ĐỊNH MỆNH
Tony cảm giác cả người đang bay bổng, sự mệt nhoài tỏa ra từ từng tế bào trên cơ thể, mỏi mệt vô cùng. Rồi gã đáp xuống một nơi thật mềm mại, thật ấm áp đối lập hoàn toàn với sàn nhà cứng nhắc lạnh cóng nơi gã đã từng trượt người nằm đó trong cơn mê sảng.
Như một giấc mộng ở thiên đàng, khi gã thấy Steve vươn tay chạm vào đôi má lạnh toát của mình, tay anh thật ấm, thật vững, gã chỉ muốn tan chảy đi trong cái chạm nhẹ bẫng đó.
- Steve...
Tony tha thiết gọi tên anh, tựa tiếng gọi thiêng liêng nhất, sâu lắng nhất mà gã có thể thốt ra, mong mỏi anh nghe thấy mà mỉm cười đáp lại.
Nhưng ngay lập tức hơi ấm kia liền rời xa gã, bóng hình anh cũng mờ nhạt dần rồi biến mất vào trong màn đêm. Tony hoảng loạng chạy theo cố nắm lấy dáng hình của anh nhưng lại chỉ bắt được hư vô mù mịt.
Gã vùng dậy hét toáng lên, đôi mắt nâu to đục ngầu sợ hãi mở to.
- Steve, đừng đi!!!
Đáp lại gã chỉ là khoảng không trống rỗng to lớn từ phòng ngủ của gã và... Bàn tay gã siết chặt lấy tấm chăn dày sụ mà lia mắt qua bên phải mình. Hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau, nghiến răng nhìn vào người đứng đó gằn giọng.
- Cậu còn dám quay lại đây đấy hả? Còn muốn lừa tôi thêm nữa hay gì??! Nể tình chúng ta là bạn, mau cút ra khỏi nhà của tôi trước khi tôi báo cảnh sát!
Ransom cứng người đứng ngây ra đó, chỉ mới mấy ngày mà nhìn hắn tiều tụy đi rất nhiều. Chiếc áo len dày kia cũng không đủ che giấu nổi thân hình gầy gộc hẳn đi, đôi mắt xanh giờ nhuốm màu u ám không rõ màu sắc, cằm mọc lỉa chỉa râu ria màu đen nhánh đối chọi gay gắt với mái tóc vàng cát ủ rũ kia.
- Tony... Tôi biết tôi đã làm nên điều tồi tệ với cậu... Tôi không hề mong rằng cậu sẽ tha thứ cho tôi sau những gì đã trải qua... Nhưng tôi làm tất cả đều là vì cậu, vì cậu, chỉ vì cậu...Tony...
Tony càng nhìn dáng vẻ của Ransom hiện tại càng thêm điên tiết. Hai thân ảnh Steve và hắn chồng chéo lên nhau, vừa thân thương vừa tởm lợm. Gã chỉ muốn lao tới xé toạc người trước mắt, tách rời ra làm hai mảnh. Tony nhếch mép cay đắng đáp trả,
- Ồ! Vì tôi ư? Vậy ra đúng là mọi tội lỗi đều do tôi gây ra. Đáng nhẽ tôi nên biết điều này từ lâu mới phải ha. Vậy giờ cậu muốn gì ở tôi đây? Muốn báo thù, muốn giết tôi à?
- Tôi chưa bao giờ muốn làm tổn thương cậu cả...
- Cậu đã làm rồi đấy thôi. Cậu đã đem tôi ra mà đùa giỡn, dẫm nát bét trái tim tôi, giằng xéo tâm trí tôi. Như vậy mà không muốn thì nếu cậu muốn cậu sẽ làm gì tôi nữa đây hả Ransom??!
- Không...Không...Tony, sao đến tận bây giờ cậu vẫn không nhìn ra tình cảm của tôi cơ chứ? Cậu nghĩ tôi sung sướng lắm hay sao khi sống với cái thận phận kẻ thay thế kia? Tôi đã từ bỏ hết tất cả những gì tôi có để bên cạnh cậu! Chã phải cậu đã rất hạnh phúc suốt 3 năm qua sao??? Chã nhẽ bấy nhiêu điều tôi làm vì cậu đều không bằng một cái tên kia sao?
Ransom vò đầu bứt tai, gào lên tức tối. Hắn đã đánh đổi quá nhiều, đổi lấy ánh mắt yêu thương của Tony cho dù ánh mắt đó không hề thuộc về gã. Đổi lấy gương mặt say tình mỗi đêm của Tony cho dù cái tên gã rên rỉ trong vô thức không phải là tên hắn. Ransom đều có thể chịu đựng được tất thảy, chỉ cần có được Tony. Nhưng giờ đây đối mắt với ánh mắt căm thù của gã, hắn như muốn phát điên, muốn bùng lên ngọn lửa ghen tị âm ỉ cháy suốt mười mấy năm qua.
Hắn đi tới tủ đầu giường mở ngăn kéo lôi ra một ống kim tiêm nhỏ, giọng nói âm trầm phát ra như vọng lên từ địa ngục,
- Tony, cậu biết không...suốt 3 năm qua hai ta chung chăn gối không biết bao nhiêu lần, vậy mà đến nay cậu lại không hề mang thai lần nào nữa không?
Tony hoảng sợ lùi mình ra sau, đôi mắt dán chặt lên thứ nắm trên tay Ransom.
- Câm miệng! Tôi không cần cậu phải giải thích gì thêm nữa hết, nhanh cút ra khỏi đây và tránh xa tôi ra!!!
Ransom như tự biên tự diễn, cười cười nói tiếp.
- Cậu có còn nhớ tôi là một Alpha không? Tại sao cậu lại không phát hiện được ra đặc tính khác biệt cực kỳ đó của tôi và anh ta? Năm đó tôi được gọi đi nhập ngũ, lên máy bay đến Afghanistan chiến đấu vì nước nhà. Để gia nhập quân đội, toàn bộ Alpha đều được tập trung lại để tiêm một loại thuốc ức chế cực mạnh đủ để áp chế hoàn toàn tin tức tố của họ, biến họ thành một Beta bình thường, 1 liều cho vĩnh viễn. Nó cũng được xem là một loại triệt sản tạm thời để đảm bảo tính kỷ cương và hạn chế hỗn loạn. Đến khi Alpha đó xuất ngũ sẽ được cấp một liều thuốc giải để trở lại cuộc sống bình thường. Anh ta là Beta, đương nhiên không cần phải thực hiện chuyện đó. Cậu đang tự hỏi tại sao tôi lại có nó trên tay hả? Lúc tôi dùng thân phận của anh ta để trở về, đương nhiên tôi không hề được cấp thuốc giải, nhưng cậu còn nhớ vì sao cậu có thể sống một cuộc đời thoải mái thời niên thiếu mà không hề bị ảnh hưởng gì vì là một Omega? Hay việc tôi đến đơn vị của Steve với chức vụ là một bác sĩ quân y không? Đúng rồi, tôi đã tự chế ra thuốc giải. Nhưng bao năm qua tôi lại không hề sử dụng nó, chấp nhận làm một Beta tầm thường, chấp nhận từ bỏ bản năng của mình, từ bỏ địa vị, từ bỏ gia đình, từ bỏ tất cả mọi thứ! Chỉ để có được cậu mà thôi!
Nói đoạn, Ransom tiêm thẳng ống thuốc vào tĩnh mạch của mình, quay ngoắt lại nhìn Tony. Đôi mắt hắn ngập nước nhưng trên môi lại nở nụ cười hung ác đến cùng cực.
- Tôi đã làm tất cả rồi, cũng chịu đựng đủ rồi. Cuối cùng tôi lại chẳng có được trái tim cậu...Tony, là cậu ép tôi...Tôi đã yêu cậu biết bao, tôi khẳng định tình yêu của tôi dành cho cậu còn lớn hơn anh ta gấp ngàn lần!!! Nhưng cậu lại chọn anh ta, còn tôi lại trượt ra khỏi tầm mắt cậu một cách tàn nhẫn như vậy.
Nhiệt độ trong phòng đột ngột thay đổi, từng luồng tin tức tố như những con mãng xã bị giam trong lồng nay đã được tự do vươn mình ra tứ hướng. Chúng phóng mình lao thẳng đến đại não của Tony làm gã xây xẩm, choáng váng. Có thứ gì đó ngủ say trong gã nay chịu sự kích thích mà bừng tỉnh, đòi hỏi hương thơm dụ hoặc kia. Cả người Tony nóng ran, hơi thở càng lúc càng nặng nề, chân tay càng thêm yếu ớt vô lực. Phía dưới gã co giật từng cơn và chất nhờn tiết ra mỗi lúc một nhiều thêm, ướt đẫm cả boxer.
Tony đang phát tình.
Gã hoảng loạn thụt lùi ra sau nhưng bị cản lại bởi bức tường lạnh lẽo. Đáng nhẽ ra kì phát tình đã qua rồi, cũng đã thường xuyên dùng thuốc ức chế để đảm bảo an toàn nhưng nay cư nhiên lại phát tình như vậy, hơn nữa cảm giác lại cực kỳ khác những lần trước đó.
Lạy Chúa! Người đang trêu đùa gã sao? Ransom lại chính là bạn đời định mệnh của gã.
Ransom người đổ đầy mồ hôi, chống tay lên bàn tìm kiếm lấy điểm tựa đứng vững. Mùi rượu vang thơm nồng hun thẳng vào mũi làm hắn say mê. Thật thơm, thật ngọt, thì ra mùi của Tony là như thế này...hợp với gã lắm. Mắt hắn đỏ au lên, nhìn chòng chọc vào gã.
- Tony... chúng ta đi đi một quãng đường xa như thế, để đến tận bây giờ mới thấy được, hai ta vốn được định là dành cho nhau. Chính anh ta mới là kẻ chen ngang vào mối quan hệ của cậu và tôi! Tôi mới là ĐỊNH MỆNH của cậu, không phải là anh ta!
==========================
*ngồi cắn bàn tay ngơ ngác*
Mình đang viết cái cmn gì vậy nhể???
Lạy hồn, kiểu này phải đẩy thêm một chương nữa rồi...tui bị M phải không uhuhu QAQ
Còn 2 chương nữa...
Mà nếu có ai mong có H thì tui báo luôn là không có đâu đừng chờ :))))))))) tui không bao giờ viết H trong mấy cái longfic, oneshot thì còn họa may :))))))) càng không viết H mà đối tượng lại không phải OTP cụa tui :v
Cố gắng thêm chút nữa là hoàn rồi...cố lên tôi ơiiiiiiii
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co