Chương 10
Quân
GAMESHOW ÁNH SÁNG CHÂN LÝ -
Tập 7: Đời sinh viên đen tối
Phần Mở Đầu:
Tiếng nhạc hào hùng cuồn cuộn như sóng vỗ, dội thẳng vào lồng ngực người nghe, hòa cùng ánh sáng chói lóa từ màn hình lớn. Trên sân khấu, Hoàng đứng đó, một dáng vẻ cao lớn, ánh mắt sắc lạnh như dao, và nụ cười nhếch mép ẩn chứa sự mỉa mai sâu cay. Hắn ta bắt đầu giới thiệu về nhân vật chính của "ÁNH SÁNG CHÂN LÝ" đêm nay. Đó là Quân, một chàng trai 18 tuổi, với dáng người gầy gò nhưng mỗi thớ cơ đều săn chắc, cuồn cuộn dưới lớp da ngăm đen, minh chứng cho những năm tháng dài mưu sinh vất vả. Mồ côi từ nhỏ, cuộc đời Quân là chuỗi ngày dài miệt mài bên bàn học cũ kỹ, dưới ánh đèn dầu leo lét, biến những con số vô tri trong sách vở thành niềm hy vọng, thành ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn cằn cỗi của cậu.
Màn hình lớn chuyển cảnh, chiếu cận cảnh những thước phim quay lén về Quân. Đó là hình ảnh cậu bé gầy gò đội nắng đội mưa làm việc ở công trường, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường đến lạ. Cậu bé Quân miệt mài giải những bài toán khó, đêm khuya vẫn thức trắng bên những cuốn sách toán dày cộp, mong một ngày được đổi đời. Rồi hình ảnh Quân với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tấm giấy báo trúng tuyển đại học Sư phạm, chuyên ngành Toán – niềm mơ ước bấy lâu đã thành hiện thực. Cậu ôm chầm lấy chiếc ba lô cũ kỹ, trên môi nở nụ cười đầy hứa hẹn, như thể cả thế giới tươi đẹp đang dang tay chào đón. Quân tin rằng cánh cổng đại học sẽ mở ra một chân trời mới, một cuộc sống khác biệt, nơi những con số sẽ trở thành chìa khóa mở ra tri thức, và tri thức sẽ nâng tầm cuộc đời cậu. Một tương lai rạng ngời, một con đường trải đầy hoa hồng.
"Nhưng liệu," Hoàng nói, giọng đầy mỉa mai, kéo người xem trở về thực tại tàn khốc, "ánh sáng chân lý có thực sự rực rỡ như cậu ta vẫn nghĩ? Hay đó chỉ là một màn sương mờ che phủ một vực thẳm đen tối hơn bất kỳ cơn ác mộng nào? Hãy cùng 'khai sáng' cho chàng trai trẻ này, và chứng kiến bản giao hưởng định mệnh của cậu ta lạc điệu đến mức nào."
Tiếng vĩ cầm trên sân khấu trở nên méo mó, rít lên những nốt nhạc chói tai, lạc điệu đến đáng sợ, rồi đột ngột tắt lịm, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người, như báo hiệu một điều chẳng lành sắp ập đến.
Cánh Cổng Địa Ngục Giấu Mình
Nắng vàng rực rỡ trải khắp khuôn viên Đại học Sư phạm, dệt nên một khung cảnh bình yên, nên thơ. Cây cối xanh tươi rì rào trong gió, sinh viên hối hả đi lại, tiếng nói cười rộn rã vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh tươi sáng, đầy sức sống. Quân xuất hiện, với chiếc ba lô cũ sờn vai, đôi mắt sáng ngời, háo hức nhìn ngắm mọi thứ xung quanh. Cậu bước vào khu vực ghi danh, lòng tràn đầy phấn khởi, một niềm hân hoan khó tả dâng lên trong lòng. "Cuối cùng mình cũng đến được đây rồi! Một tương lai mới đang chào đón mình!" cậu tự nhủ, trong đầu vẽ ra biết bao viễn cảnh tươi đẹp về những ngày tháng sinh viên sắp tới.
Một nhóm các bạn trong đoàn trường, áo xanh tình nguyện, nhiệt tình vẫy tay chào đón Quân. Thầy Phụ Trách cũng tiến đến, vẻ mặt niềm nở, giọng nói ấm áp: "Chào mừng em, Quân! Em là sinh viên xuất sắc của khoa Toán đấy. Rất vui được chào đón em đến với đại gia đình Sư phạm. Giờ em theo các bạn vào phòng Y tế để khám sức khỏe nhập học nhé. Đây là thủ tục bắt buộc để đảm bảo sức khỏe cho các em trong suốt quá trình học tập."
Quân gật đầu, lòng tin tưởng tuyệt đối, theo sự hướng dẫn của các bạn và thầy phụ trách. Họ đi qua những dãy hành lang dài, ban đầu còn đông đúc sinh viên, nhưng càng đi sâu vào phía phòng Y tế, khung cảnh càng trở nên vắng lặng một cách lạ thường, khác hẳn với sự nhộn nhịp bên ngoài. "Sao lối này không có các bạn khác nhỉ? Khác hẳn với khu vực tuyển sinh đông đúc," Quân tự nhủ, có chút hoang mang nhẹ len lỏi trong tâm trí. Dù có chút e ngại, nhưng vì lần đầu lên thành phố, lần đầu vào đại học, Quân vẫn giữ sự ngây thơ, tin tưởng mà bước vào căn phòng Y tế theo hướng dẫn.
Căn phòng Y tế khá nhỏ, ánh sáng hơi mờ, tạo cảm giác tù túng và có phần bí ẩn. Một bác sĩ nữ trung niên, với vẻ ngoài phúc hậu, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng ánh mắt lại có gì đó rất khó tả, đang ngồi chờ sẵn sau chiếc bàn. "Chào em, em là Quân phải không? Mau vào đây để bác sĩ khám sức khỏe. Đây là thủ tục bắt buộc để đảm bảo sức khỏe cho em trong suốt quá trình học tập," bà ta nói, giọng nói tưởng chừng như hiền từ nhưng lại ẩn chứa một mệnh lệnh không thể chối cãi.
"Dạ vâng ạ," Quân đáp khẽ.
"Được rồi, em cởi quần áo ra đi. Cởi hết nhé, bác sĩ cần kiểm tra toàn diện."
Quân sững sờ. Toàn thân cậu cứng đờ. Cởi hết quần áo? Dù xấu hổ tột độ, nhưng nghĩ đây là quy trình khám sức khỏe thông thường, cậu vẫn ngập ngừng tuân theo. Từng ngón tay run rẩy, Quân từ từ cởi bỏ quần áo, để lộ cơ thể có chút ngăm đen, nhưng khá cơ bắp và săn chắc – kết quả của những năm tháng lao động mưu sinh từ sớm đã hun đúc nên một thân hình vạm vỡ, đầy nam tính. Dương vật của Quân dù đang mềm nhũn, nằm im lìm giữa hai chân, nhưng vẫn toát lên vẻ đầy đặn, hồng hào, và đôi tinh hoàn buông thõng, căng tròn, quyến rũ một cách nguyên thủy.
"Ôi, chàng trai của tôi! Em đẹp trai quá! Cơ thể em thật sexy làm sao!" bác sĩ thốt lên, ánh mắt bà ta sáng lên như ngọn đèn soi chiếu những ham muốn đen tối, nụ cười méo mó trên môi lộ rõ vẻ thích thú đến rợn người. Bà ta không chần chừ, bắt đầu nắn bóp, vuốt ve khắp cơ thể Quân, từ bắp tay rắn chắc, đến cơ ngực. Bàn tay bà ta lướt xuống, nắn vú Quân, kiểm tra xem có bị hạch không, rồi xoa xoa và nhéo nhẹ núm ti của cậu khiến Quân phải kêu lên một tiếng nhỏ vì đau và ngượng, toàn thân khẽ run rẩy. Bà ta phì cười một cách thích thú, tiếng cười the thé vang vọng trong căn phòng kín. Rồi bàn tay trơ trẽn của bà ta rờ xuống cơ bụng, mân mê các múi cơ săn chắc, móc nhẹ lỗ rốn Quân một cách đầy ám muội, khiến cậu rùng mình. Tiếp theo là xoa nắn cơ đùi rắn chắc của cậu, từng nhịp, từng nhịp một, chậm rãi và đầy ám chỉ.
Bàn tay bà ta lại lướt lên, vạch nách Quân ra, rờ rẫm cơ nách, hõm nách, vuốt ve mấy sợi lông nách lún phún khiến Quân nhột hơi ngọ ngoạy. Bác sĩ thậm chí còn cúi xuống, hít sâu một hơi vào hõm nách cậu, rồi liếm môi một cách đầy thỏa mãn, bảo nách Quân thơm lắm, da cũng mịn màng nhưng hơi nhiều mồ hôi, nên triệt lông để đảm bảo vệ sinh. Bà ta tiếp tục săm soi bắp vế, rồi sờ, móc từng kẽ ngón chân của Quân làm cậu lúng túng, đỏ bừng mặt. Hôm nay lên ghi danh, Quân đi giày bata nên mồ hôi ra hơi nhiều, mùi hôi chân thoảng lên, làm bác sĩ đỏ mặt, nhưng bà ta lại khen Quân nam tính, giọng điệu đầy gợi tình.
Sau đó, một cái cân nhỏ được đặt dưới đùm dái của Quân để đo độ nặng, độ tròn của hai hòn dái. Bà ta cầm lấy tinh hoàn Quân, xoay xoay, nắn bóp một cách tỉ mỉ, cảm nhận sự căng mọng và đầy đặn của chúng. Quân rùng mình, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Cậu cố gắng giật lại, nhưng bàn tay bà ta ghì chặt, không buông.
Cuối cùng, một cái que nhỏ được đưa đến gần lỗ đít Quân. Bà ta không ngần ngại luồn nhẹ que vào bên trong, xoay tròn, đo độ khít của lỗ đít cậu. Quân giật nảy mình, hơi thở đứt quãng, cậu cảm thấy một sự xâm phạm trơ trẽn và đau rát. Học đại học cần những thông tin này sao? Mình chưa từng thấy ở đâu khám như thế này cả, Quân tự nhủ, trong lòng càng lúc càng hoang mang tột độ, một cảm giác bất an trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể dường như không còn tuân theo ý muốn của cậu nữa.
"Giờ em trai cho bác sĩ xin mẫu máu, nước tiểu và... tinh dịch nhé."
"Dạ, nước tiểu thì em vào nhà vệ sinh... còn tinh dịch...?" Quân lắp bắp, giọng run rẩy.
"Không cần vào đâu xa, làm ngay tại đây cho bác sĩ tiện kiểm tra," bà ta cười nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh, đầy quyền lực. Bà ta không nói nhiều, trực tiếp chộp lấy con cu Quân, vuốt ve thân dương vật của cậu, rồi từ từ kề một lọ thủy tinh nhỏ vào lỗ sáo của Quân, cố ý cạ cạ miệng lọ vào lỗ sáo để trêu chọc Quân. Bà ta còn nắn bóp nhẹ vào gốc dương vật, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ lỗ sáo, kích thích mạnh hơn. "Nào, đái ra đi em trai. Thả lỏng nào," bà ta thì thầm, giọng điệu vừa dỗ dành vừa ra lệnh. Dưới sự kích thích trực tiếp và áp lực từ bàn tay bà ta, một dòng nước tiểu nóng hổi, khai nồng đột ngột phun ra, lấp đầy lọ thủy tinh. Mùi khai xộc lên mũi, nhưng bà bác sĩ vẫn thích thú, hít hà, rồi nhếch mép cười đầy mãn nguyện, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon.
"Nào, đái xong rồi, giờ em sục 'cu' cho nó cửng và bắn tinh vào lọ này nhé. Bác sĩ cần kiểm tra chất lượng 'sản phẩm' của em."
Quân sững sờ, mặt trắng bệch. Cậu muốn bỏ chạy ngay lập tức, muốn phá tung cánh cửa này, nhưng hai chân như bị đóng đinh, cơ thể tê liệt trong sự sợ hãi. Bà bác sĩ không cho cậu thời gian suy nghĩ. Bà ta chộp lấy "cu" Quân, véo mạnh vào đầu khấc hồng hào của cậu, rồi vuốt ve thân dương vật từ gốc đến ngọn, nhịp nhàng và đầy ám muội. "Nào, tập trung vào đây. Em sẽ làm được mà." Bà ta nói, giọng điệu vừa khuyến khích vừa đe dọa. Dưới bàn tay lão luyện của bà ta, dương vật của Quân từ từ cương cứng, toát lên vẻ đầy đặn, hồng hào, gân guốc, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Bà ta tiếp tục vuốt ve, kích thích, không ngừng động viên bằng những lời lẽ dâm dục. "Nào, sắp ra rồi. Thả lỏng đi em trai. Đừng giữ lại, cứ để nó bắn ra hết đi."
Bị ép buộc, Quân đành phải cắn răng, sục "cu" cho mình ngay trước mặt bà bác sĩ, trong khi bà ta vẫn tiếp tục vuốt ve, điều khiển nhịp độ. Bàn tay cậu run rẩy ôm lấy dương vật đang từ từ cương cứng, đầu khấc hồng hào mọng nước. Sau một vài nhịp sục nhanh và thô bạo, tinh dịch trai tân đặc sệt, thoảng mùi tanh ngai ngái, bắn mạnh ra, lấp đầy lọ thủy tinh. Quân cảm thấy một sự hổ thẹn, nhục nhã tột cùng, một cảm giác dơ bẩn len lỏi từ sâu thẳm tâm hồn, nhưng cơ thể lại có chút phản ứng không mong muốn, khiến cậu càng thêm tuyệt vọng.
"Ngon lắm!" bà bác sĩ thốt lên, ánh mắt sáng rực, đầy thèm muốn, như một con quỷ đói khát. Bà ta không ngần ngại quệt một chút tinh dịch của Quân từ miệng lọ, đưa lên miệng nếm thử, rồi lè lưỡi liếm môi, khuôn mặt biểu lộ vẻ thỏa mãn tột cùng, như thể đang tận hưởng một món cao lương mỹ vị.
"Bà... bà làm cái gì vậy? Đồ biến thái!" Quân hốt hoảng, toàn thân run rẩy, muốn nôn khan. Cậu la lên, vội vàng mặc quần áo vào để chạy đi, lao thẳng về phía cửa. Nhưng bà bác sĩ, với vẻ ngoài tưởng chừng yếu ớt, đã nhanh chóng túm lấy Quân bằng một lực mạnh kinh ngạc, không ai ngờ tới từ một người phụ nữ lớn tuổi. Bà ta kéo mạnh cánh tay Quân ra phía sau, đồng thời dùng đầu gối ghì chặt vào lưng cậu, khiến Quân mất thăng bằng, khụyu xuống, toàn thân rã rời. Bà ta dứt khoát tiêm một loại thuốc lạ vào mông Quân, mũi kim lạnh buốt xuyên qua da thịt cậu.
"Ư... cái gì vậy...?" Quân choáng váng, khụyu xuống, giọng yếu ớt, mọi giác quan dần mờ đi. Đôi mắt cậu mờ dần, cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực để chống cự.
Cùng lúc đó, cánh cửa bật mở. Thầy Phụ Trách và hai bạn đoàn thanh niên bước vào, khuôn mặt họ không chút cảm xúc, ánh mắt lạnh lùng, khác hẳn vẻ niềm nở, tươi cười ban nãy. Họ nhìn Quân đang vật vã trên sàn như một con thú bị dính bẫy, ánh mắt đầy sự thỏa mãn và khinh miệt. Bên ngoài hành lang, tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng xe cộ vẫn vang lên rộn rã, náo nức, cuộc sống sinh viên vẫn diễn ra bình thường, chẳng ai hay biết về địa ngục đang diễn ra bên trong căn phòng này. Những bạn sinh viên khác vẫn đang nô nức ghi danh, bàn tán rôm rả về tương lai mới, những con cu, hòn dái của họ được bảo vệ kỹ lưỡng trong lớp quần tây, quần lót phẳng phiu. Còn Quân thì trần truồng, run rẩy, cu dái lòng thòng, ửng đỏ, phơi bày tất cả sự nhục nhã.
"Đặt nó lên bàn thí nghiệm," Thầy Phụ Trách nói, giọng lạnh lùng, dứt khoát, như ra lệnh cho một món đồ.
Quân bị khiêng lên một chiếc bàn lạnh ngắt, cơ thể cậu trần trụi, run rẩy trong không khí lạnh lẽo. Ba người họ không nói một lời, bắt đầu cạo lông, triệt lông cho cậu một cách chuyên nghiệp. Từ lông mu rậm rạp, đen nhánh, đến lông nách lún phún, rồi cả lông đít, lông tay chân của Quân đều bị cạo nhẵn nhụi, trắng bóc, không còn một sợi lông nào. Quân không ngừng rên rỉ, van xin trong tuyệt vọng, tiếng nức nở bật ra từng đợt, nhưng những lời lẽ tràn đầy nhục dục và tàn nhẫn của họ khiến cậu hoảng sợ, không dám làm gì khác ngoài chịu đựng, nước mắt giàn giụa.
"Đúng là hàng tuyển! Nhẵn nhụi thế này mới dễ 'xài' chứ!" một bạn đoàn viên nam cười khúc khích, ánh mắt dâm đãng quét khắp cơ thể Quân.
"Mùi tinh trai tân đúng là thơm thật, bác sĩ nhỉ?" bạn còn lại nói, ánh mắt dán chặt vào dương vật và tinh hoàn sưng đỏ của Quân, như thể đang ngắm nhìn một món đồ quý hiếm.
Sau khi cạo lông, họ tiến hành vệ sinh sạch sẽ cho Quân, chà rửa khắp cơ thể cậu bằng xà phòng có mùi khó chịu, khiến cậu cảm thấy như một món hàng đang được "chuẩn bị" cẩn thận. Thầy Phụ Trách dùng một miếng bọt biển lớn, thoa đầy xà phòng thơm nồng, bắt đầu chà xát khắp cơ thể Quân. Từng động tác đều mạnh bạo, thô thiển. Hắn ta kỳ cọ hõm nách Quân thật kỹ, rồi dùng tay vò mạnh từng sợi lông nách lún phún đã được cạo sạch, khiến da thịt cậu đỏ ửng. Tiếp đến là xà phòng hóa con cu và hòn dái Quân, chà rửa từng ngóc ngách, từng kẽ nhỏ. Dương vật và tinh hoàn của Quân sưng đỏ, đau rát vì bị chà xát liên tục. Hắn ta còn dùng bàn chải nhỏ chà mạnh vào đầu khấc Quân, rồi miết mạnh xuống lỗ sáo, khiến Quân rùng mình, cố gắng co người lại nhưng vô ích. Hai bên bẹn Quân cũng bị kỳ cọ kỹ lưỡng, bàn tay thô bạo lướt qua cơ đùi, cơ ngực, cánh tay, không bỏ sót một chỗ nào, cho đến khi toàn thân Quân trắng bóc và khô ráo.
Rồi, một cái ống nhỏ được đưa vào lỗ hậu của Quân, bắt đầu quá trình sục rửa hậu môn. Nước lạnh xộc vào, Quân rùng mình, co giật, những tiếng rên rỉ bật ra không ngừng, pha lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn đến tận xương tủy. Cậu cảm thấy vô cùng ghê tởm, tủi nhục, như thể toàn bộ nhân phẩm của mình đang bị chà đạp dưới chân. Cuối cùng, khi cơ thể đã hoàn toàn sạch sẽ, nhẵn nhụi, và đã bị "chuẩn bị" kỹ lưỡng, Quân bị trói chặt lại bằng những sợi dây thừng chắc chắn, toàn thân cơ bắp giờ đây co quắp vì sợ hãi và đau đớn, nằm gọn trong một chiếc vali lớn được chuẩn bị sẵn.
"Ánh sáng chân lý sẽ soi rọi tâm hồn em, Quân. Hãy chuẩn bị cho bản giao hưởng mới của cuộc đời em," Hoàng nói, giọng nói vang lên từ một chiếc loa ẩn, vọng vào tai Quân như một lời nguyền rủa. Cánh cửa phòng đóng sầm lại, tiếng khóa kêu lạch cạch, nhấn chìm Quân vào màn đêm vô tận. Vali được kéo đi, mang theo Quân – một tương lai tươi sáng vừa chớm nở đã bị dập tắt không thương tiếc, thay vào đó là tương lai chó đĩ sắp được chương trình 'khai sáng'.
Lạc Lối Trong Cõi Địa Ngục
Quân tỉnh dậy trong một căn phòng làm việc sang trọng, rộng lớn, đầy sách vở và bằng khen được treo kín trên tường. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi gỗ quyện vào nhau, tạo nên một không gian tưởng chừng tri thức, nhưng lại ẩn chứa sự mục ruỗng đến ghê tởm. Cơ thể cậu đau nhức rã rời, từng thớ thịt như bị xé toạc, và anh nhận ra mình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế bọc da sang trọng. Những sợi dây thừng thô ráp siết chặt cổ tay, cổ chân, hằn sâu vào da thịt, tạo nên những vết lằn đỏ ửng. Đối diện cậu là Thầy Hiệu trưởng, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài uy nghiêm, khuôn mặt phúc hậu đáng kính, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự ranh mãnh, dâm đãng đến ghê tởm, như một con rắn độc ẩn mình trong bụi cây.
"Chào mừng em, Quân. Chào mừng em đến với sự 'khai sáng' thật sự của Đại học Sư phạm," Thầy Hiệu Trưởng nói, giọng điệu trầm ấm nhưng lại mang một sự đắc thắng đến rợn người, khiến Quân cảm thấy lạnh sống lưng.
"Thầy... thầy muốn làm gì? Buông em ra! Em sẽ tố cáo các thầy! Em sẽ cho mọi người biết bộ mặt thật của các người!" Quân gào lên, giọng khản đặc, yếu ớt, toàn thân vùng vẫy trong vô vọng, nhưng sợi dây trói siết chặt lấy cậu, mỗi lần vùng vẫy lại càng đau đớn hơn. Nước mắt cậu giàn giụa, lăn dài trên gò má hốc hác, hòa lẫn với mồ hôi lạnh.
"Tố cáo ư? Em nghĩ ai sẽ tin em? Em nghĩ em còn có đường lui sao?" Thầy Hiệu Trưởng cười khẩy, tiếng cười the thé vang vọng trong căn phòng, mang theo sự chế nhạo, khinh bỉ tột độ. Ông ta tiến lại gần, bàn tay to lớn nhanh chóng tịch thu căn cước của Quân, rồi lấy ra một con dao nhỏ và một thiết bị lạ. Ông ta không nói một lời, tóm chặt lấy cổ Quân, gắn một con chip định vị vào cổ Quân, khiến cậu rùng mình vì đau đớn và sợ hãi. Lưỡi dao lạnh buốt cứa vào da thịt, rồi con chip được đẩy sâu vào, tạo nên một cơn đau nhói. Quân kêu lên một tiếng yếu ớt, máu rỉ ra từ vết thương nhỏ trên cổ, thấm vào da thịt cậu, mang theo cảm giác bị kiểm soát hoàn toàn. Ông ta dùng tay bóp mạnh dương vật Quân, vuốt ve một cách đầy ám muội, khiến nó hơi ngóc đầu dậy, một phản xạ tự nhiên mà Quân ghê tởm.
"Nào, em Quân của tôi. Hãy cho tôi thấy em có xứng đáng với danh hiệu sinh viên xuất sắc không."
Ông ta ra hiệu. Cánh cửa phòng bật mở. Thầy Phụ Trách, Thầy Chủ Nhiệm và Anh Bí Thư Đoàn Trường lần lượt bước vào, khuôn mặt họ đều nở nụ cười ghê tởm, ánh mắt đầy thú tính, như những con thú săn mồi vừa tìm thấy con mồi ngon. Quân bàng hoàng nhìn họ, những người mà cậu từng tin tưởng, kính trọng, những hình tượng thầy cô, anh lớn trong trường, giờ đây lại lộ nguyên hình là những con quỷ đội lốt người, lòng dạ tàn nhẫn đến không ngờ.
"Thầy sẽ là người đầu tiên khai sáng cho em." Thầy Hiệu Trưởng nói, giọng điệu đầy tự mãn, như thể đang ban phát một ân huệ. Ông ta kéo mạnh đầu Quân xuống, ép miệng cậu vào dương vật cương cứng của mình, không cho cậu có cơ hội phản kháng. Quân ghê tởm tột độ, cổ họng cậu nghẹn ứ, cố gắng nôn ra, muốn ói sạch những thứ dơ bẩn này ra khỏi cơ thể, nhưng bị ông ta giữ chặt, bàn tay to lớn siết chặt lấy gáy cậu, không thể nào thoát được. Tiếng mút mát ghê tởm vang lên trong phòng, hòa cùng tiếng nức nở nghẹn ngào của Quân, tiếng nôn khan và tiếng nuốt nước bọt đầy tủi nhục. Dòng tinh dịch nóng hổi, tanh tưởi trào ra, ông ta ép Quân phải nuốt trọn, không sót một giọt nào, khiến cậu muốn phát điên.
Ngay sau đó, Thầy Phụ trách, Thầy Chủ nhiệm và Anh Bí thư Đoàn trường lần lượt chụp ảnh Quân đang trần truồng, dương vật và tinh hoàn lòng thòng, sưng đỏ, vẻ mặt nhục nhã, bơ phờ, đôi mắt sưng húp vì khóc. Họ dọa sẽ tung lên mạng, phá hủy hoàn toàn tương lai, danh dự của cậu nếu Quân không nghe lời, không tuyệt đối phục tùng. Quân ấm ức, nước mắt vẫn lăn dài trên gò má hốc hác, từng dòng nóng hổi chảy xuống, nhưng không thể chống lại, cảm giác bất lực bao trùm lấy cậu, nhấn chìm mọi hy vọng.
"Giờ đến lượt chúng tôi, em trai," Thầy Phụ Trách nói, giọng điệu đầy ham muốn, ánh mắt dán chặt vào cơ thể trần trụi của Quân. Quân ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn họ, đôi môi mím chặt, cố gắng thốt lên những lời van xin cuối cùng: "Làm ơn... xin các thầy... đừng mà... em xin các thầy..." Nhưng những lời cầu xin yếu ớt của cậu chỉ như gió thoảng mây bay, không hề lay động được trái tim sắt đá của bọn chúng.
Họ không nói nhiều, không chần chừ. Thầy Phụ Trách là người đầu tiên. Hắn ta tiến tới, đẩy mạnh Quân nằm sấp xuống ghế, kéo đôi chân cậu dạng rộng ra. Thầy Chủ Nhiệm nhanh chóng giữ chặt lấy hai vai, còn Anh Bí Thư Đoàn ghì chặt đôi chân Quân, không cho cậu giãy giụa. Thầy Phụ Trách nhìn chằm chằm vào lỗ đít Quân, một nụ cười ghê tởm nở trên môi. Hắn ta từ từ đẩy dương vật của mình vào hậu môn của Quân, bắt đầu màn "khai sáng" đầy đau đớn và bẩn thỉu.
"A... AAA! ĐAU! ĐAU QUÁ! DỪNG LẠI! XIN CÁC THẦY!" Quân gào thét trong đau đớng tột cùng, tiếng la hét xé lòng, vang vọng khắp căn phòng kín. Nước mắt cậu giàn giụa, lăn dài trên gò má, thấm ướt cả gối. Mỗi cú thúc thô bạo của Thầy Phụ Trách như xé toạc cơ thể cậu, phá nát những gì còn lại của sự trong trắng, sự tinh khiết trong tâm hồn. Hắn ta không ngừng thúc mạnh, sâu hơn, mặc kệ tiếng rên rỉ, tiếng van xin của Quân. Quân cảm thấy hậu môn mình như bị xé nát, đau đến tê dại. Hắn ta thúc sâu vào, bắn tinh dịch nóng hổi vào bên trong, rồi rút ra cái "phụt" một tiếng, mang theo cảm giác nhớp nháp, bẩn thỉu.
Khi Thầy Phụ Trách rút ra, Quân thở hổn hển, toàn thân run rẩy, nước mắt và nước mũi dàn dụa. Thầy Chủ Nhiệm không chần chừ, ngay lập tức thay thế. Ông ta còn thô bạo hơn, không hề có chút khoan nhượng. "Hức... không... đừng... làm ơn... dừng lại đi mà..." Quân van nài, giọng nói yếu ớt đến thảm thương, nhưng vô ích. Thầy Chủ Nhiệm ghì chặt lấy eo Quân, thúc mạnh vào, tiếng da thịt va chạm nhau chan chát, tiếng rên rỉ thảm thiết của Quân hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của bọn chúng, tạo nên một bản giao hưởng ghê tởm, một khúc ca của sự hủy diệt. Ông ta bắn tinh dịch vào trong Quân, rồi rút ra.
Cuối cùng là Anh Bí Thư Đoàn. Anh ta có vẻ "nhẹ nhàng" hơn một chút, nhưng sự nhục nhã mà Quân phải chịu đựng thì vẫn không hề giảm bớt. Anh ta kéo Quân ngồi dậy, quay lưng lại, ép cậu quỳ xuống. "Nào Quân, ngoan nào. Cố gắng thêm chút nữa thôi." Anh ta thì thầm vào tai Quân, rồi đẩy dương vật của mình vào hậu môn của cậu một lần nữa. Quân chỉ còn biết úp mặt vào lòng bàn tay, bật khóc nức nở, cơ thể co giật theo từng nhịp thúc. Anh ta cũng bắn tinh dịch vào trong đít Quân. Cậu cảm thấy nhục nhã tột cùng, linh hồn bị chà đạp không thương tiếc, mọi hy vọng về một tương lai tươi sáng tan biến, chỉ còn lại màn đêm u tối. Cơ thể cậu đau rát, kiệt quệ, nhưng nỗi đau trong tâm hồn còn lớn hơn gấp bội.
(Cảnh chuyển đến phòng ký túc xá.)
Sau những màn tra tấn thể xác và tinh thần khủng khiếp, Quân được đưa về phòng ký túc xá, nơi cậu được sắp xếp ở chung phòng với Thầy Chủ Nhiệm lớp. Thầy là người hiền lành, đáng mến, luôn quan tâm đến sinh viên, là người thầy, người anh của cả lớp trong mắt mọi người, được sinh viên vô cùng kính trọng và yêu mến. Buổi sáng, thầy vẫn giảng bài với giọng nói ấm áp, nụ cười hiền từ, đối xử với Quân như một sinh viên bình thường, thậm chí còn ưu ái hơn những người khác. Quân cố gắng hòa nhập, tìm kiếm sự bình yên trong việc học, vùi đầu vào những con số, cố gắng quên đi nỗi kinh hoàng đêm qua. Cậu vẫn ăn uống, vẫn nói chuyện với các bạn cùng lớp, những người mà tương lai của họ đang rộng mở, đang mơ về những ước mơ bay cao, bay xa. Quân nhìn họ, nhìn những nụ cười vô tư, những ánh mắt sáng ngời, lòng cậu quặn thắt. Cậu ước mình có thể trở lại là Quân của ngày hôm qua, là chàng trai chỉ biết đến sách vở và ước mơ. Nhưng điều đó giờ đây đã là không thể.
Đêm đến, khi cánh cửa phòng ký túc xá đóng lại, chỉ còn thầy với Quân, ông ta lại như biến thành một con thú, lộ rõ bản chất dâm dục ghê tởm, bạo tàn. Thầy Chủ Nhiệm không nói nhiều lời hoa mỹ, thay vào đó là những lời gạ gẫm đầy ám muội, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. "Nào Quân, đến đây với thầy. Hôm nay em có vẻ mệt mỏi nhỉ? Thầy sẽ giúp em thư giãn." Nụ cười dịu dàng ban ngày đã biến mất, thay vào đó là nụ cười đầy dâm đãng, ánh mắt dục vọng không che giấu. Ông ta kéo Quân lại gần, ép cậu phải đụ miệng, đụ đít ông ta liên tục, không ngừng nghỉ, bất kể tiếng nức nở, tiếng rên rỉ yếu ớt của Quân.
Quân cố gắng phản kháng, hai tay cậu siết chặt, cố gắng đẩy thầy ra. "Thầy... thầy đừng mà... em không muốn... làm ơn..." Cậu van xin, giọng lạc đi vì sợ hãi. Nhưng những lời cầu xin của cậu chỉ càng khiến ông ta thích thú hơn. Thầy Chủ Nhiệm dùng sức mạnh áp đảo, ghì chặt lấy Quân, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cậu. "Phản kháng ư? Em muốn những bức ảnh đó được lan truyền khắp trường, khắp nơi không? Em muốn mọi người biết 'sinh viên xuất sắc' của họ thực chất là gì không?" Hắn ta vừa nói, vừa siết chặt tay vào dương vật của Quân, vuốt ve thô bạo. Sự đe dọa trực diện cùng với nỗi sợ hãi về việc bị hủy hoại danh dự, tương lai đã đánh gục mọi ý chí phản kháng còn sót lại trong Quân. Cậu đành nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài, chấp nhận số phận.
Ông ta không chần chừ, nắm lấy dương vật của Quân, điều khiển nó đâm sâu vào miệng mình, không cho cậu có cơ hội từ chối. Quân ghê tởm tột độ, nhưng không thể làm gì. Tiếng mút mát ghê rợn vang lên, hòa cùng tiếng nức nở của Quân. Sau đó, ông ta ép Quân phải nhét cả dương vật của mình vào hậu môn của ông ta. Thầy Chủ Nhiệm kéo Quân ngồi thụp xuống ghế, rồi cưỡi lên người Quân, để cho con cu của Quân cắm sâu vào đít ông ta. "Nào, Quân. Nhún đi. Dập mạnh hơn nữa!" ông ta gầm gừ, thúc giục. Quân bị ép phải nhún người, cảm giác ép chặt, ấm nóng bao phủ lấy con cu, từng nhịp quy đầu Quân miết vào thành ruột của thầy, đầy kích thích một cách bệnh hoạn. Thầy Chủ Nhiệm gào lên những tiếng hối thúc Quân dập mạnh hơn, sâu hơn. Khi Quân xuất tinh ào ạt, mắt cậu dại đi, một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy. Thầy Chủ Nhiệm ôm chặt lấy Quân, thủ thỉ vào tai cậu những lời khen ngợi biến thái: "Cu em thật tuyệt, tinh dịch em nóng lắm, đúng là bản chất đĩ dâm của em nó bộc lộ ra rồi. Anh thích sự nam tính của em, Quân à." Những lời lẽ đó như những lưỡi dao sắc nhọn, cứa sâu vào tâm hồn Quân, biến cậu thành một công cụ tình dục đúng nghĩa.
Buổi tối, khi thầy ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn học hắt lên khuôn mặt hiền từ đang chấm bài hay soạn giáo án, Quân phải quỳ dưới gầm bàn, bú "cu" và bú "dái" thầy một cách thuần thục, ánh mắt vô hồn, bàn tay máy móc chuyển động, như một cái máy không cảm xúc. Tiếng mút mát và tiếng thở dốc trầm đục của thầy vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, tạo nên một bản nhạc kinh tởm chỉ mình Quân nghe thấy. Đôi khi, thầy còn vuốt ve mái tóc cậu, thì thầm những lời khen ngợi biến thái, "Em giỏi lắm, ngoan lắm, đúng là học trò cưng của thầy, biết cách chiều thầy rồi đấy," khiến Quân rợn người, cảm thấy ghê tởm đến tận xương tủy, nhưng cậu không dám hó hé một lời.
Và rồi, quá trình "huấn luyện" bắt đầu. Thầy Chủ Nhiệm sẽ hướng dẫn Quân từng bước. "Nào, em phải liếm từ từ, không được cắn. Mạnh mẽ hơn một chút, sâu hơn nữa." Ông ta sẽ điều khiển đầu Quân, ép cậu phải thực hiện theo ý mình, từng động tác một, từ những cái liếm nhẹ nhàng đến những cú mút sâu, mạnh mẽ. Khi Quân làm tốt, ông ta sẽ xoa đầu cậu, khen ngợi, ban cho cậu những "phần thưởng" nhỏ như cho phép cậu đi ngủ sớm hơn một chút, hoặc không phải phục vụ ông ta vào một buổi tối nào đó. Ngược lại, nếu Quân có vẻ miễn cưỡng hay phản kháng, ông ta sẽ dùng lời lẽ đe dọa, nhắc nhở về những bức ảnh, hoặc đơn giản là ra sức trừng phạt bằng cách bắt cậu phải "làm việc" lâu hơn, đau đớn hơn.
Ban ngày, trong các tiết giải lao, khi các sinh viên khác ùa ra sân trường, nói cười vui vẻ, bàn tán về bài vở, về những buổi hẹn hò, về những ước mơ sau này, Quân phải tìm cách vào phòng giáo viên, hoặc vào phòng vệ sinh khuất nẻo. Ông ta sẽ kéo Quân vào, đẩy cậu lên bàn làm việc, hoặc ép sát vào tường. "Nào, mau tự tụt quần đi Quân. Nhanh lên, kẻo có người thấy bây giờ." Quân run rẩy làm theo. Ông ta không chần chừ, nắm lấy dương vật của Quân, ghì chặt cậu vào người mình. "Giờ em phải đụ thầy. Mạnh lên, nào." Ông ta sẽ điều khiển dương vật của Quân, ép cậu thúc vào miệng hoặc hậu môn mình. Những tiếng va chạm da thịt thô bạo vang lên trong không gian kín, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề. Mùi tinh dịch, mùi mồ hôi, mùi cơ thể quyện vào nhau, tạo thành một sự ghê tởm tột độ. Thỉnh thoảng, ông ta cũng sẽ đụ đít Quân, bắn tinh vào trong Quân hoặc vào miệng cậu, ép cậu phải nuốt. Tất cả đều diễn ra trong im lặng, lén lút, những nơi mà không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể cứu cậu, không ai biết về địa ngục mà cậu đang trải qua.
Ban đêm, thầy ôm Quân ngủ, cu của thầy cắm vào đít Quân, đụ và bơm tinh dịch vào đít Quân mỗi khi thầy nứng, biến cơ thể Quân thành một vật dụng để thỏa mãn dục vọng của mình, khiến cậu không có một phút giây nào được yên ổn. Quân từ chỗ sợ hãi, kháng cự kịch liệt đến mức bật khóc nức nở, dần dần trở nên quen thuộc với những "nghi thức" này. Cơ thể cậu tự động phản ứng với những kích thích bệnh hoạn, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn, không còn chút ý chí hay cảm xúc. Cậu thậm chí còn bắt đầu "ghiền" một cách vô thức. Đôi khi, khi thầy đang ngủ say, Quân sẽ vô thức đưa tay mò mẫm dương vật của thầy, cảm nhận sự ấm nóng, và đôi khi còn hít hà mùi dái của thầy, một mùi hương mà cậu đã trở nên "quen thuộc" đến rợn người. Hõm nách của thầy cũng vậy, Quân sẽ vùi mặt vào đó, hít lấy hít để mùi mồ hôi của ông ta, như một con chó con tìm thấy hơi ấm từ chủ nhân. Cậu đã mất đi sự trong sáng, mất đi bản thân, mất đi tất cả, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng và một thân xác bị điều khiển, bị uốn nắn theo ý muốn của kẻ khác.
(Cảnh chuyển đến phòng Đoàn trường và sau các hoạt động Đoàn.)
Tiếng nhạc sôi động, tiếng cười nói rộn ràng, không khí nhiệt huyết của các hoạt động Đoàn thể luôn bao trùm phòng Đoàn trường. Quân phải tham gia tất cả các hoạt động, cười nói, làm việc hăng say như những sinh viên khác. Nhưng bên trong, cậu như một cái xác không hồn, chỉ biết làm theo những gì đã được lập trình. Mỗi khi kết thúc các hoạt động Đoàn, người Quân đẫm mồ hôi, từng giọt mồ hôi nam tính lăn dài trên khuôn ngực săn chắc, trên bắp tay rắn rỏi, mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi trẻ thoảng ra, đầy cuốn hút.
"Quân à, em vất vả rồi. Lại đây anh 'thưởng' cho em." Anh Bí Thư Đoàn nói, một chàng trai trẻ trung, năng động, được nhiều sinh viên ngưỡng mộ, là biểu tượng của sự nhiệt huyết và tinh thần xung kích. Nhưng ẩn sâu bên trong anh ta là một bản chất bệnh hoạn không ai ngờ tới, một con quỷ đội lốt thiên thần, một kẻ săn mồi tinh vi. Anh ta luôn tìm cách tiếp cận Quân sau những giờ hoạt động mệt nhoài, khi cơ thể Quân đã trở nên yếu ớt và dễ bị tổn thương nhất.
Quân cảm thấy ghê tởm, cố gắng lùi lại, nhưng Anh Bí Thư Đoàn đã nhanh hơn, giữ chặt lấy cậu. "Sao thế? Ngại ngùng gì chứ? Anh biết em thích mà." Anh ta cười nhếch mép, ánh mắt đầy sự ám muội. Anh Bí thư Đoàn sẽ liếm láp khắp người Quân như muốn vét sạch từng giọt mồ hôi của cậu, từ trán, đến cổ, rồi xuống ngực, từng chút một, chậm rãi, đầy thèm khát, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon. Nách cậu bị anh ta liếm, mút đến mức mất hẳn cảm giác nhột, chỉ còn lại sự tê dại đến ghê rợn, như thể dây thần kinh đã bị hủy hoại, không còn cảm giác gì nữa. Quân cắn chặt môi, cố gắng không rên rỉ, không bật ra bất kỳ âm thanh nào của sự ghê tởm hay đau đớn. Anh ta còn hít hà mùi nách Quân, "Thơm quá, mùi mồ hôi nam tính của em đúng là khiến anh phát điên."
Anh Bí Thư Đoàn thường xuyên khen ngợi Quân bằng những lời lẽ đầy ẩn ý, khiến cậu càng thêm nhục nhã. "Đúng là thằng Quân của anh, làm gì cũng giỏi, ngay cả việc phục vụ anh cũng thật tuyệt vời." Cánh tay anh ta luồn xuống, nắm lấy dương vật của Quân. "Cu" của Quân thì đã quen với đít anh ta nên chỉ cần anh ta lại gần là "cu" của Quân tự động cửng lên, đỏ hồng, gân guốc nổi rõ, sẵn sàng phục vụ, như một con chó đã quen với chủ của mình, chỉ biết chờ lệnh. Đây là một sự phản ứng tự nhiên mà Quân ghê tởm nhất, nhưng cậu không thể kiểm soát được.
Có lần, trong một cuộc họp Đoàn quan trọng, Anh Bí Thư Đoàn ngồi kế Quân. Giữa lúc mọi người đang nghiêm túc thảo luận, Anh Bí Thư Đoàn lén đưa tay xuống dưới bàn, sục "cu" Quân một cách nhẹ nhàng. Quân giật nảy mình, toàn thân căng cứng, cố gắng siết chặt cơ mông, mím môi chịu đựng, người run rẩy từng hồi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, ướt đẫm lưng áo. Một bạn đoàn viên ngồi cạnh thấy Quân vã mồ hôi, mặt tái mét, liền quan tâm hỏi: "Quân bị sao thế? Có vẻ không khỏe?" Quân cố gắng trấn tĩnh, ậm ừ đáp lời, đánh trống lảng: "À, không... không sao đâu bạn. Chỉ là hơi nóng một chút thôi." Cậu cảm thấy nhục nhã tột cùng, sợ hãi tột độ khi dương vật của mình đang bị kích thích dữ dội ngay giữa bao nhiêu người. Anh Bí Thư Đoàn vẫn tiếp tục sục không ngừng nghỉ, hắn ta còn nhếch mép cười đầy thách thức. Cuối cùng, Quân không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu xuất tinh ào ạt vào trong chiếc quần lót ngay giữa cuộc họp. Dòng tinh dịch nóng hổi, nhầy nhụa thấm ướt một mảng lớn trên quần, và một mùi tanh ngai ngái đột ngột lan tỏa trong không khí. Quân dại đi, muốn gục ngã, nhưng vẫn phải cố gắng giữ vững vẻ mặt bình tĩnh.
Một vài người bắt đầu khịt mũi, ánh mắt hoài nghi liếc nhìn xung quanh. "Mùi gì tanh tanh," một bạn nam khẽ nói, đưa tay lên mũi. Một người khác, vẻ mặt ngạc nhiên pha chút kinh tởm, khẽ thì thầm: "Mùi tinh dịch!". Ngay lập tức, tiếng xì xào bắt đầu lan ra. "Thằng Quân sục cu!" một giọng thì thầm khác vang lên, đủ gần để Quân có thể nghe thấy rõ mồn một, khiến trái tim cậu như ngừng đập. Hai bạn nữ ngồi cách đó không xa, nhìn Quân đầy ẩn ý, rồi lén lút vẽ hình con cu xuất tinh của Quân lên trang sổ trắng, thi thoảng lại khúc khích cười, ánh mắt đầy sự chế giễu. Quân tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh vã ra nhiều hơn, sợ hãi tột độ. Cậu cố gắng hít thở thật nhẹ, cầu mong không ai để ý đến mình. Anh Bí Thư Đoàn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, như không có chuyện gì, thậm chí còn thoáng nở nụ cười ẩn ý với Quân, khiến cậu càng thêm nhục nhã và bất lực. Cuộc họp vẫn tiếp tục, nhưng với Quân, đó là một địa ngục trần gian.
Anh ta cũng thường xuyên ép Quân phải đụ đít anh ta, khiến Quân vừa đau đớn vừa nhục nhã, nhưng không thể phản kháng, chỉ biết câm lặng chịu đựng, để mặc cơ thể mình bị vấy bẩn. "Nào, mạnh lên chút nữa đi em. Anh thích cảm giác này." Anh ta sẽ thúc giục, điều khiển từng nhịp đẩy của Quân, ép cậu phải đạt được "tốc độ" và "chiều sâu" mà anh ta mong muốn. Quân chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt chảy ngược vào trong, cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ nào. Những tiếng thúc, tiếng thở dốc nặng nề của anh ta vang lên trong căn phòng vắng vẻ của Đoàn trường, nơi mà ban ngày luôn tràn ngập tiếng cười nói và tinh thần "khai sáng" rỗng tuếch. Anh ta cũng sẽ bắn tinh vào trong Quân.
(Cảnh chuyển đến phòng học hội họa)
Quân bước vào phòng học hội họa, một không gian rộng rãi, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và mùi sơn dầu đặc trưng. Các giá vẽ xếp hàng dài, trên đó là những tấm toan trắng muốt đang chờ đợi được phủ màu. Tiếng bút chì lướt trên giấy sột soạt, tiếng cọ vẽ lướt trên toan khe khẽ, tạo nên một không khí nghệ thuật, yên tĩnh.
"Quân à, em đến rồi à? Các bạn đang chờ em đấy," Thầy Phụ Trách nói, giọng nói vẫn ấm áp, niềm nở như thường lệ, nhưng ánh mắt hắn ta lại ánh lên tia ranh mãnh, đầy ẩn ý. Hắn ta tiến lại gần, vỗ vai Quân một cách thân thiết. "Không cần phải ngại đâu. Em cứ thoải mái làm theo hướng dẫn của thầy là được."
Quân cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Cậu đã được thông báo trước về buổi làm mẫu này, một phần trong chương trình "khai sáng" đặc biệt của trường. Hàng chục sinh viên, cả nam lẫn nữ, đang ngồi sẵn sàng, ánh mắt tập trung vào Quân. Cậu nhận ra có cả những gương mặt quen thuộc từ lớp mình, từ các hoạt động Đoàn, và cả những người xa lạ. Trong đó có cả Hùng và Mai – hai người bạn học cùng Quân từ hồi cấp ba, cùng là dân chuyên toán và đều vào ngành sư phạm mỹ thuật. Hùng cao ráo, gương mặt sáng sủa, là người bạn thân từ thời cởi truồng tắm mưa với Quân. Mai là cô bạn thân, xinh xắn, năng động, thường xuyên cùng Quân tham gia các hoạt động thiện nguyện.
Đặc biệt, có một chị hàng xóm của Quân từ hồi ở quê. Chị học trên Quân một lớp, và giờ cũng đang ngồi trong lớp hội họa này. Ngày xưa ở quê, chị này rất mê cơ thể Quân, đặc biệt là cơ ngực, cơ bụng. Chị thường lén nhìn qua hàng giậu ngắm Quân tắm truồng. Khi đó, Quân còn đang dậy thì, thân hình gầy gò nhưng cơ bắp đã hiện vẻ săn chắc, da ngăm đen do phải lao động nhiều. Dương vật của cậu lúc đó ướt sũng và mềm nhũn, nằm gọn giữa hai chân, lông mu còn lưa thưa, chưa rậm rạp như bây giờ. Hòn dái vẫn căng tròn, lủng lẳng. Mỗi khi nghe tiếng nước chảy sau nhà, biết là Quân đang tắm, chị lại lén lút nhìn trộm, ánh mắt đầy sự tò mò và ham muốn. Giờ đây, chị ta ngồi đó, ánh mắt dán chặt vào Quân, không chút ngượng ngùng vì biết sắp được thưởng thức một bữa tiệc thị giác công khai.
Thấy Quân, cả Hùng, Mai và chị hàng xóm đều vẫy tay chào, ánh mắt đầy vẻ thân thiện, nhưng cũng có chút tò mò và... thích thú.
"Nào, Quân. Giờ em hãy cởi bỏ quần áo đi. Cứ tự nhiên nhé, đây là nghệ thuật mà," Thầy Phụ Trách hướng dẫn.
Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Chỉ là làm người mẫu vẽ nude thôi mà. Cả trăm người làm, có sao đâu, cậu tự nhủ. Từng ngón tay run rẩy, cậu từ từ cởi bỏ chiếc áo đồng phục, rồi đến quần dài. Khi chiếc quần lót cuối cùng được tụt xuống, cơ thể Quân hiện ra trần trụi trước hàng chục ánh mắt đang soi mói. Dương vật của cậu lúc này vẫn mềm nhũn, nhưng nó lúc lắc, ngọ nguậy một cách căng thẳng, như có một sự sống riêng, phản chiếu sự lo lắng bên trong. Hai hòn dái ngày thường lủng lẳng tự do thì giờ đây lại thót lên sát vào thân, như muốn ẩn mình đi khi hàng chục cặp mắt, cả quen lẫn lạ, đổ dồn nhìn ngắm nó.
Nhiều tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong lớp. Một vài bạn nữ khẽ đỏ mặt, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cơ thể Quân. "Body đẹp thật đấy," một bạn nam thì thầm. Hùng và Mai cũng kinh ngạc nhìn Quân. Hùng tròn mắt, môi hé mở, không tin vào những gì mình đang thấy. Mai thì đỏ bừng mặt, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi cơ thể Quân. Còn chị hàng xóm thì ánh mắt sáng rực lên, như thể đang nhìn thấy kho báu. Chị ta không thể rời mắt khỏi cơ ngực và cơ bụng săn chắc của Quân, nuốt nước bọt đánh ực.
"Ôi Quân ơi! Sao mà mày lại làm cái này?" Hùng lắp bắp hỏi, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc và sốc. "Tao không ngờ mày lại dám... làm mẫu nude."
Mai thì chỉ khẽ thốt lên: "Trời ơi, Quân...!" rồi quay mặt đi, tỏ vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn lén lút liếc nhìn.
Chị hàng xóm thì lại cười tủm tỉm như thể đã quá quen thuộc với cảnh này, chị thì thầm với Mai: "Hồi ở quê, chị với em đã từng rình Quân tắm truồng rồi mà, có gì đâu mà phải ngượng. Cơ thể Quân đẹp thế này, phải khoe ra chứ!"
Quân ngượng chín người, hai gò má nóng bừng, đỏ ửng. Cậu cố gắng giả vờ tự nhiên nhất có thể, nhưng giọng nói vẫn run rẩy: "Thì... thì đây là một phần của môn học thôi mà. Thầy bảo là để rèn luyện tinh thần nghệ thuật, vượt qua giới hạn bản thân... Với lại, đàn ông ai mà chẳng có, có gì đâu mà phải ngại. Thôi, các bạn cứ vẽ đi..." Cậu thầm nghĩ, không ngờ lại gặp ngay hai đứa bạn thân và cả chị hàng xóm ở đây, đúng là quê chết đi được.
"Nào các em, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với tư thế cơ bản. Quân, em hãy đứng thẳng, hai chân hơi mở rộng, hai tay chống hông, ưỡn ngực một chút để lộ rõ các đường nét cơ bắp nhé," Thầy Phụ Trách hướng dẫn, tay ra hiệu.
Quân làm theo một cách máy móc, dù vẫn còn chút ngượng ngùng. Cậu đứng thẳng người, hai tay chống lên eo, ưỡn ngực căng phồng, để lộ rõ từng múi cơ ngực săn chắc, nở nang và sáu múi cơ bụng nổi rõ cuồn cuộn trên nền da ngăm. Hõm nách của cậu cũng được mở rộng, phô bày vùng da nhẵn nhụi sau khi bị cạo sạch. Dương vật vẫn mềm, rủ xuống, và hai hòn dái vẫn thót lại sát vào thân, như một đứa trẻ đang trốn tránh.
Các sinh viên bắt đầu làm việc. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng cọ vẽ lướt nhẹ trên toan. Ánh mắt họ lướt khắp cơ thể Quân, từ đường nét cơ ngực, sự đối xứng của sáu múi cơ bụng, đến hình dáng của dương vật và tinh hoàn.
"Cơ bắp thằng Quân đẹp thật đấy!" một bạn nam thì thầm với người bên cạnh, "Nhìn múi bụng kìa, thằng này chắc tập gym dữ lắm."
"Eo ơi, nhìn cái 'ấy' của Quân kìa, sao lại nhỏ xíu thế nhỉ?" một bạn nữ khẽ cười khúc khích, "Hay là lạnh quá nó co lại?"
"Thôi đi mày, người ta làm mẫu mà nói thế ngại chết," một bạn khác nhắc nhở, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi phần nhạy cảm của Quân.
Hùng ngồi cách đó không xa, chăm chú phác họa từng đường nét cơ ngực và cơ bụng của Quân. Cậu ta không nói gì, nhưng đôi lúc lại đưa mắt nhìn chằm chằm vào dương vật và tinh hoàn của Quân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.
Mai thì đỏ bừng mặt, tay run rẩy khi vẽ. Cô bé cố gắng không nhìn trực tiếp vào dương vật của Quân, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua đó vài lần, rồi lại vội vàng cúi xuống trang giấy. "Chị hàng xóm" của Quân thì hoàn toàn ngược lại. Chị ta không ngừng nhìn chằm chằm vào cơ thể Quân, đặc biệt là cơ ngực và cơ bụng, ánh mắt như muốn nuốt chửng. "Đúng là lớn nhanh như thổi, hồi xưa gầy nhom mà giờ ra dáng đàn ông thế này!" chị ta lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ mãn nguyện.
Một lúc sau, thầy Phụ Trách tiến lại gần Quân, trên tay là một chai nước suối lạnh. "Uống chút đi em, căng thẳng vã mồ hôi đầm đìa rồi. Cứ bình tĩnh, có gì đâu." hắn nói, vỗ vai Quân, nhưng động tác đó lại mang theo một sự trấn an đầy ẩn ý, như thể hắn biết rõ điều gì sắp xảy ra.
Nhiều sinh viên cũng đồng loạt lên tiếng động viên: "Quân sao mà phải ngượng... Bọn mình vẽ nghệ thuật chứ có gì phạm pháp đâu... Body hết sảy mà... Tớ mà có body vậy thì cũng làm người mẫu... Cu dái ai chẳng có, làm như mình ông có ấy... Đừng trêu con nhà ta mấy đứa này!" Những lời nói đó, một mặt là sự động viên, nhưng mặt khác lại là sự vô tư đến tàn nhẫn, khiến Quân cảm thấy mình như một vật trưng bày. Quân cố gắng mỉm cười, hớp một ngụm nước lớn, cảm thấy bình tĩnh hơn đôi chút. Cậu tin rằng mình sẽ vượt qua buổi làm mẫu này.
Nhưng chỉ một lúc sau, một cảm giác nóng ran đột ngột bùng lên trong người Quân. Cậu cảm thấy máu như sôi lên, toàn thân nóng hầm hập, mặt đỏ gay. Và rồi, điều kinh hoàng nhất xảy ra: con cặc của Quân bất ngờ cương cứng, toát lên vẻ đầy đặn, múp míp và gân guốc, phập phồng ngay trước mặt hàng chục người. Quân sửng sốt, vội vã đưa tay che chắn, nhưng con cu của cậu quá lớn, nó lấp ló sau bàn tay, lại càng trở nên khêu gợi và nổi bật hơn.
"Ồ oà!" Nhiều tiếng thốt lên kinh ngạc, rồi hàng loạt tiếng xì xào, bàn tán vang lên khắp phòng. Có người đỏ mặt, hai mắt sáng rực: "Cặc khủng, trời ơi cặc khủng. Cặc lõ hấp dẫn quá!" một bạn nữ phấn khích kêu lên, hai mắt sáng rực. Một bạn khác tiếp lời: "Sao mà nó cứng nhanh thế nhỉ? Chắc thằng này 'máu' lắm đây!"
Một số người khác lại thì thầm đầy vẻ khinh bỉ: "Đồ biến thái, cửng trong lớp!"
Một bạn nam khác thì liếm môi, len lén bóp "cu" mình, ánh mắt dán chặt vào dương vật của Quân.
Lại có người lên tiếng cảm thông: "Khoe cu thì ai mà chẳng nứng, đừng làm quá lên."
Thầy Phụ Trách mỉm cười đầy ẩn ý, ánh mắt hắn ta lóe lên sự nham hiểm. Hắn đã lén pha xuân dược vào chai nước mời Quân lúc nãy. Hắn ta cũng không ngừng hướng dẫn: "Nào các em, hãy chú ý đến sự thay đổi của các múi cơ khi Quân đang ở trạng thái này. Phần cơ ngực và cơ bụng đang căng lên, gân guốc rõ rệt hơn. Đặc biệt, hãy quan sát kỹ dương vật của Quân. Nó đang cương cứng, to và dài hơn. Đây là một cơ hội tuyệt vời để nghiên cứu giải phẫu chi tiết về cơ quan sinh dục nam giới. Các em hãy vẽ lại thật chân thực từng đường nét, từng nếp gấp trên đầu khấc, từng mạch máu nổi lên trên thân dương vật. Và các em, đừng quên vẽ cả tinh hoàn nữa nhé. Lúc này, tinh hoàn sẽ căng đầy hơn một chút, dù không cương cứng như dương vật, nhưng nó sẽ có độ căng và thõng khác biệt so với lúc đầu. Hãy ghi lại sự đầy đặn, căng tròn của chúng."
Một nữ sinh viên, tay cầm bút chì than, đang cố gắng phác họa lại dương vật cương cứng của Quân. Cô bé chăm chú từng đường nét, từ phần gốc dương vật to và gân guốc, đến phần thân dương vật phồng lên, đỏ hồng, và đặc biệt là quy đầu căng tròn, đỏ lưỡng. Cô bé thậm chí còn xì xào với bạn bên cạnh: "Trời ơi, nhìn nó cương cứng lên đẹp thật! Tớ phải vẽ thật kỹ từng đường gân này, nhìn nó như một tác phẩm điêu khắc vậy."
Một sinh viên nam khác thì đang tập trung vào việc vẽ tinh hoàn của Quân. Hắn ta liên tục ngước nhìn, so sánh hình dáng tinh hoàn khi căng đầy và khi co rúm trong ký ức của hắn. "Lạ thật, lúc mềm thì nó co rúm, giờ thì căng tròn và thõng xuống rõ ràng thế này," hắn ta lẩm bẩm, rồi dùng bút chì vẽ những đường cong mềm mại để thể hiện độ đầy đặn của tinh hoàn.
Một số sinh viên khác lại say sưa phác họa cơ ngực và cơ bụng của Quân. Họ ghi lại những đường nét săn chắc, sự co thắt nhẹ của các múi cơ do tác dụng của xuân dược, và những giọt mồ hôi đang lăn dài trên da cậu. "Mồ hôi lấp lánh trên múi bụng nhìn sexy quá đi mất," một cô gái thốt lên, cố gắng tạo hiệu ứng lấp lánh trên tranh của mình.
Tiếng bút chì sột soạt, tiếng cọ vẽ lướt trên toan hòa lẫn với những tiếng xì xào, bàn tán của sinh viên.
"Này, mày nhìn kìa, thằng Quân còn đỏ cả mặt nữa chứ!"
"Đúng là người mẫu có tâm, chịu khó nhập vai ghê!"
"Tớ thề là đây là buổi học thực tế nhất từ trước đến giờ luôn!"
"Nhìn nó kìa, cứ như đang rên rỉ ấy nhỉ?"
"Thôi đi mày, người ta đang làm nghệ thuật mà."
Có những lời trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của cơ thể Quân khi cương cứng, có những tiếng cười khúc khích đầy ẩn ý, và cũng có những lời bình luận thẳng thắn về kích thước và hình dáng của dương vật và tinh hoàn của Quân.
Nhưng cũng có kẻ còn sỗ sàng hơn: "Vẽ khó quá, cho rờ thực tế người mẫu mới dễ hình dung thầy ơi!"
Thầy Phụ Trách gật đầu một cái, ngầm đồng ý cho yêu cầu của sinh viên. "Nào các em, để cảm nhận rõ hơn về cấu trúc cơ thể, đặc biệt là các chi tiết giải phẫu, các em có thể trực tiếp sờ nắn người mẫu nhé. Cứ tự nhiên, đây là nghệ thuật!"
Quân chết lặng. Cậu không ngờ mọi chuyện lại đi đến mức này. "Nào, Hùng, Mai, các bạn khác nữa, các cậu cũng đến đây mà sờ đi," Quân giả vờ tự nhiên, giọng nói vẫn còn chút ngượng ngùng, miễn cưỡng khuyến khích, nhưng thực chất là đang tự đẩy mình vào tình thế không thể quay đầu. "Cứ coi như là học giải phẫu cơ thể người thôi. tớ xin lỗi nhé. Con cu tớ kỳ thật, tự dưng cương. Chắc là do tớ hồi hộp quá. Thôi, các cậu cứ vẽ đi..." Quân nói, cố gắng tự trấn an bản thân và cũng là để giảm bớt sự xấu hổ.
Hùng và Mai ngần ngừ. Hùng nhìn Quân với ánh mắt khó xử: "Thôi, tao vẽ được rồi. Ngại lắm." Mai thì đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống.
Nhưng khi Thầy Phụ Trách hắng giọng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Hùng và Mai: "Các em không muốn đạt điểm cao sao? Đây là một phần quan trọng để hoàn thiện bài vẽ đấy!"
Ngay lập tức, cả Hùng, Mai và chị hàng xóm đều đứng dậy, bước đến gần Quân. Cậu không ngờ chính hai người bạn thân và chị hàng xóm của mình lại là những người tích cực và sỗ sàng nhất.
Hùng là người đầu tiên. Ban đầu, hắn còn hơi rụt rè, chỉ dám rờ nhanh vào bắp tay Quân, nhưng sau đó, như bị thôi miên bởi ánh mắt của Thầy Phụ Trách và sự kích thích từ cơ thể Quân, hắn ta bắt đầu nắn bóp bắp đùi Quân, rồi bất ngờ túm lấy dương vật đang cương cứng của cậu, nắn bóp mạnh một cách đầy sỗ sàng. Hùng còn dùng ngón cái và ngón trỏ, bóp mạnh vào đầu khấc của Quân, rồi rờ vào phần mu đã cạo sạch lông của Quân, cảm nhận sự nhẵn nhụi. Sau đó, hắn ta lần xuống tinh hoàn của Quân, xoay xoay, bóp nhẹ từng hòn dái, cảm nhận sự căng tròn, đầy đặn của chúng. Hắn ta còn cúi xuống, ngậm và mút mạnh từng hòn dái của Quân, lưỡi liếm khắp nơi, tạo ra những tiếng "chụt chụt" đầy dâm dục. "Cái này... cái này là gì vậy Quân?" Hùng hỏi, giọng đầy trêu chọc và... thích thú, ánh mắt dán chặt vào dương vật và tinh hoàn của Quân. Hắn ta còn vạch mông Quân ra, đưa ngón tay móc sâu vào lỗ đít của cậu, ngoáy tìm điểm G, khiến Quân giật nảy mình. "Cái lỗ này... hồng hào ghê, lại còn... co bóp tốt nữa," Hùng lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Hùng còn rờ vào bẹn Quân, cảm nhận sự mềm mại, ấm nóng của nó.
Mai thì ban đầu vẫn còn đỏ mặt, nhưng rồi cũng liều lĩnh hơn. Cô bé đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve cơ bụng Quân, rồi từ từ lướt xuống. "Trời ơi, cu Quân... to thật đấy!" Cô bé thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. Không chỉ dừng lại ở đó, Mai còn táo bạo túm lấy dương vật của Quân, kéo nhẹ, bóp mạnh đầu khấc, rồi đưa mặt lại gần, ngửi ngửi, hít hà mùi tinh dịch còn vương trên dương vật cậu. Cô bé còn đưa lưỡi liếm mạnh một đường vào lỗ sáo của Quân, khiến cậu rùng mình. "Của Quân có mùi gì... lạ lạ mà thơm thơm ấy nhỉ?" Mai nói, ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Chị hàng xóm thì như được cởi trói. Chị ta không ngần ngại áp mặt vào cơ ngực Quân, hít lấy hít để mùi mồ hôi nam tính, rồi từ từ liếm dọc theo sáu múi cơ bụng rắn chắc của Quân, đến tận lỗ rốn, thậm chí còn dùng lưỡi ngoáy nhẹ vào đó. Chị ta còn ngậm lấy núm ti của Quân, bú mạnh, rồi đưa mặt lên hõm nách Quân, hít hà và bú lấy bú để khiến Quân nhột ngọ nguậy.
Quân ngượng đến muốn nổ tung. Cậu không ngờ Hùng và Mai, những người bạn thân nhất, lại trở nên bệnh hoạn như vậy. Cậu cố gắng trấn tĩnh, giả vờ tự nhiên, hắng giọng hỏi: "À... ừm... các cậu thấy cu dái tớ thế nào? Có khác gì của người khác không?"
Hùng vẫn đang chăm chú nắn bóp, ánh mắt dán chặt vào. "Thề luôn, cu Quân to thật đấy! Trông hùng vĩ ghê! Đã thế lại còn cương cứng như khúc gỗ thế này. Dái thì căng tròn, nhìn muốn... muốn ngậm luôn!" Hùng nói, giọng đầy phấn khích, mặt đỏ bừng.
Mai cũng không kém cạnh. Cô bé vẫn đang vuốt ve dương vật Quân, ánh mắt lấp lánh vẻ mê hoặc. "Đúng là cu Quân đặc biệt thật! To, dài, hồng hào, gân guốc nữa chứ. Nhìn quy đầu mọng nước thế này... đúng là hấp dẫn chết người. Mà tinh hoàn của Quân cũng đẹp nữa, căng tròn, mịn màng. Có vẻ... mềm mềm... ấm ấm nữa..." Mai nói, giọng điệu đầy gợi cảm, ánh mắt dán chặt vào dương vật của Quân như muốn nuốt chửng.
Như được bật đèn xanh, những sinh viên khác cũng lao vào. Quân ngượng ngùng cúi đầu, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tự nhiên, khẽ nói: "Thôi... thôi các bạn cứ thoải mái đi... Cứ coi như là mẫu vật đi... Các bạn muốn sờ nắn chỗ nào cũng được... Đừng ngại..." Giọng cậu vẫn còn run rẩy, nhưng đã có một chút miễn cưỡng khuyến khích, như thể cậu đang cố gắng chấp nhận số phận.
Các sinh viên chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một phần cơ thể của Quân, bắt đầu quá trình "nghiên cứu giải phẫu" một cách tỉ mỉ và bệnh hoạn. Càng lúc, họ càng sỗ sàng hơn. Hàng chục bàn tay không còn ngần ngại mà chen lấn, xô đẩy để được chạm vào Quân. Cảm giác ghê tởm, nhục nhã, và cả sự kích thích bệnh hoạn từ xuân dược khiến Quân quằn quại, rên rỉ trong tuyệt vọng, cơ thể cậu co giật từng đợt. Mồ hôi lạnh túa ra, thấm đẫm toàn thân. Cậu cố gắng vùng vẫy, muốn thoát khỏi hàng chục bàn tay ghê tởm đang xâm hại, nhưng cơ thể bị xuân dược điều khiển, và mọi nỗ lực đều vô ích. Cậu cảm thấy một cơn co thắt mạnh mẽ, dồn dập ập đến.
Và rồi, Quân không thể kiềm chế được nữa, cậu la lên một tiếng "Aaa! Không! Dừng lại ngay! Dừng... Tôi bắn tinh bây giờ!" thất thanh, đầy tuyệt vọng và nhục nhã, trước khi phọt tinh bắn đầy lên đám sinh viên đang vây quanh cậu. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh, bắn ra một cách mất kiểm soát, văng lên mặt, lên quần áo của nhiều người. Có đứa nhăn mặt ghê tởm, vọt ra câu chửi thề, có đứa lấy khăn lau nhưng cũng có đứa thì lại quệt lấy tinh dịch đang chảy trên mặt mình, cho ngay vào miệng, rồi thốt lên: "Béo thật, thơm nữa!"
Quân như muốn chui xuống đất vì xấu hổ, vì nhục nhã. Cậu úp mặt vào lòng bàn tay, bật khóc nức nở, cơ thể co giật. Dương vật của cậu vẫn còn cương cứng, nhưng đã mềm hơn một chút, và tinh dịch vẫn còn rỉ ra từ lỗ sáo, nhỏ giọt xuống sàn nhà. Tinh hoàn của cậu cũng thõng xuống, không còn căng tròn như trước.
Sau sự kiện kinh hoàng đó, danh tiếng của Quân lan nhanh trong toàn trường. Cậu được biết đến không chỉ là chàng sinh viên xuất sắc, mà còn là "chàng người mẫu đẹp trai, sexy và đĩ dâm". Câu nói "Đi vẽ coi chừng bị bắn tinh lên mặt" trở thành một lời cảnh báo, một trò đùa bệnh hoạn được truyền tai nhau khắp trường, khiến Quân càng thêm chìm sâu vào nỗi tủi nhục và sự tha hóa.
Quân, với tâm tình thà chết còn sướng hơn, lợn chết không sợ nước sôi, gượng gạo ngẩng mặt lên, cố gắng kìm nén sự uất ức, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, tự tin: "Do các cậu... Do các cậu cả đấy, sục dữ quá làm tôi không kiềm nổi. Các cậu... các cậu giữ chuyện này trong lớp, đừng để lộ ra nhé (Quân chữa ngượng thôi chứ cậu biết đây là chuyện bất khả thi)? Cậu nhìn thẳng vào Hùng, Mai và chị hàng xóm, ánh mắt chứa đựng sự bất lực.
Hùng thấy Quân hỏi, hắn ta cười phá lên một cách bệnh hoạn: "Đúng là cu dái mày to, hùng vĩ thật! Và tinh dịch của mày thì khỏi phải nói, đúng là cực phẩm, đặc, sánh, trắng ngà, lại còn có mùi thơm nhè nhẹ nữa chứ! Mày đúng là 'người mẫu hạng A' đấy Quân ạ, hahaha! Yên tâm đi, Quân! Chuyện này chỉ trong lớp mình thôi, tao hứa không bao giờ nói cho ai khác biết đâu! Mày cứ tin tao!!"
Mai thì nhìn Quân với ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ thông cảm, vừa có chút tò mò không che giấu: "Thôi, Quân đừng buồn nữa. Dù sao thì mày cũng đã hoàn thành 'sứ mệnh nghệ thuật' rồi mà. Cu dái Quân cũng đẹp, tinh dịch cũng... đặc biệt thật, ngọt ngọt, thanh thanh, lạ lắm." Cô bé liếm nhẹ vết tinh dịch bám trên tay, như thể đang thưởng thức một món ăn lạ. "Cậu cứ yên tâm đi, bọn tớ sẽ giữ kín chuyện này trong lớp thôi, không để ai biết đâu.
Chị hàng xóm thì vẫn cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Ôi dào, có gì đâu mà phải ngại. Đúng là cu Quân mạnh thật! Bắn xa thế! Tinh dịch còn thơm hơn cả nước hoa của mấy đứa con gái trong lớp nữa chứ! Quân ơi, em đúng là 'hàng hiếm' đấy! Chắc chị phải xin thầy cho em làm mẫu dài dài mới được đấy, Quân ạ! Hahaha!"
Mặc dù có một sự hỗn loạn nhỏ sau khi Quân xuất tinh, nhưng các sinh viên, đặc biệt là những người có tinh thần "nghệ thuật" cao, vẫn nhanh chóng ổn định lại để tiếp tục công việc.
Thầy Phụ Trách không bỏ lỡ cơ hội này để tiếp tục hướng dẫn: "Nào các em, hãy chú ý đến sự thay đổi của cơ thể người mẫu sau khi xuất tinh. Dương vật của Quân giờ đã mềm đi đôi chút, nhưng vẫn còn hơi cương cứng, với tinh dịch rỉ ra từ lỗ sáo. Hãy vẽ lại chính xác trạng thái này, từ màu sắc hồng hào còn sót lại của quy đầu đến những giọt tinh dịch trong suốt. Tinh hoàn của Quân giờ đã thõng xuống, không còn căng tròn như lúc cương. Các em hãy vẽ lại độ chùng xuống, những nếp nhăn tự nhiên của da bìu. Mồ hôi vẫn còn thấm đẫm trên cơ thể Quân, đặc biệt là ở cơ ngực và cơ bụng, tạo ra những vệt sáng bóng trên da. Và đặc biệt, các em hãy ghi lại hình ảnh tinh dịch vương trên người Quân và trên sàn nhà. Đây là những chi tiết vô cùng chân thực và sống động!"
Một số sinh viên vẫn tiếp tục phác họa dáng vẻ của Quân, nhưng giờ đây, sự tập trung của họ chuyển sang những chi tiết mới:
Các sinh viên cố gắng vẽ lại chính xác trạng thái này, từ màu sắc hồng hào còn sót lại của quy đầu đến những giọt tinh dịch trong suốt, phần bìu sệ ướt nhẹp... Một số sinh viên còn táo bạo hơn, cố gắng tái hiện lại hình ảnh tinh dịch vương trên người Quân và trên sàn nhà. Họ dùng cọ chấm những vệt trắng đục lên toan, mô phỏng lại những giọt tinh dịch đang chảy.
Tiếng xì xào giờ đây đã trở nên thô tục hơn:
"Thầy ơi, vẽ cái này có được điểm cao không ạ?" một sinh viên hỏi, vừa vẽ vừa cười khúc khích.
"Đúng là nghệ thuật chân thực, không có gì phải giấu giếm!"
"Tớ phải vẽ thêm mấy giọt nữa cho nó giống thật!"
"Nhìn Quân bây giờ đúng là 'thoải mái' rồi nhỉ?"
"Thôi đi, đừng trêu người ta nữa!"
Kết thúc buổi học, Thầy Phụ Trách mỉm cười đầy mãn nguyện, vỗ tay. "Buổi học hôm nay rất thành công. Các em đã có một buổi thực hành vô cùng hiệu quả, đặc biệt là với sự hợp tác nhiệt tình của bạn Quân. Em đã thể hiện tinh thần hy sinh vì nghệ thuật một cách tuyệt vời. Thầy rất tự hào về em, Quân. Hãy tiếp tục phát huy nhé! Và đừng quên, các em đã 'khai sáng' một tâm hồn rồi đấy!" Lời nói của thầy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Quân, vừa ca ngợi vừa châm biếm, khẳng định sự tha hóa của cậu đã được chính thức công nhận.
Khi các sinh viên bắt đầu thu dọn đồ đạc, Thầy Phụ Trách bất ngờ hắng giọng, ánh mắt sắc lạnh dán vào Quân. "Quân, em ở lại một chút. Hùng, Mai, hai em cũng ở lại giúp thầy sắp xếp đồ nhé."
Quân cảm thấy lạnh sống lưng. Linh tính mách bảo điều chẳng lành. Khi căn phòng chỉ còn lại ba người, Thầy Phụ Trách tiến lại gần Quân, khuôn mặt không còn vẻ hiền từ, mà thay vào đó là nụ cười nhếch mép đầy tà ác.
"Quân, em biết không? Việc xuất tinh trong lớp học, dù là vô tình hay cố ý, cũng là một hành vi thiếu tôn trọng và không thể chấp nhận được," Thầy Phụ Trách nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy hiếp. "Để em ghi nhớ bài học này, thầy sẽ phải 'trừng phạt' em một chút. Và Hùng, Mai, hai em cũng sẽ 'giúp đỡ' thầy trong việc này."
Quân run rẩy lùi lại, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. "Thầy... thầy muốn làm gì? Xin thầy... đừng mà... Em xin thầy...!" Cậu thều thào van xin, nhưng giọng nói bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt.
Hùng và Mai đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp. Có chút ngạc nhiên, chút tò mò, và cả một sự lạnh lùng khó hiểu. Cả hai không nói gì, chỉ đứng yên nhìn thầy và Quân.
"Vô ích thôi, Quân," Thầy Phụ Trách nói, nắm chặt lấy tay Quân, kéo cậu lại. "Đây là hình phạt dành cho em. Và cũng là một 'bài học thực tế' khác cho em, Hùng, và cả Mai nữa."
Quân rên rỉ van xin, nước mắt giàn giụa, toàn thân run bần bật, nhưng mọi sự chống cự đều vô vọng. Thầy Phụ Trách thô bạo kéo Quân xuống sàn, buộc cậu phải quỳ gối. Hùng và Mai bất ngờ bước đến, nắm chặt vai Quân, ghì chặt cậu xuống, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng và... thèm khát.
"Hùng, em có muốn 'học' cách cảm nhận cơ thể người mẫu sâu hơn không? Mai, em cũng muốn 'trải nghiệm' thực tế hơn không?" Thầy Phụ Trách hỏi, nở nụ cười ghê tởm.
Hùng không nói gì, chỉ gật đầu một cách dứt khoát. Hắn ta nhìn vào mắt Quân, ánh mắt không còn sự thân thiết, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, vô cảm, như thể hắn ta đang nhìn một vật thể vô tri.
Mai cũng gật đầu, khuôn mặt đỏ bừng nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia thích thú bệnh hoạn. Cậu bé nhìn Quân bằng ánh mắt đầy sự tò mò và ham muốn.
Thầy Phụ Trách nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, để lộ ra thân hình thô tục. Hắn ta tiến lại gần Quân, nắm chặt lấy dương vật của Quân, kéo căng ra rồi bất ngờ đưa miệng ngậm lấy, mút mạnh. Quân run lên bần bật, cảm giác ghê tởm dâng trào. Thầy Phụ Trách không ngừng mút, liếm dương vật Quân cho đến khi nó cương cứng trở lại. Rồi hắn ta đẩy Quân nằm sấp xuống sàn, vạch mông cậu ra. Quân rên rỉ van xin, nước mắt chảy dài, nhưng vô vọng. Thầy Phụ Trách không chút do dự, đẩy mạnh dương vật của hắn vào hậu môn Quân. Quân hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Hắn ta bắt đầu thúc mạnh, ra vào liên tục, tạo ra những âm thanh dơ bẩn.
Hùng sau khi thấy thầy bắt đầu, cũng nhanh chóng cởi quần. Hắn ta không ngần ngại cúi xuống, dùng miệng liếm láp khắp ngực, vú của Quân, rồi từ từ luồn tay xuống, bóp mạnh tinh hoàn của Quân, khiến cậu rên lên đau đớn. Sau đó, Hùng đẩy dương vật của hắn vào miệng Quân, bắt Quân phải ngậm lấy, mút lấy. Quân nôn ọe, cố gắng đẩy ra, nhưng Hùng ghì chặt đầu cậu, ép buộc. Hắn ta còn thúc mạnh dương vật của mình vào miệng Quân, không ngừng ra vào, tạo ra những tiếng "bập bập" ghê tởm.
Trong khi đó, Mai tiến đến gần Quân, ánh mắt đầy sự ham muốn và kiểm soát. Cô bé nắm lấy dương vật của Quân, rồi bất ngờ kéo mạnh Quân lên, ép cậu nằm ngửa lên người thầy phụ trách. Mai nhanh chóng ngồi hẳn lên người Quân, hai chân quặp chặt lấy hông cậu. Mai không ngần ngại tự mình hướng dẫn dương vật của Quân vào âm hộ của cô ấy, rồi bắt đầu nhún mông, di chuyển hông liên tục, ép Quân phải thúc dương vật vào bên trong. Quân sững sờ, cảm giác nhục nhã dâng trào khi chính người bạn thân của mình lại làm điều này. Mai thì thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng, mắt nhắm nghiền, hoàn toàn chìm đắm trong sự khoái lạc bệnh hoạn. "Mau lên, Quân! Đụ tớ đi! Mạnh hơn nữa!" Mai gằn giọng, khuôn mặt vặn vẹo trong khoái cảm.
Cái đêm đó, trong căn phòng học hội họa lạnh lẽo, Quân đã phải trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Nỗi đau thể xác hòa lẫn với nỗi đau tinh thần, sự sỉ nhục tột cùng đến từ chính người thầy và hai người bạn thân nhất. Tiếng rên rỉ van xin của Quân bị chôn vùi trong tiếng cười ghê tởm của Thầy Phụ Trách và sự im lặng đáng sợ, cùng những âm thanh dâm dục của Hùng và Mai.
Khi mọi thứ kết thúc, Quân nằm bẹp dưới sàn, cơ thể đau đớn rã rời, tâm hồn tan nát. Tình bạn giữa Quân, Hùng, và Mai đã vỡ tan tành, không còn một mảnh nào nguyên vẹn. Hùng và Mai đã biến thành những kẻ xa lạ, một phần của cơn ác mộng.
Sau buổi học định mệnh đó, Quân trở nên trầm lặng, ánh mắt vô hồn. Cậu biết, cuộc đời cậu đã vĩnh viễn thay đổi. Con đường "khai sáng" mà thầy Phụ Trách nói đã thực sự "khai sáng" một cõi địa ngục trong tâm hồn Quân.
(Cảnh chuyển đến văn phòng Thầy Hiệu Trưởng.)
"Quân à, em lại vừa đạt thành tích xuất sắc trong cuộc thi Toán cấp trường đấy. Rất đáng khen!" Thầy Hiệu Trưởng nói, giọng điệu đầy đạo đức giả, khuôn mặt nở nụ cười tự mãn, như thể ông ta đang ban phát một ân huệ lớn lao cho đứa học trò cưng của mình. Ông ta chỉ thỉnh thoảng "đụ" Quân khi cậu được trao thưởng cho các thành tích hoạt động trong trường, như một "phần thưởng" đặc biệt dành cho sự chăm chỉ của cậu, một sự "ưu ái" mà không ai có được. Thầy thường khen ngợi Quân bằng những lời lẽ giả tạo trước mặt mọi người, khiến cậu nhận được nhiều lời tán dương từ bạn bè và thầy cô khác, được coi là niềm tự hào của trường, một tấm gương sáng cho những sinh viên nghèo vượt khó.
Rồi, khi chỉ còn hai người trong văn phòng riêng biệt, ông ta sẽ "thưởng" cho cậu một trận đụ ra trò ngay trong văn phòng thầy, nơi mà không ai có thể ngờ tới, nơi mà tri thức và quyền lực bị lạm dụng một cách trắng trợn nhất. Quân sẽ phải quỳ xuống, bú "cu" thầy, rồi cho thầy đụ đít một cách thuần phục, mặc dù trong lòng vẫn còn chút đau đớn và nhục nhã. Ông ta không nói nhiều, chỉ ghì chặt lấy đầu Quân, điều khiển cậu bú dương vật của mình. Tiếng mút mát ghê tởm vang lên, cùng với tiếng thở dốc thỏa mãn của ông ta. Sau đó, ông ta đẩy Quân nằm sấp xuống bàn làm việc, đẩy dương vật của mình vào hậu môn của Quân. "Nào, ngoan ngoãn một chút đi Quân. Thầy sẽ cho em một tương lai rạng rỡ." Ông ta sẽ thúc mạnh vào, bắn tinh vào trong Quân.
Thầy Hiệu Trưởng sẽ vừa tận hưởng, vừa nói những lời khen ngợi biến thái: "Em đúng là thông minh, biết cách làm thầy hài lòng. Cứ ngoan ngoãn thế này thì tương lai của em sẽ rộng mở lắm, em sẽ có tất cả những gì em muốn." Những lời lẽ đó như những mũi kim độc, dần dần ăn mòn tâm hồn Quân, khiến cậu tin rằng đây là con đường duy nhất để tồn tại, để "thành công" trong môi trường này.
Khai Sáng và Tuyên Thệ của Một Con Chó Đĩ
Một năm học đã trôi qua. Một năm dài như một thế kỷ trong địa ngục trần gian. Quân, giờ đây đã không còn là chàng trai ngây thơ, trong sáng, đầy sức sống của ngày nào. Cơ thể cậu, từng cơ bắp săn chắc, giờ đây trở nên dẻo dai hơn, đã quen với những cuộc "huấn luyện" liên tục. Đôi mắt cậu, từng đầy hy vọng và khao khát tri thức, giờ đây lại ẩn chứa một sự phục tùng đáng sợ, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã, không còn chút phản kháng hay ý chí riêng. Cậu đã trở thành một con rối, một công cụ.
Cậu vẫn đi học, vẫn đạt điểm cao, vẫn tham gia hoạt động Đoàn, vẫn cười nói xã giao. Nhưng những nụ cười ấy không còn là của Quân nữa, nó là nụ cười của một con chó đĩ đã được huấn luyện, của một linh hồn bị tha hóa hoàn toàn. Cậu nhìn những người bạn cùng lớp, những ánh mắt vẫn còn trong veo, vẫn còn tràn đầy ước mơ, vẫn còn tin vào một tương lai tươi sáng, một tương lai mà Quân đã đánh mất vĩnh viễn. Có những lúc, trong sâu thẳm, cậu khao khát được như họ, được sống một cuộc đời bình thường, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi, bởi những lời đe dọa, và bởi sự tê liệt trong tâm hồn. Cậu đã bị "khai sáng" theo cách tàn bạo nhất.
Hôm nay là ngày "tốt nghiệp" của một "khóa học" đặc biệt. Cậu đang đứng trước Hoàng và một đám đông, không khí trang nghiêm và rợn người, một nghi lễ tôn giáo của một giáo phái tà đạo.
"Chào mừng em, Quân. Em đã vượt qua mọi thử thách, đã chấp nhận 'chân lý'," Hoàng nói, giọng điệu đầy quyền uy, vang vọng khắp căn phòng, như lời tuyên bố của một vị thần ban phước lành.
"Tôi, Quân, đã được 'khai sáng'. Tôi đã tìm thấy mục đích sống của mình," Quân đáp, giọng đều đều, không chút cảm xúc, nhưng lại đầy sự tự nguyện đến đáng sợ, như một con rối đã được lập trình sẵn, không còn chút ý chí nào.
Quân bước lên bục cao, không chút do dự, không một chút biểu cảm trên gương mặt, như một người máy đã được lập trình sẵn. Cậu tự tay cởi bỏ quần áo, từng chiếc cúc, từng sợi dây kéo được mở ra một cách thuần thục, để lộ cơ thể đã được "huấn luyện" kỹ lưỡng, từng đường nét đều hoàn hảo cho việc phục vụ, không còn chút ngượng ngùng hay xấu hổ. Dương vật của cậu, không cần kích thích, cũng đã cương cứng, toát lên vẻ đầy đặn, hồng hào, gân guốc, sẵn sàng cho những cuộc chơi. Tinh hoàn căng tròn, buông thõng, như những trái quả chín mọng. Lỗ đít hồng hào, giãn rộng một cách hoàn hảo, sẵn sàng đón nhận mọi thứ. Cậu tự nguyện quỳ xuống trước mặt Hoàng, đầu cúi thấp, một dáng vẻ đầy phục tùng, hoàn toàn đầu hàng, không còn chút chống cự nào.
"Tôi xin thề sẽ là một con chó đĩ trung thành của 'ÁNH SÁNG CHÂN LÝ'. Tôi sẽ phục vụ tất cả các người, sẽ bú cặc, liếm dái, đụ đít bất cứ ai các người yêu cầu. Tôi sẽ không còn là Quân của ngày xưa nữa. Tôi là con chó đĩ của các người. Tôi đã được khai sáng!"
Hoàng đặt tay lên đầu Quân, ánh mắt đầy sự thỏa mãn và đắc thắng, như một kẻ chiến thắng vĩ đại vừa chinh phục được một linh hồn. "Chào mừng em, Quân. Em đã chính thức trở thành một tín đồ của 'ÁNH SÁNG CHÂN LÝ'."
Màn hình tối sầm lại. Tiếng vỗ tay vang dội, hòa cùng tiếng cười man rợ của Hoàng và đám đông, như những tiếng cười của quỷ dữ từ sâu thẳm địa ngục, nhấn chìm hoàn toàn số phận của Quân, vĩnh viễn biến cậu thành một con chó đĩ đúng nghĩa, một nô lệ không lối thoát cho những dục vọng đen tối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co