Truyen3h.Co

starlight | jungkook

46.

bbmilktae

jungkook's pov

-

Tôi gặp em một cách tình cờ. Ấy là vào một buổi sáng khi tôi thức trắng đêm đến bốn giờ sáng, tôi chả ngủ được nữa, bèn lò dò ra bên bờ sông Hàn. Đi một mình thôi nhưng tôi vẫn bịt kín lắm, sợ có ai phát hiện.

Đang đi dạo thì tôi gặp một đôi nam nữ cãi nhau. Tôi thầm nghĩ đúng là yêu nhau, bốn giờ sáng lôi nhau ra bờ sông cãi nhau ỏm tỏi. Tính tôi không phải hay tò mò chuyện của người khác nên tôi đi về hướng ngược lại với đôi kia. Thế nào mà tự dưng người con gái la toáng lên làm tôi phải quay lại xem chuyện gì xảy ra. Thì ra em bị cưỡng hôn... (mà mãi sau này em mới kể tôi nghe). Lời qua tiếng lại một lúc, người con trai bỏ đi, để lại em ngồi khóc.

"Tội nghiệp thật" là thứ duy nhất tôi nghĩ trong đầu. Mắt em đầy nước, nước mắt nước mũi chảy tèm lem và em cứ khóc nấc lên làm tôi muốn chạy đến hỏi xem em có ổn không, dù tôi lúc đó chỉ là người qua đường. Trái tim tôi bảo phải ra an ủi em, nhưng lý trí tôi nói tôi là người nổi tiếng, là nghệ sĩ toàn cầu nên không thể muốn gì làm nấy được. Làm nghề này cũng có nhiều bất lợi lắm.

Nhưng thay vì nghe lý trí, tôi chọn con tim. Tôi chạy ra cửa hàng tiện lợi gần nhất, mua một túi khăm giấy rồi lại trở về thật nhanh thì sợ em đi mất. May quá em vẫn ngồi đấy, đôi vai gầy khẽ run. Tôi tiến lại gần, đặt túi khăn giấy lên ghế rồi vỗ vai em.

"Tôi không biết cậu có chuyện gì nhưng đừng khóc nữa, mọi chuyện sẽ qua thôi. Lau nước mắt đi nhé. Đừng để mắt sưng, trông không xinh lắm đâu."

Em ngỡ ngàng nhìn tôi rồi lại nhìn túi khăn giấy. Trong đầu em lúc đó chắc hẳn phải có hàng chục câu hỏi không có lời giải đáp. Em đã ngừng khóc, nhưng đôi mắt vẫn đẫm lệ và chiếc mũi đỏ vì khóc quá nhiều. Trông em rất đáng thương còn tôi thì lại dễ rung động trước những cảnh thế này. Em không xinh tiêu chuẩn như các idol nữ, các người mẫu khác giới hay như cô ca sĩ mà tôi vừa chia tay nửa năm trước vì hết yêu. Nhìn em lại rất vừa mắt. Vừa mắt Jeon Jungkook tôi.

"Tôi cảm ơn..."

Em ấp úng nói rồi lấy khăn giấy lau nước mắt và xì mũi. Trông em như chú cún con đáng yêu vậy. Em thở dài thườn thượt. Tôi không dám ngồi xuống cạnh em vì sợ khi em nhận ra tôi là ai, em sẽ hoảng hốt chạy đi vì xấu hổ nên tôi chỉ dám đứng sau em.

Mặt trời bắt đầu mọc. Phía xa xa đã thấp thoáng bóng người đi tập thể dục.

"Tôi nghĩ cậu nên về nhà thôi. Trời sáng rồi."

Tôi nói với em và em chỉ gật đầu. Giữa chúng tôi có một khoảng lặng dài trước khi em cất tiếng nói. Giọng em nhẹ nhàng dễ nghe.

"Cảm ơn cậu nhiều. Cậu cũng nên về đi thôi."

Rồi em bước đi. Tôi rất muốn đưa em về đến nhà an toàn, muốn em sẽ không khóc nữa nhưng chúng tôi lúc ấy chỉ là những người xa lạ. Tôi sợ em ngại tôi nếu em biết được tôi là ai. Đợi bóng em khuất sau hàng cây, tôi mới quay gót trở về kí túc xá. Lúc này đã là năm giờ kém.

Tôi kể cho anh Namjoon nghe về việc tôi gặp em thế nào. Anh vỗ vai tôi: "Họ sẽ phải tìm cách vượt qua thôi. Cuộc sống vốn khó khăn mà". Sau đấy tôi cũng không nghĩ gì nhiều nữa mà chỉ băn khoăn không biết những người như em sẽ chọn cách nào để vượt qua nỗi buồn.

Và tưởng chừng tôi sẽ không gặp lại em nhưng có vẻ thế giới bé hơn thế nhiều. Em là người quen của chị staff make up cho tôi. Em thậm chí còn là cộng tác viên của tạp chí mà chiều hôm ấy chúng tôi sẽ có buổi chụp hình cho bên đó. Nhìn dáng vẻ em chạy buổi chiều hôm ấy, chẳng ai có thể nghĩ được rạng sáng cùng ngày em đã khóc một trận rất to cả.

Em có ra chỗ tôi một hai lần, nhưng có vẻ em không nhận ra tôi. Tôi cũng không nói gì cả. Tôi để ý mắt em vẫn sưng, nhưng không quá lộ. Cho đến khi em ra nói thầm với tôi rằng tôi nên đi chuẩn bị vì sắp đến lượt chụp của tôi, thì tôi mới thầm thì với em.

"Cậu chuyên nghiệp thật đấy. Sáng nay còn ngồi khóc ở bên bờ sông Hàn, giờ chẳng còn dáng vẻ gì u uất luôn."

Em tròn mắt nhìn tôi. Dù em đeo khẩu trang, tôi vẫn tượng tượng được em lúc đấy trông thế nào. Em cứ đứng nhìn tôi như kiểu tôi là sinh vật lạ nào ấy. Để em đỡ ngại, tôi nói thêm rồi ra chỗ chụp hình. Đến lúc tôi đi rồi em vẫn tròn mắt nhìn tôi.

"Nhớ giữ túi khăn giấy để khi nào khóc thì lấy ra dùng nhé. Nhưng mong cậu đừng buồn nữa, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi."

Kể ra tôi cũng buồn cười thật. Chẳng phải chuyện của tôi, tôi cũng chẳng quen biết gì em mà lại đi bắt chuyện với em trước, mong em không khóc nữa. Tôi tập trung tạo dáng chụp hình nhưng vẫn luôn để ý em chỉnh ánh sáng sau hậu cần. Phần chụp của tôi kết thúc, tôi lại quay ra ghế ngồi. Lúc này em mới chủ động tìm đến tôi bắt chuyện. Chỗ tôi cũng ngồi khuất mọi người nên không ai để ý chúng tôi cả.

"Jungkook-nim này... Có phải cậu là người sáng nay đưa tôi khăn giấy đấy không?"

"Tôi nói với cậu ban nãy rồi mà." - tôi cười với em. "Giữ lấy mà dùng nhé."

"Cảm ơn cậu nhiều nhé..."

Em ấp úng nói với tôi. Tôi biết chắc em đang hoảng loạn lắm vì người ở bờ sông sáng nay lại là người nổi tiếng toàn cầu, lại là người chiều nay ở buổi chụp hình em đang phụ trách.

"Để tôi đi mua cà phê, gọi là quà cảm ơn."

Em toan chạy đi thì tôi xua tay.

"Không cần đâu. Nếu mua bây giờ thì cậu phải mua cho tất cả mọi người đấy. Mua cho mình tôi thì kì lắm."

"Ừ ha... Nhưng-..."

"Chi bằng chúng ta trao đổi số đi. Khi nào rảnh cậu có thể mời tôi cà phê. Giờ tôi cũng sắp phải đi rồi mà."

Lúc nói xong tôi cũng không biết mình vừa làm gì nữa. Mặc dù trao đổi số với staff là chuyện rất bình thường. Tôi có số của các hyung và các noona stylist, make up đấy chứ. Nhưng tôi vẫn cảm thấy kì cục thế nào ấy mà không cắt nghĩa được sự kì lạ ấy.

Em gật đầu nói 'được' và lấy máy điện thoại ra bấm theo số tôi đọc. Em gọi nháy vào máy tôi. Thế là tôi có số em. Lúc em bấm số, tôi còn nghe thấy em lẩm bẩm: "Bảo là Jungkook nhờ mua là xong chứ có gì đâu nhỉ..". Đúng là hồi đó hay bây giờ em vẫn mãi là em bé vì em suy nghĩ đơn giản lắm. Em có biết là mua xong sẽ bị các anh trêu cho tới bến thì thôi không? Tôi chỉ cười rồi lưu tên em vào danh bạ, chào em và em rời đi làm việc tiếp.

Sau buổi chụp hình đó chúng tôi không gặp nhau thêm lần nào nữa, cũng không nhắn tin hay gì hết. Tôi không chắc mình đã chờ em nhắn, hoặc chờ tin tức gì đó từ em. Nhưng có gì đó trong tôi tò mò về em sau ngày hôm đấy. Tôi bảo tôi không hiếu kỳ nhưng kỳ lạ làm sao, tôi muốn thêm về cuộc sống của em sau hôm ở sông Hàn ấy.

Bỗng nhiên một ngày đẹp trời, em nhắn tin cho tôi.

"Jungkook-nim, không biết cậu còn nhớ tôi là ai không nhưng nếu cậu rảnh trong hôm nay hoặc ngày mai, tôi muốn mời cậu một cốc cà phê. Tôi đã dùng hết gói giấy và ổn hơn nhiều rồi."

Em nói em ổn hơn nhiều là tôi yên tâm rồi. Cũng đã hơn một tháng từ khi vụ việc đó xảy ra. Vết thương nào rồi cũng sẽ được chữa lành bằng cách này hay cách khác. Thật tốt khi thấy em ổn định trở lại. Thật tốt khi em mở lời với tôi trước.

-
dài quá rồi cắt thôi 🤣 nếu mọi người muốn tối nay tớ ra thêm hihi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co