Truyen3h.Co

Summer Battle

035

trhvuuu

Ngày hôm sau, hai người đều thức dậy sớm một cách kỳ lạ.

Vốn Vũ Hà Trang định giả vờ ngủ nhưng thấy bóng dáng Trần Doãn Bách đi ra cửa phòng thì cô cũng muốn đi theo.

Trần Doãn Bách nghe thấy âm thanh ở phía sau, quay đầu lại nhìn cô.

Đột nhiên cô che lại mặt mình, nhìn anh qua khe hở ngón tay: "Mặt nhiều dầu." Lần đầu tiên cô chú ý đến hình tượng của mình trước mặt anh, cảm thấy mình rộn chuyện, nhưng vẫn không chịu được mà muốn mình ở trước mặt anh với dáng vẻ tốt nhất.

Trần Doãn Bách nhìn cô chằm chằm một lúc, "Hình như có chút."

Vũ Hà Trang hừ lạnh, thu hồi động tác thừa thãi, đi thẳng qua người anh, bả vai đụng vào anh đi vào nhà vệ sinh, rồi lưu loát đóng cửa lại.

Trần Doãn Bách đứng im tại chỗ cười trong chốc lát, năm phút sau mới gõ cửa: "Ổn không?"

Tiếng Vũ Hà Trang rầu rĩ truyền ra: "Không ổn."

Trần Doãn Bách hỏi thẳng: "Đi vệ sinh à?"

Cửa bị mở ra một tiếng "bang".

Vũ Hà Trang bị nghĩ là đang đi vệ sinh thì đã rửa mặt xong, trong miệng ngậm bàn chải đánh răng, ánh mắt lạnh lùng, u oán nhìn Trần Doãn Bách.

Trần Doãn Bách hỏi: "Xong chưa?"

Vũ Hà Trang đứng qua một bên, không chừa chỗ cho anh rửa mặt, rồi không trả lời anh, vẫn không thích nhìn thấy anh.

Trần Doãn Bách chậm rãi đi đến bên cạnh cô, lúc lấy ly nước đánh răng thì cố ý chạm vào bả vai cô.

Trái tim Vũ Hà Trang run run, quay mặt lườm anh, nhưng phát hiện anh không nhìn cô.

Trần Doãn Bách cúi đầu rót nước, trét kem đánh răng lên rồi mới ngẩng đầu nhìn cô. Hai người lặng lẽ đứng đối diện nhau, bất giác ánh mắt Vũ Hà Trang lại hóa mềm.

Trần Doãn Bách nhìn cô chăm chú, nghiêm túc nói: "Dầu cũng rất đẹp."

Vũ Hà Trang sửng sốt, mặt thoáng nóng lên, cáu kỉnh nói: "Thần kinh, sao trước kia không khen mình đi?"

Trần Doãn Bách trầm mặc trong chốc lát, bỏ bàn chải đánh răng vào miệng, nói: "Lúc trước mà khen cậu thì chắc chắn bị mắng chết mất."

Vũ Hà Trang nhìn vào gương đánh răng, rầu rĩ phản bác: "Có cái quần ấy."

Trần Doãn Bách cười không nói.

Hai người im lặng đánh răng, rửa mặt rồi cùng nhau xuống lầu.

Mẹ Vũ thấy Vũ Hà Trang cũng xuống cùng nên trêu ghẹo: "Sao hôm nay con dậy sớm thế?"

Vũ Hà Trang bị trêu nên thẹn thùng, nhỏ giọng nói: "Mẹ Vũ, là do lúc trước con ngủ trễ mà."

Trần Doãn Bách bên cạnh hỏi nhỏ: "Thế tối qua ngủ sớm à?"

Vũ Hà Trang cả khinh, lén lút tránh khỏi tầm mắt của mẹ Vũ để lườm mắt trừng anh, ở chỗ không thấy mẹ Vũ, nhếch miệng nói với anh: "Thần kinh!"

May mắn là lúc ăn sáng Trần Doãn Bách không làm trò gì.

Anh chỉ yên lặng ăn cơm, vừa ăn xong thì trong sân vang lên tiếng xe máy của Nguyễn Tuấn Anh.

Vũ Hà Trang giương mắt nhìn anh, còn ngậm cái thìa: "Tạm biệt."

Trần Doãn Bách đã đứng dậy, cúi đầu nhìn cô, cũng nói: "Tạm biệt." Rồi không dịch chân đi ngay, nhìn cô chăm chú được vài giây rồi mới đi.

Trần Doãn Bách không vội nói cho Nguyễn Tuấn Anh biết chuyện anh vừa thoát kiếp FA, một là vì Nguyễn Tuấn Anh nhiều chuyện, hai là anh chưa hỏi Vũ Hà Trang, không biết ý cô như thế nào.

Nhưng đôi lúc anh cười cười làm Nguyễn Tuấn Anh thấy là lạ, rất nhiều lần hỏi anh cười gì thì Trần Doãn Bách không chịu nói, chỉ lườm anh rồi nói một câu "Cười gì kệ tao".

Cuối cùng cũng tan làm, trên đường về Nguyễn Tuấn Anh hỏi Trần Doãn Bách: "Không phải Vũ Hà Trang rất muốn đi biển à? Mai đi cùng không?"

Trần Doãn Bách trầm ngâm: "Để tao về hỏi đã."

Nguyễn Tuấn Anh cười trêu ghẹo: "Chắc cậu ấy không muốn đi cùng mày đấy chứ."

Trần Doãn Bách a lên, không nói nữa, tùy Nguyễn Tuấn Anh nói cái gì thì dù sao anh với Vũ Hà Trang đã bên nhau rồi.

Sau khi về nhà, anh nói với Vũ Hà Trang về chuyện này.

Lúc ấy mẹ Trần đã nghỉ ngơi, hai người đang ngồi trên sô pha xem TV, Vũ Hà Trang ném một trái nho khô vào miệng, hỏi: "Chỉ hai tụi mình thôi à?"

Trần Doãn Bách: "Có Nguyễn Tuấn Anh và Hứa Gia Hân nữa."

Vũ Hà Trang nghe thế thì nhảy lên khỏi sô pha, "Hẹn hò bốn người à? Cậu nói chuyện tụi mình hẹn hò với cậu ta rồi hả?" Cô cau mày, hình như có hơi lo lắng.

Trần Doãn Bách thấy cô như thế thì cảm thấy mình vô cùng đúng đắn khi không nói cho Nguyễn Tuấn Anh biết, hình như cô chưa chuẩn bị sẵn sàng để công khai.

Tuy có hơi chua xót trong lòng, nhưng anh không biểu hiện ra ngoài, chỉ buồn bã nói: "Chưa nói, nó nhiều chuyện thế thì ngày mai cả nhà máy đều biết mình có bạn gái rồi."

Vũ Hà Trang thở dài nhẹ nhõm, lại nằm ngửa, nghiêng đầu cười nhìn anh: "Sợ bị trêu à?" Nói cứ như chế nhạo anh.

Trần Doãn Bách liếc, vân vê trái nho khô, bỏ vào miệng chậm rãi nhai, "Ừm, chắc chắn sẽ bị trêu."

Vũ Hà Trang nghi hoặc: "Trêu như thế nào?"

Trần Doãn Bách nhìn cô bí hiểm, rồi xoay tầm mắt lại, không chịu nói.

Thấy anh úp úp mở mở, Vũ Hà Trang gấp đến độ dậm chân, nhảy thẳng lên từ sô pha đến bên cạnh anh, lại gần hỏi thêm lần nữa: "Trêu thế nào?"

Trần Doãn Bách liếc mắt nhìn cô, đáy mắt dâng lên ý cười nhàn nhạt.

Vũ Hà Trang ngẩn ra, phát hiện hai người đang gần nhau, cô muốn tránh mắt anh, định lui về sau theo bản năng, lại bị anh nắm lấy cổ tay, nhẹ kéo lại —

Cả người đều nằm trong lòng ngực anh.

Cô khổ sở vô cùng.

Trán áp vào ngực anh, cả đầu đều nằm trong lòng ngực anh, quanh quẩn chóp mũi là mùi sữa tắm quen thuộc. Nhưng cô chưa từng chìm đắm vào mùi hương này, nhanh chóng tỉnh táo lại, vịn vai anh ngẩng đầu lên.

Vừa ngước đầu lên thì ngây cả người, anh đang nhìn thẳng cô. Mái tóc rối hơi chắn mắt, nên cô trơ mắt nhìn anh đưa tay vén tóc cô ra sau tai, động tác vô cùng nhẹ nhàng, trái tim cô như ngừng đập.

Sau đó, dưới ánh mắt nguy hiểm kia, cô bị hôn.

Nói thật là cô có hơi hồi hộp, dù sao thì nơi này cũng không phải là phòng của cả hai, hay là sân thượng lầu 4, đây là phòng khách ở lầu 1, mẹ Trần đang ở trong căn phòng gần đây.

Hai người đang hôn nhau.

Hơn nữa, với cái tư thế này, Trần Doãn Bách tựa như quên mất lí trí.

Không biết khi nào, một bàn tay anh đã đáp bên hông cô, một tay khác đè gáy cô lại để cô đến gần anh.

Chỉ hôn chưa được bao lần mà hình như kỹ thuật của anh đã tiến bộ rồi, cạy ra môi cô dễ như trở bàn tay, lại để đầu lưỡi nóng bỏng xâm nhập.

Vũ Hà Trang vẫn luôn đang thất thần, nhận thấy anh đang chồm tới, cô cuống quít né tránh, nhưng không thành công. Cô hừ hư ưm ưm rồi hòa mình cùng anh.

Răng môi quấn quít nhau khiến người ta cảm thấy thót tim, trái tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực, vô thức nắm chặt bờ vai của anh, làm áo anh trở nên nhăn nhúm.

Cô luôn có cảm giác như là anh muốn ăn thịt mình luôn vậy, cố tình cọ chóp mũi cô, cũng sẽ phát hiện ra tiếng động kì quái, kiềm chế, có khi yết hầu khẽ lăn lăn, cô chậm rãi lùi về sau, nhưng anh không hề buông tha cho cô, cô lùi thì anh tiến, cắn lấy cô không chịu nhả ra.

Cuối cùng, anh cũng đã hôn đủ rồi.

Hoặc là do anh thấy hẳn mình phải dừng lại, rời khỏi môi cô, nhìn chằm chằm gương mặt mê đắm và xinh đẹp của cô trong chốc lát, anh duỗi tay vuốt đôi môi óng ánh của cô, khóe miệng hơi cong lên.

Vũ Hà Trang cứ như bị xuất hồn, đôi mắt lườm anh, gương mặt thoáng ửng đỏ.

Trần Doãn Bách nói nhỏ: "Trêu về chuyện này này."

Vũ Hà Trang hoàn hồn, ngoảnh mặt, ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác, chậm rãi mắng: "Gớm ghiếc."

Trần Doãn Bách không nói dối, một đám con trai tụ tập lại thì sẽ luôn nói về chuyện này.

Hiện tại ở nhà máy là thế, trước kia ở trong trường học cũng vậy.

Con trai tuổi mới lớn có nội tiết tố cao, hay ngầm thảo luận về những dục vọng đen tối mà nhiệt liệt, anh không tham gia, nhưng thỉnh thoảng nghe thấy thì trong đầu anh chỉ có hình ảnh của Vũ Hà Trang. Trong đầu cũng sẽ có mặc cảm tội phỉ báng cô, nhưng anh không khống chế được, sau này anh hoàn toàn phóng túng bản thân, anh thừa nhận chính mình không phải là thánh nhân gì, nên luôn có ác niệm đối với cô.

Đến bây giờ, anh thấy rằng những tưởng tượng của anh về cô đang dần được hiện thực hóa. Anh mong đợi và vui mừng, nhưng cũng kiên nhẫn và thận trọng chờ đợi.

Mà Vũ Hà Trang trước mắt anh đã thấy được gì đó, đột nhiên cứng đờ, trầm mặc một lát rồi giương mắt nhìn anh, khàn giọng hỏi: "Cái đó... của cậu?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co