Truyen3h.Co

Summer Battle

042

trhvuuu

Trần Doãn Bách thoáng bị Vũ Hà Trang quát cho, lúc cô ra khỏi nhà vệ sinh thì còn hung hăng lườm anh nữa. Anh vò đầu không rõ, nhưng cũng đã quen với dáng vẻ quái lạ này của cô rồi.

Nói nhiều sai nhiều, tránh để gây sự với cô nên anh lười biếng để đi tìm hiểu lý do của những rắc rối vụn vặt như vậy. Bình thường cô hay nghĩ nhiều nên đương nhiên sẽ dễ giận dỗi, qua một lát là bình thường trở lại, không cần phải dỗ dành.

Quả nhiên khi tối anh tan làm về nhà thì Vũ Hà Trang đã bình thường trở lại, còn rất hiểu chuyện mà lấy nho khô cho anh ăn.

Thấy bà nội không có ở đây nên anh nằm trên sô pha, liếc mắt nhìn cô, chậm rãi hé miệng: "A–"

Ý là muốn cô đút cho anh ăn.

Vũ Hà Trang hừ nhẹ một tiếng, nhưng vẫn cầm trái nho để bên miệng anh, khi anh híp mắt vừa lòng, định há miệng ăn thì cô rút tay về, tự ăn luôn.

Thấy anh bất mãn, cô vừa ăn vừa cười, nhìn anh khiêu khích: "Bộ cậu là cậu chủ hay gì?"

Trần Doãn Bách không hề tức giận, khóe miệng cười cười, rồi tự bốc nho khô ăn.

Buổi tối, Trần Doãn Bách cứng đầu muốn chui vào chăn chung với Vũ Hà Trang.

Khi anh dựa lại thì Vũ Hà Trang cảm thấy may mắn vì mình đã có dự đoán trước mà không mặc váy ngủ.

Quả nhiên, mới nằm xuống chưa được vài phút thì Trần Doãn Bách đã đưa tay ôm lấy eo cô.

Thật ra nhiều lần như thế cũng đã quen rồi, nhưng Vũ Hà Trang vẫn thấy kinh ngạc, cảnh giác nhìn anh, trầm giọng hỏi: "Cậu làm gì đó?"

Trần Doãn Bách thấy cô trợn to mắt, cười khẽ bên sườn mặt cô: "Có làm gì đâu." Khi nói chuyện còn cọ môi bên mặt cô nữa.

Thế này mà còn bảo không?

Cái thứ kia lại chạm vào cô rồi.

Hai cơ thể đã sát gần nhau.

Vũ Hà Trang sờ soạng cánh tay bên hông mình, nắm lấy tay anh, nghĩ: "Lát nữa cậu lại khó chịu bây giờ, hay là mình tách ra đi?"

Trần Doãn Bách cười, hơi thở nóng hổi phả bên mặt cô, làm cô run rẩy.

"Lo cho mình hả?" Nói rồi hôn lấy vành tai của cô.

Vũ Hà Trang không dùng sức được, cứng đờ quay đầu lại nhìn anh, nhìn chăm chú trong chốc lát rồi anh định cúi đầu hôn cô.

Cô lui về sau, anh sửng sốt, không chịu buông tha cho cô, cứ đòi hôn.

Vũ Hà Trang đẩy ngực anh ra.

Trần Doãn Bách đành phải thôi, trong mắt lại có sự nghi hoặc và khủng hoảng.

Vũ Hà Trang do dự mãi: "Tụi mình như thế là dễ lau súng cướp cò lắm đấy."

Trần Doãn Bách dừng một chút, thả lỏng mình rồi hỏi lại: "Cậu sợ cái gì?"

Vũ Hà Trang nhỏ giọng nói: "Mình sợ đau." Đôi mắt ngập nước, giống như một con thú cưng.

Trần Doãn Bách vén tóc cô ra sau tai, tay xoa xoa bên mặt cô: "Bọn họ nói sẽ rất sướng." Giọng nói khàn khàn, nhưng lại cố ý mềm mại, như muốn dỗ dành. Thấy Vũ Hà Trang rối rắm nên anh chọc chọc trên mũi cô: "Cậu cũng xem mấy cái phim đó rồi mà, thấy họ sướng đúng không?"

Vũ Hà Trang đỏ mặt, định phản bác rằng mình chưa từng xem thì ngẫm lại thấy tranh cãi cái đó ở hiện tại thì cũng không có ý nghĩa gì. Cô nghĩ ngợi trong lòng rõ lâu, rồi nghiêm túc: "Đương nhiên là cậu sướng rồi, vì cậu được làm, còn mình thì bị làm..." Nói một nửa rồi đột nhiên không biết phải nói sao, cả người còn nóng lên vừa chính lời nói của mình.

Trần Doãn Bách muốn bật cười, chờ cô nói xong nốt nhưng cô không nói nữa.

Anh suy tư: "Thật ra bây giờ thì vẫn còn sớm." Giọng điệu cười cười.

Vũ Hà Trang nhìn anh.

"Tụi mình còn chưa làm một bước kia." Trần Doãn Bách đưa tay sờ áo ngủ của cô: "Cậu mặc thế này sao mình cởi ra được?"

Vũ Hà Trang trừng anh: "Tốt nhất là cậu đừng cởi."

Trần Doãn Bách gật đầu: "Ừm, không nên đâu, để mình hôn cậu chút nào."

Vũ Hà Trang sửng sốt: "Nên cái gì mà nên! Nói chuyện đàng hoàng vào."

Trần Doãn Bách cười: "Được rồi, không làm, để mình hôn chút thôi."

Vũ Hà Trang để cho anh hôn, lúc ngây cả người thì phát hiện anh đã đè lên cô, tư thế rất giống như giấc mơ tối qua. Trái tim cô đang kinh hoàng, bên tai là tiếng môi lưỡi quấn quýt, trong cơn xấu hổ cùng cực thì cô vô thức khép chân mình lại.

Trần Doãn Bách dừng, mội cọ bên môi cô, ghé vào bên tai cô: "Khó chịu hả?"

Vũ Hà Trang thở dốc, khàn giọng nói: "Xong chưa?" Là chịu không nổi nữa, cảm giác ướt át khó chịu ở dưới lại xuất hiện.

Trần Doãn Bách đừng: "Đừng mất hứng như thế được không...em bé."

Vũ Hà Trang thật sự sắp điên rồi.

Từ trước đến nay cô chưa từng nghe Trần Doãn Bách kêu cô như thế, trong lòng cô hỗn độn, nhưng cả người lại như đang chìm trong hũ mật, mềm nhũn vô cùng.

Khi anh lại đè xuống hôn nữa thì cô run rẩy đưa ra đề nghị: "Đừng gọi mình là em bé."

Anh cười đến mức run cả người, hỏi cô tại sao.

Vũ Hà Trang: "Không quen."

Trần Doãn Bách: "Thích không?"

Vũ Hà Trang nhíu mày, nhắm mắt lại chịu thua: "Không biết."

Trần Doãn Bách: "Thích đúng không?" Nói xong lại kêu: "Em bé."

Vũ Hà Trang duỗi tay lấp kín miệng anh: "Đừng kêu nữa mà." Giọng cô run rẩy, con ngươi óng ánh nước cũng thế.

Trái tim Trần Doãn Bách nhũn ra, "Cậu đáp một tiếng đi, mình sẽ không gọi nữa."

Vũ Hà Trang rất muốn lấy lại thế, nên nói bừa: "Cậu đừng có mà được đà lấn tới."

Trần Doãn Bách lại cười: "Không gọi, không gọi nữa."

Thấy anh đồng ý nên cô mới dịu lại thái độ và tiếp tục triền miên với anh.

30 giây sau, tay anh đáp bên hông cô: "Cởi nhé?"

Vũ Hà Trang đang chìm trong cảm xúc hỗn độn bỗng bừng tỉnh: "Không phải đã nói không làm hả?"

Trần Doãn Bách nhìn cô, nhu tình như nước, giọng nói mềm đến kì lạ: "Chỉ nhìn chút thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co