Truyen3h.Co

stt

49.

khoanglang14

Thời gian thì cứ lặng lẽ trôi có nhiều lúc tưởng chừng như vô tận. Ngta nói thời gian sẽ giúp ta làm nhạt nhoà đi tất cả , nhưng đồng thời n cũng xô ta vào bế tắc của nhớ thương. Ta cố chấp trong 1 chữ nhớ, da diết với 1 chữ quên. Rồi cứ mãi loay hoay giữa giới ranh quên và nhớ, tâm hồn chết lịm cũng đâu nào hay.😔😔

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co