1
🖇️ Cảm ơn các cậu vừa qua đã ủng hộ các bản fic của tớ mặc dù nó vẫn chưa quá xuất sắc như các tiền bối khác. Tớ biết các bản fic của tớ có phần lỏng lẻo và hơi chán. Tớ sẽ cố gắng trau dồi vốn từ, liên kết cốt truyện sao cho chặt chẽ hơn. Cảm ơn các cậu nhiều lắm! 🤍
***
Park Chaeyoung là một học sinh cấp 3 tại trường nữ sinh Dong Yul. Thành tích luôn đứng đầu, nhan sắc chẳng thua kém ai, lại là trâm anh thế phiệt. Biết bao nhiêu học sinh trong trường lẫn ngoài trường đều đưa ánh mắt ngưỡng mộ, nhả ra những lời ong bướm nịnh nọt chỉ để lấy một chút danh tiếng.
Nàng ghét những thứ giả tạo đó!
Nói đâu sai, Park Chaeyoung vừa bước chân vào trường liền bị vây quanh bởi một đám nữ sinh. Người này người kia tranh nhau nói tạo thành một vòng tròn ồn ào giữa sân trường, làm người khác chú ý.
"Chào buổi sáng tiểu thư Park! Cậu muốn ăn gì, tớ mua cho nhé"
"Không! Tớ sẽ đích thân đi mua cho cậu."
"Này! Là tớ nói trước mà.."
...
Cả đám bắt đầu nhốn nháo khiến bầu không khí trở nên ồn ào hơn bao giờ hết, nàng khó chịu chau mày. Lấy tai phone từ túi áo ra đeo lên, bật nhạc rồi nghênh ngang bước tiếp đi. Vờ như những người kia là vô hình, đi thẳng lên lớp học.
Ting..
Điện thoại nàng rung lên, màn hình chờ sáng lên một bức hình gia đình 4 người trông vô cùng hạnh phúc, hai người lớn và hai đứa trẻ cùng tươi cười kèm theo đó là một tin nhắn.
- Chaengie ! Chiều nay em hãy qua nhà chị một đêm nhé, cha mẹ lại cãi nhau to rồi.
Là tin nhắn từ Alice, chị ruột của nàng. Đọc xong, không trả lời chỉ thả tim vào tin nhắn như đã đọc. Nàng thở dài, chán nản nghĩ đến cảnh cãi nhau ôm xòm của hai bậc phụ huynh, đáy lòng dâng lên một chút tủi thân.
Cha mẹ dạo này cứ lục đục cãi nhau như cơm bữa, lần nào cũng lớn tiếng rồi đến đập đồ, thiếu chút nữa là lao vào cắn xé nhau, may là nhà có gia nhân cản lại. Alice bị công việc hành đến lả cả người rồi nhưng về đến nhà cũng không được một phút nghỉ ngơi đương nhiên không chịu nổi cảnh này đành tự mình ra ngoài mua nhà, sống một mình.
Thương đứa em nhỏ là nàng vẫn còn đang tuổi ăn tuổi học không thể mang ra ngoài sống cùng mình, nên mỗi khi được quản gia báo rằng cha mẹ cãi nhau, Alice chỉ còn cách cho em sang nhà lánh tạm. Nhưng đâu ai ngờ là tần suất nàng lánh tạm ngày càng nhiều.
Hôm nay cũng như mọi ngày.
Cứ thế trôi qua mấy tiết học. Tiếng chuông ra về reo vang, học sinh liền thục mạng ùa ra cổng trường. Phút chốc vắng vẻ cả lớp học rộng lớn. Nắng chiều trải dài lên bàn học của nàng như một tấm chăn vô hình.
Park Chaeyoung vẫn ngồi đó, chăm chú vẽ bức tranh bằng bút chì. Vẫn là hình ảnh gia đình 4 người hạnh phúc, như hình ảnh nàng để làm màn hình khoá ấy vào trong một quyển sổ vẽ chuyên dụng. Hai tai đeo tai nghe, Chaeyoung chìm vào khoảng không của riêng mình, đến khi điện thoại báo đúng 6 giờ chiều thì mới ngưng. Xách cặp ra về, không quên cúi chào bác bảo vệ.
Trên đường về, nàng cúi đầu bấm điện thoại, nền nhạc du dương bật gần tối đa âm lượng bên tai lấp đi những âm thanh xô bồ ồn ã của phố phường. Màn hình điện thoại hiện đoạn chat cùng cô bạn thân nhất của nàng, hiện đang du học ở kinh đô thời trang New York - Mỹ.
Bịch..
Park Chaeyoung bị một bóng hình cao lớn đâm sầm vào người. Té bịch xuống đất, say sẩm cả mặt mày, hai mắt trở nên lờ đờ không nhìn rõ phía trước, mông ê ẩm.
Bóng hình cao lớn ấy là một người con gái, vừa tông sầm vào nàng thì vội vàng nói một tràng. Nhưng nàng đâu nghe được gì, hai bên tai ù đi, át cả tiếng nhạc trong một bên tai nghe lẫn tiếng người kia. Chỉ biết xuýt xoa than đau ư ử.
Đến khi tỉnh táo hoàn toàn, bóng hình ấy mới thực sự rõ nét. Gương mặt góc cạnh, mắt to tròn , mũi cao thẳng, môi đỏ mọng, như búp bê. Người đó dò xét quét xung quanh người nàng nhưng hình như khoảng cách của hai người hiện tại có lẽ hơi..gần.
Nàng ngẩn ngơ, vô thức đỏ mặt.
"Chị..chị xích ra một chút"
Nàng lấy ngón cái, ẩn vầng trán trắng nõn kia ra.
"Em có sao không? Xin lỗi em! Tại lúc nãy chị vội quá. Đối tác đã chờ rất lâu rồi"
Người kia định đưa tay đỡ nàng đứng dậy nhưng nàng từ chối, lấy cánh tay người kia làm bệ đỡ, tự mình đứng lên, tự mình phủi sạch đất cát dính trên váy đồng phục.
"Không sao! Chỉ hơi choáng"
"Có cần đi bệnh viện không?"
"Không! Chị bận gì thì cứ đi đi"
"Ờm...đây! Tiền thuốc men hay băng gạt gì đó. Em cứ cầm lấy, coi như đây là phí bồi thường"- Người đó vội vội vàng vàng đưa tay vào trong túi áo mình rút vài tờ tiền mệnh giá cao lộn xộn vo lại thành một nắm, cũng không thèm nhìn mà nhét thẳng vào lòng bàn tay nàng.
"Còn giờ chị phải đi rồi. Xin lỗi em"
Dứt lời, người đó còn cúi nhẹ đầu một cái rồi phắn đi. Park Chaeyoung mở lòng bàn tay ra thì cười một cái. Đưa tiền kiểu gì lại đưa luôn thẻ căn cước thế này?
𝐒𝐮𝐧𝐟𝐥𝐨𝐰𝐞𝐫 | 𝐋𝐢𝐜𝐡𝐚𝐞𝐧𝐠
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co