Truyen3h.Co

SOOKAI VER - Heaven

14. Truth

Nyn_30809

Đã hai ngày kể từ lúc Huening Kai mất tích. Soobin đã lục soát khắp nhà và may mắn tìm ra được mẫu tóc còn sót lại của em. Chính phủ trước nay luôn giữ lại mẫu ADN của Wilson Harvey mà ngài Victor năm ấy đã bất chấp nguy hiểm cho người quay về trái đất để tìm kiếm. Mẫu ADN ấy hiện đang nằm ở viện nghiên cứu, và Nara chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Huening Kai và Wilson Harvey được bà đem đi xét nghiệm trong âm thầm. Ngay sau đó đã có kết quả.

" Wilson Harvey và Huening Kai...."

Bà nhìn Soobin: "Hoàn toàn có quan hệ huyết thống."

"Chết tiệt..."

Hắn không biết bày ra vẻ mặc gì khác. Bất ngờ ư? Không hẳn, vì mọi chuyện đều nằm trong dự liệu cả rồi. Thì ra đó là lý do em luôn giấu thân phận thật của mình. Nếu để lộ ra mình là con trai độc nhất của Wilson Harvey - kẻ thù của nhân loại thì chắc chắn sẽ luôn trở thành mục tiêu bị truy đuổi.

Và bây giờ thì Huening Kai đang mất tích, tại cái nơi tinh cầu nguy hiểm này. Chỉ cần bị hệ thống nhận diện khuôn mặt từ camera rải rác khắp tinh cầu phát hiện là chưa đăng ký thân phận thì bất kỳ lúc nào cũng sẽ bỏ mạng. Mỗi người ở tinh cầu đều được kiểm soát chặt chẽ, nếu có một người lạ mặt chưa được đăng ký trong hệ thống xuất hiện và bị camera giám sát phát hiện thì chính phủ sẽ dốc công truy tìm.

Hắn đay nghiến: " Huening Kai....em liều thật đấy."

Sau ngày hôm đó em đã chạy về nhà, lấy đi vài vật dụng hữu ích, vì bị Clin cản lại nên người này cũng mạnh tay đánh ngất luôn Clin. Bây giờ nhiệm vụ khó khăn nhất của hắn là tìm ra em, trong âm thầm.

Nol đặt tờ kết quả trên bàn rồi dần suy sụp. Soobin cũng là lần đầu nhìn thấy biểu cảm đó của mẹ mình. Bà nghiến răng: "Phải tìm ra cậu ấy..."

Phải tìm ra Huening Kai trước khi chính phủ tìm thấy em.

Tìm được con trai của Harvey không phải chuyện dễ dàng, chẳng ai biết được con người đó đang cất giữ bao nhiêu bí mật của nhân loại, hoặc thậm chí là Cherish, vì vậy nhất định phải giữ cho viên ngọc sống ấy được an toàn.

Wilson Harvey năm đó đã dùng tên con trai mình để đặt tên cho thứ vũ khí vô thực ấy.

Nol nhìn Soobin rời đi, trong lòng đang phán đoán rất nhiều thứ. Rất có thể HK1408 cũng là sản phẩm của Harvey, người duy nhất có khả năng tạo ra một robot giống người thật như vậy thì chỉ có nhà khoa học điên ấy, chỉ có thể là ba của em.

Nol không biết ông ta tạo ra HK1408 và Cherish vì mục đích gì. Thống trị nhân loại? Hoặc có lẽ còn hơn thế.

Công việc tìm kiếm của họ đã bị chính phủ để ý rồi, ngài Victor mới đây còn gọi bà đến văn phòng để 'họp' vài thứ nữa. Chỉ cầu mong cho Choi Soobin mau chóng tìm thấy Kai mà thôi.

.....

Ở đâu đó tại một con hẻm tối, giữa những thứ phồn hoa và hiện đại của tinh cầu, có một con 'chuột nhắt' đang lẩn mình vào đống người máy phế liệu.

Kai với áo khoác đen, mũ lưỡi trai che nửa mặt đang bơ phờ tựa lưng vào tường. Em mơ màng vươn tay chạm vào sau gáy mình rồi ớn lạnh sau khi sờ trúng thứ kia.

Còn chưa kịp ổn định tinh thần thì hàng loạt tiếng bước chân vang lên nơi đầu hẻm, Kai vừa đứng bật dậy định bỏ chạy thì bóng hình cao lớn ấy đã chắn ngay phía sau.

Gương mặt hắn trông không ổn lắm, cứ như là đã vài ngày rồi không ngủ vậy. Soobin chỉ thẫn thờ nhìn em, súng trên tay cũng cất vào. Trái ngược với gương mặt bất ngờ của em, hắn chỉ nhàn nhạt nói:

"Về thôi."

Kai khẽ nhìn về phía sau, quả nhiên đã bị người của hắn giăng kín, biết mình không còn đường thoát nên em chỉ đành cúi đầu chấp nhận. Huening Kai khi đó đều bị hắn nắm thóp trong lòng bàn tay.

Choi Soobin đã phải thức trắng hai đêm, tự mình lục sục từng con hẻm và từng nhà máy phế liệu trong khu vực. Huening Kai không có tiền ở tinh cầu, thức ăn được trộm đi cũng chỉ đủ cho hai ngày nên chắc chắn sẽ không đi xa. Từ đó hắn cho người trực chờ ở mọi khu vực mà mình nghĩ là em chắc chắn sẽ đến.

Như dự đoán, sau khi hết lương thực thì nơi xa nhất em có thể đi cũng chỉ nằm trong khoanh vùng của Soobin. Và em bị bắt, bởi hắn.

"Em còn ở tinh cầu này thì sẽ không thoát được tôi đâu. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

"Tôi....Nếu tôi giao Cherish ra thì có phải cậu sẽ buông tha cho tôi không?"

" Huening Kai-"

"Đừng gọi tôi bằng cái tên đó."

Em ngước mặt, ánh mắt đay nghiến nhìn hắn: "Đừng gọi tôi bằng cái tên Huening Kai khi cậu đã bảo tôi không xứng với nó."

Hắn cảm thấy trong lòng đột nhiên đau thắt lên, trái tim như sắp bị nuốt chửng bởi cái ánh mắt chứa đầy hận thù của em. Có lẽ đây là cảm giác của em chăng? Khi hắn cũng từng nói những lời làm đối phương tổn thương....

Soobin nghiến răng: "Thứ tôi muốn không phải Cherish. Tôi muốn sự thật."

"À...."

Em cười khẩy: "Cậu muốn biết người cậu yêu còn sống không à? Chẳng phải tôi nói rồi sao? HK1408 chết rồi, thật sự đã tan biến thành khói bụi rồi!"

Soobin muốn quát lên thật to, rằng em đừng nói nữa.....Nhưng chẳng hiểu sao miệng lại cứng đờ, một lúc lâu cũng không có lời nào được bật ra. Vất vả lắm hắn mới nói được hai chữ:

"Về đã."

.....

Hắn đưa em về nhà, cùng lúc đó Nol cũng xuống hầm để thăm Anzil.

Nếu đã không tìm được Kai thì bà đành hỏi em gái em vậy. Một liều thuốc cùng chút thủ thuật thôi miên, bà lôi thông tin từ miệng cô khá dễ dàng.

Nhưng về phía Choi Soobin có thể không dễ như vậy. Họ chỉ chầm chậm bước vào phòng, từ lúc ở con hẻm đi ra thì không ai nói thêm một chữ nào.

"Chắc cậu nóng lòng muốn nghe sự thật rồi nhỉ?"

"Mẹ nó....Em ăn nói dễ nghe một chút thì chết à?"

"Phải, chết đấy. Chính cậu cũng nói với tôi bằng kiểu này mà, quên nhanh vậy sao?"

Hắn đăm đăm nhìn em, ngọn lửa giận trong lòng càng lúc càng sôi sục. Tuy sôi sục nhưng lại không bùng nổ, có lẽ vì đối phương mang gương mặt ấy nên hắn không thể nào để cho bản thân mắc sai lầm thêm lần nào nữa.

Em cười khẩy: "Nói thì nói thôi, dù sao tôi cũng đã chán ngấy cái việc chứng minh sự tồn tại của bản thân rồi."

Nói rồi Huening Kai quay lưng, nhanh chóng cởi từng chiếc cúc áo đầu tiên ra. Hắn có chút bất ngờ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh đến cuối cùng.

Đến khi chiếc áo sơ mi ấy tuột khỏi vai, lộ ra phần da thịt trắng sáng thì hắn mới hoàn hồn. Giọng em vang lên phá tan bầu không khi khó xử kia:

"Tiến lại gần hơn đi."

Hắn đi, nhưng từng bước đi đều nặng nề đến lạ. Càng đi tim Soobin đập càng nhanh, và đến khi bả vai người kia hiện rõ ra trước mắt thì dường như tim hắn đã ngừng đập.

"Cái này....được cấy vào sao?"

Phần gồ lên bên dưới gáy, nơi mà ngày thường bị quần áo phủ kín giờ đây lại hiện ra. Hình dạng nó hoàn toàn giống với thứ hắn nghĩ. Nhỏ, hình vuông.

"Đó là Cherish." , em nói.

Soobin gần nhưng đứng không vững, tay hắn run run muốn sờ vào vật ấy nhưng vạt áo nhanh chóng được em kéo lên. Hắn nhẹ giọng:

"Là Wilson Harvey đã làm vậy sao....?"

"Đúng, là ba tôi đã làm vậy."

Bắt đầu từ 17 năm trước, khi ấy Huening Kai mới 7 tuổi và vẫn là cậu nhóc con người bình thường trên một hành tinh xanh.

Em chậm rãi: "Từ ngày bé tôi đã biết ba mình khác người, luôn khiến thế giới phản bàn tán sau lưng. Nhưng dù thế nào ông vẫn không từ bỏ hy vọng về một tương lai mà AI là cánh tay đắc lực của con người."

Sinh nhật năm 7 tuổi, em đã ngây thơ nói với ba rằng có em trai thật sướng, ước gì mình cũng có thể có em trai giống mọi người.

Và em muốn em trai phải thật giống mình, thật hiểu mình, luôn luôn nghe lời mình....

Những lời nói ngây thơ ấy được ông ấp ủ như là lời ước đầu đời của con trai mà âm thầm thực hiện. Nhiều năm sau đó, con chip mang tên Cherish được ra đời và cấy vào người em khi em lên 10 tuổi.

Wilson Harvey dựa vào trí tuệ nhân tạo mà tạo dựng khuôn mặt con mình năm 20 tuổi rồi đốc công tạo ra một người máy giống hệt em, một người máy hoàn hảo nhất thế gian – HK1408.

Soobin mơ hồ thấy mắt em rưng rưng khi nhớ về chuyện cũ. Kai nói:

"Nguyên lý hoạt động của Cherish chính là dùng người để điều khiển máy nhưng ở một phiên bản nâng cấp hơn."

"Phiên bản....nâng cấp hơn?"

"Ừ....Con chip được cấy vào người tôi hiện tại được xem như mối liên kết duy nhất giữa tôi và HK 1408. Tôi nghĩ gì, muốn làm gì, cảm giác thế nào, biểu cảm muốn làm sao thì HK 1408 đều sẽ như vậy, không cần bảng điều khiển, không cần lời nói cũng không cần bất cứ ám hiệu gì, tất cả đều được điều khiển bằng tâm trí. Nói cho dễ hiểu hơn có nghĩa là tôi dựa vào Cherish để điều khiển HK 1408 bằng tâm trí."

Câu nói sẽ khiến robot sống dậy khi ấy mang nghĩa là sẽ khiến robot có những cảm xúc, những lời nói và biểu cảm của con người. Lời nói bị bẻ cong khiến ý nghĩa cũng thay đổi.

Đúng vậy, vì HK 1408 vốn là người máy, có được những cảm xúc, những lời nói, những ánh mắt như vậy....đều là do em điều khiển cả.

Khi có Cherish, tâm trí của người và máy sẽ có một mối liên kết nhất định, tuy nhiên không hoàn toàn. Bởi vì chỉ là bản thử nghiệm đầu tiên nên Harvey không thể tránh khỏi các bug. Bug lớn nhất chính là việc ông không loại bỏ hoàn toàn được nỗi sợ 16117 của người máy, và người máy vẫn sẽ có khả năng phát triển thêm những thuật toán khác từ đó hình thành một hệ suy nghĩ riêng đi đôi với sự điều khiển của con người. Nói cách khác chính là tâm trí của HK 1408 được chia làm hai, 95% là do em điều khiển, và 5% còn lại là do HK 1408 tự hình thành.

Con chip sau khi được cấy vào người em một năm thì trận diệt vong ấy xảy ra, thứ còn tồn tại trong tâm trí mọi người có lẽ chỉ còn câu 'Tôi sẽ khiến robot sống dậy' của Wilson Harvey mà thôi.

Vì thế nên em mới quyết định ở lại trái đất, có lẽ là cảm giác tội lỗi của một đứa con nít mười tuổi đã ép bản thân phải trả giá cho hậu quả của những người lớn tồi tệ. Vốn tưởng mình sẽ chết nhưng mà cậu nhóc 11 tuổi ấy cứ như vậy mà sống thêm được 11 năm nữa nhờ đồ ăn còn sót lại và những con người khác mà em may mắn gặp được.

Trong từng ấy năm em gặp được Anzil, một cô bé nhỏ người bị tụt lại khi cố chạy theo tàu cứu hộ. Cô cùng em đồng hành khá lâu, đủ thân thiết để xem nhau như gia đình. Cho đến khi Kai cảm thấy mình kiệt sức, có lẽ là sắp chết. Vậy nên em đã tự chừa cho bản thân một đường lui.

Em đã kích hoạt HK 1408 để bên cạnh Anzil và tự nhốt mình trong con nhộng.

Vì là phiên bản đầu tiên nên liên kết giữa em và HK 1408 không ổn định gây ảnh hưởng đến ký ức. Đó là lý do vì sao HK1408 rất vất vả mới có thể nhớ ra vị trí của con nhộng.

Huening Kai trong con nhộng dù hôn mê nhưng vẫn dùng tiềm thức để điều khiển HK 1408, gặp được Soobin và ôm hi vọng rằng hắn có thể giúp mình thoát khỏi cơn ngủ mê man này, đem mình đến một thế giới mới.

Hắn đã từng là hy vọng sống lớn nhất của em.

Anzil thì lại không chấp nhận 'người máy thay thế' kia nên đã quyết định đi một mình, từ đó luôn tìm kiếm tung tích của Huening Kai và nghĩ rằng chính HK 1408 là người đã khiến em mình biến mất. Do đó mà Anzil rất ghét HK 1408.

Từng sự việc dần hiện lại trong đầu.

"Đồ phin phc! Chính mày đã khiến anh y như thế! Tao phi giết mày, phi để mày biến mt khi thế gii thì anh y mi quay li!!"

Anh ấy mà Anzil từng nói chính là Huening Kai....

Cả việc HK1408 bị lỗi khi khởi động lại nữa, cả lúc em khóc, em cười, em đau lòng....Đều là cảm xúc của em cả, không phải HK 1408 bị lỗi, là do người điều khiển là em thật sự không muốn tỉnh dậy.

Chẳng qua là em muốn thông qua HK1408 để thể hiện cho hắn mà thôi....

Soobin bất giác lùi lại một bước, hắn cảm thấy sợ hãi khi đối diện với sự thật. Kai chất vấn:

"Còn nhớ lúc cậu nói sẽ chuộc lại lỗi lầm với tôi bằng cách giúp tôi tìm Cherish không?"

Em thở dài: "Giờ nó đã ở ngay đây rồi...."

Soobin sửng sốt khi nhìn thấy giọt nước mắt đầu tiên của em rơi xuống. Lòng em nặng trĩu, nói:

"Tôi đã rất nhiều lần muốn nói với cậu....Rằng kí ức đó là của tôi, cảm xúc đó là của tôi, lời nói của tôi, hành động của tôi....Nhưng cậu không tin."

"Người thật sự đau lòng khi đó là tôi, người buồn là tôi, người ngu ngốc tin cậu khi đó cũng là tôi! Tất cả những thứ mà cậu nghĩ là thuộc về HK1408 chính là do tôi ban cho!"

Em gần như hét lên: "Nhưng cậu lại không tin!"

Cảm xúc của em, nước mắt của em....

Mọi thứ mà HK1408 thể hiện ra khi ấy đều là của em. Từng khoảnh khắc một cứ tạc vào đầu em từng chút từng chút một. Bởi vì những kí ức ấy là do em tạo ra, là của em....Nhưng người ấy lại không tin.

Bất lực, và thất vọng.

Kai nói trong nước mắt:

"Tôi....Mẹ nó, tôi đã dùng cái thứ chết tiệt ở trên lưng này để thể hiện ra mọi thứ mà mình có...."

"Kai...."

"Nhưng cuối cùng lại bị cậu phủi sạch...."

"Tôi chưa từng phủ nhận những việc em đã làm.", hắn cau mày.

"Choi Soobin này, nếu những kí ức đó quan trọng với cậu như thế....Vậy tôi trả cho cậu nhé?"

Nói rồi hắn chỉ thấy người kia thẫn thờ bước đi, cứ như thế mà lướt ngang qua mình. Soobin muốn đuổi theo, muốn níu kéo, nhưng cảm giác nặng trĩu ở hai chân vẫn còn đó. Một bước cũng không nhấc nổi là thế này sao? Một lời cũng chẳng thốt ra được, thì ra là thế này.

Soobin không biết, không biết rằng em là người điều khiển HK1408, càng không thể biết được Huening Kai vậy mà lại là con trai ruột của Alison Harvey. Nhưng tự bản thân hắn hiểu, không biết không có nghĩa là vô tội.

Lại một lần nữa, Soobin chứng kiến em rời đi nhưng chẳng thể làm gì.

Bất lực vì việc bản thân mình làm ra, càng không biết làm sao để sửa chữa. Lạc lối trong thứ gọi là sự thật, cái sự thật nghe có vẻ dối trá này....

Kai biết mình là người có thân phận đặc biệt, tự em ý thức được điều đó và nguyện ý vùi mình ở trái đất. Có lẽ em là người được chọn, vậy nên mới có thể sống sót từng ấy năm ở hành tinh xanh. Thời khắc bước vào con nhộng em đã nghĩ có lẽ mình sẽ mãi mãi ở nơi này, mãi mãi dính lấy con nhộng ấy, cho đến khi thật sự chết mòn trong đơn độc.

Nhưng vì hắn, vì hắn xuất hiện. Hắn đem đến cho em thứ gọi là hy vọng, rằng có lẽ bản thân cũng có thể hạnh phúc. Một chút thôi, dù chỉ một chút tiềm thức ít ỏi thì em vẫn cố dùng HK1408 để bên cạnh hắn, để ôm hi vọng rằng mình và người kia cũng có thể hạnh phúc.

'Đến tìm tôi đi, nhanh tht nhanh....Tôi đang đợi cu....Mãi mãi ch đợi cu đến tìm tôi.'

Cái suy nghĩ ấy lúc nào cũng được em nhắc đi nhắc lại trong đầu, mặc kệ rằng năng lượng trong con nhộng có giới hạn và nếu em cứ đốt calo vào việc tập trung điều khiển HK 1408 thì sẽ kết thúc cuộc đời rất sớm. Dù biết là thế, nhưng em vẫn không dừng hy vọng.

Bây giờ đã thoát khỏi con nhộng rồi, đã đến được nơi mà trước đây em chỉ dám mơ đến rồi...Nhưng cảm giác đơn độc vẫn chưa biến mất.

Wilson Harvey năm ấy cũng chẳng ngờ câu nói kia của mình lại có thể bị hiểu lầm như vậy. Có lẽ từ ấy trở về sau, chỉ có con trai ông là hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói kia. Chính là ban cho người máy những cảm xúc chân thật nhất...

Chỉ là một món quà, chỉ là một con chip và một người máy mà ông muốn dành tặng con trai. Nhưng đến cuối cùng lại bị đám chính quyền dơ bẩn để mắt đến, từ đó mới nảy sinh cuộc chiến trong phòng thí nghiệm. Wilson Harvey bị 'nó' giam cầm, bắt ông vùi đầu vào nghiên cứu và chế tạo ra một Myron thứ hai.

Wilson không đồng ý, ông vốn đã định tự sát nhưng 'nó' vẫn dai dẳng bám theo. Một cuộc chiến nổ ra tại viện nghiên cứu lớn nhất hành tinh, bình chứa khổng lồ ấy phát nổ và mở ra con đường diệt vong cho trái đất.

Em ở đây để tìm 'nó'. Để chứng minh cho những con người ngu muội dưới mái vòm này rằng lỗi không chỉ ở Harvey năm đó. Là tại 'nó'.

Trong thời gian bỏ trốn Kai đã nhìn thấy 'nó', vẫn còn sống rất tốt. Gương mặt ấy uy nghiêm được chiếu lên quảng trường với câu khẩu lệnh quen thuộc của một tên cầm quyền hạ đẳng. Đứng bên bờ sông, em lẩm nhẩm tên của kẻ thù với đôi mắt đăm chiêu dán vào bảng hiệu lớn đó.

"Victor....Victor...Đúng vậy, là Victor."

Tay em siết thành đấm: "Để tôi thay ông xây dựng lên một thiên đường thật thụ."

Cherish có nghĩa là yêu thương. Wilson Harvey dành mọi yêu thương mình có để tạo nên HK1408 và con chip kia, dành mọi yêu thương cho con trai mình. Nhưng có những kẻ mang lớp da người nhưng bản chất lại là loài linh cẩu đói khát luôn chực chờ để cắn xé miếng mồi ngon ấy, mặc cho việc đó sẽ đẩy cả nhân loại xuống vực sâu, sự tận diệt.

Và em tự hứa sẽ đập nát nơi này để xây dựng lên một nơi đáng sống hơn.

Gió lạnh thổi lướt qua mang theo mùi mưa mà đã lâu lắm rồi em mới cảm nhận được, một vài hạt mưa bắt đầu rơi. Giọt mưa đầu tiên đọng dưới mi mắt em, chỉ một giọt mưa nhưng lạnh đến thấu xương tủy. Cái lạnh ấy không khiến em yếu lòng, nó chỉ khiến con quỷ thù hận trong lòng em hồi sinh mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co