chết người luôn! Cậu cũng thế mà Sanji cũng vậy, suốt ngày chỉ nghĩ mấy thứ linh tinh gì đâu!!"
"Đầu bếp...cũng muốn cắt bỏ tuyến thể sao?" Zoro cau mày, ánh mắt hắn tối lại.
Chopper biết mình lỡ lời, liền vội vàng giải thích: "Cậu cũng biết Sanji khổ sở vì kỳ phát tình thế nào mà, cậu ấy đã hỏi tớ liệu có thể loại bỏ tuyến thể một lần và mãi mãi không, nhưng...cái đó đâu phải chuyện đơn giản...Tuyến thể không phải là cơ quan phụ có cũng được không cũng được, bỏ nó đi có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng, cho dù là tớ, cũng không thể đảm bảo tỷ lệ sống 100% đâu..."
Quả nhiên, đầu bếp vẫn đang nghĩ mọi cách để thoát khỏi mình, thoát khỏi số mệnh kết đôi với một người đàn ông.
Mặc dù đã sớm biết, nhưng khi chính tai nghe thấy, kiếm sĩ vẫn cảm thấy lồng ngực bất giác đau nhói.
"Tỷ lệ sống sót đại khái là bao nhiêu?"
"Khoảng 30%... Khoan đã Zoro! Cậu muốn làm gì?"
"Loại giải phẫu này chắc chắn không thể để đầu bếp làm, nhưng tôi có thể..."
Chopper tức giận đến mức biến thành dạng dã thú, hung dữ bóp cổ kiếm sĩ: "Mấy người dừng ngay những suy nghĩ ích kỷ và nguy hiểm đó đi! Tớ tuyệt đối sẽ không bao giờ thực hiện phẫu thuật kiểu vậy với đồng đội của mình!! Cậu đã nghĩ đến cảm xúc của tớ sẽ thế nào nếu như thất bại chưa!? Zoro là đồ ngu ngốc, dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi!"
Kiếm sĩ bị bác sĩ tàu đang tức giận bóp cổ đến mức thiếu dưỡng khí, khó khăn lắm mới thoát ra được nhưng vẫn bị Chopper tra hỏi không ngưng.
"Rốt cuộc tại sao cậu phải làm chuyện nguy hiểm như vậy chứ?"
Zoro im lặng.
Cũng không thể trả lời rằng hắn không muốn mình phát ra thứ pheromone mất kiểm soát làm đầu bếp không vui đó, càng không muốn làm chuyện khiến đầu bếp chán ghét thêm...
Nếu như không tác dụng của pheromone, dục vọng của hắn với đầu bếp sẽ yếu đi rất nhiều, đầu bếp ở bên cạnh hắn cũng sẽ được tự do hơn.
"Không hoàn toàn loại bỏ được, vậy chắc chắn phải có cách ức chế đúng không?" Zoro lại hỏi Chopper một lần nữa.
"Có, nhưng sẽ có tác dụng phụ vô cùng lớn..." Chopper có chút do dự, từ trước tới nay chưa bao giờ có Alpha yêu cầu thuốc ức chế, những thuốc không được thí nghiệm lâm sàng luôn mang theo rất nhiều hiểm nguy, Chopper cũng không muốn để đồng đội của mình mạo hiểm: "Sẽ ảnh hưởng đến khả năng sử dụng haki, cũng có thể sẽ ảnh hưởng đến khả năng cương cứng bình thường."
Chopper nghiêm túc nhìn về phía Zoro: "Cậu có chắc chắn muốn làm điều này không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co