Truyen3h.Co

song lang

Chương 41-45

Old-turtle-8300


Chương 41
Tiêu Chiến lái xe tới đầu hẻm nhưng không tìm được chỗ dừng, đang định chuyển thêm một vòng tìm chỗ đỗ thì trông thấy Vương Ngạn đeo cặp nhỏ đứng ở đầu hẻm.

Cậu lái xe tới gần, kéo cửa kính xuống hô to một tiếng: "Nhị bảo!"

"Đại hổ tử!" Vương Ngạn chạy tới, nhón chân nhìn vào trong xe, "Chúng ta lái xe đi hả anh? Anh lái xe ư?"

"Lên đây đi," Tiêu Chiến chìa tay mở cửa ghế phó lái, "Tìm chỗ đỗ xe với anh."

Vương Ngạn trèo lên xe, sau khi đóng cửa thì quỳ gối ở ghế phó lái tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây: "Đây là xe nhà anh hả? Lớn hơn xe nhà Khỉ mập nhiều, thoải mái quá!"

"Ừ, đây là xe bố anh, anh mượn dùng," Tiêu Chiến cười mở cửa trần xe, "Lên xem thử không?"

Vương Ngạn đứng trên ghế thò đầu ra ngoài, hưng phấn nhìn sang hai bên.

Tiêu Chiến dạo thêm một vòng, cuối cùng trông thấy một chiếc xe nổ máy chuẩn bị lái đi, cậu vội vàng lái xe đến kế bên, chờ xe kia vừa đi là lập tức chen vào.

"Đi thôi," Tiêu Chiến vỗ mông Vương Ngạn, "Mình đi mua đồ đạc cho BBQ trước, chờ anh hai em dạy xong trở về là có thể xuất phát ngay."

"Vâng ạ!" Vương Ngạn đeo cặp lên.

"Chờ chút," Tiêu Chiến kéo cặp nhóc mở ra xem thử, "Em cất gì trong cặp đây?"

"Đồ cần dùng để đi chơi." Vương Ngạn hưng phấn trả lời.

Tiêu Chiến thấy trong cặp có một chai nước, một cái khăn lông nhỏ, còn có một gói khô bò, cậu bật cười: "Ầy, vật nhỏ em còn giấu hàng lậu nữa à?"

"Cái này là anh hai nói đi chơi đem theo ăn." Vương Ngạn cười.

Tiêu Chiến dẫn Vương Ngạn đi siêu thị, cậu không có kinh nghiệm mua mấy thứ này, nhưng may là có chị gái trong siêu thị quen biết Vương Ngạn, Vương Ngạn bảo muốn đi BBQ, chị gái lập tức dẫn hai người đến khu chuyên bán đồ BBQ.

"Ở đây đều là thịt có sẵn cho BBQ, xiên vào nướng là ăn được liền, kệ bên kia có sốt BBQ này nọ, hai đứa từ từ chọn đi," Chị gái nhìn Tiêu Chiến từ trên xuống dưới, "Sao anh hai nó không tới, chị thấy cậu cũng không rành mấy thì phải?"

"Không sao, mua mỗi loại một ít là được." Tiêu Chiến cười cười, cậu cảm thấy mình đẩy xe rất chuyên nghiệp, thế mà lại bị chị gái siêu thị khinh bỉ thẳng thừng.

Vương Ngạn nhìn cái gì cũng muốn ăn, Tiêu Chiến nhìn cái gì cũng thấy giống nhau, vì vậy Vương Ngạn nói muốn ăn gì thì cậu lấy cái đó, thịt bò thịt dê hot dog thịt viên cánh gà còn thêm đủ loại sốt BBQ cay ngọt mặn lạt.

Cuối cùng, Tiêu Chiến lại chọn thêm hai phần thức ăn chín, giữ lại cho bố Vương ăn trưa và ăn tối.

Lúc tính tiền, Vương Ngạn thành thạo lấy ra thẻ tích điểm siêu thị, cà xong lại đủ đổi một lốc sữa chua.

"Đổi không?" Chị thu ngân hỏi nhóc.

"Đổi ạ!" Vương Ngạn vui vẻ hô to.

"Tích nhiều một chút đổi cái khác không tốt sao," Tiêu Chiến bất đắc dĩ, "Dao nè nồi nè..."

"Nhưng mà đâu có ăn được." Vương Ngạn trả lời rành mạch.

Mua đủ thức ăn rồi, Tiêu Chiến dẫn Vương Ngạn về nhà.

Sau khi chuẩn bị cơm cho bố Vương, Vương Nhất Bác gọi điện thoại qua, hỏi mua đồ đạc chưa, chưa mua cậu ta sẽ mang về.

"Mua hết rồi, chờ cậu về là lên đường thôi," Tiêu Chiến nhìn Vương Ngạn phấn khởi đeo cặp chạy tới chạy lui trong sân, "Cậu nhanh lên đi, tôi cảm thấy qua thêm nửa tiếng mà không xuất phát, nhị bảo sẽ xỉu đó."

"Cái feel này thích quá đi! Thích quá đi!" Vương Ngạn ở trong sân vừa nhảy vừa la hét, "Cái feel này thích quá đi! Feel feel feel thích thích thích thích thích quá đi!"

"Ây... anh rầu chết mất," Tiêu Chiến cúp điện thoại, tìm mấy cái túi phân chia thịt đã mua, xách ra khỏi nhà, "Cục cưng tóc xoăn đừng la nữa, phụ anh mang đồ lên xe đi."

"Vâng ạ! Trời rộng như vậy! Đất rộng như vậy!" Vương Ngạn vội chạy tới giúp Tiêu Chiến xách một cái túi, "Tình yêu nhộn nhạo như vậy! Trái tim dậy sóng như vậy..."

Vương Nhất Bác trở về rất nhanh, mồ hôi đầm đìa do đạp xe, sau khi cậu thay quần áo và chuẩn bị thuốc cho bố Vương, cả bọn đã bị bố Vương giục ra cửa.

Thấy đồ đạc trong cốp xe, Vương Nhất Bác sửng sốt: "Nhiêu đây đủ để dẫn đám nhóc trong hẻm nhà tôi đi trại hè luôn ấy chứ..."

"Ăn không hết thì đem về cất tủ lạnh là được," Tiêu Chiến mở cửa ghế phó lái, đẩy Vương Nhất Bác lên xe, "Chỗ phía sau cho nhị bảo chơi đi."

Tiêu Chiến khởi động xe, Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm tay và chân Tiêu Chiến, Tiêu Chiến thở dài: "Xe này có chế độ tự động, kẻ ngốc cũng lái được, cậu yên tâm được không?"

"Vậy để tôi xem kẻ ngốc lái xe." Vương Nhất Bác cười cười.

"Má." Tiêu Chiến cười mắng, lái xe ra khỏi chỗ đỗ, chạy ra khỏi thành phố.

Vương Nhất Bác phát hiện Tiêu Chiến lái xe đúng là ổn thật, hơn nữa tính tình Tiêu Chiến khi lái xe khá tốt, không chen không lấn, khiến cậu cảm thấy rất bất ngờ.

Lần trước đạp xe gần chết mới tới nơi, hôm nay lái xe chưa bao lâu đã đến ngoại ô, Tiêu Chiến vỗ vỗ tay lái: "Thế nào?"

"Ừ, tốt lắm, vừa lái xe là tính tình nóng nảy cũng mất luôn." Vương Nhất Bác cười gật đầu.

"Nói nhảm," Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Không bằng lái còn dám nóng tính khác gì đợi cảnh sát tới bắt..."

Bờ sông rất trong sạch, Tiêu Chiến nhìn xung quanh một lần, không biết ông già trộm đồ lần trước có lảng vảng núp lùm ở gần đó hay không.

"Lều trại! Lều trại!" Vương Ngạn nhảy xuống xe bắt đầu kêu la.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác bưng đồ đạc đến bên bờ sông, Tiêu Chiến mở túi đựng lều đưa cho Vương Ngạn: "Qua đây xem lều trại của em nè."

Lều trại này là lều tự động, ném ra là tự động bung mở, Tiêu Chiến cảm thấy loại lều tự động này giảm bớt không ít thú vui, nhưng rất hợp với Vương Ngạn, muốn nhóc đi dựng lều chắc chắn không được, chơi cái này vừa tầm hơn.

Nhìn lều trại tự động bung mở y như làm ảo thuật, Vương Ngạn hưng phấn cực kỳ, nhóc quấn lấy Tiêu Chiến đòi cất lều trại, rồi lại ném ra ngoài.

Tiêu Chiến giúp nhóc cất lều trại bốn lần, ném thêm bốn lần, lúc này mới xem như đủ ghiền.

Sau khi cố định lều trại ở bờ sông, trải thêm đệm chống ẩm, Vương Nhất Bác mới vứt đồ ăn vặt vào trong lều: "Được rồi em chui vô trong chơi đi."

"Vâng ạ!" Vương Ngạn bò vào trong kéo cửa lều trại xuống.

Tiêu Chiến dọn xong đồ dùng cho BBQ, đang định gọi Vương Nhất Bác nướng chung, vừa quay đầu thì phát hiện Vương Nhất Bác đã cởi áo ra.

"Cậu..." Tiêu Chiến nhìn lưng Vương Nhất Bác, "Làm gì vậy?"

"Bơi trước một chút," Vương Nhất Bác quay đầu lại, vừa cởi quần vừa nói, "Cậu đói bụng hả? Ăn luôn bây giờ à?"

"Sao không chuẩn bị trước!" Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác cởi quần ngoài, bắt đầu chuẩn bị cởi quần lót, "Cậu định thay quần bơi như thế hả?"

"Cần gì chuẩn bị," Vương Nhất Bác liếc Tiêu Chiến một cái, lấy quần bơi trong túi, đi vòng ra sau lều trại thay quần, "Lát nữa bơi xong tôi làm cho cậu ăn, cậu chỉ cần lo ăn là được."

"Thật sao?" Tiêu Chiến vốn dĩ không muốn làm công tác chuẩn bị, vừa nghe lời này thì lập tức cởi quần áo luôn, "Vậy tôi cũng bơi một chút."

"Đại hổ tử giúp em tìm bảo thạch đi!" Vương Ngạn ở trong lều trại hô to, "Em muốn rubi!"

"Được!" Tiêu Chiến đáp lời, lấy ra quần bơi của mình thay thật nhanh.

Vương Ngạn thuận miệng nói muốn rubi, Tiêu Chiến không nghĩ ngợi nhiều đồng ý ngay, ai ngờ tới bờ sông tìm nửa ngày cũng không thấy viên đá hồng nào.

"Nhị bảo biết ra đề thật." Tiêu Chiến bất đắc dĩ.

"Bên bờ mà có đá đẹp một chút là bị người ta nhặt hết rồi," Vương Nhất Bác nhảy xuống sông, chẳng mấy chốc đã bơi tới giữa sông, "Không phải cậu biết lặn xuống nước sao."

"... Tôi cảm thấy mình quên béng rồi," Tiêu Chiến thoáng do dự, sau đó cũng nhảy xuống nước, ngẫm nghĩ rồi bổ sung một câu, "Cậu đừng có phá tôi đó!"

Vương Nhất Bác không để ý đến Tiêu Chiến, lặn thẳng xuống dưới đáy, vài giây sau cậu trồi lên mặt nước, cầm một viên đá hoa văn màu hồng trong tay: "Rubi."

"Gì cơ?" Tiêu Chiến hấp tấp vừa bơi vừa nhảy nhào qua.

Lúc cậu đưa tay định nhận viên đá, Vương Nhất Bác ném viên đá xuống nước.

"Ê! Cố ý hả!" Tiêu Chiến quát một tiếng.

"Viên này là đá hoa văn," Vương Nhất Bác tạt chút nước lên mặt cậu, "Nhị bảo muốn đá hồng, lúc trước tới đây từng tìm thấy."

"Ông nội cậu." Tiêu Chiến nhe răng, vận công hít hơi rồi nín thở lặn xuống nước.

Lặn xuống nước là do Vương Ngạn dạy, dạy chưa được kỹ lắm, Tiêu Chiến cũng chưa học thành thạo, sau khi xuống nước cậu gắng sức quạt tay bơi xuống đáy sông.

Thân thể thì lập tức chìm xuống, cái mông lại trồi lên mặt nước, sau đó cứ vểnh lên như vậy không có tiến triển gì.

Tiêu Chiến cảm thấy mình giống như con ếch, cậu đạp nước hai cái, đá trúng khoảng không, chân cũng nổi lên mặt nước rồi.

Cậu có hơi buồn bực, như có như không quạt tay hai cái, rồi đứng bất động trong nước.

Bên người có gợn nước xẹt qua, cậu quay mặt nhìn thử, Vương Nhất Bác như con cá bơi qua dưới đáy sông.

Ánh mặt trời rọi xuống gợn nước ánh lên đủ vệt sáng màu sắc rực rỡ, chiếu lên làn da trắng nõn của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến nhìn chằm chằm chân Vương Nhất Bác, chân Vương Nhất Bác rất thẳng, đạp nước rất có lực, mới đạp hai phát đã mò tới đá dưới đáy sông.

Tiêu Chiến thử duỗi thẳng chân đạp nước mấy cái.

Hay thật, vốn dĩ có thể lơ lửng trong nước, vừa đạp chân hai cái thì nổi lên mặt nước luôn.

Trước đây còn sợ chìm xuống đáy, bây giờ thì hay rồi, mẹ rốt cuộc khỏi cần lo con nổi không lên nữa...

Tiêu Chiến hớp nước thêm một lần, quạt mạnh tay ở trong nước, sau đó gắng sức mà bơi.

Vương Nhất Bác còn ở dưới đáy sông, đang nâng một viên đá lớn nhìn cậu.

Tiêu Chiến thấy cậu ta chỉ chỉ miệng mình, tiếp theo từ miệng phun ra một chuỗi bọt khí nhỏ.

Bọt khí trước mặt Vương Nhất Bác trôi về phía trước, mang theo tia sáng mong manh, Tiêu Chiến chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác ở trong nước đẹp một cách kỳ lạ, không biết là do ánh mặt trời khúc xạ, hay là do gợn nước khiến người ta choáng váng.

Muốn nhổ khí trong bụng ra, Tiêu Chiến lấy lại bình tĩnh, chầm chậm phun ngụm nước vừa hớp ban nãy ra ngoài.

Lần này quạt nước bơi xuống, cuối cùng thân thể cũng chịu chìm một tí.

Vương Nhất Bác chìa cánh tay ra, ý bảo cậu cầm lấy tay mình.

Tiêu Chiến nhổ một chút khí nữa, vừa đưa tay nắm lấy tay Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác lôi cậu xuống đáy sông.

Dưới đáy sông có vài bụi rong, Tiêu Chiến túm được một lùm, cuối cùng cũng cố định ở dưới nước.

Nước chảy rất xiết, thân thể cậu xoay chuyển theo dòng nước, đúng lúc mặt đối mặt với Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác cười giơ ngón cái với cậu.

Cậu cũng nhe răng.

Nếu như chỉ đơn giản là nín thở, Tiêu Chiến đoán mình nín không được bao lâu, nhưng cả người chìm dưới đáy sông, cảm giác hoàn toàn khác biệt, tiếng nước chảy lúc lớn lúc nhỏ, lúc xa lúc gần, còn gợn nước thì thay đổi màu sắc và hình dạng bất chợt.

Thế giới trong suốt dưới nước cho người ta một cảm giác mê hoặc và mới lạ, phân tán lực chú ý.

Vương Nhất Bác cúi đầu tìm đá hồng, qua thời gian thật dài mới phun ra một chuỗi bọt khí nhỏ.

Thỉnh thoảng sẽ có bọt khí đọng lại trên tóc Vương Nhất Bác, hoặc là lướt qua lông mi Vương Nhất Bác khi cậu ta ngẩng đầu lên, bọt khí bị đánh vỡ thành từng mảnh nhỏ tản ra phía trước.

Tiêu Chiến nhìn đến xuất thần.

Vương Nhất Bác tìm được một viên đá nửa hồng, huơ huơ trước mắt Tiêu Chiến, sau đó duỗi ngón tay chỉ chỉ mặt sông, ý bảo Tiêu Chiến trồi lên thở.

Con ngươi ánh vàng nhè nhẹ của Vương Nhất Bác trông vô cùng linh động trong nước, khi tóc trên trán che khuất đôi mắt Vương Nhất Bác bị nước dội ra, Tiêu Chiến chợt cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Cậu nắm lấy tay Vương Nhất Bác, lúc Vương Nhất Bác kéo cậu lên trên hít hơi, cậu nương theo quán tính nhích về phía trước.

Môi cậu ấn nhẹ lên môi Vương Nhất Bác một cái.

Dòng nước bị gạt mở, xúc cảm mềm mại từ môi Vương Nhất Bác truyền đến.

Tiêu Chiến bị sặc nước.

Cảm giác cay xè và hít thở không thông cùng lúc quấn lấy cậu.

Chắc chết quá.

Vương Nhất Bác một tay túm quần bơi của Tiêu Chiến, tay kia nâng cằm cậu, cố sức đạp vài cái, đẩy cậu lên khỏi mặt nước.

Sau khi trồi lên mặt nước, Tiêu Chiến vừa hít mấy hơi vừa họ sù sụ, trong phổi vốn không chứa bao nhiêu khí, bây giờ ho xong cảm giác như không còn khí để ho nữa, chỉ thở được mà không hít được đúng là sống không bằng chết.

Vương Nhất Bác kéo cậu lên bờ, ném cậu ở bãi sông, vỗ vỗ lưng cậu.

Cuối cùng Tiêu Chiến cũng hít được một hơi khí hoàn chỉnh, thở đều trở lại.

"Có chuyện gì vậy!" Vương Ngạn miệng nhét đầy bánh bích quy bò ra từ trong lều trại, hối hả vừa kêu vừa chạy tới, "Đại hổ tử sặc nước hả!"

"Anh... nằm một chút..." Tiêu Chiến lết qua chỗ lều trại, đá tảng trên bãi sông bị nắng rọi nóng hổi áp lên bụng làm cậu khó chịu như bị đem nướng vậy.

"Không có gì, giống em lúc còn nhỏ ấy," Vương Nhất Bác cười vỗ vỗ đầu Vương Ngạn, "Em bơi không? Cho đại hổ tử nằm một lát đi."

"Vâng ạ," Vương Ngạn nhìn Tiêu Chiến chui vào lều trại, nhóc cởi áo quần của mình, ngay cả quần bơi cũng không mặc chạy ra sông, "Em vớt cá cho đại hổ tử nha!"

Tiêu Chiến cả người ướt đẫm nằm trong lều trại, há miệng thở hổn hển, thật lâu sau hô hấp mới từ từ khôi phục bình thường.

"Mẹ nó..." Cậu gác cánh tay lên mặt, thở ra một hơi dài thượt, "Mẹ nó..."

"Muốn xì mũi không?" Vương Nhất Bác khom lưng chui vào lều, ném túi khăn giấy lên bụng Tiêu Chiến.

"Xì cái gì, nước à?" Tiêu Chiến không nhúc nhích, "Trong mũi của tôi không có nước, trong bụng hình như có nhiều lắm."

"Há miệng," Vương Nhất Bác lấy ra một hộp kẹo bạc hà trong đống đồ ăn vặt, "Ăn cái này sẽ thoải mái hơn."

Tiêu Chiến nhìn viên kẹo trên tay Vương Nhất Bác, hé miệng, Vương Nhất Bác bỏ kẹo vào miệng cậu, mùi vị mát lạnh tản ra trong cổ họng, chỗ bị sặc đau dễ chịu hơn hẳn.

"Chưa rành lặn xuống nước thì đừng có giở trò dưới nước." Vương Nhất Bác cười nói.

"Ai chưa rành!" Tiêu Chiến không phục quát to một tiếng, quát xong mới phát hiện trọng điểm không phải cái này, thế là chẳng hiểu sao cảm thấy ngượng chín mặt, "Ai giở trò!"

Vương Nhất Bác cũng ngậm một viên kẹo bạc hà, dọn đống đồ ăn vặt qua một bên, ngồi xuống.

Đầu óc Tiêu Chiến loạn xà ngầu, cậu cảm thấy chuyện mình làm trước khi sặc nước thoạt nhìn cũng không rõ ràng mấy, hoặc nên nói, trước khi mọi việc trở nên rõ ràng, cậu đã bị sặc.

Nhưng ý tứ của Vương Nhất Bác quá rõ ràng, cậu ta cảm nhận được.

Nói thừa.

Bị người ta hôn một cái mà không có cảm giác chỉ có thằng ngốc thôi...

"Tôi, tôi chỉ..." Tiêu Chiến muốn giải thích một chút, nhưng cậu động kinh thế này không phải mới lần một lần hai, cậu đột nhiên không biết nên bắt đầu từ đâu, "Tôi chỉ hôn cậu một cái."

"Ừ." Vương Nhất Bác lên tiếng, lưỡi xoay vòng viên kẹo ở trong miệng, kẹo va vào hàm răng phát ra tiếng răng rắc.

"Tôi cũng từng hôn người khác, thường xuyên hôn nữa..." Tiêu Chiến nói được phân nửa rồi ngừng, cảm thấy mình càng nói càng bậy, cuối cùng cậu bực bội ngồi dậy, liếc Vương Nhất Bác, "Tôi hôn cậu một cái thì sao chứ!"

"Tôi đã nói thì sao đâu." Vương Nhất Bác trông có vẻ rất bình tĩnh, cũng không nhìn cậu nữa, chỉ cúi đầu nhìn tay mình, lúc kéo Tiêu Chiến lên bờ, ngón tay quẹt trúng tảng đá.

Tiêu Chiến không tài nào hình dung được cảm nhận của mình bây giờ, rõ ràng không cần phải giải thích, coi như đùa một tí là xong chuyện, lẽ ra cậu không nên giải thích, còn càng giải thích càng bậy, nghe kiểu nào cũng thấy cậu có bệnh.

Đặc biệt là cái thái độ không nhanh không chậm hời hợt của Vương Nhất Bác, khiến cậu cảm thấy khá mất mặt.

"Cậu không bơi nữa sao?" Vương Nhất Bác nói, "Rubi của nhị bảo còn..."

"Rubi ông nội cậu ấy!" Tiêu Chiến đập đệm chống ẩm, nếu không phải nhị bảo muốn cái bảo thạch xàm xí gì đó, cậu đâu có đến nỗi làm trò cười cho thiên hạ như vậy, cậu tức giận chỉ vào Vương Nhất Bác, "Đừng có nhắc nữa!"

"Rubi." Vương Nhất Bác cười, nói thêm lần nữa.

Tiêu Chiến trừng Vương Nhất Bác không lên tiếng, hai giây sau bất thình lình nhào về phía trước, đè Vương Nhất Bác ngã xuống đệm chống ẩm.

Mạnh bạo áp lên môi cậu ta.

Vương Nhất Bác không đề phòng Tiêu Chiến đột nhiên hành động như thế, lúc cậu định ngọ nguậy ngồi dậy, Tiêu Chiến đã cưỡi lên người cậu.

Không biết có phải do sặc nước thiếu oxy hay không, hơi thở đượm mùi bạc hà của hai người làm cho Tiêu Chiến xây xẩm.

Sau khi lưỡi mình chạm vào phiến môi mềm mại trơn ướt của Vương Nhất Bác, cậu không kiềm chế luồn vào trong tìm kiếm, đụng phải răng Vương Nhất Bác.

Chương 42
Vị bạc hà trong miệng Vương Nhất Bác liếm thật khoan khoái, lưỡi Tiêu Chiến xoay chuyển trong miệng đối phương, luồn vào từ kẽ răng.

Lưỡi của Vương Nhất Bác cũng không tránh né, có lẽ là do chưa phục hồi tinh thần lại, đầu lưỡi tiếp xúc nhè nhẹ, cảm giác trơn mềm truyền đến, hệt như mở công tắc điện nào đó, xúc cảm tê dại nhất thời tràn lan.

Lúc này Tiêu Chiến mới bất chợt phản ứng kịp.

Mình thế mà lại hôn Vương Nhất Bác!

Sau khi sững sờ một lát, cánh tay hai người gần như cùng lúc đẩy đối phương ra.

Tiêu Chiến nhảy bật dậy như bị cái gì cắn trúng, thậm chí chẳng buồn nói câu nào, vấp váp chạy ra khỏi lều trại.

Vương Nhất Bác nằm yên không nhúc nhích, lát sau mới cau mày lấy tay bụm miệng mình.

Nằm trong chốc lát, cậu cong chân lên kéo quần bơi.

"Đại hổ tử ——" Vương Ngạn còn ở trong sông chơi nước, thấy Tiêu Chiến chạy ra thì kêu một tiếng, nhưng Tiêu Chiến lại không đáp trả.

Vương Nhất Bác ngồi dậy, ổn định cảm xúc thêm một lát rồi mới thò đầu ra khỏi lều trại xem thử, Tiêu Chiến đã không thấy bóng dáng, chẳng biết chạy đi đâu.

"Anh hai ——" Vương Ngạn ở trong sông gọi một tiếng.

"Bắt được cá chưa?" Vương Nhất Bác hỏi.

"Chưa ạ, em đang tìm bảo thạch nè! Anh xem đi!" Vương Ngạn đạp nước, giơ viên đá trong tay, "Đại hổ tử làm sao vậy?"

"Không biết, chắc cậu ấy mắc tiểu," Vương Nhất Bác ra khỏi lều trại, nhìn bốn phía cũng không thấy bóng Tiêu Chiến, "Cậu ấy đi bên nào thế?"

"Bên kia," Vương Ngạn chỉ chỉ chỗ sâu trong rừng cây, "Anh cũng muốn đi hả? Em mới vừa tiểu trong sông rồi."

"... Tiểu đi." Vương Nhất Bác cầm giày của Tiêu Chiến đi vào trong rừng cây.

Tiêu Chiến chưa chạy xa lắm, cậu không mang giày, chạy chừng 200 mét đã cảm thấy chân bị đá tảng cấn đau điếng, còn có vô số cây cỏ ngổn ngang cứa vào chân cậu.

Lúc tiếng bước chân của Vương Nhất Bác truyền đến từ phía sau, Tiêu Chiến đang ngồi trên một tảng đá lớn xem xét vết trầy ứa máu trên chân mình.

Nghe tiếng Vương Nhất Bác tới đây, cậu có cảm giác máu vọt thẳng lên mặt, vết thương ở chân cũng ngừng rỉ máu, đầu cũng không có ý định quay lại.

"Tôi tưởng cậu lái xe đi rồi chứ." Vương Nhất Bác cười nói, ném giày tới bên cạnh Tiêu Chiến.

"Chưa lấy chìa khóa xe," Tiêu Chiến chà chà cọng cỏ trên chân lên tảng đá, mang giày vào, "Với lại tôi chưa nhìn phương hướng, xe đậu bên nào tôi cũng không biết..."

Vương Nhất Bác đứng sau lưng Tiêu Chiến, Tiêu Chiến xấu hổ vô cùng, cậu cúi đầu bứt một cọng cỏ cầm chơi, không nói tiếng nào.

Sau một hồi im lặng, Vương Nhất Bác nói: "Qua ăn cái gì đi, lát nữa nhị bảo đói bụng là đòi BBQ đó."

"Ừ," Tiêu Chiến ném cọng cỏ đứng dậy, lúc xoay người chạm mặt Vương Nhất Bác, cậu lại thấy nóng như phát sốt, chẳng hiểu sao buột miệng thốt ra một câu, "Kẹo bạc hà của tôi mất rồi..."

Vương Nhất Bác thoáng do dự, hắng giọng một cái: "Cái đó... tôi ăn rồi."

Tiêu Chiến suýt nữa khom lưng đập đầu vào tảng đá, vậy là sao đây!

Vương Nhất Bác dường như cũng cảm thấy mất tự nhiên, xoay người đi trở về.

Tiêu Chiến cúi đầu đi theo sau Vương Nhất Bác, đi được vài bước thì lại ngừng: "Chuyện kia, tôi không phải cố ý, tôi cũng không biết tại sao lại thế nữa..."

"Ừ," Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn cậu một cái, "Tôi biết."

"Ý tôi là, không phải tôi muốn... " Tiêu Chiến vuốt vuốt tóc, "Thôi cậu đừng nghĩ tôi biến thái là được."

"Không có." Vương Nhất Bác cười cười.

"Cậu không nghĩ vậy thật sao?" Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Nếu người khác làm thế với tôi, tôi chắc chắn sẽ đánh người đó."

"Không nghĩ vậy thật mà," Vương Nhất Bác cười cười, "Bình thường da mặt cậu dày quá chừng, sao bây giờ lại thế..."

"Cái này không giống, bình thường tôi không có hôn môi người nào rồi còn... lưỡi," Tiêu Chiến phất tay, "Mẹ nó, bình thường da mặt tôi cũng đâu tính là dày đâu!"

"Cậu chẳng hiểu biết chính xác về bản thân mình gì cả." Vương Nhất Bác cười nói.

"Tôi hiểu chứ," Tiêu Chiến chỉ chỉ mình, "Đẹp trai, dáng chuẩn, tính tình... rất tốt, còn biết nấu thực đơn cho kẻ ngốc..."

Vương Nhất Bác nhìn cậu, cười không dừng được, Tiêu Chiến suy nghĩ một chút: "Cười ông nội cậu, là thực đơn cho kẻ lười."

Lúc trở lại bên cạnh lều trại, Vương Ngạn còn đang nghịch nước, không biết nhóc đi đâu chộp được một nhánh cây thô cỡ cánh tay mình, định ôm nhánh cây trôi trong nước, nhưng mãi không thành công.

"Sau này nhị bảo học vật lý chắc theo không kịp quá." Tiêu Chiến dựng giá BBQ lên, bỏ túi than vào trong khay đựng than rồi châm lửa.

"Túi này là thịt bò hả?" Vương Nhất Bác mở túi đựng thịt, ghim thịt vào xiên.

"Không biết," Tiêu Chiến ngồi chồm hổm ở kế bên, "Tôi chỉ nhận dạng được cánh gà và thịt viên."

Cảm giác lúng túng ban nãy từ từ biến mất, thái độ bình tĩnh của Vương Nhất Bác khiến cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng không còn cảm thấy quá xấu hổ, nhưng mà trong đầu Tiêu Chiến vẫn rối bời, chủ yếu là do cậu không biết rốt cuộc mình bị cái gì.

Mình thích... Vương Nhất Bác ư?

Xiên tre đâm thẳng qua cánh gà ghim vào lòng bàn tay, đau đến độ cậu run rẩy suýt chút nữa ném cánh gà luôn.

Không thể nào, vừa nghĩ tới việc hai đứa con trai ở cùng nhau là cậu nổi gai ốc rồi.

Vậy thì chuyện đó là tại sao?

Chắc mình sặc nước nên động kinh.

Với lại Vương Nhất Bác...

Tuy rằng chuyện này không thể trách Vương Nhất Bác đẹp quá, nhưng ắt hẳn nó là một trong những nguyên nhân chính, nếu không tại sao trước giờ cậu với Vạn Phi đùa giỡn ỏm tỏi cũng chưa từng muốn hôn Vạn Phi!

Tiêu Chiến vùi đầu xiên cánh gà, sau đó đưa cho Vương Nhất Bác quét sốt BBQ.

"Em cũng muốn làm!" Vương Ngạn ôm nhánh cây chạy lên bờ, "Em cũng muốn chơi nữa ——"

"Nè, em quét sốt đi." Vương Nhất Bác đưa bàn chải cho nhóc.

"Quét bao nhiêu ạ?" Vương Ngạn một tay giơ xiên thịt một tay giơ bàn chải, nước trên tóc và sốt trên bàn chải cùng nhỏ xuống.

"Quét một cái là được." Tiêu Chiến cầm cánh gà chà xát với bàn chải.

"Em biết rồi!" Vương Ngạn cúi đầu quét sốt một cách nghiêm túc.

Có thêm Vương Ngạn, bầu không khí thoải mái hơn nhiều, trong lòng Tiêu Chiến còn đang cân nhắc, nhưng suy nghĩ bắt đầu từ từ đi chệch hướng.

Nụ hôn này, có phải là nụ hôn đầu tiên của Vương Nhất Bác không?

Chắc là vậy.

Tiêu Chiến lại nghĩ về nụ hôn đầu tiên của mình, nếu như chạm nhẹ môi không tính là hôn, vậy đây cũng là nụ hôn đầu tiên của cậu ư?

Trước đây cậu từng chạm môi với bạn gái một lần, không có cảm giác gì, còn dính đầy son bóng.

Không có tim đập rộn ràng, không có cảm giác như đang say.

Còn không bằng hôn Vương Nhất Bác nữa...

Mẹ nó mình đang nghĩ cái gì vậy?

"Tôi đi ngâm nước một chút," Tiêu Chiến đột nhiên ném đồ vật trong tay vào khay, bật người chạy về phía sông, "Nóng muốn chết rồi!"

"Đừng bơi ra giữa sông!" Vương Nhất Bác ở đằng sau hét lên, "Sặc nước tôi không vớt cậu lên kịp đâu!"

Sặc nước?

Ánh mắt mang ý cười giữa những gợn nước của Vương Nhất Bác thoảng qua.

Tiêu Chiến vấp một cái, ngã lăn quay vào trong nước, cậu buồn bực hít một hơi, thuận thế lặn xuống nước.

Đằng này thì chậm rãi nhả hơi, đằng kia thì túm lấy rong ở vùng nước cạn để lặn sâu xuống đáy sông.

Tới chỗ ban nãy tìm bảo thạch cậu mới dừng lại, níu lấy một nhúm rong trôi nổi trong nước.

Nhìn bọt khí do mình phun ra bay lên mặt sông.

Tiêu Chiến mày mắc bệnh gì vậy!

Kể từ hôm uống say đến giờ thật chẳng ra làm sao!

Rốt cuộc là sao chứ?

Bên người có sóng đẩy qua, Tiêu Chiến quay đầu, thấy được mặt Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác bơi thật nhanh đến bên cạnh cậu, bắt lấy cánh tay của cậu, kéo cậu lên mặt nước.

"Làm gì vậy?" Tiêu Chiến lau nước trên mặt.

"Cậu mới làm gì ấy," Vương Nhất Bác cau mày, "Tôi tưởng cậu bị dòng chảy cuốn đi rồi đó."

"Tôi đang luyện cách lặn mà..." Tiêu Chiến ngượng ngùng nhếch miệng cười.

"Nín thở cũng lâu ghê," Vương Nhất Bác kéo cậu bơi vào bờ, "Đừng luyện nữa, ăn được rồi, nhị bảo gọi cậu mà cậu không nghe thấy à?"

"... Không." Tiêu Chiến nhìn lên bờ một chút, Vương Ngạn đang cầm cánh gà vừa gặm vừa nhìn sang bên này.

Lăn qua lăn lại như thế một trận, Tiêu Chiến cảm giác mình có hơi đói bụng, nghe mùi thịt nướng phảng phất trên khay nướng, bụng cậu kêu rột rột.

"Ăn ngon lắm đó anh!" Vương Ngạn chạy tới, đưa cho cậu một miếng cánh gà, "Ăn ngon lắm luôn!"

"Vậy sao? Để anh nếm thử nào," Tiêu Chiến cười, nhận cánh gà cắn một cái, "Đúng rồi! Ngon tuyệt vời! Miếng này là em quét sốt phải không?"

"Vâng ạ, em quét nhiều cánh gà lắm!" Vương Ngạn mắt sáng rỡ hô to.

"Giỏi quá! Anh phải ăn thêm mấy cái." Tiêu Chiến gặm hai miếng cánh gà, rồi lại qua lấy thêm một miếng nữa.

"Cậu ăn cay được không?" Vương Nhất Bác hỏi cậu, tay đang cầm một chai ớt bột định rải lên.

"Chút xíu thôi," Bình thường Tiêu Chiến chẳng ăn cay mấy, cậu nhìn chằm chằm tay Vương Nhất Bác, sợ Vương Nhất Bác rải quá nhiều, "Cay cỡ Lao Gan Ma tôi cắn răng giẫm chân một cái chắc cũng chịu nổi."

*Lao Gan Ma (Lão Kiền Mụ): một thương hiệu gia vị nổi tiếng bên Trung Quốc với các sản phẩm như sa tế, dầu ớt, v.v...

"Lao Gan Ma mà cay hả?" Vương Nhất Bác nhìn cậu.

"Đậu má! Thôi để tôi tự làm!" Tiêu Chiến giật chai ớt bột từ tay Vương Nhất Bác, dùng ngón tay gõ nhẹ lên chai, một nhúm ớt bột vẩy ra, "Vậy được rồi, nhìn thấy chưa, tôi ăn như vậy đó."

"... Tôi có thể đếm được mấy hạt luôn đấy." Vương Nhất Bác nhìn một chút.

"Tôi chỉ chịu được nhiêu đây thôi," Tiêu Chiến cắn một cái, "Ngon ghê."

Bình thường Vương Ngạn ăn chưa tính là nhiều, nhưng do hôm nay là lần đầu tiên BBQ, bên cạnh còn có lều trại, nhóc hưng phấn không thể tả, cầm cái đĩa đầy ắp đồ ăn chui vào trong lều.

Ăn xong lại chạy ra lấy thêm dĩa nữa, rồi lại chui vào trong lều, cứ lăn tới lăn lui như thế, lúc nhóc một tay cầm dĩa một tay cầm đồ uống chạy qua chạy lại còn bị trượt té.

"Thấy chưa, rớt xuống đất hết rồi." Vương Nhất Bác nhìn nhóc một cái, cười nói.

"Có té bị thương không?" Tiêu Chiến sợ hết hồn, vội nhảy qua đỡ Vương Ngạn từ dưới đất lên.

"Không có, nhưng mà rớt thịt cả rồi..." Vương Ngạn rầu rĩ ngồi xổm xuống nhặt xiên thịt vào trong dĩa.

"Còn nhiều mà," Nhìn đầu gối nhóc bị trầy, Tiêu Chiến lập tức thấy xót ruột, "Em có đau không?"

Vương Ngạn cúi đầu ngó đầu gối của mình: "Không đau... thịt của em rớt hết rồi!"

"Ầy thịt của em đâu có rớt," Tiêu Chiến nhéo nhéo bụng nhóc, "Thịt của em mọc ở đây nè, còn rất dày nữa."

Vương Ngạn cười to vài tiếng, cười xong lại cúi đầu: "Thịt... lãng phí rồi."

"Không lãng phí, ở đây đâu phải đường cái, không bẩn," Tiêu Chiến an ủi nhóc, cầm dĩa, thả xiên thịt lên khay nướng, đổi cái dĩa khác cho Vương Ngạn, "Bảo anh hai em nướng lại là được."

Vương Nhất Bác thổi bay cọng cỏ trên thịt, quét sốt nướng lại lần nữa: "Cậu ăn hay tôi ăn?"

"Mỗi người phân nửa," Vì để Vương Ngạn không cảm thấy lãng phí, Tiêu Chiến quyết định ăn hết, chẳng qua từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng ăn thứ nào rớt dưới đất nhặt lên, "Ở đây chắc không có ô nhiễm gì đâu nhỉ?"

"Chắc vậy." Vương Nhất Bác đưa một xiên thịt nướng lại cho cậu.

"Chỗ này cũng không có ai đến..." Tiêu Chiến cắn một cái, ăn không có cảm giác gì.

"Ai nói không có ai đến, có người tới bơi, còn có người chăn trâu nữa, trâu ngâm nước ở đây không đó..." Vương Nhất Bác nhìn cậu.

"Ông nội cậu!" Tiêu Chiến mắng.

Vương Nhất Bác cười cười, cầm xiên thịt cắn một cái: "Đại thiếu gia, kén chọn ghê."

Tiêu Chiến cười theo hai tiếng, lúc trông thấy nụ cười của Vương Nhất Bác thì lại ngơ ngẩn, cậu vội vàng xoay người, cầm lon coca uống hai hớp lớn.

Mẹ nó! Có để yên không!

Chiều hôm nay Vương Ngạn được chơi đã đời, ăn rồi nướng, nướng rồi ăn, ăn xong xuống nước bơi, lượm đá chạy vào cất trong lều, sau đó tiếp tục ăn...

Lăn qua lộn lại đến khi trời sẩm tối, nhóc mới cầm một miếng cánh gà nằm trong lều trại ngủ khò khò.

"Ông trời ơi," Tiêu Chiến chui vào lều nhìn thử, lấy cánh gà khỏi tay Vương Ngạn, sau đó nằm xuống bên cạnh nhóc, thở ra một hơi thật dài, "Cuối cùng cũng chịu yên."

"Cậu mệt hả?" Vương Nhất Bác dập tắt lửa, ngồi xổm bên ngoài chậm rãi thu dọn những món chưa ăn hết.

"Không biết, chủ yếu là tốn sức nhiều quá," Tiêu Chiến gối cánh tay, đắp cái khăn lông lên lưng Vương Ngạn, "Tôi huấn luyện đến trưa cũng không mệt như vậy, nhị bảo đúng là tinh lực dồi dào."

"Ai bảo cậu chạy tới chạy lui với nó," Vương Nhất Bác dọn dẹp đồ đạc xong, lại cầm một túi rác nhặt rác rưởi dưới đất, "Cậu cứ để nó tự chơi là được."

"Khó khăn lắm mới được đi chơi một lần, anh nó không để ý tới nó, đại hổ tử cũng không để ý tới nó, vậy thì tội quá," Tiêu Chiến sờ tóc Vương Ngạn, "Có em trai thật tốt, nhị bảo dễ thương quá chừng."

"Cho cậu đó," Vương Nhất Bác nói, "Hốt nhanh đi."

Tiêu Chiến không nói gì, xoay người nhìn Vương Ngạn.

Vương Ngạn ngủ rất sâu, mặt áp dưới nệm, mũi bị đè nhăn nhíu.

Tiêu Chiến sờ sờ chóp mũi nhóc, không biết Vương Nhất Bác còn bé có đáng yêu như thế không, giống như cái bánh bao thịt vậy...

Nghĩ tới đó cậu đột nhiên ngồi bật dậy, đúng lúc này Vương Nhất Bác chui vào lều, định dọn đống đồ ăn vặt ở bên trong.

Hai người mặt đối mặt, Tiêu Chiến đang tức tối tại sao chuyện gì mình cũng liên tưởng đến Vương Nhất Bác, ngay khoảnh khắc hai người chạm mặt, cậu xấu hổ vô cùng, vội vàng nằm lại xuống nệm.

Vừa nằm xuống, tư thế khom người của Vương Nhất Bác càng làm cậu xấu hổ hơn, cậu đành phải ngồi dậy, lướt qua Vương Nhất Bác nhảy ra khỏi lều trại: "Tôi đem đồ lên xe trước."

Vương Nhất Bác không nhúc nhích, nghe tiếng Tiêu Chiến cầm đồ đạc đi ra mới khẽ thở dài, chui vào lều thu dọn đồ ăn vặt.

Sau khi cất hết đồ đạc lên xe, Vương Nhất Bác bế Vương Ngạn ra khỏi lều trại, Tiêu Chiến thu lều lại, vẫn không nhìn sang Vương Nhất Bác ở bên kia, thu lều xong lập tức chạy lên xe.

Vương Nhất Bác ném Vương Ngạn ra ghế sau, thay bộ đồ cho nhóc, Vương Ngạn trở mình tiếp tục nằm ngủ ngon lành.

Tiêu Chiến ngồi ở buồng lái khởi động xe, Vương Nhất Bác vịn cửa: "Cậu không thay quần áo à?"

"... Ồ," Tiêu Chiến ngẩn người, tắt máy, lấy quần áo trong balô, trời đã tối, cậu cũng không cần trốn, đứng thay kế bên xe luôn.

Vương Nhất Bác thay xong quần áo rồi lên xe, nhìn Tiêu Chiến: "Cậu..."

"Hả?" Tiêu Chiến không nhìn Vương Nhất Bác, vừa khởi động xe vừa quay đầu đáp một tiếng.

"Không có gì, nhớ lái chậm thôi." Vương Nhất Bác nói.

"Yên tâm đi." Tiêu Chiến cười cười.

Dọc đường đi hai người đều không nói chuyện, Tiêu Chiến mở nhạc nhỏ, mười phút liên tiếp toàn là Việt kịch, cậu liếc nhìn Vương Nhất Bác: "Gu của bố tôi không cao lắm."

*Việt kịch: tuồng kịch truyền thống thịnh hành ở tỉnh Chiết Giang, miền Đông Trung Quốc, đặc điểm của Việt kịch là diễn viên hầu như đều là nữ, làn điệu du dương và uyển chuyển.

"Nghe hay mà." Vương Nhất Bác cười nói.

"Nghe cái khác đi," Tiêu Chiến chỉnh radio, tìm cả buổi cũng không tìm được kênh phát nhạc, "Hay là đổi sang mở đĩa nghe..."

Vừa mới vươn tay, Vương Nhất Bác búng lên mu bàn tay cậu một cái: "Cứ nghe Việt kịch đi, cậu đừng lộn xộn, nhìn đường kìa."

"Ờ." Tiêu Chiến rút tay về.

Lúc trở lại đầu hẻm, người người bắt đầu tan tầm về nhà, hai bên đường đậu đầy xe, chỗ nào có thể đậu đều chen chúc xe.

"Tôi không vào đâu, cậu mang đồ vào nhà đi, mấy ngày tới không cần mua thức ăn nữa." Tiêu Chiến tạm dừng xe ở trên đường.

"Ừ," Vương Nhất Bác mở cửa nhảy xuống, quay đầu nói, "Cảm ơn cậu."

"Cái gì?" Tiêu Chiến hơi sững ra.

"Hôm nay dẫn nhị bảo ra ngoài chơi," Vương Nhất Bác nhìn cậu, "Cảm ơn nhiều."

"Sao khách sáo vậy," Tiêu Chiến dụi mũi, "Làm như mới quen nhau ngày đầu ấy."

Vương Nhất Bác cười cười, một tay cầm túi, một tay bế Vương Ngạn, đóng cửa xe: "Lái xe chậm thôi."

"Biết rồi, lát nữa tôi đẩy xe về được chưa." Tiêu Chiến nói.

Nhìn bóng lưng Vương Nhất Bác biến mất trong ngõ hẻm, Tiêu Chiến lái xe ra ngoài, rẽ ngoặt lên đường về nhà.

Trong loa lại truyền đến câu hát quen thuộc, Tiêu Chiến ngâm nga theo: "Trên trời rơi xuống một tên Vương đại bảo... Má."

Mười phút sau, cậu dừng xe ở chỗ đỗ ven đường, lục lọi balô của mình một hồi, mò ra một gói thuốc ở dưới cùng.

Xuống xe ngồi chồm hổm ven đường châm điếu thuốc ngậm vào miệng, hút hơi nào sặc hơi nấy.

Sau khi sặc năm sáu lần cảm giác như sắp ho bể phổi, Tiêu Chiến mới bực dọc dập tắt điếu thuốc, ngẩn người nhìn chằm chằm làn phân cách giữa đường.

Một lát sau cậu lấy di động ra, bấm số của Vạn Phi, lơ ngơ hai giây rồi cúp máy.

Ngẫm nghĩ một chút lại bấm gọi, rồi lại vội vã cúp máy, thả di động vào trong túi quần.

Vài phút sau Vạn Phi gọi qua: "Đậu má, mày bắt đầu tiết kiệm tiền điện thoại khi nào vậy?"

"Bên mày reo hả?" Tiêu Chiến sửng sốt.

"Nói nhảm, có reo một tiếng, vừa lấy ra đã cúp, tao còn tưởng mày gọi lộn số, vừa cất vào lại reo tiếng nữa..." Vạn Phi nói, "Sao vậy, nhớ tao hả?"

"Đúng đó, nhớ muốn điên rồi, chừng nào mày về?" Tiêu Chiến cười hỏi.

"Chiều mai về đến nhà, hai ngày nữa huấn luyện rồi còn gì, mày đến nhà tao ở vài ngày trước, sau đó chúng ta về thẳng ký túc xá?" Vạn Phi vui vẻ sắp xếp.

"Chỉ chờ lời này của mày thôi." Tiêu Chiến vẫn luôn chờ đến lúc quay về trường học, ban đầu cậu định qua nhà Vương Nhất Bác ăn ké ở ké, bây giờ chuyện trở thành thế này, cậu không tiện chạy đến nhà Vương Nhất Bác nữa.

"Mày không có việc gì chứ? Sao nghe giọng thểu não vậy?" Vạn Phi hỏi.

"Tao có thể có việc gì, mày mau về mời tao đi ăn." Tiêu Chiến cúp điện thoại, tiếp tục đờ người ra nhìn làn phân cách giữa đường.

Chương 43
Sáng sớm Tiêu Chiến đã ra khỏi nhà.

Hôm qua Vương Ngạn chơi quá hăng, cậu bảo Vương Nhất Bác cho nhóc nghỉ chơi bóng hôm nay, còn cậu vẫn như bình thường tới trường đúng giờ, ngồi trong sân nhìn đám trẻ học hè huấn luyện.

Tự dưng vớ được một phụ tá miễn phí, huấn luyện viên rất hài lòng, ông kéo Tiêu Chiến đến thay mình hướng dẫn đám trẻ đến giữa trưa.

Buổi chiều, Tiêu Chiến ngồi ngoài lưới sắt của sân bóng, lúc huấn luyện viên gọi cậu vào dạy hộ thì cậu nhe răng cười: "Em chỉ đi ngang qua nhìn thôi, chưa có vào đâu nha."

"Tuần tới các trò bắt đầu huấn luyện rồi, vận động một chút cho nóng người!" Huấn luyện viên nói.

"Người em nóng đó giờ mà," Tiêu Chiến nhảy nhảy tại chỗ, vén áo thun của mình lên, "Thầy xem nè, nóng chảy mồ hôi luôn ấy chứ."

"Hôm nay cậu không dẫn Vương Ngạn mà còn chạy tới đây làm gì?" Huấn luyện viên bất đắc dĩ nhìn Tiêu Chiến.

"Tại em rảnh, em đi liền đây." Tiêu Chiến cười ha ha.

Chủ yếu do không có chỗ đi cũng không có chuyện gì để làm.

Nghỉ hè còn phải huấn luyện, đám học sinh nhân lúc này chạy ra ngoài du lịch hết, không du lịch thì cũng ngồi ngoài tiệm net suốt ngày, Tiêu Chiến không có hứng thú.

Đúng là cô đơn như tuyết rơi mùa đông.

Hơn 3 giờ Vạn Phi gọi điện thoại báo đã về tới nhà, Tiêu Chiến mới cảm thấy mình rốt cuộc cũng sống lại, cậu chạy vội ra cổng trường bắt xe đến thẳng nhà Vạn Phi.

Cả nhà Vạn Phi vừa đến nơi, lúc Tiêu Chiến đập cửa, bọn họ mới dọn đồ xong.

"Chậc chậc, sớm biết vậy đã dẫn Tiêu Chiến theo luôn," Mẹ Vạn Phi thấy cậu liền cười, "Vừa về nhà một giây đã tới rồi."

"Dì, dì gầy đi rồi đó," Tiêu Chiến chào bố Vạn Phi xong rồi chỉ chỉ bụng mẹ Vạn Phi, "Bụng mỡ dì cứ lo mãi biến mất rồi!"

"Tối muốn ăn bánh nướng áp chảo không?" Mẹ Vạn Phi vỗ vai cậu.

"Mấy ngày tới tùy dì sắp xếp, con ở lại đây." Tiêu Chiến cười chạy vào phòng Vạn Phi.

"Cái này là tao chọn riêng cho mày," Vạn Phi đưa cho cậu một chiếc hộp, "Mẹ tao còn chạy vào chùa khai quang nữa."

*khai quang: cầu phúc, để vật phẩm linh nghiệm và mang lại may mắn.

"Mặt ngọc? Uầy, đẹp quá!" Tiêu Chiến mở hộp, bên trong là một cái móc bình an, cậu mở cửa gọi với vào phòng khách, "Cám ơn dì!"

"Anh Chiến, qua xem thử giúp tao," Vạn Phi ngồi trên giường, lấy ra một chiếc hộp nhỏ khác, "Đây là quà cho Hứa Nhị, mày nghĩ nhỏ có thích không?"

Tiêu Chiến tặc lưỡi, nhích lại nhìn, là một viên ngọc đậu hà lan nhỏ.

"Má, tao thích cái này." Tiêu Chiến sờ sờ.

"Mày bị gì thế!" Vạn Phi cười, "Mặt đậu hà lan là cho con gái đeo."

"Bộ có phân biệt à? Tao chỉ thấy thú vị thôi," Tiêu Chiến cầm lên nhìn, "Chắc chắn nhỏ ấy sẽ thích, không phải con gái đều thích mấy thứ này sao, quan trọng là mày mang từ xa về."

"Ừ!" Vạn Phi cất hộp, nằm dài trên giường, "Mai hẹn nhỏ ra tặng, thuận tiện chúng ta ra ngoài ăn một bữa."

"Được." Tiêu Chiến gật đầu.

"Anh Chiến," Vạn Phi nằm một lát rồi chân đạp Tiêu Chiến, "Mấy hôm nay mày bị gì vậy, sao cứ có cảm giác mày không hào hứng lắm, gặp tao cũng không kéo tao ra ngoài chơi điện tử."

"Sợ mày đi đường mệt mỏi thôi," Đúng là tâm trạng của Tiêu Chiến hơi sa sút, không biết vì hôm nay quá rảnh hay do chuyện hôm qua.

"Không mệt," Vạn Phi gối đầu lên cánh tay nhìn cậu, "Nói nghe coi, có phải có chuyện gì không?"

"Không." Tiêu Chiến tựa vào đầu giường, nghĩ ngợi một hồi đột nhiên nhào tới trước người Vạn Phi, nhìn Vạn Phi chằm chằm.

"Làm gì vậy?" Vạn Phi bị cậu làm cho sửng sốt, hai người bốn mắt nhìn nhau.

"Tao đẹp trai không?" Tiêu Chiến hỏi.

"... Đẹp, khá đẹp," Vạn Phi nặn nửa ngày mới nói một câu, "Đậu má, cái gì đã khiến mày nghi ngờ nhan sắc của mình vậy?"

"Đừng nói nhảm nữa, mày nhìn tao này," Tiêu Chiến chỉ vào mình, "Đẹp đúng không? Có muốn hôn một cái không?"

"Muốn," Vạn Phi rướn cổ hôn phớt lên mặt cậu một cái, còn cố ý tạo tiếng chụt, "Để tao hôn cái nữa cho đủ..."

"Thôi." Tiêu Chiến thở dài, tựa vào đầu giường, Vạn Phi chắc không thể nào hiểu được nỗi lòng của cậu, bây giờ cậu cũng chẳng biết nên nói thế nào.

"Anh Chiến, có phải mày... gặp phải em nào không thèm ngó ngàng khuôn mặt đẹp trai của mày không?" Vạn Phi cân nhắc chốc lát mới hỏi.

"Không." Tiêu Chiến buồn bực trả lời.

"Vậy thì thế nào?" Vạn Phi ngồi dậy.

"Không biết," Tiêu Chiến vẫn buồn bực, "Chắc tao bệnh rồi."

Vạn Phi sửng sốt, nhìn chằm chằm Tiêu Chiến một lúc lâu, há miệng vài lần, cuối cùng mới lên tiếng: "Bệnh... bệnh gì?"

"Rốt cuộc mày có não không thế!" Tiêu Chiến đá vào đùi cậu ta.

"Mẹ nó, mày bảo mày bệnh, tao cũng chỉ có thể hỏi mày bị bệnh gì thôi!" Vạn Phi ôm chân rống lên.

Tiêu Chiến vừa định nói mau moi mấy cọng rác trong não mày ra thì chuông điện thoại reo lên.

Cậu lấy di động ra, liếc một cái rồi im lặng nhìn chằm chằm màn hình.

Là Vương Nhất Bác.

Đột nhiên cậu không dám nhận điện thoại của Vương Nhất Bác.

"Vương Nhất Bác kìa," Vạn Phi sáp tới nhìn thoáng qua màn hình, "Nghe đi."

Tiêu Chiến vẫn không nhúc nhích.

Mãi đến khi chuông ngừng, cậu mới thở phào một hơi.

"Sao không nghe? Hai đứa mày cãi nhau à? Đang chiến tranh lạnh hả?" Vạn Phi đoán thử, "Nó đánh mày? Ấy không, mày đánh nó? Hay là..."

Di động reo lên lần nữa, vẫn là Vương Nhất Bác.

Nhìn ánh mắt khó hiểu của Vạn Phi, Tiêu Chiến thật sự không chịu được, nhấc máy nghe.

"Số điện thoại của quý khách... hiện..." Tiêu Chiến cảm thấy chắc mình bệnh thật rồi, nhấc máy xong liền nói câu đó vào ống nghe, còn ngắc nga ngắc ngứ nữa.

"Hiện không liên lạc được." Vạn Phi nhanh tay lẹ chân nhắc cậu.

"... Hiện không liên lạc được." Tiêu Chiến nói, Vương Nhất Bác ở bên kia không lên tiếng, cũng không cúp máy, cậu đành phải tiếp tục, "Sorry, the sub... sub... ây thôi, có gì không?"

"The subcriber you dialed can not be connected for the moment, please redial later," Đầu bên kia truyền đến giọng nói của Vương Nhất Bác, tiếng Anh chuẩn khỏi chê, "Muốn nói câu này à?"

(Số máy mà bạn gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau)

"... Không phải." Tiêu Chiến nói.

Vương Nhất Bác cười: "Nhị bảo muốn ăn bánh trứng, bảo tôi làm nhiều chút để dành cho cậu, tối nay cậu..."

"Tôi không qua," Tiêu Chiến vội cắt lời Vương Nhất Bác, "Tôi đang ở chỗ Vạn Phi."

"Thế à, vậy thôi." Vương Nhất Bác cũng không nhiều lời, cúp máy.

Vương Ngạn vẫn luôn ngửa đầu nhìn Vương Nhất Bác gọi điện thoại, sau khi Vương Nhất Bác cúp máy, nhóc vội vàng kéo áo Vương Nhất Bác: "Chừng nào đại hổ tử tới vậy anh?"

"Hôm nay cậu ấy không tới, đang ở nhà bạn," Vương Nhất Bác xoa đầu nhóc, "Em đi mua vỏ bánh với anh không?"

"Anh ấy không đến ạ?" Vương Ngạn hơi thất vọng, "Anh ấy không đến ăn bánh trứng sao?"

"Lần sau cậu ấy tới ăn," Vương Nhất Bác đổi giày, "Nếu không sáng mai anh làm thêm mấy cái, lúc em đi chơi bóng tiện tay đưa cho cậu ấy."

"Vâng ạ!" Vương Ngạn gật đầu.

Vương Ngạn không theo Vương Nhất Bác đi mua vỏ bánh, so với anh hai không thích đùa với mình và cũng không thừa sức chơi với mình, Vương Ngạn thích đi chung với Tiêu Chiến hơn.

Vương Nhất Bác mua nguyên liệu làm bánh trứng về tới nhà, Vương Ngạn đang ngồi xổm trong sân chơi xe điều khiểu từ xa, nhóc điều khiển xe chạy vòng quanh Bumblebee do Tiêu Chiến tặng.

"Ngày mai anh Tiểu Đào về rồi, bảo ảnh dẫn em ra ngoài chơi xe điện chịu không?" Vương Nhất Bác nói.

"Chơi với anh Tiểu Đào không vui," Vương Ngạn nhìn theo xe, "Đại hổ tử chơi mới vui."

Vương Nhất Bác cười, Thân Đào cũng như cậu, nếu so ra thì nghiêm túc hơn Tiêu Chiến nhiều, Vương Ngạn thích Tiêu Chiến như vậy chắc là vì Tiêu Chiến... ngây thơ?

Không, hẳn là trẻ con, cậu ấy kiên nhẫn với con nít nhiều hơn mình và Thân Đào nhiều.

Nhưng mà chắc sau này Tiêu Chiến sẽ không đến đây chơi với nhị bảo nữa.

Vương Nhất Bác vào bếp, đổ sữa và đường vào nồi, bỏ lên bếp khuấy từ từ đợi đường hóa.

Khuấy một lát Vương Nhất Bác lại nêm nếm, Vương Ngạn thích ăn ngọt, càng ngọt càng tốt, nhưng cậu không cho quá nhiều đường, chỉ cho vừa đủ mức đường mà mình chấp nhận được.

Đường hóa rồi, Vương Nhất Bác nhấc nồi qua một bên, xoay người lấy bột mì chuẩn bị rây bột vào nồi.

Không biết có phải bị hành vi của thần cằn nhằn Tiêu Chiến ảnh hưởng hay không, Vương Nhất Bác hơi mất tập trung, vừa rây được một ít, bên dưới bùng lửa khiến cậu nhảy dựng, đến khi lùi ra mới phát hiện mình rây bột mì xuống bếp, lửa vẫn chưa tắt.

Vương Nhất Bác tắt bếp, rây bột mì vào nồi, lúc đập trứng gà lại mém chút thả vào bếp.

Cậu tặc lưỡi, đặt đồ trong tay xuống, chống tay lên bếp hít sâu một hơi, sau khi từ từ thở ra mới cầm đồ đánh trứng tiếp tục khuấy nồi.

"Anh hai," Vương Ngạn chạy vào bếp, "Anh xong chưa?"

"... Mới được một nửa, chưa nướng nữa." Vương Nhất Bác cười.

"Vậy anh nhớ để dành cho sáng mai nha, đem cho đại hổ tử." Vương Ngạn nghiêm túc nhắc nhở.

"Ừ, nhớ rồi." Vương Nhất Bác gật đầu.

"Anh hai," Vương Ngạn ngồi trên băng ghế nhỏ bên cửa bếp, "Tuần sau đại hổ tử bắt đầu huấn luyện lại rồi."

"Ừ." Vương Nhất Bác xếp vỏ bánh lên mâm nướng.

"Anh ấy huấn luyện thì em không thể theo anh ấy học tennis nữa." Vương Ngạn cảm thấy hơi mất mát.

"Nếu em thật sự thích chơi, anh cho em tiền tập chung với nhóm bạn học hè." Vương Nhất Bác nói.

"Không cần đâu, học phí mắc lắm, đợi đại hổ tử rảnh rỗi dạy em cũng được," Vương Ngạn nhìn anh mình, "Lúc anh ấy huấn luyện em có thể đi xem không?"

"Lúc cậu ấy huấn luyện không có thời gian trông chừng em đâu." Vương Nhất Bác đổ nhân đã trộn vào vỏ bánh.

"Em chỉ ngồi bên cạnh xem thôi, không cần anh ấy trông chừng em." Vương Ngạn nói.

Vương Nhất Bác im lặng một hồi, bỏ bánh vào lò nướng mới nói: "Tùy em."

Tiêu Chiến và Vạn Phi cùng ngồi ở trạm xe bus, hôm nay Vương Nhất Bác không rảnh đưa Vương Ngạn, nhóc kia tự đón xe bus tới.

Lúc thấy Vương Ngạn mang theo cà men nhảy xuống xe bus, Tiêu Chiến ngẩn người: "Còn mang đồ ăn nữa à?"

"Bánh trứng!" Vương Ngạn giơ cà men, "Sáng sớm anh hai làm đó... chào anh Vạn Phi."

"Ây giỏi giỏi giỏi," Vạn Phi xoa đầu nhóc, "Trí nhớ của nhị bảo tốt thật, anh chỉ đến nhà một lần đã nhớ tên anh? Ăn sôcôla không, anh mua cho em!"

Tiêu Chiến nhận cà men, mở ra, một mùi thơm nồng lập tức bay vào mũi, cậu nhìn sáu cái bánh trứng nóng hổi xếp ngay ngắn trong cà mên, một cảm xúc không nói nên lời dấy lên trong lòng, mang theo chút hoảng hốt khó tả.

"Cái này là Vương Nhất Bác làm hả?" Vạn Phi thò tay lấy một cái, cắn một miếng liền kêu lên, "Ôi ngon quá!"

"Có cho mày ăn chưa mà dám lấy!" Tiêu Chiến còn chưa thưởng thức xong thì thiếu mất một cái, một hai ba, một hai không, một hai, một hai, một không, nhìn rất khó chịu.

"Ngon lắm, mày mau thử đi," Vạn Phi nhét hết bánh vào miệng, "Không ngờ Vương Nhất Bác lại đảm đang như vậy, con gái bây giờ mấy đứa biết nấu ăn."

Tiêu Chiến cầm một cái lên cắn, hương vị mềm xốp thơm ngọt khiến cậu nhắm hai mắt lại, ngồi xổm xuống nói lấp vấp với Vương Ngạn: "Chuyển lời đến anh hai em giúp anh, ngon lắm."

"Vâng ạ!" Vương Ngạn thỏa mãn nhìn cậu.

"Em cũng ăn một cái đi, còn lại để dành khi nào nghỉ ăn." Tiêu Chiến đưa cà men đến trước mặt nhóc.

"Em không ăn đâu, hôm qua ăn mười cái rồi, anh hai không cho ăn nữa." Vương Ngạn nhìn bánh trứng nuốt nước miếng.

"Mười cái?" Tiêu Chiến lập tức đóng nắp cà men, "Em không sợ tiêu chảy à."

Lúc dẫn Vương Ngạn vào sân bóng, tâm trạng của Vương Ngạn rất tốt, cứ nhảy tới nhảy lui.

"Đại hổ tử," Nhóc kéo tay Tiêu Chiến, "Anh hai em còn biết chiên bánh quai chèo nữa, khi nào anh qua nhà em bảo anh ấy làm cho anh ăn, ngon lắm."

"Ừ." Tiêu Chiến gật đầu.

"Vậy chừng nào anh qua?" Vương Ngạn hỏi tiếp.

Tiêu Chiến hả miệng không nói nên lời, Vạn Phi ở một bên tiếp lời: "Anh qua thì có phần không?"

"Có, chia cho anh một cái." Vương Ngạn nói.

"Anh phải ăn mười cái," Vạn Phi tặc lưỡi, "Một cái ăn không no."

"Vậy đại hổ tử ăn không hết thì cho anh." Vương Ngạn ngẫm nghĩ.

"Má," Vạn Phi cười, vỗ vai Tiêu Chiến, "Nhóc này không phải em Vương Nhất Bác, nhóc này là em ruột Tiêu Chiến!"

Tiêu Chiến cười ha ha, khom lưng hôn lên trán Vương Ngạn một cái.

"Chừng nào anh qua?" Vương Ngạn cố chấp hỏi thêm lần nữa.

"Cái này," Tiêu Chiến dụi mũi, "Cuối tuần anh phải huấn luyện rồi, bận rộn nhiều việc, không biết khi nào mới có thời gian."

"Vậy anh qua trước khi huấn luyện đi." Tư duy của Vương Ngạn rất rõ ràng.

"Trước... trước khi huấn luyện, cũng có nhiều việc..." Tiêu Chiến không biết nên nói thế nào, cậu không muốn gặp Vương Nhất Bác, vừa ngại vừa không dám, nhưng lại không biết phải từ chối Vương Ngạn thế nào.

"Nhị bảo," Vạn Phi ở bên cạnh nói, "Mùa hè anh hai em bận rộn lắm đúng không?"

"Vâng ạ." Vương Ngạn nhìn Vạn Phi.

"Có phải ngày nào cũng đi làm thêm không? Không nghỉ ngày nào hết?" Vạn Phi nói tiếp.

"... Đúng rồi." Vương Ngạn cúi đầu.

"Qua một thời gian nữa đại hổ tử hẵng ghé chơi, chiên bánh quai chèo phiền phức lắm, đợi anh hai em hết bận rồi ăn được không?" Vạn Phi nói.

"Vậy khi nào anh hai hết bận em báo anh nha?" Vương Ngạn xoắn xuýt một lúc rồi ngẩng đầu hỏi Tiêu Chiến.

"Ừ!" Tiêu Chiến vội gật đầu.

Vương Ngạn bắt đầu chơi bóng, Tiêu Chiến mua hai chai nước cùng ngồi nhìn với Vạn Phi.

"Anh Chiến," Vạn Phi uống hớp nước, "Hai chúng ta có phải anh em không."

"Gì đây?" Tiêu Chiến nhìn cậu ta, "Tất nhiên là anh em ruột rồi."

"Vậy thì nói đi," Vạn Phi tặc lưỡi, "Mày với Vương Nhất Bác có chuyện gì?"

Tiêu Chiến bóp chai nước trong tay: "Không..."

"Im miệng," Vạn Phi cắt ngang, "Tao không có ngu, tưởng tao không nhìn ra hả? Bình thường nhị bảo muốn mày qua nhà nó, mày đạp Phong Hỏa Luân bay qua ngay, thế mà hôm nay lại tìm cớ không đi, nhất định đã xảy ra chuyện với Vương Nhất Bác, nói đi, có phải đánh nhau không? Theo tao thấy, cho dù quan hệ với Vương Nhất Bác có tốt thế nào đi chăng nữa, nói sao nó cũng bên phe Vận tải đường thủy..."

"Mày nín coi." Tiêu Chiến lấy chai gõ đầu Vạn Phi.

Vạn Phi mặc kệ cậu: "Mày không nói tao không nín, đừng nói không nín, thậm chí đi ngủ tao cũng không nhắm mắt, từ hôm qua tới giờ rồi đó, nhìn mày kiểu này phiền muốn chết, mày nói xem..."

"Tao hôn cậu ấy." Tiêu Chiến nói.

"Bình thường mày đâu có..." Vạn Phi nói một mạch, được một nửa thì đổi tông, nâng lên hai dặm, "Mày nói cái gì?"

Tiêu Chiến im lặng, nhìn chằm chằm chai nước trong tay.

Nói xong cậu lập tức hối hận, cả người như bị lửa đốt khiến cậu chịu không nổi.

"Mày nói cái gì? Mày hôn ai?" Vạn Phi xoay vai Tiêu Chiến lại, kinh hãi nhìn cậu, "Hai chúng ta đang nói Vương Nhất Bác đúng không? Mày đang nói ai vậy?"

"Thì cậu ấy đó." Tiêu Chiến cắn môi.

"Đậu má!" Vạn Phi bật người khỏi ghế, hạ thấp giọng nói, "Mày hôn Vương Nhất Bác? Hôn nó làm gì? Mày hôn nó một cái nó đánh mày? Mẹ nó tao cũng hôn mày mà..."

"Mày có thể im lặng ngậm miệng một lát không?" Tiêu Chiến ấn thái dương nhìn Vạn Phi.

Vạn Phi im bặt, cánh tay chống lên đầu gối, giương mắt nhìn đám trẻ chạy tới chạy lui trên sân bóng.

Tiêu Chiến vẫn bóp chặt cái chai trong tay.

Qua một lúc lâu Vạn Phi mới quay đầu, nhỏ giọng mở miệng: "Tao hiểu rồi, mày hôn Vương Nhất Bác, như hôn con gái phải không?"

"Ừ," Tiêu Chiến đưa chai đến bên miệng, dùng răng cạ cạ miệng chai, "Mày nói xem có phải tao bị bệnh rồi không."

"Bệnh gì?" Vạn Phi hỏi.

"Mày nói thử đi." Tiêu Chiến liếc mắt.

"Đồng... đồng tính luyến ái?" Vạn Phi do dự nói.

Tay Tiêu Chiến khẽ run, miệng chai trượt khỏi răng, cấn vào môi cậu, cậu bụm miệng nhíu mày mắng: "Má."

"Hôn con trai chưa chắc thích con trai mà?" Vạn Phi cũng bóp chai, "Hôn Vương Nhất Bác cũng đâu nhất định là thích Vương Nhất Bác?"

"Tao đang suy nghĩ vấn đề này đây," Tiêu Chiến nhìn Vạn Phi, "Mày nói nhỏ chút coi."

"Anh Chiến à! Tao đã thỏ thẻ rồi đó," Vạn Phi nhích đến bên tai cậu, dùng tốc độ chầm chậm nói, "Tao thấy... hầy, tao có nên dùng thành ngữ không?"

"Thả cái rắm của mày xong đã." Tiêu Chiến nói.

"Tao thấy mày chưa từng thích ai, vậy làm sao mày biết mày có thích Vương Nhất Bác hay không?" Vạn Phi ngẫm nghĩ, "Chỉ hôn một cái sao căng thẳng dữ vậy? Bộ mày thích nó à?"

Tiêu Chiến không lên tiếng.

Thích?

Không thích?

Nhưng mà căng thẳng thật đó.

Rất căng thẳng.

Chương 44
So với việc mình có thích con trai hay không, cậu con trai đó có phải là Vương Nhất Bác hay không, Tiêu Chiến càng để tâm việc thích hay không thích.

Bất luận người kia là ai, là nam hay nữ, bây giờ điều cậu muốn biết nhất là rốt cuộc mình có thích người ta hay không.

Ở phương diện này, Tiêu Chiến chưa từng có cảm nhận tương tự, từ tiểu học cậu đã bắt đầu quen "bạn gái", tính cả cái thời quậy phá chắc cũng hơn mười mấy người, nhưng tiêu chuẩn quen bạn gái của cậu chỉ có vài kiểu, đẹp, không làm nũng, theo số đông.

Sau khi chia tay, chẳng ai có thể làm cậu phiền muộn quá hai ngày, người duy nhất làm cậu lao đao một phen chỉ có Trương Hiểu Dung, nhưng thế là vì cua nhỏ hoài không được.

Chẳng qua kiên nhẫn cũng chỉ nhiêu đó thôi, không có dây dưa kéo dài, xoay người một cái là không còn nghĩ gì nữa.

Vậy nên cậu không biết cảm giác mình dành cho Vương Nhất Bác được tính là gì.

Vậy nên... chuyện này phải hỏi Vạn Phi.

Vạn Phi đối với Hứa Nhị, chắc chắn là thích thật, thích đến mức ngu người luôn.

"Cảm giác thích một người là thế nào?" Tiêu Chiến hỏi Vạn Phi.

"Cứ nghĩ tới hoài... nhớ tới hoài," Năng lực diễn đạt của Vạn Phi không tốt lắm, cậu chàng ú ớ cả buổi cũng không nói rõ ràng được, "Lúc không ở cạnh nhau cứ nghĩ xem nhỏ đang làm gì, ăn cơm chưa, vui hay buồn..."

"Má," Tiêu Chiến không hài lòng với câu trả lời này, "Nếu theo như mày nói, vậy người tao thích chính là nhị bảo."

"Ầy vậy không giống," Vạn Phi gãi gãi đầu, "Nhị bảo là yêu thương con nít, cái tao nói là, lúc có chuyện lập tức nghĩ đến nhỏ, lúc được nghỉ là muốn ở bên cạnh nhỏ, đi xa mấy bữa nay tao cứ nghĩ đến nhỏ, muốn gọi điện thoại nghe giọng của nhỏ một chút, kiểu vậy đó..."

"Lúc được nghỉ người đầu tiên tao nghĩ đến là mày, tao phải tới nhà mày ăn ké ngủ ké." Tiêu Chiến cảm thấy Vạn Phi càng nói càng rối.

"Ặc, vậy nếu tao không ở đây thì sao?" Vạn Phi bất đắc dĩ.

"... Vương Nhất Bác," Tiêu Chiến nhíu nhíu mày, "Đó là vì người khác cũng không rảnh, tao lại không muốn đi chơi game... qua nhà cậu ấy tiện hơn."

"Vậy trước đây không có Vương Nhất Bác thì sao?" Vạn Phi hỏi tiếp.

Tiêu Chiến há miệng không nói nên lời.

Thật sự rất muốn giơ ngón cái với Vạn Phi.

Câu hỏi này của Vạn Phi khá lắt léo, làm cho Tiêu Chiến tức khắc lọt vào hố sâu bất an.

Trước khi chưa thân thiết với Vương Nhất Bác, cuộc sống của cậu là thế này, mỗi khi không thể đến nhà Vạn Phi, cậu sẽ đến tiệm net với bạn học, hoặc đến khu trò chơi điện tử, hoặc đi dạo trên đường, hoặc hẹn một đám người cả quen lẫn không quen ra tụ hội, nhìn xem có em nào vừa mắt hay không...

Bây giờ tất cả những việc trước đây quen làm, đột nhiên không còn thú vị nữa, cũng chẳng muốn tham dự nữa.

Với Tiêu Chiến mà nói, càng thú vị hơn là... giàn nho trong sân, bàn nhỏ đặt ấm trà, nhị bảo chạy lung tung khắp sân, còn có...

"Chuyện này đúng là," Tiêu Chiến đứng dậy, "Không ổn."

"Hả?" Vạn Phi đứng dậy theo.

"Thích một người có thể tùy tiện thích như vậy sao?" Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Cứ như chơi hay sao ấy."

"Mày tưởng thích người ta còn có kiểu dáng nữa chắc?" Vạn Phi ở bên cạnh đứng trung bình tấn, "Hây! Giống như này?"

"Mày đó liệu mà trân trọng Hứa Nhị," Tiêu Chiến liếc mắt nhìn Vạn Phi, "Hiếm lắm mới có một em xinh xắn đui mù như nhỏ để ý mày."

"Đậu má, công phu xỉa xói của mày luyện thành từ tao đó." Vạn Phi thở dài.

Hai người không thảo luận được kết quả nào.

Sau khi huấn luyện xong đưa Vương Ngạn về nhà, hai người không đón xe về mà chạy dọc theo đường cái suốt hai tiếng đồng hồ, thảo luận đến khi Tiêu Chiến đói sôi bụng cũng chẳng nặn ra được kết luận gì.

Tiêu Chiến không thừa nhận mình thích người ta.

Vạn Phi cảm thấy thích một người không khó như Tiêu Chiến nghĩ.

Nhưng mà thỉnh thoảng Vạn Phi sẽ lấy lại tinh thần, đứng về phe Tiêu Chiến phủ định chung.

Cuối cùng khi Tiêu Chiến còn chưa nghĩ ngợi xong, Vạn Phi chịu hết nổi, cậu chàng ngồi chồm hổm ở ven đường, chỉ vào Tiêu Chiến: "Anh Chiến, tao cho mày một chiêu, một chiêu cuối cùng."

"Nói." Tiêu Chiến nhìn Vạn Phi.

"Từ hôm nay trở đi không gặp Vương Nhất Bác nữa, cũng không liên lạc với nó nữa, để xem rốt cuộc mình cảm thấy thế nào," Vạn Phi cắn răng, hung tợn nói, "Xem thử có nghẹn chết hay không."

Tiêu Chiến không nói gì, nhìn chằm chằm Vạn Phi.

"Sao vậy? Không dám à?" Vạn Phi cũng đứng lên nhìn cậu, "Sợ biết sự thật hay là không nỡ..."

"Được." Tiêu Chiến nói.

Tiêu Chiến cảm thấy chuyện này thật ra chẳng khó khăn gì, sắp sửa bắt đầu huấn luyện trở lại, mỗi ngày cậu đều phải ngâm mình trên sân bóng, đừng nói là Vương Nhất Bác, cho dù có đặt một mỹ nhân tuyệt sắc trước mặt cậu, cậu cũng không có thời gian để ý.

Chẳng qua thực tế hơi khác so với những gì cậu tưởng tượng.

Lúc rảnh rỗi Vương Nhất Bác sẽ đưa Vương Ngạn tới trường học.

Chiếc xe đạp trắng toát kia, đứng từ xa là có thể nhìn thấy, mỗi lần ngồi chồm hổm trước cổng trường, Tiêu Chiến lại cảm thấy chờ mong một cách kỳ lạ, nhưng khi Vương Nhất Bác dừng xe trước mặt cậu, cậu lại có cảm giác cả người mất tự nhiên.

"Đại hổ tử!" Vương Ngạn nhảy xuống từ ghế sau, cọ cọ người Tiêu Chiến rồi chạy vào trong.

Nhóc đã quen với trường học, không cần Tiêu Chiến theo cùng nữa, tới sân bóng là tự mình quấn lấy huấn luyện viên.

"À là vầy," Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, "Tôi sắp bắt đầu huấn luyện rồi, không có thời gian chăm nhị bảo nữa, tôi đã nói chuyện với huấn luyện viên, ổng nói nó có thể tiếp tục luyện tập với đám nhóc học hè."

"Có được thật không?" Vương Nhất Bác hỏi.

"Không sao đâu, tôi rất thân với huấn luyện viên, thêm nhị bảo không ảnh hưởng gì," Tiêu Chiến dụi mũi, thấy trên cổ tay Vương Nhất Bác đeo chiếc vòng do Tiêu Hinh Ngữ tặng, cậu tìm đề tài hỏi, "Đeo rồi hả?"

"Ừ," Vương Nhất Bác cười cười, nhìn vòng tay, "Em ấy cứ hỏi đeo chưa nên thôi đeo luôn."

"... Nhìn đẹp lắm," Tiêu Chiến gật đầu, "Tôi vào trước đây."

"Ừ." Vương Nhất Bác chống chân ngồi trên xe không nhúc nhích.

Tiêu Chiến cứng người vài giây, xoay lưng trở vào trường.

Vài ngày tiếp theo, mãi cho đến khi Tiêu Chiến bắt đầu huấn luyện trở lại, Vương Nhất Bác không đưa Vương Ngạn đến trường nữa, lần nào cũng là Vương Ngạn gọi điện thoại cho Tiêu Chiến, nói mình đã lên xe bus, bảo Tiêu Chiến tới trạm đón nhóc.

Mỗi ngày Vương Ngạn đều hưng phấn luyện bóng, lúc rảnh là lại quấn lấy Tiêu Chiến đòi đánh chung, nhưng không nhắc tới việc rủ Tiêu Chiến qua nhà mình chơi nữa, không biết có phải cái câu 'anh hai rất cực nhọc phải cho anh hai nghỉ ngơi' của Vạn Phi phát huy tác dụng hay không.

Tiêu Chiến cảm thấy hơi trống vắng, lúc ngây người ở nhà Vạn Phi không có gì làm, hai người sẽ đâu-ta, đâu xong thì đấu địa chủ.

"Anh Chiến," Buổi tối lúc ngủ, Vạn Phi nằm trên giường huých nhẹ Tiêu Chiến một cái, "Ngủ chưa?"

"Có uống thuốc ngủ đâu, vừa nằm xuống mà ngủ được à?" Tiêu Chiến tặc lưỡi.

"Mày hơi bị không ổn thật đó, mày có cảm giác được không?" Vạn Phi nhỏ giọng nói.

"Ừ." Tiêu Chiến cũng không tránh né nữa, tuy rằng cậu không muốn thừa nhận, nhưng mấy ngày nay không gặp Vương Nhất Bác đúng là vật vờ uể oải gì đâu.

Vạn Phi thở dài, không nói chuyện.

"Mày nghĩ thế nào," Trong bóng đêm, Tiêu Chiến nhìn chằm chằm ánh trăng trên tường, "Nếu tao thật sự..."

"Tao không nghĩ gì cả," Vạn Phi trả lời rất nhanh, "Cho dù mày thích con lừa..."

"Im mẹ mày đi!" Tiêu Chiến hết nói nổi.

"Tao không nói hai lời, tao nhận mày rồi, mặc kệ cái khác," Vạn Phi kiên trì nói hết câu, sau đó tự vỗ tay cho mình, "Má nó cảm động ghê, tao rớt nước mắt luôn rồi nè, anh Chiến mày hôn tao một cái được không?"

"Hôn cái rắm ấy!" Tiêu Chiến vả lên bụng Vạn Phi.

"Bây giờ không có rắm," Vạn Phi xoay người đưa lưng về phía cậu, vỗ lên mông mình hai cái, "Có mông chịu không?"

"Thằng điên." Tiêu Chiến nhịn không được bật cười.

"Mày biết không, tao cảm thấy có lẽ mày thật sự thích... nó..." Vạn Phi xoay người lại chìa mặt về phía Tiêu Chiến, nói nhỏ, "Thích một người, đầu óc sẽ không sử dụng được, nếu là trước đây mày chắc chắn sẽ không để tao chộp được cái kẽ mông lớn như vậy."

Tiêu Chiến cười suýt sặc, vừa ho vừa đạp Vạn Phi: "Mù chữ thì im miệng cho ông."

"Kẽ hở, kẽ hở," Vạn Phi tặc lưỡi một tiếng rồi cười theo, "Thật ra tao thấy từ này nên đọc luôn, lúc nói cứ lo nghĩ tới mông, mày nhìn đi, cũng vì thích Hứa Nhị nên dung lượng não của tao ngày càng nhỏ nè."

Tiêu Chiến vẫn còn cười, cười không dừng được, hai người nằm trong bóng đêm cười ngu một hồi, cười chừng vài phút, Tiêu Chiến mới thở dài thườn thượt: "Hầy ——"

Thở dài xong, hai người cùng im lặng.

Tiêu Chiến gác tay che mắt, đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi.

"Tao thấy hơi sợ." Cậu nói.

"Sợ cái gì?" Vạn Phi hỏi.

"Biến thái quá, sao có thể như vậy chứ?" Tiêu Chiến nhỏ giọng nói.

"Biến thái cái gì, không phải là thích một người sao? Thích ai mà không phải là thích." Tư duy của Vạn Phi đơn giản mà thẳng thắn.

"Nói thì nói vậy, nếu Hứa Nhị là con trai... quên đi không so sánh như thế được." Tiêu Chiến nhíu mày.

"Cho dù Hứa Nhị... là con trai, đậu má vậy nhất định là trai đẹp," Vạn Phi nhanh chóng đổi đề tài, "Nếu Vương Nhất Bác là nữ chắc cũng đẹp lắm."

"Phục mày luôn, bụng mày to thật, mấy thứ ăn rồi chắc không nằm trong đây nhỉ." Tiêu Chiến bất đắc dĩ.

"Vậy biết làm sao, bộ mày buồn là xong chuyện à? Với lại mày cứ buồn rầu ủ rũ... uầy thành ngữ gì nhỉ?" Vạn Phi ngồi dậy, ngón tay chọt chọt bụng Tiêu Chiến, "Chỗ này của mày buồn rầu ủ rũ, chính mày cũng không biết..."

"Phải rồi," Tiêu Chiến cũng ngồi dậy, đây mới là điều khiến cậu phiền muộn, "Coi như tao thích Vương Nhất Bác đi, coi như thôi, coi như tao thích cậu ấy, vậy cậu ấy thì sao? Mẹ nó, chuyện này là sao nữa!"

"Không phải mày hôn nó rồi ư? Nó phản ứng thế nào?" Vạn Phi định thử phân tích thay cậu.

"Không phản ứng gì hết," Tiêu Chiến tặc lưỡi, "Chắc không kịp phản ứng."

"Hôn... hôn như nào?" Vạn Phi hỏi.

"Chi vậy? Hứng thú hả, biểu diễn cho mày xem nhé." Tiêu Chiến nhích lại trước mặt Vạn Phi.

"Tới đi," Vạn Phi quệt miệng chụt một cái với cậu, "Chậc, nếu người mày muốn hôn là tao thì đâu có những chuyện này."

Phải, nếu cậu hôn Vạn Phi, những chuyện này sẽ không xảy ra.

Nhưng người cậu hôn không phải là Vạn Phi, Vạn Phi cũng không làm cậu muốn hôn thật sự, còn có xúc động muốn dùng lưỡi nữa.

Đây là mấu chốt của vấn đề, cho dù không muốn thừa nhận, trong lòng Tiêu Chiến vẫn rõ ràng, có lẽ mình xảy ra vấn đề thật rồi.

"Đi hỏi nó." Vạn Phi vỗ lưng cậu.

"Không dám hỏi," Tiêu Chiến trả lời rất kiên quyết, "Chỗ mày có thuốc lá không?"

"Có," Vạn Phi nhảy xuống giường, lấy một gói thuốc trong ngăn kéo ném cho cậu, "Vừa hút là sặc còn bày đặt đòi hút nữa."

"Mày thậm chí còn không hút mà cũng bày đặt mua đó thôi." Tiêu Chiến châm điếu thuốc ngậm vào miệng, cậu cũng không hút, chỉ nhìn chằm chằm ánh trăng giữa làn khói trắng.

"Anh Chiến, đây không phải là phong cách của mày," Vạn Phi đứng tựa vào cửa sổ, "Trước đây mày chấm nhỏ nào là xin số điện thoại hẹn ra gặp rồi."

"Nói cũng như không! Vương Nhất Bác là con gái ư?" Tiêu Chiến cau mày.

"Vậy làm sao bây giờ!" Vạn Phi nhìn cậu.

Tiêu Chiến im lặng một hồi, bóp tắt điếu thuốc ấn lên đầu gối: "Không làm gì hết, cứ như vậy đi, mặc kệ nó, nói không chừng qua đợt này là bình thường trở lại."

"Mày..." Vạn Phi tặc lưỡi, "Được rồi, tùy mày."

Tiêu Chiến nhắm mắt lại.

Không thèm nghĩ nữa.

Giống như trước đây đụng phải rất nhiều chuyện tương tự, không thèm nghĩ nữa là được.

Chuyện trong nhà, chuyện của mẹ, đủ loại chuyện phiền lòng.

Không nghĩ nữa là được.

Kệ nó đi.

Vương Nhất Bác ngồi ở trước bàn, đèn đầu giường vặn sang hướng cậu, Vương Ngạn đang nằm trên giường ngủ say sưa.

Sắp 1 giờ sáng, cậu rất buồn ngủ, nhưng không dự định ngủ.

Tượng đất nhỏ trong tay vẫn còn là bán thành phẩm, Vương Nhất Bác đã nhìn bức tượng này nhiều đêm rồi, công cụ Thân Đào tặng cho cậu rất thuận tiện, nhưng đến giờ cậu vẫn chưa hạ dao.

Trên lý thuyết, làm tượng đất cho Tiêu Chiến chưa tính là khó, Vương Nhất Bác đã vẽ vô số bản phác thảo, bức tượng trong tay cũng đã có hình dạng ban đầu, nhưng cậu vẫn không tài nào tĩnh tâm nổi.

Dao xoay từng vòng thật nhanh giữa ngón tay Vương Nhất Bác, nhưng cứ giơ lên rồi buông xuống, lặp đi lặp lại như thế.

Cuối cùng Vương Nhất Bác đứng dậy cầm điếu thuốc đi ra sân, ngồi xuống chiếc ghế dưới giàn nho, tựa vào lưng ghế dựa, nhìn ánh trăng thấp thoáng giữa lá cây rậm rạp.

Sau khi châm thuốc, di động trong túi quần reo một tiếng.

Là tin nhắn của Thân Đào, đưa số điện thoại của mày cho gia đình của thằng nhóc muốn học thêm rồi, mẹ nó sẽ gọi cho mày.

Ừ. Vương Nhất Bác trả lời.

"Biết ngay mày chưa ngủ mà." Thân Đào gọi qua.

"Mày cũng chưa ngủ đấy thôi." Vương Nhất Bác cười cười.

"Tao vừa mới về, không giống mày," Thân Đào nói, "Tao nói này, hay là mày..."

"Không." Vương Nhất Bác ngắt lời.

"Không cái gì? Mày biết tao muốn nói gì chưa? Không phải tao muốn cản mày." Thân Đào bất đắc dĩ.

"Thôi mày cứ cản tao đi." Vương Nhất Bác hít một hơi.

"Mày thật đúng là..."

"Tao như thế đấy," Vương Nhất Bác nhíu mày, "Tao không chấp nhận được mình như vậy, không thể chấp nhận được."

"Nhưng mà mày với Tiêu Chiến..." Thân Đào còn định nói gì đó, nhưng Vương Nhất Bác đã cắt ngang.

"Vậy tao cũng không chấp nhận được, tao cũng không muốn ai giống tao," Vương Nhất Bác dập thuốc, "Được rồi mày ngủ đi, gần đây quản nhiều quá."

Thân Đào không nói nữa, cúp điện thoại.

Vương Nhất Bác cầm di động ngẩn người trong chốc lát, rồi lại lấy ra điếu thuốc khác châm lửa, nhìn ngày tháng trên màn hình, chỉ còn cách sinh nhật Tiêu Chiến vài ngày, phải tranh thủ làm cho xong.

Cậu đã hứa tặng quà cho Tiêu Chiến thì nhất định sẽ tặng, cho dù hơn nửa tháng nay không hề liên lạc, cũng chưa từng gặp mặt Tiêu Chiến.

Chỉ vì cái sinh nhật này thôi.

"Dẫn thêm người nữa chi vậy?" Nhìn Hứa Nhị và một cô gái băng qua từ con đường đối diện, Tiêu Chiến dùng cánh tay huých huých Vạn Phi, "Không phải nói chỉ có vợ chồng son chúng mày sao?"

"Chắc nhỏ sợ mày làm bóng đèn không được vui?" Vạn Phi cũng không biết Hứa Nhị muốn dẫn bạn tới.

"Một cái bóng đèn không vui, hai cái bóng đèn thì vui chắc?" Thấy Hứa Nhị vẫy tay với bên này, Tiêu Chiến cười cười với nhỏ.

"Tao nào biết." Vạn Phi cười ha ha.

Cô nàng mà Hứa Nhị dẫn theo, Tiêu Chiến cảm thấy trông khá quen mắt, chắc cũng là học sinh Vệ giáo.

"Miêu Nguyên, lớp kế bên lớp mình," Hứa Nhị giới thiệu cô nàng bên cạnh với hai người, "Dạo này bọn mình thân lắm nên kéo nhỏ đi chung luôn."

"Chào," Miêu Nguyên rất cao, không tính là đẹp, nhưng dáng vẻ rất cởi mở, nhỏ cười với Tiêu Chiến, "Xem như có thể nhìn ngoài đời thực rồi."

"Vỡ hình tượng chưa?" Tiêu Chiến cũng cười cười, tuy rằng bạn gái của cậu cũng như thế, nhưng kinh nghiệm vẫn còn, nhìn một cái là biết Miêu Nguyên tuyệt đối không phải do Hứa Nhị chủ động gọi tới.

"Không, đẹp trai hơn nhiều," Miêu Nguyên cũng không cảm thấy xấu hổ, nhỏ cười nói, "Gọi Miêu Miêu là được, Miêu Nguyên nghe như tên con trai ấy."

"Meo," Hứa Nhị tựa lên vai Miêu Nguyên phì cười, "Đi thôi, đi đâu ăn đây?"

*Miêu 苗 trong Miêu Nguyên (nghĩa là mầm) và Miêu 喵 (tiếng kêu meo meo) phát âm giống nhau.

"Hai người dẫn đường đi." Tiêu Chiến lấy di động ra nhìn đồng hồ.

"Em muốn ăn cơm Tây, chúng ta đi ăn cơm Tây nha?" Hứa Nhị kéo cánh tay Vạn Phi.

"Ừ," Vạn Phi gật đầu, nhìn Tiêu Chiến, "Cái này thì nhờ anh Chiến dẫn đường vậy, ảnh rành mấy cái này lắm."

"Tao rành con khỉ, gần đây tao..." Tiêu Chiến nói được phân nửa thì ngậm miệng, suýt chút nữa đã thốt ra gần đây tao toàn ăn cơm nhà Vương Nhất Bác, "Gần đây tao không có ra ngoài ăn."

"Vậy nghe mình nha? Mình biết một nhà beefsteak ổn lắm, nhớ tới thấy thèm ghê, đi chỗ đó được không?" Miêu Nguyên nói.

"Được." Vạn Phi phất tay.

Cả nhóm đi tới đầu phố đón chiếc taxi, Tiêu Chiến đang nghĩ xem nên ngồi thế nào.

"Anh lên đằng trước ngồi đi, anh phải trả tiền xe," Hứa Nhị đẩy Vạn Phi lên chỗ kế bên tài xế, đoạn kéo Miêu Nguyên lên xe, vẫy tay với Tiêu Chiến: "Anh Chiến ra ghế sau ngồi chung đi."

Tiêu Chiến cười cười, lên xe ngồi cạnh Miêu Nguyên.

Sau khi xe lái đi, Miêu Nguyên nói địa chỉ với tài xế, sau đó quay đầu nhìn Tiêu Chiến, nhỏ giọng hỏi: "Em mượn di động của anh chút được không?"

Tiêu Chiến lấy di động ra đưa cho Miêu Nguyên, Miêu Nguyên nhận lấy cúi đầu bấm vài cái, di động trên người nhỏ reo một tiếng, nhỏ cười trả di động lại cho Tiêu Chiến: "Đây là số điện thoại của em, lưu hay không tùy anh, còn em vẫn lưu số của anh."

Tiêu Chiến đúng là không định lưu lại, tuy rằng Miêu Nguyên nhìn khá thuận mắt, nhưng không phải dạng cậu thích.

Miêu Nguyên nói thì nói vậy, ánh mắt cứ nhìn cậu chằm chằm, cậu đành phải lưu số của Miêu Nguyên, đặt tên Miêu Miêu.

Miêu Nguyên vui vẻ, nhỏ vỗ tay bôm bốp, tựa lên người Hứa Nhị, hai cô nàng cười hí ha hí hửng.

Miêu Nguyên nói nhà hàng kia không gần trường học, nhưng cách nhà Tiêu Chiến không xa, nằm trong cùng một khu, lúc xuống xe Tiêu Chiến mới phát hiện mình từng đến nhà hàng này vài lần.

"Ở đây nè, ăn ngon lại không đắt, beefsteak mình yêu nhất!" Miêu Nguyên kéo Hứa Nhị, hai cô gái đi về phía nhà hàng.

"Tao muốn ăn sườn xào chua ngọt." Vạn Phi đi theo sau nói lí nhí.

"Đi ăn với con gái mà mày còn muốn gọi món?" Tiêu Chiến khoác tay lên vai Vạn Phi, "Muốn ăn ngày mai hai đứa mình đi."

"Vậy chúng ta phải đi..." Vạn Phi mới nói phân nửa thì đột nhiên nín thinh, bước chân cũng dừng lại, "Ê, đó là Tiêu Hinh Ngữ và... Vương Nhất Bác?"

Tiêu Chiến ngẩng đầu nhìn theo, đúng là Vương Nhất Bác và Tiêu Hinh Ngữ, hai người cũng rẽ ngoặt, đi theo sau Hứa Nhị và Miêu Nguyên vào trong nhà hàng.

"Tao..." Cảm giác rối loạn trong lòng Tiêu Chiến dâng lên ồ ạt, bóp thành cục đập dẹp ra có thể phủ kín cả một sân tennis.

"Muốn... chào hỏi không?" Vạn Phi cũng rất bất ngờ.

"Không." Tiêu Chiến trả lời.

Đang nói, Vương Nhất Bác có lẽ nhìn thấy Hứa Nhị ở đằng trước, vì vậy quay đầu lại.

Ánh mắt hai người đối diện thẳng thừng.

Tiêu Chiến không biết nên bày ra biểu cảm gì cho phải: "Má."

Chương 45
Lúc trông thấy Hứa Nhị, Vương Nhất Bác rất bất ngờ, cậu không ngờ mình lại đụng phải Hứa Nhị ở đây, Vạn Phi chắc chắn đang ở phía sau, mà trong tình huống này, có Vạn Phi thì hơn phân nửa sẽ có Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác do dự một chút mới quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Chiến và Vạn Phi theo sau.

Sắc mặt Tiêu Chiến không tốt lắm, Vương Nhất Bác đoán Tiêu Chiến sẽ không dùng vẻ mặt khó chịu thế này chào hỏi mình, hơn nữa bên cạnh còn có Tiêu Hinh Ngữ từ nhỏ đã không hợp với Tiêu Chiến.

Vì vậy Vương Nhất Bác chỉ cười với Tiêu Chiến rồi quay đầu vào nhà hàng cùng Tiêu Hinh Ngữ.

Tiêu Hinh Ngữ rất quen thuộc với nhà hàng này, nhỏ tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

"Em gọi món luôn nhé?" Tiêu Hinh Ngữ nhận menu từ bồi bàn.

"Ừ." Vương Nhất Bác ngồi xuống đối diện nhỏ, ngẩng đầu lên là thấy Tiêu Chiến.

Bốn người kia ngồi tại bàn dành cho bốn người ở góc xéo đối diện, Tiêu Chiến và Vạn Phi ngồi song song, mặt hướng về phía Vương Nhất Bác và Tiêu Hinh Ngữ.

Khi chạm phải ánh mắt của Vương Nhất Bác, khóe miệng Tiêu Chiến giật giật, như kiểu muốn cười lại không cười được, gượng gạo vô cùng, sau đó cậu quay đầu nói chuyện với cô gái ngồi đối diện, không nhìn sang bên này nữa.

Vương Nhất Bác cầm ly uống một hớp, nhìn Tiêu Hinh Ngữ gọi món.

"Được rồi," Tiêu Hinh Ngữ chọn xong khép menu lại, cười nói, "Toàn là mấy món chỗ này làm khá ngon."

"Em thích là được rồi." Vương Nhất Bác gật đầu.

"Thật ra em ăn không nhiều, chủ yếu là anh đó," Tiêu Hinh Ngữ vẫn tươi cười, "Em đang giảm cân."

"Em không mập." Vương Nhất Bác phát hiện khi Tiêu Hinh Ngữ cười, ánh mắt trông rất giống Tiêu Chiến, cậu giương mắt nhìn qua phía Tiêu Chiến, Tiêu Chiến cũng đang nhìn bên này, phát hiện tầm mắt của Vương Nhất Bác thì vội xoay mặt đi.

"Cảm ơn," Tiêu Hinh Ngữ chống cằm, cười hì hì nhìn Vương Nhất Bác, "Không ngờ hôm nay anh lại rủ em ra ngoài dùng cơm."

"Xem như cám ơn cái này." Vương Nhất Bác nhìn chiếc vòng trên cổ tay.

"Chỉ cám ơn thôi ư?" Tiêu Hinh Ngữ bĩu môi, "Em phát hiện anh đó, ngay cả một lời nói dối nữ sinh cũng lười nói."

"Biết là nói dối mà vẫn muốn nghe?" Vương Nhất Bác cười cười.

"Nghe chứ, ít nhất sẽ cảm thấy thoải mái," Tiêu Hinh Ngữ bưng ly cười ngượng nghịu, "Không phải con người đều thế sao."

"Anh thì không." Vương Nhất Bác nói.

"Thôi, đổi đề tài đi," Tiêu Hinh Ngữ bất đắc dĩ đặt ly xuống, "Đúng rồi, mẹ Đình Đình gọi cho anh chưa? Mẹ nhỏ muốn mời anh ăn cơm, vốn định thi xong mời luôn nhưng ba nhỏ đi công tác chưa về, bây giờ về rồi..."

"Không cần đâu, anh đã nói với mẹ em ấy rồi." Vương Nhất Bác lại nhìn thoáng qua chỗ Tiêu Chiến, Tiêu Chiến đang cúi đầu chơi điện thoại, ngay khoảnh khắc Tiêu Chiến giương mắt lên, Vương Nhất Bác kéo tầm mắt về, nhìn Tiêu Hinh Ngữ.

"Thì muốn cảm ơn anh mà, Đình Đình thi tốt lắm, mẹ nhỏ rất vui."

"Không cần."

"Uầy..." Tiêu Hinh Ngữ kéo dài giọng, nằm úp sấp lên bàn, cau mày, "Vương Nhất Bác, trao đổi với anh khó thật."

"Anh không có cố ý." Vương Nhất Bác mỉm cười.

"Nếu anh cố ý em đã chẳng để ý tới anh từ lâu rồi," Tiêu Hinh Ngữ thở dài, "Đình Đình cũng bảo anh là tên nói chuyện phiếm thương tật cấp mười, anh dạy kèm nhỏ lâu như vậy mà ngoài nội dung dạy học ra tổng cộng nói chẳng đến mười câu."

"Chắc hơn mười câu chứ," Vương Nhất Bác nhớ lại, "Ít nhất mỗi lần anh đều sẽ nói một câu đừng ăn gì hoặc đợi nghỉ rồi hẵng chơi điện thoại."

Tiêu Hinh Ngữ bụm miệng cười cả buổi, "Ngoại trừ trao đổi khó khăn, đôi khi anh cũng biết pha trò lắm."

Tiêu Chiến nhìn bóng lưng Tiêu Hinh Ngữ, nhỏ đang bụm miệng cười đến mức vai run run.

"Hứa Nhị," Tiêu Chiến gõ bàn, cắt ngang cuộc trò chuyện sôi nổi của Hứa Nhị với Vạn Phi, "Hai chúng ta đổi chỗ đi."

"Hả?" Hứa Nhị liếc nhanh qua Miêu Nguyên bên cạnh, "Đổi chỗ với mình?"

"Ừ," Tiêu Chiến đứng lên, chỉ Vạn Phi, "Cậu mau qua đây dính thành cục với thằng này đi."

"Thấy ghét," Hứa Nhị cười rồi đứng lên, đổi chỗ với Tiêu Chiến, "Mình không thèm ngồi kế ảnh đâu."

"Cậu giả bộ lố quá." Tiêu Chiến ngồi xuống cạnh Miêu Nguyên, lúc này không nhìn thấy Vương Nhất Bác và Tiêu Hinh Ngữ nữa, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi ngồi xuống, Hứa Nhị nhìn lên phía trước, sửng sốt, "Ủa Vương..."

"Đúng rồi," Vạn Phi vội kéo nhỏ tới bên mình, đưa một ổ bánh mì tròn cho nhỏ, "Trời sắp vào thu cần bồi bổ, ăn bánh mì bổ bánh mì..."

*Vương (邱 qiū) và thu (秋qiū) đọc giống nhau.

Miêu Nguyên cầm cọng khoai tây chiên định ăn, nghe Vạn Phi nói vậy thì nhịn không được bật cười, "Nói gì thế."

"Hứa Nhị cậu thích nó chỗ nào vậy?" Tiêu Chiến hỏi.

"Mình vẫn chưa nghĩ ra đây." Hứa Nhị cười nói.

"Thích ảnh ở chỗ dễ ăn hiếp," Miêu Nguyên vừa ăn vừa nói, "Dạng như anh Vạn đây, người ta gọi là dễ bắt nạt."

"Ơ!" Hứa Nhị vỗ nhẹ lên bàn, cười nửa ngày, "Vậy sao cậu không thích một tên dễ bắt nạt, Tiêu Chiến khó đối phó lắm, đúng không anh Chiến."

"Em muốn đối phó anh hả?" Tiêu Chiến cười cười, nhìn Miêu Nguyên.

"Đại ca tha mạng," Miêu Nguyên chắp tay với cậu, cười xấu hổ, "Em thấy anh rất đẹp trai, chân dài dáng đẹp, tâm nguyện trước mắt của em là được ngắm anh ở cự ly gần."

"Vậy em mau ngắm đi, lát nữa ăn cơm xong anh phải về ngủ." Tiêu Chiến cảm thấy Miêu Nguyên rất biết đùa, không giống phong cách của mấy nhỏ bên Vệ giáo, hợp với bên trường Thể thao hơn.

Bữa cơm này ăn hơi bị vất vả, tuy rằng bốn người trò chuyện rất vui vẻ, nhưng Tiêu Chiến vẫn cứ hồn vía đâu đâu.

Ban đầu cậu tưởng giương mắt là thấy Vương Nhất Bác sẽ làm mình mất tự nhiên, nhất là khi cậu cứ nhịn không được nhìn qua bên kia, nhưng khi đổi sang ngồi cạnh Miêu Nguyên, cậu lại hối hận.

Hai người kia vẫn đang trò chuyện sao?

Hay là vừa ăn vừa nói...

Đi về chưa?

Cứ nghĩ tới nghĩ lui mấy thứ lung tung này, miếng bít-tết trong dĩa ăn hết thế nào cậu cũng không biết.

Mãi đến khi Hứa Nhị và Miêu Nguyên muốn gọi một ít chân gà gói về cho bạn cùng phòng, Tiêu Chiến mới lấy lại tinh thần, bữa cơm này đã xong rồi.

Vạn Phi tính tiền xong, bốn người dọn đồ đứng lên.

Tiêu Chiến liếc nhanh qua bàn Vương Nhất Bác.

Hai người kia cũng ăn gần xong, Tiêu Hinh Ngữ chống tay lên má, Vương Nhất Bác đang nói gì đó với nhỏ.

Khung cảnh này khiến cậu rất khó chịu, phảng phất như bị ai đó quất một roi.

Nếu như trước đây Tiêu Chiến còn ôm một tia ảo tưởng cuối cùng rằng mình không thích Vương Nhất Bác, vậy thì cảm giác bây giờ làm cậu không cách nào trốn tránh được nữa, cho dù cậu chưa từng nghiêm túc về vấn đề tình cảm, cậu vẫn biết là vì sao.

Cậu nhìn Vạn Phi, Vạn Phi thả cánh tay đang ôm Hứa Nhị, khoác lên vai cậu, ánh mắt cũng phức tạp không kém.

Ra khỏi nhà hàng phải đi ngang qua bàn của Vương Nhất Bác và Tiêu Hinh Ngữ, từ lúc bước đi Tiêu Chiến đã tự hỏi mình có nên tới chào hỏi không.

Nên tới chào hỏi không?

Nên tới chào hỏi không?

Nên không...

"Đi à?" Giọng Vương Nhất Bác truyền đến.

Tiêu Chiến ngừng suy nghĩ, quay sang, nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng của Vương Nhất Bác.

"À... ừ." Tiêu Chiến gật đầu.

Vương Nhất Bác không nói gì nữa, xoay mặt sang chỗ khác.

Sau khi ra khỏi nhà hàng, Miêu Nguyên quay đầu nhìn Tiêu Chiến và Vạn Phi: "Ơ, vừa rồi em không nhìn lầm chứ? Đó là Vương Nhất Bác?"

"Phải." Vạn Phi ôm bả vai Tiêu Chiến.

"Ơ? Mấy anh không nhào vô luôn sao," Miêu Nguyên cười nói, "Em tưởng trường Thể thao và Vận tải đường thủy gặp là đánh chứ."

"Em tưởng bọn anh là thằng Phan Nghị Phong thần kinh à." Vạn Phi cười hô hô.

"Ầy nói tới tên Phan Nghị Phong kia," Miêu Nguyên tặc lưỡi, "Đúng là thần kinh không chạy đi đâu được, mấy hôm trước có vài người của Vận tải đường thủy bị chặn đánh."

"Không phải tên đó tốt nghiệp rồi sao?" Hứa Nhị hỏi.

"Ừ, vậy mới bảo là thần kinh, tốt nghiệp rồi mà còn cắn mãi không buông." Miêu Nguyên khinh bỉ.

"Sao em biết? Bây giờ còn đang nghỉ, nó chặn đánh ai?" Vạn Phi cau mày hỏi.

"Bạn em nói, Tiểu Nhị cũng biết nè, nhỏ khờ khờ hôm đó đi dạo phố với bọn mình đó, bạn trai nhỏ là học sinh Vận tải đường thủy." Miêu Nguyên nhìn Hứa Nhị.

"Ừ nhớ," Hứa Nhị gật đầu, nghĩ một chút lại vỗ Miêu Nguyên, "Này, hôm đó cái mặt nạ nhỏ mua dùng được không? Mình đang chờ phản hồi đây."

"Để lát về mình hỏi thử," Miêu Nguyên nói, chủ đề trò chuyện của hai người phía trước đã chệch hướng rồi.

"Mày biết chuyện này không?" Vạn Phi nhìn Tiêu Chiến.

"Tao biết kiểu gì," Tiêu Chiến buồn bực, "Gần đây tao không có liên lạc với Vương Nhất Bác."

"Có cần xác nhận chút không?" Vạn Phi cau mày.

Thấy Tiêu Chiến không nói gì, Vạn Phi bồi thêm một câu: "Nếu chuyện này là thật, tao lo vài hôm nữa thằng chó Phan sẽ tới tìm chúng ta, thằng đó như chó điên vậy, lúc trước chưa tốt nghiệp không dám đụng đến chúng ta, bây giờ xem như tự do rồi."

"Sợ nó quái gì." Tiêu Chiến nghiến răng.

"Đề phòng chút đi," Vạn Phi nói, "Giờ nó toàn chơi với lũ bên ngoài, không cùng cấp bậc với đám tụi mình nữa."

"Ừ." Tiêu Chiến đáp.

Sau khi đưa Hứa Nhị và Miêu Nguyên về, Vạn Phi mới nhỏ giọng hỏi Tiêu Chiến một câu trên taxi: "Mày không sao chứ?"

"Tao có thể có gì?" Tiêu Chiến nhìn cậu ta.

"Mày về soi gương nhìn cái bộ dạng của mày tối nay đi, nếu không biết còn tưởng mày để ý Miêu Nguyên mà tâm trí không yên." Vạn Phi tặc lưỡi liên tục.

"Tiêu Hinh Ngữ vẫn luôn theo đuổi Vương Nhất Bác." Tiêu Chiến nói.

"Tao thấy Vương Nhất Bác nhìn không giống được theo đuổi, người đang yêu không phải nói chuyện kiểu đó, nét mặt cũng không giống." Vạn Phi phân tích hết sức lão luyện.

"Tao không phải vì cái này." Tiêu Chiến cau mày, nếu Tiêu Hinh Ngữ thật sự có gì đó với Vương Nhất Bác, cậu chắc chắn sẽ biết, Tiêu Hinh Ngữ không phải người kín miệng.

"Vậy mày vì cái gì?" Vạn Phi nhìn Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến tựa vào cửa kính xe nhìn ra bên ngoài.

Không biết.

Có lẽ vì hâm mộ những người khác có thể thản nhiên ngồi trước mặt Vương Nhất Bác, nhìn cậu ấy, nói chuyện với cậu ấy.

Có lẽ vì mình đang rối một nùi lại thấy nụ cười bình tĩnh của Vương Nhất Bác nên đâm ra bực bội.

Có lẽ vì cho rằng mình có thể giống như trước kia, cuối cùng phát hiện mình không làm được.

Có lẽ... chỉ vì nhìn thấy Vương Nhất Bác mà thôi.

"Phiền chết! Má!" Tiêu Chiến mắng một câu.

"Phiền ai?" Vạn Phi sửng sốt.

"Tao."

"Đến đầu phố hãy đón xe," Tiêu Hinh Ngữ cùng Vương Nhất Bác ra khỏi nhà hàng, "Em muốn đi bộ cho tiêu hoá bớt, được không?"

"Ừ." Vương Nhất Bác gật đầu.

"Thật không ngờ lại gặp Tiêu Chiến và bạn gái ổng, chắc là nhỏ cao cao kia, nhỏ thấp thấp em thấy nắm tay Vạn Phi," Tiêu Hinh Ngữ nói, "Nhìn cũng không xinh lắm, em tưởng tiêu chuẩn của Tiêu Chiến cao lắm chứ."

Vương Nhất Bác quay đầu nhìn Tiêu Hinh Ngữ một cái, nhỏ vội huơ tay: "Không phải em đang nói xấu ổng đâu."

Vương Nhất Bác cười cười.

"Em thấy lạ thôi, bên cạnh Tiêu Chiến quá trời con gái mà chưa thấy ổng quen ai lâu dài, cứ tưởng tiêu chuẩn của ổng cao, nhỏ vừa rồi nhìn thường lắm..." Tiêu Hinh Ngữ nói mấy câu lại ngừng, "Ây càng nói càng lạ, thôi không nói nữa."

"Đón xe đi." Vương Nhất Bác đưa tay vẫy một chiếc taxi.

"Em đã nói muốn đi đến đầu phố mà..." Tiêu Hinh Ngữ không tình nguyện.

Vương Nhất Bác mở cửa xe nhìn nhỏ: "Em có nói vậy à?"

"Nếu em chưa nói thì anh ừ cái gì?" Tiêu Hinh Ngữ thở dài, ngồi vào xe, "Đúng là khó trao đổi."

Vương Nhất Bác đóng cửa xe, đưa tiền cho tài xế, Tiêu Hinh Ngữ ở trong xe kêu một tiếng: "Anh không lên xe sao? Vậy anh về bằng gì?"

"Chạy về." Vương Nhất Bác nói.

Nhìn taxi lái đi, Vương Nhất Bác mới đưa tay vẫy một chiếc khác, ngồi trên xe gọi điện thoại cho Thân Đào: "Qua uống bia."

"Nhà mày?" Thân Đào hỏi.

"Ừ." Vương Nhất Bác nhìn ngoài cửa sổ.

"Rồi, tao mang bia tới." Thân Đào cúp máy.

Nhà Thân Đào cách đây không gần, nhưng khi Vương Nhất Bác mua ít đồ nướng ở đầu hẻm về đến nơi, Thân Đào đang ngồi trong sân chờ, một túi bia đặt trên bàn.

"Cánh tay có thể nâng lên thế này, anh nhìn nè." Vương Ngạn đang biểu diễn tư thế của Bumblebee cho Thân Đào xem.

"Ừ," Thân Đào đáp lời ý bảo đã thấy, đoạn quay đầu nhìn Vương Nhất Bác, "Chậm thế."

"Xa," Vương Nhất Bác xoa đầu Vương Ngạn, "Tắm rửa đi ngủ đi."

"Không thú vị gì hết." Vương Ngạn xếp Bumblebee lại, ôm vào phòng.

"Nói ai không thú vị đấy?" Thân Đào cười hỏi.

"Anh đó, anh hai em nữa." Vương Ngạn nói xong chạy vào nhà nhanh như chớp.

"Vậy ai mới thú vị?" Thân Đào hỏi tiếp.

Vương Ngạn đã vào nhà không nghe thấy, Vương Nhất Bác ngồi xuống bên cạnh: "Tiêu Chiến chứ ai."

"Điểm này hai anh em mày rất thống nhất." Thân Đào đặt một lon bia lên bàn.

Vương Nhất Bác cười cười: "Hôm nay đi ăn với Tiêu Hinh Ngữ gặp phải Tiêu Chiến."

"Vậy sao," Thân Đào vào bếp lấy hai cái ly ra rót bia, "Muốn tâm sự không?"

"Không," Vương Nhất Bác tựa vào ghế lắc nhẹ, "Gọi mày tới uống bia thôi."

Có thể cùng Vương Nhất Bác chỉ uống bia ăn đồ ăn mà không nói lời nào, đại khái chỉ có Thân Đào, hai người ngồi trong sân từ từ uống, không ai mở miệng.

Hai tiếng sau, thấy mấy lon bia đã uống gần hết, Thân Đào đến cạnh ao rửa mặt, "Tao say rồi."

"Chen một giường với nhị bảo đi." Vương Nhất Bác nói, uống hết ngụm bia cuối trong ly.

"Tao ngủ sô pha," Thân Đào lau nước trên mặt, "Nhị bảo ngủ thích đá người, chịu không nổi."

Vương Nhất Bác lại ngồi trong sân một lát, lúc vào nhà Thân Đào đã ngủ trên sô pha.

Vào phòng, Vương Ngạn đang nằm sấp trên giường ngáy khò khò, Vương Nhất Bác xoay người Vương Ngạn lại, đắp chăn cho nhóc rồi ngồi xuống trước bàn.

Lấy mắt kính trong ngăn kéo đeo vào, Vương Nhất Bác vặn chuôi đèn về phía bàn, cầm tượng đất nhỏ chưa hoàn thành lên.

"Má nó," Chạy xong 10 km, Tiêu Chiến nhào thẳng lên người Vạn Phi đang đứng bên đường biên chờ mình, "Ông Tưởng biến thái!"

"Ai bảo mày không hầu hạ ổng cho tốt," Vạn Phi cười ha ha, ném khăn lên đầu cậu, bắt chước giọng ông Tưởng, "Tiêu Chiến! Trò đánh tennis bao nhiêu năm rồi! Trò mệt lắm sao! Động tác đã biến dạng đến mức không bằng mấy đứa con nít học hè! Ra chạy 10 km cho tỉnh đi! Đúng rồi! Ngày mai sinh nhật trò hả, sinh nhật vui vẻ nhé!"

Tiêu Chiến đẩy Vạn Phi một cái, ngồi xuống bậc thang: "Mày nói xem ổng có biến thái không."

"Trách ai nữa, mấy hôm nay mày chẳng có tinh thần," Vạn Phi tặc lưỡi, "May mà hôm nay nhị bảo không tới, nếu không chắc nó thất vọng dữ lắm."

"Im miệng." Tiêu Chiến chỉ vào mặt Vạn Phi.

"Ngày mai sao đây?" Vạn Phi ngồi cạnh cậu, "Tôn Nhất Phàm nói với tao, mấy thằng trong ký túc bọn mình mời mày ăn một bữa buffet."

"Không hứng thú." Lần đầu tiên Tiêu Chiến chẳng có chút hào hứng nào với sinh nhật của mình.

"Anh Chiến à, mình nói về chuyện kia đi, rốt cuộc mày muốn thế nào, đã nửa tháng rồi, mày cứ nửa sống nửa chết..."

"Mẹ nó ai nửa sống nửa chết?" Tiêu Chiến trừng cậu ta.

"Mày." Vạn Phi cũng trừng lại.

"Má, bây giờ mày láo nhỉ." Tiêu Chiến bị vẻ mặt của Vạn Phi chọc cười.

"Tao..." Vạn Phi đang định nói, di động Tiêu Chiến cất trong túi vang lên.

"Mày lảm nhảm nhiều quá," Tiêu Chiến lấy di động ra, "Càng ngày càng nhiều, lấy cái xẻng xúc xúc chắc bán được hai mươi đồng..."

Vương đại bảo.

Thấy thông báo cuộc gọi đến trên màn hình, tay Tiêu Chiến run lên, thiếu chút nữa đã ném di động xuống đất.

"Ai vậy?" Vạn Phi nhích tới nhìn, sửng sốt, ngó Tiêu Chiến một cái rồi xoay người ra chỗ khác.

Tiêu Chiến do dự một chút mới nhấc máy: "A lô?"

"Tôi đây." Giọng Vương Nhất Bác truyền tới.

"Ừ." Tiêu Chiến nói.

"Ngày mai sinh nhật phải không?" Vương Nhất Bác cười cười.

Tiêu Chiến có cảm giác như nhiều năm rồi không nghe Vương Nhất Bác nói, lại có cảm giác như mọi thứ đã qua mấy đời... cậu đè di động lên lỗ tai, im lặng hồi lâu.

"Ngày mai đúng không? Hay là tôi nhớ nhầm?" Vương Nhất Bác cười hỏi.

Giọng nói và giọng điệu quen thuộc, thêm cả tiếng cười kề sát bên tai, Tiêu Chiến cảm thấy như có một sợi lông tơ thật mảnh kéo dài từ cổ và vai ra khắp cơ thể, khiến lòng bàn tay cậu ứa mồ hôi, cậu hắng giọng, "Ừ... ngày mai."

"Có quà tặng cậu," Vương Nhất Bác nói, "Tối mai trước khi đi làm tôi đưa cậu?"

"A? Được... cảm ơn." Tiêu Chiến cảm giác giọng mình khàn khàn.

"Vậy ngày mai tôi tới sẽ gọi cho cậu." Vương Nhất Bác nói.

"Ừ."

Vương Nhất Bác ở đầu bên kia im lặng một hồi: "Vậy tôi cúp máy đây."

"... Ừ." Tiêu Chiến trả lời, nghe tiếng tút tút tút, cậu sững sờ thật lâu mới từ từ ngồi xuống bậc thang.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co