see
Hoá ra là vì lý do này nên Minjeong mới không thể đến cứu tôi. Chả trách bao lâu nay trong lòng tôi vẫn luôn thắc mắc một điều, rằng tại sao Donghyun lại có thể mang con trai tôi đi một cách dễ dàng như vậy? Ban đầu khi nghe Minjeong nói ra sự thật này, tôi đã thực sự rất sốc, bởi vì thời gian qua tôi vẫn luôn nghĩ sai về em ấy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu năm đó người đến cứu tôi là Minjeong thì cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ lại rơi vào tăm tối, Minjeong sẽ lại không cho tôi ở bên cạnh con trai của mình, em ấy sẽ lại đối xử với tôi như trước mà thôi!
Bàn tay đang siết chặt của tôi rốt cục cũng thả lỏng được, giây kế tiếp tôi chậm rãi nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của người kia, nâng giọng hỏi: "Vậy thì sao?"
Minjeong chỉ khẽ mỉm cười: "Quay về bên em." Nói rồi em ấy nhẹ nhàng lấy nắm bàn tay bị thương của tôi đặt lên đùi mình, vuốt ve nâng niu như một món bảo vật: "Để em được bù đắp cho chị, cho con trai. Lẽ nào chị muốn con trai của chúng ta không có đủ một gia đình sao?"
"Con trai có tôi là đủ rồi, còn bù đắp gì đó thì tôi không cần. Nếu không còn việc gì nữa thì mong em hãy về cho, tôi đây còn rất nhiều việc phải làm!"
Dứt lời tôi lập tức thu tay lại rồi vội vã đứng dậy, nào ngờ Minjeong lại kéo tôi về, ép tôi phải ngồi vào giữa hai đùi mình, cánh tay mạnh mẽ giữ lấy eo tôi, biểu cảm cùng ngữ khí của em ấy lúc đó thực sự rất nghiêm khắc: "Nghe em nói!"
"Không muốn nghe." Tôi quyết cố chấp đến cùng, bàn tay chống đỡ trước khuôn ngực ấy, không hiểu vì sao giờ phút này tôi lại cảm thấy rất ghét Minjeong, người xấu tính!
Tôi bức bối hét lên: "Mau bỏ tôi ra! Minjeong , em có phải lại muốn ăn tát không?"
"Phải. Em rất muốn ăn tát." Nói rồi Minjeong dễ dàng bế người tôi lên, đôi chân thẳng tấp tiến về phía phòng ngủ: "Có gì vợ chồng ta lên giường từ từ nói chuyện."
Thật không khó để nhìn ra được ý đồ đen tối trong lời nói của em ấy, nhưng điều khiến tôi lo sợ nhất không phải việc em ấy có làm thật hay không, mà chính là việc con trai tôi đang ở trong phòng. Tôi thật sự không muốn để bọn họ gặp nhau, cứ cho là tôi ích kỷ đi!
"Minjeong tôi không muốn, bên trong ưm..." Tên này thực sự rất quá đáng, chờ đến lúc tôi sắp nói ra chuyện quan trọng em ấy mới cúi xuống hôn lên môi tôi, toàn bộ lời muốn nói lập tức bị nuốt ngược trở lại.
Tôi gắt gao nhíu mày khi thấy Minjeong đang vươn tay mở cánh cửa. Một lần nữa hét lên nhưng thứ tôi phát ra chỉ là thứ thanh âm đầy bất lực. Minjeong mở cửa bước vào phòng, nụ hôn ướt át kia vẫn chưa chấm dứt thì tôi đã nhìn thấy thân thể nhỏ nhắn của con trai đang nằm ở trên giường, khuôn mặt ngây ngô có chút giật mình, nhưng Minjeong kia dường như vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của con trai tôi trong căn phòng này, nên hôn vẫn cứ hôn. Mãi đến khi em ấy đặt tôi nằm xuống giường thì mới nghe con trai tôi thất kinh hét lên: "Cô làm gì vậy?"
Minjeong lập tức ngẩng đầu nhìn về phía đó, khuôn mặt có chút phờ phạc: "Minji ? Sao con lại..."
"Cô là người xấu!" Trong khi Minjeong còn chưa nói hết câu thì con trai tôi đã lao tới đẩy người Minjeong ra, với sức lực của một đứa bé chỉ mới bốn tuổi thì làm sao có thể lay động được thân thể cao lớn kia, cuối cùng vẫn là Minjeong tự ý thức được nên mới chủ động thoái lui.
Minji thấy vậy liền quay sang nâng người tôi dậy: "Mẹ có bị làm sao không mẹ? Mẹ đừng sợ, đã có Minji ở đây rồi, Minji sẽ bảo vệ cho mẹ!"
Tôi vội ôm chầm lấy con trai, nức nở nói: "Con trai ngoan của mẹ."
"Minji, đây là chuyện riêng của mẹ, con tốt hơn đừng xen vào!" Minjeong đứng đó chỉnh chỉnh lại cà vạt trên cổ mình, lại dùng giọng điệu vô cùng nghiêm khắc của một người cha đang dạy dỗ con trai mình.
Vừa rồi, người làm sai rõ ràng là em ấy, bây giờ còn ở đây lớn tiếng với con tôi? Em ấy nghĩ mình có đủ tư cách sao?
"Ra ngoài, tôi có chuyện riêng muốn nói với con tôi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co