Chap 11
Sau khi Yoongi say rượu tỉnh lại, anh nằm ở trên giường xa lạ, mà ký ức cuối cùng của anh là chỗ văn phòng liên hoan, anh uống không ít rượu.
Yoongi nhíu nhíu mày, bên ngoài truyền đến từng đợt mùi thức ăn.
Yoongi thấy được mép giường có ảnh chụp của Jimin.
Yoongi mặc xong quần áo, đi ra thấy được Jimin, cậu đang ở trong phòng bếp bận rộn, nghe được tiếng bước chân quay đầu lại: "Cậu có khỏe không? Cậu đêm qua nôn nhiều lắm, cậu uống bao nhiêu vậy hả?"
Yoongi trên mặt có chút mất tự nhiên, nói: "Anh uống say về đến nhà em à? Gây phiền phức cho em phải không?"
Jimin kinh ngạc mà ngẩng đầu, ý thức được cái gì, vẻ mặt của cậu giây tiếp theo liền tự nhiên, giọng bình tĩnh nói: "Phiền phức thì không có, duy nhất vấn đề chính là cậu mới vừa hôn mình xong liền nôn ra khiến cho mình tổn thương tâm lý đó."
Yoongi cứ như vậy đứng chôn chân tại chỗ, vẻ mặt ngũ lôi oanh đỉnh.
Jimin lần đầu tiên thấy ở trên mặt anh nhìn thấy vẻ mặt như vậy, giây tiếp theo chụp hình muốn bảo tồn vĩnh cửu.
Cậu ngoài mặt vẫn bình tĩnh, tiếp tục nói: "Ai, cậu làm sao vậy? Làm gì không nói lời nào?"
Vẻ mặt Yoongi cực kỳ mất tự nhiên, ho khan hai cái, nói: "Xin lỗi, anh hẳn là uống nhiều quá."
Jimin đã đi tới, gật gật đầu: "Chỉ cần không phải đột nhiên nôn trước mặt người yêu anh là được."
Vẻ mặt Yoongi lúc này hoàn toàn nứt ra, Jimin quả thực muốn chụp hết những vẻ mặt này để làm kỉ niệm.
"Anh......"
Jimin có thể nhắc nhở nhiều đến như vậy đã không dễ dàng gì rồi, rốt cuộc vẫn là da mặt mỏng, mặt ửng đỏ, giống một đóa hoa thanh tú.
Trí nhớ trong đầu Yoongi cũng bắt đầu chậm rãi thức tỉnh, anh ý thức được cái gì, giây tiếp theo liền đem người ôm lên, vui vẻ như đứa trẻ con được kẹo.
"Chúng ta đã ở bên nhau?"
Chân tay Jimin có chút luống cuống, cậu không nghĩ tới người thanh thục như vậy sau khi tỉnh rượu sẽ bởi vì chuyện này mà vui vẻ như vậy.
Jimin cảm thấy trong lòng nảy lên ngọt ngào, ừ một tiếng.
Nhưng mà, bọn họ đều không phải có nhiều thời gian như học cấp 3, Jimin vào buổi sáng cùng đương sự đi công chứng, buổi chiều cùng tiền bối đến thành phố bên cạnh làm việc, có một vụ án về bảo hiểm cần mở phiên toà.
Yoongi so với Jimin càng bận hơn, thật vất vả ở bên nhau hai người cũng cũng chỉ có thể tâm sự qua Kakaotalk.
Yoongi ở trên Kakaotalk nói: "Như vậy, chúng ta ở bên nhau mười ngày, tổng cộng gặp nhau có 2 lần à, khổ quá mà T_T"
Giọng điệu uất ức này, Jimin đã thành thói quen, thói quen Yoongi cùng cậu nói chuyện phiếm thời, hoàn toàn bất đồng với hình tượng bình thường.
Nhưng, lúc này đây trong lòng cậu lại lộp bộp hẫng một chút, Jimin không rõ ràng lắm tiền lương của Yoongi, duy nhất xác định chính là anh tiếp nhận một vụ án phí ít nhất cũng hơn vụ án của mình mấy chục lần.
Cậu lại nhớ tới Beomsoo.
Jimin có chút sợ hãi, sợ Yoongi nói cậu ở nhà không cần đi làm.
Cậu kỳ thật biết, Yoongi muốn nói ra, cũng có thể là vì muốn tốt cho cậu, cũng không thể giải thích cái gì cả. Nhưng lòng cậu lại không cách nào thả lỏng, giống như đi con đường nhỏ lầy lội vào trời mưa, bất kì lúc nào cũng có thể bị ngã xuống vũng bùn.
Jimin không có trả lời tin nhắn này, cậu bắt đầu hận chính mình không đủ thông minh, không đủ ưu tú, cho dù cùng ngành với Yoongi nhưng cậu không bao giờ có thể sánh ngang với anh.
Người khác sẽ nghĩ như thế nào về tình yêu của cậu? Cậu sẽ lại một lần bị đánh giá giống như sâu mọt dựa vào Yoongi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Jimin rời giường lúc mở cửa thấy Yoongi xách theo vali đang đứng ở trước cửa.
Yoongi gật đầu với cậu, đem vali kéo vào: "Anh tới hút máu em, như vậy có một ngày, nếu chúng ta chia tay, em có thể mắng anh, chúng ta mới vừa ở cùng nhau, anh có tiền còn rất keo kiệt, anh ăn của em, ở nhà em."
Jimin dở khóc dở cười, trong lòng cảm thấy buồn cười lại không cảm thấy chán ghét
Jimin giúp anh đem vali vào nhà.
Trong cảm nhận của Jimin, Yoongi tuyệt đối không nên làm ra chuyện như vậy, anh bắt đầu cấp 3, cả người anh có trưởng thành mà bạn bè cùng lứa tuổi đều không có.
Anh hóa ra cũng sẽ làm ra chuyện ấu trĩ như vậy. Thật sự làm Jimin lắp bắp kinh hãi, Jimin bắt đầu kinh ngạc khi Yoongi uống say nói những lời thật lòng, anh đem chuyện của cậu để ở trong lòng. Ngay cả điều cậu không có nói ra, lại không biết nên nói như thế nào, anh cũng có thể hiểu hết.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận được lòng mình cất đúng chỗ, nơi đó tràn ngập cảm giác an toàn cùng dịu dàng.
Nhìn Yoongi đem vali của mình đặt ở trong một góc, Jimin bên cạnh nhịn không được nói: "Anh hiện tại giống như tên nghèo khó dụ dỗ con nhà lành"
Yoongi quay đầu, nhìn Jimin như nói đùa lại như nghiêm túc: "Nếu như vậy chờ em có tiền, chúng ta kết hôn được không?"
Jimin nhìn vào mắt anh, mới biết được hóa ra trên thế giới có người có đôi mắt đẹp như vậy, kết hợp bởi chờ mong cùng tốt đẹp.
Jimin trong lòng nhảy lên vui mừng nhỏ, giống như đang nói, cậu có thể vì người này mà mạo hiểm
Jimin giống như nói đùa trả lời nói: "Vậy chờ em mua nhà, chúng ta liền kết hôn."
Jimin trong công việc tràn ngập nhiệt tình, cậu đối với khách hàng có trách nhiệm, rất nhanh tích lũy được không ít mối quan hệ, ngược lại Yoongi như con cá muối, không hề nhận vụ án lớn, ngược lại cũng không có việc gì nhận một hai cái án kiện phúc lợi công cộng.
Hai người dưới tình huống như vậy nghênh đón giai đoạn tiếp theo đó là kết hôn.
Kết hôn có chuyện xấu hổ nhất không gì hơn là làm anh dâu của Yoonji và Beomsoo.(au: ủa gọi vậy đúng hông ta??)
Cho dù Yoonji chỉ là em gái cùng cha khác mẹ với Yoongi, nhưng vấn đề là Beomsoo cùng Yoonji vẫn phải đối mặt với nhau.
Chỉ là ngẫm lại, đều cảm thấy thật là xấu hổ, mấy năm nay Jimin đều tránh gặp mặt hai người kia. Nhưng trước khi cưới không thể không gặp mặt phụ huynh và gia đình của anh.
Năm đó Yoongi chỉ là nói đùa một câu, cậu không thể ngờ có một ngày sẽ biến thành sự thật.
Trước khi thấy phụ huynh, Jimin khẩn trương nắm chặt tay Yoongi: "Quá...... Xấu hổ. Trong chốc lát nếu hai người họ cùng em cãi nhau, em làm sao bây giờ?"
Yoongi liếc xéo cậu một cái.
Jimin nói tiếp: " Em tốt xấu cũng là anh, có phải nên nhường bọn họ không nhở?"
Yoongi: "Yoonji với Beomsoo hiện tại đang đòi ly hôn, chúng ta là luật sư, bọn họ sẽ không đắc tội với em."
Ly hôn đơn giản chính là quyền nuôi con quyền phân chia tài sản. Ở đây, khả năng hoạt động của một luật sư quyền lực quá lớn, đặc biệt là sau khi hệ thống bồi thẩm đoàn trực tuyến được chính thức triển khai.
Yoongi không hổ là Yoongi, anh đoán trước một chút cũng không có sai, bất luận là Yoonji hay Beomsoo, mở miệng ngậm miệng đều là anh, không có nửa câu không dễ nghe.
Jimin ăn một bữa cơm xong xuôi, cảm nhận đầy đủ được cái gì gọi là năng lực đúng chỗ, người yêu cũ cùng tiểu tam tranh nhau lấy lòng cậu.
Không biết vì cái gì, nhìn Beomsoo đối diện, nhìn anh ta công thức hoá mỉm cười cùng xin lỗi, đột nhiên cậu ý thức được thiếu niên kia rốt cuộc đã vĩnh viễn nằm sâu trong trí nhớ của cậu.
Trở về, Jimin nhảy lên trên lưng Yoongi, bầu trời đêm ở trên đỉnh đầu của cậu, bầu trời đêm rộng lớn kia giống như một tấm chăn nhẹ nhàng
Jimin cảm thấy trong lòng tràn ngập dịu dàng, cậu cầm lòng không được ở bên tai nói Yoongi nói: "Yoongi , em thật sự rất yêu rất yêu anh!"
Yoongi mỉm cười nhẹ nhàng vững bước chân trên đường nói: "Anh cũng vậy, sẽ mãi mãi yêu em"
Đã từng thiếu hụt một khối tình cảm, nhưng hoàn hoàn chỉnh chỉnh mà bổ khuyết vào, không có đau khổ, không có thỏa hiệp.
Lần đầu tiên cậu ý thức được, cậu đã có nhà, nơi cậu cùng anh sống trong chính là mái nhà cậu hằng mong ước.
Gió đêm mang theo vài phần dịu dàng, dọc theo này đường phố càng đi càng xa.
Toàn hoàn văn.
Mình định ngày mai đăng nhưng ngày mai mình đi tiêm vắc-xin nên sợ không có sức đăng cho mọi người đọc.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình🖤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co