Chương 31-35
Chương 31
Từ nhỏ đến lớn Tiêu Chiến đã thấy trong TV vô số lần, nhân vật chính nhân vật phụ quần chúng bình phông vân vân bị người ta chụp bao bố kéo vào hẻm nhỏ, nhét cốp xe, ném xuống sông...
Nhưng cậu không ngờ mình cũng có ngày gặp phải chuyện này, mình chỉ ra ngoài mua đồ ăn thôi mà!
Nào ngờ lại bị chụp bao bố!
Còn là bao thức ăn gia súc!
Mùi tanh ói!
Tiêu Chiến giãy dụa muốn lấy bao thức ăn gia súc xuống, cậu thật sự không chịu được cái mùi này.
Nhưng tay cậu vừa đưa lên đã bị người ta bẻ ngoặt ra sau, tiếp theo cổ tay mát lạnh, một sợi xích quấn quanh tay cậu, cạch một tiếng khóa lại.
Ngay sau đó có người kéo mạnh miệng bao, cái bao chụp xuống tới tận tay cậu.
Mẹ nó!
Tiêu Chiến cảm thấy chuyện này cũng dữ dằn quá rồi, trăm phần trăm là do Vương Nhất Bác làm, chỉ có kẻ tìm đủ trò trêu người ta dưới nước mới nghĩ ra trò này thôi!
"Biết chơi thật đấy!" Cánh tay Tiêu Chiến bị người phía sau giữ chặt không cử động được, mắng xong câu này cậu không nói gì nữa, cái bao vừa khít người, mở miệng nói chuyện sẽ đụng trúng bao.
Lũ đánh lén đại khái có ba bốn người, Tiêu Chiến có thể ước lượng từ tiếng bước chân, nhưng từ nãy đến giờ vẫn không ai lên tiếng.
Đoán chừng bên phải đằng trước có người, cậu định nhấc chân đá, ai ngờ chưa chi đã bị người ta thụi một cái vào bụng.
"Má..." Tiêu Chiến gập người, cú này không nặng không nhẹ, vừa đủ để cậu thấy buồn nôn, nói không ra hơi.
Không đợi cậu tỉnh lại, có hai thằng nhấc tay cậu lên lôi cậu vào trong hẻm, cậu lảo đảo bị đẩy đến bên tường.
Tiêu Chiến không thấy thứ gì đằng trước, đánh thì không được lại chẳng thể nghe tiếng đoán vị trí, chỉ có thể tựa vào tường im lặng theo dõi... à không, im lặng nghe diễn biến.
Chẳng qua động tác tiếp theo khiến cậu trở tay không kịp.
Có người đến gần cậu, đầu tiên vặn vai cậu, nhấc đầu gối thúc vào bụng cậu, độ lực vẫn không nặng không nhẹ nhưng đủ để làm cậu đau gập người.
Tiếp theo, Tiêu Chiến cảm giác được vai, lưng, cánh tay, đùi bị đấm đá liên tục.
Tay cậu bị khóa sau lưng, trừ việc gập lưng xuống, ngay cả tránh cũng không biết nên tránh kiểu nào.
Đối phương xem cậu như bao cát mà đánh đấm một trận, mỗi cú đều tránh chỗ hiểm, nhưng đồng thời cũng đảm bảo đủ độ đau.
Đánh đến hai ba phút vẫn chưa chịu dừng tay.
"Vương Nhất Bác mẹ nó cậu có bệnh hả!" Tiêu Chiến hét một tiếng.
Đối phương không lên tiếng, đá mông cậu một cái, rồi lại bổ một chưởng lên vai cậu.
Tiêu Chiến lắc lư, tựa vào tường, vai đau không chịu nổi, cậu cắn răng: "Rồi rồi muốn đánh thì đánh đi... đừng đánh mặt."
Vừa nói xong, đối phương đột nhiên ngừng lại, bàn tay cách bao thức ăn gia súc mò lên đầu cậu, rồi sờ lên mặt cậu, sau đó vỗ mặt cậu một cái.
"... Ông nội cậu Vương Nhất Bác!" Tiêu Chiến thật không còn gì để nói, toàn thân bị đánh vừa đau vừa nhức lại còn bị như vậy.
"Là tao," Rốt cuộc có người mở miệng, "Tao đến dạy dỗ mày một chút."
Giọng này đích thực không phải của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến nhận ra đây là giọng của Thân Đào.
Cậu tựa vào tường phun một cái vào trong bao, không biết có phải vụn thức ăn gia súc rớt vào miệng rồi hay không: "Mày mới gãy xương sườn được hai hôm mà đã đi đánh người? Mày là siêu nhân à! Vương Nhất Bác đâu, mở miệng coi!"
"Vương Nhất Bác không có tới." Thân Đào nói.
"Dóc tổ, mày khỏi gạt tao, chắc chắn là Vương Nhất Bác, lúc đá tao còn dùng chân trái, đùi phải không dám dùng sức nhiều!" Tiêu Chiến nói, xoay người huơ huơ tay bị khóa sau lưng, "Cái kiểu khóa này chẳng phải như thằng Phan Nghị Phong à!"
Thân Đào không nói gì.
"Đánh xong chưa!" Tiêu Chiến hét, "Mở ra coi! Chân ông đau cần xoa bóp."
Có người đi tới vặn vai cậu xoay người cậu áp vào tường, cách bao thức ăn gia súc, Tiêu Chiến chẳng nhìn thấy ai, nhưng không hiểu sao cậu vẫn cảm giác được là Vương Nhất Bác.
"Có lời nhắn với cậu." Người kia mở miệng, quả nhiên là Vương Nhất Bác.
"Biết ngay là cậu mà," Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Nhắn giúp ai, nói đi."
Vương Nhất Bác hắng giọng một cái, "Vương Nhất Bác nhờ tôi nhắn với cậu..."
"Cái gì?" Tiêu Chiến ngẩn ra, làm trò gì đây?
"Vương Nhất Bác nói ngày mai mời cậu ăn cơm chiên trứng, hỏi cậu có tới không." Vương Nhất Bác nói.
"Hả?" Hồi lâu sau Tiêu Chiến mới hiểu Vương Nhất Bác đang nói gì, "Đậu má đã thế này rồi mà còn muốn giả bộ?"
"Vậy cậu có tới không?" Vương Nhất Bác cách lớp bao vỗ vỗ mặt cậu.
"Này đừng vỗ nữa toàn là vụn thức ăn gia súc!" Tiêu Chiến vội lùi ra sau tránh né, "Tới tới tới tới! Ông đây tới nói cho nhị bảo biết anh hai nó đánh ông!"
"Vậy tôi sẽ nói cho nhị bảo, chân anh hai nó bị đại hổ tử đánh gãy." Vương Nhất Bác nói.
"... Cậu được lắm," Tiêu Chiến nhích lên trước huých vai Vương Nhất Bác, "Mở khóa!"
Vương Nhất Bác như đang lục lọi người mình, lát sau quay sang hỏi Thân Đào: "Chìa khóa đâu?"
"Không phải chứ!" Tiêu Chiến nhịn không được kêu lên, tựa vào tường cọ tới cọ lui, muốn kéo bao ra nhưng không thành công, "Lấy bao ra trước đi!"
Không ai để ý tới cậu, chỉ nghe tiếng Thân Đào lục lọi trên người, một lát sau mới nói: "Chỗ tao nè."
"Mở đi." Vương Nhất Bác nói.
Thân Đào đi tới bên người Tiêu Chiến, ngay lúc Thân Đào mở khóa cho cậu, Tiêu Chiến nghe thấy tiếng bước chân chạy nhanh tới đầu hẻm.
Sau khi tay được giải phóng, cậu lập tức kéo cái bao trên đầu xuống, thấy bóng người thấp thoáng nơi đầu hẻm quẹo đi mất.
Quay đầu nhìn người đứng cạnh mình, Thân Đào và một người cậu không biết tên, hai người này hay đi cùng Vương Nhất Bác.
"Vương Nhất Bác đâu!" Tiêu Chiến nhìn Thân Đào.
Thân Đào phất tay: "Đã nói cậu ta không có tới."
"Mẹ nó có phải Vận tải đường thủy mở lớp đóng kịch chuyên nghiệp cho đám thần kinh không!" Tiêu Chiến mắng một câu, cũng không nhiều lời với Thân Đào, xoay người đuổi ra đầu hẻm.
Vương Nhất Bác chạy rất nhanh, xem ra chân không dám đá người nhưng bỏ chạy thì không thành vấn đề, chưa bao lâu đã mất hút.
Tiêu Chiến đứng bên đường không biết có nên đuổi tiếp không, cậu ngây người vài giây, lấy điện thoại di động ra.
Đang định bấm gọi Vương Nhất Bác thì một chiếc xe đạp từ bên kia đường lao tới, lúc lướt qua người Tiêu Chiến, màu xanh lục huỳnh quang dưới ánh đèn đường vẫn chói mắt như trước.
"Cậu..." Tiêu Chiến chỉ vào Vương Nhất Bác không biết nên mắng hay nên xông tới.
Vương Nhất Bác không dừng xe, lao nhanh về trước như chạy trốn, cậu quay đầu nhìn Tiêu Chiến, nhếch khóe miệng, sau đó xoay đầu lại đạp tiếp, biến mất ở đầu đường.
Lúc Tiêu Chiến xách túi đồ ăn về ký túc xá, Vạn Phi đang chuẩn bị thay quần áo.
Thấy Tiêu Chiến về, Vạn Phi ném quần áo lên giường chạy qua: "Mẹ mày, sao lâu thế, tao tưởng mày bị bắt rồi chứ, đang định đi... Người mày có mùi gì vậy?"
"Cầm đi," Tiêu Chiến liếc Vạn Phi, treo túi đồ ăn lên ngón tay cậu chàng, mở tủ lấy quần áo, "Tao đi tắm."
"Không phải là... xảy ra chuyện gì chứ?" Vạn Phi kéo cậu lại, đến gần hít một hơi, "Đây có phải là..."
"Câm miệng!" Tiêu Chiến trừng mắt, "Coi chừng tao đánh mày!"
Tiêu Chiến vào phòng tắm ngửi quần áo, không biết là mùi thức ăn cho gà hay cho heo.
Cậu ném quần áo qua một bên, mở nước chúi đầu dưới vòi sen.
Những chỗ bị đánh được xối nước lạnh, lúc này mới có cảm giác, bắt đầu nhoi nhói đau.
Không đến nỗi như đánh lộn bị thương, nhưng cũng không kém ngã cầu thang là bao.
"Mẹ nó." Tiêu Chiến nhỏ giọng mắng, sờ chỗ bị đá trên mông, chắc bầm luôn rồi.
Mắng xong lại thấy buồn cười, thế là chống tường cười ha ha nửa ngày.
Thật ra cậu biết Vương Nhất Bác sẽ tới tìm cậu, tên Vương Nhất Bác này, thù dai hay không thì không biết, nếu không có ý định tìm cậu thì chẳng nói đâu, nói rồi nhất định sẽ làm.
Tiêu Chiến tặc lưỡi, từ lần đầu tiên nói với Vương Nhất Bác "muốn tính sổ à, tao chờ mày", cậu đã nghĩ đến nhiều tình cảnh Vương Nhất Bác tìm mình gây sự thế nào và cách đối phó ra sao.
Mặc dù chụp bao bố là chính miệng cậu nói.
Nhưng tuyệt đối không nghĩ rằng.
Vương Nhất Bác sẽ thật sự dùng chiêu này.
"Ấu trĩ!" Tiêu Chiến bóp một đống sữa tắm lên người, chà xát một trận.
Không biết Thân Đào nghĩ gì về việc anh đại của bọn họ dùng cách trêu người thế này đến trả đũa kẻ thù ở trường Thể thao.
Tiêu Chiến mình mẩy toàn là bọt xà phòng đứng dưới vòi sen, ngày mai tới ăn cơm chiên trứng?
Đánh một trận rồi mời người ta ăn cơm chiên trứng...
Chuyện này chỉ có Vương Nhất Bác làm được!
Tắm rửa xong ở trần về phòng, Vạn Phi đã ăn xong, bỏ phần miến chua cay của cậu vào cà men.
"Ngửi thử coi còn mùi gì không?" Tiêu Chiến đưa tay đến trước mũi Vạn Phi.
"Thơm quá," Vạn Phi cười hô hố, "Thơm phức luôn."
"Mày không sao chứ?" Tôn Nhất Phàm nằm dài trên giường hỏi cậu, "Sao lưng bầm thế kia?"
"Bị té." Tiêu Chiến túm cái áo ba lỗ mặc vào.
"Té?" Vạn Phi vừa nghe liền đứng lên vòng ra sau cậu, "Mày bị người ta ném qua vai té hả! Rốt cuộc mày gặp phải ai?"
"Ai có bản lĩnh ném tao qua vai?" Tiêu Chiến choàng vai Vạn Phi, "Mày đến ném thử xem."
"Tao ném không được không có nghĩa là người khác ném không được," Vạn Phi thở dài, "Không nói thì thôi, tao cũng đoán ra rồi."
Tiêu Chiến mặc kệ Vạn Phi, ngồi xuống cầm đũa bắt đầu ăn miến chua cay.
Ăn xong cầm cà men đi rửa, Vạn Phi đi ra theo sau.
"Mày làm gì vậy?" Tiêu Chiến quay đầu nhìn Vạn Phi một cái.
"Là Vương Nhất Bác à?" Vạn Phi hỏi.
Tiêu Chiến không trả lời, mở vòi nước bỏ cà men vào bồn.
"Tao biết ngay là nó mà," Vạn Phi tựa vào cạnh bồn, "Vận tải đường thủy dám chặn đánh mày chỉ có Vương Nhất Bác thôi."
"Tao đâu phải Phan Nghị Phong, có gì mà dám hay không." Tiêu Chiến cầm nĩa khuấy khuấy cà men.
"Thằng Phan sĩ diện đó là chó hoang, không có bầy không dám ra ngoài, còn sói thích đi một mình, bị chọc giận thì dám liều mạng lắm," Vạn Phi cười hề hề, "Nhưng hình như Vương Nhất Bác đánh không nghiêm túc thì phải, là vì chuyện lần trước sao?"
"Có thường thức không hả, sói cũng là động vật hành động theo bầy." Tiêu Chiến sờ cà men, vẫn còn một lớp dầu, vì vậy tiếp tục xả nước.
"Tao đang hỏi mày đó, có còn là anh em không!" Vạn Phi huých cậu.
"Ừ, là Vương Nhất Bác." Tiêu Chiến gật đầu.
"Đây coi như là tính sổ à?" Vạn Phi chậc chậc, "Vậy là xong xuôi rồi?"
"Ừ." Tiêu Chiến cầm cà men lên nhìn, ổn rồi, xoay người về ký túc xá.
"Ầy..." Vạn Phi kéo dài giọng duỗi lưng, "Lại bớt đi một kẻ địch, không vui gì hết."
"Có bệnh nhớ gọi 120." Tiêu Chiến nói.
Mấy chỗ bị Vương Nhất Bác đánh không tổn thương gân cốt, tuy nhiên hôm sau Tiêu Chiến rời giường vẫn cảm thấy như đột nhiên bị ép chạy 10 km sau một tháng không tập luyện...
Xoay người nhìn gương một chút, trên lưng và mông đều có vết xanh tím.
Cậu thở dài, dù gì cũng đỡ hơn cái chân của Vương Nhất Bác, thôi chịu đi.
Không bị thương ở mặt nên cậu nhịn.
Buổi chiều huấn luyện xong, cậu nhét hai hộp trà lấy từ trong nhà vào balô, trèo tường ra khỏi trường.
Hôm trước bị đánh, hôm sau vác hai hộp trà hảo hạng đến nhà người ta ăn cơm.
Chuyện này quả là không lời nào tả xiết.
Vốn định gọi điện thoại hỏi Vương Nhất Bác đang ở đâu, nhưng khi bên cậu huấn luyện xong, bên Vận tải đường thủy đã tan học từ sớm rồi, Vương Nhất Bác chắc hẳn đã về nhà.
Cậu bắt xe đến thẳng nhà Vương Nhất Bác.
Vừa vào hẻm đã nghe tiếng hét của Vương Ngạn.
"Đại hổ tử ——" Từ cửa sân nhà mình, Vương Ngạn vừa hô vừa chạy tới.
"Ấy!" Tiêu Chiến vội làm động tác trung bình tấn dang tay chờ đón.
Vương Ngạn như khối đạn pháo phóng thẳng vào ngực cậu, nếu Tiêu Chiến không chuẩn bị chắc chắn đã bị nhóc đụng ngã ngửa.
"Tông có đau không, em thật là..." Tiêu Chiến ôm lấy nhóc, dùng sức xoa đầu nhóc.
"Không đau!" Vương Ngạn trả lời vang dội, ôm cổ cậu không buông.
"Nhớ anh không?" Tiêu Chiến bế nhóc vào trong.
"Nhớ!" Vương Ngạn lắc lắc chân, "Nhìn là biết rồi!"
"Anh cũng nhớ em muốn chết!" Tiêu Chiến hôn lên mặt nhóc một cái.
Vương Ngạn cười hớn hở.
Vào sân nhà Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến thả Vương Ngạn xuống đất.
Phòng bếp đang mở đèn, nhưng không thấy bóng Vương Nhất Bác.
"Anh hai!" Vương Ngạn đứng ngoài sân kêu, "Đại hổ tử tới rồi!"
"Trong nhà đây!" Tiếng Vương Nhất Bác truyền tới từ trong nhà.
Tiêu Chiến vào nhà, Vương Nhất Bác đang cầm ly định vào phòng bố Vương, thấy cậu thì cười: "Tới rồi hả?"
"Ừ," Tiêu Chiến cũng cười, đến trước cửa phòng bố Vương chào hỏi, "Chú, con lại đến ăn ké."
"Hoan nghênh thường xuyên tới ăn ké," Bố Vương tựa vào giường cười nói, "Hôm nay không tiếp con được, hơi mệt."
"Chú nghỉ đi, con đâu cần đón tiếp gì." Tiêu Chiến cười.
Cho bố Vương uống thuốc xong, Vương Nhất Bác trở lại phòng khách, Tiêu Chiến lấy ra hai hộp trà trong balô để lên bàn.
"À thì," Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến gãi đầu, chỉ vào hộp trà, "Không phải cậu nói thích uống trà sao?"
"Lấy từ nhà hả?" Vương Nhất Bác cầm hộp trà lên nhìn.
"Ừ, hỏi xin bố, ông ấy uống không hết." Tiêu Chiến nói.
"... Cảm ơn," Vương Nhất Bác hạ giọng, "Nhưng mà quá đắt rồi."
"Đắt lắm à?" Tiêu Chiến cũng hạ giọng, "Cũng có phải mua đâu, bố tôi bảo lấy cái này, cậu thử nói không nhận xem!"
"Cảm ơn," Vương Nhất Bác cười cười, "Nếu không biết tình cảnh nhà cậu, nhìn vầy lại tưởng cậu muốn đến cầu hôn đấy."
"Biến đi," Tiêu Chiến phì cười, "Cầu hôn ai, nhị bảo hả, nếu nhị bảo là con gái có khi tôi sẽ chờ nó mười năm thật ấy chứ."
Vương Ngạn rót cho Tiêu Chiến ly nước, sau đó dính lấy Tiêu Chiến không chịu đi, lải nhải mãi không ngừng.
Trắc nghiệm được trọn điểm, bài viết bút lông được một bông hồng nhỏ, tan học té một cái, giờ thể dục học võ, hôm qua anh hai đi khiêu vũ...
"Hả?" Tiêu Chiến đang định vào bếp xem thử, nghe đến câu này thì dừng lại: "Em nói gì? Anh hai em khiêu vũ?"
"Vâng ạ," Vương Ngạn liếm kẹo que, "Đi khiêu vũ đó."
"Anh hai em còn có thời gian đi khiêu vũ? Khiêu vũ cái gì?" Tiêu Chiến thật không thể tưởng tượng nổi bộ dáng nhảy nhót của Vương Nhất Bác, miệng sắp không khép lại được.
"Ở ngay xưởng diêm bên cạnh, chỗ lần trước chúng ta chơi xe đó, nhiều người lắm," Vương Ngạn nói, "Có rất nhiều cụ bà và bác gái... Em biết hát nhạc khiêu vũ nè..."
"Khoan đã!" Tiêu Chiến sửng sốt, "Khoan... Cụ bà và bác gái? Xưởng diêm?"
"Vâng ạ!" Vương Ngạn gật đầu, sau đó ngước mặt lên, nhắm mắt bắt đầu hát, "Em là quả táo nhỏ của anh, yêu em thế nào cũng không đủ..."
Lúc vào bếp Tiêu Chiến cười không ngừng được, tựa vào cửa nhìn Vương Nhất Bác cúi đầu cắt xúc xích, cười đến đứng không vững.
"Gì vậy?" Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn cậu.
"Nghe nói cậu đến xưởng diêm bên cạnh khiêu vũ với mấy bác gái?" Tiêu Chiến đi tới gần, chống tay lên bếp, cảm thấy mình cười muốn đau xốc hông rồi.
"Vương nhị bảo!" Vương Nhất Bác rống một tiếng ra ngoài cửa, "Sao cái gì em cũng kể với người khác vậy!"
"Lửa lửa lửa lửa lửa..." Vương Ngạn hẳn là không nghe thấy tiếng Vương Nhất Bác, vẫn đứng trong sân vừa nhảy vừa hát say sưa.
"Cậu thật sự đi khiêu vũ à?" Tiêu Chiến ôm bụng, "Mẹ nó sắp cười đứt ruột rồi."
"Ừ, đi chứ," Vương Nhất Bác nhìn cậu một cái, tiếp tục cúi đầu cắt xúc xích, "Hôm qua đánh cậu xong tâm trạng rất sung sướng, phải đi hoạt động một chút."
Vừa nghe lời này, Tiêu Chiến lập tức ngừng cười, đứng thẳng dậy chỉ vào Vương Nhất Bác: "Đừng có nhắc đến chuyện này, nhắc là tôi muốn quất cậu đó biết không!"
Vương Nhất Bác nhếch khóe miệng, đột nhiên cầm dao quay đầu lại, dùng cán dao gõ lưng cậu một cái: "Còn đau không?"
"Má!" Tiêu Chiến dựng thẳng lưng, "Nhẹ chút! Không đau cũng bị cậu đập sưng."
"Thật sao?" Nụ cười trên mặt Vương Nhất Bác đột nhiên biến mất, mặt nghiêm túc nhìn Tiêu Chiến, "Ai làm vậy! Để tôi giúp cậu trút giận!"
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác không nói nên lời, lát sau dựng ngón cái với cậu ta: "Diễn khá lắm, diễn đi diễn đi, tiếp tục diễn đi, tranh thủ tháng hai năm sau tranh giải ảnh đế."
Vương Nhất Bác cười đập mấy quả trứng gà vào chén: "Có thuốc đó, ăn xong bôi đi."
"Với không tới." Tiêu Chiến tức giận nói.
"Tôi bôi cho cậu."
Chương 32
Vương Nhất Bác làm cơm chiên trứng vẫn tuyệt như vậy, Tiêu Chiến và Vương Ngạn mỗi người một dĩa ngồi cạnh chiếc bàn dưới giàn nho.
Lúc nghe thấy mùi cơm chiên trứng, bao tử của Tiêu Chiến lại hung hăng ọc một tiếng.
"Chừng nào nho mới ra trái vậy?" Tiêu Chiến ăn một muỗng cơm, ngẩng đầu nhìn lá nho xum xuê, không thấy được trái nho nào.
"Qua kỳ nghỉ hè," Vương Nhất Bác đặt thêm dĩa dưa leo lên bàn, nhìn Tiêu Chiến, "Uống bia không?"
"... Không uống!" Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Đâu phải cậu không biết tửu lượng của tôi, uống xong không chừng lại bị cậu chiếm lời, không uống."
Vương Nhất Bác cười cười, vào nhà cầm chai bia ra, dùng răng cắn mở nắp chai đặt trên bàn.
"Em uống một hớp được không?" Vương Ngạn gục xuống bàn hỏi.
"Ừ." Vương Nhất Bác nói.
Vương Ngạn ôm chai bia ngửa đầu uống một hớp, uống xong còn từ từ nhắm hai mắt lại thở một hơi thật dài: "Lạnh quá!"
Tiêu Chiến trừng mắt nhìn nhóc hồi lâu mới quay đầu nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu cho nhị bảo uống bia?"
"Thỉnh thoảng uống một hớp, không phải cho uống hoài," Vương Nhất Bác cười nói, "Nó uống một chai cũng không thành vấn đề, còn mạnh hơn cậu nữa."
"Má nó đây là di truyền à?" Tiêu Chiến cúi đầu lùa hai muỗng cơm chiên, "Tửu lượng của bố mẹ tôi cũng không tốt, gặp bữa nào phải uống rượu bố tôi đều dẫn người chắn rượu theo."
"Tửu lượng của tôi cũng không tốt, rượu đế cũng chỉ ba lạng thôi." Vương Nhất Bác nói.
Tiêu Chiến im lặng nhìn Vương Nhất Bác, ba lạng? Không thể nào, nhìn Vương Nhất Bác cắn mở nắp chai thành thạo như vậy sao mà tin được chứ.
"Anh hai em uống say sẽ hát đó." Vương Ngạn đột nhiên lên tiếng.
Tiêu Chiến bật cười: "Thật sao?"
"Thật ạ!" Vương Ngạn nghiêm túc gật đầu.
"Chỗ nào cũng có em," Vương Nhất Bác búng lên trán nhóc một cái, "Mau ăn đi, ăn xong vào phòng bố làm bài tập."
"Tại sao lại vào phòng bố?" Vương Ngạn bụm trán nhìn cậu.
"Bởi vì đại hổ tử bị đau mông, phải vào phòng anh thoa thuốc." Vương Nhất Bác nói.
"Ồ," Vương Ngạn nhìn thoáng qua mông Tiêu Chiến, cúi đầu ăn cơm, "Có phải anh bị té không? Tuần trước em cũng vừa té trúng mông."
"... Phải." Tiêu Chiến nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác liếc cậu một cái, nhấp một hớp bia: "Ăn ngon không?"
"Ăn rất ngon." Tiêu Chiến buồn bực nói, cúi đầu lùa hết vào miệng.
Cơm nước xong, Vương Ngạn xách cặp vào phòng bố Vương làm bài tập, Tiêu Chiến tựa trên ghế nhìn Vương Nhất Bác ngồi rửa chén cạnh ao.
"Cái túi kia," Tiêu Chiến suy nghĩ một lát, "Đựng cái gì?"
"Thức ăn cho gà," Vương Nhất Bác rửa chén cực nhanh, "Bột cá, bột đậu, trấu cám, bắp, bột mì, chất phụ gia, trong mỗi kg có thêm 0.24g CuSO4, 0.466g FeSO4·7H2O..."
"Ngừng ngừng ngừng!" Tiêu Chiến nhịn không được hét lên, "Cậu mắc chứng nghiện học thuộc lòng hả?"
"Định nói cho cậu biết bên trong có gì thôi." Vương Nhất Bác rửa chén xong, bê vào phòng bếp.
Tiêu Chiến nhảy bật dậy đi theo : "Nếu giống như cậu nói thì mấy thứ này đâu có hôi, sao cái túi đó có mùi như phân bón nông nghiệp vậy?"
"Để lâu quá," Vương Nhất Bác thở dài, "Tôi vốn định tìm bao bố theo yêu cầu của cậu, nhưng thời gian eo hẹp không tìm được, đành lấy tạm một bao trong ổ gà hàng xóm."
Nghe xong lời này, Tiêu Chiến thật sự không biết nên phản ứng thế nào, cuối cùng vén áo lên: "Mau bôi thuốc cho thiếu gia! Hầu hạ không tốt tôi không để yên cho cậu đâu!"
"Vào phòng đi," Vương Nhất Bác ra khỏi bếp, "Tôi đi lấy thuốc."
Vương Nhất Bác vào phòng bố Vương lấy thuốc qua đây, Tiêu Chiến đang vén áo đưa lưng về phía gương nghiên cứu lưng của mình.
"Bầm nhiều vậy sao?" Vương Nhất Bác nhìn lưng cậu, "Tôi thấy mình đâu có dùng bao nhiêu sức."
"Là cậu thấy vậy thôi!" Tiêu Chiến cởi áo ném lên ghế, "Cảm giác của cậu không nhạy!"
"Nằm sấp trên giường đi, tôi bôi thuốc cho cậu." Vương Nhất Bác chỉ chỉ giường.
"Nằm sấp kiểu gì, bụng tôi cũng đau này!" Tiêu Chiến quay lại, dưới xương sườn cũng bầm một mảng.
"Vậy cậu quỳ đi." Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, vặn mở nắp chai, đổ một chút ra tay xoa xoa.
"Đùi tôi cũng bầm này!" Tiêu Chiến nhe răng, kéo quần đến vị trí bắp đùi phô bày vết xanh tím trên đùi mình, rồi lại xoay người chỉ vào mông, "Ngồi cũng không được, ở đây cũng bầm nốt!"
"Vậy cậu đứng đi." Vương Nhất Bác buông chai thuốc xuống.
"Hừ." Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, nằm sấp lên giường.
Vương Nhất Bác lấy remote mở máy lạnh, sau đó cũng lên giường, quỳ gối trên giường bắt ngang qua người cậu.
"Ê này! Tư thế của cậu là sao đây," Tiêu Chiến quay đầu nhìn Vương Nhất Bác, "Sao trông cứ như muốn kìm chặt người ta đánh một trận vậy?"
"Võ Tòng đánh hổ tử," Vương Nhất Bác một tay chống giường cười cười, "Rướn người bôi thuốc tôi thấy khó chịu, không dùng sức được."
Nhìn tư thế từ trên dòm xuống của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến thoáng do dự: "Nhẹ thôi đấy, sao cứ cảm thấy cậu không đáng tin gì cả..."
Vương Nhất Bác dùng tay đã thoa thuốc chà lên lưng Tiêu Chiến: "Nếu không tôi bảo nhị bảo tới, nó nhất định rất cam tâm tình nguyện."
Lòng bàn tay Vương Nhất Bác mang theo hơi lạnh đặt lên lưng thật thoải mái, Tiêu Chiến nằm úp trên gối: "Đừng nói nhảm nữa, làm việc đi."
Tay của Vương Nhất Bác không nhẹ không nặng xoa vài cái trên lưng cậu: "Chịu được không?"
"Ừ." Tiêu Chiến nhắm mắt lại, có người hầu hạ như thế phải tranh thủ thời gian hưởng thụ.
"Mạnh hơn chút nữa thì sao?" Vương Nhất Bác vừa xoa vừa hỏi, đoạn cầm chai thuốc lên nhìn thử, "Phải chà cho nóng rồi đỏ lên, chà như bây giờ chắc có thể chà ra đất luôn."
"Trên người ông không có đất," Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Dùng thêm sức coi."
Vương Nhất Bác lập tức tăng độ lực, ai ngờ vừa xoa lưng Tiêu Chiến một cái, Tiêu Chiến đột nhiên đập ván giường: "A..."
"Đau hả? Sao cậu yếu vậy." Vương Nhất Bác ngừng tay.
"Tôi chỉ chưa quen thôi, cậu xoa của cậu đi." Tiêu Chiến ôm gối đầu, thật ra Vương Nhất Bác xoa chưa đến nỗi mạnh tay, chỉ là từ hôm qua tới giờ chưa đụng vào vết thương, thình lình xoa một cái nên thấy đau.
Lúc huấn luyện ở trường cũng thường va chạm bị thương hoặc đập đầu bị thương, Vạn Phi bôi thuốc mới gọi là độc ác, mạnh tay hệt như chà tấm sắt vậy, vài lần còn làm cậu rách da.
Kỹ năng bôi thuốc của Vương Nhất Bác trên cơ Vạn Phi nhiều, hai mảng xanh tím trên lưng chẳng mấy chốc đã được xoa nóng hổi, Tiêu Chiến có cảm giác như đang được mát xa vậy, cậu từ từ nhắm mắt lại lầm bầm hai tiếng.
"Thoải mái không thiếu gia." Vương Nhất Bác vẫn một tay chống giường, một tay xoa lưng cậu.
"Ừm..." Tiêu Chiến giơ ngón cái, "Lát nữa gia thưởng cho."
"Cảm ơn," Vương Nhất Bác ngừng động tác, ngón tay móc lưng quần Tiêu Chiến kéo xuống, "Mông cũng bị bầm hả?"
"Chứ gì nữa, bị cậu đá một cái đó, đừng giả bộ không biết," Tiêu Chiến với tay kéo quần xuống, "Nhìn thấy không!"
"Thấy rồi." Vương Nhất Bác ngồi dậy, hai tay nắm quần Tiêu Chiến kéo xuống, ngay cả quần lót và quần ngoài đều bị kéo xuống tới đùi.
"Đậu má, động tác chậm chút coi!" Tiêu Chiến vội vàng vểnh mông lên, đẩy lưng quần còn kẹt ở phía trước xuống, "Lỡ kéo trúng Tiêu Tiểu Chiến nhà tôi thì làm sao đây!"
"Thì bôi thuốc chung chứ sao," Vương Nhất Bác cười nói, lùi về phía sau, bôi thuốc lên tay rồi vỗ lên mông Tiêu Chiến một cái, "Cũng đàn hồi lắm chứ."
"Ông nội cậu." Tiêu Chiến giơ ngón giữa.
Đợt này Tiêu Chiến huấn luyện mệt vô cùng, cậu nằm sấp trên giường, mặc cho Vương Nhất Bác xoa xoa ấn ấn, không bao lâu đã sướng đến mức muốn ngủ.
"Nè đại bảo," Tiêu Chiến quay đầu lại, vẫn nhắm nghiền mắt, "Có phải cậu còn đi mát xa thuê cho người mù không?"
"Đây là bôi thuốc," Vương Nhất Bác dừng một chút, đặt ngón cái ở sau gáy Tiêu Chiến, vân vê một đường từ cột sống xuống lưng cậu, "Đây mới là mát xa."
"A... Oa..." Tiêu Chiến nhịn không được kêu ra tiếng, "Mẹ nó thoải mái thiệt! Làm lại đi! Nhanh lên."
Vương Nhất Bác thở dài, ngón tay lại bắt đầu ấn từ cột sống sang đến hai bên xương sườn.
"Ừm..." Tiêu Chiến lầm bầm, "A..."
"Cậu đừng phát ra tiếng động này được không?" Vương Nhất Bác ngừng tay, "Để người ta nghe thấy lại tưởng tôi đang coi phim đen."
"Gì chứ? Giọng tôi có lớn đâu!" Tiêu Chiến với tay nắm cổ tay Vương Nhất Bác, đặt ở sau lưng mình, "Thoải mái mà không cho người ta rên à, tôi thoải mái là thích rên vậy đó, mát xa tiếp đi đại sư."
"Không phải cậu muốn bôi thuốc sao?" Vương Nhất Bác đành phải tiếp tục ấn lưng cậu.
"Mát xa trước đi, a... bôi thuốc thì nhân tiện xoa xoa mấy cái là được, a..." Tiêu Chiến vừa nói vừa nhịn không được rên tiếp, Vương Nhất Bác khống chế độ lực rất tốt, sau ê buốt là cảm giác tê dại dễ chịu, "Tôi nói thật với cậu, cậu còn giỏi hơn đội y tế trường tôi... a... mát xa chỗ sau vai luôn được không? Còn cánh tay nữa, hôm nay tôi luyện đánh trái tay, lúc ăn cơm cầm đũa mà run cả tay... ừm..."
Vương Nhất Bác không nói gì, đột nhiên cúi người áp sát vào lưng Tiêu Chiến, đưa tay nắm cằm cậu nhấc lên: "Muốn mát xa thì đừng lên tiếng, làm gì mà rên hoài vậy!"
"Ầy," Tiêu Chiến bật cười, vỗ vỗ tay Vương Nhất Bác, "Buông ra, rồi rồi rồi tôi không rên nữa, tôi có phải con gái đâu, rên vài tiếng bộ làm cậu cương chắc."
"Cậu im miệng là được." Vương Nhất Bác nói.
Tiêu Chiến không rên nữa, chậm rãi nhắm mắt hưởng thụ mát xa, một lát sau lại mở mắt ra: "Này đại bảo."
"Chuyện gì đại hổ tử." Vương Nhất Bác có chút bất đắc dĩ.
"Cậu uống nhiều thì hát thật à?" Tiêu Chiến hỏi.
"Không biết, uống nhiều quá ai mà biết được." Vương Nhất Bác nắn nắn sau gáy Tiêu Chiến.
"Cậu hát một bài nghe thử xem, giọng của cậu dễ nghe lắm," Tiêu Chiến lại nhắm mắt, "Cậu hát chắc không lạc điệu như nhị bảo đâu nhỉ?"
Vương Nhất Bác không để ý đến Tiêu Chiến, tay nắn từ cổ lên trên, ấn đầu cậu xuống gối một cái.
"Thôi không hát không hát," Tiêu Chiến buồn bực vùi đầu trong gối, "Để tôi hát cho cậu nghe, em là quả táo nhỏ của anh, yêu em thế nào cũng..."
Vương Nhất Bác túm cái chăn nhỏ bên cạnh trùm lên đầu Tiêu Chiến, rồi lại vỗ lên mông cậu một cái: "Im miệng!"
"Không đủ..." Tiêu Chiến ngọ nguậy hát xong câu này.
Vương Nhất Bác dừng lại, ngón tay chọt eo cậu, rê xuống quẹt nhẹ một cái.
"Này!" Tiêu Chiến cứng người, "Đừng! Ngứa!"
"Sợ nhột hả?" Vương Nhất Bác bật cười, lại chọt chọt dưới sườn cậu.
"Mẹ nó," Tiêu Chiến giật tay Vương Nhất Bác kéo sang bên cạnh mình, tay kia thì mò mẫm đến ngang hông Vương Nhất Bác véo một cái, "Cậu không sợ à!"
Vương Nhất Bác chống giường không nhúc nhích: "Không sợ."
"Cái gì?" Tiêu Chiến lại gãi vài cái ngay eo và đùi Vương Nhất Bác, cuối cùng sải tay nằm dài trên giường, "Thôi! Không chơi nữa!"
Vương Nhất Bác cười một hồi, lấy chăn đang trùm đầu Tiêu Chiến ra, tiếp tục mát xa lưng cho cậu, ngẫm nghĩ rồi lại bắt đầu mát xa cánh tay cậu.
"Thoải mái quá." Tiêu Chiến nhắm mắt lại nói khẽ, chẳng mấy chốc đã không còn động tĩnh gì nữa.
Vương Nhất Bác xoa đến độ ê cả tay mới ngừng lại.
Nhìn nhìn đồng hồ, mới lăn qua lăn lại một hồi mà sắp chín giờ rồi, cậu vỗ nhẹ lên lưng Tiêu Chiến: "Tiêu Chiến?"
Tiêu Chiến không trả lời, hô hấp rất chậm.
"Đại hổ tử?" Vương Nhất Bác cúi đầu nhìn mắt cậu, "Ngủ rồi hả?"
Tiêu Chiến vẫn duy trì tư thế không động đậy như trước, hô hấp đều đều, coi bộ là ngủ thật.
"Mát xa xong rồi, nhớ thưởng đấy." Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm gò má của Tiêu Chiến một lúc lâu, bàn tay xoa xoa lưng cậu, bôi thuốc lên lưng cậu.
Điện thoại di động ở đầu giường reo lên, Vương Nhất Bác nhanh chóng cầm di động bấm nút yên lặng, nhảy xuống giường cầm máy ra khỏi phòng mới bấm nghe.
"Đang ở đâu?" Giọng nói của Thân Đào truyền đến.
"Ở nhà." Vương Nhất Bác nhìn thoáng qua phòng bố, Vương Ngạn đang vùi đầu khắc chữ.
"Tao về nhà tiện đường đi ngang qua ngõ hẻm nhà mày, ra đây chút đi." Thân Đào nói.
"Ừ." Vương Nhất Bác cúp điện thoại, đi ra ngoài.
Thân Đào đang ngồi chờ bên lề đường, Vương Nhất Bác đi tới đứng bên cạnh Thân Đào.
"Ăn chưa?" Vương Nhất Bác hỏi.
"Ăn rồi," Thân Đào nhìn Vương Nhất Bác một cái, móc hộp thuốc lá đưa cho cậu, "Tiêu Chiến ở nhà mày hả?"
"Ừ." Vương Nhất Bác rút một điếu thuốc ra châm lửa.
"Mày..." Thân Đào nhíu nhíu mày, "Như vậy là sao?"
"Sao cái gì," Vương Nhất Bác ngậm điếu thuốc, "Hồ Vũ nói muốn tìm cậu ấy gây sự, tao dẫn hai đứa mày đi rồi đó thôi."
"Giống như đùa vậy..." Thân Đào quan sát Vương Nhất Bác, "Quên đi tao không có hỏi mày chuyện hôm qua."
"Vậy mày muốn hỏi gì."
Thân Đào há miệng không nói nên lời, do dự cả buổi mới hạ quyết tâm hỏi một câu: "Tao hỏi mày với Tiêu Chiến xảy ra chuyện gì."
"Không xảy ra chuyện gì hết." Vương Nhất Bác trả lời rất nhanh.
"Vậy mày gọi nó đến nhà mày ăn để làm gì?" Thân Đào bắn hai đầu thuốc lá.
"Mày cũng tới nhà tao ăn hoài đấy thôi." Vương Nhất Bác cười cười.
"Bộ giống nhau sao?" Thân Đào gắt giọng.
"Không giống chỗ nào." Vương Nhất Bác không có biểu cảm gì.
"Vương Nhất Bác..." Thân Đào nhíu chặt lông mày, "Thôi bỏ đi chỉ mong là tao nghĩ nhiều."
Vương Nhất Bác cười cười không lên tiếng, tiếp tục hút thuốc.
"Chuyện này tự mày nghĩ cách xử lý đi, dù sao tao cũng nhắc mày rồi." Thân Đào đứng lên, sải bước đi tới xe điện bình đậu ở ven đường.
Thân Đào lái xe đi mất, Vương Nhất Bác ngồi xổm ở ven đường, hút thuốc xong mới đứng lên, đến siêu thị nhỏ bên cạnh mua kẹo cao su nhai rồi mới trở về nhà.
Vương Ngạn đã viết xong bài tập, đang ngồi trong phòng khách cầm vở chờ anh hai kiểm tra.
"Em mới vào phòng nhìn một chút," Vương Ngạn đưa vở cho Vương Nhất Bác, ngồi trên ghế huơ chân, "Đại hổ tử ngủ rồi."
"Ừ, anh mát xa cho cậu ấy quá thoải mái." Vương Nhất Bác ngồi xuống sô pha mở vở ra nhìn.
"Vậy tối nay em ngủ với bố hả?" Vương Ngạn trèo xuống ghế, bò qua sô pha đẩy Vương Nhất Bác.
"Tùy em," Vương Nhất Bác ôm nhóc, "Bố còn ho không?"
"Vừa nãy không có ho, lúc xem TV có cười ho hai tiếng." Vương Ngạn uốn tới ẹo lui trong lòng anh hai.
"Được rồi, không viết sai, đi tắm đi," Vương Nhất Bác vỗ vỗ nhóc, "Đừng nghịch nước đấy."
"Vâng ạ!" Vương Ngạn cầm quần áo chạy vào trong sân nhanh như chớp.
Sau khi sắp xếp xong xuôi cho Vương Ngạn và bố, Vương Nhất Bác đi tắm rồi trở về phòng.
Tiêu Chiến vẫn không đổi tư thế, còn nằm sấp trên giường ngủ quên trời quên đất.
Vương Nhất Bác tắt đèn, đổi thành đèn bàn đầu giường.
"Nè," Vương Nhất Bác gõ gõ cánh tay Tiêu Chiến, "Bạn học này, bạn còn về trường nữa không?"
Tiêu Chiến cau mày hừ một tiếng, mắt không thèm mở.
"Tiêu Chiến," Vương Nhất Bác đẩy cậu, "Cháy nhà kìa."
"Ừm..." Tiêu Chiến xoay người về phía tường tiếp tục ngủ.
Vương Nhất Bác đành phải đẩy cậu vào trong, rút một quyển sách từ trên giá, nằm xuống giường, lật ra chuẩn bị đọc.
Mới vừa tựa vào đầu giường, Tiêu Chiến lại lầm bầm lật người lại, cánh tay gác thẳng lên bụng Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác tặc lưỡi một tiếng, cầm tay Tiêu Chiến thả xuống giường.
Chưa đầy hai giây cánh tay của Tiêu Chiến lại gác qua, lần này còn gác rất đúng chỗ, gác thẳng ngay bụng dưới.
"Này!" Vương Nhất Bác khép sách lại, "Cậu có ngủ không vậy!"
Tiêu Chiến chen chúc sang chỗ Vương Nhất Bác, cau mày lầm bầm một câu: "Máy lạnh nhà cậu... Đông chết chim cánh cụt luôn rồi..."
Vương Nhất Bác cầm remote bấm tăng thêm vài độ, lấy thêm chăn phủ giường ném lên người Tiêu Chiến: "Buổi tối cậu không về trường nữa à?"
"... Không về," Tiêu Chiến ôm chăn lật người rúc vào trong tường, "Buồn ngủ quá, không về..."
Sau khi đắp chăn phủ giường, Tiêu Chiến không lật người chen tới chen lui nữa, Vương Nhất Bác cởi áo ra, lấy một cặp kính trong ngăn kéo đầu giường, mở sách ra lần nữa.
Một quyển tiểu thuyết đọc hai tháng chưa xong, thật là bận rộn.
Đọc một hồi, Tiêu Chiến lại trở mình, Vương Nhất Bác phản xạ có điều kiện đưa tay lên đỡ, sợ Tiêu Chiến lại gác tay qua đây, nhưng mà Tiêu Chiến chỉ cuộn người lại tiếp tục ngủ.
Vương Nhất Bác đẩy kính mắt tiếp tục đọc sách.
Chưa tới mấy phút, cậu nghe được tiếng cười của Tiêu Chiến.
"Vương đại bảo," Tiêu Chiến đoán chừng mới vừa tỉnh, khi nói còn nghe giọng mũi, "Cậu cận thị hả?"
Vương Nhất Bác đẩy kính nhìn Tiêu Chiến: "Cậu có ý kiến?"
"Mấy độ thế?" Tiêu Chiến tiếp tục hớn ha hớn hở, "Bình thường không thấy cậu đeo kính, lúc cậu đánh tôi có đá trúng Thân Đào không?"
"Chưa tới hai trăm, đọc sách mới đeo," Vương Nhất Bác ném sách lên bàn, nhìn đồng hồ, "Cậu có về trường không?"
"Không về," Tiêu Chiến kéo chăn, "Tôi buồn ngủ không muốn động đậy."
"Vậy ngoan ngoãn ngủ đi." Vương Nhất Bác đứng dậy đi lấy thêm cái chăn lông từ ngăn tủ, nằm xuống tắt đèn bàn.
"Tôi ngủ ngoan đó giờ mà." Tiêu Chiến lùi vào trong tường.
"Ha ha." Vương Nhất Bác nói.
"Ha con khỉ... Tôi lại ôm cậu à?" Tiêu Chiến hỏi.
"Ừ, như bạch tuộc vậy."
"Không thể nào."
"Ờ."
"Má, ôm cậu thì làm sao, ôm cậu là coi như cậu chiếm tiện nghi của tôi đó biết không, cậu có phải con gái đâu," Tiêu Chiến buồn bực tặc lưỡi một cái, xoay lại gác tay lên người Vương Nhất Bác như đang dỗi, ngẫm nghĩ vài giây rồi lại dùng sức xoa bụng Vương Nhất Bác mấy cái, "Uầy, da cậu mịn thật, còn hơn con gái nữa."
Chương 33
Vương Nhất Bác vả cánh tay Tiêu Chiến một cái, phát ra tiếng giòn vang.
"Này!" Tiêu Chiến nhanh chóng rút tay về, xoa xoa chỗ bị đánh, "Sờ cậu một chút có cần ác vậy không, đánh thật à!"
"Tôi có đánh giả bao giờ đâu." Vương Nhất Bác kéo chăn đắp kín.
"Hôm qua cậu cũng đâu có tính là đánh thật," Tiêu Chiến cười hề hề, "Tôi hỏi cậu, lúc đầu cậu lấy đồ đập tôi đúng không?"
"Ừ, có phải không đau chút nào không." Vương Nhất Bác xoay người đưa lưng về phía Tiêu Chiến.
"Không đau, chỉ làm tôi hết hồn thôi, lấy cái gì đập thế?" Tiêu Chiến vặn vai Vương Nhất Bác xoay cậu ta lại nằm ngang với mình, "Ê, đang nói chuyện mà, có ai như cậu không."
"Giày của tôi." Vương Nhất Bác nói.
"Tôi phát hiện cậu bệnh nặng lắm nhé," Tiêu Chiến nghe xong phì cười một lúc lâu, "Thật ra nếu cậu muốn trả đũa thì tự tới là được, cần gì dẫn thêm người."
"Một chọi một tôi sợ đánh không lại cậu," Vương Nhất Bác đẩy Tiêu Chiến vào bên trong, "Ai biết cậu có phản kháng hay không."
Tiêu Chiến tặc lưỡi vài tiếng: "Nếu cậu nói muốn trả thù vụ đánh gãy chân cậu, tôi nhất định sẽ đứng yên tại chỗ không động đậy."
"Ngủ đi," Vương Nhất Bác thở dài, "Cậu nói buồn ngủ quá không muốn về trường mà, sao bây giờ tỉnh như sáo vậy."
"Bị cặp kính của cậu làm buồn cười hết ngủ nổi rồi." Tiêu Chiến cười ha ha, không nói thêm gì nữa.
Tuy rằng Vương Nhất Bác dám chắc trước khi ngủ mình đã chỉnh máy lạnh 26 độ, nhưng mà nửa đêm vẫn bị Tiêu Chiến gác tay làm tỉnh.
Tiêu Chiến y như lò lửa dán sát sau lưng cậu, cánh tay khoát ngang hông cậu.
Vương Nhất Bác với tay sờ sờ người Tiêu Chiến, vẫn còn đắp chăn lông, cậu mơ mơ màng màng liếc nhìn nhiệt độ trên máy lạnh, xác định vẫn là 26 độ, vì vậy đẩy Tiêu Chiến ra.
Vất vả lắm mới chìm vào mộng đẹp lần nữa, mơ thấy mình đi hái nấm với Thân Đào, đang nghĩ mơ gì mà ngu thế, thì lại cảm giác được eo mình bị người ôm.
Vương Nhất Bác vừa tiếp tục hái nấm, vừa đưa tay sờ soạng eo mình một cái, sờ trúng tay Tiêu Chiến.
Thở dài, thôi hái nấm tiếp vậy.
Nhờ huấn luyện thời gian dài, đồng hồ sinh học của Tiêu Chiến dừng ở năm giờ, lúc cậu tỉnh lại trời mới tờ mờ sáng.
Do không nghe được tiếng cười đùa quen thuộc truyền đến ngoài hành lang ký túc xá, Tiêu Chiến ngớ ra vài phút mới biết mình không có ở ký túc xá mà đang ở nhà Vương Nhất Bác.
"Cậu dậy rồi à?" Giọng nói của Vương Nhất Bác từ phía trước truyền đến.
"Ừ," Tiêu Chiến đánh ngáp, trừng mắt cả buổi mới nhìn rõ trước mặt mình là trán của Vương Nhất Bác, "Ủa?"
"Ủa cái mông, tránh ra chút coi," Vương Nhất Bác lùi ra sau đẩy cậu một cái, "Nằm trên gối của tôi chen lấn suốt đêm, thêm một tiếng nữa là đẩy tôi xuống giường luôn rồi."
"Máy lạnh nhà cậu lạnh quá," Tiêu Chiến ngáp một cái, có lẽ do hôm qua được mát xa nên bây giờ cả người mềm oặt, không muốn nhúc nhích, "Tôi nói với cậu rồi, ký túc xá bọn tôi không có máy lạnh, đã lâu tôi không ngủ lạnh thế này."
"Tránh ra... chọt tôi." Vương Nhất Bác nói.
"Cái gì chọt..." Tiêu Chiến sững ra, đến khi kịp phản ứng thì bật cười, ôm Vương Nhất Bác rồi cọ cọ đũng quần vào người cậu ta, "Qua đây cảm nhận sự hùng tráng của Tiêu thiếu gia đi!"
"Này!" Vương Nhất Bác không nhịn được nữa ngồi dậy, "Cậu tỉnh ngủ chưa vậy?"
"Tỉnh rồi! Tôi với con tôi đều tỉnh!" Tiêu Chiến xoay người nằm ngửa, xốc chăn phủ giường lên, duỗi lưng một cái, "Ầy, không biết có về kịp chạy bộ không, về không kịp chiều nay chắc thảm."
"Vậy cậu còn lề mề cái gì." Vương Nhất Bác xuống giường, mặc áo thun vào.
"Chờ thêm lát," Tiêu Chiến kéo kéo quần, "Đây không phải ký túc xá, ghìm súng đi ra ngoài bị nhị bảo thấy thì không tốt."
"... Nhị bảo còn chưa dậy đâu," Vương Nhất Bác liếc nhìn quần lót nhô lên của cậu, "Tấm hình kia chụp với tư thế này à?"
"Ờ," Tiêu Chiến cười ha ha, cười xong thì lại lườm Vương Nhất Bác, "Cậu xóa chưa thế!"
Vương Nhất Bác cười cười không trả lời, đi ra khỏi phòng.
Sau đó đột nhiên lủi về: "Không xóa, giữ lại mai mốt phát tờ rơi."
Không đợi Tiêu Chiến nhảy dựng lên, Vương Nhất Bác đã chạy ra sân rửa mặt.
Tiêu Chiến đi lòng vòng trong phòng, tìm được điện thoại di động, vội vàng mở album ảnh ra, phát hiện album ảnh đã xóa trống trơn, mấy chỗ khác cũng không lưu ảnh nào.
Lại lật lật vài tin nhắn và danh bạ, phát hiện Vương Nhất Bác đã xóa sạch tất cả.
"Má, làm sợ hết hồn." Tiêu Chiến ném di động lên giường, mặc quần áo vào, cử động cánh tay ra khỏi phòng.
Tiêu Chiến rửa mặt xong, lúc dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi, Vương Nhất Bác đang ở phòng bếp bắt đầu làm bữa sáng.
Cậu đi vào nhìn thử: "Ồ, trứng xào cà chua hả?"
"Ừ, ăn kèm cơm," Vương Nhất Bác gật đầu, "Nhị bảo thích ăn."
"... Tôi không chạy bộ nữa." Tiêu Chiến đưa ra quyết định, ném túi lên ghế.
"Vậy buổi chiều phạt ai?" Vương Nhất Bác hỏi.
"Không có gì, bị phạt quen rồi," Tiêu Chiến xoa xoa tay, "Tôi có thể phụ giúp."
"Trong nồi có cơm nóng, xới ra dĩa là được, bốn người." Vương Nhất Bác nói.
Tiêu Chiến cầm dĩa, tay chân vụng về xới cơm, trong nồi còn rất nhiều cơm, đoán chừng là giữ lại cho bố Vương và Vương Ngạn ăn trưa.
Cậu hơi do dự: "Có phải tôi ăn phần của bố cậu với nhị bảo rồi không?"
"Không," Vương Nhất Bác nhanh chóng xào trứng xong rồi múc ra dĩa, "Buổi tối bố tôi muốn nấu mì ăn, cơm còn nhiều."
Ăn xong cơm ở nhà Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến nhìn đồng hồ, nếu không chạy bộ thì còn khá nhiều thời gian, vì vậy dẫn theo Vương Ngạn ra cửa.
"Anh hai chưa từng đưa em đến trường." Vương Ngạn kéo tay Tiêu Chiến, nhún nhảy suốt một đường, tâm trạng rất là tốt.
"Anh hai em bận quá." Tiêu Chiến nói, lúc cậu ra cửa, Vương Nhất Bác còn đang chuẩn bị cơm trưa và cơm tối, trước tiên xào thịt rồi đem cất, bố Vương muốn ăn là dùng được ngay.
"Vâng ạ," Vương Ngạn gật đầu, kéo tay Tiêu Chiến nhảy từng bước một, "Nhưng mà anh hai rảnh rỗi cũng không chịu đưa em."
"Sao vậy?" Tiêu Chiến nhìn nhóc.
"Anh hai nói trường học rất gần, không cần băng qua đường, em tự đi là được," Vương Ngạn vẫn nhảy liên tục, "Từ nhà tới trường chỉ mất năm phút thôi, anh hai tính hết rồi."
Tiêu Chiến bị nhóc nhảy làm cho quáng mắt, dứt khoát khom lưng kéo nhóc chạy: "Cục cưng em đừng nhảy nữa, lúc trước em ngồi khóc ven đường anh thật sự không nhìn ra em lại tràn đầy tinh lực thế này..."
Lúc Tiêu Chiến đón xe về trường học, đội ngũ chạy bộ đã quay về lớp, khi cậu vào ký túc xá, đám Vạn Phi đang chuẩn bị đi ăn sáng.
"Sáng sớm ông Tưởng có ra coi không!" Tiêu Chiến ném túi.
"Ổng không có tới," Tôn Nhất Phàm nói, "Mày chạy đi đâu thế?"
"Đi chơi," Tiêu Chiến nằm dài xuống giường, "Thôi tao ngủ một giấc."
Chờ Tôn Nhất Phàm và Chu Bân đi hết, Vạn Phi đặt mông ngồi lên giường cậu: "Qua đêm ở nhà Vương Nhất Bác hả?"
"Ừ," Tiêu Chiến dụi mũi, "Mày ăn sáng đi, đừng chờ tao, tao ăn rồi."
"Anh Chiến," Vạn Phi đứng lên chỉ vào cậu, "Mày như vậy là không được."
"Cái gì?" Tiêu Chiến ngẩn người.
"Mày gần gũi với kẻ thù của chúng ta như thế," Vạn Phi nghiêm túc nói, "Mày không sợ tao ghen à!"
"Thằng điên," Tiêu Chiến bật cười, "Mày với Hứa Nhị dính như sam tao còn chưa ghen đây."
Vạn Phi nhìn cậu một lúc lâu không nói gì, cuối cùng thở dài, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Mày so sánh lộn đối tượng rồi, tao và Hứa Nhị là người yêu, mày với Vương Nhất Bác cũng là người yêu à?"
"Cút!" Tiêu Chiến cười mắng.
Quay về trường học, cuộc sống trùng lặp lại tiếp tục bắt đầu.
Tiêu Chiến vẫn như cũ sáng ngủ chiều huấn luyện, buổi tối nếu không trèo tường ra ngoài thì ở ký túc xá tám nhảm với đám bạn hoặc chìm trong trạng thái thẫn thờ.
Thỉnh thoảng đi tiệm net, cậu lại nhịn không được liếc sang bên Vận tải đường thuỷ, mặc dù biết lúc ấy Vương Nhất Bác đang làm thuê không thể nào nhìn thấy nhau.
Tiêu Chiến không biết có phải do mình buồn chán quá không, mỗi lần Vạn Phi và Hứa Nhị nấu cháo điện thoại, hoặc say mê đâu-ta ở tiệm net, cậu lại lấy điện thoại di động ra.
Gọi cho Vương Ngạn.
Người khác nấu cháo với bạn gái, cậu thì nấu cháo với nhóc nhị bảo cô đơn thích nói nhiều.
Tiêu Chiến phát hiện, Vương Nhất Bác đúng là rất liều mạng ở phương diện kiếm tiền, mỗi lần cậu gọi điện thoại cho Vương Ngạn, trong nhà bao giờ cũng chỉ có bố Vương và Vương Ngạn, ngày nào Vương Nhất Bác cũng làm đến gần 12 giờ mới về nhà.
Thời gian nghỉ ngơi, chỉ cần không phải cuối tuần, Vương Nhất Bác cũng không có ở nhà, lần nào Vương Ngạn cũng nói anh hai với anh Tiểu Đào ra ngoài rồi.
Có lẽ muốn tranh thủ dẹp yên tranh chấp nội bộ của Vận tải đường thuỷ.
Mãi đến khi thi cuối kỳ chấm dứt, Tiêu Chiến gọi điện thoại cho Vương Ngạn mới nghe được giọng của Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến nói cho Vương Ngạn biết ngày mốt mình sẽ thi đấu, Vương Ngạn đột nhiên hét lên, giọng nhóc rõ to, đến nỗi Tiêu Chiến phải đưa di động ra xa.
"Anh hai —— Đại hổ tử sắp thi đấu, em muốn xem ——"
"... Cục cưng à trên người em có nút điều chỉnh âm lượng không vậy?" Tiêu Chiến thở dài.
"Cậu thi đấu?" Bên kia truyền đến giọng nói của Vương Nhất Bác.
"Ừ, ngày mốt, chủ nhật," Tiêu Chiến vốn không nghĩ quá nhiều, thình lình nghe được giọng Vương Nhất Bác, chẳng hiểu sau cậu bất chợt cảm thấy chờ mong, "Cậu có thể dẫn nhị bảo đi xem không?"
"Không biết," Vương Nhất Bác nói, "Thời gian của tôi không xác định."
"Em muốn xem, em muốn xem, đánh tennis," Vương Ngạn ở một bên hưng phấn kêu to, "Đánh tennis, em muốn xem đại hổ tử đánh tennis, em muốn đánh tennis... Lửa lửa lửa lửa lửa..."
"Vậy nếu không để tôi đi đón..." Tiêu Chiến còn chưa nói hết câu đã bị cắt ngang.
"Để tới lúc đó tôi xem thử, có thời gian thì dẫn nó đi." Vương Nhất Bác nói.
"... Ừ."
Cúp điện thoại xong, Tiêu Chiến vẫn cầm máy, giọng nói lạnh nhạt của Vương Nhất Bác khiến cậu sửng sốt hồi lâu cũng chưa phục hồi tinh thần lại.
Trước đây cậu và Vương Nhất Bác gọi điện thoại cho nhau cũng chỉ nói vài câu là xong việc, nhưng cảm giác khác hẳn hiện giờ.
Tiêu Chiến nghĩ mãi cũng không hiểu thái độ này của Vương Nhất Bác là thế nào.
Cậu ngồi xuống giường, bày ra tư thế suy nghĩ sâu xa trầm tư trong chốc lát, nhưng vẫn không nghĩ ra gần đây có chuyện gì khiến Vương Nhất Bác thay đổi thái độ như vậy.
Sau khi Phan Nghị Phong bị khóa ở cổng, tình hình tạm thời yên ổn, không có Phan Nghị Phong cầm đầu, đa số học sinh trường Thể thao cũng không tùy tiện đi gây sự với anh đại Vận tải đường thuỷ đã hồi phục.
Giữa hai trường cũng chẳng có động tĩnh gì, từ lần trước ăn xong cơm chiên trứng, cậu và Vương Nhất Bác chưa gặp nhau lần nào, trên lý thuyết cũng đâu có mâu thuẫn gì.
Nhưng nếu cậu thật sự chọt trúng chỗ nào của Vương Nhất Bác, với tính cách của cậu ta, làm sao lại không lên tiếng?
"Mẹ nó chuyện gì đây..." Tiêu Chiến nhét di động vào túi, đến sân vận động.
Bởi vì ngày mốt thi đấu, mấy hôm nay huấn luyện thể năng cũng không tàn ác lắm, ông Tưởng rất dịu dàng với bọn họ.
Nhưng mà Tiêu Chiến vẫn bị để ý, phát bóng vài lần rồi mà ông Tưởng vẫn không hài lòng.
"Ăn sáng chưa?" Ông Tưởng hỏi cậu.
"Ăn rồi." Tiêu Chiến cầm vợt, đập bóng một cái.
"Bữa trưa thì sao?" Ông Tưởng lại hỏi.
"... Ăn rồi, cảm ơn huấn luyện viên." Tiêu Chiến nhìn đất.
"Trò ăn cái rắm ấy!" Ông Tưởng đột nhiên lên giọng.
Tiêu Chiến giật mình, suýt chút nữa đã đánh bóng trúng người ông Tưởng, cậu vội vàng chụp bóng lại.
"Nhìn trò phát bóng, nữ sinh Vệ giáo sát bên cũng đỡ được! Sức mạnh! Độ chính xác! Tôi hoàn toàn không thấy!" Ông Tưởng trừng mắt.
"Nếu là gái đẹp, em đập hỏng cho nhỏ đỡ cũng được..." Tiêu Chiến cúi đầu nói nhỏ, trạng thái hôm nay của cậu đúng là tệ thật.
"Đừng có nói nhảm với tôi, nếu không lúc thi đấu tôi mặc kệ trò, quán quân ngoài trò thì còn ai!" Ông Tưởng chỉ vào Tiêu Chiến, "Trò khỏi nghỉ ngơi, luyện phát bóng!"
Lại chỉ một ngón tay vào Vạn Phi: "Trò cười cái gì? Trò luyện chung luôn, chừng nào tôi hài lòng mới được về!"
Lúc Tiêu Chiến và Vạn Phi ra khỏi sân vận động, trời đã tối mịt, căn tin đã sớm không một bóng người.
Hai người bọn họ tắm rửa đi ra, phát hiện trên bàn đặt hai túi nilon, bên trong có mấy hộp cà men.
"Đây là gì?" Tiêu Chiến ngửi được mùi thức ăn.
"Ông Tưởng đem tới," Chu Bân đang đứng trên giường đạp lưng cho Tôn Nhất Phàm, "Móng heo chưng."
"Đậu má," Tiêu Chiến nhào qua ôm lấy cà men, "Mau nhìn xem có phải nước mắt tao đang chảy ròng ròng không!"
"Nước miếng chảy ròng ròng thì có," Vạn Phi mừng húm, kéo ghế qua, "Nhanh lên, ăn ăn ăn ăn..."
Móng heo ông Tưởng đem tới khá là nhiều, bốn người trong ký túc xá chia nhau ăn đều no nóc.
"Ông Tưởng vượt qua bố ruột luôn rồi." Tiêu Chiến tựa vào đầu giường mút ngón tay.
"Vì ông Tưởng!" Vạn Phi giơ tay lên.
"Vì ông Tưởng!" Cả bọn đều giơ tay lên.
Chủ nhật, Vương Nhất Bác còn đang hưởng thụ cảm giác ngủ nướng hiếm có, chưa chi đã nghe được tiếng bước chân ra ra vào vào trong phòng khách, là Vương Ngạn.
Vương Nhất Bác sờ sờ giường bên cạnh, lạnh ngắt, coi bộ nhóc kia dậy lâu rồi.
Bởi vì ngủ sớm, Vương Ngạn vẫn dậy rất sớm, nhưng bình thường chủ nhật nhóc không dậy sớm như vậy, cứ nằm trên giường uốn tới ẹo lui, mãi đến khi hết buồn ngủ mới chịu thôi.
Vương Nhất Bác rón rén rời giường, nhìn quanh phòng khách một chút, phát hiện Vương Ngạn ở trần đang bận rộn, xếp chén đũa lên bàn, trên bàn còn đặt một túi bánh bao bốc hơi nóng, thêm vài ly sữa đậu nành.
"Em mua điểm tâm rồi à?" Vương Nhất Bác ra khỏi phòng.
"Vâng ạ, em mới mua về đó," Dọn xong chén, Vương Ngạn lại kéo ngăn tủ lấy thuốc bố cần uống, chia vào mấy hộp thuốc nhỏ, "Anh mau ăn đi."
Vương Nhất Bác cầm khăn lông và bàn chải ra sân rửa mặt, Vương Ngạn còn lụi cụi ở trong phòng, cho bố uống thuốc xong lại chạy ra sân lấy quần áo phơi hôm qua.
Vương Nhất Bác thở dài, dĩ nhiên cậu biết Vương Ngạn làm vậy vì cái gì.
Để xem Tiêu Chiến thi đấu, vật nhỏ này cũng liều mạng thật...
Ăn xong điểm tâm, Vương Ngạn bê chén đi rửa, lúc rửa chén còn quay đầu nhìn Vương Nhất Bác ở trong nhà, Vương Nhất Bác ngồi trên sô pha chơi di động, giả vờ không phát hiện.
Sau khi làm hết những chuyện bình thường đều do Vương Nhất Bác làm, Vương Ngạn bò lên sô pha, nhích lại gần Vương Nhất Bác cọ tới cọ lui, một lúc lâu mới nói: "Anh hai."
"Ừ." Vương Nhất Bác đặt điện thoại di động xuống.
"Sáng hôm nay anh có ra ngoài không?" Vương Ngạn ôm cánh tay của cậu.
Vương Nhất Bác cười cười, đưa tay gãi đầu nhóc: "Mặc quần áo đi, dẫn em đi xem thi đấu."
"Oa —— Xem thi đấu!" Vương Ngạn hô to một tiếng, nhảy xuống sô pha chạy vào phòng, vội vàng mặc quần áo tử tế rồi chạy ra.
"Đi thôi." Vương Nhất Bác duỗi lưng một cái, dẫn Vương Ngạn ra cửa.
Lúc hai người đến sân vận động tennis, buổi thi đấu còn chưa bắt đầu, Vương Nhất Bác vốn định dẫn Vương Ngạn vào tìm chỗ ngồi gần phía trước một chút, nhưng Vương Ngạn cứ đòi đứng ở cổng chờ Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác đành phải đứng chung với nhóc, cảm giác mình cứ như mấy em gái đang chờ vây xem oppa vậy.
Cũng may đợi chưa bao lâu, xe của trường Thể thao đã lái tới, một đống học sinh mặc đồng phục trường Thể thao bước xuống.
Đột nhiên thấy nhiều học sinh trường Thể thao như vậy, Vương Nhất Bác vô thức có ảo giác "mình nên bỏ chạy không đây".
Tiêu Chiến là người cuối cùng nhảy xuống từ trên xe, lưng đeo túi.
Lúc trông thấy Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác khẽ híp mắt lại, đây là lần thứ hai cậu chứng kiến Tiêu Chiến trong trạng thái thi đấu, vẫn là biểu cảm mất kiên nhẫn và ngạo mạn kia, mang theo một tia nghiêm túc giữa nét lười nhác đặc trưng của học sinh thể thao.
Không biết diễn tả thế nào, tóm lại là, rất có khuôn mẫu.
"Tiêu Chiến ——" Vương Ngạn vừa hô to vừa chạy tới.
Vương Nhất Bác có chút muốn cười, ngay trước mặt đồng đội và huấn luyện viên của Tiêu Chiến, Vương Ngạn vẫn còn nhớ gọi tên cậu, không gọi đại hổ tử.
Lúc nhìn thấy Vương Ngạn, trên mặt Tiêu Chiến lộ rõ bất ngờ, tiếp theo là vui mừng, cậu ném túi đựng vợt lên người Vạn Phi rồi ngồi xổm xuống ôm Vương Ngạn.
Hai người nói vài câu, Vương Ngạn xoay tay lại chỉ sang chỗ Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến nhìn qua đây, ánh mắt hai người chạm nhau, Vương Nhất Bác thoáng do dự, giơ ngón cái với cậu, dùng khẩu hình nói, cố lên.
Tiêu Chiến ngây ngẩn, cười ha ha hai tiếng, sờ đầu Vương Ngạn, xoay người đi vào đường dành cho vận động viên.
Chương 34
Ông Tưởng dẫn đội, Tiêu Chiến theo sau đội ngũ cùng vào đường dành riêng cho vận động viên, nghe thấy phía trước có người nhỏ giọng hỏi một câu: "Mẹ nó có phải Vương Nhất Bác không?"
"Ừ nó đó," Người kia cũng nhỏ giọng trả lời, còn quay đầu liếc Tiêu Chiến, "Nó chạy tới đây làm gì?"
Vạn Phi đi đằng trước Tiêu Chiến, nhịn không được đẩy người kia một cái: "Để ý nhiều như vậy làm gì, người ta đến xem thi đấu không được à, cổ vũ cho đối thủ của mày chẳng hạn!"
"Có ai ăn nói như mày không..." Người kia dở khóc dở cười lắc đầu đi về phía trước, sắp sửa thi đấu rồi, mọi người đều căng thẳng, cũng không còn ai nghĩ xem tại sao Vương Nhất Bác lại tới đây.
"Vốn dĩ là vậy mà, bộ mày mong anh đại Vận tải đường thủy đến cổ vũ mày hả," Vạn Phi cười hô hố, khoác tay lên vai Tiêu Chiến, nhỏ giọng nói bên tai cậu, "Dẫn bạn nhỏ kia tới cổ vũ mày đúng không?"
Tiêu Chiến cười cười, nhìn ngôi sao năm cánh bằng nhựa màu đỏ đang nắm trong tay, vừa rồi Vương Ngạn đưa cậu, nói đây là phần thưởng cho việc đạt trọn điểm trong kỳ thi cuối kỳ, tặng cậu làm bùa may mắn.
Sau khi vào khu thi đấu, trận đấu của Tiêu Chiến còn một lát nữa mới bắt đầu, cậu cầm đồ đạc chuẩn bị vào sân.
"Hứa Nhị đến chưa?" Tiêu Chiến thấy Vạn Phi cứ liếc đông liếc tây mãi, chỉ sợ Hứa Nhị lại cho cậu chàng leo cây, thế thì Vạn Phi chắc chắn sẽ đấu thua nữa.
"Đến rồi," Vạn Phi cười mà lông mày cong vút, chỉ khán đài đối diện, "Ở đối diện, áo vàng."
Hôm nay khán giả rất đông, một năm trong thành phố nhiều lắm chỉ có hai cuộc thi lớn, giới mộ điệu ở các nơi tới rất đông, Tiêu Chiến mất nửa ngày mới tìm được Hứa Nhị trong đám đông.
"Hôm nay mày phải trổ hết tài nghệ, đừng có như lần trước." Tiêu Chiến cười nói, ánh mắt đảo qua bên cạnh, trông thấy Vương Nhất Bác và cả bạn nhỏ Vương Ngạn ngồi ngay ngắn bên cạnh cậu ta.
"Mày kệ tao, chú ý tư thế phát bóng và đánh trái tay nữa," Vạn Phi nghiêm túc vỗ vai Tiêu Chiến, "Đánh trái tay!"
"Đại hổ tử kìa!" Vương Ngạn nhỏ giọng nói, túm cánh tay Vương Nhất Bác, kích động chỉ vào Tiêu Chiến đang đi tới bên sân.
"Ừ." Vương Nhất Bác vỗ tay nhóc.
Vương Nhất Bác không có hứng thú với tennis, bình thường chưa từng xem thi đấu trên TV, đi xem trực tiếp thế này là lần đầu tiên, cậu vốn định xem cho vui thôi, ai ngờ bị Vương Ngạn túm một cái, tự dưng lại thấy căng thẳng theo.
Tiêu Chiến mặc quần áo thể thao màu trắng, ngược lại rất bình tĩnh, nắng hôm nay hơi gắt, cậu đội mũ, khuôn mặt bị che bởi bóng mờ dưới vành nón, chỉ có thể thấy rõ cằm và đôi môi mím lại.
"Anh hai," Vương Ngạn đưa ống nhòm nhỏ cho Vương Nhất Bác, "Anh nhìn nè."
"Nhìn gì?" Vương Nhất Bác cầm ống nhòm xem thử, Tiêu Chiến đang kiểm tra vợt, kéo kéo bao cổ tay màu đen, đột nhiên quay đầu nhìn lên khán đài bên này.
Vương Nhất Bác vội trả ống nhòm cho Vương Ngạn.
"Anh ấy đang nhìn em hả?" Vương Ngạn liều mạng vẫy tay với Tiêu Chiến bên kia.
"Cậu ấy không thấy em nổi đâu..." Vương Nhất Bác sờ đầu nhóc, chỉnh lại nhúm tóc quăn dựng đứng trên đỉnh đầu nhóc.
Trận đấu bắt đầu, Tiêu Chiến phát bóng trước.
Cậu cầm vợt vỗ bóng xuống đất mấy cái, giữ bóng hai giây, ném lên không trung, thân thể hơi nghiêng về phía sau, nâng vợt đập bóng bay ra ngoài.
Trong sân rất yên tĩnh, tiếng bóng đập bình bịch có thể nghe rõ mồn một.
Đối phương đón bóng, đánh bóng sang đường biên ngang ở đầu kia, tốc độ của Tiêu Chiến rất nhanh, sải chân vài bước đã đi tới, trở tay đánh bóng lại.
Cú trả bóng này rất đẹp, góc độ rất hiểm, dừng ngay cạnh đường biên, đối phương có cố đỡ thì bóng cũng không qua lưới.
Trong sân vang lên tiếng vỗ tay, Vương Ngạn cũng cố sức vỗ mấy cái.
Vương Nhất Bác nhìn một hồi cũng không hiểu mô tê gì, đành đặt tầm mắt lên người Tiêu Chiến.
Tuy rằng hai người từng ẩu đả, nhưng Vương Nhất Bác chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Tiêu Chiến khi huấn luyện hay thi đấu, trạng thái này hoàn toàn khác so với lúc đánh nhau, tự tin mà thong thả.
Tốc độ chạy qua lại và lực đập bóng của Tiêu Chiến khiến Vương Nhất Bác hơi bất ngờ.
Trước đây chỉ thấy dáng người Tiêu Chiến không tệ, bây giờ nhìn cơ thể cậu cong thành hình cung lúc nhảy lên đập bóng cùng với động tác lưu loát đẹp mắt khi vung mạnh vợt về trước, Vương Nhất Bác không biết nên dùng từ gì hình dung.
Lấy được điểm đầu tiên, Tiêu Chiến dựng vợt trước mặt mình giữa tiếng vỗ tay, xuyên qua lưới vợt nhìn khán đài bên này.
Vương Ngạn kích động đứng dậy giơ tay qua đầu vỗ hăng say: "Đại hổ tử thắng rồi!"
"Ừ." Vương Nhất Bác không biết động tác kia của Tiêu Chiến là vô tình hay cố ý, cũng vỗ tay theo.
"Anh ấy lợi hại lắm đúng không!" Vương Ngạn đắc ý nhìn anh mình.
"Ừ, rất lợi hại." Vương Nhất Bác cười gật đầu, lấy chai nước trong balô đưa cho nhóc, Vương Ngạn vui sướng giống như mình đánh thắng vậy.
Thời gian đổi sân ở set đầu rất ngắn, Tiêu Chiến lấy khăn lau mồ hôi xong lại trở vào sân.
Vương Nhất Bác ôm Vương Ngạn, nói nhỏ: "Anh đi WC, em ngồi đây xem đi."
"Vâng ạ." Vương Ngạn ôm chai nước trả lời, mắt vẫn nhìn chằm chằm Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác rời khán đài, ra khỏi sân tennis, đến hành lang bên ngoài, đứng trước cửa sổ cuối hành lang, châm một điếu thuốc.
Ngoài cửa sổ là đường chạy, ánh mặt trời rọi xuống trông hơi chói mắt, Vương Nhất Bác chống lên cửa sổ nhả một hơi khói, xuất thần nhìn làn khói biến đổi màu sắc đậm nhạt trên ban công.
Hút thuốc xong trở lại khán đài, Vương Nhất Bác nhìn điểm số, hòa.
Vương Ngạn tựa vào người Vương Nhất Bác rối rít thở không ra hơi giải thích cho anh mình nửa ngày, đại hổ tử sơ xuất một lần, nhưng sẽ lấy lại điểm ngay thôi...
"Ừ." Vương Nhất Bác gật đầu đáp.
"Anh không đi WC đúng không," Vương Ngạn nhìn Vương Nhất Bác, "Anh đi hút thuốc hả?"
"Đi WC xong hút một điếu." Vương Nhất Bác lấy kẹo cao su ra nhai.
"Bố nói nếu phát hiện anh hút thuốc nữa sẽ đập gãy chân anh, nhường cho anh cái xe lăn của bố..." Vương Ngạn nhỏ giọng nói.
"Không cần nhường, mua cái mới luôn," Vương Nhất Bác cười véo mặt nhóc, "Xem trận đấu của em đi."
Trận đấu này không tính là quá kịch liệt, Tiêu Chiến và đối thủ chêch lệch thực lực rõ ràng, dù Vương Nhất Bác mù tịt về tennis, nhưng qua nửa trận cậu đã đoán được Tiêu Chiến sẽ thắng rất thoải mái.
Thể lực và tốc độ phản ứng của Tiêu Chiến đều vượt trội đối thủ, độ mạnh của động tác không kém gì so với ban đầu, đánh tới cuối động tác vung vợt vẫn đẹp như cũ.
Vương Ngạn một mực nhìn chằm chằm diễn biến trên sân, nhóc chăm chú như vậy khiến Vương Nhất Bác cảm thấy hơi bất ngờ.
Vật nhỏ này không thích nhiều thứ lắm, giống như đa số trẻ con cùng lứa, thời gian nhóc chuyên chú với bất cứ chuyện gì không dài.
Vương Nhất Bác vẫn cảm thấy Vương Ngạn chỉ nhất thời nổi hứng muốn học tennis, chắc chưa tới nghỉ hè sẽ quên béng chuyện này, không ngờ nhóc có thể ngồi hai ba tiếng ở khán đài đội nắng xem thi đấu tennis như hôm nay, ngay cả WC cũng không đi, điều này thật sự làm cho Vương Nhất Bác có cái nhìn khác về nhóc.
Chẳng qua chưa thể xác định đây là hứng thú với tennis, hay là hứng thú với đại hổ tử...
Hai tiếng sau, trận đấu kết thúc, Tiêu Chiến thắng 3 set.
Vương Ngạn hưng phấn đến mặt đỏ bừng, tay vỗ cho đỏ rần, Vương Nhất Bác nắm tay nhóc chuẩn bị đi: "Về chưa? Xem đã ghiền rồi nhỉ?"
"Em muốn đợi đại hổ tử ra..." Vương Ngạn kéo anh mình không chịu rời chỗ.
"Cậu ấy chưa xong đâu, em muốn nói chuyện thì để khi khác đi." Vương Nhất Bác nhìn xuống sân, Tiêu Chiến vừa lau mồ hôi xong, đang đội khăn trên đầu dọn dẹp túi đựng vợt.
"Anh hai..." Vương Ngạn nhíu mày kéo dài giọng năn nỉ.
"Ầy." Vương Nhất Bác bất đắc dĩ, đưa di động cho nhóc, "Vậy em ra ngoài gọi hỏi xem cậu ấy có rảnh không."
Vương Nhất Bác đưa Vương Ngạn ra cửa sau sân vận động chờ Tiêu Chiến, cửa này cách sân thi đấu tennis một khoảng xa, không dễ chạm mặt học sinh trường Thể thao.
Chừng mười phút sau Tiêu Chiến từ đằng xa chạy tới, trên mặt còn nhễ nhại mồ hôi, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Thấy sao!" Tiêu Chiến chạy tới đập tay với Vương Ngạn.
"Giỏi lắm!" Vương Ngạn nói.
"Bùa may mắn của em linh nghiệm thật." Tiêu Chiến móc ngôi sao năm cánh trong túi ra lắc lắc.
"Chắc rồi!" Vương Ngạn cười tít mắt.
Tiêu Chiến lau mồ hôi, nhìn sang Vương Nhất Bác, chậm rãi đi tới: "Còn tưởng cậu không có thời gian dẫn nó tới chứ."
"Đúng lúc rảnh rỗi." Vương Nhất Bác nói.
"Ừ." Tiêu Chiến cười, cười xong mới phát hiện mình không tìm thấy câu gì thích hợp để nói tiếp.
Thái độ của Vương Nhất Bác khác hẳn lúc dựng ngón cái với cậu ở cổng trước trận đấu, giống như trở về thái độ lạnh nhạt lúc gọi điện hôm đó vậy.
Trạng thái này khiến cho Tiêu Chiến cảm thấy hơi lúng túng, cậu không biết tại sao mới không gặp nhau chưa bao lâu mà hai người lại biến thành tình trạng khó hiểu này.
"Tôi nói này," Tiêu Chiến gãi đầu, "Cậu không có chuyện gì chứ? Cậu..."
"Bọn tôi phải đi rồi," Vương Nhất Bác ngắt lời cậu, "Buổi chiều tôi phải dạy kèm, trễ nữa sẽ không kịp."
"Má," Bị ngắt lời như vậy, Tiêu Chiến nhất thời nổi giận, vừa nhận được điện thoại của Vương Ngạn là cậu vứt ông Tưởng chạy tới đây ngay, kết quả lại như thế đấy, "Vậy đi mau đi."
Nói xong hai người không ai động đậy, Vương Nhất Bác dường như cũng xấu hổ, qua hai ba giây mới hắng giọng một cái: "Các cậu được nghỉ chưa?"
"Hết tuần." Tiêu Chiến tức giận nói.
"Vậy anh có thể dạy em đánh tennis rồi đúng không!" Vương Ngạn vui vẻ hỏi.
"Ừ," Tiêu Chiến ngồi xổm xuống ôm nhóc, "Đúng rồi, khi nào em muốn học thì gọi điện cho anh, anh qua đón em, lúc anh huấn luyện em cũng có thể ở bên cạnh chơi."
"Nhưng mà em không có vợt..." Vương Ngạn do dự nhìn thoáng qua Vương Nhất Bác.
"Không sao, anh sẽ mượn cho em một cái." Tiêu Chiến nói.
"Cảm ơn đại hổ tử!" Vương Ngạn trả lời thật vang dội.
Vương Nhất Bác mãi không lên tiếng, Tiêu Chiến đứng dậy nhìn cậu ta: "Không phải cậu bận lắm sao? Chưa đi à?"
"Đi chứ," Vương Nhất Bác cười, kéo tay Vương Ngạn, "Chúng ta về nhà."
Vẫy tay chào tạm biệt Vương Ngạn xong, Tiêu Chiến đứng nhìn bóng lưng Vương Nhất Bác một lúc, nhiều lần có xúc động muốn xông tới rống một tiếng.
Cậu có bệnh hả, mẹ nó tôi chọt trúng chỗ nào của cậu chứ!
Song cuối cùng cậu vẫn xoay người về sân tennis, ông Tưởng vẫn chưa tổng kết xong đâu.
Do được nghỉ hè nên Tiêu Chiến thoải mái không ít, tuy nói chỉ nghỉ chừng hai mươi ngày đã phải về trường huấn luyện, nhưng ít ra không cần vào lớp ngủ gật mỗi buổi sáng.
Nhưng chuyện phiền lòng là, không thể ở lại ký túc xá.
Đặc biệt là kỳ nghỉ hè năm nay, trước kia Tiêu Chiến còn có thể lén về ký túc xá, nhưng năm nay ký túc xá phải sửa chữa, muốn lẻn vào cũng không được.
Với Tiêu Chiến mà nói, về nhà nghỉ hè là một chuyện vô cùng đau khổ.
"Nhà tao mấy ngày nữa đi du lịch," Vạn Phi và Tiêu Chiến ngồi ở bậc thang ngoài cổng trường, chờ bố Tiêu Chiến tới, "Nếu không mày đi chung đi?"
"Không được, tao đã đồng ý dạy Nhị Bảo chơi tennis," Tiêu Chiến nói, "Tao đã tìm vợt thiếu nhi cho nó rồi."
"Vậy khi nào tao về mày qua nhà tao ở." Vạn Phi nói tiếp.
"Mày đi chơi không sợ mắc bệnh tương tư hả?" Tiêu Chiến hỏi.
"Mẹ nó," Vạn Phi ôm balô của mình, "Giờ tao phát bệnh liền luôn đây..."
Hai người cười một hồi, Tiêu Chiến vỗ vai Vạn Phi: "Chừng nào về hai người mời tao ăn một bữa đi, cũng cặp lâu rồi nhỉ, tao còn chưa nói chuyện chính thức với Hứa Nhị nữa."
"Được! Mày muốn ăn ở đâu thì cứ nói!" Tâm tình Vạn Phi rất tốt.
Xe của bố Tiêu Chiến tới rất nhanh, hai người lên xe xong, Vạn Phi như mọi khi huyên thuyên với bố Tiêu, thuận tiện thổi phồng trận đấu vừa rồi của Tiêu Chiến.
"Chú, chú có rảnh thì đến xem Tiêu Chiến thi đấu đi," Vạn Phi nói hết sức thành khẩn, "Đẹp trai đến mức tim con thắt lại, sợ bạn gái chạy theo cậu ấy luôn."
Bố Tiêu cười cười: "Vậy được, khi nào rảnh chú tới xem."
Tiêu Chiến không lên tiếng, trước đây bố cũng thường xuyên nói như vậy, lúc đó Tiêu Chiến còn thật sự chờ mong ông có thể đến xem mình thi đấu trực tiếp.
Giờ thì Tiêu Chiến không còn mong chờ nữa, bố cậu quá bận, cố gắng lắm cũng chỉ có thể đi họp phụ huynh cho Tiêu Hinh Ngữ.
Về đến nơi, người trong nhà rất đầy đủ, tất cả đều ngồi ở phòng khách.
Tiêu Chiến xách balô lên lầu về phòng mình.
Thay quần áo ngơ ngẩn trong phòng một lúc, cậu nghe được tiếng gõ cửa, mở ra thì phát hiện bố đang đứng ở ngoài.
"Bố vừa gọi điện cho huấn luyện viên Tưởng của các con," Bố vào phòng ngồi, "Huấn luyện viên nói lần này con phát huy tốt lắm."
"Cũng tạm thôi." Tiêu Chiến nói.
"Có trận đấu mà không nói cho bố biết," Bố cậu thở dài, "Bố không đi được cũng nên báo thành tích cho bố chứ."
"Vâng." Tiêu Chiến đáp.
Bố im lặng một hồi: "Cuối tuần bố có chút thời gian, đã bàn với dì con đưa bọn con ra biển chơi, cả nhà chúng ta cùng đi."
Lúc nói đến hai chữ cả nhà, bố còn cố ý nhấn mạnh, nhưng Tiêu Chiến không nghĩ ngợi gì đã từ chối: "Con không đi, con phải huấn luyện nữa."
"Huấn luyện viên Tưởng nói tháng sau các con mới bắt đầu huấn luyện," Bố cậu sửng sốt, "Chúng ta có thể trở về trước khi huấn luyện."
"Bố," Tiêu Chiến ngồi xuống ghế đối diện bố mình, ngẫm nghĩ một lát rồi mở miệng, "Con không đi, như vậy mọi người sẽ vui hơn, bố hiểu ý con mà."
Bố Tiêu Chiến nhìn cậu hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng thở dài một tiếng, ấn ấn vai cậu, đứng dậy rời khỏi phòng.
Tiêu Chiến nói thật lòng, cậu không muốn đi chơi với cả nhà, mọi người sẽ không thoải mái, cần gì phải thế.
So với đi biển không vui vẻ gì, thà dạy bạn nhỏ Vương Ngạn đánh tennis còn thú vị hơn.
Vào kỳ nghỉ hè, sân tennis trong trường sẽ mở lớp học hè, Tiêu Chiến và thầy phụ trách lớp học hè rất thân thiết, mang Vương Ngạn vào chơi hoàn toàn không thành vấn đề.
Hôm nay là ngày đầu tiên Vương Ngạn học tennis, Vương Nhất Bác đạp xe đưa nhóc tới.
Đứng ở cổng trường đợi Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cảm thấy áp lực hơi lớn, cái chỗ ra ra vào vào này thỉnh thoảng có thể chạm mặt học sinh trường Thể thao, ban tennis tháng sau mới huấn luyện trở lại, nhưng ban khác vừa vào hè đã có đợt huấn luyện.
"Nhanh lên," Tiêu Chiến vừa trông thấy Vương Nhất Bác liền vẫy vẫy tay, chạy qua đỡ Vương Ngạn ngồi đằng sau xuống xe, "Cậu đi nhanh đi, ban bóng rổ có hai thằng mới vào."
"Tôi còn muốn vào xem mà." Vương Nhất Bác chống chân nói.
"Cái gì?" Tiêu Chiến nhíu mày, "Cậu nói thẳng là cậu muốn vào đánh lộn thì hợp hơn."
"Phan Nghị Phong đã tốt nghiệp, bây giờ các cậu không có ai cầm đầu, ai làm gì được tôi," Vương Nhất Bác cười, "Trừ khi cậu muốn đánh."
"Tôi đang ngứa tay đây," Tiêu Chiến thả Vương Ngạn xuống đất, nhóc lập tức chạy vào trong, Tiêu Chiến thoáng do dự, "Được rồi, vào đi."
"Tôi đi gửi xe." Vương Nhất Bác đạp qua chỗ gửi xe bên cạnh.
Vương Nhất Bác nói không sai, nghỉ hè mà bị gọi đi huấn luyện thường là những học sinh có tư chất, dưới tình huống không có xung đột, huấn luyện đã đủ mệt ai còn rảnh đi gây chuyện.
Tiêu Chiến dẫn Vương Ngạn vào sân, đưa vợt thiếu nhi đã mượn cho Vương Ngạn.
Vương Ngạn mặc bộ đồ thể thao nhỏ, áo trắng, quần đen, trông rất có tinh thần, nhóc nhìn chằm chằm cây vợt.
"Hôm nay chúng ta chưa học động tác cụ thể, trước tiên làm quen với vợt và bóng đã," Tiêu Chiến hỏi mượn huấn luyện viên một trái bóng, "Em thử bóng trước đi."
"Vâng ạ!" Vương Ngạn ném bóng xuống đất, bóng bắn lên, nhóc chụp được, rồi lại ném xuống đất, đưa vợt tới đập bóng.
"Không tệ!" Tiêu Chiến cười nói, Vương Ngạn trước giờ chưa từng cầm vợt, xem ra nhóc đã học những động tác này lúc xem thi đấu, động tác trông khá chuẩn nữa là khác.
Vương Nhất Bác theo vào sân, ngồi bên cạnh Tiêu Chiến.
"Nhị bảo không chừng rất hợp với tennis." Tiêu Chiến nhìn cậu ta.
"Vậy sao?" Vương Nhất Bác nhìn Vương Ngạn vừa dùng vợt đập bóng vừa đi vòng vòng.
"Năng lực bắt chước rất mạnh." Tiêu Chiến nói.
Vương Nhất Bác không trả lời, hai người cùng im lặng nhìn Vương Ngạn.
Ngồi một lúc Tiêu Chiến thật sự nhịn không được, nói ra câu mình vẫn muốn nói: "Cậu có bệnh hả?"
"Gì cơ?" Vương Nhất Bác sửng sốt, quay đầu nhìn cậu.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, quay một cái là như mặt đối mặt.
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác một lúc: "Cậu nhất định có bệnh, nhìn quầng mắt đen thui kia kìa."
"Vậy à?" Vương Nhất Bác cười, "Mấy hôm nay ngủ không ngon."
"Cậu nói trước đi có phải cậu mắc bệnh gì không, cậu phải bệnh tôi mới tìm thuốc cho cậu được." Tiêu Chiến bực dọc nói.
Lát sau Vương Nhất Bác mới trả lời: "Không có."
Tiêu Chiến không ngờ Vương Nhất Bác lại nghiêm túc trả lời câu hỏi này, nhất thời không biết nên nói gì.
"Sao vậy," Vương Nhất Bác móc một gói khô bò nhỏ trong túi, đưa tới trước mặt Tiêu Chiến, "Ăn không?"
"Lúc huấn luyện không được đưa đồ ăn cho huấn luyện viên!" Tiêu Chiến đẩy tay cậu ta ra, "Mẹ nó gần đây tôi không chọc gì cậu, suốt ngày cậu trưng bản mặt dài thượt đó cho ai xem?"
"Đến mức đó sao..." Vương Nhất Bác sờ mặt mình.
"Đến mức đó đấy! Sao lại không đến mức đó! Cái mặt cậu chả cần kéo nữa đem quấn một vòng quanh Trái Đất cũng còn được." Tiêu Chiến tặc lưỡi.
Vương Nhất Bác bật cười, cười một hồi cũng chưa chịu thôi, Tiêu Chiến liếc cậu ta, nghiêm mặt một chút rồi cũng cười, hai người ha ha hồi lâu, cũng không biết có gì đáng cười đến vậy.
Vương Nhất Bác bỏ khô bò vào miệng, nhai một lúc mới nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, tại tôi ngủ không ngon."
Chương 35
Tuy rằng vẫn chưa hiểu rốt cuộc tại sao Vương Nhất Bác lại đột nhiên lạnh nhạt như thế, nhưng Tiêu Chiến cũng không để ý lắm, cậu coi như Vương Nhất Bác bị bệnh vậy.
Dù sao hiện giờ hai người đã quay lại trạng thái như trước, ngồi dưới ánh mặt trời trò chuyện câu được câu mất, không cảm thấy lúng túng, vậy là được rồi.
Trước giờ Tiêu Chiến chưa từng để ý mấy chuyện này, từ nhỏ đến lớn đã thành quen, nếu cậu cứ truy hỏi tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy, kết quả cuối cùng sẽ làm cậu thêm buồn mà thôi.
"Bây giờ được nghỉ, chắc cậu không bận rộn như bình thường đâu nhỉ?" Tiêu Chiến nhìn Vương Ngạn chạy tới chạy lui đập bóng ở trên sân.
"Cũng không kém là bao," Vương Nhất Bác cười cười, "Nghỉ hè nhiều thời gian, vừa lúc tìm thêm chuyện để làm."
"Ầy," Tiêu Chiến nhịn không được thở dài, "Cậu không thể nghỉ ngơi một chút sao?"
"Mỗi ngày huấn luyện cậu đều thấy mệt nhưng vẫn gánh được, nghỉ hè xong rồi bắt đầu huấn luyện trở lại, cậu có cảm giác gì?" Vương Nhất Bác hỏi.
"Muốn chết chứ gì." Tiêu Chiến nói.
"Tôi cũng vậy thôi." Vương Nhất Bác nở nụ cười.
"... Ý cậu là cậu cứ quần quật như thế, quần quật đến chết thì thôi à," Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Cậu cũng trâu bò thật, còn có sức quản chuyện lộn xộn của bên Vận tải đường thuỷ."
"Không quản," Vương Nhất Bác ngửa đầu tựa trên ghế, "Sau này ai muốn quản thì quản đi, học kỳ tới tôi phải thực tập rồi."
"Vậy chắc lại um sùm một trận cho xem," Tiêu Chiến ngoắc tay gọi Vương Ngạn qua đây, "Anh tìm một bạn dạy em phát bóng nha?"
"Được ạ!" Vương Ngạn ôm vợt cố sức gật đầu.
"Làm huấn luyện viên như cậu dễ dàng thật." Vương Nhất Bác cười nói.
Tiêu Chiến đứng lên đi tới bên cạnh huấn luyện viên nói vài câu, huấn luyện viên gọi một bé trai đến, trông khoảng mười một mười hai tuổi.
Bé trai dẫn Vương Ngạn đi vào sân, bắt đầu giải thích cho nhóc tư thế phát bóng và những điều cần lưu ý.
Vương Ngạn mở to mắt chăm chú nhìn động tác của đối phương, trông nghiêm túc cực kỳ.
"Tiêu Chiến," Huấn luyện viên vỗ vỗ vai Tiêu Chiến, "Qua giao bóng cho mấy nhóc kia giúp thầy đi, bọn nó đang luyện đánh trả."
"Hả?" Tiêu Chiến ngẩn người, lập tức tỏ vẻ không tình nguyện, "Mấy ngày nay em đang được nghỉ ngơi, thầy đừng để em sờ bóng chứ, bạn em còn ở đây này."
"Ai bảo trò nghỉ ngơi mà còn chạy tới đây?" Huấn luyện viên đẩy cậu một cái.
Tiêu Chiến đành phải kéo giỏ đựng bóng qua bên kia, quay đầu lại liếc nhìn Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác đang mỉm cười với cậu.
Giao bóng cũng không mệt, coi như đảm nhận vai trò của một máy phát bóng, Tiêu Chiến cầm bóng lười biếng đánh qua, mấy bạn nhỏ ở đối diện luyện đánh trả.
"Đừng có đánh xoáy!" Huấn luyện viên hô to.
"... Ồ." Tiêu Chiến lười biếng đáp lại, tiếp tục cầm bóng đánh qua.
Vương Nhất Bác nhìn cậu, cầm viên sôcôla bỏ vào miệng.
Động tác của Tiêu Chiến rất biếng nhác, trông như sẽ lăn đùng ra đất sau một giây vậy, tuy nhiên kỹ thuật vẫn rất đúng chuẩn, điểm bóng rơi liên tục thay đổi.
Nửa chết nửa sống giao bóng gần nửa tiếng, Tiêu Chiến mới quay lại ngồi xuống ghế bên sân.
"Nhìn cậu giống như sáng sớm mới bị ai đánh ấy." Vương Nhất Bác cho một lời nhận xét.
"Mẹ nó, cậu biết cái gì, tại tôi không muốn đổ mồ hôi thôi," Tiêu Chiến tặc lưỡi vài tiếng, lại hô to với Vương Ngạn đang vùi đầu luyện phát bóng, "Nhị bảo! Nghỉ chút đi!"
"Không!" Vương Ngạn dứt khoát lắc đầu.
"Tôi qua chơi với nhị bảo." Tiêu Chiến lại đứng lên.
Vương Ngạn rất thông minh, năng lực mô phỏng và khả năng điều phối cơ thể cũng không tệ, chỉ trong thời gian ngắn nhóc đã phát bóng ra hình ra dáng, nhưng thỉnh thoảng vẫn đánh hụt.
Tiêu Chiến nắm tay nhóc sửa tư thế cho nhóc, nhìn nhóc đổ đầy mồ hôi.
"Cục cưng à anh có để khăn lông trong túi đựng vợt của em, em lau mồ hôi đi."
"Vâng ạ." Vương Ngạn chạy đến bên túi đựng vợt, lấy khăn lông ra, lau lung tung lên mặt và cổ vài cái, học theo Tiêu Chiến đắp khăn lông trên đầu, lấy chai nước ra uống hai hớp.
Vương Ngạn là một cậu nhóc tràn trề tinh lực, gần đến trưa Vương Nhất Bác bị phơi nắng chịu hết nổi, trực tiếp vào sân xách nhóc ra.
"Em xem, rám đen rồi này." Tiêu Chiến sờ mặt nhóc.
"Em không sợ đen nha." Vương Ngạn tỏ vẻ không cam lòng.
"Vậy em nhìn anh hai em đi," Tiêu Chiến đành phải chỉ chỉ Vương Nhất Bác, "Anh hai em đen thui rồi kìa."
"Anh hai em phơi nắng không đen, bố em nói khi còn bé anh ấy lót chiếu nằm trong sân hai ngày cũng không đen..." Vương Ngạn nói.
"Ầy," Vương Nhất Bác có chút bất đắc dĩ, vén áo Vương Ngạn lên, cầm khăn lông lau mồ hôi trên người nhóc, cất đồ đạc vào trong túi đựng vợt, "Vậy em nhìn đại hổ tử đi, cậu ấy đen thêm chút nữa là chỉ còn hàm răng."
Vương Ngạn quay sang nhìn Tiêu Chiến chằm chằm.
"Vớ va vớ vẩn," Tiêu Chiến buồn cười, "Tôi đây là màu lúa mạch khỏe khoắn bảnh trai đầy sức sống, kém xa chỉ còn răng biết chưa!"
"Phối hợp chút đi." Vương Nhất Bác nói.
"Đúng rồi đó, nhị bảo, em nhìn kỹ hàm răng của anh nha," Tiêu Chiến nhe răng với Vương Ngạn, "Sau này em nhìn không rõ mặt anh thì nhớ nhìn răng."
Vương Ngạn ngẩn ra, bật cười thành tiếng.
Không phải ngày nào Vương Nhất Bác cũng có thời gian đưa Vương Ngạn tới luyện bóng, cậu lại nhận dạy thêm cho hai học sinh lớp 9, sáng và chiều hôm sau đều bận.
Khi nào Vương Nhất Bác không thể đưa Vương Ngạn, Tiêu Chiến sẽ bắt xe qua đón, cậu dẫn Vương Ngạn tới sân tập mỗi ngày, thỉnh thoảng nhờ huấn luyện viên giúp một tay.
Bố đưa cả gia đình đi biển nghỉ phép, trước khi đi còn cố gắng lần cuối, muốn đưa Tiêu Chiến theo cùng, Tiêu Chiến vẫn từ chối như cũ.
Chỉ có một mình mình ở nhà khiến Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm, cậu cho bảo mẫu nghỉ phép luôn, dẫn Vương Ngạn đi luyện bóng rồi về nhà rốt cuộc không còn là chuyện giày vò nữa.
"Đại hổ tử," Hôm nay Vương Ngạn hiếm khi đang lúc luyện tập lại chủ động chạy đến bên sân nghỉ ngơi, ngồi cạnh Tiêu Chiến lau mồ hôi, "30 đồng có thể mua gì vậy anh?"
"Hả?" Tiêu Chiến đang chơi di động, nghe xong lời này quay đầu sang, "Em muốn mua gì?"
"Không biết," Vương Ngạn cúi đầu lắc lắc chân, "Em chỉ có 30 đồng."
"Em mua đồ cho ai?" Tiêu Chiến hỏi.
"Cho anh hai," Vương Ngạn ngượng ngùng cười nói, "Ngày mai sinh nhật anh ấy rồi, em muốn tặng quà cho anh ấy, nhưng mà em chưa mua quà bao giờ."
"Sinh nhật anh hai em? Ngày mai?" Tiêu Chiến sửng sốt.
"Vâng ạ, anh đi mua quà với em được không? Em không biết nên mua gì, 30 đồng có thể mua gì nha?" Vương Ngạn có chút xoắn xuýt, "Mua đồ ăn vặt hả?"
"Đồ ăn vặt là mua cho em thì có," Tiêu Chiến buồn cười, "Vậy lát nữa luyện xong anh dẫn em đến trung tâm mua sắm."
Ở phương diện mua quà, Tiêu Chiến được xem là tay già đời, trước đây cậu mua quà cho con gái muôn hình vạn trạng mà chưa có cái nào trùng nhau.
Mua quà cho con trai cũng không ít, cậu mua quà cho Vương Nhất Bác thì dễ thôi, nhưng quà của Vương Ngạn mức giá cao nhất là 30 đồng, cậu phải cân nhắc một chút.
Sau khi dẫn Vương Ngạn vào trung tâm mua sắm dạo một vòng, hai người đến một con phố mua sắm, ở đây có không ít vật dụng giá cả phải chăng và chất lượng.
Vương Ngạn nắm chặt 30 đồng nhìn chằm chằm đủ loại đồ vật suốt chặng đường, thế nhưng không chọn được cái nào muốn mua, cái này hay, cái kia cũng thú vị, Tiêu Chiến cảm thấy chứng trở ngại lựa chọn của bạn nhỏ này đã đến thời kỳ cuối rồi.
Cuối cùng vẫn là cậu quyết định chọn một chiếc đèn đọc sách có thể đính ở đầu giường.
Đèn thiết kế rất đơn giản, ngay trên bệ đèn là một ống kim loại dẻo có thể điều chỉnh góc độ và một ống đèn hẹp dài.
Tiêu Chiến phát huy hết mười năm công lực trả giá, chỉ là cậu mua đồ chưa trả giá bao giờ, cho nên toàn bộ công lực cộng lại cũng chẳng được bao nhiêu, cuối cùng ông chủ phất tay, 30 đồng có thể mua loại chiếu ánh đèn trắng....
Tiêu Chiến vốn định trả thêm 20 đồng mua loại chiếu cả ánh đèn trắng lẫn ánh đèn vàng, nhưng suy xét một lát rồi bỏ qua, dù sao đây cũng là quà mà nhị bảo tặng anh hai.
"Anh hai có thích không?" Vương Ngạn ôm hộp đi theo sau Tiêu Chiến, "Cái đèn này nhìn y như ống nước vậy."
"... Sao lại như ống nước chứ!" Tiêu Chiến muốn cười.
"Giống cái ống ở phía trên vòi phun nhà em đó." Vương Ngạn nhìn ảnh trên hộp.
"Cái này gọi là đơn giản! Em thì biết gì!" Tiêu Chiến tặc lưỡi, nhưng nói chứ đúng là giống thật, "Để em tự chọn chắc chọn tới sinh nhật anh hai em năm sau luôn quá."
"Nhưng mà cái này có thể uốn tới uốn lui, cũng tốt lắm," Vương Ngạn lại nghiên cứu trong chốc lát, "Chơi vui thật."
Lúc Tiêu Chiến đưa Vương Ngạn về nhà, Vương Nhất Bác đã ra ngoài dạy thêm, cậu giúp Vương Ngạn giấu đèn trong tủ quần áo.
"Ngày mai hẵng lấy ra, biết không?" Tiêu Chiến đóng kỹ cửa tủ, "Đây gọi là niềm vui bất ngờ."
"Vâng ạ." Vương Ngạn gật đầu.
"Chuyện chiều mai anh qua đây phải giữ bí mật," Tiêu Chiến nói, "Để anh mua bánh kem qua, em thích ăn bánh kem hạt dẻ đúng không?"
"Đúng ạ." Vương Ngạn hớn hở trả lời.
"Vậy anh đặt một bánh hạt dẻ, đừng để anh hai em biết nha." Tiêu Chiến lại nhấn mạnh lần nữa.
"Em biết rồi!" Vương Ngạn vỗ vai cậu.
Tiêu Chiến không quan tâm sinh nhật mình sẽ ăn mừng thế nào, dù sao hằng năm đều là dì Lâm tổ chức ở nhà một lần, cậu rủ bạn ra ngoài ăn một lần.
Nhưng cậu lại thích mừng sinh nhật cho người khác, chọn quà, niềm vui bất ngờ, cậu cảm thấy rất thú vị, đặc biệt nếu đối phương là người không để ý đến sinh nhật, hôm đó tự nấu tô mì ăn cho xong việc như Vương Nhất Bác, vậy thì càng thú vị hơn.
Mỗi lần nhìn đối phương vui vẻ vì mình, cậu lại có cảm giác mình vẫn được cần.
Rời khỏi nhà Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến chạy tới trung tâm mua sắm, chuẩn bị mua quà tặng cậu ta.
Sau khi dạo quanh vài vòng, cậu ngồi xuống ghế nghỉ ngơi ở trung tâm, không biết nên mua gì cho Vương Nhất Bác mới hợp!
Trong lòng cậu, quà cho Vương Nhất Bác không thể mua tùy tiện được, nói sao cũng phải như Vạn Phi, mua gì đó liên quan đến sở thích của đối phương, cậu từng mua PSP, gamepad cho Vạn Phi, Vạn Phi mê chơi game.
Còn Vương Nhất Bác thì sao? Tên này ngoại trừ đi học thì chỉ đi làm thuê.
Tiêu Chiến thậm chí không rõ Vương Nhất Bác có sở thích gì, Vương Nhất Bác hễ rảnh lại đi đánh một trận, nhưng cái này đâu thể tính là sở thích, cũng không thể tặng cậu ta bộ công cụ đánh nhau được, vả lại Vương Nhất Bác đã bày tỏ muốn rút khỏi giới đánh nhau.
Thích đọc sách? Nhưng mà thích đọc sách gì... ai biết đâu chứ, Tiêu Chiến vẫn cảm thấy mình mắc chứng dị ứng với chữ viết, nhìn thấy chữ là cả người khó chịu, vậy nên cho tới bây giờ cậu vẫn chưa nhìn kỹ nguyên một ngăn tủ đầy sách của Vương Nhất Bác chứa sách gì.
Bách khoa toàn thư? Hai mươi bốn bộ sử của Trung Quốc?
... 100 nghìn câu hỏi vì sao?
Tiêu Chiến mua một que kem ốc quế, ngồi trên ghế khuấy nửa tiếng, tập trung tinh thần suy nghĩ, sau đó cậu đến khu bán sản phẩm dưỡng da dạo một vòng, cuối cùng ra khỏi trung tâm mua sắm, đi vào một cửa hàng chuyên bán xe đạp.
Chiếc xe đạp xanh biếc nổi bật của Vương Nhất Bác chắc đã dùng khá lâu, cộng thêm lần trước cậu và Vạn Phi đánh lén xe bị văng ngã, cái hôm đạp xe chở Vương Ngạn đi bơi, thỉnh thoảng cậu còn nghe xe kêu lạch cạch vài tiếng.
Đổi chiếc xe mới đi!
Tiêu Chiến không rành về xe đạp, đành phải dựa theo hình dạng xe của Vương Nhất Bác chọn một chiếc, cậu đạp trên lề đường hai vòng, không cần dùng nhiều sức, đạp nhẹ một cái xe đã lủi vèo vèo giống như muốn cất cánh vậy.
"Tốt lắm," Tiêu Chiến nói, nhìn quanh cửa hàng mấy lần, "Còn màu nào khác không?"
"Còn, trắng hoặc đen, màu xanh biển cũng có, còn có loại hoa văn nữa," Người bán chỉ vào mấy chiếc xe, "Ở đây chúng tôi không có đủ màu, cậu muốn chọn màu nào vừa ý, chúng tôi chuyển từ kho hàng qua là được."
"Có..." Tiêu Chiến vuốt vuốt tóc, "Có... xanh lục không?"
"Xanh lục? Không có," Người bán sửng sốt, "Cậu muốn màu xanh lục nào, nếu cậu không gấp, chúng tôi có thể giúp cậu phun màu."
"Huỳnh... huỳnh quang..." Tiêu Chiến vỗ ghế xe, "Thôi quên đi, màu trắng vậy, khung xe trắng bánh xe trắng, càng sáng càng tốt."
Giải quyết xong vụ quà cáp, mua bánh kem dễ hơn nhiều, trong khu biệt thự có một tiệm cà phê chỉ bán riêng cho khách sống trong đó, trà chiều và món tráng miệng làm rất ngon, dì Lâm với Tiêu Hinh Ngữ thường hay tới ăn, tiệm đó cũng sẽ nhận đơn đặt hàng bánh ngọt của khách.
Tiêu Chiến vào tiệm đặt một cái bánh kem hai tầng, dặn người ta nhớ viết "Vương đại bảo sinh nhật vui vẻ" ở bên trên.
Hôm sau đạp xe mang bánh kem đến nhà Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cảm thấy khổ hết chỗ nói.
Nhà cậu và Vương Nhất Bác cách nhau rất xa, đoạn đường này mà đạp xe cứ như trèo đèo lội suối vậy, kỹ thuật đạp xe của cậu cũng tàm tạm, từ nhỏ đến lớn chỉ đạp vài lần. Đợt trước chở Vương Ngạn đi bơi, cậu còn sợ sẽ làm cho cả Vương Ngạn lẫn xe đều lật, bây giờ một tay cầm lái, kẹt ở giữa một biển xe điện bình chẳng khác gì cực hình, vừa phải coi chừng xe, vừa phải đề phòng bánh kem trong tay bị người huých.
Lúc đạp đến đầu hẻm nhà Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến đã nhễ nhại mồ hôi.
May là vẫn canh đúng giờ, lúc này Vương Nhất Bác đã về nhà nhưng còn chưa bắt đầu nấu cơm.
Cậu đạp xe vào hẻm, cửa sân nhà Vương Nhất Bác đang mở, đứng ở ngoài cũng nghe được Vương Ngạn ở bên trong hát líu lo, nghe không rõ lời bài hát, còn nghe điệu thì chẳng biết là bài gì.
"Nhị bảo." Tiêu Chiến ở ngoài cửa hạ giọng kêu nhóc một tiếng.
Tiếng hát của Vương Ngạn dừng một chút, nhóc vừa hát vừa chạy đến cửa sân: "Quá mạnh mẽ quá mạnh mẽ quá mạnh mẽ quá mạnh mẽ! Cái ảo giác ban ngày này, yeah yeah yeah yeah..."
"Quá cuồng nhiệt quá cuồng nhiệt quá cuồng nhiệt quá cuồng nhiệt," Cuối cùng Tiêu Chiến cũng nghe rõ lời bài hát, cậu không ngờ Vương Ngạn lại hát được mấy bài này, cậu nhỏ giọng hát bè một câu, muốn kéo Vương Ngạn từ đỉnh vũ trụ trở về, nhưng mà không thành công, cậu véo véo mũi Vương Ngạn, "Anh hai em về chưa?"
"Cái hiểu lầm đẹp đẽ này, yeah yeah yeah yeah..." Vương Ngạn vừa hát vừa gật đầu.
"Em đừng hát nữa," Tiêu Chiến thở dài, mặc dù cậu biết Vương Ngạn rất thông minh, nhóc làm vậy là vì không muốn Vương Nhất Bác phát hiện có người đến, nhưng cậu thật sự đỡ không nổi, "Em nhích ra, anh đạp thẳng vào luôn."
"Là mùi vị tình yêu!" Vương Ngạn kiên trì hát xong câu này mới lùi ra sau cửa.
Tiêu Chiến dắt xe qua cửa, leo lên xe kêu to một tiếng: "Vương đại bảo!"
"Hả?" Vương Nhất Bác cầm ly nước đi ra từ trong nhà.
Tiêu Chiến ở bên này cùng lúc đạp mạnh một cái, xe phóng nhanh đến dưới giàn nho, dừng lại trước mặt Vương Nhất Bác.
"Sinh nhật vui vẻ!" Tiêu Chiến nhấc bánh kem lên hét một tiếng.
Vương Nhất Bác lùi về sau một bước, kinh ngạc nhìn cậu, miệng há to hồi lâu không nói nên lời.
"Này này mau nhận đi." Tiêu Chiến chìa hộp bánh kem ra phía trước.
Vương Nhất Bác nhận bánh kem, đặt lên chiếc bàn bên cạnh, rồi lại nhìn Tiêu Chiến chằm chằm, dường như còn chưa lấy lại tinh thần.
"Xe này tôi chọn, đạp thích hơn chiếc của cậu bây giờ," Tiêu Chiến leo xuống, dừng xe lại, "Cậu lên đạp thử xem, nhưng mà tôi đã quên mất một chuyện quan trọng, tôi quên mua khóa xe rồi..."
Cánh tay của Vương Nhất Bác đột nhiên duỗi ra sau lưng cậu, ghìm chặt vai cậu kéo về phía sau.
Tiêu Chiến đứng chưa vững, lảo đảo tựa vào người Vương Nhất Bác: "Làm gì vậy!"
"Cảm ơn," Vương Nhất Bác ghé vào tai cậu nói, "Cảm ơn cậu."
"Ông nội cậu! Làm tôi sợ hết hồn! Cậu cảm ơn kiểu gì mà như uy hiếp người ta vậy?" Tiêu Chiến vội vàng nắm lưng quần của mình, "Chắc không có trình tự tụt quần người ta đâu ha?"
Vương Nhất Bác mỉm cười thả Tiêu Chiến ra, vỗ vỗ ghế xe: "Cậu cũng... hao tâm tổn trí quá."
"Hao tâm tổn trí cái gì, vào tiệm mua rồi lái về là xong," Tiêu Chiến cười ha ha, "Nhưng mà nói thật tôi cũng ngại hỏi người ta có sơn màu xanh lục huỳnh quang không, màu đó cậu tự phun đi."
"Không cần đâu, lúc mua là có màu này luôn hả." Vương Nhất Bác nhảy lên xe.
"Lúc mua mà có màu này? Vậy cả thành phố chỉ bán một chiếc của cậu thôi đó..." Tiêu Chiến buồn cười.
"Cậu bị cuồng màu xanh lục huỳnh quang à, chưa chịu để yên nữa." Vương Nhất Bác bất đắc dĩ.
"Thử xem đạp ổn không?" Tiêu Chiến nói.
Vương Nhất Bác quay đầu xe, đạp một vòng trong sân, dừng ở trước mặt Tiêu Chiến: "Thoải mái lắm."
"Kỹ thuật đạp xe của cậu không tệ," Tiêu Chiến giơ ngón cái, trong mảnh sân nhỏ chất đầy chậu hoa rương gỗ nồi vỡ, Vương Nhất Bác dạo một vòng mà không đụng trúng thứ gì, "Tôi đạp một đường tới đây mà mệt đến đổ đầy mồ hôi."
"Cậu đạp xe còn không bằng nhị bảo." Vương Nhất Bác cười cười.
"Biến đi," Tiêu Chiến mang bánh kem vào nhà, "Tủ lạnh có chỗ trống không? Ướp lạnh trước đi."
Vương Nhất Bác theo vào mở tủ lạnh, xê dịch cả buổi mới dọn ra chỗ trống: "Sao lại mua bánh kem lớn như thế."
"Tại nó đẹp, hôm nay ăn không hết có thể giữ lại ăn điểm tâm sáng mai," Tiêu Chiến nhìn Vương Ngạn còn ở trong sân xoay quanh chiếc xe, "Nhị bảo thích ăn, tôi cố ý mua bánh vị hạt dẻ."
"Cảm ơn cậu," Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, "Thật sự rất bất ngờ."
"Sinh nhật hai chúng ta cũng gần thật, còn nửa tháng nữa là tới sinh nhật tôi," Tiêu Chiến cười ha ha, "Đến lúc đó cậu nhớ tặng quà đấy."
"Ừ." Vương Nhất Bác gật đầu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co