bath
Minjeong dẫn tôi đi một mạch về đến phòng ngủ, may mắn là vẫn chưa bị ai phát hiện. Tôi thở phào một tiếng rồi tiện tay khoá trái cửa lại. Thấy con trai vẫn còn chưa dậy, tôi nhanh chóng bước về phía giường, ngồi xuống, nhẹ giọng gọi: "Thức dậy đi học thôi Cún con!"
Nghe tôi gọi, con trai có chút giật mình, vội vàng mở mắt ra. Lúc này Minjeong đã đứng ngay bên cạnh tôi, thấy em ấy, thằng bé liền ngồi bật dậy, mừng rỡ hỏi:
"Chong đến rồi ạ?"
Minjeong bình thản đáp: "Cả đêm hôm qua Chong đều ở đây với mẹ con mà."
"Mọi người đã làm lành rồi ạ?" Đôi mắt của Minji sáng rực, vừa hỏi vừa cười rất sảng khoái.
Tôi mỉm cười gật đầu: "Ừm."
"Yeah..vậy từ nay mẹ sẽ không khóc nữa rồi.."
"Được rồi. Mau vào trong vệ sinh cá nhân đi con."
"Vâng ạ."
Sau khi con trai đã đi vào toilet, Minjeong mới bước lại ngồi xuống bên giường, nhìn tôi rồi nhẹ nhàng nở nụ cười.
Tôi cảm thấy nụ cười này dường như có chút vấn đề: "Em cười cái gì?"
Minjeong khẽ nhếch mày: "Em chỉ là đang hồi tưởng lại dáng vẻ của chị đêm qua thôi."
"Ừm. Vậy cứ ngồi đó tiếp tục hồi tưởng đi. Chị vào trong với con!" Dứt lời tôi từ tốn đứng dậy, vỗ vỗ lên vai người kia mấy cái rồi xoay người đi về phía toilet. Lúc tôi vào trong thì con trai đang đứng trước gương đánh răng, tôi vốn định bước lại làm chung với thằng bé thì cửa phòng đột nhiên mở ra, biết rõ đó là Minjeong, tôi cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ mở tủ lấy ra một cái bàn chải đánh răng mới đưa cho em ấy.
"Cầm lấy đi!"
Minjeong mỉm cười nhận lấy: "Cảm ơn chị!"
Tôi trao cho em ấy một ánh mắt âu yếm: "Em mau qua đó với con đi, chị đi tắm trước đã!"
"Em biết rồi!"
...
Thế là tôi để hai mẹ con họ đánh răng ở bên ngoài, còn mình thì vào trong tắm rửa một chút.
"Minji thay đồng phục xong thì xuống nhà ăn sáng trước đi, ba mẹ sẽ xuống ăn sau!"
"Con biết rồi ạ!"
Trong lúc tôi chuẩn bị bước ra khỏi bồn tắm thì vô tình nghe được cuộc đối thoại này. Ban đầu, tôi cảm thấy câu chuyện này rất bình thường cho đến khi cửa phòng tắm mở ra, Minjeong bước vào, chỉ trong chớp mắt đã cởi sạch quần áo trên người ra.
Tôi lập tức nhíu mày hỏi: "Nè, em không phải lại muốn."
"Ừm. Vẫn còn sớm mà, chúng ta làm một chút đi!" Nói rồi, Minjeong thản nhiên bước vào bồn tắm, cười một tiếng gian tà sau đó bắt lấy một chân của tôi đặt lên vai mình, tay còn lại đỡ lấy gậy thịt đã ngóc đầu dậy đặt trước hoa huyệt có chút sưng đỏ của tôi: "Em cắm vào nhé!"
"Ưm...em...chậm thôi...ưmm...ahhh.."
Minjeong liền cắn nhẹ lên ngực tôi: "Em thế này đã chậm lắm rồi."
"Ahh..ahh...ahhh.." Lúc này, chúng tôi đã đổi sang một tư thế khác, em ấy ngồi trên thành bồn tắm, còn tôi thì ngồi hướng lưng về phía em ấy, theo tiết tấu của cơ thể, miệng huyệt liên tiếp phun ra nuốt vào gậy thịt lớn của người kia.
Ở phía sau, Minjeong không ngừng dùng tay chơi đùa cùng bầu ngực cao vút của tôi: "Nhanh lên một chút!"
Tôi cắn chặt môi dưới: "Ahh...chị không được.."
Minjeong thở hắt ra một tiếng, sau đó để hai chân của tôi vắt qua khuỷu tay mình rồi dứt khoát đứng dậy. Ở tư thế này, người kia hoàn toàn nắm thế chủ động. Khi Minjeong mạnh mẽ thúc eo, cây gậy vừa cứng lại vừa nóng kia thần tốc tiến vào, chạm đến nơi sâu nhất của tôi rồi lại khẩn cấp rút ra, cái sau lại nhanh hơn cái trước, sâu hơn cái trước.
"Thế này có sướng hơn không?" Hơi thở nóng rực cùng tiếng thở dốc tràn đầy tư vị tình dục khiến thần trí tôi như quay cuồng, bên dưới càng thêm hưng phấn buộc chặt lấy vật thô dài kia.
"Ahhh...ahhh...sướng...Minjeong...rất sướng ahhhhh..." Tôi bị cắm đến toàn thân đều tê dại, thống khổ ngã đầu lên bờ vai ấy, cảm giác cơ thể mình cứ liên tục bị nảy lên cùng với đó là tiếng 'phành phạch' vô cùng quen tai. Minjeong cười một tiếng thoả mãn, sau đó vùi mặt vào cổ tôi bắt đầu chạy nước rút.
"Jimin..em bắn đây.."
Ngay sau đó là tiếng thét vô cùng sung sướng của tôi
...
Trận mây mưa kết thúc sau 30 phút, Minjeong giúp tôi mặc quần áo vào trước rồi mới tới em ấy.
"Chị đã nói là em đừng hôn lên cổ của chị rồi mà, chẳng may để cho ba hoặc anh hai nhìn thấy thì chị biết làm sao đây?" Soi gương, vô tình phát hiện những vết đỏ chằng chịt trên cổ mình, tôi liền quay sang trách cứ Minjeong. Người kia vốn đang chú tâm chỉnh lại tóc, nghe nói như vậy chỉ cười thấp một tiếng rồi đi đến ôm lấy tôi từ phía sau, thông qua tấm kính lớn trước mặt, nhìn chằm chằm vào cổ tôi: "Em thấy như vậy cũng đẹp mà, tốt nhất là cứ để cho bọn họ biết chúng ta đã làm những gì!"
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Không biết xấu hổ!"
Minjeong bóp nhẹ ngực tôi: "Đúng vậy. Xấu hổ là gì chứ?"
...
"Ông chủ và em hai đã rời khỏi nhà từ sớm ạ!"
Nghe cô người hầu nói như vậy, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hiện giờ trong nhà bếp chỉ có một mình con trai tôi, thằng bé đã đợi ở đó tận nửa giờ đồng hồ!
"Mẹ xin lỗi Cún con vì đã để con chờ lâu!" Tôi vội vàng đi đến bên cạnh con trai, vừa nói vừa xoa đầu thằng bé.
"Không sao đâu ạ!" Con trai nhìn tôi rồi nở nụ cười thật rạng rỡ, nét hồn nhiên ấy càng khiến tôi cảm thấy áy náy nhiều hơn.
"Sau khi tan học mẹ đưa Minji đi nhà sách có chịu không?"
"Được ạ."
Lúc này, Minjeong mới chậm rãi bước đến, cưng chiều bế con trai lên: "Đúng là con ngoan! Bây giờ Chong và mẹ sẽ đưa con đến trường, thích không?"
"Con thích lắm ạ!" Nói rồi, thằng bé còn không quên thơm lên má em ấy một cái.
"Chúng ta đi thôi!" Minjeong chợt quay sang tôi, từ ánh mắt đến nụ cười đều dịu dàng như nước. Tôi lặng lẽ đem khoảnh khắc này khắc sâu vào trong tim, hy vọng những tháng ngày sau này cũng sẽ tốt đẹp như vậy!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co