12
Tân Thuyên loáng thoáng nghe được Vĩnh Dạ đế nói một câu, dường như đã hiểu được, nhưng vẫn khom thắt lưng, không dám nói xen vào.
Vĩnh Dạ đế cũng không nhìn Tân Thuyên, ngược lại, cầm bút lông sói đã chấm mực viết thư, sau khi thổi khô mực, còn cẩn thận bỏ vào trong phong thư, niêm phong lại.
"Tân Thuyên, lại đây."
Tân Thuyên vẫn khom lưng kính cẩn bước lên.
"Đi, mang lá thư này, sáng ngày mai đưa đến Thành vương phủ."
Tân Thuyên cung kính tuân chỉ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Thành Vương gia đang ăn sáng, thì nhận được một lá dư được đưa đền từ trong cung, bên ngoài không có tên, còn tưởng rằng là mẫu hậu không màng thế sự của hắn nhớ đến đứa con không ra gì này, phái người đưa tới. Thành Vương cũng không để ý, vẫn tiếp tục dùng bữa sáng. Ăn một nửa, ngẫm lại thì cảm thấy không đúng, nếu mẫu hậu nhớ mình, truyền tin hỏi han cũng không cần đưa thư. Suy nghĩ một chút, tò mò đọc thư.
Thư rất đơn giản, ngắn gọn, đại ý là kêu Thành Vương gia tìm cách, tìm lý do đưa Như Tuyết cô nương kia ra khỏi Túy Hồng lâu, sau đó, còn phải quang minh chính đại đưa nàng vào cung.
Thành Vương gia mỉm cười, đây là bảo hắn đi làm cu li mà.
Bất quá, hoàng huynh là người khắt khe cứng nhắc, khác người, hắn đã sớm xem thấu, đưa nữ nhân này vào cho hắn, không biết có thay đổi gì không. Vậy thì đâu có lợi gì cho thiên hạ đâu chứ, đây là vì bản thân mình mà. Thành Vương gia sờ sờ cằm, trong mắt có chút chờ mong, nhưng sâu trong ánh mắt lại có sự cao hứng.
Đưa ra khỏi Túy Hồng lâu cũng được, đưa vào hậu cung cũng tốt, nhưng mà còn phải quang minh chính đại, cái này cần chút đầu óc.
Xem ra trước tiên phải cho người điều tra lai lịch của Như Tuyết cô nương này một chút.
Phân phó xong tất cả, Thành Vương gia vào triều theo thường lệ.
Nếu nói thân thế của Như Tuyết bí ẩn, thì thật ra chỉ cần có lòng, có năng lực, còn bỏ thêm chút công phu, thì vẫn có khả năng điều tra ra.
Vĩnh Dạ đế có ám vệ, tin tức có nhanh mà chuẩn xác, nhưng lấy quyền thế của Thành Vương gia, tin tức đương nhiên cũng không chậm trễ được.
Sau hai ngày Thành Vương gia đã có được toàn bộ tin tức có liên quan đến Ân Như Tuyết cô nương Túy Hồng lâu.
Dung mạo xinh đẹp, Thành Vương gia gật đầu, đã gặp qua.
Tài đánh đàn cao siêu, Thành Vương gia gật đầu, đã nghe qua.
Mẫu thân là hoa khôi rất nổi danh mười mấy năm trước, Thành Vương gia tiếp tục gật đầu.
Phụ thân là Lễ bộ Thượng thư đương triều, Thành Vương gia đầu tiên là gật đầu, sau lại lắc đầu, thật không nhìn ra, nhưng mà, Lễ bộ Thượng thư sao? Không phải là người nổi tiếng "Ái thê" ở Kinh Thành sao?
Nhưng mà, như vậy cũng tốt, Như Tuyết cô nương, bổn vương tặng ngươi một đại lễ, không chỉ cho ngươi quang minh chính đại, còn làm cho ngươi nở mày nở mặt, danh chính ngôn thuận. Thành Vương gia gõ gõ tay, đã có quyết định.
Gần đây lễ bộ thượng thư Vân Tĩnh rất nghi ngờ, luôn cảm giác có chút không chân thật, bởi vì Thành Vương gia nghe nổi tiếng là khó ở chung dạo này khá thân thiết với hắn, ngay cả khi hắn đề nghị muốn con gái tham gia tuyển tú cũng tỏ vẻ đồng ý, mà Hoàng Thượng lần này cũng chấp nhận. Bất quá nghi hoặc thì nghi hoặc, hắn vẫn rất đắc ý, mỗi ngày đều vui như gió xuân thổi vào mặt vậy.
Về đến hậu viện, đã tương đối nhiều năm, đối với chính thê đã không có gì mới mẻ cũng thêm vài phần vui vẻ và khoan dung.
Vân phu nhân hiện nay mặc dù vẫn đương kim muội muội Thái Phó, nhưng Thái Phó cũng chỉ là một cái chức, không có thực quyền gì, mà phu quân nhà mình cũng từ một quan nhỏ trở thành Thượng thư, Vân phu nhân cũng biết tình hình, thân phận của mình kỳ thật đã sớm không còn là con gái của Thừa tướng như lúc trước, cũng sửa thói ngang ngược kiêu ngạo, còn tự mình nạp hai tiểu thiếp xinh đẹp cho phu quân, đương nhiên, người nhà của tiểu thiếp đều ở trong tay mình. Chỉ là bấy nhiêu đó đã đủ lấy lòng Vân Tĩnh. Làm cho Vân Tĩnh tôn trọng bà.
Vân phu nhân rất tò mò vì thái độ của lão gia nhà mình dạo gần đây, liền hỏi nhiều thêm vài câu. Bình thường, Vân Tĩnh rất ghét phụ nhân quản chuyện của hắn, một khi Vân phu nhân lắm mồm, thường bị khiển trách. Nhưng hôm nay tâm tình Vân thượng thư hiển nhiên hết sức tốt.
"Hôm nay Hoàng Thượng đồng ý chuyện con gái ta ra tuyển tú."
Vân phu nhân rất là cao hứng, vội vàng bảo tỳ nữ đang hầu hạ Vân thượng thư lui ra, tự mình vắt khăn mặt cho Vân thượng thư.
"Kia lão gia, Hỉ Châu nhà chúng ta không phải vừa lúc đủ điều kiện tham gia lần tuyển tú này sao?" Vân phu nhân vẻ mặt vui vẻ.
Vân thượng thư rất hài lòng nữ nhi Hỉ Châu này, Hỉ Châu dung mạo đoan trang, cử chỉ trang nhã, hắn đưa ra tuyển tú, cũng là vì suy tính cho con gái của mình.
Vân thượng thư càng nghĩ đến nữ nhi nhà mình càng cảm thấy xuất sắc, tựa hồ lên làm quý nhân cũng không phải không có khả năng. Vì thế, phá lệ nói vài câu ôn nhu với Vân phu nhân.
"Phu nhân, bà dạy dỗ nữ nhi của chúng ta tốt lắm."
Khóe mắt Vân phu nhân có chút ướt, bà không nhớ rõ, ôn nhu như vậy, từ khi phụ thân thoái ẩn, đã bao lâu rồi bà không được đối xử như vậy.
Vân phu nhân lúc này có chút thẹn thùng ý tứ hàm xúc.
"Lão gia, hôm nay ngủ lại chính viện đi."
Nhưng Vân thượng thư lại khoát khoát tay, nói với Vân phu nhân: "Không được, hôm nay ta đến chỗ Mị nhi nghỉ. Hôm qua đã hứa rồi."
Dứt lời, sửa lại áo bào một chút liền ra khỏi chính viện, đi thẳng đến chỗ Mị di nương.
Vân phu nhân thật vất vả nhịn xuống, cho đến khi Vân thượng thư ra khỏi chính viện mới phát ra tức giận, đưa tay hất hết đồ trên bàn trà xuống đất. Nhìn trên mặt đất đầy mảnh vỡ, trong lòng Vân phu nhân lúc này mới giảm bớt, nhưng vẫn nhịn không được oán hận một câu: "Tiện nhân."
Bình ổn qua vài ngày, chuyện tuyển tú không ngừng bị bàn tán trên triều, Thành Vương gia cũng đẩy nhanh hành động.
"Cái gì? Thành Vương gia muốn đưa con ra khỏi Túy Hồng lâu?!" Ân Như Tuyết nghe Hồng ma ma nói, rất kinh ngạc, ngay cả bộ mặt lạnh bình thường cũng đã quên đeo lên.
"Đúng, Thành Vương gia nói như vậy, ta cũng thử khuyên, nhưng mà Bá Vương này làm sao chịu nghe lời người khác nói, cũng không biết rốt cuộc là có chủ ý gì?" giọng của Hồng ma ma cũng bất đắc dĩ.
"Nhận được chưa?"
"Bổn vương tự có an bài. Ngươi chỉ cần nói có đồng ý hay không." Thì ra Thành Vương gia ở ngay bên ngoài, lúc này tiến vào.
Ân Như Tuyết nhíu mi,"Nếu Như Tuyết nói không muốn?"
Hồng ma ma thấy Như Tuyết như thế, sợ đắc tội với Thành Vương gia, vội vàng hoà giải.
Thành Vương gia lại vung tay lên, đuổi những người khác đi ra ngoài, ngay cả Hồng ma ma cũng bị thị vệ của Thành Vương đuổi ra ngoài.
"Vì sao không muốn?"
"Vậy Vương gia nói thử xem, sao Như Tuyết phải đồng ý?" Như Tuyết tựa tiếu phi tiếu, cũng không phải vì cao hứng, mà là có chút tức giận.
Thành Vương gia cũng không có tức giận như Như Tuyết nghĩ, ngược lại nói đến đề tài khác.
"Không biết Như Tuyết cô nương có biết thân thế của mình hay không?"
Ân Như Tuyết có chút đăm chiêu.
Thành Vương gia lại giống như vô ý nhắc tới một đề tài khác.
"Gần đây, chuyện náo nhiệt nhất chính là tuyển tú."
Ân Như Tuyết nghe huyền cầm thì hiểu rõ nhã ý.
Không thể nghi ngờ gì nữa Thành Vương gia muốn đưa nàng tiến cung tuyển tú, nghe nói, Vĩnh Dạ đế từng đến Túy Hồng lâu nghe đánh đàn, còn có bộ trà cụ của Vĩnh Dạ đế cũng là nhờ Thành vương phủ đưa hộ, có thể thấy được, tình cảm huynh đệ của Vĩnh Dạ đế và Thành Vương gia không tệ, rất có thể đưa nàng tiến cung là ý của Vĩnh Dạ đế.
Chẳng qua là, Lễ bộ Thượng thư Vân gia hình như năm nay cũng có nữ tử vừa đủ tuổi, còn có Vân phu nhân thân phận cao quý kia sẽ đồng ý cho nàng vào Vân phủ sao?
Như Tuyết nghi ngờ Thành Vương gia đã quên mất chuyện này. Ngược lại bắt đầu không chút để ý xem xét bài trí chung quanh.
Như Tuyết âm thầm suy nghĩ một hồi, thản nhiên nói:
"Mong muốn của Vương gia, cũng là mong muốn của Như Tuyết."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co