Truyen3h.Co

| SooKai | Day & Night

Chương 13

hnanalbl

Bahiyyih |

Xin chào mọi người, tôi là Bahiyyih Jaleh Huening, sinh viên năm nhất ngành Thiết kế thời trang. Được sinh ra ở Trung Quốc và lớn lên ở Hàn Quốc trong vòng tay của ba, tôi có hai quốc tịch là Hoa Kỳ và Hàn Quốc. À, tôi cũng có một người anh trai nhưng mãi đến khi bà ngoại mất thì hai anh em tôi mới sống chung một nhà, tất nhiên là anh trai ruột.

Trong suốt 6 năm đầu đời, tôi chỉ được gặp anh trai mỗi khi ba có thời gian rảnh, hai lần một tháng, ba sẽ đón tôi từ căn chung cư gần công ty đến ngôi nhà hiện tại, ba nói anh trai bị bệnh nên cần được bà ngoại chăm sóc. Mỗi lần được gặp anh thì tôi mới cảm nhận được thế nào là sự ấm áp của tình thương gia đình, anh hai có nhiều bạn lắm, và tất cả đều lớn tuổi hơn tôi cho nên ai cũng yêu thương, cưng chiều tôi.

Bạn bè, đó là một thứ quá xa xỉ với tôi, không phải tôi không có bạn nhưng những người bạn tôi có không phải là những người bạn thực thụ. Chưa một lần nào tôi dẫn bạn về nhà, chưa có ai mà tôi cảm thấy đủ tin tưởng để mời đến nhà chơi cả, bởi vì gia đình tôi đang che giấu một bí mật. Mẹ và anh trai tôi là người mắc chứng đa nhân cách di truyền, mẹ đã qua đời khi tôi tròn một tháng tuổi. Nói đúng hơn thì tôi có hai người anh trai, sở dĩ tôi nói vậy là vì cả hai đều có cá tính và trí nhớ riêng, đặc biệt cả hai đều thương yêu tôi.

Tôi thấp thỏm đi lại trong phòng khách, nhiều đêm rồi tôi không gặp Night, ngươi anh trai 'ban đêm' của tôi. Chẳng hiểu sao ba bốn ngày nay anh ấy biến mất chẳng thấy mặt mũi đâu, tôi vẫn gặp Day vì anh đưa đón tôi đi học cùng như mọi khi, nhưng mỗi khi Night đến tôi có lật tung khắp nhà cũng chẳng thấy anh ấy đâu.

Chưa bao giờ chúng tôi không thấy nhau lâu đến vậy, 7 giờ đêm đến 2 giờ 50 phút sáng, gần như mỗi ngày tôi đều đứng trước cửa phòng nhưng không gặp anh ấy, tôi không thể xông vào phòng vì sợ Day sẽ biết. Đến hôm nay thì tôi cố thủ ở sau vườn, nơi đáp cánh của Night nếu anh ấy nhảy ra từ cửa sổ, tôi chọn một vị trí kín đáo sau gốc cây, anh ấy sẽ không thể phát hiện ra được.

BỤP...BỤP...RẦM

Night trèo lên thành cửa sổ, nhảy lên mái hiên phòng bếp rồi nhảy xuống xà ngang của xích đu trước khi tiếp đất.

"Night-oppa, anh định đi đâu vậy?" Tôi phóng ra từ gốc cây lúc anh ấy chưa kịp đứng dậy, vẻ mặt đầy hoang mang hốt hoảng.

"Bahi, em từ đâu ra vậy?"

"Sao anh lại trốn đi bằng đường cửa sổ?" Tôi sấn tới tra hỏi, tạo áp lực tâm lý. Đối phương đảo mắt liên tục rồi chạy đi khỏi, từ xa tôi bất lực ngồi sụp xuống bãi cỏ, tôi không đủ nhanh để chụp lấy tay anh ấy.

"Beomgyu-oppa, Night-oppa có đi cùng anh không?" Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi quyết định gọi đi, từng hồi chuông reo lên càng làm tim tôi đập mạnh. Không biết là tôi đã đi đi lại lại trong phòng khách bao nhiêu vòng rồi nữa, móng tay cũng bị tôi cắn cho đến máu me toe toét, trả lời đi chứ, đừng im lặng như thế nữa.

"Có, sao vậy Bahi?"

"Cả hai đi đâu thế hả?" Tông giọng tôi lên cao, thực sự không giấu nổi sự lo lắng và bực tức trong lòng lúc này.

"Đi chơi bóng ấy mà, lâu rồi không được gặp nhau." Câu nói này của đối phương khiến tôi khựng lại, đặt tay lên trán suy nghĩ.

"Vậy à... Anh nhớ nhắc Night-oppa về sớm nhé, anh ấy đi mà không bảo cho em hay." Tôi đang cố bình tĩnh nhất có thể, phải ngừng cuộc gọi sớm để tránh khỏi sự nghi ngờ trong lòng mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co