Truyen3h.Co

SUNGWON| Màu Cồn

Ngoại lệ

yjwismiine

Lương Trinh Nguyên ngơ ngác nhìn căn nhà hai tầng rộng lớn đề chữ phòng khám tư nhân mạ vàng, mờ mịt theo chân Phác Thành Huấn vào trong.

Nói là phòng khám tư nhân nhưng thực chất còn đầy đủ tiện nghi hơn cả bệnh viện. Chất lượng dịch vụ không những vô cùng tốt, thêm vào đó đội ngũ nơi đây tay nghề còn rất cao. Xét trên tất cả các phương diện có thể nói là vẹn toàn, vì đối tượng họ nhắm đến không phải dân đen làm việc bạt mạng ngoài kia mà là những người có quyền có thế.

Sàn nhà dưới chân như lót gương, phản chiếu ánh đèn hơ vàng dịu mắt. Cô gái đội chiếc mũ vải trắng lệch trên đầu đứng sau bệ gỗ, niềm nở nhưng không quá xởi lởi, đầu hơi nghiêng tạo cảm giác cực kì nhã nhặn.

"Xin hỏi ngài có hẹn trước không?"

"Tôi là Phác Thành Huấn, có đặt lịch khám với bác sĩ Lý lúc tám giờ sáng nay." - Tối qua lúc anh đặt lưng xuống giường cứ nghĩ về vết thương trên lưng Lương Trinh Nguyên. Nào thì ngủ với tư thế úp sấp mãi có khó chịu không? Giường chỗ em nằm không phải là cứng như khúc cây chứ? Và tỉ tỉ các vấn đề khác.

"Ngài Phác hẹn khám tổng quát đúng không ạ? Mời ngài vào phòng số 12." - Cô gái phụ trách lật sổ hẹn kiểm tra, xác nhận xong xuôi mới hướng bàn tay về dãy hành lang chỉ đường.
Lương Trinh Nguyên vẫn không nói lời nào, yên lặng đi phía sau Phác Thành Huấn. Con số 12 cách điệu nằm trên cánh cửa gỗ trơn toát lên vẻ thời thượng khó hình dung, nó như đang kiêu hãnh nói với người đối diện bên trong chính là con đường thoát khỏi đau đớn mà cuộc sống mang lại.

"Sợ à?" - Thấy Lương Trinh Nguyên cứ nắm chặt góc áo, khuôn mặt cũng thể hiện rõ căng thẳng, Phác Thành Huấn xoa đầu cậu trấn an. "Không phải ăn thịt em đâu, chỉ là khám tổng quát thôi."

Phác Thành Huấn bật cười khi Lương Trinh Nguyên mở to đôi mắt nhìn anh, môi hơi cong xuống như trẻ con bị chọc sắp khóc. Vậy mà khi tay cầm lành lạnh vặn xuống, nụ cười trên môi anh vụt tắt như người vừa nãy cười thành tiếng kia không phải Phác Thành Huấn.

Người bên trong nghe cửa gõ hai cái liền lấy đôi chân gác trên bàn xuống, trở về tư thế lưng thẳng tắp. Húng hắng cho giọng nói trở nên thật oai nghiêm mới mời vào.

"Cậu Phác đúng giờ quá." - Hắn đẩy gọng kính, đứng lên lấy áo bác sĩ khoác vào. "Cậu hãy trình bày triệu chứng cho tôi nghe xem còn cứu được không?"

"Không phải tôi, người này mới cần được khám. Mong bác sĩ Lý tận tình giúp đỡ." - Phác Thành Huấn tránh qua làm Lương Trinh Nguyên không còn chỗ nấp, em biết anh đưa em đến đây thì thà ở nhà nấu ăn còn hơn.
Bác sĩ Lý tức Lý Đế Nỗ học nghề ở xứ sở sương mù nổi tiếng mát tay, nhờ vớt được những ca tưởng chừng hết hi vọng trở về dương gian nên tiếng thơm theo gió ngày càng lan xa. Tay nghề tốt nhưng tính tình lại quái gở, suốt ngày treo trên mình bộ dáng cà lơ phất phơ trông không có tí gì để người khác tin tưởng. Đặc biệt khó hẹn, trừ trường hợp khẩn cấp thì hắn đều dựa vào ấn tượng để làm việc. Phác Thành Huấn đã gây ấn tượng sâu sắc cho hắn vì cái tên độc đáo, nửa đêm gọi thẳng đến số điện thoại riêng để hẹn khám với thù lao cao ngất ngưởng.

Lý Đế Nỗ nhíu mày quan sát Lương Trinh Nguyên, chậc chậc vài tiếng. "Cậu trai này còn trẻ mà đã mắc bệnh nặng, thật tội nghiệp."

Lương Trinh Nguyên nghi ngờ người này có đúng là bác sĩ hay không. Bác sĩ trong tưởng tượng của em là người hiền từ mang đôi cánh trách nhiệm trên vai, nhưng người này cứ như mấy ông chú độc mồm độc miệng.

"Em ấy bị thương phần mềm, nhưng vẫn cứ khám lại cho chắc." - Phác Thành Huấn đối với vị bác sĩ này lịch sự mười phần. Thẩm Tại Luân đã thề son sắt với hắn người này chính là lương y như từ mẫu mà ai cũng muốn được gặp lúc hiểm nghèo.

"Vì ai đến gặp tôi không bệnh tim cũng bệnh phổi, còn có người toàn thân máu me tưởng sắp tắt thở rồi cơ." - Lý Đế Nỗ nhún vai, bệnh nghề nghiệp ăn sâu vào máu. Hắn đi tới ấn nút khởi động thiết bị, ngồi vào vị trí lạnh giọng ra lệnh với Lương Trinh Nguyên.

"Cởi quần áo ra." Lương Trinh Nguyên mắt trừng hết cỡ, trừ lúc nhỏ tắm mưa thì không nói, bây giờ bắt em cởi quần áo trước mắt người khác còn đáng sợ hơn bị ăn roi. Em ngước mắt nhìn Phác Thành Huấn, hay bây giờ đi về có được không?

"Đùa cậu chút cho thư giãn ấy mà, nằm lên đây đi." - Lý Đế Nỗ cười ha ha, bả vai run run theo tiết tấu giọng cười, chỉ tay về cái trông giống giường nhưng hẹp hơn.

Lương Trinh Nguyên thở phào, chậm rì rì đi đến ngồi lên giường. Phác Thành Huấn cũng đi tới đỡ lấy lưng em nhẹ nhàng hạ xuống, tránh cho vết thương bị tác động mạnh. Đến khi máy móc bắt đầu di chuyển, Lương Trinh Nguyên đã nằm yên trong buồng khám anh vẫn đứng đó dõi theo em.

Nằm trong không gian nhỏ hẹp, Lương Trinh Nguyên bắt đầu đưa đầu óc dạo chơi. Em buồn phiền vì thứ cảm xúc không tên dành cho Phác Thành Huấn một, thì càng mông lung về thái độ anh dành cho em mười. Nó làm em sinh ra ảo tưởng, để rồi nhen nhóm một niềm hi vọng mỏng manh, chạm nhẹ sẽ như bọt nước tan ra, trắng xoá. Hoặc có lẽ ông trời chỉ gửi anh xuống để thương hại em, đơn giản vậy thôi.
Tiếng máy tích một cái, giường từ từ được đưa ra. Mặc kệ Phác Thành Huấn vẫn sốt sắng dìu dắt bệnh nhân, Lý Đế Nỗ lại chăm chú vào hàng đống chữ trên máy tính, không đến một phút liền ấn nút in.

"Chúc mừng cậu Phác, người tình bé nhỏ của cậu toàn thân từ trên xuống dưới không có chỗ nào đáng lo ngại." - Lý Đế Nỗ cầm tờ kết quả vẫy vẫy rồi xoạt một cái đưa tới trước mặt Phác Thành Huấn.

Lương Trinh Nguyên mặt đỏ như nhỏ máu khi nghe danh xưng kì lạ kia phát ra từ miệng Lý Đế Nỗ.

"Em ấy còn hơn cả người tình." - Phác Thành Huấn lầm bầm rất nhỏ, thoạt nghe thoáng qua như đang trầm tư.

"Còn xem các vết thương ngoài da nữa là được. Giờ thì mời cậu ra ngoài, tôi phải đảm bảo riêng tư cho bệnh nhân." - Lý Đế Nỗ thẳng tay đuổi người, đóng sầm cánh cửa.

Phác Thành Huấn ngồi xuống băng ghế dài ngoài hành lang chờ đợi. Thỉnh thoảng có vài cô gái đi ngang qua không ngừng liếc trộm, nhưng chỉ dám dừng ở đó chứ không dám tiến tới làm quen vì bộ dáng xa cách của anh.

Điện thoại rung lên, Phác Thành Huấn mở ra xem. Trên màn hình là tin nhắn của Thẩm Tại Luân: "Cá đã lọt lưới, đang chờ ngư dân đến phân loại", kèm theo biểu tượng mặt cười. Phác Thành Huấn gõ gõ lên bàn phím rồi ấn gửi, vừa đúng lúc Lý Đế Nỗ đẩy cửa gọi vào.

"Tuy vết thương ở lưng không nghiêm trọng nhưng xử lí không tốt có thể sẽ để lại sẹo. Tôi kê cho cậu thuốc viên, thuốc đông y, và cả thuốc bôi ngoài nữa. Cứ làm đúng theo lời tôi cậu không những khoẻ mạnh mà còn thay da đổi thịt trắng trẻo đáng yêu."

Nghiêm túc chưa được nửa câu lại ngựa quen đường cũ giở giọng cợt nhả. Phác Thành Huấn ánh mắt sắp phóng ra dao khi nghĩ tới cảnh tên bác sĩ này vừa xem bệnh vừa trêu đùa Lương Trinh Nguyên.

"Nhớ bôi thuốc đều đặn, mấy vết bầm ở chân cậu hơi nặng" - Lý Đế Nỗ ghi ghi chép chép, chữ loằng ngoằng đưa đơn thuốc cho Phác Thành Huấn. "Nhìn tôi cái gì? Đi thanh toán rồi mời về cho."

Em định len lén ghi nhớ rồi sau này trả lại anh, nhưng có cố nhìn thế nào cũng không thấy giá tiền do Phác Thành Huấn đứng che hết tầm mắt.

"Cậu ơi, chi phí toàn bộ hết bao nhiêu vậy ạ? Cậu nói cho em biết để sau này em trả lại cho cậu." - Lương Trinh Nguyên ôm đống thuốc ngồi trên xe, ấp úng hỏi.

"Không nói." - Phác Thành Huấn nhất quyết bảo mật, sợ em khi biết chính xác số tiền sẽ đau lòng không dám uống thuốc mất.

"Đừng lo gì hết, em hồi phục tốt là tôi vui rồi."
Phác Thành Huấn mang Lương Trinh Nguyên đi ăn ở một nhà hàng gia đình. Thời tiết tương đối dễ chịu nên hai người không vào trong mà ngồi bên ngoài. Khách cũng không đông lắm, đa phần mọi người đều ở bên trong, thành ra bên ngoài chỉ có vài bàn là có người.

Phác Thành Huấn cầm tay Lương Trinh Nguyên từ lúc vừa bước vào, em có rụt tay lại cũng không được nên xấu hổ để anh dắt đi.
Cách Lương Trinh Nguyên không đầy hai cái bàn chẳng phải những tên hôm trước đánh em hay sao? Vết sẹo dữ tợn trên mặt, mái tóc bờm xờm, gương mặt khi chúng hung hăng đá vào người em, tất cả như mới hôm qua lần nữa hiện lên trước mắt Lương Trinh Nguyên.

Lương Trinh Nguyên vô thức nắm chặt tay Phác Thành Huấn, cố gắng cúi đầu thật thấp mong bọn chúng không nhận ra em. Gã mặt sẹo vô tình chạm mắt với Lương Trinh Nguyên, tim em nảy lên một cái, nhưng chắc hẳn không nhớ nổi một người trong vô số nạn nhân của hắn đâu.

Dù cho đã ngồi yên xuống ghế Lương Trinh Nguyên tay vẫn chảy mồ hôi. Bàn em ngồi chỉ cách bọn chúng một cái bàn khác, đến khi Phác Thành Huấn gọi tên em chắc chắn bọn chúng sẽ nhận ra.

"Em sao vậy?" - Phác Thành Huấn lên tiếng đánh gãy suy nghĩ của em.

"Em không sao thưa cậu." - Lương Trinh Nguyên cố để giọng nói phát ra vừa đủ nghe, xen lẫn trong đó một chút run rẩy khó phát hiện.

"Tóc em mắc lá cây này." - Phác Thành Huấn chồm tới nhặt cái lá tự bịa ra trên đầu em, khuôn mặt góc cạnh như tượng tạc nhu hoà trìu mến, nhưng bàn tay vừa vuốt xong tóc Lương Trinh Nguyên chỉ thẳng về nơi bọn mặt sẹo ngồi như tuyên án tử.

"Hết chưa ạ?"

"Một cái cũng không sót."

Thẩm Tại Luân đeo kính râm chống cằm, vắt chéo chân ngồi cách đó không xa nhìn đứa bạn lãnh đạm trong chuyện tình cảm xoa đầu người ta hết sức dịu dàng.

Chắc kiếp trước Thẩm Tại Luân mắc nợ Phác Thành Huấn nên kiếp này đầu thai vào làm chân sai vặt để trả nợ. Không khi nào chịu để yên cho hắn quá mấy ngày. Tác phẩm hôm nay cũng là do một tay Phác Thành Huấn sắp đặt. Bảo Thẩm Tại Luân đem hết đám du côn xã hội của phố này lại một chỗ chẳng biết để làm gì, đến khi Phác Thành Huấn nói cần số điện thoại của Lý Đế Nỗ hắn mới lờ mờ đoán ra. Có điều ngoài dự tính người kia thế mà lại là nam.

Chủ quán thấy một tốp gần hai ba chục người ăn mặc phong cách đại ca bước vào quán thì kêu trời muốn treo bảng miễn tiếp khách.

Thẩm Tại Luân tiêu sái tháo kính râm, trưng ra dáng vẻ người đàn ông thành thục bao toàn bộ khu vực phía ngoài. Thành ra trong mắt chủ quán Thẩm Tại Luân nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh tối cao của đám người lưu manh này.
Mà đám người Phác Thành Huấn vừa tuyên án tử sớm đã nhấp nhổm mông như có lửa. Bọn chúng cũng chỉ vì đồng tiền nên làm theo sai bảo, đánh Lương Trinh Nguyên hoàn toàn không phải chủ đích của bọn hắn. Nếu biết sớm tên mặt thư sinh kia có chỗ dựa to như vậy thì thù lao có trả gấp đôi bọn chúng cũng không làm.

Phác Thành Huấn gọi hai phần bít-tết, thịt viên sốt cà chua, bánh mì bơ tỏi, và hoa quả dùng để tráng miệng. Lương Trinh Nguyên chăm chú nhìn bàn đồ ăn đầy màu sắc, hương thơm ngào ngạt không ngừng tấn công khứu giác làm bụng phát ra âm thanh biểu tình.

Lương Trinh Nguyên học theo cách Phác Thành Huấn cầm dao và nĩa, cắm vào miếng thịt cố định rồi cắt nhưng không được trơn tru cho lắm, day mãi không đứt. Phác Thành Huấn đợi Lương Trinh Nguyên thành công cắt ra miếng thịt đầu tiên mới đổi phần đã cắt sang cho cậu, bản thân lấy phần bít-tết có hơi tan nát do va chạm dao nĩa quá độ.

Em ngại ngùng nhận lấy phần thịt từ Phác Thành Huấn bắt đầu ăn. Hương vị thơm ngon mới mẻ khiến vành mắt Lương Trinh Nguyên nóng lên, vừa nhai vừa nén nước mắt.

"Nhớ chừa bụng ăn thêm hoa quả, mấy vết bầm sẽ nhanh hết thôi." - Khi ăn cơm Phác Thành Huấn rất ít khi mở miệng, ấy mà lại dịu dàng nhắc nhở em.

Quy tắc dù có cứng nhắc cách mấy, đến một ngày nào đó, vì một nguyên do nào đó cũng trở thành ngoại lệ duy nhất.

—————————-

cứ có char nào peak là tui lại đẩy sang cho playboi jaeyun í:))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co