Truyen3h.Co

(ss3) 1xshed/adminvirus/ Nứt Vỡ

Bình Yên Giả

quyh_13042011

Những ngày sau đó... trôi qua nhẹ hơn.

Không còn khóa cửa.
Không còn ánh nhìn căng thẳng.

1x không can thiệp nữa.
Verdis cũng trở lại bình thường - cười, nói, chạy nhảy.

Shed bắt đầu tin:

Mình đã làm đúng.
Mọi thứ đang tốt lên.

Một buổi chiều, ông ngồi ngoài hiên, nhìn hai đứa nhỏ chơi.

Verdis đuổi theo Chacy, tiếng cười vang lên trong nắng.

1x đứng bên cạnh.

Không chen vào.
Không kiểm soát.

Chỉ lặng im.

-"Cậu ổn chứ?" Shed hỏi.

-"Ổn," 1x đáp.

Quá ổn.

Đó là điều khiến Shed lẽ ra phải nghi ngờ.

Shed bắt đầu nhận ra... những thứ rất nhỏ.

Verdis không còn hỏi ý kiến 1x nữa.

Nhưng-

Nó luôn làm đúng điều 1x sẽ chọn.

Không cần hỏi.
Không cần nhìn.

Như thể... đã học xong.

Một lần, Chacy đòi ăn bánh trước bữa.

Verdis cúi xuống, giọng nhẹ:

-"Ăn sau nhé, giờ ăn sẽ đau bụng đó."

Cách nói.
Ngữ điệu.
Sự chắc chắn.

Shed khựng lại.

Đó là cách 1x từng nói.

--------------

1x đứng trong bếp.

Nhìn qua khung cửa.

Verdis đang nói chuyện với Chacy.
Bình tĩnh. Kiểm soát. Dịu dàng.

Hoàn hảo.

1x không cười.

Chỉ thở ra rất khẽ.

Verdis học nhanh hơn hắn nghĩ.

Hắn không dạy.

Không cần dạy.

Verdis tự học bằng cách quan sát để sống sót.

1x quay đi.

Không can thiệp.

Không sửa.

Và đó... là lựa chọn của hắn.

---------------------

Tối hôm đó.

Shed đi ngang phòng Verdis.

Cửa hé.

Ánh đèn vàng dịu.

Verdis đang ngồi bên giường Chacy.

-"Ngủ đi," thằng bé nói nhỏ.

-"Đừng làm cha lo."

Chacy lí nhí:

-"Nhưng em muốn chơi..."

Verdis im lặng một giây.

Rồi mỉm cười.

-"Chơi mai nhé."
-"Nếu em ngoan, mọi người sẽ ở lại."

Câu đó-

đâm thẳng vào tim Shed

Shed đẩy cửa vào.

-"Verdis."

Thằng bé giật mình.

-"Cha?"

-"Con vừa nói gì?"

Verdis ngập ngừng.

-"...Không có gì ạ."

-"Nhìn cha."

Nó nhìn.

Đôi mắt trong.
Ngoan.
Không một dấu vết chống đối.

-"Con nghĩ... nếu không ngoan, ai sẽ đi?" Shed hỏi.

Verdis im lặng.

Rất lâu.

Rồi nói nhỏ:

-"...ai cần phải đi thì sẽ đi thôi ạ."

Shed lùi lại một bước.

-"Con học cái đó ở đâu?"

Verdis không trả lời.

Chỉ hỏi ngược lại:

-"Cha... không phải vậy sao?"

Không run.
Không khóc.

Một niềm tin đã được hình thành hoàn chỉnh.

Shed quay sang 1x.

Hắn đứng ở cửa từ lúc nào.

Im lặng.

Không xen vào.

Không phủ nhận.

-"Cậu biết," Shed thì thầm.

1x không đáp.

-"Cậu biết nó đang trở thành cái gì."

Một nhịp.

-"...Con biết," 1x nói.

-"Và cậu không làm gì?"

Câu trả lời đến rất khẽ.

-"Con đã từng là nó."

-"Vậy cậu để nó đi theo con đường đó?" Shed run giọng.

1x nhìn thẳng.

Lần này - không né.

-"Con không dạy nó."

-"Cha cũng không dạy nó."

Một nhịp.

-"Nhưng căn nhà này đã dạy."

Không khí đông cứng.

--------------

Đêm đó, Shed ngồi một mình.

Lần đầu tiên, anh hiểu rõ:

Không phải 1x là vấn đề
Không phải Verdis thay đổi

Mà là...

cả môi trường này đã khắc sâu một niềm tin sai vào tụi nhỏ

Ngoài kia, Verdis đang ngủ.

Gương mặt bình yên.

Ngoan ngoãn.

Hoàn hảo.

Giống hệt 1x của nhiều năm trước.

Và điều đau nhất:

Shed đã cứu được 1 người.
Nhưng không kịp ngăn

người thứ hai bắt đầu trở thành phiên bản tiếp theo.

--------------

Bắt đầu - Góc nhìn Shed

Mọi thứ... quá yên.

Không phải yên bình.

Mà là trơn tru một cách hoàn hảo.

Verdis không cãi.
Không quên.
Không làm sai.

Thằng bé dậy đúng giờ.
Ăn đúng bữa.
Chơi vừa đủ.
Học đúng lúc.

Không cần nhắc.

Không cần sửa.

Không cần nuôi dạy nữa.

Shed nhìn con... mà thấy lạnh.

---------------

Một buổi sáng.

Chacy làm đổ nước.

Theo phản xạ, Shed định nói:

-"Không sao-"

Nhưng Verdis đã lên tiếng trước.

-"Em lau đi nhé."

Giọng nhẹ.
Không trách.

Chacy lí nhí:

-"Em không muốn..."

Verdis mỉm cười.

-"Vậy anh sẽ buồn đó."

Một câu.

Chacy lập tức cúi xuống lau.

Shed đứng chết lặng.
Không ép.
Không la.

Nhưng điều khiển được hành vi.

1x là người thấy rõ nhất.

Không phải vì hắn thông minh hơn.

Mà vì-

hắn đã từng như vậy.

Verdis không nhìn hắn nữa.

Không cần nhìn.

Nhưng mọi hành động của nó...
đều đi trước một bước.

Một lần, 1x cố tình nói:

-"Để em tự quyết đi."

Verdis gật đầu.

-"Dạ."

Rồi... vẫn làm đúng thứ 1x sẽ chọn.

Không lệch một chút.

Nó không còn học nữa.

Nó đã nội tại hóa hệ thống.

--------------

Tối đó.

1x gọi Verdis ra ngoài hiên.

-"Con có biết mình đang làm gì không?"

Verdis nhìn ba.

Im lặng.

Rồi hỏi:

-"Ba nghĩ con đang làm gì?"

Câu hỏi ngược.

1x khựng lại.

-"con chỉ đang giữ mọi thứ ổn thôi mà," Verdis nói.

-"Giống ba từng làm."

-"Không," 1x đáp ngay.

-"Ba đã làm sai."

Một nhịp.

Verdis nghiêng đầu.

-"Nhưng nó hiệu quả mà."

1x gai sống lưng.

-"con không sợ à?" 1x hỏi.

-"Sợ gì ạ?"

-"Sợ... trở thành ba."

Verdis suy nghĩ.

Rồi lắc đầu.

-"Không."

Một nhịp.

-"Vì con sẽ làm tốt hơn."

Câu đó khiến 1x lạnh từ sống lưng xuống.

--------------

Đỉnh điểm đến vào một buổi tối.

Shed cố ý làm ngược.

Ông nói:

-"Hôm nay chúng ta ăn ngoài nhé."

Chacy vui lên.

Verdis nhìn anh.

Không phản đối.

Không đồng ý.

Chỉ hỏi:

-"Cha chắc không?"

-"Ừ," Shed nói.

Một nhịp.

Verdis quay sang Chacy:

-"Em thay áo đi nhé."

Rồi quay lại Shed.

-"Cha nhớ mang thuốc cho em, ngoài trời lạnh."

Không ngăn.

Không cấm.
Nhưng biến quyết định của Shed thành một chuỗi nghĩa vụ.

Shed đứng đó.

Và hiểu.

Anh vẫn là người quyết định.
Nhưng anh không còn tự do nữa.

-----------------

Đêm đó.

Shed ngồi với 1x.

-"Chúng ta phải làm gì đó," anh nói.

1x im lặng rất lâu.

Rồi đáp:

-"...Không còn là 'chúng ta dạy nó' nữa rồi."

Shed nhìn hắn.

-"Ý cậu là gì?"

1x ngẩng lên.

Ánh mắt mệt mỏi.

-"Bây giờ là-
nó đang học cách giữ chúng ta."

--------------

Trong phòng.

Verdis ngồi bên cửa sổ.

Nhìn ra sân.

Chacy ngủ bên cạnh.

Thằng bé lấy cuốn sổ nhỏ.

Viết một dòng:

-"Nếu mình ổn → mọi người sẽ ổn."

Nó dừng lại.

Suy nghĩ.

Rồi gạch đi.

Viết lại:

-"Mình phải giữ mọi người ổn."

Không ai dạy nó câu đó.

Không ai bắt nó viết.

Nhưng nó đã hiểu.

---------------

Ngôi nhà bên bờ nắng... vẫn sáng đèn.

Gia đình vẫn đủ.

Không ai bỏ đi.

Không ai làm sai.

Nhưng lần này,

người giữ mọi thứ không còn là đứa trẻ bị bỏ rơi nữa.

Mà là...

đứa trẻ chưa từng được phép làm một đứa trẻ.
----------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co