Truyen3h.Co

Sủng phi nhân sinh

15

NguyetTichLau

Vân phu nhân ở trước mặt lão gia nhà mình, đương nhiên sẽ không phát hỏa, ngược lại cười khanh khách nói với nhũ mẫu: "Lão gia đã nói vậy, đại tiểu thư suy nhược, đương nhiên cần phải điều dưỡng thật tốt, đem nhân sâm trong kho của ta cho đại tiểu thư đi, để cho nàng bồi bổ thân thể thật tốt."

Nói xong lại xoay người đối mặt Vân thượng thư: "Đúng rồi, lão gia, đứa nhỏ kia tên là gì, người xem trí nhớ của ta, đại tiểu thư đi thôn trang thời gian quá lâu, ta lại quên mất."

Vân thượng thư nhìn phu nhân mình diễn xuất, phảng phất như là rất là tán thưởng sự hiền thục cùng hiểu lễ của bà, cũng ôn hòa trả lời: "Gọi là Như Tuyết."

"Như Tuyết? Là một cái tên hay, nghe giống như là một người dung mạo xinh đẹp." Vân phu nhân ngoài miệng như bôi mật, nhưng trong lòng lại mắng to, cái gì yên hoa trong tên?

Vừa vặn, lúc này Vân Hỉ Châu Vân nhị tiểu thư vén rèm đi vào, nghe được mẫu thân mình khen thứ tỷ dung mạo xinh đẹp vừa tới phủ kia, mà phụ thân cũng là bộ dáng đồng ý, trong lòng đối với thứ tỷ tức giận và oán hận càng sâu. Thái độ không quan tâm đến Như Tuyết lập tức chuyển thành ghen ghét thật sâu.

Vân phu nhân tinh mắt, nhìn thấy nữ nhi nhà mình lúc tiến vào trên mặt biểu cảm không vui, sợ Vân thượng thư thấy không thích, vội nói: "Lão gia người xem a, Hỉ Châu nghe ta khen tỷ tỷ Như Tuyết mà không khen nó, nó không vui kìa."

Vừa nói vừa nháy mắt với Hỉ Châu mới vào cửa, Hỉ Châu thấy mẫu thân nháy mắt ra hiệu, cũng hiểu được ý mẫu thân, vội vàng thay đổi thành dáng vẻ tiểu nữ nhi làm nũng đi đến chỗ phụ thân.

"Đúng vậy, phụ thân, người cũng không khen con, người xem mẫu thân khen tỷ tỷ."

Vân thượng thư đối nữ nhi nhà mình hiếm khi làm nũng rất là hưởng thụ, cũng an ủi vỗ vỗ tay nữ nhi, "Phụ thân đương nhiên biết, Hỉ Châu cũng rất tốt."

Người một nhà ở ngoài mặt bộ dáng rất là hoà thuận vui vẻ, nhưng bên trong lại mỗi người mỗi nghĩ.

Bên ngoài rèm tiếng một tiểu nha hoàn bẩm báo phá vỡ bầu không khí ấm áp hòa hợp này.

"Lão gia, phu nhân, nhị tiểu thư, đại tiểu thư đến thỉnh an."

Vân thượng thư nghe được tiếng bẩm báo, nhìn nhìn Vân phu nhân. Vân phu nhân lên tiếng: "Kêu đại tiểu thư vào đi."

Tiểu nha hoàn vâng dạ.

Mà nhị tiểu thư Hỉ Châu nghe được tiếng bẩm báo, theo bản năng cúi đầu sửa sang lại quần áo một chút, sau đó, mở mắt thật to nhìn chằm chằm rèm cửa kia.

"Xào xạc" rèm cửa bị xốc lên, một dáng người yểu điệu thướt tha tiến vào trong mắt mọi người trong phòng.

Ân Như Tuyết mặc y phục màu tím nhạt thắt lưng cao nho váy, áo khoác bên ngoài là một dãy lụa trắng, tóc đen được búi thành đơn giản, cài trâm hồ điệp, cả người tinh xảo đơn giản.

Vân thượng thư nhìn thấy đại nữ nhi trước mặt dung mạo rực rỡ, không khỏi nhớ tới Mẫu Đơn năm đó, cũng xinh đẹp như bây giờ vậy, thần thái sáng chói.

Vân phu nhân đương nhiên thấy được thần thái Vân thượng thư dao động, lại thấy được người trước mặt nét mặt Phù Dung, chân mày lá liễu, đôi môi anh đào, trong lòng oán hận mắng "Hồ ly tinh, cùng nương đoản mệnh của ngươi đều là như nhau."

Mà đôi mắt Vân nhị tiểu thư Hỉ Châu nhìn người trước mắt rực rỡ, càng ghen ghét với thứ tỷ xinh đẹp hơn. Nàng dung mạo chỉ thanh tú, bởi vậy luôn lấy sự trang nhã, thân thể đoan trang nổi tiếng ở khuê các, mà mẫu thân cũng lo nghĩ nhiều cho nàng, thế nên mới có tiếng trong kinh Lễ bộ Thượng thư gia đích tiểu thư biết thư thức lễ, đoan trang hào phóng.

Nàng luôn coi đây là đương nhiên, cũng nhận định đạo lý giống mẫu thân "Nữ tử phải lấy đức hạnh làm trọng, dung mạo là phụ", đối với những tiểu thư khuê các xinh đẹp có tiếng chẳng thèm quan tâm.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên nàng dao động, nàng từng gặp qua tiểu thư xinh đẹp nổi tiếng nhưng không bằng một góc thứ tỷ trước mắt, thứ tỷ của nàng xác thực là dung mạo cực mỹ. Trong lòng của nàng không khỏi dâng lên một cảm giác nguy cơ dày đặc.

Vân phu nhân mở miệng: "Như Tuyết đến đây a, đứa nhỏ này thật là, ngươi hôm qua mới từ trong thôn trang đến, đi xe ngựa mệt nhọc, thân mình lại yếu ớt, không bằng nghỉ ngơi một phen thật tốt, cần gì sớm như vậy đã tới đây thỉnh an."

Nghe lời nói Vân phu nhân đúng là một mảnh tâm địa từ mẫu, nhưng cũng không làm cho Ân Như Tuyết buông xuống đề phòng.

"Như Tuyết đa tạ ý tốt của phu nhân, chỉ là hôm qua chưa được gặp phu nhân, hôm nay nếu không đến thỉnh an, trong lòng Như Tuyết lại bất an." Ân Như Tuyết cũng diễn một vở kịch hay. Nói xong, Ân Như Tuyết lại che lại khăn mặt, cúi đầu ho khan vài tiếng.

Vân phu nhân còn chưa kịp mở miệng, Vân thượng thư đã nói: "Như Tuyết, thân thể ngươi suy nhược, về sau không cần đến thỉnh an phu nhân."

Vân phu nhân trong lòng rất không vui, nàng mặc dù không muốnthấy Ân Như Tuyết, nhưng cũng không muốn để Vân thượng thư thương yêu nàng như vậy.

Lúc này nhị tiểu thư Hỉ Châu thấy được, giả bộ nở nụ cười, tiến lên kéo Ân Như Tuyết, nói: "Tỷ tỷ, ngươi về sau nếu không đến thỉnh an mẫu thân, vậy sau này lúc Hỉ Châu đến thỉnh an sẽ không có người theo cùng rồi."

Ân Như Tuyết thật sự không thích tiếp xúc với nàng, cố gắng tránh thoát tay của Hỉ Châu. Ngẩng đầu, nhìn Vân thượng thư, khẽ nói: "Phụ thân không cần lo lắng thân thể Như Tuyết, Như Tuyết chỉ là hôm qua ở Bích Đạo viện không cẩn thận bị nhiễm lạnh mà thôi."

Vân thượng thư nghe được lời Như Tuyết nói, lại nhìn về phía Vân phu nhân: "Bích Đạo viện, chỗ gần ao sen thật sự rất bất lợi cho việc điều dưỡng thân thể của Như Tuyết, đổi chỗ ở đi."

Vân phu nhân lại cười, "Lão gia, hôm qua hạ nhân làm việc qua loa lười biếng, còn chưa đem Bích Đồng viện thu thập xong, bởi vậy ta mới để cho Như Tuyết nghỉ tạm Bích Đạo viện. Hôm nay ta nhất định đốc thúc hạ nhân cẩn thận thu dọn Bích Đồng viện, để cho Như Tuyết chuyển vào."

Vân thượng thư lúc này mới hài lòng gật gật đầu, Thành Vương nhìn trúng Như Tuyết, cũng là đại tiểu thư của Vân gia, đương nhiên phải đối xử thật tốt.

Như Tuyết từ chỗ thỉnh an Vân phu nhân trở về không lâu, thì được dọn vào Bích Đồng viện.

Bích Đồng viện rộng rãi thoải mái, đang mùa hạ, hoa nở rộ, lộ vẻ tiên diễm mà sáng ngời. Hạ nhân lui tới nối liền không dứt, trên mặt thần sắc nhiệt tình, kính cẩn, hoàn toàn không còn vẻ lười biếng cùng khinh thường như hôm qua.

Tiểu nha đầu Anh Đào đơn thuần, cười nói: "Những người này, ngày hôm qua một vẻ, hôm nay lại thay đổi. Còn không phải vì biết Vân thượng thư rất sủng ái tiểu thư sao."

Ân Như Tuyết cũng cười, nhưng trong lòng lại thở dài: "Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà đi. Vô lợi không dậy nổi sớm, Vân thượng thư đối với nữ nhi nàng quan tâm đến nhiều như vậy, nhất định là Thành Vương gia đã nói với hắn gì đó, làm cho hắn thấy được lợi ích trong đó thật lớn."

Ân Như Tuyết vào Vân phủ không bao lâu, tin tức trong kinh linh hoạt đều biết tin Lễ bộ Thượng thư Vân gia đại tiểu thư từ trong thôn trang trở về.

Bình thường người ta đối với việc một thứ nữ trở về cũng không có lưu tâm gì.

Nhưng có rất nhiều người quyền thế tương đương với Vân gia lại không nghĩ đơn giản như vậy, phải biết rằng, lần tuyển tú này không có quy định phải là chính nữ, chỉ cần tuổi phù hợp là được. Bọn họ đều âm thầm phỏng đoán, chẳng lẽ thứ nữ này là Vân gia đặc biệt chọn vào cung tuyển tú? Nhưng người của đại gia tộc chân chính lại không chút nào thèm để ý, bởi vì đối với bọn họ mà nói, một thứ nữ, cho dù dung mạo xinh đẹp tuyệt trần thì thế nào? Dù sao cũng không gây nổi sóng gió gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co